Chùm Thơ CAO MỴ NHÂN – VĂN: MÙA XUÂN BẤT TẬN

THƠ CAO MỴ NHÂN
MẦU HOANG THẦN THOẠI. CAO MỴ NHÂN
Em để lẫn thời gian hoà nước mắt
Từng giọt sầu lấp lánh rơi mê man
Anh như đại dương nổi sóng bạt ngàn
Vừa mới đó mà tháng năm chồng chất
*
Rồi thấy được tuổi thơ dần mất mát
Mới biết rằng biển mặn thoắt tan nồng
Lệ tình đầy như lũ chảy thành sông
Nhìn khổ luỵ mịt mùng trong mây nước
*
Con đò nát chở đầy hồn mơ ước
Anh ngậm ngùi : ” thôi nhé mình xa nhau “
Không có gì phụ bạc xưa hay sau
Trời đất vẫn một mầu hoang thần thoại
*
Giọt nước mắt mang thời gian tồn tại
Đến bao giờ tan loãng hết thương yêu
Cho nhân gian không phải xót xa nhiều
Ôi bất tận, những phút giây huyền diệu
*
CAO MỴ NHÂN
ĐỒNG LOÃ . CAO MỴ NHÂN
Trước khi vào giấc ngủ
Anh có đọc thơ tình
Như một người đầu thú
Tội yêu đương của mình
*
Khi vào giấc ngủ rồi
Anh có thấy hồn vơi
Ảnh hình em trong đó
Vừa trốn anh rong chơi
*
Ngủ một đêm thảnh thơi
Sáng dậy như mất mát
Giấc mơ đẹp tuyệt vời
Lời thơ và tiếng hát
*
Em là tên tội phạm
Soi mói cuộc tình anh
Chẳng phải tình riêng anh
Chúng ta cùng đồng loã
*
Nên, trước khi đi ngủ
Nhớ đọc lại thơ tình
Để tâm hồn bỏ ngỏ
Cho cuộc tình phiêu linh …
CAO MỴ NHÂN
THỦA NÀY. – CAO MỴ NHÂN
Tình chưa thật hết người yêu cũ
Sao đã cho lòng thổn thức ai
Sao đã bâng khuâng bao nỗi nhớ
Nửa khuya trằn trọc, vấn vương hoài
*
Kẻ đến, người đi, buồn điệp điệp
Ngọn sầu lay lắt, gió lưa thưa
Hoang liêu trùm kín hồn len lén
Chuyện đã pha phôi còn vẩn vơ
*
Ngàn năm sự nghiệp là hư ảo
Thành thử người yêu cũng chán mình
Tuổi chất đầy vai, tràn sống áo
Nghênh tân, tống cựu, nghĩ mà kinh
*
Giấc mộng hoang đường nay đã thực
Ngồi ôm kỷ niệm trong vòng tay
Mai sau ai sẽ hồi quyền chức
Cho một người chung thuỷ thủa này…
CAO MỴ NHÂN (HNPD)
17 – 8 – 2022
KHI TA GIÀ ĐI. CAO MỴ NHÂN
Khi ta đã già đi
Chẳng còn suy nghĩ gì
Làm theo lời quán tính
Không vướng bận điều chi
*
Khi ta đã già đi
Vui, buồn nhỏ tí ti
Chân trời xa tít tắp
Hình, bóng đứng từ ly
*
Mầu sắc mây huyền vi
Trên không gian mê si
Thuyền tình trôi hờ hững
Khi ta đã già đi
*
Có phải người vô tri
Vở kịch hài hay bi
Màn nhung đang kéo lại
Khi ta đã già đi…
CAO MỴ NHÂN
ĐIỀU GÌ LÚC TẬN THẾ. CAO MỴ NHÂN
Anh định nói với em
Điều gì lúc . ..tận thế
Em sợ nhất trái tim
Đang rò rỉ muốn bể
*
Nhưng quả đất chai lì
Như em nhiều mất mát
Đã không còn sợ gì
Khi anh lên tiếng hát
*
Tim sẽ cất nơi xa
Dấu vào trong bóng tối
Có thật anh xót xa
Nghe bước chân em vội
*
Hình như bao mỏi mệt
Đã chìm xuống đại dương
Trên đỉnh đời yêu mến
Chỉ còn một nguồn thương
*
Chắc là em đùa rỡn
Để quên cuộc tình buồn
Ôi lửa tình quá lớn
Đốt cháy cả hoàng hôn …
CAO MỴ NHÂN
ĐỪNG CHỜ TẬN THẾ. CAO MỴ NHÂN
Phải yêu nhau đi thôi
Đừng chờ tận thế nữa
Mặt trời đang tan vỡ
Hàng tỷ mảnh vụn đen
*
Phải yêu nhau nhanh lên
Không còn thì giờ thở
Trái đất thôi êm đềm
Đừng băn khoăn, bỡ ngỡ
*
Mọi sự sẽ tan hoang
Đâu còn vẻ điêu tàn
Để làm thơ thống khổ
Mà sợ chuyện dở dang
*
Tại sao anh ngần ngại
Bởi vì còn nán đợi
Một giây phút hồi sinh
Tất cả cùng tái thế…
*
CAO MỴ NHÂN
ĐIÊU TÀN. CAO MỴ NHÂN
Em hiện thân của chiến tranh
Mắt, môi rực sáng, quách thành ngả nghiêng
Anh mang trọn nỗi ưu phiền
Từ khi lửa đạn đã nghiền ngẫm thân
–
Bây giờ tất cả phù vân
Đường anh đi cũng trăm năm nghĩa tình
Em không có được hoà bình
Trái tim tan nát đao binh lỡ làng
–
Em hiện thân của dở dang
Son phai, phấn lạt, điêu tàn núi sông
Làm sao anh hỡi bạn lòng
Bao phen bão nổi , mưa giông, gió cuồng
–
Một mình ôm khối tình suông
Quê hương biền biệt khói sương mơ hồ
Bây giờ anh cũng hư vô
Không gian vời vợi đắp mồ xuân xanh…
Hawthorne 21 – 7 – 2023
CAO MỴ NHÂN
=
THÁNG NGÀY. CAO MỴ NHÂN
Có lần anh nói với em
Rằng hãy quên đi tất cả
Tháng ngày sẽ được dài thêm
Cuộc đời vô cùng êm ả
–
Em hỏi : ” Để làm gì anh
Cuộc đời dài thêm ngày tháng ? “
Nhưng em vẫn thấy xuân xanh
Tình càng mông mênh, say đắm
–
Em cũng nói với anh rằng
Vui gì tháng ngày trống vắng
Đời em sẽ mất thăng bằng
Tưởng như không còn sức sống
–
Và rồi ngày tháng trôi qua
Mấy mươi năm chưa kết thúc
Mùa xuân vĩnh viễn trong thơ
Có anh mặt trời mới mọc …
CAO MỴ NHÂN
-=
TÌM MẶT TRỜI. CAO MỴ NHÂN
Ngày không có mặt trời
Em tìm anh khắp chốn
Anh ở đâu khắp nơi
Hay là anh đi trốn
*
Ta trốn gì cuộc đời
Đã an bài lẽ sống
Dù không có mặt trời
Biển vẫn tràn dâng sóng
*
Đó là điều tuyệt vời
Anh muốn nói với em
Thật rõ ràng một lời
Chữ “ yêu “ bừng sáng lên
*
Không gian đang tối đen
Làm sao có mặt trời
Anh lẫn vào bóng đêm
Đừng gọi bình minh đến …
Rancho Palos Verdes 4 – 1 – 2026
CAO MỴ NHÂN
=
BOLSA MẤY NẺO XA GẦN. CAO MỴ NHÂN
Con đường độc đạo Bolsa
Vừa dài, vừa rộng, vừa xa, vừa gần
Vừa đầy bạn lính, bạn văN
Vừa tân, vừa cổ, vừa cần, vừa dư
–
Thủ đô tị nạn bây chừ
Đầy người chân giả, thực hư, chính tà
Nơi nào cũng có bóng ta
Chỗ nào cũng thấy ba hoa chích choè
–
Bao nhiêu “chiến hữu ” ê hề
Bấy nhiêu ” chính khách ” bộn bề lưu vong
Bolsa đến ở, đi mong
Thủ đô tị nạn đã không lưu đầy
–
Bây giờ bạn với ai đây
Đầu hôm hỗn loạn, cuối ngày lao đao
Bầy chim vỡ tổ xôn xao
Cánh buồn khép lại, hồn chao dập dồn
–
Bình minh lẫn với hoàng hôn
Một màn bi kịch đang còn diễn ra
Bolsa tới hội, khó hoà
Làm sao dựng lại sơn hà cố hương …
Rancho Palos Verdes 1 – 4 – 2023
CAO MỴ NHÂN
VĂN- MÙA XUÂN BẤT TẬN
MÙA XUÂN BẤT TẬN. CAO MỴ NHÂN
Thế là năm mới đã xong 10 cái mùng rồi ( từ mùng 1 tới mùng 10 Tết đó), mười một là chính thức ra giêng, tức tháng giêng , thêm cái rằm lớn đầu năm: thượng nguyên, hay nguyên tiêu, rồi thì là, thì là…
Rồi thì là sao, anh hỏi, cứ đem ba cái chấm ra để dứt một câu ngang phè …
Ngang phè thế nào được, một câu văn hoa che lấp những điều khó nói, những chuyện còn băn khoăn, nên nói thế nào cho khỏi mất lòng nhau.
Hay chính là một câu dang dở, cả trong chữ viết lẫn ngoài ngôn ngữ .
Thế anh có bao giờ viết hay nói như vậy không ?
Tôi á hả? ” Thằng này ” là lính, nói là phải ngay ngắn từng câu , lính mà giấu giếm quanh co, thì làm sao chỉ huy, làm sao thi hành ?
Nè , định nói gì trong 3 cái chấm đó ? Hay ra giêng rồi thế nào?
Chẳng thế nào cả, ý nói xong tháng giêng rồi là năm sẽ cũ lại như năm ngoái vv…
Lại vv…3 chấm tiếp .
Là thế này này, chúng ta đang bắt đầu một năm mới tinh khôi, nó, cái năm mới đó, nó sẽ chỉ còn 11 tháng, nhưng không nguyên vẹn đâu. Nó sẽ cũ thoạt thì còn lịch sự lai rai, sau nó cũ thiệt nhanh …
Nó cũ tới tháng chạp, là chu choa, mọi nhà lại chuẩn bị đưa ông Táo , đón ông bà từ khắp nơi âm phủ trở về .
Nhưng quý ông bà đang tàng hình bên ta, chung quanh ta, nên ta chẳng thấy gì, ta còn sợ ông bà soi thấu các sơ sót, lỗi lầm của ta nữa .
Trở lại 10 mùng cơ bản của mùa tết nhất Việt Nam.
Bản danh sách quý bậc trưởng thượng và quý thân hữu của tôi, e đã xén bớt 1/4 vì quá date Xuân , quý vị đương nhiên bước vô lâu đài cổ xứ thần tiên rồi.
Tôi định lười biếng, lấy bút gạch một dấu X chéo trên cái ô ghi chép tên tuổi, địa chỉ, tel, email, fax nếu có …
Nhưng sau thấy mặt giấy ô dề quá, tôi ngồi chép lại ” danh sách ” thủa ban đầu,ta gặp nhau,rồi buổi cuối cùng ta đưa tiễn, đoàn tầu đã ngắn dần, ngắn dần …
Rứa tên tôi đang ở khoảng nào ? Anh hỏi .
Tôi nhìn kính viễn vọng, thấy anh ngoan hiền quá, tại sao anh lại ngoan, lại hiền thế nhỉ ?
Tôi nhớ ở hải ngoại này, có một chữ mà chỉ sau cuộc đổi đời
Khốn nạn nhất, 30- 4 – 1975 mới thấy cộng đồng ta xử dụng, ấy là ” ngoan cường ” .
Tôi hỏi anh rằng ngoan thì đi đôi với hiền , còn kiên mới đi đôi với cường. Vậy anh thích tôi chúc mừng năm mới anh ngoan hiền hay kiên cường ?
Anh bảo ở bên Mỹ không cần chúc, vì chúc suốt mấy ngày tết mệt quá, ta hãy yên lặng nhìn nhau …say đắm là đủ rồi .
Chu choa, lạ hoắc lạ hươ mà say đắm gì cho tổn thương ngôn ngữ .
Cả năm ngoái quen miệng cứ say đắm, đắm say cố sát, khiến có nên thân nên phận gì đâu. Năm nay phải thận trọng để vạn sự tốt lành, may mắn trong thơ, ngõ hầu gửi lại
cho đời những tập thơ tình đúng nghĩa tình thơ nhé.
Chứ anh không biết là mình vừa bâng khuâng đình lại cuộc ra mắt tập thơ ” Tình Muộn ” vào giữa tháng 3 sắp tới, chỉ vì mùa xuân lụp chụp quá.
Nói tới thơ là phải phong, hoa, tuyết, nguyệt …trái với phương châm: ” thừa thắng xông lên, tái chiếm lãnh thổ “, cho dẫu tác giả cũng là lính nhé.
Anh không tin hẳn điều mình vừa nói về cuốn thơ
” Tình Muộn ” mình chưa đưa nó đi giới thiệu với làng xóm thơ ca, và khách mộ điệu…chỉ vì mình không thích tình anh đối với mình là một thứ tình muộn, mặc dầu nó muộn đến mấy chục năm .
Trưa nay ngồi ăn cơm một mình ở cái view từ bếp ngó ra đường. Cứ mỗi muỗng cơm là một giọt nước mắt rơi…
Tại sao thế ? Vì ăn cơm một mình, vì nhớ nhung anh, hay vì không ra mắt tập thơ ” Tình Muộn ” đẹp tuyệt vời đó ?
Mình cảm thấy không tất cả 3 cái lý do trên, hay tổng hợp cả 3 cái lý do rất ” người ” đó , lồng trong khuôn sáo của trời đất, là chúng ta không thoát khỏi lẽ … vô thường .
Lẽ vô thường hay vạn sự vạn điều đều ở trong quy ước của Thượng Đế, cuộc sống hữu hạn mà vạn vật không thể tách rời …
Chắc anh ngoan hiền của …mình cũng chỉ thở dài thôi, anh sẽ nói rằng: ” Hãy sống cho hôm nay thật trọn vẹn ” .
Mình nhớ rất không quên một sự kiện, là ngày gặp anh, không phải tình cờ, mà giống như …bất định. Hoá cho nên cũng chẳng nhìn nhau, mà lại thấy …tất cả, sao mình chủ quan thế, anh chỉ cười duy nhất một lần, rất bình thường, khi anh quay lại đằng sau…
Chẳng lẽ anh cười chung với mọi người, mình cũng đứng ở phía sau, vừa nhớ lại giây phút đó, mình thoắt rơi nước mắt nữa . Ô lạ, nếu cứ duy trì ” thảm cảnh” này, mình sẽ trầm cảm nặng thôi.
Tại sao anh ngoan hiền thế, như một người lính chất phác, mặc dầu anh không là người chất phác …Hình như anh không muốn làm lớn dậy con người anh ở một khía cạnh khác .
Thôi thì thôi, như một lời ca trong bài Thánh vịnh dành cho người cùng khổ, mà lời lẽ lại rất cao vời.
Với Thượng Đế có nhiều mâu thuẫn trầm trọng mà tín hữu tin là hợp lý lắm .
Mình cũng tin những mâu thuẫn đó họp lại thành bản tình ca không cần chứng minh hay giải thích, Thượng Đế cho ta sự mặc khải lạ lùng, mà thanh thoát làm sao.
Rồi năm sẽ cũ đi, nhưng tình anh lại cứ mới hoài, khiến mình chạy theo không kịp …thở.
Thì cứ nín lặng, vì tình đó từ thiên nhiên đem tới, tự bao giờ nó chứa đầy trong trái tim, những phế nang căng phồng dưỡng khí để dự trữ cho một lần thở dồn dập, rồi bặt đi giữa nụ cười …bất định, cũng sẽ bình thường lại, như khi hạnh ngộ anh, vô thường, đừng nói thêm, anh tiếp tục tịnh ngôn đối với mình, mùa xuân an lạc quá chứ.
Ôi thiên nhiên bình yên, an vui …chúng ta sẽ lại gặp nhau trong những mùa xuân trước mặt, những mùa xuân được kết bằng ngàn vạn sắc hoa tươi thắm mà người khiếm thị cũng nhận ra, đừng nói là đôi mắt còn sáng rỡ, linh diệu thế kia …
Hỡi anh thân kính, mùa xuân còn bất tận trong đời …
CAO MỴ NHÂN