Dòng Thơ Ngô Võ : Không Còn
Không Còn
Trời tháng mười tiết trời se se lạnh 
Đôi tay thèm điếu thuốc gắn lên môi
Ngọn lửa lóe que diêm vừa tàn lụn
Sợi khói lồng hơi ấm sưởi tim côi .
Mùa thu nay nhớ xưa mùa thu trước
Thuở chúng mình hai đứa bước chung đôi
Ghế công viên ngồi ngắm lá thu rơi
Tay đan tay níu cả trời hy vọng .
Thu năm xưa con đường đầy hoa mộng
Lá hong vàng môi em ửng màu son
Làn hương xưa công viên nay còn đọng
Bóng hình xưa giờ mãi mãi không còn .
VN
Chiếc gánh sầu

Ngày buồn Tiếng buồn xa vọng lại Theo cơn gió đưa về Ngày dài buồn khoắc khoải Đời như một cơn mê Âm vang ngày xưa cũ Còn vương mãi quanh đây Chiều buồn mây bao phủ Mưa giăng mắc rơi đầy. Trời về khuya giá lạnh Lấp lánh ánh sao đêm, Bên song buồn hui quạnh Trăng chênh chếch bên thềm. Mong "Châu hoàn hiệp phố" Xoá ngày tháng đợi chờ Mong em về lối nhỏ Cho đời hết bơ vơ. HL -DC Có Chăng Bước chân người bơ vơ Bao năm rời xóm nhỏ Nơi đó có em chờ Đứng buồn bên góc phố . Giọt sương đọng xuống thềm Đường khuya lòng cô quạnh Tay trời dang trong đêm Vai đời nghe thấm lạnh . Bao nỗi nhớ đong đầy Dưới lòng đêm sương phủ Em vẫn đó , tôi đây Còn chăng làn hương cũ . Giây phút xưa đam mê Bước chân nay khắc khoải Có chăng một lối về Khi tôi người trở lại . VN
Đổi Đời ————————————————————— Chua Xót Qua Môi Buồn Tủi Em có biết quê tôi là biển Nước không trong vì chở mạch đời Ngút tầm nhìn biển tận ngàn khơi Khi da diết mỗi lần thăm lại . Em có biết cảnh đời oan trái Bao trùm vùng đất mới khai hoang Dù xa quê tôi vẫn nặng mang Sự sống đó..cho khi mới lớn Em có thấy Kiên Giang dậy sóng Nguồn thương theo ,lọn song bủa vòi Ngước mắt xa cảnh nước cảnh trời Buồn người ở lằn roi tươm máu . Em có nghe Quốc buông áo não Vọng canh khuya cất tiếng thương đời Hận thân hèn dong ruỗi canh lơi Cơn mưa bụi hờn đêm bán dạ . Em có biết đường nay xa lạ Góc trời nào thay họ đổi tên Buồn không em vì cảnh nổi nênh Xoay thế cuộc bên đời sai lạc . Em có nghe võng đưa kẻo kẹt Lời mẹ ru đêm vắng não nùng Con ơi à , con ngủ cho ngoan Mai mẹ phải bòn thương góc chợ . Em có thấy cuộc đời tạm bợ Trên quê hương lăn lóc chợ đời Tôi gục đầu buông khẻ tiếng .. ôi ! Nghe chua xót qua môi buồn tủi . VN