GIÁO HỘI PHÁ SẢN?

 

 

                                                                            Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất


     Cách đây mấy bữa, ông lang tây NTC gởi riêng cho người viết một bài bình luận có tiêu đề là “Phá Sản”. Sau đó, người viết lại đọc được trên vài ba website bài “Giáo Hội phá sản”, nội dung không có gì khác. Người viết hiểu rằng đây là một sự việc quan trọng mà ông thầy lang, một tín hữu luôn quan tâm đến các vấn đề của Giáo Hội, muốn lưu ý đặc biệt người viết. Chúng tôi căn cứ vào nội dung bài bình luận, và mượn luôn cái tiêu đề “Giáo Hội Phá Sản” với dấu hỏi (?) kèm theo, tức là câu hỏi Giáo Hội có phá sản không, để làm đề tài cho bài viết này.

 

Quo Vadis Juse?

 

     Vào thời Giáo Hội sơ khai, trong lúc Nero, hoàng đế La Mã, cấm đạo hết sức gắt gao, tín hữu tại Roma bị giết như ngả rạ, Thánh Phêrô lại bỏ thành để đi lánh nạn nơi khác. Trên đường đi tỵ nạn, Phêrô bất chợt thấy Chúa cũng đang đi tới. Nhận ra Chúa, Phêrô hỏi Ngài: Quo vadis Domine (Lord, where are you going = Thưa Chúa, Ngài đi đâu). Chúa đáp: Khi con bỏ dân ta mà đi thì ta phải trở lại Roma để chịu đóng đinh một lần nữa. Phêrô hiểu ý Chúa, ông trở lại thành, rồi bị bắt, bị đóng đinh ngược, và chết vì đạo

 

     Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt đi Roma chữa bệnh mới một tháng, bất thình lình ngài trở về Hànội làm ngạc nhiên rất nhiều người. Người viết tưởng tượng có lẽ Đức TGM đã gặp Chúa ở Roma, và Chúa đã hỏi ngài: Giuse, con đi đâu? (Quo vadis Juse). Đức TGM hiểu ý Chúa, nên ngài mới vội vã trở về nhanh như thế. Ý Chúa như thế nào thì bài  bình luận nói trên cho biết là: Chúa Thánh Thần ra tay . Sau đây, chúng tôi xin tóm lược việc Chúa Thánh Thần ra tay như thế nào.

 

     Nhà nước VGCS nhất định đẩy Đức TGM Ngô Quang Kiệt ra khỏi Hànội là chuyện rõ như ban ngày, khỏi cần phải tranh cãi. Vấn đề chỉ còn là đẩy bằng cách nào. Đẩy bằng cách dùng quyền lực cưỡng bức thì mất mặt bầu cua lắm. Nếu làm được thì chúng đã làm rồi. Bằng cách nào khác thì đây là cơ hội đã đến. Vào đầu tháng 4-2010, Hội Đồng Giám Mục (HĐGM) VN họp thường niên tại Vũng Tầu để bàn về các vấn đề mục vụ của Giáo Hội. Nghị trình là thư thế, nhưng có một vấn đề còn quan trọng hơn nghị trình là bàn về vấn đề sắp xếp nhân sự trong cơ chế lãnh đạo, để ai lên thay thế Đức TGM Ngô Quang Kiệt tại Hànội, và chuẩn bị người kế vị HY Phạm Minh Mẫn tại Saigon, vì ông cũng sắp sửa về hưu đến nơi rồi. Vấn đề đặt để một giám mục, hồng y trên thượng tầng lãnh đạo trong GH hoàn toàn thuộc thẩm quyền của Đức Giáo Hoàng, và là chuyện mật để tránh việc mua quan bán tước. Chỉ có tại các nước CS, bọn giám mục hồng y quốc doanh mới tự quyền truyền chức và đặt để các giám mục mà thôi. HĐGMVN nay muốn tự ý đặt người thay thế Đức TGM Ngô Quang Kiệt, và chuẩn bị nhân vật kế vị HY Phạm Minh Mẫn là chuyện bất thường, nếu không muốn nói là tiếm quyền.

 

     Bài bình luận cho biết cuộc họp của HĐGM có những màn  mặc cả gay gắt và phức tạp. Sự thể cho thấy, HĐGM đã chia rẽ, ít nhất là có hai phe. Sự chia rẽ này phát sinh từ xu hướng chính trị của các giám mục chủ trương đối thoại và thỏa hiệp với VGCS. Cái mồi VGCS thẩy ra để câu các giám mục phe đối thoại, thứ nhất là hứa hẹn các chức vụ và ngôi vị béo bở, và thứ hai là thiết lập bang giao với Tòa Thánh và mời Đức Giáo Hoàng sang thăm VN. Âm mưu đã được sắp sẵn từ trước. Cả VGCS lẫn phe giám mục đối thoại tưởng chắc ăn, nên bọn đầu sỏ Hànội đã chuẩn bị chu đáo cả trong lẫn ngoài. Đối với Tòa Thánh, bài bình luận cho biết: “Tưởng rằng con mồi đã cắn câu, nhà cầm quyền VN bằng con đường bí mật thông báo với Vatican rằng: "Mọi vấn đề đón tiếp Giáo Hoàng không có gì khó khăn với VN, chỉ còn một sự "tắc nghẽn nhỏ" là quan hệ giữa Tòa TGMHN do TGM Ngô Quang Kiệt dẫn đầu và chính quyền Hà Nội. Nếu vấn đề này khai thông được thì Giáo Hoàng có thể đến thăm Việt Nam và được dành cho sự đón tiếp trọng thị". Còn đối với dư luận trong nước, VGCS cũng đã chỉ thị cho báo chí của chúng như sau:Vì vậy, trong cuộc họp giao ban báo chí sáng thứ 3 hàng tuần vào sáng 6/4/2010 (khi hội nghị bắt đầu khai mạc), Ban Tư tưởng Văn hoá Trung ương đã chỉ thị cho báo chí "sắp tới khi ông TGMHN Ngô Quang Kiệt thôi chức, báo chí không được đưa tin mà cứ coi đó là việc nội bộ riêng của công giáo.


     Không ai ngờ, đến lúc này thì Chúa Thánh Thần ra tay. Sáng ngày 9-4-2010, Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt bất ngờ trở về Hanội trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, dĩ nhiên là của cả bọn lãnh đạo Hànội và các ông giám mục quốc doanh phe chủ trương đối thoại. Sự trở về bất ngờ của Đức TGM tức khắc làm thất bại cái âm mưu đáng ghê tởm kia. Bài bình luận viết: “Sau khi Đức TGM Giuse về Hà Nội, HĐGMVN đang dự tính cuộc họp bàn về nhân sự sáng 9/4/2010 đã nhận được thông tin và cuộc họp đã không được tiến hành như dự định và việc mời Đức Giáo Hoàng sang thăm Việt Nam cũng đã không được nhắc đến dù HĐGMVN đã có lời mời chính thức.

Giáo Hội Phá Sản?


     Như trên chúng tôi đã trình bầy, tiêu đề của bài bình luận tôi nhận được từ một người bạn vỏn vẹn chỉ có hai chữ “Phá Sản”. Lên đến các trang web nó biến thành “Giáo Hội Phá Sản”. Nhưng khi truy tìm đến tận ngọn nguồn của bài bình luận thì mới thấy cái tiêu đề thực sự là: Phá Sản Một Âm Mưu “Tự Diễn Biến” của CSVN Đối Với Giáo Hội Việt Nam . Từ chỗ một cái âm mưu của VGCS bị phá sản đến chỗ GHVN bị phá sản là một khoảng cách vạn lý. Rút gọn tiêu đề, nhưng gọn quá mức nên trở thành tai hại. Rõ ràng là sai một ly đi một dặm. Âm mưu đó thế nào thì chúng tôi đã trình bầy ở trên. Từ chuyện dễ ra gây ngộ nhận đó, chúng tôi xin được góp một vài ý kiến thô thiển để làm sáng tỏ vấn đề GHCGVN có bị Phá Sản hay không.


1.  Khả Tín hay Bất Khả Tín    Đặt ra vấn đề những tin tức phổ biến trong bài bình luận Phá Sản có đáng tin không là việc phải làm trước, bởi vì nếu đó là những tin tức thất thiệt thì ngay bài viết của chúng tôi đây cũng trở thành ba láp, vô giá trị.


     Những ai đọc bài Giáo Hội Phá Sản đều thấy ở cuối bài viết, tác giả ký tên là “Nữ Vương Công Lý.” Chúng tôi dám chắc đây là một cái tên lạ hoắc đối với đa số độc giả trên internet, là một nick name thì đúng hơn. Người không công giáo gặp cái tên này thì cầm chắc sẽ cho rằng đó là một cái tên ma, và cho rằng bài bình luận sẽ không có giá trị. Thực ra, Nữ Vương Công Lý là tên của một Website hình như mới xuất hiện trong cõi “hư vô”. Mặc dù là của ai, có ý xấu muốn đánh phá GHCGVN như có người đặt nghi vấn hay không, nhưng những sự việc được nói đến trong bài bình luận của Nữ Vương Công Lý đều phù hợp với thực tế xẩy ra lâu nay. Tìm vào cái website này, bạn đọc là người công giáo lương thiện, sẽ hiểu khác, và lý giải theo cách khác. Trong GHCGVN, danh hiệu Nữ Vương ( Regina ) chỉ dùng để chỉ Đức Mẹ Maria. Thường đi sau danh hiệu Nữ Vương còn có một từ ngữ nữa như Hòa Bình (Pacis, genitive of Pax) chẳng hạn, nên thành ra là Nữ Vương Hòa Bình (Regina Pacis) v.v. Trong tiếng Anh, người ta không dùng danh hiệu Nữ Vương (Queen) để gọi Đức Maria mà chỉ dùng chữ Lady (Nữ Vương Hòa Bình = Regina Pacis = Lady of Peace). Như vậy khi người công giáo đọc bài nhận định mà thấy tác giả ký tên là Nữ Vương Công Lý thì sẽ hiểu đây là một bài viết hoàn toàn nghiêm chỉnh, vì không có người công giáo nào dám dùng tước hiệu của Đức Maria để viết chuyện xằng bậy, làm điều dối trá. Bài nhận định phải được viết do một người, hay một nhóm người công giáo chân chính, có lòng đạo sâu sắc, có lương tri, và có một mục đích chính đáng.


2.  Chữ Phá Sản    Người viết không biết luật, nhưng hiểu sơ rằng phá sản (bankrupt) là một từ ngữ trong luật học. Bankruptcy, sự phá sản, là một phán quyết của tòa án buộc một cá nhân hay một pháp nhân không còn khả năng trả nợ, phải phát mãi tài sản của mình để trả số tiền còn thiếu cho các chủ nợ. Như vậy thì trong luật pháp, phá sản trước hết phải là một quyết định của tòa án. Và thứ hai, phá sản chỉ là biện pháp áp dụng trong lãnh vực tài sản là những của cải vật chất. Có lẽ chưa có luật pháp nước nào qui định thế nào là phá sản tinh thần. Thế nhưng trong bài bình luận trên website Nữ Vương Công Lý, chúng ta thấy toàn đề cập đến những vấn đề phi vật chất. Lại chẳng cần đến ông quan tòa nào ra lệnh cả. Có lẽ lạc quẻ một tí nhưng cũng không sao. Tuy nhiên theo chúng tôi, Nữ Vương Công Lý dùng từ Phá Sản ở đây có lẽ không được chỉnh lắm. Nói: làm phá sản một âm mưu có lẽ không được chỉnh bằng nói: làm thất bại hay phá hỏng một âm mưu. Nhưng làm phá sản một chính sách có vẻ hợp lý hơn là làm thất bại một chính sách.


3.  Giáo Hội Phá Sản   Việc đọc bài vội vã, việc quá hấp tấp rút gọn tiêu đề đã đưa đến vấn đề GHCGVN bị phá sản. GHCGVN bị phá sản là chuyện quan trọng thật đấy chứ không chơi. GHCGVN bị khánh kiệt không còn khả năng trả các món nợ tiền bạc nữa thì còn đỡ, vì hy vọng còn có thuốc chữa. Nhưng nếu GH phá sản về các mặt phi vật chất thì quả thật là thầy chạy rồi. Câu hỏi đặt ra là GHCGVN có bị phá sản theo nghĩa thứ hai không? Phá sản toàn diện, hay chỉ phá sản một số mặt trong đời sống?


     Đi sâu vào các sinh hoạt của GH hiện nay, chúng tôi dám khẳng định rằng GHCGVN không hề bị phá sản, nhưng, ở tầng lớp lãnh đạo, từ trung ương đến địa phưong, đang có sự phân hóa trầm trọng, lối sống tha hóa, cá nhân vong thân, đưa đến tình trạng mất phương hướng. Tính ham mê tiền bạc và lỏng lẻo kỷ luật của nhiều ông linh mục trở thành cái tẩy cho bọn cán bộ CS địa phương nắm để sai khiến là chuyện nhan nhản khắp nơi. Nhưng chuyện lớn ở tầng lớp lãnh đạo cao mới là đáng nói. Việc chia bè kéo cánh để chia chác chức quyền trong HĐGM mà bài bình luận trên Website Nữ Vương Công Lý đề cấp đến là chuyện đáng xấu hổ. Người giáo dân thực sự không tưởng tượng nổi. Xưa nay họ cứ tưởng những tông đồ của Chúa toàn là những tâm hồn khiêm nhu, bé nhỏ, không bao giờ màng danh lợi. Nhưng sự thể cho thấy mấy ông có khác gì bọn chính khách xôi thịt trong các phòng khách lịch sự và sang trọng. Khi hành xử những công việc thế tục, nhiều ông hồng y, giám mục đã quên đi mình cũng là công dân, có quyền và có bổn phận của người công dân, nhưng lại không có được lòng tự trọng và đức tính can đảm của những người dân oan trên khắp nẻo đường đất nước hiện nay. Các ông đại diện GH để thi hành sứ mệnh của Thiên Chúa, nhưng lại dùng cái mặt nạ “đối thoại” để che dấu thái độ khiếp nhược, lòn cúi lũ cầm quyền bán nước VGCS như những thứ dân cái bang ngoài chợ búa. Hồng y gì mà trong đại lễ kính Lòng Thương Xót Chúa lại ngang nhiên khiêu khích và thách thức một cách cao ngạo sự vâng phục của những con chiên có tâm hồm đạo đức và lòng yêu nuớc hăng say. Kết quả là, lối sống và cung cách hành xử trách nhiệm đối với xã hội của các ông đang có nguy cơ tạo ra những Luther mới trong lòng Giáo Hội VN, biến Đạo Cứu Độ thành tôn giáo chuyên trị cúng bái, làm chậu kiểng cho một thứ quyền bính bất nhân và tàn bạo.


     Tình trạng có vẻ thê thảm thật, nhưng không vì thế mà kết luận GHCGVN đã phá sản. Có thể nói, tuyệt đại đa số giáo dân VN, trong cũng như ngoài nước, vẫn luôn luôn là những con chiên trung kiên, vừa ngoan đạo, vừa sắt son yêu Tổ Quốc. Chỉ trên thượng tầng lãnh đạo, một phần nhỏ vong thân và vong bản bán thân cho Việt gian thôi. Đa số vẫn là những chủ chiên hiền lành và mẫu mực, việc đời cũng như việc đạo. Xưa nay, CGVN là một lực lượng luôn đứng đầu sóng ngọn gió trong công cuộc đấu tranh chống lại bạo quyền cộng sản tại VN. Nói thế xin đừng vội kết tội, người viết vốn là một tín hữu công giáo, nhưng chắc chắn không có thói quen mẹ hát con khen hay. Xin cứ lấy công tâm để mắt vào lịch sử đấu tranh chống VGCS từ 60 năm qua (1950-2010), bạn đọc sẽ nhìn thấy sự thật. Tình trạng bi thảm hiện nay đáng ngại, nhưng tuyệt đối không phải là tuyệt vọng. Nhìn vào cuộc cách mạng của Công Đoàn Đoàn Kết Balan có thể học hỏi được nhiều điều tốt. Chỉ cần có chủ chăn lớp thượng tầng lãnh đạo là ánh sáng soi đường. Đàn chiên mới là yếu tố quyết định thành bại. Lãnh đạo cấp trung gian là các linh mục chỉ nên giữ vai trò linh hướng như cố linh mục Jerjy Popueluszko của Balan. Chỉ làm tuyên úy thôi thì sẽ xứng đáng được tôn kính như bậc thánh, nhưng mưu đồ thu tóm quyền hành để trở thành một thứ Lã Bất Vi buôn vua, dùng thủ đoạn để lừa gạt và phản bội đồng chí, nhận tiền của bọn đón gió để bị chúng sai khiến, tin tưởng lũ đầu sỏ Hànội ủng hộ và đi theo mình v.v., nếu không thành quỉ thì cũng sẽ trở thành hồn ma vất vưởng, chứ không thể là thánh được.


Xin Cho Một Lời Cuối   


     Đang lúc viết dở bài này thì Website Nữ Vương Công Lý lại đưa lên mạng một bản tin nói rằng GM Nguyễn Văn Nhơn có thể sẽ ra Hànội làm TGM phó, và rồi sẽ thay thế Đức TGM Ngô Quang Kiệt trong một thời gian ngắn. Nghĩa là mọi việc sẽ diễn ra theo đúng đòi hỏi của VGCS là Đức TGM Ngô Quang Kiệt phải rời bỏ Hànội, nhưng theo một phương án khác. Vì thế, đáng lẽ bài viết này đã trở thành lỗi thời, nhưng xin cho được có một lời cuối: Dù tình thế có biến đổi thế nào thì cuộc đấu tranh dành lại công lý và công bình cho toàn dân cũng phải được tiến hành. Không có giải pháp nào là giải pháp “đối thoại” cả. Chúng ta phải tự tin vào mình, vào tiền đồ của dân Tộc. Nước Mỹ không làm thay cho chúng ta. Người Mỹ đã một lần phản bội chúng ta. Tòa Thánh không có quyền áp đặt đường lối chính sách vào việc giải quyết vấn đề đất nước của người VN. Cần phân biệt đạo ra đạo, và đời ra đời. Bất cứ kẻ nào vâng lệnh ngoại bang đều là tay sai của ngoại bang. Nuôi dưỡng ý tưởng đối thoại với VGCS là hoang tưởng. Lịch sử đã chứng minh nhiều lắm rồi. Đừng u mê  nữa. Kẻ nào tự nguyện công nhận và tùng phục chế độ VGCS phải share chung tội làm Việt gian và tội bán nước với chúng. Bất cứ tội gì lịch sử và nhân dân VN cũng tha thứ được, trừ ra tội bán nước thì không.


Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

About the author
Leave Comment