ĐẶT QUÊ HƯƠNG VÀO TỪNG CANH BẠC

Tuấn Khanh

Như một tay chơi chuyên nghiệp, lúc tiến lúc thủ, luật đặc khu sẽ được ai đó tổ chức thông qua nhưng không phải là 99 năm, mà là một số năm nào đó, nhằm hạ nhiệt dư luận.

 

Ngày 5 tháng 6, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, với gương mặt đầy chân thành, nói với giới phóng viên trong nước rằng ông đã lắng nghe và đã thấu hiểu tâm ý nhân dân, về làn sóng phản đối dự án đặc khu mà chính ông thốt ra là “khủng khiếp”. Thế nhưng có thể ngài thủ tướng nghe lầm, và cũng thấu hiểu lầm. Người dân Việt Nam hoàn toàn không muốn bị đưa vào một gameshow định giá số năm, mà rõ ràng chỉ muốn dứt khoát nói “không” với một dự án đầy hiểm nguy với số phận Việt Nam.

Như một canh bạc không đường lui, người dân Việt Nam đang chỉ còn tuyệt vọng nhìn mọi thứ đi theo một quy trình “ý đảng” ngược “lòng dân”. Bất chấp những thành viên của tổ tư vấn chính phủ, cũng như nhiều nhân sĩ, trí thức… hết lời can gián, khuyến nghị cũng như đưa ra nhiều chứng minh cho thấy mọi thứ không giống như chiếc bánh vẽ 3 đặc khu Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc được tô màu Thẩm Quyến.

 

Thậm chí, “một đồng rót vào đặc khu để hút về hàng chục, hàng trăm đồng” theo tuyên bố hùng hồn của bà Kim Ngân, chủ tịch Quốc hội trong canh bạc đặc khu, cũng làm cho nhiều người chau mày, tự hỏi rằng nếu như những con số ảo giác đó có thật, thì sẽ về đâu trong một đất nước mà ngân sách quốc gia bị quốc tế đánh giá tính minh bạch thấp đến mức chỉ có 15/100 điểm. Tiền làm ra được sẽ chi xài ra sao với tình trạng tham nhũng rút xương tủy nhân dân, chẳng hạn như giá làm một km đường bộ là đắt nhất hành tinh này.

 

Không ai muốn có thêm một canh bạc nữa ở 3 đặc khu, sau khi các canh bạc “chủ trương lớn” như Bauxite Tây Nguyên mà nhân dân cháy túi hơn 3.700 tỷ đồng cùng vấn nạn môi trường đeo đẳng với hàng trăm ngàn người. Canh bạc Formosa gây đại họa cho hàng triệu người 4 tỉnh miền Trung và môi trường tự nhiên hàng chục năm sau cũng là một trong rất nhiều ví dụ khiến đất nước ngổn ngang.

 

Thế nhưng đứng sau các “chủ trương lớn” ấy là những tay chơi không vốn, đặt vào canh bạc may rủi bằng chính vận mạng của quê hương Việt Nam. Những gì diễn ra không lường thấy, những hiểm họa và mất mát ập tới thì đất nước và nhân dân thì hứng chịu. Chỉ thấy những tay chơi thì mỗi lúc một lộng lẫy hơn ở các biệt phủ, xa hoa hơn ở các căn hộ, tiền của được chuyển ra nước ngoài nhiều hơn, con cái trở thành những công chúa, hoàng tử từ một quê hương oằn mình trong các canh bạc không lối thoát.

Và chắc cũng đến lúc người Việt Nam nhận ra phía sau tấm màn nhung, chuyện gì đang diễn ra. Trong tiếng ru giấc mơ màng ấy, người ta choàng tỉnh nhận ra đất nước và con người Việt Nam suy hao từ những canh bạc như vậy.

Lịch sử chép rằng người xưa lấy mạng sống của mình ra để đánh cược cho tương lai của Tổ quốc. Hồ Chí Minh khi tiếp Toàn quyền d’Argenlieu đến Hà Nội, buộc phải treo cờ phướn đón tiếp sau Thỏa ước 06/03/1946, nhưng không muốn hy sinh thể diện Quốc gia vừa hình thành, nên phải tự đặt ra ngày sinh 19/5 để gọi dân chúng treo cờ, với lý do mừng sinh nhật.

 

Nguyễn Thái Học của Quốc dân đảng, cùng 12 đồng chí của mình, chọn đặt cược mạng sống của mình để chống Pháp, phục quốc. Họ cùng chịu bị chém đầu ngày 16-6-1930, chứ không chấp nhận Tổ quốc về tay kẻ khác.

Phan Bội Châu chỉ là một chí sĩ với túi chữ, cũng không ngại đặt đời mình vào canh bạc cho tương lai tự do của Tổ quốc, bất chấp người Pháp từng kêu án tử hình (1925). Ngô Đình Diệm ngay khi nhận ra cần phải đứng lên giành quyền cho dân Việt, cũng lập tức từ chức Thượng thư Bộ Lại (1933) để rồi sau đó trở thành người dẫn đầu cho phong trào Cường Để (1944), với ước mơ phục hưng, độc lập đất nước.

 

Những gì người xưa để lại, chỉ thấy họ sẳn sàng đặt cược cuộc đời của mình cho Tổ quốc, bất kể sống thác ra sao. Nhưng hôm nay, nghịch lý là người cầm quyền đặt quê hương vào những canh bạc – một vốn bốn lời, nhưng tai ương và khốn cùng thì chỉ thuộc về Dân tộc và Tổ quốc.

 

Tuấn Khanh

rfavietnam.com/node/4494

 

About the author
Leave Comment