THƠ & NHẠC: Đông Ơi Đừng Vội – Thơ Phạm Phan Lang- Nhac Mai Hoài Thu

Đông ơi đừng vội

*

Lìa cành lá rơi

Thu qua mất rồi

Đông buồn sắp về

Hồn nghe tái tê

*

Đông ơi chậm thôi

Ta đang vẫn ngồi

Bên dòng nước cạn

Nghe chiều nhẹ trôi

*

Mây bay lững lờ

Thu buồn hắt hiu

Trời chiều dịu êm

Ta ngồi đợi đêm

*

Xa xa tiếng chuông

Nghe thăm thẳm buồn

Con chim lẻ loi

Nhìn quanh ngó quanh

*

Thu chưa muốn đi

Đông buồn vội về

Ta ngồi đợi mưa

Nghe cơn gió đùa….

*

PhamPhanLang 2/12/2020




THƠ, VĂN, YouTube … Thi Thân Hữu Sương Lam

Bài Tình Ca Tháng Chạp  

Baitinhcathangchao0THminhhoa 900.jpg

Đây là bài số năm trăm chin mươi bốn (594) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo, Portland, Oregon.

Bây giờ là Tháng 12 dương lịch năm 2021, nhưng văn hoá Việt Nam thường gọi tháng 12 là Tháng Chạp. 

 Người viết là người Việt Nam (dĩ nhiên rồi) nên cũng xúc cảnh sinh tình viết  bài thơ Bài Tình Ca Tháng Chạp để đánh dấu tháng cuối cùng của một năm, đặc biệt có ngày Lễ Giáng Sinh chào đón Chúa sinh ra đời đem tin yêu và hy vọng đến với tất cả mọi người nơi trần thế.

 Xin mời Bạn cùng  đọc với người viết nhé

 Bài Tình Ca Tháng Chạp

*

Tháng Chạp đến với đèn hoa rực rỡ

Người người mừng chào đón Lễ Giáng Sinh

Trời mùa Đông nhưng vẫn thấy ấm tình

Tình Nhân Loại, Thương Yêu và Bác Ái

*

Thiện Tâm ấy nào phân chia tông phái

Chúa trên cao hay Phật ngự tòa sen

Thương kẻ trần không phân biệt sang hèn

Khuyên người phải biết thương yêu, giúp đỡ

*

Quen hay lạ vẫn nụ cười cởi mở

Đưa bàn tay nắm lấy một bàn tay

Trao cho nhau lời chúc tốt đẹp này :

“Chúc tất cả được bình an dưới thế”

*

Trang sử Việt dẫu bao lần hưng phế

Giang sơn dầu có thay chủ đổi ngôi

Thủy triều kia dù lên xuống sụt trồi

Nhưng hai chữ Tình Thương không thay đổi

*

Chúa hay Phật không bao giờ nói dối

Dạy con người nên gìn giữ thiện tâm

Khuyên chúng sinh sửa đổi những lỗi lầm

Hiểu “Thiện ác đáo đầu chung hữu báo”

*

Trời lắng dịu sau cơn mưa giông  bão

Xuân sẽ về sau Đông lạnh âm u

Nắng sẽ lên khi thoát khỏi mây mù

Người hiểu Đạo sẽ tâm bình trí lạc

 *

Năm cũ hết sẽ bước sang năm khác

Chúc mọi người được trí lạc thân an

Lòng Thiện Tâm rất đáng giá ngàn vàng

Chúa Phật sẽ ban phúc lành cho Bạn

*

Sương Lam

Mời quý thân hữu thưởng thức Thơ Nhạc Bài Tình Thơ Tháng Chạp- Thơ Sương Lam – Trinh Huỳnh thực hiện ảnh thơ

We wish you Merry Christmas Happy New Year Piano

SLvatuiThucpham 12-21 2.jpg

Thứ Sáu vừa qua vì phải đi lảnh thực phẩm do Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland phụ trách, nên  người viết đành phải rời khỏi cuộc họp mặt thân hữu rất vui  trên Zoom của Group Cô Gái Việt sớm hơn giờ kết thúc.  Sau đó, người viết đi chợ Việt Nam để mua thực phẩm cho 2 tuần lễ sắp tới để giảm bớt việc ra đường trong thời buổi dịch Covid 19 vẫn còn đang hoành hành ở Portland nói riêng và ở xứ Mỹ nói chung.

 Trên đường đi chợ, người viết nhìn thấy một bà cụ già khập khiễng bước chầm chậm đến trạm xe buýt với chiếc ghế đẩy có bánh xe lăn cô đơn một mình thật tội nghiệp vô cùng!

Người viết tự hỏi không biết bà cụ già này có con cháu gì không mà phải tự một thân một mình di chuyển khó khăn như thế khi tuổi già sức yếu.  Nhìn hình ảnh đó, nguời viết thấy rằng đời sống con người không thể nào thoát khỏi vòng sinh, lão, bịnh, tử. Khi còn trẻ thì sức khỏe sung mãn, trí óc sáng suốt, tinh thần minh mẫn. Khi về già thì sức khỏe suy yếu, bịnh tật đủ thứ, trí nhớ sa sút, tinh thần hỗn loạn, bi quan. 

 Đời sống và cách suy nghĩ của con người cũng thay đổi tùy theo văn hóa, môi trường xã hội mình đang sống.  Có nhiều bậc cha mẹ Việt Nam sống ở hải ngoại vẫn khư khư giữ lấy quan niệm, giá trị đạo đức Khổng Mạnh là con cái phải biết vâng lời cha mẹ, phải phụng dưỡng cha mẹ già với quan niệm “Dưỡng nhi đãi lão” hay “Trẻ cậy cha, già cậy con” ngày xưa, như thế mới là con có hiếu. Trong khi đó con cái lớn lên, học hành và trưởng thành nơi xứ người, hấp thụ cách giáo dục Tây Phương rất thực tiễn, tôn trọng đời sống cá nhân nên sự thông cảm giữa  cha mẹ và con cái không thể nào đúng như lòng mong muốn của hai giới già và trẻ.

  Người già thì bịnh tật, tinh thần yếu ớt, tình cảm cô đơn, thích được gần gũi con cháu nhưng con cái cũng có những lo lắng về gia đình, công ăn việc làm của chúng nên cũng không thể nào săn sóc cha mẹ chu đáo được nên cũng đành phải đưa cha mẹ vào viện dưỡng lão mà thôi.

Trong hiện tại cứ hãy vui lên mà sống, còn viết văn làm thơ được thì cứ làm thơ viết văn, còn cắt cỏ làm vườn được thì cứ làm vườn cắt cỏ coi như mình đang tập thể dục cho khỏe người, còn đi “tiếu ngạo giang hồ” được thì cứ đi ta bà thế giới cho vui, kẻo mai kia chân giò yếu đuối, bịnh hoạn liên miên không đi đâu được nữa thì hối tiếc nhé.  Smile!

Chúng tôi vẫn thường bàn với nhau “nhà ta, ta ở” cho đến khi nào già quá không thể tự chăm sóc cho mình được thì vào viện dưỡng lão ở vì đó là giải pháp tất yếu của hầu hết chúng ta.  Kẻ trước người sau rồi cũng phải vào đó hết để chờ ngày đi đoàn tụ với ông bà, chạy đâu cho khỏi.

 Chúng tôi cũng thường bàn nhau với bạn bè là có nên về ở chung với con cái hay không thì đa số cũng có cùng một ý kiến rất “cấp tiến”  với tôi là “nhà ta, ta ở” vẫn hơn.

Xin mời bạn đọc cùng đọc với người viết đoạn văn như sau được người viết sưu tầm trên internet coi có đúng không nhé.

 Nhà ta ta ở

can-nha-mau-tim-3.webp

“Trong đầu óc chúng tôi – những hội viên của hội lão này – cụ nào cũng có một vài ba cái kinh nghiệm của bà con, của bạn bè về những vụ ở chung với con cái. Chuyện nào cũng chẳng có happy ending gì hết, mà đều là bẽ bàng, dại dột. Bố hay mẹ góa, nghe lời ngon ngọt của con – trai hay gái – bán nhà, đem tiền về gửi con, rồi ở với con với cháu cho chúng nó có thì giờ trả hiếu. Nhưng chỉ chừng vài ba tháng trăng mật, khi chúng rút hết tiền trong két nhỏ cũng như «công» lớn, chúng bèn nhắc nhở, khách ở trong nhà giống y hệt như cá như tôm, chỉ đến ngày thứ ba là ươn, là thối sình lên rồi. Thế là ông bà già tức tưởi, khăn gói quả mướp ra đi với hai bàn tay trắng theo đúng nghĩa đen cũng như nghĩa trắng. Hỏi đến tiền chúng cứ tảng lờ như không hiểu bố mẹ nói gì. Cụ nào cũng tắc lưỡi nói, vẫn biết đây là chuyện hàng xóm, con mình chả đến nỗi thế, nhưng nó ở nhà mình thì mình là chủ nhưng nó vẫn coi là nhà của nó, nhưng mình ở nhà nó là không được, vì nhà nó là nhà nó, không phải là nhà mình, nó là chủ mà mình là người ở nhờ” (Ngưng trích Bà Ba Phải-Ở với ai?).

Người viết nói vòng vo tam quốc đã đời ở trên rồi chắc bạn cũng đã suy nghĩ và đã có ý kiến  “Già Rồi Tôi Ở Với Ai” rồi chứ nhỉ?  Hy vọng bạn sẽ chọn lựa đúng nhé.

 Chúng ta sẽ chào mừng Chúa Giáng Sinh ra đời đem niềm vui và hạnh phúc đến cho muôn người Và Năm Mới sắp đến. Hy vọng những bậc cha mẹ đang ở nhà riêng hay đang ở viện dưỡng lão sẽ được con cháu đón về nhà sum họp gia đình vui vẻ bên nhau hay ít nhất con cháu  hãy đến thăm cha mẹ già đang sống cô đơn nơi viện dưỡng lão nhé.  Mong lắm thay!

Hy vọng những người con có cha mẹ già đang ở viện dưỡng lão đọc và suy nghĩ về cảm nghĩ của nhà văn Huy Phương dưới đây:

“Cứ vào “Pet-Abuse.com” chúng ta sẽ tìm thấy hàng nghìn trường hợp công dân Mỹ, già và trẻ, đàn ông lẫn đàn bà bị tù tội, phạt tiền vì bạc đãi, bỏ đói, đánh đập hoặc giết những con vật thân yêu trong nhà. Bỏ quên một bà mẹ già trong nhà dưỡng lão nhiều năm có phải là một trường hợp ngược đãi không? Chẳng lẽ là không? Vì nếu có, luật pháp đã bắt đứa con phải phạt vạ hay vào nhà tù”

 Nhân mùa Giáng Sinh và Năm Mới sắp đến, người viết xin chúc tất cả quý bạn có những phút vui và hạnh phúc với người thân trong buổi tiệc sum họp gia đình của quý bạn. Bạn nhé!

Xin mời thưởng thức một Toutube vui về Xmas với hình ảnh dễ thương, vui vẻ để chúng ta có thể sống lạc quan thêm một tí nhé vì đời vẫn còn đẹp sao.  Smile!

We Wish You A Merry Christmas | Super Simple Songs

Vợ chồng người viết cũng xin kính chúc quý thân hữu Một Mùa Giáng Sinh Vui Vẻ và Một Năm Mới nhiều sức khỏe, hạnh phúc nhé.

Merry Xmas.png

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 594-ORTB 1019-122221Sương Lam




GIỚI THIỆU SÁCH MỚI – Thi Sĩ Chinh Nguyên – Thơ Phương Hoa

Kính chào quý vị


Sau một năm ngồi nhà nhìn Covid-Vũ Hán 19 đi qua cửa nhà.
Chinh Nguyên ngồi gõ keyboard soạn được Tuyển Tập Thơ Chinh Nguyên – Bơ Vơ.
Tác phẩm Bơ Vơ dầy: 351 trang. 
Xin mời quý vị hổ trợ tác giả: Giá vốn 9:02 + bưu phí. 
E-mail: cnchinhnguyen7@gmailcom.
Tele: (669) 225-6043 
Thành thật cám ơn.

CHINH NGUYÊN

CHÚC MỪNG THI SĨ CHINH NGUYÊN

*

CHÚC MỪNG THI PHẨM của CHINH NGUYÊN

Năm Mới sắp sang được phỉ nguyền

TUYỂN TẬP “BƠ VƠ” vừa xuất bản

Quyển thơ “cô độc” được loan truyền

Siêu Vi qua cửa nào lo đạp

Vũ Hán lướt sân chẳng sợ nghiền

Sáng tác ào ào như lũ cuộn

Kính xin giới thiệu, nhớ mua liền

*

Mua liền ủng hộ tập thơ hay

Tác phẩm cần nên được tới tay

Đọc để cảm thông bao chuyện đắng

Xem rồi chia sẻ lắm niềm cay

Văn nhân gửi nỗi đau lìa tổ

Thi sĩ chuyền câu khổ lạc bầy

Dân Việt mong châu về hiệp phố

Để cùng thi sĩ cụng ly say

*

Phương Hoa – DEC 28th 2021




THƠ LÊ TUẤN: Xôn Xao Gió Xuân – Lặng Im Tiếng Đời




THƠ – Tuyết Giá – Khắp Trời Nở Hoa – CAO MỴ NHÂN




VÌ ĐẢNG ĐỘC TÀI 212

1/212- 

Băm lăm năm xa lìa đất nước,

Để tránh vòng nanh vuốt Cộng nô.

Sống trên đất nước tự do,

Dân quyền đệ nhất chẳng lo nỗi gì.

Lìa quê Mẹ chỉ vì giặc Cộng,

Lũ không tim, xuẩn động vong nô.

Huênh hoang tư tưởng “bác Hồ”,

Miệng Nam Mô, bụng chứa bồ dao găm.

Chúng ra sức gây mầm chia rẽ,

10/212- 

Lại giở trò bánh vẽ mị dân.

Quả là một lũ vô thần,

Hiện thân giống qủy, bạo Tần cũng thua….

Nhớ lại thủa đầu mùa lá uá,

Bày mưu gian gậy múa vườn hoang.

Hô hào  giải phóng quê hương,

Toàn dân sầm sập lên đường chiến chinh.

Khi hết giặc hoà bình chớm nở,

Quê hương mình chúng nỡ chia đôi.

Oán thù gieo rắc khắp nơi,

20/212- 

Kẻ đi, người ở dậy trời khóc than.

Dân Miền Bắc vô vàn khốn kh

Khắp xóm làng đấu tố gắt gao.

Thành phần Trí, Phú, Địa, Hào

Tù đầy, đâm chém xiết bao thảm sầu.

Giới tu sĩ thâm sâu thiện tánh,

Sống cuộc đời đạo hạnh từ bi….

Chân tu hỏi tội tình gì?

Cớ sao đầy ải chỉ vì giác tha ????

Cả dân tộc trẻ già ngơ ngác,

30/212- 

Sống đọa đầy uống nước cầm hơi.

Oan khiên chồng chất ngút trời,

Ruộng đồng đỏ máu, núi đồi trắng xương.

Chúng ngu xuẩn chủ trương hiếu chiến,

Quyết xua quân lấn chiếm Miền Nam.

Nga, Hoa, Anh, Mỹ hội đàm,

Cùng nhau bán đứng Việt Nam Cộng Hòa.

Ôi bằng hữu mù lòa bỏ cuộc,

Tiền bạc không, đạn dược cũng không.

Trung Xô viện trợ chất chồng,

40/212- 

Phi cơ, tăng, pháo, phòng không đổ vào.

Miền Nam chịu lao đao dai dẳng,

Quân Cộng Hoà ngậm đắng lui binh.

Đồng bào thống khổ điêu linh,

Tướng quân họ Nguyễn (1) dứt tình nhường ngôi.

Người kế nhiệm da mồi hốc hác (2)

Sức cỗi mòn tóc bạc, răng long.

Chính trường như mớ bòng bong,

Lại trao ngôi báu cho ông “Phệnh Đường” (3)

Quân chiến đấu kiên cường từng khắc,

50/212- 

Tướng “Phong Lan” (4) gục mặt đầu hàng.

Bao năm dày dạn chiến trường,

Mà nay bó giáo “quy hàng” thảm không ?

Bọn đồ tể Khu, Đồng, Thọ, Duẩn,

Lại bày mưu tối khẩn lừa dân

Dấu đầu lòi cả bốn chân,

Vẫn là bản chất vô thần ác ôn.

Từ thành thị nông thôn rừng núi,

Khắp trẻ già trốn lủi vượt biên.

Đạp lên gian khổ triền miên,

60/212- 

Lênh đênh trời biển tìm Miền Tự Do.

Mặc cướp biển, bão to, sóng lớn,

Mặc kình ngư dữ tợn bủa vây.

Đàn ông, cướp giết phanh thây,

Đàn bà, giặc hiếp chết ngay giữa trời.

Bao trẻ nhỏ đêm thời khát sữa,

Ngày chang chang nắng lửa cào da.

Trăm nghìn người đã thành ma,

Vùi thân đáy biển sót xa não nề.

Bọn Việt cộng hả hê chiến thắng,

70/212- 

Gây vô vàn cay đắng, nhiễu nhương.

Bày trò cải tạo Công, Thương,

Mưu ma, chước qủy thói thường giở ra.

Nào cống hiến cửa nhà, hãng xưởng,

Lại cúng dâng nghìn lượng vàng ròng.

Rằng ai con cháu Lạc Hồng,

Thương nòi thì phải dốc lòng hiến dâng.

Miệng ngọt xớt, tay nâng báng súng,

Ai không ưng mổ bụng,moi gan.

Cô hồn, các đẳng làm càn

80/212- 

Cắn răng dâng hiến, bởi làn cây cong.

Người tiếc của nát lòng, tan dạ,

Đành quyên sinh khỏi họa về sau.

Thương gia sống sót chặt đầu,

Tội rằng bóc lột làm giàu hại dân ??

Bắt già lão, thanh tân cải tạo

Chẳng kể gì vô đạo, phi nhân.

Địa, Hào, Trí, Phú quy phần,

Nếu không phản tỉnh là giần nát xương.

Quân, Cán Chính khôn lường uất hận,

90/212-

Bị tù đầy cam phận lao nô.

Núi rừng cò gáy, khỉ ho,

Sơn lam, chướng khí giày vò xác thân.

Đêm giá buốt không chăn mền ấm,

Ngày oi nồng, cuốc bẫm cầy sâu.

Bữa thường nước mắt chấm rau,

Thay xe chuyển gỗ, thế trâu kéo cầy.

Phải vượt suối chặt mây khốn khổ,

Lại trèo đèo đốn gỗ gian nguy.

Ngổn ngang cây chắn lối đi,

100/212- 

Đồi cao, dốc đứng khôn bề vác cây.

Ngày lam lũ thân gầy hốc hác,

Đêm “tụng” bài Các Mác, Lê Nin.

Ác ôn thay lũ mẹ mìn,

Bùa mê, thuốc lú bôi đen sử vàng.

Miệng xoen xoét nói ngang nói ngược,

Nhận riêng mình yêu nước thương dân.

Trại giam đầy ắp tù nhân,

Khổ sai lao động vô ngần sót xa.

Người yêu nước nếu là chống Cộng,

110/212- 

Gán tội rằng phản động ác ôn.

Tai nghe miệng đã buồn nôn,

Rõ ràng là bọn cáo chồn đần ngu.

Không án lệnh nhốt tù vô hạn,,

Chính quyền này quái đản bất lương.

Mười ba năm trải đoạn trường,

Tấm thân tù rạc trơ xương mới về.

Dân thành thị trăm bề khốn đốn,

Bữa thường ngày ăn độn ngô khoai.

Đêm khuya chúng đuổi ra ngoài,

120/212- 

Lệnh truyền quản lý gia tài “Ngụy quân”

Đồ tế nhuyễn, áo quần, giầy dép,

Hết thảy không được phép mang theo.

Nửa đời vun quén gieo neo,

Tan tành một phút như bèo trôi sông.

Đàn trẻ nhỏ đói lòng ủ rũ,

Không cửa nhà để ngủ qua đêm.

Bao năm cuộc sống ấm êm,

Ngờ đâu “giải phóng” càng thêm khốn cùng.

Lùa dân chúng lên vùng kinh tế

130/212- 

Khai phá rừng triệt để trồng khoai.

Lệnh rằng gương sáng nước ngoài,

Phất cờ sản xuất, gái trai một lòng.

Theo kế hoạch ruộng đồng trù mật,

Kết quả là mùa mất trắng tay.

Bo bo, khoai sắn hàng ngày,

Mồ hôi pha nước mắt đầy bữa ăn.

Khu kinh tế khó khăn chồng chất,

Dân quyết tâm bỏ đất về thành,

Từng đoàn lếch thếch chiếu manh,

140/212- 

Khổ đau cam phận, năm canh ngủ hè.

Ngày lam lũ đạp xe kiếm sống,

Đêm giãi dầu bên cống nằm co.

Não nùng khôn lấy thước đo,

Nhờ ơn “giải phóng”, nỗi lo chất chồng!

Cả sản nghiệp trong vòng một phút,

“Đảng” cướp không còn chút dính tay.

Ớ trời cao ! Ớ đất dày!

Cộng nô đã hiện ra bầy yêu tinh.

Miệng xoen xoét nghĩa tình dân tộc,

150/212- 

Bụng chứa đầy thuốc độc bùa mê.

Mặt trơ trán bóng làm hề,Cá trê chui ống, lời thề quỷ ma.

Chúng tuyên bố nước nhà thống nhất,

Dân ba Miền cờ phất mừng vui.

Bắc, Nam, Trung một giống nòi,

Thương nhau xẻ ngọt, chia bùi cho nhau.

Mới bữa trước nói câu nhân nghĩa,

Đã hôm sau tay chĩa gươm đao.

Công, Thương cải tạo ngọt ngào,

160/212- 

Đổi tiền, cướp bạc, khác nào hổ lang.

Gây thù hận giam hàng Giáo phẩm,

Tạo oan khiên gạt gẫm Thầy Tu.

Khắp nơi san sát trại tù,

Oán than mãn địa, hận thù xung thiên.

Lũ cán bộ võ biền ngu ngốc,

Được cử làm Giám đốc, Thanh tra….

Vàng ròng vơ vét tối đa,

Đất đai cướp đoạt, cửa nhà tịch thu.

Từ tay trắng không xu dính túi,

170/212- 

Nay đã thành tiền núi, bạc sông.

Quốc Gia mặc nỗi tồn vong,

Lòng tham chỉ ngửi hơi đồng là say.

Trung Ương Đảng một bầy qủy sứ,

Ác độc hơn thú dữ rừng hoang….

Gác ngoài Tổ Quốc quê hương,

Tam vô, chuyên chính chủ trương độc tài.

Người yêu nước nằm gai tranh đấu,

Chúng âm mưu thảo khấu giết ngay.

Độc quyền trên dưới múa may,

180/212- 

Buôn dân, bán nước ních đầy túi tham.                                    

Cả dân tộc lầm than tủi hận,

Băm lăm năm đành phận lao nô

Trung Ương Đảng lũ điên rồ,

Tài nguyên qúy hiếm từng lô bán dần.

Chúng như giống thiêu thân gặp lửa,

Tựa hươu non sừng ngứa húc càn.

Mặc cho đất nước nát tan,

Mặc dân tím mật, sôi gan hận thù….

Tiền làm chúng đui mù cặp mắt,

190/212- 

Lao đầu vào trận giặc đô la.                                

Chúng làm nghiêng ngửa sơn hà,

Quê hương xơ xác, quốc gia nghèo hèn,

Cứ giành giật, túi lèn vàng khối,

“Đảng quang vinh” phản bội quê hương.

Hiện tình xã hội tang thương,

Tệ đoan đầy dẫy phố phường, thôn quê.

Chúng vẫn cứ làm hề múa rối,

Miệng ba hoa sớm tối thương dân.

Dối lừa lấy giả làm chân,

200/212- 

Đã rơi mặt nạ vô thần khó coi..

Mưu lấy thúng úp voi qủy quyệt,

Ắt không lâu đào huyệt tự chôn,

Xưa nay bè lũ ác ôn,

Chẳng ai tránh khỏi huyết bồn Diêm Vương.

Nào người Việt bốn phương hải ngoại,

Xiết vòng tay dựng lại quê hương.

Phát huy truyền thống kiên cường,

Chung lưng già trẻ lên đường đấu tranh

Lấy đau khổ biến thành hành động,

210/212- 

Quyết giải trừ Đảng Cộng ác ôn.

Đập tan huyền thoại Cáo Chồn,

212/212

Để cho dân tộc trường tồn quang vinh

TRƯỜNG GIANG




THƠ- H.O. THẤY TUYẾT -Hoàng Mai Nhất


H.O.  THẤY  TUYẾT

*

Trong khung cửa nhìn ra trời tuyết

Nhớ ngày nào đến biết nơi này

Lần đầu thấy tuyết bay bay

Hốt vào đem cất_ngày mai để dành

Sáng ra tuyết trắng đã thành…

Một thau nước lạnh_chòng chành nước mưa

Vội vàng gọi bạn nhặt thưa…*

Xem kìa tuyết phủ mới vừa trắng tinh

Bạn bè quen ở quanh mình

Những người cũng giống…như mình H.O.

Thấy tuyết_mừng khoái! Khó ngờ…

Ngở như giấc mộng đang chờ tại đây

Được nhìn, đùa nghịch, tận tay

Từ nay đã rõ tuyết bay thế nào

*

                                   Hoàng Mai Nhất
                        Đông Seattle, Wa  26/12/ 2021
                                (cuối năm Tuyết rơi)




(thơ song ngữ) SINH NHẬT EM, MÙA NOEL của ĐẶNG LỆ KHÁNH & THANH-THANH




Tiếc Thu

    Tiếc Thu
( Trường Thiên Tứ Tuyệt )

Một vùng sương khói sáng hôm nay
Bụi trắng bay như mộng ảo đầy
Tiếc nuối hồn thu còn phảng phất
Sao nghe chất ngất nỗi sầu vây

Ảm đạm đông về nắng ẩn lui
Hàng cây bụi cỏ xác xơ vùi
Màu hoa rũ rượi tàn hương sắc
Chợt thấy nao nao nỗi ngậm ngùi

Cảm xúc bao lần dậy sóng yêu
Thu quay giã biệt tiếc thương nhiều
Tình thơ lãng đãng say say mãi
Trỗi nhịp mơ màng bóng tịch liêu

Thu rời muôn nẻo bước thời gian
Vương vấn mùa thương những lá vàng
Gót mộng đường mây đành khuất lấp
Thôi buồn cúi mặt đợi thu sang
            Minh Thuý Thành Nội
               Tháng 12/10/2021




Hạt Mưa Niềm Nhớ




Lễ Giáng Sinh




Nhà Báo Phạm Đoan Trang




CHÚC MỪNG GIÁNG SINH & NĂM MỚI – Thơ Lê Tuấn

Merry Christmas And Happy New Year

Kính chúc toàn thể quý vị Văn Thi Hữu VTLV.  Một mùa giáng sinh An Bình và một năm mới Vạn Sự Như Ý.

Trân Trọng

Lê Tuấn

Em Đi Lễ Nửa Đêm

**

Tháng mười hai giáng sinh

Lòng vương vấn chân tình

Ngoài kia trời gió lạnh

Ánh đèn màu lung linh

*

Em mặc áo len hồng

Khăn quàng cổ quấn vòng

Giày cổ cao nhung ấm

Em đi vào mùa đông

*

Mọi người vẫn nhìn trông

Em thấy thẹn trong lòng

Tiếng người khen xinh quá

Gió lay nhẹ lá thông.

*

Mẹ cười nghe lời khen

Em nhìn theo ánh đèn

Những sắc màu lóng lánh

Giáo dân mừng Noel.

*

Thánh đường tiếng chuông ngân

Vinh danh Chúa giáng trần

Bình an nơi trần thế

Xóa tan lòng phân vân

*

Hôm nay đến nhà thờ

Màn sương trắng che mờ

Chúa đóng đinh! Thập giá

Giang tay như đón chờ.

*

Dải mây trắng lững lờ

Đẹp như là trong mơ

Em làm dấu thánh giá

Lòng hân hoan đợi chờ.

*

Giáo đường lễ nửa đêm

Mỗi lúc một đông thêm

Trang nghiêm vào thánh lễ

Hoa tuyết rơi bên thềm.

*

Đêm hiển thánh vô cùng

Lòng người hòa nhịp chung

Ca đoàn vang tiếng hát

Rực sáng cả vương cung.

*

Cây thông mừng giáng sinh

Ánh đèn sáng lung linh

Quả châu treo rực rỡ

Em chụp vài tấm hình.

*

Em chắp tay nguyện cầu

Chúa giáng sinh nhiệm màu

Xuống trần gian cứu chuộc

Loài người mối tội đầu.

*

Xin Chúa ban bình an

Những ân tình chứa chan

Thoát bao cơn dịch bệnh

Loài người hết gian nan.

*

Em đi lễ nửa đêm

Tâm hồn em yếu mềm

Xin Chúa ban sức mạnh

Vượt qua những nỗi niềm.

*

Lê Tuấn

Cảm nhận mùa Noel. Trong vần thơ 5 chữ

San Jose. December 17. 21




Chùm THƠ Giáng Sinh- Cao Mỵ Nhân: ĐÊM THÁNH VÔ CÙNG – ĐI LỄ NỬA ĐÊM – HÁT THÁNH CA -HÁT THÁNH CA

ĐÊM THÁNH VÔ CÙNG  

*

Đêm Thánh vô cùng trân quý ơi

Đoá hoa nhân ái nở bên trời 

Khát khao yêu mến người thiên hạ

Tất cả xin vào dự hội chơi

*

Ánh biếc vì sao lấp lánh xa

Tươi vui lửa ấm sưởi muôn nhà

Chúa ơi, Đêm Thánh vô cùng tận

Người với người thương ta với ta

*

Bạn với bè trên mỗi bước xuân

Hoan ca nơi khắp ngả dương trần

Mây vương sắc áo mầu nhân ảnh

Đêm Thánh vô cùng đẹp dấu chân.

*

Mãi mãi hoa thơ kết vạn lòng

Dâng lên Thiên Chúa mỗi mùa đông

Bình an dưới thế đêm vô tận

Chúa ở cùng anh chị em mong …

      CAO MỴ NHÂN

*

ĐI LỄ NỬA ĐÊM

*

Rằng em chưa hết yêu đâu

Chênh vênh anh đứng trên cầu nhân sinh

Chúa không ruồng bỏ chúng mình

Anh không từ tạ cuộc tình hồn nhiên

*

Merry Christmas bình yên

Đưa em đi lễ nửa đêm đón Người

Thiêng liêng ngự trị đời đời

Ba ngôi hiệp nhất khắp trời hoa đăng

*

Em thưa: Lòng Chúa mênh mang

Trái tim Thiên Chúa rỡ ràng bao la

Yêu từ trái đắng nở hoa

Thơ em phong tặng tình ca kiếp này

*

Lặng thầm dấu thánh in đầy

Merry Christmas đắm say nẻo về

Thiên đường lộng lẫy đam mê

Hồi chuông thức tỉnh hồn si cao vời …

       CAO MỴ NHÂN

Merry Christmas and Happy New Year 2022 greeting card. Vector illustration

*

HÁT THÁNH CA

Buổi sáng em ngồi hát thánh ca

Cả không gian sáng rỡ quanh nhà

Anh đang xa tít chân mây rộng

Em nguyện trời ân sủng chúng ta

*

Ôi, nguyện trời cao, tuyệt đỉnh cao

Giơ tay em với tới phương nào

Không gian vần vũ, anh yêu hỡi

Sương khói mơ hồ giữa ánh sao

*

Chúa ở cùng anh, Chúa bỏ em

Bâng khuâng hờn tủi những ưu phiền

Ngay khi anh đến, khi anh đến

Mang nỗi u hoài, trễ muộn thêm

*

Buổi tối thánh ca vẳng ngập ngừng

Chao ôi, có thật Chúa bên lưng

Đỡ em đi hết đường đau khổ

Dấu lệ yêu thương, đọc ” Kính mừng …”

           CAO MỴ NHÂN

*

TRƯỚC LỄ GIÁNG SINH

*

Chúa ơi, con chẳng còn nao nức

Nghe tiếng chuông, chờ Lễ Nửa Đêm

Con thấy lòng con yên lặng quá

Thản nhiên vào giấc ngủ êm đềm

*

Bao nhiêu bạn trẻ đã ra đường

Phải họ đi tìm Chúa mến thương

Hay họ chỉ đi tìm bóng họ

Bên nhau, mai mốt lại muôn phương

*

Ở đây, cạnh Chúa vẫn cô đơn

Ngửa mặt nhìn sao, nén tủi hờn

Con muốn lênh đênh trên biển cả

Một lần sóng gió, Chúa gần hơn

*

Chúa ơi, Chúa đến làm chi nhỉ

Con khóc như mưa, Chúa lại …cười

Con khổ sở hoài, xin Chúa giúp

Chúa kêu thử thách với con thôi

*

Con vừa cầu nguyện gởi cho ai

Thôi nhé, Noel này lạc loài

Con viết thơ buồn trên giá thánh

Ngày mai thức giấc, chắc sầu vơi…        

*

CAO MỴ NHÂN




THƠ: NGƯỜI ĐI MÙA X-MAS – HOÀNG HÔN XANH – Cao Mỵ Nhân




CHÙM THƠ CUỐI NĂM – Dương Huệ Anh

THÁNG CHÍN RỒI

*

Tháng Chín rồi, Năm cũ sắp qua,

Như tên bay, mệt khách đường xa

Cổ lai hi tuổi, mơ chi nữa?

Mấy lượt mài gươm, nguyệt cũng già?

*

Sức yếu, may không lo bệnh trọng,

Thân còm, gắng chống đỡ tà ma!

Cháu con cứ bậnlàm sao khỏi?

Bè bạn dần thưa, dễ hiểu mà !

*

Mới tiễn Vũ quân về với Chúa,

Lại nghe Lương mui hội cùng Cha !

Chuyện Đời thay đỗi trong hơi thở,

Sinh Tử. Mất Còn: một sát na !

1/9/17   Dương Huệ Anh

***

C VUI

*

La nóng Sa Bà, ta c vui,

Lên voi, xung chó, gng yêu đời!

Bi ta có cái người không có,

Sc mnh, Bi tâm, nhng n cười!

*

Tui tr, xe lăn, ngi, chng thiếu,

Bn già, chng gy, cũng thường thôi!

Phi Châu, dân đói, vô cùng kh,

Bnh qu, Sida, c triu người!

*

Do Thái, Muslim thù khó gii,

Thánh Thn, ri Chúa cũng buông xuôi!

Năm châu quy động*, nim tin mt,

Bi quá tham, điên đảo cuc chơi!

* Khng hong tin t, ngân hàng, địa c.

20/01/09  #24/09

 ***

BI TÂM HOA N

*

Ba mươi, Tết đến, hi bun, vui?

Thc s bun, vui tí chút thôi!

Sc nga còn, thơ còn phóng túng,

Cui năm bnh, bnh c lai dai !

*

Bn thơ đột qu, nm ch bn,*

Tri k cung mê, khó gi li !

Thế gii đắm chìm trong khng hong,

Chiến tranh tàn phá, phi trò chơi!

*

Sinh, già, bnh, t… thương thân phn,

Thành, tr, hoi, không …, nh lut đời!

T ti, an nhiên, theo chính đạo,

Bi tâm hoa n triu vành môi !!

*Trn Vit Yên25/01/09

 ***

LI GIÁNG SINH

*

Ngày tháng trôi mau, li Giáng Sinh,

Tri mưa, tri gió, lnh run mình.

Tám mươi hơn, tui, thơ còn mn,

Sáu chc tròn, cân, bn dám khinh?

*

37 năm, bun thân t nn,

Tháng mươi ln, do bước* điêu linh!

Ngày ba ba, gi cho bn sc,

Đêm my phen đi…kh tht tình!

*

Răng ca lung lay, chng mun rng,

Tóc trn tri lùi, ngó mà kinh!

Ngáp dài, thích ng quay trên thm,

Quên hết, ưu tư vi bt bình!!

* Đi b24/12/12  –  #41/12

 ***

CUI NĂM MƯA GIÓ

*

Cui năm mưa, gió, lnh ê da,

Tri vn âm u, d chán a!

Un cái lưng còng, lo chng đỡ,

Thng đôi chân sy, gng xông pha!

*

Mt m, sm, ti lên thăm mng (net),

Tai lãng, – con, em…- khó tng quà!

Ba ba rau dưa, mong gi sc,

Mt lòng tu tp, khi t ta!

*

Vui trong hin hu, quên năm tháng,

Tnh độ không gn, cũng chng xa!

Dương Huệ Anh

29/12/12 #42/12

***

TH LÀ LI HT NĂM

*

Thế là li hết năm Tây,*

2012- Lnh.

Gió ngày, mưa đêm…

Chiến tranh, khng b, trin miên,

Thày tu ngm máu, Đức Tin xung đường!

Phi Châu, dân đói thm thương,

Vô lương, tài phit mt phường lưu manh,

Gian thương nào nghĩ nhân tình,

Đầu cơ, lũng đon,

Giàu, thành giàu thêm!

Độc tài ngoan c, gi quyn,

T do, hnh phúc hão huyn, dân mơ!

X này, M, thích t do,

Tha h mua súng, tha h giết nhau!

Tr thơ vô ti, ng đâu,

Chết trong lp hc,

thêm su Giáng Sinh!

*Dương Huệ Anh

31/12/12 #44/12

***

PHÁP DIT KH

*

Sinh ra cõi Ta Bà,

Lo tranh đấu, sng, kh mà phi vui!

Gian lao tng bước, ngược xuôi,

Bao nhiêu thách đố, my người ưa ta!

Hơn thì ghét, kém thì xa,

Chp thân gi hp vn là vô minh!

Tham danh,cu li …coi khinh

K nghèo hèn,

đảng phe mình… nâng cao …

Chiến tranh giết hi người, sao

không lo

khi bnh già,

nào ai thương?

…Pháp linh dit kh, là đường,

T Bi cu độ, ta nương Pht Đài…

Sen vàng Ba Cõi  đẹp tươi,

Thc hành “lc độ“, mt đời trì tu!!

 *Dương Huệ Anh

03/02/13 #10/13

***

LÂU NGÀY, GP BN

*

Lâu ngày, gp bn, mng a,

Hi thăm địa ch?

– Hơi xa!

– Ngi gì!

Thôi cho s đin thoi đi,

Khi nào rnh ghé…

nhâm nhi …chuyn đời…

Tay ghi hàng s, ming cười,

“Quan Âm Thin Vin” ít người biết, anh!

Nh thêm đạo hiu Tâm Minh,

Vào Google Search cũng nhanh, my hi!

… Hai ln phone, – chng tr li,

Cui tun, xe phóng…tìm hoài, thy đâu?!

Quan Âm B Tát, khn cu,

Ngt ngư, li b, trước, sau, hi đường…

Bng…xa thoáng bóng áo vàng,

Ai đưa li,

Hn đạo tràng không xa!

…C bay, vui cõi Ta Bà

Tháng 4, mồng 8, Phật Đà đản sinh…

Dương Huệ Anh

18/5/2013 #36/13

***

ĐI B

*

V chiu, th b, khe mà vui,

Thêm được nhìn phong cnh đất tri.

Sn dp, ghé mua hàng h giá,

SafeWay, SaveMart…na gi thôi !

*

Nng vàng, gió mát du hn ta,

Thoáng…đến đầu đường Berryessa…

Cht nh Hà, Hàn, Bùi… my bn

Quế Đào, Liên Bích… đâu xa?*

*

Thiên Đường, lc cnh my tng cao,

Thanh tnh, thơm hương sui, động đào…

Ngc n, tiên đồng trì nguyn độ

Muôn loài, ng qu sm tiêu dao…

*

Ta Bà tranh chiến, la tràn lan,

Đường Lưỡi Bò, Trung quc nhn càn…

Irak, Afgan…còn t đạo,

Đối đầu nguyên t, Bc, Nam Hàn…

*

Phi Châu nghèo đói cũng can qua,

Do Thái, Iran d lm mà!

Dân Ch, Độc Tài sao hp tác?

Cường quyn, – nhược tiu – d gì tha?!

* Hà Thượng Nhân, Hàn Nhân, Bùi Huy Hải, Đào Thanh Quế, Nguyễn Bích Liên đã khuất.

DƯƠNG HUỆ ANH

13/6/2013 –  #43/13

***

CUI ĐỜI, NHÌN LI ?

*

Cui Đời, nhìn li?

Bun, Vui?

Vui hay Bun, cũng thế thôi,

Phn mình ?!

Tùy Duyên,

mt kiếp phù sinh,

Ơn đền, oán tr…lênh đênh, con thuyn…

Gng thôi, n tr

An nhiên,

Ăn no, ng k…là tiên trên đời !?

Lut Tri, thay đổi, đổi ri,    

Gieo Nhân, hái Qu,

tùy Thi vi Duyên?!

B Đề Tâm m, ơn Trên,

Độ mình, độ chúng…

Vui thêm,…cõi này !!?

12/02/21    Dương Huệ Anh




Thơ – Tháng Chạp Buồn & Cuộc Tình Này

THÁNG CHẠP BUỒN    

Bông hoa đại vàng

Sao nở về đêm

Yêu anh muộn màng

Trong nỗi cuồng điên 

Tháng chạp mong chờ 

Chúa đến trần gian

Em đi nhà thờ 

Van vỉ miên man

Anh ở phương nao 

Dấu thương yêu tàn 

Trên tầng mây cao

Gió gọi mơ màng

Tháng chạp bâng khuâng

Thánh giá lặng thầm

Trên đỉnh mùa xuân

Em vác mê lầm…

 CAO MỴ NHÂN 

CUỘC TÌNH NÀY  

Ta chôn cuộc tình này

Trong vòng tay người đợi 

Người xót xa mời gọi 

Trong tĩnh lặng chơi vơi

Mười lăm năm rong chơi

Giữa thiên thu cách trở

Cuộc tình đầy lỡ dở

Có chi mà luyến tiếc 

Tháng chạp còn tha thiết

Năm sắp sửa trôi qua

Cánh hạc vàng đang sa 

Về mênh mông vô tận 

Anh cũng như người hận

Em giống anh u buồn

Đời sắp sửa hoàng hôn 

Chân mây tàn ánh lửa…

    CAO MỴ NHÂN




THƠ Mặc Khách – THANKSGIVING DAY




THƠ Cao Mỵ Nhân – ĐƠN ĐIỆU -THÁNG CHẠP BUỒN -CUỘC TÌNH NÀY




TẬP THƠ Hoàng Song Liêm

Mời quý vị click vào mũi tên góc trái bên dưới tập thơ để lật trang đọc tiếp.

Tiểu sử tác giả :
Sinh năm 1934 tại Hà Nội
. Đã cộng tác với các báo Tia Sáng, Hồ Gươm
  vào những năm 1949-1950.
. Chủ bút  Chiếu bóng tuần báo- Hà Nội 1951
. Di  cư vào Nam 1954
. Cựu sĩ quan không quân QLVNCH.
. Hiện định cư tại Hoa Kỳ.
. Tham gia các hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại:
  • Tam Cá Nguyệt Can Cỏ Thơm Virginia
  •  Nhà Sách Tiếng Quê Hương Virginia
  •  Văn Bút Hải Ngoại miền Đông Bắc Hoa Kỳ
Tác phẩm đã xuất bản:
– Thơ Hoàng Song Liêm, Nghiêm Huy Giao (Nhà xuất bản Kim Sơn, Hà Nội, 1952)
– Thơ Hoàng Song Liêm (Xuất bản 2004, gồm khoảng 50 bài sáng tác trong những năm đầu thập niên 1950 và 50 bài khác viết sau năm 2000)
– Thơ tình Hoàng Song Liêm (2006, gồm khoảng 50 bài sáng tác phần lớn sau năm 2000)
– BÔNG HOA VƯỜN DỊ THẢO Thơ HOÀNG SONG LIÊM Nhạc ANH BẰNG (Mới 11/202



THƠ Xướng Họa -MÌNH ƠI! Phạm Phan Lang & Thi Hữu

Xin click vào mũi tên góc trái dưới tranh thơ để lật trang

*****************

MÌNH ƠI

Ngày xưa anh gọi tiếng Em

Nghe tim thổn thức lòng mềm như tơ

Kể từ chia cách đôi bờ

Trong tim vẫn tưởng vẫn mơ đến mình

Người đi vào cõi u minh

Bỏ em lạnh lẽo lặng thinh tiếng cười

Cô đơn em gọi mình ơi

Nơi đây buồn lắm một trời nhớ thương

Chiều thu bàng bạc tơ vương

Rừng khuya lá rụng khói sương mịt mờ

Liêu xiêu bóng ngả chơ vơ

Đêm nằm em nhớ em mơ gọi mình…

phamphanlang

15/11/2021

Các Bài Họa:

GỐI CHIẾC

Người đi có nhớ đến em

Có hay kẻ ở đàn mềm cung tơ

Từ anh cưỡi gió xa bờ

Đêm đêm chiếc bóng ngồi mơ duyên mình

Hoàng hôn rồi lại bình minh

Môi hồng nhạt sắc im thinh nét cười

Quặn lòng nhói ruột, đau ơi!

Bụi trần vẫn đục đầy trời tiếc thương

Xuân hè thu đến lệ vương

Đông tàn ảm đạm hồn sương đẫm mờ

Bên lầu trăng cũng vẩn vơ

Phòng loan gối chiếc ôm mơ một mình

Phương Hoa

NOV 16th 2021

***

ƠI MÌNH

Bồi hồi nhớ thủa gặp em

Áo dài tha thướt lụa mềm óng tơ

Tự dưng ai nỡ ngăn bờ?

Tàn canh vừa trải giấc mơ chuyện mình

Cao dày cảm động chứng minh

Lòng luôn sầu não nín thinh chẳng cười

Trăng già cám cảnh người ơi!

Biển buồn sóng gọi mây trời khóc thương

Ưu hoài dạ mãi vấn vương

Hình như thấp thoáng làn sương ảo mờ

Bên rèm dáng nhỏ bơ vơ

Chừng nao trở lại mình mơ nhé mình!

Như Thu

11/16/2021

***

CHỈ MÌNH

Biển xưa dạo bước bên em

Anh thì thẩm bảo tóc mềm nhung tơ

Tình anh như sóng xô bờ

Đưa em vào mộng trong mơ gọi mình

Tình anh nắng ấm bình minh

Ghé hôn môi mắt em thinh thích cười

Niềm vui không vẹn… Buồn ơi!

Anh xa biền biệt về trời… xót thương

Phòng khuya đối bóng sầu vương

Ôm chầm ảo ảnh khói sương quyện mờ

Nghẹn ngào gối chiếc chơ vơ

Núi mòn biển cạn người mơ chỉ Mình!

Kim Oanh

17/11/2021

***

CHỈ LÀ MƠ QUA

A group of flowers

Description automatically generated with medium confidence

Nồng nàn anh đến bên em

Lời thương lời nhớ đan mềm cung tơ

Nắm tay hạnh phúc tràn bờ

Tình yêu mãi đẹp đắm mơ chúng mình

Tựa màu nắng chiếu bình minh

Nhưng sao anh lại buồn thinh chẳng cười

Dựa vai ấm áp người ơi

Nhìn xem hoa cỏ mây trời dễ thương

Anh nhìn ánh mắt sầu vương

Quay lưng trở bước vùng sương khói mờ

Bàng hoàng thức giấc bơ vơ

Màn đêm dày đặc tan mơ tủi mình

Minh Thúy Thành Nội

Tháng 11/17/2021




THƠ TẠ ƠN – Cao Mỵ Nhân