Chuyện Tình Của Em Tôi

ThaiNC

(ThaiNC – Sau tháng 4-1975 ở VN không còn tờ báo Chính Luận với trang thiếu nhi Mai Bê Bi để được lâu lâu viết gởi bài góp vui nữa, nhưng vốn thích thú vui viết lách tôi bèn đem mấy truyện ngắn mới sáng tác nắn nót chép tay trên một tập giấy, chép xong đưa cho mấy chị em trong nhà và vài đứa bạn đọc chơi…cho thỏa chí tang bồng 

🙂 Thích thì làm vậy thôi chứ không nghĩ sẽ giữ nó lâu dài.
Vài truyện ngắn đã hoàn thành, nhưng thất lạc theo thời gian, và cũng có vài truyện khác đang viết dỡ dang… 
Nhưng hai truyện viết tay sau đây đã được gia đình lưu giữ và mang sang Mỹ khi qua đoàn tụ: “Chuyện Tình Của Em Tôi” và “Một Linh Hồn”
Mời bạn đọc một trong hai truyện chép tay đó, sáng tác năm 1978, khi đó tôi mới xong trung học.
Rất cám ơn sư muội Donna Mai Hồng Thu đã bỏ công đánh máy lại giùm cho cả hai truyện này.)

No photo description available.

Phải cố gắng lắm tôi mới dứt được cơn làm biếng và buồn ngủ, tốc mình ra khỏi giường, vươn vai một cái cho tỉnh hẳn, và giải quyết các công việc thường lệ của buổi sáng xong thì cũng gần 7 giờ, tôi hô lớn gọi thằng em: 
-Sơn ơi, xong chưa mày? Trễ rồi nghe.
-Đợi một chút. Tiếng nó từ trong nhà vọng ra.
Rỏ khổ. Gần một tháng nay rồi cứ như thế này mãi. Trước kia hai anh em mỗi đứa một chiếc xe đạp. Tôi học ở đại học Tổng Hợp còn thằng em học lớp mười trường M.C., mỗi sáng phận ai nấy lo. Sau khi ăn uống xong xuôi là tự động xách xe đi học, chẳng ai phải chờ ai.
Nhung nếu cứ vậy thì chẳng có gì đáng nói. Cho đến một ngày đẹp trời, sau buổi học cu cậu vác bộ mặt thảm nảo về mếu máo “Xe mất rồi má ơi”. Ôi, thế là xong cái xe đạp yêu quý, và cũng kể từ ngày ấy, trong lúc đợi mua xe mới, tôi có phận sự phải cho nó quá giang đến trường mỗi sáng. Thật là xui xẻo cho tôi và con ngựa già của tôi.
Hắn đã ra tới nơi, hèn gì tôi phải chờ lâu.Thằng Sơn hôm nay diện kỹ quá, áo quần thẳng mướt, tóc chải bồng bềnh một cách cố ý, đôi kiếng cận trệ xuống thật điệu. Tôi nhìn kỹ khiến nó đâm ngượng, thúc :
-Đi anh.
-Bửa nay tao thấy mày…hơi đẹp trai. Tôi thành thực.
Sơn có vẻ khoái chí nhưng vẫn giả bộ:
-Thôi mà chọc quê hoài.
-Thiệt…nhưng cặp mày đâu ?
Giơ mấy cuốn tập trong tay hắn thốt:
-Ôi, lớn rồi mà mang cặp đi học quê lắm.
Ý, thằng em mình hôm nay ăn nói xanh rờn quá. “Lớn rồi..” Ừ mà kể ra nó cũng hơi lớn rồi đấy chứ, anh em tôi vốn giòng cao, tôi thước bảy nó cũng sáu lăm sáu sáu gì rồi, lại trang điểm thêm đôi kiếng cận nên trong cũng có vẻ trí thức lắm.
Tôi dắt xe ra và nói:
-Mày chở đi, tao mệt, phải tập để sau này chở..bồ chứ.
Thế là thằng Sơn hăng hái đáp
-Được, để em chở cho.

***
Trong tuần đẹp nhất là ngày Chủ Nhật, và hôm nay là sáng Chủ Nhật. Tính xách xe lại nhà mấy thằng bạn đấu láo chơi, nhưng nghĩ sao tôi lại thôi. Buổi sáng thật đẹp như thế này, không đi đâu chơi kể cũng lãng phí, nhưng tôi biết chắc mình không đến tụi nó thì tụi nó cũng sẽ đến mình, ngồi nhà đọc tiểu thuyết chờ sướng hơn.
Chợt có tiếng thằng Sơn sau lưng:
-Anh Hai.
Tôi quay lại, chà thằng Sơn đi đâu mà diện thật bảnh, xách bộ đồ vía ra mặc (áo quần Sơn, tôi biết quá mà) Vẫn mái tóc bồng bềnh có vẻ nghệ sĩ. Kiểu tóc này tôi thấy Sơn mới để khoảng 1 tuần nay thôi. Hắn hỏi tôi:
-Hôm nay anh không đi đâu chơi sao?
-Không.
-Vậy cho em mượn xe đi chút việc nhe.
-Đi đâu?
Sơn hơi ngập ngừng:
-Em…lại nhà thằng bạn.
Hừ, lại nhà thằng bạn mà cũng diện dữ.
-Đi đâu đi, nhớ đừng để mất xe nữa à!
Hắn vọt ngay ra cửa như sợ tôi đổi ý, nói vói lại:
-Đừng lo, tý xíu thôi.
Đợi thằng Sơn đi xong, tôi lại kiếm cuốn tiểu thuyết đang đọc dỡ. Quái! Nó đâu mất rồi, mới để đây hôm qua cơ mà, chắc có ai lây đọc; Cả nhà thì ba má chắc chắn là không, con bé Hạnh em út thì mới lớp 4 biết gì, đích thị là thằng Sơn chứ không còn ai. Thằng láo thật, lấy không thèm nói một tiếng. Tôi bèn vào phòng nó lục kiếm.
Bàn học của nó đây rồi, sách vở một chồng, xem nào: Vật lý lớp 10, Đại số lớp 10…v…v….cuốn sách cuối cùng đập vào mắt tôi: “ NHỮNG BỨC THƯ TÌNH HAY NHẤT THẾ GIỚI” Ủa, cuốn này mình đâu có, thằng Sơn mua hay mượn ở đâu, mà hắn đọc cuốn này làm gì?
Cầm cuốn “những bức thư tình” lên lật xuống mấy trang, xem qua, tôi chợt thấy trang giấp với giòng chữ là lạ, lôi ra tôi cầm lên xem:
“Sơn ơi,
Hôm qua Phương bị bệnh nghỉ học nên mấy bài tập lý không hiểu gì hết, sáng mai nhờ Sơn đến nhà giảng lại dùm nhe. Nhớ đến nha, không là Phương giận cho xem.
Phương”
Một bức thư gởi cho thằng Sơn của con nhỏ Phương nào đó hẹn đến nhà. Vậy là đích thị cu cậu hồi này diện kỹ càng mặt mày hí hửng là để đến nhà con Phương này ra tay nghĩa hiệp chứ có đến thằng bạn nào đâu! Dám dấu anh nó, được lát về sẽ lột trần sự thật cho nó biết tay.
Hai ba tờ giấy gì nữa đây?
Chữ của thằng Sơn, mà tờ nào cũng có mấy chữ
Tờ thứ nhất: Phương thân mến
Tờ thứ hai: Phương mến
Tờ thứ ba: Phương ơi!
Trời, chỉ cái nhập đề mà cũng không xong, gì mà “thân mến” rồi lại “mến” lung tung. Xếp lại mấy tờ giấy vào chổ cũ cho nó khỏi nghi, tôi định đi ra chơt nhìn thấy mấy cái tàn thuốc vung vãi dưới đất, thôi rồi, quá lắm mới 16 tuổi đầu đã bày đặt hẹn hò, thư từ, hút sách…Không được, phải chận nó lại không thì sa ngã mất, học hành gì được nữa.
Tôi vừa ra khỏi phòng thì thằng Sơn cũng vừa về tới. Hắn sầm sầm đi vô nhà, quăng cái xe thật mạnh, rồi đi thẳng vào phòng mà nó không nói một lời nào.
Chắc có chuyện gì giữa hai “cô cậu” đây. Dám “cậu” bị “cô” cho leo cây lắm!
****
Tối nay, đợi lúc thằng Sơn đi vắng, tôi lại vào phòng nó điều tra một lần nữa. Và lần này tôi thấy một cái thư khác của Phương gởi cho Sơn như sau:
“ Sơn yêu dấu ơi…
Phương biết hôm qua Sơn giận lắm, nhưng Phương bị mẹ gọi sai đi có việc gấp, nên lỗi hẹn với Sơn, Sơn đừng giận Phương nhe. Xin lỗi đó, chịu không?
À, Sơn cho Phương mượn tập bài tập Hình Học đi nha.
Phương”
Quả nhiên hôm qua mình đoán không sai. Con nhỏ này ranh thật, cho người leo cây cú đau điếng vậy mà xin lỗi khơi vậy thôi. Bộ hết chuyện hay sao hết nhờ giảng bài dùm rồi lại mượn tập….?
Trời cũng hơi khuya, tạm gác chuyện thằng Sơn, tôi giở tập ra ôn bài cho ngày mai. Phòng bên cạnh thằng Sơn nó vẫn chưa ngủ, đèn còn sáng. Tôi chưa kịp đọc chữ nào đã nghe tiếng gõ cửa và giọng thằng Sơn vọng qua:
-Anh Hào chưa đi ngủ sao?
-Chưa
-Qua nói chuyện chút được không?
Bày đặt lịch sự hảo, trước kia có vậy đâu.
-Ừ
Sơn mở cửa bước vào ngồi ở giường gợi chuyện:
-Anh Hào học khuya vậy?
-Mai kiểm tra mà mày.
Nhớ lại mấy cái tàn thuốc lá hôm kia, tôi rút một điếu mời hắn:
-Mày hút không?
-Không, em không biết hút.
Thôi đi ông cụ ơi, giả bộ ngây thơ hoài, anh biết tỏng cả rồi. Tôi dụ dỗ tiếp:
-Mày lớn rồi, hút đâu có sao.
Quả nhiên, hơi ngần ngại một chút, hắn lấy điếu thuốc châm lửa, thở khói khá…lành nghề.
Tôi hỏi:
-Muốn nói gì nói đi tao còn học bài chứ.
Sơn ngập ngừng:
-Chuyện gì đâu. À mà hồi trước làm sao anh quên với chị Nga được hay vậy?
Đang muốn nói chuyện tình yêu đây, bởi vậy mới cho anh đi tàu bay chơi. Tôi gài chọc hắn chơi.
-Ờ, thì Nga mượn tập tao, nhờ tao giảng bài dùm..v…v…mà mày hỏi làm gì?
Mắt Sơn sáng lên ý chừng hắn thấy hai anh em sao giống nhau quá, hỏi tiếp:
-Thế có lần nào…chị Nga cho anh leo cây chưa?
Trời ơi tức cười quá, tội nghiệp thằng em tôi quá. Tôi cố nín kịp không thì đã cười phá lên:
-Có chứ.
-Thế anh có buồn lắm không?
-Buồn chứ, buồn ghê gớm, buồn muốn tự tử lận.
Sơn vẫn chưa hiểu gì, đúng là trong tình yêu co người ta trở nên dại khờ, ngu dốt.
Hút một hơi thuốc, giộng hắn trở nên trang trọng:
-Anh Hào này
-Gì
-Trong lớp em có một con nhỏ nó…nó….
-Nó làm sao?
Hình như phải cố gắng lắm hắn mới thốt được:
-Nó… “yêu” em.
Thằng này sài chữ “yêu” nghe ghê quá, tôi hỏi lại:
-Có một con nhỏ yêu mày?
-Dạ
-Rồi mày có “yêu” nó không?
Sơn có vẻ như suy nghĩ rồi đáp:
-Có lẽ có anh ạ.
“Có lẽ có” nghĩa là chưa chắc gì lắm, tôi hỏi:
-Sao mày biết nó “yêu” mày?
-Thì…nó cũng mượn tập em…rồi nhờ em giảng bài dùm như chị Nga với anh vậy.
Cơn tức cười đã dằn xuống lại muốn bùng lên lại, tuy nhiên tôi ra vẻ nghiêm trang:
-Nó tên gì?
-Phương, Lê thị Minh Phương, học cùng lớp em.
Đúng là cô ả Phương này rồi.
-Đẹp không?
-Cũng đẹp.
-Chắc không? Mắt mày cận nên tao nghi quá.
Sơn đứng dậy:
-Sáng mai đi học sớm em chỉ nó cho anh xem.
Cũng cần biết mặt con nhỏ xem sao, tôi bảo thằng em:
-Được rồi ngày mai tao xem mắt dùm mày cho, thôi về ngủ để tao học bài.
Sơn trở về phòng của hắn có vẻ thoải mái vì mới dốc xong bầu tâm sự, còn tôi lăn đùng ra giường cười ra nước mắt, nhưng không dám cười to sợ thằng Sơn nghe thấy.
***
Theo kế hoạch đã bàn tối qua, tôi chở Sơn đi học sớm. Trường M.C. còn vắng lắm, lâu lâu trở lại trường cũ, nhìn lại quảng đời đã qua, cũng cảm thấy thích thú. Sơn mời tôi điếu thuôc, đã lỡ đóng kịch phải theo luôn, thông cảm cho hắn hôm nay. Anh em tôi ngồi ở quán cà phê một lát, bỗng Sơn đứng dậy nói nhanh:
-Nó kìa anh Hào.
Tôi nhìn dáo dác:
-Đâu, nó đâu?
-Con nhỏ đi bộ ôm cái cặp màu đỏ đó, anh nhìn kỹ nhé em lại đằng này chút.
Tôi đã nhìn thấy Phương, càng tới gần càng thấy rõ. Kể ra thì Phương cũng đẹp thiệt, nhưng với kinh nghiệm của tôi thì cô nàng này có vẻ quá lịch lãm, so với Sơn có vẻ…chị hai hơn là bạn học. Có lẽ để ý được tôi nghía kỹ quá nên Phương lạnh lùng liếc tôi háy một cái rồi ngẩng mặt đi vô trường.
Tôi ngồi sửng. 
Sơn đã trở lại hỏi tôi:
-Sao, anh thấy rõ chưa?
-Rồi.
-Được không?
Tôi ậm ừ:
-Cũng…tạm được.
Sơn khoái lắm. Tôi leo lên xe tiếp tục đi học, về nhà sẽ nói nó sau.
******
Tôi băn khoăn quá chẳng biết phải khuyên thằng Sơn thế nào đây. Kinh nghiệm cho tôi biết những thằng nhỏ mới lớn lần đầu sa chân vào tình ái thường ngu đần không thể tưởng.
Đang suy nghĩ bổng có tiếng chuông rung: Thành, một thằng bạn thân cùng lớp, hay thật, thằng này có thể giúp mình nhiều ý kiến vì nó có kinh nghiệm về tình yêu hơn tôi nhiều, sự nghiệp tình yêu của Thành đã được chứng minh qua cả chục lần…đổi bồ và lần nào cũng đem khoe bạn bè rối rít.
Hình như nó đang chở một cô nào! Chắc một đào mới đem đến khoe mình đây. Hai người coi bộ tình tứ quá, ngồi thật sát.
Thấy tôi ra Thành nói lớn:
-A Hào! Đi chơi sẵn ghé qua mày mượn cuốn sách luôn.
Rồi hắn nheo mắt lại, tôi hiểu ý, hắn đã từng nheo như vậy với tôi mấy lần rồi. Cô gái ngồi phía sau hắn bỗng quay lại, tôi sửng sốt: Minh Phương. Không thể lầm được, mới hồi sáng này thôi, Thành giới thiệu:
-À, giới thiệu: Phương bạn mới quen, còn đây là Hào, bạn thân cùng lớp với anh.
Chắc chắn Phương không nhận ra tôi, nàng chào tôi với một điệu bộ…rất dễ thương.
Nếu lúc này thằng Sơn mà thấy không biết nó sẽ làm sao nhỉ?
Và y như rằng lúc tôi vừa nghĩ xong…thì thằng Sơn về thiệt, đang đi bộ từ xa, huýt sáo miệng ra vẻ yêu đời lắm. Tội nghiệp chắc nó khóc mất, Sơn chưa thấy Phương, chỉ mới nhận ra Thành, nó giơ tay chào và tiếp tục đi tới.
Chuyện gì sẽ đến phải đến, Sơn và Minh Phương đối diện nhau. Thằng Sơn đúng khựng lại, mặt đỏ bừng, mắt chớp chớp rồi sầm sầm đi vào cổng không nói một tiếng nào. Tôi nhìn sang Minh Phương, cô nàng chỉ hơi đỏ mặt một chút rồi lại ngồi sát vào Thành như cũ như không có chuyện gì xảy ra.
Thành lấy cuốn sách xong đi ngay, nheo mắt với tôi một lần nữa.
Tôi đi thẳng vào phòng Sơn. Phải kiếm lời an ủi thằng em.
***
Tôi vào phòng vừa lúc Sơn vừa viết xong cái gì đó, nết mặt vẫn thản nhiên. Nguy thật, thà đau khổ thì cứ than khóc tỉ tê cho vơi đi còn đỡ, chứ đè nén trong lòng thế thì nguy lắm, tôi bắt đầu:
-Thôi mày đừng buồn Sơn à, dù sao…
Nó ngắt lời tôi:
-Em vừa viết xong cái thư cho Minh Phương, anh coi có được không?
Tội nghiệp hắn, chắc đây là những giòng đau khổ, than thân trách phận, năn nỉ ỉ ôi Minh Phương dữ lắm. Tôi không nỡ xem nhưng vẫn xem.
Thư của Sơn viết như sau:
“Cô Phương,
Bây giờ thì tôi đã biết cô chỉ giả bộ. Cô lợi dụng tôi để mượn tập những lúc cô cúp cua đi chơi mà thôi. Lần sau cô chịu khó mượn tập của ai mà chép, tôi không ngu như trước nữa đâu.
Còn lâu mới “yêu” cô. 
Sơn”
Hoan hô thằng em tôi, nó đã có quyết định phi thường và can đảm. Tôi vỗ vai nó khen
-Được lắm mày.
Và chuyện tình của em tôi đến đây là chấm dứt.
./.
ThaiNC
(Sàigòn, tháng 10 năm 1978)

Theo Internet

About the author
Leave Comment