Thơ Lưu Quang Vũ

 

Một đất nước luôn có kẻ dẫn đường

Cho người ngoài kéo đến xâm lăng

Cho những cuộc chiến tranh

Đẩy con em ra trận

Những điều sỉ nhục và căm giận

Một xứ sở

Nhà tù lớn hơn trường học

Một dân tộc có nhiều gái điếm nhất thế giới

Có những cái đinh để đóng vào ngón tay

Có những người Việt Nam

Biết mổ bụng ăn gan người Việt

Một đất nước

Đến bây giờ vẫn đói

Không có nhà để ở

Không đủ áo để mặc

Ốm không có thuốc

Vẫn còn những người run rẩy xin ăn

Nỗi sỉ nhục buốt lòng

Khi thấy mẹ ta bảy mươi tuổi lưng còng

Phải làm việc mệt nhoài dưới nắng

Khi thấy lũ em ngày càng hư hỏng

Khi người mình yêu

Nói vào mặt mình những lời ti tiện

Khi bao điều tưởng thiêng liêng trong sạch

Bỗng trở nên ngu xuẩn đê hèn

Khinh mọi người và tự khinh mình

Như chính tay ta đã gây ra mọi việc

Và tất cả không cách nào cứu vãn

Nỗi sỉ nhục ngập tràn trái đất

Khi lẽ phải luôn thuộc về kẻ mạnh

Những nền văn minh chạy theo dục vọng

Những guồng máy xấu xa chà đạp con người

Đi suốt một ngày

Giữa rác rưởi và chết chóc

Luôn thấy bị ném bùn lên mặt

Nói làm sao được nữa những lời yêu

Nghĩ về cha, con sẽ chẳng tự hào

Nỗi tủi nhục làm cha nghẹn thở

Nỗi tức giận làm mặt cha méo mó

Trong hận thù không thể có niềm vui

Nhưng không thể sống yên, không thể được nữa rồi

Nỗi tủi nhục đen sì mỗi cành cây

Nỗi tủi nhục của đứa trẻ chạy trốn

Nỗi tủi nhục trên mỗi bậc thang lười biếng

Trong cốc nước đưa lên môi lạnh ngắt

Trên mỗi dòng tin mỗi ống quần là phẳng

Mỗi chiếc hôn ướt át thì thầm

Mỗi nấm mồ bị vùi dập lãng quên

Trên bàn tay đưa ra trên mỗi bức tường

Nỗi tủi nhục tội lỗi nỗi tủi nhục kinh hoàng

Trên vệt máu bầm đen trên nụ cười thỏa mãn

Cha chẳng có gì để lại cho con

Ngoài một cửa sổ trống trơn

Ngoài một tấm lòng tủi nhục và căm giận

Ngoài kỷ niệm về những năm tàn khốc

Cho một ngày con được sống thương yêu

 

Di cảo 

 

About the author
Leave Comment