Lê Tuấn,  Thơ,  Văn Thơ

Có Sợi Buồn – Dòng Sông Soi Bóng- Nỗi nhớ Anh Những Vần Thơ Tế Luân

Có Sợi Buồn

Có sợi buồn tự nhiên rơi

Vướng vào chăn gối tơi bời đêm mơ

Có một chữ rơi vào thơ

Chạm bờ môi khép đợi chờ ngày qua.

 

Có mùa thu ở thật xa

Dỗ buồn trong giấc mù sa nghìn trùng

Có những lúc chợt tương phùng

Bờ môi ướt cả một vùng đam mê.

 

Có nỗi nhớ chợt tìm về

Ngày xưa em đã hẹn thề đó đây

Đêm về tay lại cầm tay

Trao nhau mảnh lụa ngất ngây tình nồng.

 

Có thời xuân sắc men nồng

Có em thân phận má hồng đào tơ

Em thay áo mới đợi chờ

Có con chím hót bên bờ nương dâu.

 

Có sợi buồn tận nơi đâu

Bay về muốn nối nhịp cầu ái ân

Sợi buồn bóng xế phù vân

Mai sau tình vẫn ân cần có nhau.

 Tế Luân

 

 

Dòng Sông Soi Bóng

 

Em soi bóng bên dòng sông thấp thoáng

Sông có còn cất giữ tháng ngày qua

Giữ hộ em cả một thời con gái

Dòng sông quê, ôm trọn bóng trăng ngà.

 

Sông cuộn chảy căng tròn ngực thiếu nữ

Đón phù sa bồi đắp những ân tình

Đường cong mơn mởn uốn vòng tình tự

Đáy nước trong xanh soi bóng đời mình.

 

Con thuyền đậu bến dạt dào nỗi nhớ

Dòng sông thơ soi bóng ánh trăng rằm

Những gợn sóng bồng bềnh theo năm tháng

Chảy âm thầm ôm trọn mối trăm năm.

 

Tế Luân

 

Nỗi Nhớ Anh

 

Em mất anh rồi vô thường nỗi nhớ

Lá đang xanh vô cớ lại úa vàng

Anh đi lạc lối rừng thu chớm lạnh

Bóng chiều buông lấp lánh vội qua nhanh.

 

Lệ tuôn rơi ngẩn ngơ ngoài hiên vắng

Lá vàng rơi trong nắng sớm hôm nay

Bâng khuâng nỗi nhớ đầy trong kỷ niệm

Nghiêng nghiêng bóng em hoài niệm vơi đầy.

 

Vắng anh rồi một mình em ở lại

Lá thu mùa này chết dại đau thương

Thương anh mênh mông mây trời xa lạ

Đêm về mắt lệ, chan hoà vấn vương.

 

Tế Luân

Leave a Reply

Your email address will not be published.