CỘNG SẢN VIỆT NAM VÀ TRUNG CỘNG SẼ SỤP ĐỔ NHƯ LIÊN SÔ VÀ ĐÔNG ÂU. TẠI SAO?

Cộng sản Liên sô và Đông Âu đã sụp đổ như vậy là đã hơn 20 năm. Từ đó có người cho rằng Cộng sản Việt Nam và Trung Cộng sẽ không bao giờ sụp đổ. Có người lại nghĩ ngược lại và quả quyết rằng cộng sản Việt Nam và Trung cộng cũng sẽ sụp đổ như Liên sô và Đông Âu.

Tại sao?

Cộng sản Việt Nam và Trung cộng sẽ không sụp đổ

Có người cho rằng Cộng sản Liên Sô và Đông Âu đã sụp đổ hơn 20 năm; thêm vào đó, họ cho rằng hoàn cảnh lịch sử, con người khác nhau, biết rút tỉa kinh nghiệm quá khứ, Cộng sản Việt Nam và Trung Cộng sẽ tồn tại mãi, không bao giờ sụp đổ, mặc dầu đây là 2 chế độ độc tài, đi ngược lại lòng dân.

Riêng cá nhân tôi, tôi không nghĩ như vậy, mặc dầu cách đây đã hơn 20 năm, nhưng 20 năm so với dòng dài lịch sử của một dân tộc thì không là bao. Dòng lịch sử Việt và Trung Cộng rất là dài. Dân Việt đã trải qua 1 000 năm bị đô hộ bởi Tàu, 100 năm bị đô hộ Pháp; nhưng vẫn quật cường đứng dậy để giành độc lập cho nước nhà, dẹp thù trong, để đương đầu với giặc ngoài. Ngày hôm nay chắc chắn dân tộc Việt sẽ đứng lên dẹp bọn cộng sản, tay sai của ngoại bang, để đương đầu với chính sách bành trướng của Trung Cộng, ngay dù cuộc tranh đấu này rất là khó khăn, vì Trung cộng đã mượn tay người Việt để giết người Việt, để thực hiện mộng đế bá của mình. Nhưng dân Việt vẫn sáng suốt để nhận ra điều này và can đảm đứng lên đấu tranh để sống còn. Về việc rút tỉa kinh nghiệm, người xưa có câu: “ Qua cầu mà vẫn không biết cầu dài bao nhiêu nhịp “, một thí dụ điển hình là cộng sản Việt Nam và Trung Cộng cũng đã nhìn thấy tình trạng tham nhũng của Liên Sô, cố chống tham nhũng; nhưng tham nhũng ở cả 2 nước mỗi ngày một gia tăng, chứ không giảm. Theo bản Tường trình của Cơ quan chống Tham nhũng, trụ sở ở Hồng Kông, vào năm 2009, sau khi tham khảo gần 3 000 chủ doanh nghiệp, thì Cộng sản Việt Nam đứng hàng thứ 3 lộn ngược về tham nhũng, chỉ trên Nam Dương và Căm Bốt, trong những nước Á châu.

Trung cộng cũng không khác.

Tôi tin Cộng sản Trung cộng và Việt Nam sẽ sụp đổ như Liên sô và Đông Âu vì 4 lý do sau:

1) Chế độ độc tài cộng sản cũng như chế độc tài phát xít chỉ là tàn dư của chế độ độc tài quân chủ phong kiến;

2) Sự thoái trào của Cộng sản Trung cộng và Việt Nam ngày hôm nay giống như sự thoái trào của Liên Sô và Đông Âu;

3) Nơi nào có tham nhũng, hối lộ, đàn áp, bất công, nơi đó có người dân đứng lên đấu tranh;

4) Chiến lược đánh cộng sản Trung cộng và Việt Nam hiện nay của thế giới tự do, dẫn đầu bởi Hoa kỳ, cũng giống như chiến lược đã áp dụng với Liên sô và Đông Âu.

Điềm báo cho sự sụp đổ của Liên Sô là vụ Tchernobyl. Điềm báo

cho sự sụp đổ của Trung Cộng và Việt Nam là vụ các thực phẩm và đồ dùng bị nhiễm độc

Thật vậy, Tchernobyl là một thành phố thuộc nước Cộng Hòa Ukrain ngày hôm nay, nơi có 4 nhà máy nguyên tử được Liên Sô xây vào năm 1977 và 1983. Một trong 4 nhà máy với công xuất là 1 000 mê ga wats đã bị nổ vào ngày 25/4/1986, sau khi Gorbatchev lên chức Tổng Bí Thư không lâu. Và người ta mới nhìn ra rõ tính chất lạc hậu, chậm tiến của Liên Sô, những người tới cứu không có tới một bộ áo chống chất phóng xạ. Đây là tiếng chuông báo tử đầu tiên cho chế độ.

Ngày hôm nay, người ta cũng có thể nói sửa bị nhiễm chất Mélanine, những thức ăn và đồ dùng trong nhà, sản xuất từ Trung Cộng, Việt Nam, mang chất độc, bị phát hiện trên thị trường tiêu thụ quốc tế, là tiếng chuông đầu trong hồi chuông báo tử cho Trung Cộng và Việt Nam.

1) Chế độ độc tài cộng sản và độc tài phát xít chỉ là tàn dư của chế

độ quân chủ phong kiến. Chế độ này trước khi tàn lụi thi bùng lên ở bên phải, đó là phát xít, bùng lên ở bên trái, đó là chế độ cộng sản

Nếu chúng ta xét trong lịch sử nhân loại về 3 chế đội quân chủ phong kiến, chế độ phát xít và chế độ cộng sản, chúng ta thấy 2 chế độ sau chỉ là tàn dư của chế độ trên. Cả 3 đều là độc tài, chế độ quân chủ thì cho vua là con Trời, tất cả những thần dân phải thần phục. Hai chế độ sau chỉ là thay đổi thành quan niệm tôn thờ lãnh tụ, tôn thờ đảng. Ngày xưa thì nhà vua và triều đình không bao giời lầm. Ngày nay thì lãnh tụ và đảng không bao giờ sai.

Chế độ dộc tài phát xít và chế độ độc tài cộng sản chỉ là mặt trái mặt phải của một đồng tiền, tàn dư của chế độ phong kiến, cha truyền con nối, như ngày hôm nay chúng ta thấy rõ với chế độ cộng sản còn rơi rớt lại: anh truyền em nối ở Cu Ba, cha truyền con nối ở Bắc Hàn, ở Trung Cộng và ở Việt Nam; nếu chúng ta xem xét kỹ những nhân vật trong Bộ Chính, Trung Ương đảng Cộng sản Trung Cộng và Việt Nam, chúng ta thấy phần lớn là con ông cháu cha cán bộ cao cấp trước đây.

Nhưng trong 3 chế độ, chế độ vô danh dự, vô liêm sỉ, thấp hèn và tàn ác nhất chính là chế độ cộng sản. Chế độ phát xít cũng là chế độ độc tài, tàn ác, nhưng chế độ này không giết chính dân mình như chế độ cộng sản; và chế độ phát xít là chế độ tôn trọng quyền tư hữu, biết làm kinh tế. Chúng ta nhớ nước Ý và nước Đức dưới thời Mussolini và Hitler, cả 2 nước kinh tế đều rất mạnh. Hai chế độ phát xít và cộng sản giống nhau ở chỗ đều là độc tài cực quyền, đều tàn ác, và đều dùng thông tin tuyên truyền nhồi sọ. Ở điểm này có lẽ cộng sản bắt chước phát xít. Người ta còn nhớ câu của Goebels, Bộ trưởng Tuyên Truyền của Phát xít: “ Nếu một câu nói dù không phải là sự thật; nhưng chúng ta cứ nhắc đi, nhắc lại nhiều lần, lúc đầu dân còn bán tín, bán nghi, nhưng sau thì cho đó là sự thật.” Sau Đệ Nhị Thế Chiến, quân đội Liên Sô vào Bá Linh, không những tìm những bác học của chế độ này, mà còn tìm lấy quyển Nhật Ký của Goebels, mà theo tin tức, thì Liên Sô lấy được 9/10; nước Pháp lấy được 1/10, hiện nay đang được giữ ở Bộ Ngoại Giao Pháp, và đã được tờ báo Le Nouvel Observateur có đăng và trích dịch.

Cộng sản Việt Nam và Trung cộng ngày hôm nay vẫn còn dùng loa phóng thanh ở những góc phố, xóm làng, bắt dân nghe thông tin một chiều là như vậy.

Để lấy một hình ảnh dễ hiểu cho sự sụp đổ của chế độ phát xít và chế độ cộng sản, đó là hình ảnh một đống lửa, tiêu biểu cho chế độ quân chủ độc tài phong kiến, coi vua là con trời, cha truyền con nối. Chế độ này trước khi cáo chung vĩnh viễn, thì bùng lên ở bên phải, đó là chế độ độc tài phát xít, bùng lên ở bên trái, đó là chế độ độc tài cộng sản.

Chế độ quân chủ đã cáo chung lâu rồi ở bên Âu châu; nhưng còn dai dẳng ở bên Á châu, vì chế độ này ở Á châu được coi là độc tài, tàn ác nhất, với những hình phạt chu di tam tộc, rồi cửu tộc, với hàng ngũ hoạn quan, một hành động vô cùng phản nhân quyền. Đây cũng là một trong những lý do cắt nghĩa tại sao chế độ cộng sản đã cáo chung ở Âu châu, nhưng vẫn còn dai dẳng ở Trung Cộng và Việt Nam. Tuy nhiên 2 chế độ cộng sản này, con rơi rớt của chế độ quân chủ độc tài phong kiến, cũng không thể nào cưỡng lại được trào lưu tiến bộ của nhân loại, đó là tôn trọng nhân quyền.

2) Sự thóai trào của Trung Cộng và Cộng sản Việt Nam hiện nay cũng giống như Liên Sô: Tham nhũng, hối lộ, bằng cấp giả, khả năng công chức làm việc thấp kém

Nếu chúng ta nhìn vào sự thoái trào của cộng sản Liên sô, rồi so sánh với sự thoái trào của cộng sản Trung cộng và Việt Nam hiện nay, thì chúng ta thấy nó giống nhau; mặc dầu hoàn cảnh lịch sử có khác, người có khác.

Thật vậy, Brejnev, một trong những người Tổng Bí Thư quan trọng và lâu năm thứ nhì của Liên Sô, ông này khi lên cầm quyền vào năm 1964, thì hùng hổ tuyên bố là cộng sản sẽ toàn thắng trên toàn thế giới (1); nhưng đến khi chết thì than:

“ Chế độ cộng sản gì mà 1/3 xe chạy ngoài đường là ăn cắp săng của công; 1/3 bằng cấp là bằng cấp giả; công chức đến sở làn việc là đến cho có mặt, sau đó là đi coi hát hay làm việc riêng tư “, để nói về tình trạng thoái trào của Liên sô vào năm 1982, trước khi ông chết.

Nhìn vào tình trạng của Trung Cộng và Cộng sản Việt Nam hiện nay, chúng ta thấy cũng không khác. Gần đây, chính Trung Ương đảng Cộng sản Trung cộng công bố một bản tường trình, theo đó, từ ngày cải cách đến nay, có 4 000 cán bộ cao cấp Trung cộng bỏ nước ra đi, mang theo 50 tỷ $. Theo ông giáo sư Jean Luc Domenach, giáo sư trường Đông phương ở Pháp, một chuyên gia về Tàu, và cũng đồng đời là giáo sư hợp tác của Trường nổi tiếng thuộc Trung Ương đảng cộng sản Tàu, đào tạo cán bộ cao cấp, tương đương với trường chính trị và hành chánh Pháp, trong một lớp cuối khóa, khoảng 30 người sinh viên, thì 15 người đứng đầu, sau khi ra trường, tìm đủ mọi cách, nào là học bổng, tu nghiệp, công tác, để sang Hoa Kỳ, 10 người còn lại thì sang Âu châu hay những nước chung quanh Á châu, chỉ còn 5 người dở nhất là ở lại Trung Cộng. Những người ra nước ngoài còn mang theo tiền bạc, tìm cách ở lại, và tìm cách chuyển tiền cho gia đình, phần nhiều là những gia đình các ông lớn. Theo ông giáo sư y khoa nổi tiếng Bernard Debré, một gia đình lớn ở Pháp, một người rất có cảm tình với Tàu, thường đi qua lại 2 nước để giúp đỡ về y khoa, thì nứơc Tàu hiện nay đang bị thối rữa ( déconfiture), từ bên trong. ( Theo báo Le Point, số 1840-1841, tháng 12/2007).

Tình trạng Cộng sản Việt Nam cũng không khá hơn, mà là còn tệ hơn.

Như vừa nói ở trên, về tham nhũng Việt Nam đứng hạng thứ 3 lộn ngược trong những nước Á châu. Cách đây không lâu, khi rời chức thủ tướng, ông Phan văn Khải có đọc một bài diễn văn trước quốc hội thú nhận nạn tham nhũng không thể khắc phục. Ông nói: “ Một thùng chở đồ di chuyển từ tỉnh Bình Dương đến hải cảng Thành phố Hồ chí Minh mắc hơn và có nguy hiểm bị mất, bị đánh cắp đồ ở trong hơn là cùng một thùng từ hải cảng TP HCM tới Singapour… Sức sản xuất lao động của một người công chức Việt Nam chỉ bằng 1/6 hay 1/7 người công chức Đài Loan, Nam Hàn hay Singapour. “ Theo bản tường trình của Ủy ban Giáo dục và Đào tạo của Quốc hội cộng sản khóa trước khóa này, thì từ năm 1976 tới 2005, chính quyền cộng sản cấp 8 600 bằng tiến sĩ, trong đó có 2 800 bằng giả, phần lớn đến từ công chức cao cấp và con ông cháu cha.

Việc con cháu gia đình các ông lớn tìm cách ra sinh sống và chuyển tiền ra nước ngoài là chuyện bình thường ở Việt Nam.

Thử hỏi một chế độ có thể ví như một cái cái cây, mà những người đứng dưới gốc, hưởng bóng mát, đó là các ông lớn, con cháu và gia đình; nay thay vì tìm cách lấy đất ở ngoài vun vào, lại tìm cách đào đất từ gốc cây chuyển ra ngoài, thì sớm muộn, cây sẽ trốc gốc, chế độ sẽ sụp đổ.

Đây là lý do thứ nhì mà tôi tin tưởng rằng chế độ Trung Cộng và Cộng sản Việt Nam sẽ sụp đổ.

3) Nơi nào có tham nhũng, hối lộ, bóc lột, nơi đó có dân nổi lên đấu tranh

Tình trạng bất công, tham nhũng, hối lộ, thối rửa như vậy, tất nhiên kéo theo sự bất mãn của dân, làm dân nổi lên chống chế độ. Theo chính Lénine;

“ Nơi nào có tham nhũng, bóc lột, bất công, đàn áp, nơi đó có người dân nổi lên đấu tránh.”

Một năm trung bình, ở Trung Cộng, có khoảng 100 000 vụ dân nổi lên chống chính quyền, có những vụ xô xát đưa đến cả ngàn người bị chết và bị thương. Nếu tính trung bình, thì mỗi ngày có đến hơn 300 vụ dân nổi lên.

Ở Việt Nam, dân oan nổi lên, trí thức bất mãn chế độ mỗi ngày một đông, như chúng ta vừa thấy vụ “ xử án” những anh Trần huỳnh Duy Thức, Lê công Định, Nguyễn tiến Trung, Lê thăng Long, chị Trần khải Thanh Thủy, chị Phan thanh Nghiên.

4) Chiến lược đánh cộng sản của những nước tư bản, trước kia áp dụng cho Liên sô và Đông Âu, nay áp dụng cho Tàu và Việt Nam

Cũng chính Lénine vào năm 1917, khi mới vừa cướp được chính quyền, hăng say trong chiến thắng, đã tuyên bố: “ Tụi tư bản nó vừa ngu, lại vừa tham. Chúng nó biết người ta mua dây thòng lọng để treo cổ nó, thế mà chúng vẫn sản xuất và bán cho người ta.”

Từ đó đến nay đã gần một thế kỷ, người ta không thấy cộng sản treo cổ tư bản, mà người ta chỉ thấy tư bản treo cổ cộng sản, như trường hợp Liên sô và Đông Âu.

Vậy chiến lược treo cổ cộng sản là gì? Khi ký hiệp ước bình thường hóa kinh tế và thương mại giữa Hoa Kỳ và Việt Nam, vào năm 1995, tổng thống Bill Clinton có tuyên bố:

“ Những hiệp ước bình thường hóa kinh tế và thương mại giữa Hoa kỳ và các nước Đông Âu đã giúp dân các nước này tìm thấy mô hình tổ chức xã hội dân chủ, tự do và kinh tế thị trường. Tôi hy vọng rằng hiệp ứơc bình thường hóa kinh tế và thương mại giữa Việt Nam và Hoa kỳ cũng giúp dân tộc Việt Nam tìm thấy được mô hình tổ chức xã hội tự do, dân chủ và kinh tế thị trường như các dân tộc Đông Âu.”

Với chiến lược đánh cộng sản qua kinh tế và thương mại, người ta có thể đổi câu của Lénine thành:

“ Cộng sản nó vừa ngu và vừa tham. Nó biết rằng tư bản bán coca cola, quần jean, Mac Donald, cho nó vào tổ chức Thương mại quốc tế, để dụ chúng vào hầm sập, để giật sập chúng.Thế mà chúng vẫn mua, vẫn vào.”

Đó là 4 nguyên do chính sẽ đưa Trung Cộng và Cộng sản Việt Nam đến chỗ sụp đổ như Liên Sô và Đông Âu.

Tuy nhiên những người đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền ở 2 nước không thể khoanh tay ngồi chờ sung rụng.

“ Hãy tận nhân lực, rồi tri thiên mạng "

Thế kỷ 20 vừa qua có, những biến cố lịch sử đáng buồn; nhưng cũng có những biến cố đáng vui.

Đáng buồn đó là 2 cuộc thế chiến và sự xuất hiện 2 chế độ độc tài, độc tài phát xít và độc tài cộng sản, tàn dư của chế độ phong kiến. Chế độ độc tài phát xít đã bị cáo chung, chế độ độc tài cộng sản đã bị loại bỏ mảnh lớn nhất đó là Liên Sô và Đông Âu; nay chỉ còn 4 nước cộng sản còn lại; rồi cũng sẽ bị chung số phận như Liên sô, để nhường chỗ cho chế độ tự do, dân chủ, tôn trọng nhân quyền. Đáng buồn đó con người đã dùng kết quả của khoa học để chế vũ khí giết người hàng loạt, tàn phá môi trường và môi sinh.

Đáng vui đó là những chế độ độc tài dù là phát xít hay cộng sản, bề ngoài có vẻ vững chắc muôn thuở, nhưng sụp đổ một sớm một chiều, như chúng ta đã thấy ở Liên Sô và Đông Âu. Cộng sản Việt Nam trước kia từng tung hô: “ Liên sô là thành trì cách mạng Cộng sản. Ngày nay của Liên Sô là ngày mai, là tương lai của Việt Nam.”

Tại sao thành trì lại sụp đổ một sớm, một chiều?

Tất nhiên có nhiều nguyên nhân. Nhưng một trong những nguyên nhân chính đó là:

Ước vọng thầm kín của bất cứ người dân nào sống dưới những chế độ độc đóan, độc tài, vẫn là làm sao được có tự do, dân chủ, vẫn cố gắng tìm kiếm những tin tức trung thực từ bên ngoài. Niềm ước vọng này đã trở thành những sợi dây vô hình, nối kết những người dân với nhau, những dân tộc, những nền văn minh, văn hóa với nhau, chỉ chờ dịp để lật đổ độc tài.

Vì tự do, dân chủ chính là mảnh đất mầu mở để cho con người nẩy mầm và phát triển, trái hẳn với độc tài tiêu diệt khả năng phát triển, phát minh, sáng kiến của con người.

Vì tự do, dân chủ chính là mô hình tổ chức xã hội đi đúng đà tiến bộ của văn minh nhân loại, trái với độc tài đi ngược lại bánh xe tiến bộ của văn minh nhân loại.

Vì vậy bất cứ một chế độ độc tài nào, dù là độc tài Cộng sản Trung cộng, hay độc tài cộng sản Việt Nam, cũng sẽ bị xu hướng tiến bộ của văn minh nhân loại đào thải. (1)

Paris ngày 10/03/2 010

Chu chi Nam

About the author
Leave Comment