KÍNH THƯA CÁC NT VÀ CÁC BẠN.

KHÔNG AI DẠI DỘTĐÁNH LỘN VỚI NGƯỜI SUNG SỨC- TRONGLỊCH SỬ CHIẾN TRANH MỸ – CHỈ TRỰC TIẾP THAM CHIẾN KHI ĐỐI PHƯƠNG SUY KIỆT- HOẶC UỂ OẢI SAU THỜI GIAN DÀI CHINH CHIẾN – HOẶC BỊ CẤMVẬN THỜI GIAN DÀI – IRAN NẰM TRONG LỘ TRÌNH CỦA MỸ. 
 

‘Cuộc chiến Vùng Vịnh 3’  sẽ xảy ra

Ngày càng nhiều tàu chiến mới của Mỹ và NATO kéo đến bờ biển Iran.

  Năm mới, Mỹ và EU đã tuyên bố sẽ cấm  mua dầu mỏ Iran, khiến Tổng thống Iran Mahmoud Ahmadinejad dọa đóng cửa eo biển Hormuz, trong khi hơn 40% dầu mỏ Cận Đông cung cấp cho châu Âu và Mỹ đi qua đây.
    Ngay trước thềm năm mới, Mỹ đã phải điều động đến đây HKMH chiến đấu do hkmh John Stennis dẫn đầu. Đầu tháng 1/2012, thêm một  hkmh của Hải quân Mỹ do  USS Carl Vinson lại kéo đến biển Arab ở tây nam bờ biển Iran. Trong đội hình của  tàu này ngoài  hkmh với 90 máy bay và trực thăng trên khoang, còn có tàu tuần dương hoả tiễn.

 
USS Bunker Hill

và tàu khu trục hoả tiển  USS Halsey. Ngày 10/1/2012, hkmh Abraham Lincoln cũng đến đó cùng tàu tuần dương hoả
 tiển  
USS Cape St. George.
Trong đội tàu này còn có 2 tàu khu trục hoả tiển
 USS Momsen
và USS Sterett. Ngoài ra, Hải quân Mỹ đã tung đến khu vực Vùng Vịnh nhỏ  tàu đổ bộ và một tiểu đoàn thuỷ quân lục chiến viễn chinh. Nhóm  tàu này bao gồm tàu đổ bộ chở trực thăng vạn năng tối tân USS Makin Island
 lớp Wasp, tàu  vận tải đổ bộ
 
USS New Orleans,
tàu  đổ bộ USS Pearl Harbor, một tiểu đoàn thuỷ quân lục chiến , một nhóm đặc nhiệm, một phi đội trực thăng tăng cường và một tiểu đoàn tiếp vận. Các tàu đổ bộ vạn năng lớp Wasp được coi là những tàu lớn nhất thuộc loại này trên thế giới. Chúng được sử dụng để đổ bộ các đơn vị thuỷ quân lục chiến  lên bờ biển không được chuẩn bị để đổ bộ. Trên các boong tàu này có thể bố trí máy bay và trực thăng. Các tàu này được trang bị các hệ thống hoả tiển  phòng không, các hệ thống pháo tầm gần và các hoả tiển  có điều khiển. Thủy thủ đoàn gồm hơn 1.100 người. Tàu cũng có thể chở gần 1.900 thuỷ quân lục chiến .
 
Đại diện Hải quân Iran trả lời phỏng vấn báo chí về kế hoạch phòng thủ của nước này.

Nhưng đó chưa phải là tất cả. Tàu khu trục HMS Daring của Anh cũng được cử đến Vịnh Persique. Nhiệm vụ chính của các tàu loại này là bảo vệ hạm đội chống tấn công trên  không. Hệ thống radar tân kỳ và hệ thống hoả tiển  phòng không PAAMS cho phép chúng phát giác  và tiêu diệt các hoả tiển  và máy bay tiêm kích của đối phương với hiệu quả cao gấp 5 lần các tàu cùng lớp của các nước khác. Tại khu vực này, hiện tại  có  tổng cộng 9 tàu của Anh, trong số đó có 4 trục lôi hạm , 1 tàu tuần tra-thủy văn và 3 tàu vận tải tiếp vận.

Đài truyền hình tiếng Arab Al Arabiya đã đưa tin về việc Lục quân Mỹ bắt đầu đưa tới Israel một đội quân nhiều nghìn lính. Theo site debka.com của Israel chuyên về phân tích chính trị an ninh, đã có gần 9.000 lính Mỹ đến Israel. Ngoài ra, tại Israel sẽ thành lập các sở chỉ huy của Mỹ, còn ở đại bản doanh Bộ chỉ huy quân đội Mỹ ở châu Âu đặt tại Đức sẽ bố trí các sở chỉ huy của quân đội Israel. Mục đích là lập một lực lượng tác chiến chung cho trường hợp xung đột  lớn ở Cận Đông.

Sự cảnh cáo đối với Iran
Trong bối cảnh đó, cuộc tấn công đang đến gần của liên minh phương Tây do Mỹ cầm đầu xem ra gần như không tránh khỏi. Việc cấm vận xuất khẩu dầu mỏ Iran thực tế là một thảm họa kinh tế đối với nước này. Sau khi bắt đầu áp dụng các biện pháp trừng phạt này, Iran đơn giản là không còn cách nào khác là tìm cách dùng quân sự ngăn cản việc chuyên chở dầu mỏ bằng đường biển từ các nước khác.
  Mà những hành động đó có nghĩa là chiến tranh. Người Mỹ để làm việc đó đang huy động các tàu chiến của mình và các đồng minh để giành ưu thế tuyệt đối trước về các phương tiện chiến tranh.

   Thời gian khai chiến tương đối người ta đã biết: nhiều chuyên gia nêu ra ngày 30.1, khi mà tại phiên họp tiếp theo Ủy ban châu Âu của EU dự định công khai tuyên bố áp dụng cấm  mua dầu mỏ Iran. Đây sẽ là “sự cảnh cáo” đối với Iran. Các hành động tiếp theo của Iran là rõ ràng – đó là đóng cửa eo biển Hormuz. Phản ứng của Mỹ cũng có thể tiên liệu.  Tiếp sau đó thì cái gì cũng có thể xảy ra. Dẫu sao thì  Hồ Cẩm Đào đã cảnh cáo nếu Mỹ hay một nước nào khác tấn công Iran, Trung cộng  sẽ áp dụng các biện pháp nhanh chóng và trực tiếp tham chiến?. Trong một bài báo của Học viện quan hệ quốc tế đương đại mới đăng trên tờ China Daily, có viết: “Dầu mỏ Iran chiếm tỷ lệ lớn trong nhập cảng  của Trung cộng. Iran là nhà cung cấp hydrocarbon lớn thứ ba cho thị trường Trung cộng. Trung cộng hàng năm mua khoảng 20% toàn bộ dầu mỏ Iran xuất cảng. Mỹ đã  áp đặt quan điểm  của mình cho cộng đồng quốc tế, tuy nhiên, họ cần phải biết rằng,  các nước trên thế giới cũng vì quyền lợi của họ”.
 

                               Yếu Tố Đài Loan Trong Tranh Chấp Biển Đông
 
Trước đây cuộc tranh chấp tại Biển Đông vốn đã phức tạp, nay bỗng trở nên phức tạp hơn với sự xuất hiện của yếu tố Đài Loan.
 Vào ngày 12/10/2011 Ủy Ban Quốc Phòng Quốc Hội Đài Loan tuyên bố các đơn vị tuần duyên của Đài Loan sẽ được trang bị hỏa tiễn Thiên Kích Chaparral là loại hỏa tiễn tối tân, đưa xe tăng bố phòng ở các cụm đảo còn trong vòng tranh chấp vì lo ngại hỏa lực của quân trú phòng ở đây kém các lực lượng tranh chấp khác. Đài Loan không nói rõ lực lượng tranh chấp đó là ai: Hoa Lục, Việt Nam hay Phi Luật Tân? Hay cả ba?  Hiện nay Đài Loan đang chiếm giữ Đảo Itu Aba (Thái Bình) mà Việt Nam gọi là Ba Bình là hòn đảo lớn nhất trong Quần Đảo Hoàng Sa. Trước tình hình đó Hoa Kỳ hoảng quá vì nó liên quan tới đồng minh thân thiết là Phi Luật Tân và vì nó có thế đổ thêm dầu vào lửa cho nên vào ngày 14/10/2011 phát ngôn viên Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ lên tiếng khuyến khích tất cả các bên tranh chấp giải quyết bất đồng bằng phương tiện ôn hòa trong khuôn khổ luật pháp quốc tế, tránh xử dụng vũ lực hay đe dọa xử dụng vũ lực.
Vào ngày 16/10/2011 Phi Luật Tân phản ứng ngay. Bộ Quốc Phòng Phi Luật Tân cho rằng thái độ trên của Đài Loan có thể gây hiểu lầm từ các nước đang có tranh chấp và Đài Loan cần nói rõ thêm về kế hoạch đem hỏa tiễn vào Trường Sa. Phi Luật Tân tuyên bố sẵn sàng bảo vệ tới cùng các hòn đảo trong khu vực Trường Sa thuộc chủ quyền của Phi Luật Tân. Còn Việt Nam và Hoa Lục thì hoàn toàn giữ im lặng.
Từ 17/10 tới 28/10/2011 để tiếp sức thêm cho Phi Luật Tân, Hoa Kỳ đã tiến hành cuộc tập trận đổ bộ lên một bãi biển gần Trường Sa với Phi Luật Tân (BBC) nhằm “tăng cường an ninh khu vực chứ không không nhắm vào bất cứ nước nào.” Việt Nam và Đài Loan giữ im lặng, trong khi Bắc Kinh phản đối và cho rằng các cuộc tập trận này đe dọa hòa bình và ổn định trong khu vực.” Không biết Hoa Lục có thiên vị “người anh em” không vì Đài Loan đưa hỏa tiễn và xe tăng tới đây thì ông nín khe, còn Hoa Kỳ và Phi Luật Tân tập trận thì ông phản đối. Trong thời gian này, tin tức xì ra là Tổng Thống Đài Loan là Mã Anh Cửu đã úp mở cho biết là  sẽ ký kết hòa ước với Hoa Lục và nhường Đảo Ba Bình để đổi lấy sự yên thân là Hoa Lục sẽ không tấn chiếm Đài Loan.
                Ngày 26/10/2011 Ô. Trương Tấn Sang thăm Phi Luật Tân và cùng Tổng Thống Phi Luật Tân kêu gọi thành lập một khu vực hòa bình tại Biển Đông. Và theo Đài VOA, Việt-Phi đồng ý đối thoại đa phương để giải quyết các tranh chấp ở Biển Đông. Qua cuộc gặp gỡ này, mọi người đều thấy Phi Luật Tân và Việt Nam chủ trương nhường nhịn và hợp tác với nhau để đối phó với kẻ thù nguy hiểm hơn là Hoa Lục và ngày nay thêm Đài Loan.
Vào ngày 07/11/2011 Tư Lệnh Hải Quân Đài Loan tuyên bố nếu có chiến tranh ở Biển Đông thì Đài Loan sẽ hỗ trợ cho Hoa Lục, nhất định không giúp cho Phi Luật Tân và không đứng yên để nhìn. Xin nhớ cho Đài Loan (Trung Hoa Dân Quốc)  và Phi Luật Tân trước đây là đàn em dưới trướng của Mỹ trong chiến tranh Việt Nam. Nay vì  “ máu chảy ruột mềm” và “một giọt máu đào hơn ao nước lã ”, Đài Loan quên “tình xưa nghĩa cũ” và “chơi” luôn Phi Luật Tân- ông bạn đồng minh cũ của mình. Nếu như một hòa ước được ký kết giữa Hoa Lục và Đài Loan thì người dở khóc dở cười chính là Hoa Kỳ. Trước đây cứ mỗi lần Đài Loan tuyên bố đòi độc lập thì Hoa Lục lại hăm dọa dùng vũ lực để tấn chiếm Đài Loan. Hoa Kỳ vội vã đem tàu chiến tới đứng chặn ở giữa khiến Hoa Lục hậm hực rút lui. Nhưng nay anh em nhà người  ta đã làm lành với nhau thì sự hiện diện của Hoa Kỳ trở nên vô nghĩa, mời ông đi chỗ khác chơi, ông sớ rớ ở đây làm gì? Và chính sách “Một Nước Trung Hoa” của Hoa Kỳ cũng sẽ trở nên lỗi thời vì nếu có một hòa ước như vậy thì nhà ai nấy ở, rõ ràng có hai nước Trung Hoa chứ đâu phải một nước Trung Hoa? Ngoài ra nếu một cuộc đọ sức giữa Đài Loan và  Phi Luật Tân xảy ra ở Biển Đông thì Hoa Kỳ bênh ai, bỏ ai bây giờ? Cả hai đều là đàn em và đồng minh của mình cả. Thật đau đầu! Cuộc cờ thế giới biến chuyển rối bời như canh hẹ.
Mới đây nhất, theo hãng thông tấn Đài Loan CNA, vào ngày 13/12/2011 Đài Bắc đã cho khánh thành một hệ thống năng lượng mặt trời trên hòn đảo đang có tranh chấp với Việt Nam, Phi Luật Tân và Hoa Lục và xem đây như là một hành động để  củng cố thêm chủ quyền của mình.
Ngày 16/12/2011 Dân Biểu Ben Evardone- Chủ Tịch Ủy Ban Thông Tin của Hạ Viện Phi Luật Tân yêu cầu Bộ Ngoại Giao Phi là phải có văn thư phản đối chính thức  và đòi hỏi chính quyền phải đưa vấn đề này ra trước ASEAN và Liên Hiệp Quốc và Phi Luật Tân “không thể thụ động trước hành động vi phạm trắng trợn chủ quyền của đất nước.” Còn hai dân biểu khác trong ủy ban quốc phòng  thì kêu gọi Tổng Thống Aquino phải lên tiếng phản đối Đài Loan. Trong khi đó Việt Nam có thể đang âm thầm chuẩn bị nhưng không bày tỏ phản ứng gì.
Ngày 27/12/2011 Đài BBC dẫn lời báo chí Philippines đưa tin nước này đã điều tàu chiến lớn nhất của mình ra Biển Đông hướng về khu vực có dự án khai thác khí đốt.  
Ngày 3/1/2012 tin tức cho biết Bộ Quốc Phòng Philippines đang xem xét khả năng mua các loại hỏa tiễn đất-đối-hải và tăng cường năng lực giám sát hàng hải vì Phi Luật Tân cho rằng các thiết bị quân sự do Mỹ hỗ trợ là không đáp ứng được yêu cầu (cũ quá).
Ngày 17/01/2012 một phái đoàn bao gồm 4 thượng nghĩ sĩ Hoa Kỳ trong đó có các thượng nghĩ sĩ nặng ký như John McCain, Joe Lieberman đã tới thăm Phi Luật Tân và tuyên bố hoàn toàn ủng hộ Phi Luật Tân trong tranh chấp biển đông bằng hai cách: Tăng cường hiện diện quân sự Mỹ ở vùng này và trợ giúp quốc phòng cho Phi Luật Tân. Chắc chắn thế giới sẽ chứng kiến những diễn biến căng thẳng hơn nữa trong những ngày tháng sắp tới.
Sau đây là một số nhận định:
1)      Là cường quốc hải quân hàng đầu và đang ở tư thế lãnh đạo thế giới và có liên hệ mật thiết với  Đài Loan, trách nhiệm của Hoa Kỳ tới đâu? Hoa Kỳ phải làm gì để kiềm chế Đài Loan trong bối cảnh vô cùng phức tạp và ngày càng trở nên nguy hiểm ở Biển Đông? Rõ ràng Hòa Kỳ phải quyết tâm trong vấn đề này. Chỉ Hoa Kỳ mới đủ sức ép để ngăn chặn Đài Loan gây thêm những biến động không lường trước được ở Biển Đông. Mục tiêu chính của Hoa Kỳ và cũng là mong đợi của thế giới là “hòa bình và ổn định” cho khu vực. Nếu Đài Loan phớt lờ khuyến cáo của Hoa Kỳ và động thủ thì kẻ hưởng lợi là Hoa Lục, kẻ thiệt thòi là Phi Luật Tân và Việt Nam. Phi Luật Tân chắc chắn sẽ chống trả. Còn Việt Nam có liên kết với Phi Luật Tân để cùng chống trả  Đài Loan? Và khi đó liệu Hoa Lục có lợi dụng cơ hội để tiến chiếm luôn phần còn lại của Quần Đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam? Nếu vậy, chắc chắn cuộc chiến sẽ nổ lớn ở Biển Đông.
2)      Nói về giao dịch thương mại giữa Việt Nam và Đài Loan, tính đến 21/12/2010 Đài Loan dẫn đầu trong tổng số 92 nước và vùng lãnh thổ có vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài vào Việt Nam với 2146 dự án (số liệu lũy kế), tổng vốn đầu tư lên đến gần 23 tỉ USD. Năm 2010 có 95 dự án đầu tư mới với tổng số vốn 1.2 tỉ USD và trong 5 tháng đầu năm 2011 là 19 dự án với tổng số vốn 171.7 triệu USD. ( Internet) Nếu một cuộc đụng độ giữa Việt Nam  và Đài Loan xảy ra ở Biển Đông, chắc chắc quan hệ thương mại gãy đổ và gây tổn thương cho cả hai nước, chưa kể bộ mặt của Đài Loan sẽ xấu đi đối với các quốc gia Đông Nam Á.  Không biết Đài Loan, dám hy sinh quyền lợi trước mắt vì lợi ích lâu dài của dân tộc?
3)      Cuộc liên kết  giữa Đài Loan và Hoa Lục đầy thủ đoạn ngày hôm nay khiến chúng ta nhớ tới câu chuyện ngụ ngôn của Trung Hoa: Ngày xửa ngày xưa, có hai anh em nhà nọ, sau khi người cha chết đi đã để lại một gia tài kếch xù. Vì không di chúc cho nên hai anh em tranh giành nhau. Ai cũng bảo gia tài thuộc về mình. Bọn cướp thấy hai anh em cãi  nhau như vậy bèn kéo đến. Người em vì căm thù người anh cho nên nói rằng thà để ăn cướp lấy còn hơn để cho thằng anh bất nhân ăn cả. Còn người anh cũng nghĩ rằng thà cho bọn cướp ăn còn hơn để cho thằng em hỗn láo. Thế là gia tài kếch xù kia không ai bảo vệ cho nên bọn cướp ung dung cuỗm đi. Sau khi bọn cướp đi rồi, hai anh em thấy mình tay trắng, rầu rĩ nhìn nhau. Một ông già đi ngang qua hỏi chuyện gì vậy? Hai anh em thành thực thưa lại mọi chuyện. Nghe xong ông già tức giận nói: “Chúng mày ngu quá! Tại sao chúng mày không đoàn kết chống bọn cướp? Đuổi được bọn cướp đi rồi chúng mày có quay sang giết nhau cũng được. Lúc đó gia tài dù thuộc thằng nào thì cũng là dòng họ, cũng là anh em. Nay cướp lấy rồi làm sao đòi được nữa?” Có thể người Tàu – mà chúng ta thường gọi họ  là “Tàu phù”, “Hán chệt” v.v..  và phê phán họ đủ điều thì  lại làm đúng như lời ông già. Tức là – dù  thù nhau đến tận xương tận tủy, nhưng khi có ngoại thù thì tạm dẹp nội thù, đoàn kết chống giặc trước đã.  Bằng cớ là khi Nhật xâm lăng Trung Hoa (1937-1945), Quốc (Tưởng Giới Thạch) đã liên minh với Cộng (Mao Trạch Đông) để chống Nhật. Đuổi được Nhật rồi họ mới quay sang giết nhau.  Ngày nay, Đài Loan và Hoa Lục dù là kẻ thù – nhưng trước quyền lợi lâu dài của tổ quốc, họ đoàn kết lại để giành giựt đất đai ở Biển Đông  cho con cháu họ sau này. Hậu duệ Mã Anh Cửu và Hồ Cẩm Đào đã theo đúng lời khuyên của tổ tiên là ông già quê mùa năm xưa… làm thế giới đau đầu.      
Vừa qua,  vào ngày 14/01/2012 Ô. Mã Anh Cửu tái đắc cử tổng thống Đài Loan trước sự vui mừng của Ô. Obama và Ô. Hồ Cẩm Đào vì ông Mã Anh Cửu theo chủ trương mới của Quốc Dân Đảng Trung Hoa là hòa hoãn, hợp tác trong tinh thần anh em một nhà với Hoa Lục chứ không đòi độc lập hoặc “Quang Phục Lục Địa” như thời Tưởng Giới Thạch và Tưởng Kinh Quốc. Vậy thì chuyện Hoa Lục và Đài Loan hợp tác với nhau trong tranh chấp Biển Đông là chuyện đương nhiên. Để bổ túc thêm tinh thần đoàn kết của người Tàu chúng ta nhớ lại một câu đối khá hắc búa trước đây của làng văn Việt Nam mà chưa thấy ai đối lại: “Vợ cả vợ hai đều là vợ cả.” Nay thì  chúng ta có thể đối “Mèo nhớn mèo con đều là mèo cả”. Theo tinh thần đó thì “Hoa Lục hay Đài Loan đều là Tàu cả”. Thế mới biết người Tàu nghĩ xa và thâm hiểm thật!
 
Đào Văn Bình
               

Năm 2012: Nhiều Bất Lợi Cho Thế Giới và Hoa Kỳ

Khủng Hoảng Kinh Tế
Sau năm 2011 với nhiều biến cố liên quan tới sự suy thoái kinh tế tại Hoa Kỳ, Chấu Âu và nhiều nơi khác trên thế giới, cuộc xáo trộn kinh tế tài chính này có bề gia tăng và có thể đưa tới tình trạng Thiết Quân Luật Kinh Tế [Economic Martial Law] qua việc thi hành những biện pháp cứng rắn trong sứ mạng quản trị kinh tế tài chính ở mức độ hạn chế tối đa, gây khó khăn thềm cho dân chúng đã chịu đựng nhiều hy sinh, thiệt thòi.
Vàng Tăng Giá Khủng Khiếp
Với tình hình bất ổn trên thị trường chứng khoán và hiện tượng lạm phát tiền tệ, vàng sẽ trở thành kim vị đầu tư nhiều bảo đảm.  Do đó giá cả vàng trên thị trường sẽ tăng tới hơn 2,000 Mỹ kim một lượng vàng [an ounce] khoảng giữa năm 2012, và sẽ tăng thêm nữa vào gần cuối năm, nếu nền kinh tế toàn cầu và hiện trạng tài chính liên hệ vẫn tiếp tục suy thoái. Tất cả những ước lượng, dự đoán trong bài tham luận này chỉ có tính cách thông tin cùng các suy luận, ý kiến riêng tư của các tài liệu đính kèm.  Chúng tôi không minh thị hay mặc nhiên bảo đảm sự chính xác hay khả ứng của những thông tin và suy đoán đó.  Quý độc giả tùy nghi thẩm định và tự ý sử dụng theo ý của quý vị.
Eurozone leaders used their New Year's message to highlight the dangers facing Europe's economy in the coming 12 months.
Thủ Tướng Angela Merkel của Đức Quốc
Một số quốc gia yếu kém như Greece, Ireland, Portugal, và có thể cả Italy & Spain sẽ lựa chọn ra khỏi Khu Vực đồng Euro [Euro Zone] để giảm áp lực kiểm soát của Khối này và như thế có cơ hội lạm phát in tiền theo nhu cầu nội bộ, khi nền kinh tế toàn cầu vẫn tiếp tục suy thoái. Trong nhiều năm qua các quốc gia thuộc Nhóm PIIGS [Portugal, Italy, Ireland, Greece và Spain] nợ nần quá nhiều, tư cũng như công đến độ gần như phá sản toàn bộ, nên trở thành một gánh nặng quá đáng cho Khu vực đồng Euro thuộc Liên Minh Châu Âu.  Nhưng nếu PIIGS hoặc cả Euro Zone vỡ nợ, thì chắc chắn cả thế giới cũng sẽ lâm cảnh điêu linh dây chuyền.
Do đó, cũng có thể Thủ Tướng Angela Merkel sẽ phải dịu giọng và ưng thuận cho Ngân Hàng Trung Ương Châu Âu [European Central Bank] tháo khoán đứng ra bao nợ cho Nhóm PIIGS. Nếu làm như vậy, Angela Merkel sẽ bị thất sủng ngay trong nước mình vì nạn lạm phát dây chuyền cũng sẽ hoành hành tại Đức quốc.
Một số doanh nghiệp trước đây nổi tiếng như Sony Pictures, Sony Ericsson, Nokia, A&W, Saab, Kelloggs, Sears v.v. có thể gặp nhiều khó khăn hơn hoặc phá sản hay tự động chấm dứt sinh hoạt trong năm 2012.
Sony không thể cạnh  tranh với Microsoft, Apple và Nintendo nên đã chịu lỗ 3 tỷ Mỹ Kim trong năm 2011.  Đó là lý do chính Sony chắc sẽ phải quyết định chấm dứt sinh hoạt trong năm nay hoặc gia nhập với một công ty doanh nghiệp nào khác.
Hãng sản xuất xe hơi Thụy Điển Saab rất nổi tiếng sau Đệ Nhị Thế Chiến, vốn là một chi nhánh của hãng sản xuất máy bay Thụy Điển  Svenska Aeroplan.  Hãng Saab đã do hãng Ford mua lại thành 2 đợt trong năm 1989 và 2000.  Nhưng vì Saab không thu hút đủ khách tiêu thụ đúng mức, nên hãng Ford đã phải bán lại.  Saab có thể ngưng hoạt động trong năm nay.
Sears trong mấy năm qua thua lỗ quá nhiều vì không đủ cỡ cạnh tranh với các đại công ty gia dụng đắt khách như Walmart.  Sears có thể sẽ phải đóng cửa trong năm nay để dồn lực tài chính và khả năng quản trị vớt vát cho Kmart, vốn là công ty nối nghiệp cùng gốc với Sears Holdings.
Theo phỏng đoán thị trường dầu thô của JP Morgan Forecast Oil, Morgan Stanley, trước nhu cầu nhiên liệu gia tăng, các thành viên OPEC cũng sẽ định giá tới khoảng 120 Mỹ Kim mỗi đơn vị thùng dầu thô vào mùa thu hoặc gần cuối năm 2012, gây thêm áp lực trong giai đoạn tổ chức bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ.
Ngoài ra, trên thế giới từ nay cho tới năm 2015 sẽ có thêm 460 trạm khoan dầu cung cấp thêm vào thị trường dầu thô.  Trong năm 2012, số lượng cung cấp dầu sẽ lên tới 82 triệu thùng dầu thô mỗi ngày, dần dà đưa tới [báo động] cảnh “khô/khan dầu” [Oil crash].

Figure 1. World, OPEC, and Non-OPEC Oil Production
Tình trạng phung phí nhiên liệu, sử dụng quá mức dự trữ, kể từ năm 2012, sẽ gây thêm nguy cơ khan hiếm dầu trên trái đất.  Theo lý thuyết Olduvai,[4] nền văn minh kỹ nghệ phát xuất từ 1930 sẽ chấm dứt vào năm 2030 để nhân loại thụt lùi về Thời Gian Tăm Tối [Dark Age].

Figure 4. The Olduvai Theory: 1930-2030
Năm 2012 cũng có thể là thời điểm “cáo chung” của các ngân hàng lớn như Goldman Sachs, Morgan Stanley, khi đã tới lúc các cơ sở tài chính này phải thanh toán nợ nần đáo hạn trong năm tới 7 ngàn tỷ Mỹ kim hoặc phải mượn lại số tiền đó với tiền lời cao gấp bội.  Sự bế tắc tài chính này gây thêm áp lực suy xụp trong nền kinh tế tới mức độ trầm trọng.
Trong khi đó, tiền Euro cũng tiếp tục mất giá, khi tỉ giá hối đoái đã xuống khoảng 36 % so với đồng Mỹ kim.
US Dollar to Euro Currency Exchange Forecast
U.S. Dollars per one Euro.  Average of Month
Month Date Forecast
Value
50%
Correct +/-
80%
Correct +/-
0 Dec 2011 1.3155 0.000 0.000
1 Jan 2012 1.288 0.014 0.031
2 Feb 2012 1.292 0.018 0.041
3 Mar 2012 1.315 0.021 0.047
4 Apr 2012 1.279 0.023 0.052
5 May 2012 1.246 0.025 0.057
6 Jun 2012 1.210 0.027 0.061
7 Jul 2012 1.190 0.029 0.064
8 Aug 2012 1.208 0.030 0.068

Tất cả những ước lượng, dự đoán trong bài tham luận này và các tài liệu liên hệ chỉ có tính cách thông tin cùng suy luận và ý kiến riêng tư.  Chúng tôi không minh thị hay mặc nhiên bảo đảm sự chính xác hay khả ứng của những thông tin và suy đoán đó.  Quý độc giả tùy nghi thẩm định và tự ý sử dụng theo ý của quý vị.

US Dollar to Euro Currency Exchange Rate

Năm 2012 cũng là năm Hội Thảo Phòng Chống Vũ Khí Hủy Diệt Hàng Loạt tại Trung Đông [A Weapons of Mass Destruction Free Zone in the Middle East].  Cuộc hội thảo này có tính cách tối quan trọng trong việc duy trì an ninh giữa Iran, Israel [Do Thái], các quốc gia trong khu vực Trung Đông, Bắc Phi và cả Châu Âu.
Chỉ trong vòng bốn năm nữa, nếu không bị chống đối, Iran có khả năng sản xuất loại tên lửa theo đường đạn hủy hoại với tầm xa khoảng 2,500 dặm [đủ để uy hiếp Châu Âu và cả Anh quốc].  Liệu Hoa Kỳ và Châu Âu có đủ sức hạn chế tham vọng đen tối đào tạo vũ khí hạt nhân của Iran?  Liệu ngược lại, khối Ả Rập có được cam kết về việc Hoa Kỳ giảm bớt kho vũ khí hạt nhân giúp Israel, vốn cũng là một chế độ từng gây căng thẳng trong vùng?
Tuy nhiên kể từ năm 2012, nhờ vào sự củng cố vị thế  địa lý chính trị và khai triển kinh tế tại khu vực Châu Á Thái Bình Dương, nơi mà Hoa Kỳ và Châu Âu sẽ dồn lực đầu tư trong tương lai, sinh hoạt kinh tế toàn cầu có triển vọng tái phát từ đó.
Đây cũng là cơ hội để Hoa Kỳ đặt rõ điều kiện hợp tác với các thành viên — trong đó có Việt Nam – của Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á [ASEAN], của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế châu Á – Thái Bình Dương (Asia-Pacific Economic Cooperation, viết tắt là APEC) và Hiệp định Đối tác Kinh tế Chiến lược xuyên Thái Bình Dương (Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement – viết tắt TPP-A) về mặt tự do hơp tác kinh tế và bảo trọng nhân quyền trong khu vực, trên căn bản quyền lực mềm [soft power].
Như vậy trong cái xấu [gây cảm giác khó chịu cho chính quyền CSVN] lại có cái tốt [xây dựng dân quyền/nhân quyền] cho Dân tộc Việt Nam chăng?
Nhưng ”Wait and see“, người Mỹ thường nói: Hãy đợi và xem ra sao!  Đôi khi lại là “Nói dzậy mà không phải dzậy!” như người Miền Nam Việt Nam thường nhắn nhủ… Trong cái cảnh tiếp tục ngược đời này.
TS-LS Lưu Nguyễn Đạt
About the author
Leave Comment