Nguồn gốc khu đất Vườn Rau Lộc Hưng, Phường 6, quận Tân Bình

 

Lịch sử vườn rau

Xưa Miền Bắc, sau nạn đói kinh hoàng năm 1945, nhiều gia đình buộc phải di cư vào Nam tìm kế sinh nhai. Đỉnh điểm của cuộc di cư này là năm 1954, cũng vì vậy mà sau này người ta thường gọi là “Bắc 54”. Để có thể sống sót qua suốt chặng đường dài từ Bắc vào Nam trong cảnh loạn lạc, họ phải tập trung đi thành từng đoàn, theo từng làng. Những ngày đầu của cuộc mưu sinh nơi miền đất mới với không ít khó khăn, vất vả.

Một người dân kể lại: “Những ngày tháng của năm 1954 không phai mờ trong tôi. Bởi những lạ lẫm, những đói khổ, những cảnh chiến tranh loạn lạc. Nhiều lắm những chông gai mà chúng tôi gặp phải và cùng nhau vượt qua để mong tìm cho mình một nơi ở mới tốt hơn, một cuộc sống mới ổn định hơn.”

Cùng với dòng người di cư vảo Nam, những người dân làng Sơn Tây chọn khu đất bỏ hoang đầy sình lầy, cỏ mọc quá đầu người thuộc xã Tân Sơn Hòa, Tân Bình mà khai phá. Công việc khó khăn nhất lúc bấy giờ là phá cỏ và bồi đất cho cả một khu vực sình lầy rộng lớn. Mỗi gia đình tùy theo sức của mình khai phá, tạo lập ruộng vườn. Bao khó khăn, vất vả để hình thành nên “Cánh đồng Sơn Tây” màu mỡ, xanh tươi.

Bước khởi đầu nơi vùng đất mới diễn ra tốt đẹp. Tất cả mọi người đều liên kết, thương yêu, chỉ bảo nhau cùng tạo lập nên vườn rau xanh mát cung cấp rau màu cho cả một phần thành phố.

Giữ đất

Cuộc sống những tưởng đã trôi qua bình yên. Đột nhiên, khoảng những năm 1969 – 1970, xuất hiện những người tự cho là Thương phế binh đến cướp đất của bà con trồng rau. Bao công sức đổ ra để khai phá, trồng trọt trong một thời gian dài, nay lại có người đến cướp. Nghĩ đến cảnh gia đình sẽ lâm cảnh khốn cùng nếu bị mất đất, họ đã quyết sống chết giữ cho bằng được mảnh đất này.

Cuộc đánh đuổi Thương phế binh xảy ra ngoài sức tưởng tượng của bà con.

Cuộc sống lại tiếp tục với công việc đồng áng và buôn bán rau thường nhật của bà con làm rau. Họ vui sống với nghề trồng rau chân lấm tay bùn, tuy khổ cực nhưng là nguồn nuôi sống nhiều thành viên trong các gia đình. Suốt thời gian dài, chính quyền thời bấy giờ chưa bao giờ phủ nhận hay truất quyền sở hữu đất đai của bà con làm rau.

Cuộc sống trong giai đoạn mới

Ngày đất nước thống nhất, năm 1975, mặc cho bao thay đổi xung quanh, bà con vườn rau vẫn an phận với cái nghề đã nuôi sống gia đình mình suốt bao năm qua. Hơn ai hết, họ đã nếm đủ mùi chua cay, gian khổ và nhận ra giá trị của mảnh đất này để rồi cố công gìn giữ nó như chính bản thân mình.

Tuy an phận nhưng họ không ở ngoài xã hội. Sau ngày chính quyền cách mạng được thành lập, bà con trồng rau được Uỷ ban nhân dân phường 7 (nay là phường 6, quận Tân Bình) lập danh sách, chia thành bốn tổ và tiến hành đóng thuế cho nhà nước. Hình thức đóng thuế đầu tiên là nộp rau cho Uỷ ban nhân dân phường để Hợp tác xã cung cấp cho người dân trong khu vực. Gia đình trồng rau nào thì nộp loại rau ấy, thông qua tổ trưởng Tổ trồng rau nộp cho cán bộ phường và được xác nhận vào sổ. Một thời gian sau, vì không có nguồn tiêu thụ nên lãnh đạo phường đề nghị quy thành tiền và nộp theo tổ thông qua tổ trưởng, được ghi nhận vào sổ đóng thuế có đóng mộc của UBND phường và được cấp biên lai thu thuế.

Năm 1999, theo tinh thần của Luật Đất đai sửa đổi và hưởng ứng Chỉ thị 24/1999/CT-TTg của Thủ tướng Chính phủ về tổng kiểm kê đất đai, bà con làm rau nô nức đến UBND phường 6 và UBND quận Tân Bình xin xác nhận quá trình sử dụng đất. Trớ trêu thay khi người dân một lòng thực hiện đúng pháp luật thì chính lãnh đạo UBND phường, cơ quan thực thi và áp dụng pháp luật, lại đi ngược lại quy định của pháp luật bằng việc tìm cách tránh né không xác nhận quá trình sử dụng đất cho bà con làm rau, với lý do:

“Đất này bà con đã khai phá, canh tác mấy chục năm qua, chúng tôi – các cấp lãnh đạo phường và bà con xung quanh – ai cũng biết. Các bác cứ yên tâm về tiếp tục canh tác. Đất của bà con không ai lấy đâu. Tôi khẳng định với bà con khu đất này chưa có dự án và quyết định quy hoạch nào. Tôi không thể giải quyết được vì đó là chỉ thị của cấp trên” (trả lời của Ông Chủ tịch Võ Xuân Tâm và Bà Chủ tịch Nguyễn Thị Ngọ kế nhiệm).

 

Và cũng chính vì tuân thủ pháp luật, thực hiện chủ trương kê khai thực hiện tổng kiểm kê đất đai của Nhà nước mà bà con làm rau phải chịu khổ cực suốt hơn 10 năm qua do sự nhũng nhiễu của chính quyền địa phương.

Viễn cảnh mất đất

Đột nhiên, năm 2002, bà con làm rau được UBND phường thông báo về quy hoạch sẽ được thực hiện ngay trên mảnh đất mà họ đã bỏ bao mồ hôi, xương máu để gây dựng nên. Càng đáng ngạc nhiên hơn là quy hoạch này đã có từ hơn một năm trước, tức năm 2001, mà bà con làm rau, chủ nhân của mảnh đất này, lại không hề hay biết. Và cũng từ đó, lãnh đạo UBND phường tìm mọi cách để thực hiện quy hoạch, kể cả việc đi ngược lại quy định pháp luật. Thế nhưng, chính vì đi ngược lại pháp luật mà quy hoạch đã qua nhiều lần thay đổi nhưng đến nay vẫn không thể thực hiện được.

Nay

Cũng từ lúc ấy, bà con làm rau bắt đầu một chặng đường khó khăn mới, chặng đường bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình theo quy định pháp luật. Với phương châm “sống và làm việc theo pháp luật, sẵn sàng chấp hành, ủng hộ chính sách quy hoạch của nhà nước nhưng chỉ yêu cầu UBND phường thực hiện đúng pháp luật, tức xác nhận quá trình sử dụng đất cho bà con đầy đủ yếu tố luật định theo quy định của Luật Đất đai hiện hành”, họ cất bước trên con đường đi tìm công lý, sự thật. Tuy gian khổ nhưng họ luôn tin rằng Chúa luôn đồng hành với họ.

Xem trên kênh Youtube:

Theo FB

 

 

 

 

 

About the author
Leave Comment