GÁC THÙ NHÀ, ĐÁP LỜI SÔNG NÚI

Hình ảnh cô gái trẻ trong đoàn biểu tình đã làm thẫn thờ các PV nước ngoài.
 

 
 
 
 
 
 
 
 
Cô là Trịnh Kim Tiến. Cha cô là Trịnh Xuân Tùng đã bị công an  Việt cộng đánh gãy cổ và sau đó giam tại trụ sở công an phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai (HN). Cuối cùng, ông đã qua đời ngày 8 tháng 3 năm 2011 tại Bệnh viện Việt – Đức. Hôm nay, cô gác tạm thù cha, xuống đường cùng đồng bào Hà Nội biểu tình phản đối TQ. Đây là lần thứ 5 cô tham gia các cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội.
 
 

TS NGUYỄN QUANG A THUẬT CHUYỆN CÔNG AN CẢN TRỞ ĐI BIỂU TÌNH

TS Nguyễn Quang A trong đoàn biểu tình sáng nay. Ông chỉ đến chậm vài phút. Ảnh: Tuấn Anh
Giấy đăng ký xe hơi mờ!
Nguyễn Quang A
Lời dẫn của TS Nguyễn Quang A: Tôi đã nhận được hàng trăm cú điện thoại hỏi thăm và bày tỏ sự đồng cảm. Xin rất cảm ơn quý vị. Đây là tường thuật sự việc từ khi tôi rời nhà đến lúc nhập đoàn biểu tình.
Chuyện 2 nhân viên an ninh, 1 cảnh sát khu vực và ba bác tổ dân phố đến nhà tôi tối hôm qua và những chuyện diễn ra trước 8h sáng hôm nay, tôi đã kể. Tôi rất cảm ơn các bạn hữu đã quan tâm và bày tỏ sự đồng cảm.

Đúng 8h 05 con trai lớn của tôi đến chở tôi đi (nhà văn Nguyễn Quang Lập trước đó nhắn tin bảo tôi nên đi ô tô, không đi xe máy và taxi, nhưng ngách từ nhà tôi ra đến đường là ngách nhỏ, phải đi bộ hay xe máy khoảng 150m).

Tôi hỏi con: giấy tờ xe, bằng lái, chứng minh thư đủ không? Đủ.

Hai bố con lên xe đi, ngoài đầu ngõ thấy 2 người nhưng họ không cản. Vài phút sau vợ tôi báo qua điện thoại: 2 tay an ninh đang bám theo xe đấy. Đến khoảng giữa cầu Chui và cầu Chương Dương bỗng xuất hiện 2 cảnh sát giao thông ra hiệu dừng xe.

Chúng tôi xuống, họ chào theo đúng quy tắc.

Con tôi hỏi xe vi phạm luật giao thông à? Không.

Xin cho xem giấy tờ xe. Con tôi trình đủ mọi loại giấy. Tôi đứng nhìn và thấy 2 an ninh (mà 1 người tôi đã biết mặt tối hôm trước) sát lại gần. Tôi bảo 2 cảnh sát giao thông không nên để cho 2 người mặc áo dân sự này đến. Họ bảo tôi đến xem thì đã sao nào?

Tôi nói các anh kiểm tra xe và lái xe. Tôi đi nhờ và có việc nên phải đi, chào các Anh.

Ấy bác không đi được. Đây giấy đăng ký xe này hơi mờ và có sự nghi vấn nên mời bác và anh về công an phường giải quyết. Tôi hỏi họ, khi không có vi phạm luật giao thông thì cảnh sát giao thông các anh có quyền kiểm soát những gì? Giấy tờ xe, và kiểm tra hành chính người ngồi trên xe. Tôi cũng không muốn đôi co xem họ có quyền kiểm tra hành chính hay không. Tôi hỏi tiếp: thế kiểm tra hành chính là kiểm tra giấy tờ tùy thân ư? Họ im lặng. Tôi nói đây chứng minh thư của tôi đây. Tôi đưa cho 1 anh cảnh sát rồi hỏi có rõ hay không? có hợp lệ hay không?. Anh ta nói rõ và hợp lệ. Tôi bảo chứng minh nhân dân này không hợp lệ, đã hết hạn vì nó được cấp từ 1995, anh xem lại đi, nhưng tôi biết các anh sẽ làm khó dễ nên tôi mang cả hộ chiếu đây. Tôi đưa cho họ. Họ xác nhận, rõ, còn hạn. Họ đưa lại cho tôi 2 thứ giấy.

Tôi bảo thế là xong nhé, chào các anh. Họ nói bác không đi được mà phải về công an phường giải quyết như người làm chứng. Tôi bật chế độ ghi hình ở máy điện thoại và bắt đầu ghi. Tôi hỏi anh tên là gì? Tôi ghi lại bằng chứng này để nếu các anh không có quyền đó mà các anh vẫn bắt tôi về phường thì tôi sẽ kiện các anh và cấp trên ra lệnh cho các anh trước tòa án. Họ lặng thinh.

Tôi đi vài mét, để kiểm tra lần nữa tôi quay lại và nói đại: mấy anh giữ cái giấy chứng minh thư của tôi dù đã hết hạn là phạm pháp đấy tôi sẽ kiện. Một anh toáng lên: bác ơi chứng minh thư đã trả bác rồi. Tôi biết như thế là họ không còn lý do cản tôi nữa.

Tôi vẫy taxi, 2 người an ninh nói gì đó với lái xe, taxi đi luôn. Tôi đành đi bộ trên vỉa hè. Một đài nước ngoài phỏng vấn, tôi thuật lại sự việc. Đi vài trăm mét 2 người mà tôi cho là an ninh vẫn kèm xe và con tôi. Con tôi bảo bố lên đi con chở. Nhìn 2 người mặc đồ dân sự, tôi bảo nó: con cứ đi với mấy anh này, bố sẽ đi bộ.

Đi vài chục mét tôi nhảy ô tô bus sang Hà Nội.

Xuống bus các bác xe ôm mời chào. Có 1 bác rất nhiệt tình nói “Bác Quang A phải biểu tình thôi, ở tượng đài Lý Thái Tổ rất đông người rồi, bác lên đây tôi chở vào”. Tôi thật sự cảm động về lời mời ấy, nhưng tôi bảo còn 1 đoạn ngắn tôi đi bộ cũng được. Rất xin lỗi bác xe ôm vì cẩn trọng mà tôi đã phải từ chối lòng tốt của bác.

Tôi đến tượng đài Lý Thái Tổ thì mọi người vừa đi ra Hồ Gươm. Đuôi đoàn vẫn đối diện với tượng đài. Tôi nhập vào đoàn rồi gọi điện hỏi con trai họ còn làm khó dễ gì không? Nó bảo bố đi rồi thì ai còn quan tâm đến giấy tờ xe nữa, con về nhà rồi. À ra thế, giấy đăng ký xe không mờ.

TỐI QUA, CÔNG AN VIỆT CỘNG CHÓ SĂN ĐÃ ĐẾN "THĂM" NHỮNG NHÀ AI?


1- Thăm nhà Giáo sư Tiến sĩ Ngô Đức Thọ (cháu nội Cụ Nghè Ngô Đức Kế). Ông nguyên là Trưởng ban Văn bản học, Viện Nghiên cứu Hán Nôm. Ông là tác giả và đồng tác giả, là chủ biên của các công trình: Nghiên cứu chữ húy Việt Nam, Nghiên cứu Văn bản học Hán Nôm, Các nhà khoa bảng Việt Nam (1075 – 1919), Từ điển Di tích lịch sử văn hóa Việt Nam, đồng dịch giả bộ sách Đại Việt sử ký toàn thư

2- Thăm nhà Tiến sĩ Nguyễn Quang A. Hiện ở Viện Nghiên cứu Hán Nôm còn treo tấm biển ghi công ông, vì ông là người đã tặng Viện Nghiên cứu Hán Nôm 05 máy vi tính. Đây là 05 máy vi tính đầu tiên của Viện.

3- Thăm nhà Nguyễn Xuân Diện. Thằng cu Moon có chụp được 04 tấm hình cuộc viếng thăm.

Hình ảnh trên là cụ bà Nguyễn Thị Bính, hàng xóm của Nguyễn Xuân Diện. Sáng sớm nay, cụ sang nhà bảo tôi: Hôm qua có anh công an thành phố đến hỏi bà về anh Nguyễn Xuân Diện. Bà nói: Anh Diện là cán bộ làm về ngành Hán Nôm. Anh ấy là người tốt. 

Tôi kể chuyện với bà đêm qua, từ 21h05 đến 22h10 có bác Tổ trưởng Dân phố và 1 anh công an Phường, 1 anh trật tự đến thăm tôi và khuyên tôi không nên đi biểu tình ngày mai. Tôi rủ bà lúc 08h30 có mặt ở Tượng đài Đức Lý Thái Tổ để tưởng niệm các liệt sĩ. Bà nói bà sẽ cùng các cháu đi xe bus ra, để tưởng niệm Liệt sĩ và để nói với mọi người về tấm lòng của anh Diện. Bà và 2 cháu đã có mặt trước 08h30. Hình trên: Bà nâng trên tay bảng tên Liệt sĩ BÙI DUY HIỀN, hy sinh ngày 14 tháng 3 năm 1988 tại Trường Sa. 

Bà năm nay 76 tuổi. Mỗi sáng bà dậy từ 4h30, đi đến các vùng nông thôn để hướng dẫn miễn phí cho bà con tập dưỡng sinh, bảo vệ và giữ gìn sức khỏe.

.


 

TẨY CHAY HÀNG TRUNG CỘNG LÀ YÊU NƯỚC THƯƠNG NÒI!

 Tàu cộng tung ra thị trường,
Hàng hóa độc hại, rõ phường vô nhân !
Thức ăn mỗi ngày thấm dần,
     Phá trong cơ thể, suy ngầm kháng sinh.

Đồ dùng gây phản ứng nhanh,
     Ngứa, xưng, đỏ biến thành bệnh ngay.

Tâm ma, phù thủy bàn tay,
     Óc quỷ mong thế giới này đảo điên.

Ai ơi ! Đừng ham rẻ tiền

Nguy hiểm sinh mạng, thuốc tiên khó lành!

Cộng-Đồng tuyên cáo, soạn thành,
    Bán tin quan trọng phát thanh lan truyền.

Nguyệt-San, Tuần-Báo khẩn tin,
      Hàng hóa Tàu cộng gây bao hiểm nghèo!

Tai ương đất VIỆT chúng gieo,
      Lấy người, chiếm đất bao điền ngược ngang.

Chủ nhiều cơ sở chúng làm,
      Nhân công dân VIỆT, đói than thấu Trời!

Khấn xin diệt lũ đười ươi,
     Không còn ách nạn, xây đời hiển vinh

 

Trần-Chinh-Nương

GIẶC ĐÃ ĐẶT KHOAN DẦU VÀO ĐẤT NƯỚC

 

Giặc Tàu đã đặt khoan dầu vào đất nước,

Thách thức dân ta đọ sức với bạo cường.

Ta phải đánh chìm tàu quân cướp nước,

Như tiền nhân Trần Quốc Tuấn ngày xưa.

 

Bạch Đằng Giang từng loang máu quân Tàu,

Gương dũng liệt ngàn năm còn bia đá.

Hãy thét vang hỡi anh hùng hào kiệt,

Kìa non sông Hùng Khí Việt bùng lên.

 

Đốt lên đi ngọn lửa chính tim mình,

Thắp sáng trong lòng hai chữ hy sinh.

Đốt lên đi đuốc nhân quyền công lý,

Thét lên đi cơ hội báo đền ân.

 

Một tấc đất rơi vào tay giặc,

Là chúng ta đắc tội với tiền nhân.

Lấy máu đào rửa nhục núi sông,

Ơn Tổ Quốc đồng bào tình lai láng.

 

Nhưng ta khác hơn Trần Nguyên Hãn,

Gạt thù nhà vì nhục nước xông pha.

Bởi ngày xưa triều đại của vua ta,

Khác cộng sản chính là tay sai của giặc.

 

Sĩ Phu ơi! Có nghe lòng quặn thắt,

Hào kiệt ơi! Nước việt mất thật rồi.

Anh hùng ơi! Tổ quốc tả tơi,

Ta nuốt lệ nhẹ hồn mình bão tố.

 

Đồng bào ơi trước cơn sóng vổ,

Thách thức ta lòng yêu nước không sờn.

Để hợp nhau đoạt thành chí lớn,

Sống một ngày khí tiết để ngàn sau.

 

Lê Chân

Cú đạp lịch sử, Hà Nội ơi!

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2011-07-22
Người Việt khắp thế giới đang bàng hoàng với một video clip do người biểu tình quay được trong cuộc biểu tình ngày 17/7 vừa qua.

Hình do anh Đức gửi RFA
Anh Nguyễn Chí Đức (áo tím), nạn nhân của cú đạp lịch sử, nhận hoa từ người thân sau khi được công an thả hôm 17/7/2011

Phần âm thanh
Tải xuống âm thanh
Email bản tin này

“Đây là cái đạp vào Nhân quyền”

Video clip này được quay bằng điện thoại cầm tay cho thấy cảnh một công an chìm đứng trên xe đạp liên tục vào mặt một thanh niên đang bị bốn công an khác khiêng ngửa người này ném lên xe đem về trụ sở công an.
Kẻ ra tay là đại úy công an tên Minh, đội phó an ninh Công an quận Hoàn Kiếm Hà Nội một đơn vị ngay tại trung tâm thủ đô ngàn năm văn hiến.
Cái đạp của viên đại úy công an này như một thùng thuốc súng, ban đầu tiếng nổ còn thưa thớt nhưng càng về sau khi dư luận đã xác định viên công an này là người thật việc thật thì tiếng phê phán ngày một mạnh mẽ hơn. Phê phán không chỉ dành riêng cho kẻ bị dư luận đặt tất cả những cái tên xấu xa nhất, mà những chủ nhân của kẻ này cũng bị nêu đích danh ra trước công luận.
Cái đạp vào mặt người dân của viên an ninh chìm mang tên Minh đã lập lại vòng quay lịch sử.
Những sai lầm mà hơn sáu mươi năm trước đây một bộ phận ác ôn rải rác trên cả nước đã làm và đã bị tiêu diệt được công an Minh diễn lại trong một video clip đang được lan truyền khắp thế giới.
Cái đạp này không thể có diễn tả nào chính xác hơn như nhà thơ Trần Mạnh Hảo viết là “đạp lên mặt nhân dân, đạp lên mặt tổ quốc”. Không biết những người có họ Nguyễn, họ Lê, họ Trần có ai là người không xúc động trước hành vi này hay không nhưng cho tới nay các người cùng mang những họ như vậy đang ngồi phía sau viên công an Minh của quận Hoàn Kiếm vẫn im lặng một cách nguy hiểm khi khuôn mặt tổ quốc, nhân dân đang bị bộ hạ của họ làm cho lem luốc, nhơ bẩn.
Nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo cho rằng cái đạp phát xuất từ lòng căm thù người dân của viên an ninh này cao lắm mới có thể thúc đẩy một con người đối xử với một người khác như thế, ông nói:
Tất cả các người trách nhiệm từ ông cao nhất cho tới những người trực tiếp trong ngành đó là ngành công an cho đến hôm nay không ai lên tiếng cả.
Nhà văn Nguyên Ngọc
"Chỉ có lòng căm thù người dân sâu sắc lắm thì người ta mới dám đạp vào mặt người dân như thế. Anh này là một an ninh bên ngành công an mà lại căm thù dân thì anh ta yêu ai? Anh ta căm thù dân tức là kẻ thù của nhân dân mà như thế thì cần phải xử lý nghiêm túc.
Tôi đề nghị Bộ công an không được dung thứ những hành động này trong lực lượng của mình. Ở đây cái hành động này người ta nói con sâu làm rầu nồi canh, nhưng tôi nghĩ nói như ông Trương Tấn Sang bây giờ thì quá nhiều sâu rồi nên rất nguy hiểm."
Tại sao guồng máy an ninh của Bộ Công an lại lộng hành như thế, và những kẻ coi thường dư luận nhân dân này có phải được bảo kê từ một thế lực nào đó hay không? Nhà văn Nguyên Ngọc, nguyên Tổng biên tập tạp chí Văn Nghệ nhận xét:
"Chuyện công an lộng hành đó là do họ được phép lộng hành. Họ được phép nên mới lộng hành chứ! Sự lộng hành của họ không nguy hiểm bằng cái việc họ được dung túng để lộng hành. Những lộng hành này lâu nay rất phổ biến, càng ngày càng phổ biến đặc biệt trong việc đàn áp những biểu lộ thái độ của nhân dân bất bình về hững hành động của Trung Quốc, tôi cho rằng sự dung túng đó còn nguy hiểm hơn sự lộng hành vì cái lộng hành đó nó không thể như thế và đặc biệt đối với chuyện biểu tình chống Trung Quốc vừa rồi thì càng ngày càng lộng hành hơn, quyết liệt hơn mà không ai nói cả.
Tất cả các người trách nhiệm từ ông cao nhất cho tới những người trực tiếp trong ngành đó là ngành công an cho đến hôm nay không ai lên tiếng cả."

Được dung túng để lộng hành

Bieu-tinh-caminh-200.jpg
Đại úy công an tên Minh (đánh dấu đỏ), người đạp vào mặt anh Đức hôm 17/7/2011. RFA file

Đối với nhà giáo Phạm Toàn, người đã bỏ ra cả đời mình để viết những cuốn sách xây dựng cho nhiều thế hệ thanh thiếu niên một ý thức văn hoá mang tính nhân văn, cũng như trân trọng các giá trị đạo đức của xã hội. Ông đã không dằn lòng được khi cho rằng cái đạp này do cả hệ thống thai nghén và bảo trợ, thậm chí lưu manh hoá cả ngành an ninh để cai trị, ông nói:

"Tôi thì tôi vẫn nghĩ rằng bọn công an nó phải nghĩ lại, nó phải có chỉ thị cho cán bộ của nó, đấy là mình quá tốt nên mình hy vọng thế thôi chứ còn việc nó đánh người bao nhiêu lâu nay rồi có bao giờ nó có chỉ thị gì đâu?
Tỉnh nào cũng có đánh người, tỉnh nào cũng có làm chết người, tỉnh nào cũng bắt nạt, tỉnh nào cũng có những chuyện như thế.
Thế nhưng lần này chuyện xảy ra của một thằng cha công an thuộc quận Hoàn Kiếm là một quận văn minh nhất của thủ đô Hà Nội. Thế mà họ tuyển dụng lưu manh! Hoặc là họ tuyển dụng người tử tế rồi lưu manh hoá.
Không thể tưởng tượng được nó đạp vào mặt người khác được! Kể cả một xác chết cũng không được đạp vào mặt người ta, thế mà nó dám đạp thì không hiểu cái đầu nó là đầu thú vật chứ không phải là người được. Nó lưu manh, thú vật, xúc vật! Họ sẽ phải nghĩ lại nếu không thì họ sẽ hoàn toàn mất dân. Mà mất dân thì Tàu nó vào lúc nào cũng được."
Nhà văn Nguyên Ngọc nhớ lại hành động của những kẻ ác ôn trong cuộc chiến tranh vừa qua và ông liên tưởng tới cái đạp của viên công an cho thấy có sự liên hệ mật thiết với cường hào ác bá ngày xưa, ông nói:
Thế nhưng lần này chuyện xảy ra của một thằng cha công an thuộc quận Hoàn Kiếm là một quận văn minh nhất của thủ đô Hà Nội. Thế mà họ tuyển dụng lưu manh! Hoặc là họ tuyển dụng người tử tế rồi lưu manh hoá.
Nhà giáo Phạm Toàn
"Cái vụ đó nó cực kỳ thô bạo, dã man tôi gọi là ác ôn. Ở miền Nam ngày xưa loại ác ôn tức là loại cùng cực trong chế độ mà ngày xưa ác ôn thì chỉ có diệt thôi. Việc đó nhất định phải làm rõ và những người có trách nhiệm như Bộ trưởng Bộ Công an, toàn bộ Bộ công an, lãnh đạo thành phố Hà Nội, công an Hoàn Kiếm….
Nhưng theo tôi nó còn cao hơn nữa rất nhiều bởi vì việc này chắc chắn là có chủ trương. Cái người thực hiện chủ trương đó có thể thô bạo hơn bởi bản chất lưu manh vốn có của chúng."
Cái đạp này không dừng lại ở những góc nhìn xã hội và đạo đức, nó chứa đựng nhiều câu hỏi lớn hơn trước các hoạt động của trung tâm bộ máy cai trị đang vận hành khi các nỗ lực xâm lấn biển Đông của Trung Quốc xảy ra. Liệu “cái đạp” này có liên quan gì đến các thoả thuận mà ông đặc phái viên Hồ Xuân Sơn mang về trình cho Ban bí thư Bộ Chính Trị sau khi công cán Bắc Kinh hay không?

Hèn với giặc, ác với dân

Nhà văn Nguyên Ngọc, người nhiều lần kiên trì kiến nghị nhà nuớc thay đổi các chính sách sai lầm nhưng cuối cùng không còn kiên nhẫn trước những chuỗi sự việc đáng ngờ dẫn tới cái đạp lịch sử này, ông nói:
bieu-tinh-ngay-26-06-2011-250.jpg
Anh Nguyễn Chí Đức (áo trắng thứ hai từ phải sang) trong cuộc biểu tình ngày 26/6/2011. Hình do anh Đức cung cấp.

"Tôi cho là còn có cái gì đó phía sau nó nữa và hôm nay tôi có thể nói rõ ra như thế này: đó là không thể không sâu chuỗi những việc gọi là thông tin báo chí chung mà Trung Quốc nó đưa tin là Việt Nam đã ký. Rồi Bộ Ngoại giao quanh co trong chuyện nhân sĩ yêu cầu làm rõ thông báo đó và từ đó đi đến những hoạt động đàn áp biểu tình. Tôi cho rằng có sự khuất tất ở phía sau. Rõ ràng muốn hay không người ta cũng liên hệ ngay tới hai việc này. Từ khi có cái ông đặc phái viên Hồ Xuân Sơn đi Trung Quốc về thì những đàn áp biểu tình ngày càng dữ dội, quyết liệt và thô bạo hơn.

Còn những tên thủ phạm ác ôn mà nó đang làm tôi cho là nhất định họ làm theo một cái chủ trương, một cái lệnh. Đây là điểm nguy hiểm nhất. Vậy thì chủ trương tối cao đối với Trung Quốc là như thế nào? Mà tại sao người dân lại không có quyền đặt câu hỏi đó.
Tôi cho đây là điểm nguy hiểm chứ mấy thằng lưu manh đó do được dạy dỗ tuy là rất bậy bạ nhưng điều quan trọng hơn vẫn là chỗ dựa của đám này. Có sự thay đổi nào trong chủ trương, trong cái quan hệ với Trung Quốc mà anh quay lại anh đàn áp dân của mình như vậy?
Có sự thay đổi nào trong chủ trương, trong cái quan hệ với Trung Quốc mà anh quay lại anh đàn áp dân của mình như vậy?
Nhà văn Nguyên Ngọc
Nếu như thế thì đừng có hy vọng là người ta có lòng tin, mà khi dân không có lòng tin nữa thì cực kỳ nguy hiểm, nhất là trong tình hình đất nước như thế này. Chúng ta đang đứng nguy cơ xâm lược mà có lẽ là nóng bỏng nhất từ sau cuộc chiến tranh vừa qua."
Người biểu tình chống Trung Quốc đã bị cái đạp này làm chùn lại bởi nỗi sợ bị đàn áp, tấn công. Thế nhưng không phải ai cũng sợ nếu được trang bị bằng lòng yêu nước nồng nàn và lòng tự hào dân tộc không thể chịu nhục trước ngoại bang lớn hơn nỗi sợ.

Cái đạp này sẽ là cái đạp lịch sử, đạp mạnh vào hàng triệu trái tim, đánh thức và báo động mối hoạ thù trong giặc ngoài ngày càng lộ rõ hơn qua cách hành xử đầy bí ẩn của những người thiếu đức kém tài hiện nay.

TỘI ĐỒ DÂN TỘC CS VIỆT GIAN BÁN NƯỚC, HẠI DÂN

 

 

About the author
Leave Comment