MƯA CALI NHỚ CƠN MƯA HUẾ, VÀ MẠ

Cali đang tiễn đưa mùa Thu với những cơn mưa nhỏ, nhưng cũng đủ cho những hoài niệm xa xưa kéo về

Dạo đó đất nước tuy có chiến tranh nhưng ở tận đâu đâu xa lắm, còn ngay thành phố Huế tôi ở vẫn thanh bình và yên ổn. Mạ tôi có một gian hàng vải ở chợ Đông Ba. Khi tôi còn nhỏ, mạ hay dẫn ra chợ ở chơi với mạ cả ngày trong lúc mạ bán vải. Mỗi lần có dịp theo mạ ra chợ như vậy là một niềm vui vô cùng. Tôi tha hồ được bay nhảy khắp nơi, và được cho ăn hàng chợ mệt nghỉ. Không phải chỉ có mạ cho, mà những bà bạn hàng chung quanh mạ đều thương và tranh nhau cho tôi ăn nữa đó. Thích lắm !
Nhưng tôi thích nhứt là được đi xích lô những khi tan chợ ra về trời mưa.

 

Image may contain: one or more people, bicycle, tree and outdoor

Mỗi khi trời mưa đi xích lô về nhà, bên ngoài trời mưa càng lớn càng thích. Mưa nặng hạt, gió rít từng cơn, nhưng bên trong xe tôi hoàn toàn khô ráo nhờ tấm tent dầy trùm kín. Tôi thích lắm cái cảm giác ngồi bên trong lắng nghe tiếng mưa rơi lụp bụp lên xe đang chạy, được ngồi ép sát vào mạ thật ấm áp. Cái cảm giác được mạ che chở, ấp ủ, và truyền hơi ấm cho thật là dễ chịu và sung sướng.

Một lần đó mạ và tôi đang đi xích lô dưới cơn mưa xối xả. Xe chạy được nửa đường bỗng nghe một tiếng “Bộp” thật lớn vang lên khiến chiếc xe xiêu vẹo làm mạ hoảng hồn, nhưng bác xich lô đã vội vàng trấn an, và cho xe tấp vào lề. Quả nhiên một cái bánh xe bị nổ lốp và bẹp dí. Xe không chạy được nữa trong khi đoạn đường về nhà còn khá xa không thể đi bộ. Hơn nữa trời dang mưa dầm dề, hai mạ con đành phải xuống xe trú mưa dưới hiên nhà người chờ xe khác.
Trú mưa một chút thì may sao có chiếc xích lô trề tới làm chúng tôi ai nấy đều mừng rở, nhất là bác xích lô này. Chuyện bể bánh xe xảy ra hoàn toàn ngoài ý muốn nhưng bác có vẻ bức xúc lắm. Mạ tôi trả tiền cho bác trước khi lên xe mới. Bác cẩn thận nói với mạ rằng tiền xe như vậy là đã xong hết rồi, cuốc sau không phải trả thêm tiền nào nữa. Tiền công bác xích lô sau bác sẽ tính hai người với nhau vì họ vốn quen biết.

Khi xe về đến nhà, tôi thấy mạ lại móc tiền trả thêm một lần nữa. Tưởng mạ quên, tôi nhắc bác hồi nãy nói mình khỏi trả. Chú xích lô này cũng nói vậy, nhưng mạ nói tiền hồi nãy cứ để hết cho bác xích lô đó. Còn tiền chú chạy nữa đoạn đường sau mạ cũng trả chú bằng như vậy. Hoá ra chuyến xe này mạ trả gấp đôi ? Sao mạ mình…dại vậy? Chú xích lô không nhận, nhưng mạ nói thêm gì đó cuối cùng chú ấy cũng nhận tiền.

Tôi thắc mắc lắm hỏi mạ tại sao phải trả tiền hai lần ! Mạ nói với tôi rằng:
“Mấy bác xích lô ni nghèo lắm. Họ đạp xe kiếm cơm từng bữa. Bữa ni trời mưa chắc không ai ra đường đi mô hết. Hai bác ấy chắc chắn bị ế khách. Họ sẽ không có đủ tiền đem về cho gia đình thật tội nghiệp. Nhất là bác lúc nãy bị bể bánh xe không thể đạp thêm kiếm tiền, mà lại tốn tiền sửa xe. Cho nên mạ trả thêm giúp đỡ họ chứ không phải mạ quên. Mạ nói tôi sau này phải học theo mạ. Mình may mắn trời phật cho đủ ăn đủ mặc, nhưng còn biết bao người khốn khó chung quanh nên để ý giúp ai được lúc nào thì giúp. Ở hiền gặp lành nhớ nghe con”
Bài học “Ở hiền gặp lành” mạ dạy con trong một ngày mưa ở Huế với hai bác xích lô đó mãi mãi in sâu trong đầu.

 

Thai NC
About the author
Leave Comment