Hãy là, Đừng như ..



46 NĂM/QUỐC HẬN
(LỜI DÂNG LÊN MẸ VIỆT NAM)
VÕ ĐẠI TÔN
MẸ VIỆT NAM ơi
46 năm rồi
Áo con đã rách.
Còn sợi chỉ nào, từ nguồn thiêng huyết mạch
Cho con xin, vá lại áo Đời.
Con đã đi, đường gai góc mòn hơi
Xuyên rừng núi, mồ hôi pha trộn máu.
Về quê hương, nguyện lòng son chiến đấu
Nửa đường đi thành đêm tối lao tù.
Mười năm ôm hận nghìn thu
Lênh đênh chìm theo vận Nước.
Và hôm nay, vạn nẻo đường xuôi ngược
Con vẫn còn tiếp bước Cha Ông.
*
Bao nhiêu năm – Mẹ đã đau lòng
Nghe con khóc từ trùng dương sóng chuyển.
Huyền sử xưa năm mươi con theo Cha về biển
Giống Rồng Thiêng mở rộng cõi bờ.
Còn hôm nay vì hai tiếng Tự Do
Trăm ngàn thây vùi tan nơi vực thẳm.
Năm mươi con vượt rừng sâu muôn dặm
Theo Mẹ hiền – thơm nửa máu dòng Tiên.
Dựng quê hương hùng sử khắp ba miền
Nay Văn Hiến cằn khô cùng sỏi đá.
Những địa danh chôn xương tù gục ngã
Tên kinh hoàng, tủi nhục đến nghìn năm.
Hoàng Liên Sơn không nấm mộ con nằm
Cổng Trời nghe máu khóc.
Dã thú vờn quanh, xiềng gông, tang tóc,
Nghĩa “Con Người” thua chữ sắn khoai.
*
Bao nhiêu năm – em bán hình hài
Tìm miếng cơm manh áo.
Đại Hàn, Đài Loan, xông xáo
Mua em về làm món đồ chơi.
Năm nghìn năm dù nước lửa dầu sôi
Chưa bao giờ mẹ bán con vì đói.
Bầy trẻ thơ còm cõi
Bươi rác nghèo, rách rưới lang thang.
Nghe quanh mình loa vẫn thét “vinh quang”
Đường Tương Lai đá cũng tan thành lệ.
*
Bao nhiêu năm tưởng chào vui thế hệ
Ngẩng cao đầu, tay vói đến năm Châu.
Nhưng cội nguồn và đạo lý chìm sâu
Lo sáng tạo những đua đòi vật chất.
Mùi kim tiền thơm hơn bánh mật
Giấc mơ vàng : – mong thoát khỏi quê hương.
Thúy Kiều xưa, rơi sóng nước Tiền Đường
Nay viết lại thành Tiền Giang, phản động ! (*)
Lũy tre xanh, cánh tay thần Phù Đổng
Bao anh hùng dựng Nước thuở ban khai
Còn lại đây hoang phế cả đền đài
Tên Hùng Vương đành thua tên Bill Gates. (*).
Túi càn khôn đã nghèo, thêm rỗng tuếch,
Văn Hóa này còn lại tiếng “bia ôm” !
*
Bao nhiêu năm – răng hổ đói đỏ ngòm
Luôn gầm thét, xé tươi hồn Dân Tộc.
Từ địa đạo ùn lên bao cơn lốc
Thành “đại gia” chễm chệ một phương trời.
Miệng “vô sản” toàn men rượu nồng hơi,
Tay “chuyên chính” ôm bao đầy châu báu.
Dinh thự nguy nga, dựng lên từ máu
Của nhân dân khổ hạnh một đời.
Người thương binh ngẩng mặt nhìn trời
Nghe tiếng khóc trong tiếng cười vang vọng.
Chiếc xe lăn bánh mòn, gãy gọng
Lê thân tàn về cuối hẻm đơn côi.
*
MẸ VIỆT NAM ơi
46 năm rồi, niềm đau quặn thắt.
Đã có bao người lửa lòng nguội tắt
Dĩ vãng quên rồi, hiu hắt tình Quê ?.
Lớp già nua mơ ước nẻo về
Không nhắm mắt, cuối đời lên tiếng nấc.
Còn tuổi trẻ hồn nhiên hoa mật
Nơi xứ người chấp nhận quê hương.
*
Nhưng một ngày mai :
Đường hoa nở hướng dương
Hành trình thôi cúi mặt.
Sẽ có những đàn con vòng tay siết chặt
Kéo mặt trời về lại phương Đông.
Tổ Quốc sẽ tươi hồng
Giữa hào quang Dân Tộc.
Cây Tự Do sẽ đâm chồi nẩy lộc
Lửa Nhân Quyền bừng sáng nẻo thâm u.
Mái trường vui thay thế chốn lao tù
Cho con học từ cội nguồn Nhân Bản.
Không kẻ nào được quyền mua bán\
Thịt da em, nguồn sống của Rồng Tiên.
Hồn Tổ Quốc linh thiêng
Đài cao về chiếm ngự.
Cuộc hành trình từ quê hương – viễn xứ –
Chuyển xoay thành trẩy hội hoa đăng.
Từ phương Nam tung vút cánh chim Bằng
Thành Rồng thiêng Đông Á.
Từ núi cao nghiêng mình ra biển cả
Rạng ngời soi hai chữ : VIỆT NAM.
*
Lời trần tình bao nhiêu năm
Con viết bằng tim máu.
Từ nỗi đau âm thầm chôn giấu
Kính dâng lên TỔ QUỐC hằng yêu.
Mỗi chữ-vần mong gói trọn một điều :
Từ Tâm Thức xin góp chung Hành Động.
Đại cuộc Toàn Dân ban con Lẽ Sống
Hiến dâng đời cho trọn nghĩa Quê Hương.
MẸ VIỆT NAM ơi
Dù gian lao xin tiếp máu Lên Đường
Cho con về với Mẹ.
Vững chân đi, qua trăm ngàn dâu bể
Được quỳ ôm từng mảnh đất quê Cha.
Phút cuối đời xin biến lệ thành hoa
Giữa triều vui Dân Tộc.
Trong lòng con : – Vĩnh hằng TỔ QUỐC
Huy hoàng Văn Hiến – Tự Do !.
VÕ ĐẠI TÔN.
Ghi chú :
* Văn Học – Trong kỳ thi tốt nghiệp trung học tại Việt Nam năm 2004, qua đề tài bình luận về truyện Kiều của Nguyễn Du, đã có nhiều thí sinh nộp bài viết : Thúy Kiều vì buồn chuyện gia đình đã tự vận tại sông Tiền Giang, may nhờ một nữ cán bộ cộng sản vớt lên, cải tạo tư tưởng phản động, Thúy Kiều giác ngộ, xin được kết nạp vào dảng.
* Lịch sử – Trong cuộc thăm dò ý kiến sinh viên các trường đại học ở Việt Nam về các vĩ nhân thế giới và dân tộc, đa số sinh viên đều tuyển chọn Bill Gates làm thần tượng số 1 của giới thanh niên hiện nay trong nước.

Tiếng Việt Quê Tôi.
*
Tiếng Việt Mẹ ru mềm trên môi
Cho con nằm ngủ ở trong nôi
Giấc ngủ đầu đời êm đềm đó
Con đã yêu rồi tiếng nước tôi.
*
Cánh cò lướt gió nhẹ nhàng bay
Tiếng Việt hò vang nhánh sông đầy
Lời ru câu hát còn vang vọng
Theo mãi cánh diều cuối chân mây.
*
Tiếng Việt Mẹ ru bằng thi ca
Tình quê duyên thắm quá đậm đà
Bóng cò xoải cánh trên đồng lúa
Mang cả hồn ta về quê xa.
*
Tiếng Việt chợt buồn lời Mẹ ru
Âm vang rung động cả thiên thu
Nỗi đau còn nợ tình non nước
Đất Mẹ ngàn xa khói sương mù.
AET. Lê Tuấn.

CHÍNH KHÁCH – THI SĨ – VÀ TƯỢNG ĐÁ
CAO MỴ NHÂN
*
Hình như Chính khách làm Thi sĩ
Cũng dễ như đang ở chính trường
Thi sĩ một thời mê chiến sử
Đã từng lập quốc, dựng ngôi vương
*
Thủa nay ai giúp người thiên hạ
Xây mộng công hầu giữa nhiễu nhương
Chính khách trầm ngâm xem Tượng đá
Ra đi hay đứng lại bên đường
*
Tượng đá suy tư, buồn nhỏ lệ
Giọt sầu tan nát cả hoa thơ
Ngươi ơi, thà chẳng là chi cả
Đỡ phải băn khoăn với đợi chờ …
CAO MỴ NHÂN
***
TRONG GIÓ GỌI. CAO MỴ NHÂN
*
Một mình đứng giữa bao la
Sau lưng núi thẳm, trước là biển khơi
Tàu đi về cuối chân trời
Trăm câu hò hẹn, một lời thuỷ chung
*
Ánh vàng rực rỡ non sông
Cờ vui sắc lửa mênh mông bạt ngàn
Quân reo quang phục giang san
Lẫn trong gió gọi chiêng vang, trống mừng
*
Dập dồn lửa đạn sa trường
Đốt tan cuộc chiến đau thương đoạ đầy
Vòng ôm ấm áp thân gầy
Nụ cười quê mẹ hồn say nghĩa tình
*
Đi bên thiên hạ có mình
Hỡi anh yêu dấu hành trình có em
Một lòng, đừng nói gì thêm
Triệu người chung một nhịp tim kiêu hùng…
CAO MỴ NHÂN

BÓNG THIÊN THẦN. CAO MỴ NHÂN
Vào một sớm, ngày xưa, nơi ký ức
Em đứng chờ người đến, giữa không gian
Áo hoa rừng, mũ đỏ, cõi thênh thang
Ôi đẹp quá, tình ơi, tình quá khứ
*
Yêu cho tới bây giờ, đời lữ thứ
Anh lính dù, em hậu cứ tha phương
Tuổi hồn nhiên ta bỏ lại thiên đường
Sao chua chát mỗi lần ôn chiến sử
*
Anh bẻ gẫy súng trường trong nỗi nhớ
Mặt trận nào hoang hoá đã xa khơi
Viết cho anh thơ khói lửa bên trời
Như đau xót từng tháng ngày lưu lạc
*
Em quỳ xuống, lạy cuộc tình tan tác
Thiên thần ơi, nhân dáng đẹp hư vô
Sáng hôm nay hương khói chợt mơ hồ
Bên hoa nở mùa xuân về lãng đãng …
CAO MỴ NHÂN
***
MÙA XUÂN TRUYỀN THÔNG. CAO MỴ NHÂN
Sao anh từ chối mùa xuân
Khi em còn đang đốt pháo
Ngòi nổ văng vào thân áo
Cháy vòng thành một hình tim
*
Anh bảo :
Thủa xưa không là pháo binh
Nên anh không chờ tiếng nổ
Vốn anh chiến sĩ truyền tin
Giữ gìn âm ba trận tuyến
*
Những ngày xuân ở tiền phương
Nối liền ngữ ngôn trận mạc
Khi lính kích giặc biên cương
Các anh truyền tin thao thức
*
Giờ đây anh làm truyền thông
Đôi tai chia tình cặp mắt
Đôi tay thả lỏng mênh mông
Kéo về điện tin tức khắc
*
Thế nên mùa xuân vui hát
Còn tưởng nhạc khúc quân hành
Pháo nổ trường chinh tin tặc
Em vào ” tiếp lửa ” cùng anh…
CAO MỴ NHÂN
***

BÀI KỆ CUỐI NĂM. CAO MỴ NHÂN
*
Một người lỡ bộ đi tu
Một người vội vã xách dù bước theo
Về đâu ? Xóm núi tiêu điều
Qua sông, hoa nở yêu kiều đón sư
*
Sư rằng : Chân thiện, tương như
Điều chi cũng giống chốn từ bi ra
Đất trời chỉ có đôi ta
Chúng sinh trong cõi sa đà Nam mô
*
Thực hư nghe thật mơ hồ
Người này lãng đãng trên bờ tử sinh
Người kia ôm khối u tình
Lênh đênh bóng giác thả hình mê xưa
*
Áo sư mang sắc đại thừa
Vàng như ánh đạo mới vừa khai nguyên
Chiếc dù che mảnh tình riêng
Chơi vơi nắng gió ngả nghiêng mưa mù
*
Hai người tìm tới thiên thu
Chùa trong sa mạc hoang vu kiếp này
Lặng thầm mở những ngón tay
Kết thành bài kệ đắm say tặng đời …
CAO MỴ NHÂN
***
BUỒN QUÁ SỨC BUỒN. CAO MỴ NHÂN
*
Một người vừa bỏ về xa
Một người ngồi tưởng tượng ra nỗi buồn
Hai người trên quả đất tròn
Tìm đâu cũng thấy, mà còn làm thơ
*
Đố anh, ai kẻ mong chờ
Ai rơi nước mắt những giờ nhớ thương
Vẫn em đơn lẻ trên đường
Bao nhiêu người ngó nắng sương độc hành
*
Ỡm ờ, anh sẽ làm thinh
Nôm na anh lại cho mình…trẻ con
Cần chi phải tưởng tượng buồn
Em đang buồn quá sức buồn rồi đây…
CAO MỴ NHÂN

ĐÁM MÂY LẠNH. CAO MỴ NHÂN
*
Như một đám mây lạnh
Đứng lại ở sân nhà
Anh không về chắp cánh
Cho em bay đi xa
*
Ngọn gió lùa phất phới
Đám mây rơi sương mưa
Đôi chim khuyên chới với
Trên cành lá lưa thưa
*
Em chờ nơi song cửa
Vén màn nhìn ra đường
Mặt trời không toé lửa
Trốn thật kín trong sương
*
Ngày đầu tiên mùa tối
Nhớ anh đến vô cùng
Nắng chưa vươn bóng tới
Sưởi ấm tình mông lung…
CAO MỴ NHÂN
***
TỪ TIỀN KIẾP. CAO MỴ NHÂN
*
Kiếp xưa ta có gặp nhau
Vội vàng quá, khiến quên câu giã từ
Bây giờ bỗng thấy trong mơ
Bóng anh đang thả lưới tơ êm đềm
*
Em theo sương khói kiếm tìm
Từ nguồn xưa, tới những miền nước xa
Từng cơn lũ lụt, phong ba
Lưới tơ anh vẫn thả ra khắp trời
*
Theo anh mọi ngả đường đời
Trái tim e cũng cạn lời nỉ non
Núi cao, biển rộng, lòng son
Nhớ nhung triều cạn, mỏi mòn đường đi
*
Kiếp xưa chưa định từ ly
Đời nay chia biệt cả khi xum vầy
Thế là tình cũng phủ mây
Bóng anh thấp thoáng nhưng đầy hồn em…
CAO MỴ NHÂN
***
Lê Văn Hải
Những Cánh Hoa Dại Màu Vàng
*
Những cánh hoa vàng ngây dại đó
Lẻ loi chớm nở mọc bên đường
Không người mong đợi, không ai đón
Lặng lẽ mà sao đẹp lạ thường.
*
Hoa dại màu vàng cánh mỏng thôi
Từ xa xưa đến mọc nơi đây
Đặt cho tên gọi loài hoa dại
Hương sắc gửi về theo gió mây.
*
Phủ kín tình em “Hồng Thuỷ” chung
Hường tình thêm dại gió mây ngàn
Miên man hoa nở trên đường phố
Ai mượn tình yêu hoa dại vàng.
*
Lê Tuấn
Viết tặng nhà văn Hồng Thuỷ
Qua tác phẩm (Những Cánh Hoa Dại Màu Vàng)
Cũng để kỷ niệm ngày Anh Em gặp lại nhau.
NGÀY THU
*
Mây trời xuống thấp lối thu sang
Gió lạnh chiều nay thổi lá vàng
Sương mỏng nhẹ bay tà lụa trắng
Tình thu còn mãi tiếng âm vang.
*
Cành trơ trụi, thấm ướt hơi sương
Lá rụng đêm qua phủ lấp đường
Áo lụa trắng, thu buồn ảm đạm
Tiếng dương cầm nhịp điệu yêu thương
Lê Tuấn
***
Thu Vắng
Trời hong khô lá rải ven đường
Phủ kín hoàng hôn, lấp dấu chân
Hoa lá oằn mình cơn gió lạnh
Nỗi buồn ùa đến lòng phân vân.
*
Thu đem thêm lá phủ chân em
Cho bước chân mềm tiếng nhạc êm
Đến lúc mặt trời vừa khuất núi
Vẫn còn luyến tiếc buồn trong đêm.
*
Lê Tuấn
10-7-21
CHÚC MỪNG NHẬN TÌNH THÂN
(Kính tặng chị Hồng Thuỷ & thầy Lê Tuấn)
*
CHÚC MỪNG sum hiệp nhận tình thân
Thu sắc vàng pha ánh đẹp ngần
HỒNG THUỶ văn tài hừng khắp chốn
TUẤN LÊ thơ ý rạng muôn phần
Hữu duyên thiên lý còn tương hội
Bạc phúc cận kề vẫn cách phân
VĂN BÚT VÙNG ĐÔNG và LẠC VIỆT
Tuy xa giờ đã hoá nên gần
*
Phương Hoa – OCT 5th 2021
**
MỪNG NHẬN HỌ
*Viết tặng bạn hiền Lê Tuấn và chị Hồng Thủy
Cuộc thế nhân gian thật lắm điều
Nào ai biết được mai sau nhỉ
Đổi thay thay đổi biến thiên nhiều
Mai kia mốt nọ chưa đặng chí
Giống cánh chim di lạc nẻo về
Rồi ra bổng chốc không hề nghĩ
Lạc Việt Văn Thơ nhận tình thân
Bài thơ viết gởi mừng Tuấn & Thủy
Họ tộc hôm nay lại thêm người
Hoàng Mai Nhất
(Seattle, WA 10/9/21)
* Cảm thán chuyện bạn, nghĩ về mình.
CÚC CỐ NHÂN
Anh về, yêu lại màu hoa cúc
Rực rỡ bình minh lộng lẫy xuân
Cúc đỏ, cúc vàng chen chúc nở
Phương trời như thiếu cúc tri âm
Anh giữ trên tay hoa cúc trắng
Một cành đơn độc giữa phù vân
Mây, hoa cùng thấy lòng hoang vắng
Từ thưở người đi đã cách ngăn
Cố nhân cột tóc bằng nơ tím
Áo tím làm xuân chợt thoáng buồn
Chiếc nón bài thơ quai lụa tím
Hiên chùa cúc tím nhuộm hoàng hôn
Ảo giác say hoa xưa bát ngát
Chao ôi, ngày tháng cứ xa dần
Hương gây mùi nhớ, thơm ngào ngạt
Thanh sắc nào thay cúc cố nhân
CAO MỴ NHÂN
OLD CHRYSANTHEMUM
Back home, I resume my love of chrysanthemums.
Red tansies, yellow tansies, do bloom as a whole
With their colors so radiant as when spring comes;
But this place seems to lack the flower of my soul.
I hold a white nice chrysanthemum in my hand,
The poor solitary blossom in this ephemeral state:
Clouds and flowers appear fallen in a forlorn land
Since my sweetheart and me are already separate.
The old lover used a purple tie to bind her hair rap;
Her violet dress suddenly caused spring to frown;
The poem-woven conical hat with purple silk strap
And the pagoda purple tansies imbrued the sundown.
So vast was my fancy addiction to this flower kind!
Alas, time has passed further and further, it by rolled.
The fragrance excites the recollections in my mind.
Which hue could replace my chrysanthemum of old?
Translation by THANH-THANH

Xin được làm hạt muối
Tan vào lòng biển khơi
Sài Gòn trong đau nặng
Thương lắm, đồng bào ơi !
Hạt muối không thêm mặn
Mà trọn vẹn nghĩa tình
“ Lá lành đùm lá rách “
Đùm mãnh đời điêu linh
Biết làm sao nói hết
Bần cùng bao phận đời
Vì ngăn sông cấm chợ
Đau qúa, Sài Gòn ơi !
Tri ân nhóm thiện nguyện
Cùng những lòng hảo tâm
Nhọc nhằn vượt rào chốt
Giúp mãnh đời tối tăm
Mỏi mòn gói trợ cấp
Đảng, Bác hứa giúp dân
Vì nặng “ơn Bác, Đảng”
Dân dài cổ ngóng trông
Đảng ra tay tàn độc
Đang cướp bóc dân lành
Trong vật tư y tế
Nơi trạm chốt vây quanh
Vì đâu mà nên nỗi
Cai trị bởi nhóm người
Gian tham và tàn ác
Đau lắm, Việt Nam ơi !
Đồng bào ơi ! Của tôi
Tiếng vọng buồn đâu đây
Thương người đi kẻ ở
Cánh chim đau lìa bầy
Biết bao giờ dân hiểu
Đất nước đang thụt lùi
Dập vùi bao thế hệ
Chỉ riêng lòng Đảng vui…?
San Jose, California 09/30/2021
Vệ-Trà Huỳnh Kim Anh
San Jose, California 09/30/2021



CÂY MÙA THU VỚI NGƯỜI
Cây đã sống qua mùa đông rét mướt
Hứng tuyết sương nuôi cành mới đâm chồi
Trong âm thầm nắn nót nụ hoa tươi
chờ dâng hiến cho đời bao sắc thắm
Cây đã sống qua muà xuân êm ấm
Ðón nắng hồng tô màu lá thêm xanh
Ðón gió đưa nhè nhẹ lá ru cành
Cành với lá nâng niu chùm hoa nở
Cây đã sống qua muà hè nắng đổ
Chở hạ vàng trên thân nám da khô
Vẫn hoài mong cho trái chín ai chờ
Trái ngọt mát dù thân cây cằn cỗi
Cây đã sống qua mấy muà thay đổi
Xuân có vui và Ðông có lạnh lùng
Giữa hạ nồng cây có khát hay không?
Khi đã vắt cho đời bao giọt nước
Cây có mỏi, nên khi hè vừa bước
Thu vội về để nhận lá vàng rơi
Thu ru cây ngủ giấc chết bên đời
Tìm nhựa sống mong ngày hồi sinh mới
Người nhìn cây có bao giờ tự hỏi
Cây với người ai gian khổ hơn ai?
Lá trên cây còn có những lần thay
Người trọn kiếp được mấy lần ngơi nghỉ
Nếu người được muà thu ru giấc ngủ
Rũ nhọc nhằn năm tháng bám trên vai
Người sẽ đi không ngại quãng đường dài
Ðể làm lại những gì còn đổ vỡ.
HUỲNH MAI HOA
AUTUMN TREES AND HUMANS
Trees have passed through the cold winter,
To nourish budding branches, receiving mist and snow.
In silence they create fresh flowers
To offer life so many beautiful colors to glow.
Trees have experienced the warm spring,
Welcoming rosy sunlight greener leaves to render,
Hosting the wind to softly lull the boughs
As twigs and blades cosset the blooms’ splendor.
Trees have subsisted through the sand season,
Bearing summer on trunks tanned and barks dry,
Still waiting for ripe fruits so long longed for,
The fresh sweet produce, being stunted to defy.
Trees have survived so many changing periods,
Feeling merry in spring and numbed in cold.
Do trees suffer thirst in sultry summer
After dripping for life so many drops of water gold?
Do trees sense fatigue so when summer just left
Autumn hurries back to accept falling yellow leaves?
Autumn lulls trees to a deadly sleep on the sidelines,
Awaited resuscitation, to seek for sap that achieves.
Have humans, looking at trees, ever wondered:
Trees or humans are to endure more displeasure?
Leaves on trees can be changed many times;
How many times may humans all life rest at leisure?
If humans were lulled by autumn to sleep
To cast off their shoulders what has been downbeat,
They would advance up in spite of long distances
To perfect everything that is still incomplete.
Translation by THANH-THANH

CHỜ ƠN CHÚA
Rât nhiều lần cảm thấy đời vô nghĩa
Sống để rồi mang khắc khoải đầy vơi
Tại sao đời lại như thế Chúa ơi
Nếu có thể cho tôi hay nguyên cớ
*
Tôi đã gõ để xin Ngài rộng mở
Ban từ nhân thêm nữa xuống trần gian
Cho chúng tôi bớt khổ lụy điêu tàn
Vì tin Ngài luôn sẵn sàng thương cứu.
*
Nếu có phải cho danh Ngài cả sáng
Nên mang nhiều sóng gió thử đời tôi
Nhưng vì đã theo Ngài bao năm tháng
Nên cúi đầu và vâng chịu thế thôi .
* * *
ĐÊM NGUYỆN CẦU
* Ý nhạc Lê-Minh-Bằng *
Lắng tiếng nói vang trong hồn bất diệt
Của trái tim chân chính chẳng hề phai
Đời chinh chiến bao năm trường mài miệt
Lòng mang nặng thương tích vết trần ai…
*
Bao lúc chuông đêm buồn vọng sâu
Rưng rưng tay chắp khóc hồn sầu
Nghẹn ngào vận nước ngàn u tối
Rướm máu toàn tim cúi gục đầu .
*
Hỡi Thượng Đế, thấu cho đời dân Việt
Bao nhiêu năm sóng gió dạt dào đau
Bao nhiêu năm chiến đấu khổ ngập đầu
Để tiêu diệt quân thù tàn bạo quá
*
Thượng Đế hỡi, đoái nhìn đời thảm họa
Của dân hiền, hòa tiếng khóc triền miên
Vì đất nước lầm than vạn ưu phiền
Cho Việt Nam sớm tốt lành hùng mạnh...
****
THÁNG TƯ ĐEN …
Em nhớ lắm, cuộc tình ta xa cách
Trong đau thương : biến cố Tháng Tư Đen
Ba anh tù : vì thù hận ác hèn .
Nên Mẹ anh , gia đình đau khổ sống .
*
Oan nghiệt quá : Ba em lầm, theo cộng .
Coi trại tù , đã hành hạ Ba anh
Với tháng năm , kiệt thân sức , tan tành
Rồi gục chết trong ngục hình đen tối .
*
Đời em lạnh : với chuỗi ngày sám hối ...
Đến xin anh , vài xúc cảm khoan dung ...
Lặng nhìn anh, trong đau đớn tột cùng .
Khóc , khóc, khóc , em chỉ còn biết khóc .
***
TÌNH CHÚA
Tạ ơn Chúa cho con thần trí óc
Cùng trái tim hoà nhịp điệu đôi tay
Để phác lên những niềm cảm vui say
Vinh danh Đấng Thiện Toàn , Vua vũ trụ
*
Nguyện xin Chúa, trên đường đời thế sự
Giữ gìn con lúc thập tử, lâm nguy
Hướng dẫn con khỏi trí lạc, tâm suy
Nếu lỗi phạm, lượng từ bi tha thứ …
****

ÔI LẠY CHÚA
Ôi lạy Chúa ! con cúi đầu tạ lỗi
Linh hồn con đã mê muội trôi hoang
Lạc loài nhiều mê mải lụy trần gian
Chối tình Cha, theo trăm ngàn dịp tội.
*
Nhưng lạy Cha ! xin Ngài thương ngoảnh lại
Nhìn con đây tuôn suối lệ ăn năn
Xin Cha thương , tha thứ mọi lỗi lầm
Nài xin Cha , với tâm hồn thống hối .
BỐN MẦU THU
THU TÍM
Tím một mùa thu, gió lạnh buồn
Tím đầy ngoại cảnh nhập hồn tuôn
Tím hoài như nhuốm dòng tâm niệm,
Tím khoảng đời xa, lạc cội nguồn .
*
THU XANH
Xanh mãi trong hồn nhẹ ước mơ
Xanh mầu mắt cảm người em thơ
Xanh khung trời thắm đầy lưu niệm
Xanh động tình em, nét hững hờ ?
*
THU VÀNG
Vàng toả khung trời thu dấu yêu
Vàng bay nhẹ áo nét yêu kiều
Vàng trăng rằm tỏ, hồn lưu luyến
Vàng lá thu say, quyện nắng chiều.
*
THU HỒNG
Hồng thắm cõi hồn điểm sắc yêu
Hồng môi em ngọt thoả thu kiều
Hồng thương trìu mến người trao lại
Hồng ấm lòng ai ? hỡi gió chiều .
Huu-Thien Paul Pham




Cuối Tuần Này: Mừng Lễ Lao Động Hoa Kỳ (Labor Day)
Ý nghĩa ngày Lễ: Chỉ có Lao động, lao động, lao động! Với bàn tay lem luốc, công việc cực nhọc, vầng trán thấm mồ hôi. Mới biến thế giới này tốt đẹp hơn! Không còn cách nào khác!

Danh Ngôn Vinh Danh Lao Động:
-Tôi chưa bao giờ vô tình làm điều gì, cũng như không phát minh nào của tôi đến từ sự vô tình cả. Chúng đến từ những vất vả, kết quả của lao động! (Thomas Edison)
-Ý tưởng phải được tạo thành qua khối óc và bàn tay cần cù lao động của những người tốt và can đảm. Không thì tất cả cũng chẳng hơn là những giấc mơ. (Ralph Waldo)
-Người lao động là người hạnh phúc nhất. Chính những kẻ nhàn rỗi, lười biếng, mới là người khốn khổ! (Benjamin Franklin)
-Anh phải lao động không mệt mỏi và táo bạo, nếu anh thực sự muốn sống hạnh phúc và có ý nghĩa! (Vincent Van Gogh)
-Thế giới đang tiến về phía trước, không phải bởi những cú đẩy mạnh mẽ của những anh hùng, những thần thánh. Mà bởi tổng hợp những cú đẩy yếu ớt của những người lao động lương thiện. Chúng trở thành sức mạnh vô song! (Helen Kell)
-Người lao động chăm chỉ, không bao giờ tuyệt vọng, bởi họ tin tưởng rằng, tất cả điều tốt đẹp đạt được, tất cả bằng sự chăm chỉ lao động!

Mừng Lễ Lao Động
Ngày lễ này, được mừng vào thứ Hai đầu tiên, của tháng 9 mỗi năm. Năm nay, vào Thứ Hai, ngày 6/9/2021.
Đây là một trong những ngày lễ lớn quốc gia, mọi người dân được hưởng một cuối tuần dài vui vẻ, để nghỉ ngơi, vui chơi với bạn bè và người thân.
Lễ Lao Động là ngày dành riêng để tôn vinh và ghi nhận sự đóng góp quan trọng Lực Lượng Lao Động, cho xã hội và kinh tế, đóng góp vào sự phát triển phồn thịnh của đất nước Hoa Kỳ, một trong những quốc gia giầu có nhất thế giới.
Ý tưởng có ngày lễ này, do từ một người thợ máy, tên Marguire Matthew, người Mỹ gốc Ái Nhĩ Lan, cũng là một đoàn viên trong trong Nghiệp đoàn lao động. Ông muốn những công nhân phải có một ngày được vinh danh và nghỉ ngơi, như nước láng giềng Canada đã thực hiện, và tranh đấu để có một ngày như thế tại Mỹ.
Lễ lao động đầu tiên được tổ chức vào năm 1882, nhưng đến năm 1884 mới thành ngày lễ chính thức.
Trong ngày lễ này, các hiệp hội công nhân, các nghiệp đoàn, thường tổ chức những buổi diễn hành lớn, hòa nhạc, bắn pháo bông, sự kiện thể thao, nhằm tôn vinh các lực lượng lao động đủ mọi ngành nghề của đất nước.
-Không chính thức, nhưng hầu hết người Mỹ dùng ngày này, để đánh dấu sự chấm dứt của Mùa Hè, để bước qua Mùa Thu.
-Sinh viên, học sinh bắt đầu mùa tựu trường.
-Mùa Football bắt đầu! (NFL thường chơi trận banh đầu tiên vào thứ Năm, sau ngày lễ.)
– Đây cũng là dịp đánh dấu ngày mua sắm hàng hóa, quà bánh, vật dụng sửa soạn cho những ngày lễ lớn cuối năm. Thương vụ thu nhập chỉ thua ngày Black Friday (Lễ Tạ Ơn)
-Dịp cuối cùng để thực hiện các sinh hoạt ngoài trời, như cắm trại, ra biển, picnic, nướng barbecue, giã từ những ngày nắng ấm, trước khi trời trở lạnh.

Lời Chúc Mừng
Kính chúc Quý Vị, Gia Đình vả Người Thân: Một ngày lễ Lao Động Vui Vẻ, Hạnh Phúc, Khỏe Mạnh, An Vui và đạt mọi điều ước muốn trong cuộc sống.
Lê Văn Hải
