Thơ: Phương Tấn

 

Một chiều vào đêm chớm thu mỗi mình giữa Sài Gòn, chợt ngước lên tôi thấy một cô gái nhà ai ngồi hong tóc bên cửa sổ, cứ ngỡ gió lùa mây xỏa xuống vai cô gái. Vâng, trong cơn xao xuyến ấy tôi chợt nhớ về một mối tình đẹp lạ của tôi ngày xưa ấy. Cuối cùng nàng “Sóng xô thuyền mắc bờ nước lạ” còn chàng “Mình, kẻ lạc loài giữa gió Đông”. Và yêu quá, dẫu nay “Giang hồ xếp vó tự bao năm” chàng vẫn “Ô hay, mình cứ tuổi hai mươi” để mơ “Và như pho tượng bên triền núi, CHỜ ĐẾN THIÊN THU MỘT BÓNG NGƯỜI”.

 

Chiều xuống sâu buông tiếng thở dài
Đêm Sài Gòn chạm bóng thu phai
Có cô gái nọ ngồi hong tóc
Ngỡ gió lùa mây xỏa xuống vai.

Sóng cuộn đời sông, sông bạc phếch
Giang hồ xếp vó tự bao năm
Nhớ em mình nhớ thời yêu mệt
Ngóng mãi bên đường bóng biệt tăm.

Ai lỡ đưa người qua bến sông
Hình như bến lạc sóng mênh mông
Sóng xô thuyền mắc bờ nước lạ
Mình, kẻ lạc loài giữa gió đông.

Và như pho tượng bên triền núi
Chờ đến thiên thu một bóng người
Chờ đến xuân già sông rã nhánh
Ô hay, mình cứ tuổi hai mươi.

 

* Nhạc: Nhạc sĩ Giao Tiên
* Trình bày: Ca sĩ Mạnh Hùng

 

Posted by phương tấn on Monday, December 4, 2017

 

(Sài Gòn 2017)

About the author
Leave Comment