Đời Không Đáng Buồn 1

Bạch Cư Dị ngày xưa đất Trích,

Bến Tầm Dương cùng tịch nghe đàn.

Bao nhiêu nỗi thở, niềm than,

Tiếng Tỳ vừa dứt chứa chan mạch sầu !

Thơ để lại ngàn sau tri kỷ,

Nỗi đoạn trường nào chỉ riêng Ông ?

Rượu không, tiền bạc cũng không,

Chân cuồng bước quẩn ở trong xó nhà.

Tôi cũng bệnh, lại già hơn Bạch,

Bả lợi danh rũ sạch từ lâu,

Lau vàng, trúc võ thấm đâu, (1)

Đất cằn sỏi đá lạnh thâu đêm ngày.

Vài củ sắn ăn chay suốt tháng,

Một căn buồng, trăm mạng chia nhau.

Mỗi năm cơm sạn vài thau,

Mắt thèm quên cả niềm đau thuở giờ.

Lại diễn lại nước cờ thí tốt,

Lửa oán thù nhóm đốt tình thương.

Ông còn là kẻ hiền lương,

Tôi trong cảnh ngộ bất thường, éo le.

 

(1) Hoàng lô, khổ trúc nhiễu trạch sinh

(Lau vàng, trúc võ nảy mầm quanh hiên)

 

Tỳ Bà Hành

 

Dẫu có muốn đêm nghe vượn hót,

Hoặc nghiêng chai mình rót cho mình.

Ông như nếu muốn thực tình,

Từ quan về với gia đình làm dân.

Tôi dù muốn chân trần, áo vá,

Bên vợ con nấn ná qua ngày.

Tuổi già sớm dắt trâu cày,

Tối về vui với một bầy trẻ thơ.

Trước trăng gió hững hờ thế sự,

Gần cỏ cây tình tự đôi câu.

Thế nhưng có dễ dàng đâu !

Ông, tôi rõ thật khác nhau muôn vàn.

Đọc thơ Ông canh tàn chẳng ngủ,

Ghen với Ông lại cứ thương Ông.

Ngàn sau dẹp hết gai chông,

Nếu như thế giới đại đồng văn minh.

Có ai nghĩ tới mình, rỏ lệ,

Mà thương cho cái lụy làm người ?

Hay là no ấm tốt tươi,

Hậu sinh chỉ biết học cười cũng nên !

About the author
Leave Comment