Xin click vào mũi tên góc trái dưới tranh thơ để lật trang
*****************
MÌNH ƠI
Ngày xưa anh gọi tiếng Em
Nghe tim thổn thức lòng mềm như tơ
Kể từ chia cách đôi bờ
Trong tim vẫn tưởng vẫn mơ đến mình
Người đi vào cõi u minh
Bỏ em lạnh lẽo lặng thinh tiếng cười
Cô đơn em gọi mình ơi
Nơi đây buồn lắm một trời nhớ thương
Chiều thu bàng bạc tơ vương
Rừng khuya lá rụng khói sương mịt mờ
Liêu xiêu bóng ngả chơ vơ
Đêm nằm em nhớ em mơ gọi mình…
phamphanlang
15/11/2021
CácBài Họa:
GỐI CHIẾC
Người đi có nhớ đến em
Có hay kẻ ở đàn mềm cung tơ
Từ anh cưỡi gió xa bờ
Đêm đêm chiếc bóng ngồi mơ duyên mình
Hoàng hôn rồi lại bình minh
Môi hồng nhạt sắc im thinh nét cười
Quặn lòng nhói ruột, đau ơi!
Bụi trần vẫn đục đầy trời tiếc thương
Xuân hè thu đến lệ vương
Đông tàn ảm đạm hồn sương đẫm mờ
Bên lầu trăng cũng vẩn vơ
Phòng loan gối chiếc ôm mơ một mình
Phương Hoa
NOV 16th 2021
***
ƠI MÌNH
Bồi hồi nhớ thủa gặp em
Áo dài tha thướt lụa mềm óng tơ
Tự dưng ai nỡ ngăn bờ?
Tàn canh vừa trải giấc mơ chuyện mình
Cao dày cảm động chứng minh
Lòng luôn sầu não nín thinh chẳng cười
Trăng già cám cảnh người ơi!
Biển buồn sóng gọi mây trời khóc thương
Ưu hoài dạ mãi vấn vương
Hình như thấp thoáng làn sương ảo mờ
Bên rèm dáng nhỏ bơ vơ
Chừng nao trở lại mình mơ nhé mình!
Như Thu
11/16/2021
***
CHỈ MÌNH
Biển xưa dạo bước bên em
Anh thì thẩm bảo tóc mềm nhung tơ
Tình anh như sóng xô bờ
Đưa em vào mộng trong mơ gọi mình
Tình anh nắng ấm bình minh
Ghé hôn môi mắt em thinh thích cười
Niềm vui không vẹn… Buồn ơi!
Anh xa biền biệt về trời… xót thương
Phòng khuya đối bóng sầu vương
Ôm chầm ảo ảnh khói sương quyện mờ
Nghẹn ngào gối chiếc chơ vơ
Núi mòn biển cạn người mơ chỉ Mình!
Kim Oanh
17/11/2021
***
CHỈ LÀ MƠ QUA
Nồng nàn anh đến bên em
Lời thương lời nhớ đan mềm cung tơ
Nắm tay hạnh phúc tràn bờ
Tình yêu mãi đẹp đắm mơ chúng mình
Tựa màu nắng chiếu bình minh
Nhưng sao anh lại buồn thinh chẳng cười
Dựa vai ấm áp người ơi
Nhìn xem hoa cỏ mây trời dễ thương
Anh nhìn ánh mắt sầu vương
Quay lưng trở bước vùng sương khói mờ
Bàng hoàng thức giấc bơ vơ
Màn đêm dày đặc tan mơ tủi mình
Minh Thúy Thành Nội
Tháng 11/17/2021
HAPPY THANKSGIVING – Lê Văn Hải – Lê Tuấn – Phương Hoa
Lời Chúc Đến Quý Niên Trưởng, Quý Anh Chị Trong Văn Thơ Lạc Việt Nhân Mùa Lễ Tạ Ơn – Happy Thanksgiving 2021
Trong tinh thần Mùa Tạ Ơn, Hải và Gia Đình xin gửi lời cầu chúc tốt đẹp nhất đến tất cả Quý Niên Trưởng, Quý Anh Chị và Gia Quyến:
Một ngày Lễ Tạ Ơn hạnh phúc, an lành, mọi điều may mắn. Xin Cảm tạ Trời, Người, Đời, sau 75, mang thân phận Người Tị Nạn CS, đã cho chúng ta được sống trên Quê Hương thứ hai, nước Mỹ này, với đầy đủ tự do no ấm, dân chủ và quyền làm người.
Không quên nhắc nhở, hoa Tự Do được nở, là do tưới bằng máu của những người Chiến Sĩ Hoa Kỳ đã nằm xuống, xin dâng những bông hồng cảm tạ trong ngày lễ này.
Cũng xin Tạ Ơn tình thương tình mến, của những tấm lòng, trong mục đích chung “bảo vệ và phát huy tiếng Mẹ” để Văn Thơ Lạc Việt vẫn trường tồn và hoạt động mạnh mẽ, hữu hiệu trên 30 năm qua.
Tâm tình Cảm Tạ là giữ truyền thống tốt đẹp:
Khi còn ở Việt Nam, chúng ta mừng Năm Mới với ba ngày Tết, cũng là ba ngày Tạ Ơn. Mồng Một dành để tạ ơn Đất Trời và Cha Mẹ. Mồng Hai dành để tạ ơn Thầy Cô và bà con thân quyến. Và Mồng Ba dành cho Bạn Bè.
Như thế từ thuở còn bé, truyền thống và phong tục nơi quê nhà, đã chỉ cho ta biết tạ ơn Trời, tạ ơn Người và tạ ơn Đời.
Nay trên xứ người, lại còn có ngày Lễ Tạ Ơn, cộng với truyền thống tốt đẹp của Cha Ông, trong tinh thần “Ăn trái nhớ kẻ trồng cây.” Đặc biệt, xin cám ơn tất cả những giúp đỡ chân tình dành cho Hải trong chức vụ Hội trưởng gần một năm qua, cảm tạ những ân tình đáng quý mến này.
Một lần nữa, xin cầu chúc tất cả Quý Vị và Gia Quyến: Một Lễ Tạ Ơn an bình, tràn ngập tình người, ơn phước từ Trời Cao.
Mừng Lễ Tạ Ơn – Happy Thanksgiving 2021
Lê Văn Hải
Nhóm Mõ Nhân Ái Mang Không Khí Lễ Tạ Ơn 2021 Sớm Đến Với Người Không Nhà (Homeless)
(San jose) Thứ Năm tuần sau mới đúng là ngày Lễ Tạ Ơn, nhưng Thứ Năm tuần này, ngày 18 tháng 11 năm 2021, lúc 8 giờ 30 sáng, Anh Hải đã diện Nhóm Mõ Nhân Ái, đem chút không khí ngày lễ đến những người không nhà, tại sân cỏ gần thư viện Tully, San jose.
Với 5 hộp quà, cho tiết mục xổ số lấy hên, trên 50 bao lì xì, tiền mặt gấp đôi những ngày bình thường, tặng cho Homeless. Đây là những mục vui, cộng thêm vào Bữa cơm truyền thống mừng lễ Tạ Ơn.
Không khí chợt vui nhộn hẳn lên, một khách không nhà với nụ cười tươi, ôm anh Hải nói lời cám ơn: “Nhờ Quý Anh Chị, chúng tôi đã hưởng được chút không khí thương yêu của ngày lễ. Happy Thanksgiving! Chẳng có Nhóm nào đối xử nặng tình người như Nhóm các anh cả.”
Buổi cơm, phát quà, cộng vào những tiết mục chơi vui, diễn ra trong tình thân mật gia đình, ấm cúng tình người, trong một buổi sáng chớm đông se lạnh.
Một khách không nhà khá trẻ, người VN tâm sự: “Cám ơn Quý Anh Chị Nhóm Mõ Nhân Ái và nhiều ân nhân. Không có sự giúp đỡ của quý vị thời gian qua, nhiều người tụi em sống không nổi! Khổ sở thân xác đau một, cảm giác bị xã hội bỏ rơi, đau đớn hơn nhiều!” Câu tâm sự này, có lẽ là món quả an ủi quý báu nhất cho những người đã có thiện chí, thiện tâm phụng sự, vì nhận thấy có kết quả giúp đỡ thiết thực.
Nhân đây, trong tinh thần Mùa Tạ Ơn, tôi xin đại diện Nhóm, chân thành gởi lời cảm tạ đến với tất cả Quý Ân nhân đã góp tay trong công tác nhân ái này. Xin Thượng Đế trả công bội hậu cho Quý Vị và Gia Quyến, vì những điều tốt đẹp mà quý vị đã thực hiện nhằm giúp đỡ tha nhân. Phần thưởng đầu tiên quý vị nhận được từ Thượng Đế, đó là niềm vui an bình trong tâm hồn. “Bình an dưới thế cho người thiện tâm!” Cám ơn tất cả! đặc biệt năm dịch bệnh Covid khó khăn vừa qua, vì tấm lòng mà Quý vị yểm trợ, mà chương trình đã đi được đoạn đường dài trên 28 năm!
LÊ VĂN HẢI
Văn Thơ Lạc Việt Trân Trọng Giới Thiệu: Tuyển Tập THƠ TÌNH & Giữa Đời Hư Thực – Mặc Khách
MỜI LẬT VÀO SÁCH BÊN TRÊN ĐỂ ĐỌC
Vài Nét Về Nhà Thơ Mặc Khách.
Là một cây bút trong Quân chủng Không Quân nổi tiếng chuyện trị…Thơ! Các trang nhà của KQ, đều có cả một vườn thơ của Mặc Khách, như “Hội Quán Phi Dũng” chẳng hạn…vv…
Mặc Khách chỉ là bút hiệu, tên thật là Trương Lâu, quê Bình Thuận. Là một cựu sinh viên Luật khoa trước khi gia nhập quân đội. Anh là một Sỹ quan của một Quân chủng “đi mây, về gió!” cho đến ngày mất nước. Sau 75, (tốt nghiệp…tiến sĩ!) Vì đã học 7 năm trong Trại Cải Tạo Cộng Sản, 3 năm quản chế, qua Mỹ theo diện HO.
Đã xuất bản: Tình Thơ & Một Mảnh Đời (2010), Hồn Thơ & Đất Khách (2015) và năm nay, Thư Tình & Giữa Đời Hư Thực (2021) Anh cũng là một thành viên trong Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại.
Có lẽ VTLV rất có duyên với những cây bút yêu mây trời, lấy Không Gian làm Tổ Quốc, nên các Cánh Chim “Bốn Phương” đã quy tụ về đây! cùng hát vang bài ca “Ta Là Doàn Chim Bay Trên Cao Xanh!”
Xin hân hạnh giới thiệu tác phẩm mới của một Niên Trưởng KQ quý mến của tôi, dù Anh Em chúng tôi đã bị…gẫy cánh, kẻ thù vùi dập bẻ cánh vỡ vụn! Nhưng chẳng ai có thể mang trời xanh, gió mát, mây trắng, ra khỏi trái tim của những người Lính, một thời “tung cánh chim sắt” vùng vẫy, hiên ngang, gìn giữ bầu trời Quê Mẹ cả. Ội không gian bao nhiêu năm, vẫn…hằn nỗi nhớ! Lê Văn Hải
Văn Thơ Lạc Việt Trân Trọng Giới Thiệu Thi Tập:
*******
TUYỂN TẬP THƠ TÌNH & GIỮA ĐỜI HƯ THỰC
*
“TUYỂN TẬP THƠ TÌNH” mới nở hoa
“GIỮA ĐỜI HƯ THỰC” ánh quang hòa
TRƯƠNG LÂU “Khoa Luật” gìn quê Mẹ
MẶC KHÁCH “Không Quân” giúp nước nhà
Quốc phá, chinh nhân đành biệt xứ
Gia vong, thi sĩ buộc rời nhà
Dồn bao tâm huyết từng trang sách
Chia sẻ cùng người, chớ bỏ qua!
***
Bỏ qua uổng lắm, “TẬP THƠ TÌNH”
MẶC KHÁCH tỏa ngời nét xảo tinh
Từ ngữ mượt mà như Phượng múa
Cú câu uyển chuyển tựa Loan trình
Đường Thi, Lục Bát… tràn phong cảnh
Thơ Mới, Ngũ Ngôn… quyện ảnh hình
LẠC VIỆT mừng vui xin giới thiệu
VĂN THƠ mời đọc “TẬP THƠ TÌNH”
Phương Hoa – BBT VTLV – AUG 3rd 2021
ĐÔI LỜI TỪ TÁC GIẢ:
Kính chào Quý vị Văn Thi Hữu VanThoLacViet Kính chúc Quy vị và Gia Đình Sức Khỏe – Bình An – Hạnh Phúc.
Lời chia sẻ trong những tháng năm Đại dịch Vu Han (2020….) Thời gian qua mau, ngày tháng của Thế hệ trẻ – cuối cùng của năm 1975 – càng thu nhỏ và, không xa, sẽ không còn hiên diện nơi đây … – Diện tỵ nạn HO. chúng tôi. Thế hệ cuối, cũng nhiều đau thương, cho dù cuộc sống rất đầy đủ, tại nơi đây. Có lẽ quý vị đã hiểu (tuổi trên dưới 70 t) với những đứa con mới sinh ra 1982… và giờ đây … đã trở thành chuyện cổ tích cho những cháu trưởng thành của thế hệ @! và cũng xa vắng…. Vâng, cho tôi lưu lại chút dư vị đời tôi xót xa theo vận nước và cũng là hình bóng của những mảnh đời thân phận làm tù binh (cải tạo), đọa đày! Vâng, vì vận nước, vì nhiều nguyên nhân – Không có sự thù hận….nhưng mãi mãi sẽ hằn sâu một lằn ranh vô hình trong tâm hồn của những người Việt ly hương! Thoảng nghe có sự kỳ thị? Nơi có du học sinh ở hải ngoại, âu chỉ là sự khác nhau về ngôn ngữ, đạo đức, văn hóa, nhân sinh quan hoặc Học Thuyết Hóa. Có gì không đúng kính xin Quý vị chỉ bảo.
Trân trọng
Mặc Khách
Lê Văn Hải xin mời quý vị đọc một bài thơ của Mặc Khách dưới đây:
VINH DANH KHÔNG QUÂN
MẶC KHÁCH
Không gian hỡi! kiêu hùng – hằn nỗi nhớ!
Của một thời lồng lộn giữa không trung
Chí làm trai in đậm nét hào hùng
Không nao núng, anh đi vào lửa đạn
*
Xếp bút nghiên, giang đôi tay đón nhận
Nợ ân tình, nợ đất nước điêu linh
Từng lệnh bay, anh chấp nhận hy sinh
Lòng quả cảm khiến bao người thán phục
*
Dưới đôi cánh, quân thù nghe khiếp đảm
Phòng không Sô Viết tua tủa vút cao
Dương cánh bay gào thét lao vào
Giặc phương Bắc, bao phen hồn run sợ!
*
Giữa thành phố, chiếc áo bay kiêu hãnh
Từng bước đi, khiêm nhượng dáng oai phong
Chí hiên ngang, lửa đạn chẳng sờn lòng
Muôn ánh mắt, ngước nhìn lòng ngưỡng mộ
*
Cảnh giàu sang, danh vọng đời tình ái
Anh lãng quên tung cánh giữa Trời Sao
Xác thân anh làm đuốc ở trên cao
Gương Anh Dũng muôn đời Tổ Quốc nhớ!
MẶC KHÁCH
Thành Viên Văn Thơ Lạc Việt GIỚI THIỆU SÁCH Tại Hội Sách (Book Fair) – Hội Sách VBVNHN tại trung tâm thương xá Eden Virginia 17/10/2021
VIDEO PHỎNG VẤN Phương Hoa, Giới Thiệu 3 quyển Sách của chính tác giả, và chủ Tịch VBVNHN Cung Thị Lan đã giới thiệu tập thơ mới nhất của nữ thi sĩ Cao Mỵ Nhân:
Thành Viên Văn Thơ Lạc Việt GIỚI THIỆU SÁCH Tại Hội Sách (Book Fair)
Hội Sách Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại tại trung tâm thương xá Eden Thành – Viên Văn Thơ Lạc Việt GIỚI THIỆU SÁCH Tại Hội Sách (Book Fair) của Hội Sách VBVNHN tại trung tâm thương xá Eden Virginia 17/10/2021
Ngày 16 tháng 10/2021, một nhóm gồm 3 thành viên Văn Thơ Lạc Việt đồng thời cũng là hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại (VBVNHN) & Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ (VBVNHN VĐBHK) từ California, gồm có: Phương Hoa, Minh Thúy, Phạm Phan Lang, và một người bạn thơ khác, Kim Phú bay sang tham dự đại hội kỳ thứ XII của VBVNHN. (Phương Hoa sẽ có bài tường thuật sau). Thể theo lời mời của Tân Chủ Tịch VBVNHN Cung Thị Lan và Chủ Tịch VBVNHN VĐBHK nhà văn Hồng Thủy, nhóm tác giả Cali có mang theo một số sách của mình để tham dự Hội Sách do Nhà Việt Nam tại Virginia và VBVNHN tổ chức.
Một ngày sau đại hội VBVNHN, ngày 17 tháng 10/2021, tại Hội Sách Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại thật tưng bừng rộn rã ở Trung Tâm thương xá Eden, thành viên Văn Thơ Lạc Việt đã có dịp GIỚI THIỆU SÁCH của mình:
Tại Hội Sách, các văn thi sĩ là thành viên Văn Thơ Lạc Việt đã giới thiệu sách của mình, trả lời phỏng vấn nhiều đài TV tại miền Đông, như đài VOA, đài Hoa Thịnhk Đốn, và vài đài truyền hình địa phương mà người viết đã quên tên.
*Nhà Văn Hồng Thủy, chủ tịch VBVNHN VĐB HK, cũng là thành viên Văn Thơ Lạc Việt, đã giới thiệu hai quyển sách của chị: “Hoa Tương Tư” và “Những Cánh Hoa Dại Màu Vàng.”
*Phương Hoa đã giới thiệu 3 quyển sách “Yêu Nhau Mấy Núi”, “Thằng Nước Mắm”, và “Chung Một Ước Mơ.”
*Đồng thời cũng giới thiệu tập thơ mới nhất của nhà thơ Cao Mỵ Nhân, “Chim Bay Mỏi Cánh”
*Nhà thơ Minh Thúy – Thành Nội giới thiệu tập thơ “Nếu Đời Không Có Thơ”.
*Giới thiệu Tập Truyện của nhà văn Đỗ Dung, “Như Một Thoáng Mây Bay”.
Tóm lại, có tổng cộng là 5 thành viên VTLV đã đem tổng cộng 8 quả “chuông sách” đi…gõ boong boong bên vùng Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn, cho nên có thể nói “phe ta từ xa đến mà cũng rộn ràng ghê lắm lắm” giờ nhìn lại hình ảnh thấy thật vui và hảnh diện vô cùng.
*Xin đặc biệt cám ơn thành viên VTLV Hồng Thủy, là Chủ Tịch VBVNHN VĐB HK , và chủ tịch VBVNHN (Văn Bút trung ương) Cung Thị Lan đã có nhã ý mời để nhóm VTLV được vinh dự tham gia Hội Sách này.
Phương Hoa
Từ trái: Chủ Tịch VBVNHN Cung Thị Lan với tập thơ “Chim Bay Mỏi Cánh” của chị Cao Mỵ Nhân; Phương Hoa cùng Tập Truyện “Yêu Nhau Mấy Núi”, Hồng Thủy với “Hoa Tương Tư & Những Cánh Hoa Dại Mầu Vàng”, Minh Thúy cùng Nếu Đời Không Có Thơ.Từ phải: người thứ 2 là Hồng Thủy, 3 Phan Lang, 4 Phương HoaChào cờ khai mạc Hội Sách
THƠ – Dương Huệ Anh: THÊM TUỔI, NHỚ BẠN XA & Thơ Mừng Sinh Nhật Bác Cố Vấn Dương Huệ Anh: Phương Hoa – Minh Thúy
TRUYỆN HALLOWEEN: Bà Phù Thủy và Bữa Tiệc Ma – Phương Hoa
Hà vừa đi làm về thì nhận được điện thoại của bà Định, mẹ chồng nàng. Cũng như mọi khi, bà hỏi con dâu với giọng nói có chút e dè, gần như là năn nỉ:
– Cuối tuần này tụi con có nhà không? Mẹ muốn bắt xe buýt xuống thăm để chơi với thằng Cay, nhớ nó quá! Với lại, bữa trước mẹ đã hứa với thằng Cay là sẽ dắt nó đi xin kẹo trong ngày lễ Ma năm nay…
Thằng cháu nội năm tuổi tên Keith mà bà Định cứ một điều Cay hai điều Cay, làm cho Hà vốn đã không có cảm tình với bà lại càng thêm ác cảm. Bà nói chưa dứt câu nàng lập tức gạt phăng:
– Thôi đi mẹ ơi! Thăm viếng làm chi hổng biết nữa! Mẹ già rồi, ở nhà đi cho nó khỏe thân, cuối tuần này tụi con sẽ đưa nó đi chơi xa.
Nói xong Hà gác máy cái rụp, sợ phải nghe bà mẹ chồng tiếp tục ca cẩm làm cho đổi ý.
Sự thật thì Hà không đi đâu cả. Nàng đã hứa với Keith là cuối tuần vào ngày lễ Ma nàng sẽ dắt nó đi xin kẹo.
Đôi lúc Hà cũng cảm thấy áy náy và bất nhẫn khi đối xử với mẹ chồng như thế. Nhưng mỗi lần nghĩ đến việc bà tìm cách ngăn cản không cho Đạt kết hôn với nàng là cái cục tức nó lại trào lên cổ. Hà không bao giờ quên được chuyện người ta nói lại với nàng, có lần bà Định kêu nàng là “Phù Thủy,” đã làm cho Đạt mê mẩn không chịu cưới con gái người bạn thân thuở còn đi nuôi tù bên Việt Nam của bà, theo sự hứa hẹn từ lâu giữa hai người.
Hà tức lắm. Sau khi cưới nhau rồi có con, Hà rắp tâm trả thù bà mẹ chồng, tìm cách để tách bà ra khỏi gia đình nhỏ bé của nàng. Nhưng Đạt là người rất có hiếu và thương mẹ, Hà biết vậy nên cũng không dám tỏ ra là cô con dâu quá quắt trước mặt chồng. Nàng chỉ tỏ những cử chỉ khó chịu khi nào không có mặt Đạt. Bà Định cũng biết thế nên cam chịu buồn một mình, chứ không muốn làm khó xử cho thằng con. Và cũng vì bà rất thương thằng cháu nội Cay. Sau năm 75, bà đã vất vả vừa nuôi con, vừa thăm nuôi chồng, bị hà hiếp đủ điều mà bà vẫn tồn tại cho đến ngày ông Định ra tù rồi sang Mỹ diện HO. Sá gì chuyện khó chịu của cô con dâu! Bà nghĩ thế nên luôn nhẫn nhục dằn lòng để tỏ thái độ ôn hòa. Bây giờ ông Định đã mất, bà không muốn mất luôn thằng con và đứa cháu nội.
Sau khi Đạt cưới vợ, bà Định nhận ra sự ác cảm của cô dâu nên không muốn sống chung, sợ xảy ra chuyện chẳng hay. Bà dọn ra cái chung cư một phòng ngủ gần đó để tiện việc chạy qua chạy lại thăm thằng con trai độc nhất. Khi Hà sinh thằng Cay, bà mừng vô kể và thường qua chơi với cháu. Hà miễn cưỡng để cho bà Định qua lại, nhưng đến khi hai vợ chồng đủ điều kiện mua nhà, Hà nhất định đòi Đạt mua nhà ở thành phố khác, để bà Định khỏi phải lui tới nhiều, chướng mắt. Đạt không muốn xa mẹ, nhưng cũng chẳng muốn gia đình lục đục, sẽ ảnh hưởng cho thằng con. Cuối cùng, Đạt chịu mua cái nhà ở thành phố kề bên, để anh có thể ghé thăm mẹ thường xuyên, và cũng để bà Định có thể lấy xe buýt đi thăm cháu.
Bà phù thủy. “Chiến thắng” này làm Hà hả hê, vui sướng lắm. Nàng vô hãng khoe với con bạn thân người Mỹ Laura, là đã thành công trong việc tách rời bà mẹ chồng ra xa thằng con của mình. Hà cứ ngỡ người Mỹ khô khan tình cảm, lợt lạt tình gia đình giữa các “In-Law,” mẹ vợ mẹ chồng, con dâu con rể với nhau và việc này sẽ làm Laura vui lắm. Không ngờ nghe xong Laura cười ngất:
– “Youre a bitch!” (Mày là đồ sói cái!) Không ngờ một người hiền lành như mày mà cũng “dở chiêu” phù thủy ra!
Lại “Phù Thủy”!
Hà tái mặt, nỗi đau của nàng đã bị chạm vào làm nàng nổi giận:
– Nhưng tao không thích bà ấy!
– Thích hay không thích là việc của mày. Nhưng mày “cấm cửa” bà già chồng thăm cháu, coi chừng bị kiện đấy!
– Kiện? Hà trề môi: – Nó là con của tao, tao muốn cho ai gặp thì cho. Ở đó mà kiện!
Laura lắc đầu:
– Mày sai rồi! Đối với luật pháp, ông bà cũng có đặc quyền viếng thăm cháu của họ! Bà hàng xóm của tao năm ngoái đã thưa con dâu về tội cấm không cho bà thăm cháu nội. Và tòa đã xử bà thắng kiện, buộc cô con dâu để cho bà nội đến đưa mấy đứa cháu đi chơi mỗi hai cuối tuần một lần. Bây giờ bà ấy không cần hỏi “ý kiến ý cá” gì cả, cứ cuối tuần là đến gõ cửa. Và mẹ chúng phải chuẩn bị sẵn sàng quần áo, sách vở, đồ chơi… để cho bà chở tụi cháu đi, đến chiều Chúa Nhật chở về trả lại.
Hà nghe thế cũng hơi ngan ngán. Cái nước Mỹ thật là kỳ cục, luật lệ gì mà lại chui vào xử chuyện trong nhà của người ta kia chứ. Nhưng mẹ chồng nàng rất hiền lành và tiếng Anh tiếng u đâu có bao nhiêu mà sợ bà thưa với kiện. Mỗi lần cảm thấy có chút gì áy náy Hà thường đổ lỗi cho bà để lương tâm đỡ cắn rứt.
Cuối tuần là lễ Halloween. Vợ chồng Hà mới dọn về thành phố này chỉ vài tháng, và đây là cái lễ Ma đầu tiên nơi chỗ ở mới. Hôm qua Hà nói chuyện với Lily bà hàng xóm Mỹ nhà bên cạnh và nghe mấy đứa con bà bàn tán về một “điểm hẹn” tụi nhỏ không bao giờ bỏ qua trong ngày lễ Ma, đó là ngôi nhà màu hồng to lớn và thật đẹp ở góc đường của bà “Phù Thủy.”
Lại Phù Thủy!
Có lẽ Hà bị ám ảnh nên mỗi khi “đụng” phải hai từ này là Hà chột dạ. Lũ trẻ còn kháo nhau nhà bà Phù Thuỷ năm nay trang hoàng lễ Ma rất nguy nga, “ngầu” nhất thành phố. Hà định bụng thế nào cũng đưa thằng cu Keith đến xin kẹo để xem cho biết “bà Phù Thủy” mặt mũi ra sao.
Tính vậy nhưng Hà không chờ được. Buổi sáng cuối tuần, một ngày trước lễ Ma, trong khi cha con Đạt còn ngủ nướng, Hà đi bộ tập thể dục bên ngoài. Vừa tới góc đường là đụng ngay ngôi nhà mầu hồng nổi tiếng của “bà Phù Thuỷ”. Tưởng đâu xa, hoá ra bà ta cũng là hàng xóm. Tiện thể nàng quyết định dừng chân thăm ngôi nhà màu hồng xem thử.
Sống ở Mỹ cũng đã một thời gian dài, Hà từng đi xem rất nhiều cảnh Halloween và hóa trang độc đáo. Nhưng chưa bao giờ Hà được tận mắt chứng kiến “Ngôi nhà Ma” nào kinh khủng hơn là ngôi nhà màu hồng này. Mới bước lại gần, Hà đã sợ hết hồn vì những gì hiện ra trước mắt. Quả thật là một sự trang trí vô cùng khủng khiếp. Gọi là khu nhà Ma thì cũng chưa đúng, mà phải kêu là “ngôi nhà Ma trên nghĩa địa” thì chính xác hơn.
Trước sân, tại một gốc cây xanh là con quỉ đỏ mình người đầu sói đứng há miệng nhe răng. Xung quanh nhiều con Ma khác lớp trắng lớp đen cũng đang vung nanh múa vút hù người khách không mời mà đến. Hà đang đứng tròn mắt sững sờ nhìn vào đám bia mộ dựng xung quanh như một khu nghĩa trang thì “bà Phù Thuỷ” bước ra chào. Bà không có hoá trang, và Hà nhận ra bà Phù Thuỷ mà tụi nhỏ đồn đãi lại là một phụ nữ xinh đẹp còn rất trẻ, chỉ khoảng trong ngoài bốn chục.
– Chào chị. Cô ta nói -Welcome chị ghé thăm.
Hà cũng chào lại, tự giới thiệu, và người hàng xóm cho biết tên là Andra. Khi biết Hà là hàng xóm mới, Andra đưa Hà đi khắp nơi để xem trưng bày, giải thích cho biết tên của từng “con Ma Boo” được chưng trong vườn, như con Ma sói “Wilma Werewolf,” bà Phù Thủy “Willow Witch,” và ma cà rồng “Lily Vampire…”
Sau khi cho Hà xem hết trang trí bên ngoài, Audra nói:
– Chị Hà này, chiều nay năm giờ chị có rảnh mời chị trở lại đây dự buổi tiệc Ma với chúng tôi, chị sẽ được thưởng thức những món ăn độc đáo “có một không hai.” Hàng năm nhà tôi đều có chuẩn bị cho buổi tiệc miễn phí nhưng linh đình này, một ngày trước ngày lễ chính.
– Nhưng chúng ta mới biết nhau lần đầu, mà sao chị đối xử ưu ái với tôi như vậy?
Hà ngạc nhiên hỏi. Người hàng xóm Mỹ cười và trả lời:
– Chúng tôi mời hết tất cả mọi người, quen biết hay không cũng đều có thể vào chung vui. Nhưng chị là hàng xóm mới, và cũng chính vì tôi rất thích làm bạn với người Việt Nam. Rồi cô kể Hà nghe cô đã từng có một người bạn Việt Nam rất thân trước đây nhưng giờ đã dọn đi xa.
Con ma trong vườn. Vì lời mời thật lòng của Andra nên đến chiều Hà rủ Lily người hàng xóm bên cạnh đến dự tiệc ở ngôi nhà màu hồng để xem cho biết buổi tiệc Ma. Hai người để bọn trẻ con ở nhà với cha chúng, ngày mai mới dắt tụi nó đi xin kẹo. Hà chỉ vì tò mò muốn biết “bữa tiệc Ma” ra sao nên định đi một tí rồi về. Khi họ đến thì nhà đã rất đông khách khứa. Người ta đang ăn uống cười nói râm ran, từ bên ngoài vào đến bên trong. Bà Phù Thủy bây giờ đã “lên khuôn” hóa trang y hệt bà phù thủy chưng trước cửa. Thướt tha, nhưng…ghê rợn với khuôn mặt trắng bệt trong chiếc áo chùng đen, tay cầm cây chổi, bà Phù Thủy ra tận cửa tiếp đón và dẫn khách vào nhà.
Vừa bước qua khỏi cửa, Hà giật mình tái mặt khi nhìn thấy một cỗ quan tài đỏ chóe đặt ở góc nhà cạnh chiếc ghế sofa. Trong quan tài là xác chết nằm thẳng cẳng của một phụ nữ mặc áo đầm dài bằng lụa đen óng ánh, đầu đội mũ đen có băng đỏ hai tay gác trên bụng. Nhìn quanh phòng khách, Hà rùng mình khi thấy những chiếc đầu lâu to đùng nhe hàm răng trắng ởn với hốc mắt đỏ lòm như máu, trên tường nhiều tranh ảnh ma quỷ đủ loại nhìn giống như khu địa ngục mà Hà từng thấy trong các bức tranh minh họa
ma quỉ kỳ dị. Thấy Hà nhìn chằm chằm vào cỗ quan tài và xác chết, Andra nói:
– Tôi đang kêu người đóng một cỗ quan tài thật bằng gỗ đó chị, chắc là đến Halloween năm sau sẽ có.
– Trời đất! Hà kêu lên. -Quan tài thế này cũng đủ làm cho tôi sợ mất vía rồi, mà chị còn đóng quan tài thật thì trông… khiếp đến chừng nào!
– Phải vậy mới đúng là để…hù ma chứ chị. Andra cười ha hả. -Đây là sở thích của tôi!
Thật là một sở thích quái đản. Hà thầm nghĩ.
Bao nhiêu đó cũng đã đủ làm cho Hà sợ đến “vỡ mật” rồi, nhưng khi Andra đưa Hà và Lily vào nhà bếp thì Hà còn “rợn tóc gáy” hơn. Trên bàn, từ ly tách đĩa bát đến thau chậu rổ rá đều là những hình tượng không đầu lâu thì cũng quỷ dữ, hoặc là ác thú ma vương. Andra giới thiệu bọn họ với ba người đàn bà bạn của gia đình, một người Hoa, một Mễ, và một người Mỹ trắng, đang phụ giúp lấy thức ăn vào đĩa, để sẵn ra bàn. Thomas, chồng Andra đứng ngay cửa nhà bếp, đưa cho mỗi người khách bước vào một đĩa thức ăn để họ bưng ra vườn hay trước sân vừa ăn vừa thưởng thức những cảnh tượng ma quái.
Chào hỏi Thomas và mấy người bạn của Andra xong, Hà nhìn kỹ bàn tiệc. Khi thấy các thức ăn trên bàn, ruột gan nàng bỗng cồn cào, phát ói. Một bộ óc người còn tươi roi rói nằm trên đĩa như mới vừa cắt ra. Bàn tay, bàn chân của xác chết tái xanh có dấu mới chặt từ khoảng chân ngay mắt cá. Một cái đầu lâu còn dính đầy máu nằm nhe răng trên cái khay màu đen. Rồi những hàm răng trắng ởn, mấy ngón tay da dẻ nhăn nheo, bộ xương sườn người chết… Hà run run vịn vào bàn, ráng định thần để khỏi bị té xỉu.
Các món ăn trên bàn tiệc ma.
Thế nhưng, những người khách lại rất hào hứng. Vừa nhận đĩa thức ăn là họ dùng nĩa gắm một món cho vào miệng ngay, và trầm trồ khen “Tuyệt vời!” trước khi quay bước đi ra để cho người kế kiếp bước vào. Một bà khách còn nói, “Ăn một lần là nhớ cả đời, nên mỗi năm tôi đều ghé lại đây!” Thì ra tất cả các món ăn kinh dị này đều được làm bằng vật liệu của bánh kem và chocolate, thơm ngát mũi. Dù vậy, Hà cũng chẳng thể nào có gan để nếm thử. Nàng chỉ nhặt vài chiếc kẹo rồi ngậm cho đỡ buồn nôn. Thấy Hà không dám ăn, Andra như đọc được suy nghĩ của nàng nên nói:
– Chị ra đây với tôi! Ra vườn sau cho mát.
Bước theo sau bà “Phù Thủy,” Hà càng lúc càng thấy lạnh mình. Đây quả là chốn “âm ty,” là một khu nghĩa trang với rất nhiều ngôi mộ mới đắp nằm rải rác trong vườn, dưới các gốc cây, bên cạnh hàng rào, gần vách tường của nhà mát. Mỗi ngôi mộ đều có dựng bia đàng hoàng, y như mộ thật. Andra cho biết chính tay cô đã vun đất thành những nấm mồ và dựng bia lên trong tuần lễ đầu tiên của tháng Halloween. Hà bước ra phía cây hồng um tùm bên trái, và sém chút nữa thì té bật ngửa khi đụng phải một con rắn to dài thoòng treo mình từ trên cây xuống đất. May mà Hà kịp nhìn thấy chiếc đầu người trên mình rắn nên mới nhớ ra đó là rắn giả.
– Chị Hà qua đây tôi cho chị xem cái này! Andra nói xong bước lại mở cửa nhà kho b góc khu vườn. Hà đi theo ghé mắt nhìn vào, và há hốc mồm vì sửng sốt. Trong nhà kho không biết cơ man nào là những con Ma cao lớn nhìn rất gớm ghiếc. Thôi thì đủ loại từ rắn rết, đến Ma Vương, Phù Thủy… Andra cho biết cô có một trang web hẳn hoi để bày bán những mặt hàng Halloween này. Đây là những con “ma vương giả” cao cấp, giá bán từ một trăm lên đến nhiều trăm.
– Tôi dùng hết cả những thời gian rảnh để làm ra chúng đấy! Cô hãnh diện khoe.
– Trời ơi! Hà kêu lên. –Vậy thì tiền chị để đâu cho hết.
– Chúng tôi không hề xài số tiền này, Andra nói. -Mà là dùng chúng vào mục đích khác.
Rồi cô cho biết, cô dùng số tiền “bán Ma” để bảo trợ, cấp thức ăn nuôi trẻ em nghèo bên Châu Phi và Philippines. Mỗi đợt cô bảo trợ bốn đứa, hai đứa bên Phi Châu và hai đứa bên Phi, cứ mỗi sáu tháng một lần, Andra đi gửi tiền và bốn thùng quà gồm quần áo sách vở đồ chơi cho lũ trẻ. Cho đến khi tụi nhỏ được mười tám tuổi, đủ tuổi đi làm thì hội từ thiện sẽ chuyển cho Andra những hồ sơ khác để cô tiếp tục bảo trợ.
– Vui lắm chị ạ! Andra nói. – Tụi nhỏ viết thư hồi âm gửi hình ảnh chúng cho tôi và kêu tôi bằng mẹ, dễ thương vô cùng. Hôm nào tôi sẽ cho chị xem thư và hình chúng nó. Vợ chồng tôi không thể có con, nên lấy niềm vui từ những đứa trẻ này làm niềm hạnh phúc.
Hà nghe Andra kể chuyện mà lòng xúc động vô vàn. Bây giờ nhìn Andra Hà có cảm giác đây là bà Tiên hiền dịu chứ không phải là một “bà Phù Thủy.” Nàng chợt nao lòng nghĩ đến những khuôn mặt hốc hác của các đứa trẻ Phi Châu đen nhem nhẻm, gầy gò, trơ xương vì đói thường chiếu trên TV, rồi nẩy ra một sáng kiến. Nàng nói với Andra:
– Sau này khi nào rảnh, tôi sẽ qua đây phụ với chị. Tôi có chiếc máy may rất tốt và còn nhiều cuộn chỉ lớn, cùng các loại vải vóc đủ màu mà ngày xưa anh chị tôi mở shop may, rồi dọn đi tiểu bang khác còn để lại cho tôi. Chúng ta sẽ cùng làm thêm nhiều sản phẩm mới cho bộ sưu tập của chị. Tôi muốn góp phần vào giúp cho tụi trẻ. Tôi hy vọng ở bên chị, tôi cũng có thể khát triển hơn năng khiếu sáng tạo của mình!
– Ồ! Andra kêu lên sung sướng. –Chị tốt quá! Tôi sẽ nói lại với Thomas, chắc anh ấy cũng sẽ vui lắm.
Con ma trong vườn. Khi hai người vào lại trong nhà thì đã thưa bớt thực khách ra vào. Andra bỗng bỏ đi đâu mất. Bà hàng xóm Lily thì vẫn còn mải mê thử cho hết các món thức ăn Ma trên bàn. Hà ngồi không chẳng biết làm gì nên bắt chuyện cùng bà bạn Mễ của Andra tên Angela. Angela kể, đã chơi với Andra từ khi còn học High School. Công việc hiện nay của Andra là làm quản lý cửa hàng “Health Food Store” chuyên bán các loại thuốc nam, cây lá và thực phẩm “organic” gần giống như tiệm thuốc Bắc của người Tàu hay người Việt. Chồng của Andra, Thomas, là một kỹ sư ống nước cũng đang có việc làm rất tốt. Khi Hà khen vợ chồng Andra còn trẻ mà đã tạo dựng được sự nghiệp và làm chủ ngôi nhà đẹp nhất khu xóm này, thì Angela nói:
– Đó là do công sức vợ chồng họ tự gầy dựng lên. Hai người làm việc rất vất vả để có được ngày hôm nay.
Angela còn kể, ngày trước bố của Thomas rất giàu có, nhưng ông chẳng hề giúp họ một tí gì. Ông là người gốc Đức, rất khôn ngoan và thành công trong lĩnh vực kinh doanh, nhưng tính tình cũng rất độc tài. Ông giận Thomas không nghe lời theo học kinh tế để về làm việc với công ty chứng khoán của ông, vì Thomas mê ngành ống nước. Đám cưới của đứa con trai độc nhất ông cũng chẳng cho đồng nào. Nhưng không may cho ông, trong thời kỳ kinh tế tuộc dốc, ông đã bị phá sản. Bây giờ về già ông bị trắng tay.
Hai người đang mải mê trò chuyện, bỗng nghe tiếng nhiều người xôn xao. Hà nhìn qua thì thấy một ông già đang điều khiển chiếc xe lăn từ trong phòng ngủ chạy ra. Andra bước theo sau cười tươi rói. Thì ra cô đi làm công việc hóa trang. Ông già với trang phục áo choàng trắng dài lùng nhùng phủ cả chiếc xe, đầu đội mũ chóp nhọn trắng có dải băng đen. Bộ tóc giả trắng toát dài ma quái lấp lánh dưới ánh đèn, tỏa ra hai bên má phủ xuống ngực. Mắt ông được tô vẽ đen ngòm, cái mũi thì vàng chóe, còn xung quanh miệng được sơn đỏ lòm nhìn thấy rộng hoang như là miệng một con quỷ. Tuy hóa trang nhìn dữ tợn vậy, nhưng ông già trông có vẻ ốm yếu.
Andra đưa ông đến cạnh bàn ăn, lấy đĩa gắp mỗi món một ít, và bưng lại đưa cho ông già, nói bằng một giọng rất dịu dàng:
– “Try a little bit!” Thử một chút đi. Nếu cha ăn được con sẽ lấy thêm mấy món khác cho cha.
Nói xong Andra vẹt mấy sợi tóc giả hai bên miệng ông già, sửa lại chiếc mũ nhọn cho chỉnh. Nhìn cô giống như đang chăm sóc cho một em bé. Rồi cô đứng dậy, nói bằng giọng tran trọng:
– Năm nay, đặc biệt gia đình chúng tôi xin giới thiệu với các bạn một thành viên mới, ông cụ là bố của Thomas, chúng tôi vừa đón ông về từ Ohio, và từ nay ông sẽ sống với chúng tôi.
Trong khi mọi người vỗ tay rôm rả thì Hà ngồi lặng lẽ.
Cử chỉ của Andra đã khơi dậy trong tâm nàng một nỗi ân hận sâu xa lẫn cảm giác xấu hổ khiến nàng ngạt thở. Người cha chồng giàu có của Andra đã từng bỏ rơi vợ chồng cô, vậy mà lúc cuối đời ông già ốm yếu vợ chồng cô vẫn đem về chăm sóc. Còn Hà, chỉ một lời nói vu vơ khi chưa cưới của bà mẹ chồng, mà nàng mang mãi nó trong lòng để cho hận ghét làm cách xa tình bà cháu, nghĩa mẹ con…
Trên đường về, Lily nói chuyện rôm rả, khen các món ăn trong buổi tiệc Ma. Hà im lặng bước đi, trong lòng nghĩ đến việc ngày mai dắt thằng Keith đi xin kẹo.
Về đến nhà, Hà lấy điện thoại gọi ngay cho mẹ Đạt:
– Mẹ ngủ chưa?
Đây là lần đầu tiên từ ngày về làm dâu nàng nói chuyện với mẹ chồng bằng một giọng nói dịu dàng. –Mẹ chuẩn bị để mai con lên chở mẹ xuống chơi với thằng Keith, rồi tối lại mấy mẹ con bà cháu mình dắt nó đi xin kẹo nhé!
Nói xong Hà vội vàng gác máy, để lại đầu dây bên kia bà Định xúc động đến sững sờ.
Đêm đó Hà đã có một giấc ngủ thật ngon. Và đó cũng là lần đầu nàng cảm thấy nhẹ lòng khi nghĩ đến mẹ chồng. Sáng dậy, Hà trở lại ngôi nhà màu hồng của Andra, mua bộ đồ hóa trang Phù Thủy cho nàng và một bộ áo choàng mũ trái bí đỏ cho “nội thằng Keith.”
Phương Hoa
THƠ: THƯƠNG TIẾC BÀ MAI ANH – Cao Mỵ Nhân & Thơ Họa Của Thi Hữu
Bà Mai Anh
THƯƠNG TIẾC BÀ MAI ANH
(Xướng)
Vô cùng thương tiếc bà Mai Anh
Nhân dáng ôn nhu, tính khí lành
Một thủa tham gia làm việc thiện
Nhiều lần tới hội góp công thành
Ngữ ngôn thuần hậu khi giao tiếp
Đạo hạnh khiêm cung lúc đấu tranh
Phụng sự gia binh trên đất nước
Phu nhân Tổng Thống đẹp phương danh …
Los Angeles 18 – 10 – 2021
Cao Mỵ Nhân
***
NGÀN THU VĨNH BIỆT ĐỆ NHẤT PHU NHÂN MAI ANH
(Họa)
Tin buồn Đệ Nhất Phu Nhân Anh
An giấc ngàn thu chốn đất lành
Cuộc sống hiền lương hằng đẹp tốt
Kiếp đời nhân ái mãi toàn thành
Nghĩa tình xử thế luôn hòa hoãn
Đạo đức giao du chẳng cạnh tranh
Yêu nước thương dân câu nhật tụng
Thành công hội nhập với thành danh.
Toronto 18/10/2021
Nguyên Trần
Viết với cả tấm lòng thành
***
RẠNG NGỜI THANH SỬ
(Họa)
Chẳng dòng thế phiệt cũng trâm anh
Đất Mỹ Tho cây trái ngọt lành
Thương nước, hòa bình chưa hiển hiện
Vì dân, công đức đã viên thành
Chăm lo nghĩa tử nơi trường học
Ủy lạo tiền đồn giữa chiến tranh
Đệ Nhất Phu Nhân hằng sống mãi
Rạng ngời thanh sử vẫn lưu danh
Nguyễn Kinh Bắc
Cape Cod 10/21/21
***
NIÊM THỨC HƯ KHÔNG
(Họa)
Các đài một thuở…cửa Trâm Anh
Cửu thập vân du hưởng phước lành
Nhất phận vẹn lòng, trang thục nữ
Hai Thân ấm dạ, bậc sinh thành
Giao tình luôn giữ tâm từ thiện
Vận thế phai lòa khói chiến tranh
Về cõi Niết Bàn an Nước Chúa
Riêng niềm,…chôn chặt lẽ công danh(!)
21-10-2021
Nguyễn Huy Khôi
***
KÍNH TIỄN BÀ MAI ANH
(Kính họa )
Đôi dòng kính tiễn Nguyễn Mai Anh
Đệ Nhất Phu Nhân tính thiện lành
Một thuở trợ nghèo ban ý đẹp
Nhiều năm giúp khó trải lòng thành
Uy nghi đức cả khi bình lặng
Điềm đạm tâm từ buổi chiến tranh
Tổng Thống chờ bà nơi nước Chúa
Sử trần ghi chép bậc hiền danh
Phương Hoa – OCT 21st 2021
***
Thương Quý Bà Mai Anh
(Họa)
Đệ nhất phu nhân bậc thiện lành
Buông trần tạ thế mệnh Mai Anh
Bao thời bởi nước nguyên lòng tận
Một thủa vì dân trọn ý thành
Bác ái tâm hoà đầy nhiệt cảnh
Hiền từ nghĩa thắm khó tài tranh
Mẫu nghi xứng đáng cùng thiên hạ
Hậu sẽ lưu truyền sử đẹp danh
Minh Thuý Thành Nội
Tháng 10/24/2021
THƠ – NHỮNG CÁNH HOA DẠI MÀU VÀNG – Lê Tuấn: Tặng Nhà Văn Hồng Thủy- Lời Chào Mừng “Nhận Tình Thân” từ VTLV – Lê Văn Hải & Phương Hoa – Hoàng Mai Nhất
Vui quá!Tuyệt vời! Đây là lần đầu tiên VTLV xảy ra chuyện lạ lùng như thế! Tưởng chỉ là diễn đàn quen biết qua Văn Thơ thôi, ai ngờ “ruột thịt” thứ thiệt! Mừng cho Anh Lê Tuấn và Chị Hồng Thủy nhé! Chúc mừng! Chúc mừng!
Lê Văn Hải
Những Cánh Hoa Dại Màu Vàng
*
Những cánh hoa vàng ngây dại đó
Lẻ loi chớm nở mọc bên đường
Không người mong đợi, không ai đón
Lặng lẽ mà sao đẹp lạ thường.
*
Hoa dại màu vàng cánh mỏng thôi
Từ xa xưa đến mọc nơi đây
Đặt cho tên gọi loài hoa dại
Hương sắc gửi về theo gió mây.
*
Phủ kín tình em “Hồng Thuỷ” chung
Hường tình thêm dại gió mây ngàn
Miên man hoa nở trên đường phố
Ai mượn tình yêu hoa dại vàng.
*
Lê Tuấn
Viết tặng nhà văn Hồng Thuỷ
Qua tác phẩm (Những Cánh Hoa Dại Màu Vàng)
Cũng để kỷ niệm ngày Anh Em gặp lại nhau.
NGÀY THU
*
Mây trời xuống thấp lối thu sang
Gió lạnh chiều nay thổi lá vàng
Sương mỏng nhẹ bay tà lụa trắng
Tình thu còn mãi tiếng âm vang.
*
Cành trơ trụi, thấm ướt hơi sương
Lá rụng đêm qua phủ lấp đường
Áo lụa trắng, thu buồn ảm đạm
Tiếng dương cầm nhịp điệu yêu thương
Lê Tuấn
***
Thu Vắng
Trời hong khô lá rải ven đường
Phủ kín hoàng hôn, lấp dấu chân
Hoa lá oằn mình cơn gió lạnh
Nỗi buồn ùa đến lòng phân vân.
*
Thu đem thêm lá phủ chân em
Cho bước chân mềm tiếng nhạc êm
Đến lúc mặt trời vừa khuất núi
Vẫn còn luyến tiếc buồn trong đêm.
*
Lê Tuấn
10-7-21
CHÚC MỪNG NHẬN TÌNH THÂN
(Kính tặng chị Hồng Thuỷ & thầy Lê Tuấn)
*
CHÚC MỪNG sum hiệp nhận tình thân
Thu sắc vàng pha ánh đẹp ngần
HỒNG THUỶ văn tài hừng khắp chốn
TUẤN LÊ thơ ý rạng muôn phần
Hữu duyên thiên lý còn tương hội
Bạc phúc cận kề vẫn cách phân
VĂN BÚT VÙNG ĐÔNG và LẠC VIỆT
Tuy xa giờ đã hoá nên gần
*
Phương Hoa – OCT 5th 2021
**
MỪNG NHẬN HỌ
*Viết tặng bạn hiền Lê Tuấn và chị Hồng Thủy
Cuộc thế nhân gian thật lắm điều
Nào ai biết được mai sau nhỉ
Đổi thay thay đổi biến thiên nhiều
Mai kia mốt nọ chưa đặng chí
Giống cánh chim di lạc nẻo về
Rồi ra bổng chốc không hề nghĩ
Lạc Việt Văn Thơ nhận tình thân
Bài thơ viết gởi mừng Tuấn & Thủy
Họ tộc hôm nay lại thêm người
Hoàng Mai Nhất
(Seattle, WA 10/9/21)
* Cảm thán chuyện bạn, nghĩ về mình.
Tường Trình Về Buổi Ra Mắt Sách SỐNG VỚI TÂM NHÀN Của VTLV California
Tường Trình Về Buổi Ra Mắt Sách “SỐNG VỚI TÂM NHÀN”
Của Văn Thơ Lạc Việt, Tại San Jose, California
Chúa Nhật vừa qua, 26 tháng 9, 2021, Thi Văn Đàn Văn Thơ Lạc Việt (VTLV) đã tổ chức một buổi Ra Mắt Sách (RMS) đầy thân thiện và ấm cúng tại COFFEE LOVER 1855 ABORN ROAD, SAN JOSE, CA, nhân dịp ra mắt Tân Hội Trưởng VTLV và Tân Ban Chấp Hành VTLV niên khóa 2021-2023, cũng như tiệc mừng sinh nhật các hội viên có ngày sinh trong các tháng 7,8, và 9. Mặc dù hiện tại vẫn còn trong thời kỳ chống dịch, nhưng nhờ bà con đồng hương đã hoàn thành đủ hai mũi thuốc ngừa Covid-19 nên số khách mời mạnh dạn và tự tin đến tham dự khá đầy đủ.
MC TS Nguyễn Hồng Dũng
Theo truyền thống lâu đời, buổi RMS đã được tổ chức rất “bài bản” dưới sự điều khiển chương trình của hai MC “rường cột” của VTLV, là TS Nguyễn Hồng Dũng và ca sĩ Hạnh Thảo, với tiết mục mở đầu trang trọng chào cờ Mỹ và chào cờ VNCH do trưởng Ban Nghi Lễ VTLV Hoàng Thưởng đảm trách. Tiếp theo là các tiết mục văn nghệ rất rộn ràng do Ban văn nghệ Thuý Nga với Ban nhạc Sài Gòn Nhớ thực hiện cũng đã làm mọi người sôi nổi với những tràng pháo tay rôm rả.
Chào cờ
Sau phần giới thiệu Tân Hội Trưởng, nhà báo Lê Văn Hải chủ cơ sở “Thằng Mõ” San Jose, và các thành viên mới trong Ban Chấp Hành VTLV, và cựu Hội Trưởng Chinh Nguyên lên bắt tay chúc mừng, Tân Hội trưởng Lê Văn Hải đã có một bài phát biểu thật chân tình, xin ghi lại nguyên văn:
“Kính thưa Quý Niên Trưởng, Quý Anh Chị Thành Viên trong VTLV và Quý Thân Hữu.
Tuy ảnh hưởng lớn của mùa dịch, mà chúng ta vẫn có số Quan Khách tương đối hiện diện như hôm nay, đã là sự an nủi lớn lao cho VTLV. Gần 2 năm nay, nhiều hội đoàn, cộng đồng, không dám tổ chức gì trong thời gian này. Chỉ có VTLV, vì hăng say “theo tiếng Mẹ kêu” mới chẳng sợ Cô Vi, Cô Víc, cô Na gì cả, vẫn sinh hoạt, tổ chức đều đặn trên nửa năm qua! Rất đáng khen ngợi về hành động tiên phong can đảm này, nhằm để khuyến khích mọi sinh hoạt xã hội trở lại bình thường. (Sợ mãi đến bao giờ!)….
(Đến đây, rất xứng đáng, để xin mọi người cho một tràng pháo tay, cho sự hiện điên của tất cả chúng ta!)
Kính thưa tất cả Quý Vị,
Cách đây 3 tháng, tức tháng 5 vừa qua, tôi hân hạnh, lần đầu tiên, đứng điều hợp buổi họp của VTLV. Thời điểm đó, tôi rất hoang mang, như người lính mới ra trận, và thiếu tự tin. Vì tôi chưa bao giờ điều hành một hội nào, nhiều đoàn viên và có chiều dày sinh hoạt Văn Học Nghệ Thuật lâu đời, trên 30 năm như thế.
Nhưng tôi thật may mắn, số “đẻ bọc điều,” Trời thương, cho chung quanh tôi, cộng tác toàn là những Anh Chị tài năng thiện chí, tuyệt vời! Nên sau 3 tháng, mọi chuyện mới “xuôi chèo, mát mái” như thế.
Đặc biệt xin gởi lời cám ơn đến Anh Cựu Chủ Tịch Chinh Nguyên, đã gánh hơn một nửa
phận sự của tôi, suốt trong 3 tháng qua và vẫn còn tiếp tục.
Cám ơn tất cả quý Anh Chị, trong các Ban, nhất là các Anh Chị trong Ban In Ấn, Ban Media, Ban Văn Nghệ, Ban Xã Hội,v.v… nhờ sự cộng tác quý báu của quý Anh Chị, để tôi có thể tự tin, giữ được tôn chỉ của hội: VTLV vẫn là nơi quy tụ các Văn, Thi Sĩ, Nghệ Sĩ đông nhất ở miền Bắc Cali này. Hoạt động trong mục đích “Bảo tồn và phát huy tiếng Mẹ” hữu hiệu nhất. Và quý hơn hết, là các thành viên coi nhau như gia đình, có tình thân thương văn nghệ nhất.
Xin tất cả quý vị tiếp tục giúp đỡ tôi, trong những ngày sắp tới, để VTLV trở thành một ngôi nhà chung, nơi những trái tim còn yêu thương “tiếng nước tôi,” cùng nắm tay sinh hoạt chung.
Vì: “Ngôn ngữ là hồn, hồn mất trước, nước mất sau!”
Chân thành cảm tạ.
Kính chúc tất cả Quý Vị luôn mạnh khỏe, “Sống Với Tâm Nhàn” và một buổi chiều sinh hoạt văn nghệ đầm ấm nhiều ý nghĩa.”
Kế đó là phần văn nghệ giúp vui. Và rồi bữa tiệc nhỏ mừng Sinh Nhật quý III của những thành viên VTLV sinh vào các tháng 7, 8, và 9 trong năm bắt đầu. Anh Chinh Nguyên thường nói, tình cảm thành viên VTLV đối với nhau như người trong một nhà, hôm nay đã chứng minh điều đó. Trong bữa tiệc nhỏ mừng Sinh Nhật này, ngoài những món quà tặng rất đặc biệt của mạnh thường quân “Cây Đa” từ khi còn là Phó Hội Trưởng, Lê Văn Hải, hôm nay còn… đặc biệt hơn, là thành viên Brenda Huynh đã mang tới tặng một chiếc bánh sinh nhật vừa đẹp vừa ngon lại vừa to, to đến đủ cho cả mọi người trong buổi lễ. Chưa hết, trưởng ban Xã Hội Lê Diễm còn khệ nệ lớp xách lớp mang, đem đến tặng ba khay bánh bông lan kem nhìn thật là hấp dẫn. Mọi người vui vẻ nhận quà, nhận hoa, rồi sau khi cùng nhau hát bài Happy Birthday rộn rã, cắt bánh, xong là chụp hình tới tấp.
Tiếp tục chương trình, trưởng Ban Biên Tập (TB BT)Thái Phạm lên trình bày về Tuyển Tập Sống Với Tâm Nhàn. Thật là thú vị khi nghe anh TB BT giải thích về ý nghĩa của hai bức tranh mà nhà họa sĩ, nhà báo, nhà…Hội Trưởng VTLV Lê Văn Hải đã đặc biệt vẽ cho Tuyển Tập. Dưới đây là nguyên văn bài phát biểu ngắn gọn của TB BT Thái Phạm:
Trưởng BBT Thái Phạm & P.BBT Phương Hoa
“Kính thưa quý vị,
Trước hết, tôi xin trân trọng cám ơn quý vị đã dành thời giờ đến tham dự buổi ra mắt Tuyển Tập “Sống Với Tâm Nhàn” do Văn Thơ Lạc Việt (VTLV) thực hiện. Đặc biệt, hôm nay chúng tôi thật cảm động khi được biết có hai vị khách từ xa đã lái xe 7 giờđến tham dự, điều này cho thấy tầm quan trọng và sự ảnh hưởng của VTLV đối với các thành viên như thế nào.
Theo thông lệ, mỗi năm VTLV phát hành một tuyển tập, gồm những bài viết của các thành viên VTLV. Năm ngoái, chúng tôi có Tuyển tập “Quê Hương Và Nỗi Nhớ”. Năm nay, Tuyển tập “Sống Với Tâm Nhàn” được thực hiện dưới chủ đề Thiền Trong Văn Thơ do Trưởng Ban Truyền Thông Lê Tuấn đề xướng. Tuyển tập “Sống Với Tâm Nhàn” có những điểm khác biệt như sau:
– Sách in màu, cả hình bìa lẫn bên trong sách.
– Ngoài những bài viết của thành viên VTLV, còn có những tác phẩm của một số thân hữu trong các văn-thi-sĩ trong thi văn đàn khác.
– Đặc biệt, hình bìa sách là 2 tác phẩm của Họa sĩ nhà báo Lê Văn Hải, cũng là đương kim Hội trưởng VTLV. Bìa sách phía trước, là hình chim bồ câu ngậm một cành non báo hiệu tin vui. Hình bìa sách phía sau là một đóa hoa Sen mọc lừng lững giữa thác nước và một người đàn ông ngồi bên bờ suối trong dáng điệu mệt mỏi, mắt hướng về đóa Sen. Tác giả cho biết, đó là hình ảnh một người sau những ngày tháng băng rừng vượt suối, cuối cùng đã tìm được chốn yên bình cho tâm hồn.
Tôi cũng nhân cơ hội này để cám ơn Ts Lê Tuấn đã phụgiúp layout và trình bày những bức tranh thơ đẹp mắt. Và tôi cũng xin cám ơn Ts Phương Hoa đã bỏ rất nhiều thời giờ kiểm soát toàn bộ quyển sách. Ts Phương Hoa cho biết, vì hăng say với công việc nên thường thức khuya và đôi khi quên cả ăn.
Một lần nữa, xin cám ơn toàn thể quý vị.”
MC Hạnh Thảo + Hồng Dũng
Xin được kể thêm, MC Hạnh Thảo ngoài tài ăn nói lưu loát, hoạt bát, tính tình hiền dịu dễ mến, còn là một trong những giọng ca đặc biệt của vườn văn nghệ VTLV. Nữ nghệ sĩ Thúy Nga cũng thật xứng đáng là một trưởng Ban Văn Nghệ với giọng ca luôn mượt mà, dầu năm tháng đổi thay giọng hát của chị vẫn luôn được mọi người ủng hộ.
Sau phần văn nghệ tiếp nối rộn ràng, là bài phát biểu của phó Ban Biên Tập Phương Hoa.
Phương Hoa + Thái Phạm
Những điểm chính yếu trong bài phát biểu của P.Hoa bao gồm: Cám ơn sự đóng góp bài vở của 34 tác giả khắp nơi, từ Hoa Kỳ đến các nước trên thế giới. Trong tuyển tập dày 428 trang này, có trên 165 bài thơ đủ thể loại, từ Đường Luật Thất Ngôn Bát Cú, đến Thất Ngôn Tứ Tuyệt Trường Thiên, xướng họa, rồi thơ Lục Bát, Ngũ Ngôn, và cả Thơ Tự Do… tất cả đều viết về Thiền, về cách làm sao để Sống Với Tâm Nhàn, do các nhà thơ nổi tiếng kỳ cựu như TT Thích Tánh Tuệ, Dương Huệ Anh, Cao Mỵ Nhân, Ngô Đình Chương, và rất nhiều nhà thơ trẻ gửi đến.
Đặc biệt, là 32 bài viết, gồm truyện ngắn, thuyết pháp, biên khảo, hồi ký… với những lời hay, ý đẹp, hướng dẫn thiền định, khí công, giúp người sống đời an lạc từ Thầy Thích Tánh Tuệ, GS Đỗ Quang Vinh, TS Mai Thanh Truyết, nhà văn Hồng Thủy, Sương Lam, Sao Khuê… và rất nhiều nhà văn khác nữa. Thêm vào đó là những bức thư họa đẹp và ý nghĩa vô song, giúp người xem thấy lòng thơ thới, cộng thêm và 2 bản nhạc thật hay, thật mượt mà từ lời ca đến nốt nhạc, về Thiền, và về tình yêu trong sáng, mà có lẽ độc giả sẽ phải tìm nghe cho bằng được trên YouTube sau khi xem, chưa kể đến một số bức ảnh nghệ thuật độc đáo, đẹp mê hồn, từ những nhiếp ảnh gia đầy chuyên nghiệp chụp.
Quan trong nhất, vì đây là TT chủ đề Thiền, nên VTLV không chủ trương bán quyển sách quý thuộc loại “gối đầu giường” này để gây quỹ cho sinh hoạt của hội như trước đây, và như các diễn đàn khác thường làm. Sách TT Sống Với Tâm Nhàn kỳ này in toàn màu, giá thành từ nhà xuất bản $19.98/quyển. Quý vị dù là thành viên hay không phải thành viên, ai muốn có sách thì mời liên lạc VTLV để đặt mua, sách sẽ được gửi đến địa chỉ quý vị, và quí vị chỉ gửi trả đúng với giá tiền sách + thuế + cước phí. (Giá tổng cộng trung bình 1 Book + Tax + Shipping mỗi tuyển tập gửi trong nước Mỹ total là $25. – Nếu mua nhiều có thể được giảm shipping)“
Kế tiếp, là phần văn nghệ giúp vui với nhiều ca sĩ trẻ tại San Jose và đến từ thành phố khác như, Anh Khoa: Keyboard; Thanh Tuấn: Âm Thanh (SJ); Cùng các ca sĩ: Duy Hải, Hồng Hạnh (Sacramento); Khôi Nguyên (SF); DIệu Thảo; Thanh Trúc; Thiên Duyên (SJ)… thật đặc sắc làm cho mọi người vừa thưởng thức những ly cà phê, sinh tố, trà trân châu… ngon tuyệt vời của quán COFFEE LOVER do VTLV chiêu đãi, vừa xem ca nhạc sống động, và vừa nhâm nhi hai món bánh kem ngon…mê ly.
Trưởng ban Truyền Thông Lê Tuấn
Sau đó là Trưởng Ban Truyền Thông VTLV, nhà thơ Lê Tuấn, lên phát biểu cảm tưởng về Tuyển Tập Sống Với Tâm Nhàn mà anh cũng là người bỏ nhiều tâm huyết ra cùng chung tay thực hiện với BBT. Đáng tiếc, khi ấy người viết đang bận rộn cùng trưởng BBT Thái Phạm ký sách SVTN phía bên ngoài cho những khách tham dự hỏi mua. Và vì cảm động thấy sự ưu ái của quý khách, P.Hoa khi ký sách đã chăm chú viết tặng kiểu “mì ăn liền” cho mỗi người hai câu thơ Lục Bát vào trang đầu sách, nên đã không ghi nhận hết được những gì nhà thơ Lê Tuấn phát biểu để tường trình, mong nhà thơ Lê Tuấn và quý vị thông cảm cho phần thiếu sót này. Những gì P.Hoa nghe, khi được khi không, gom lại là nhà thơ đã đọc bài thơ của Thượng Toạ Thích Tánh Tuệ, “Vội đến vội đi, vội nhạt nhòa – Vội vàng sum họp vội vàng xa – Vội ăn vội nói, rồi vội thở – Vội hưởng thụ mau để vội già,” cộng với lời mời gọi mọi người hãy bước vào thiền định để sớm nhận biết sự bình an trong tâm hồn.,” cũng như mời gọi khán giả “hãy tìm đọc Tuyển Tập Sống Với Tâm Nhàn.”
Cảm động nhất, là những quan khách có tấm lòng hào hiệp, họ đã nhận thấy sự phục vụ vì cộng đồng, vì bảo tồn Văn Hóa Việt vô vụ lợi của VTLV nên trong dịp này đã biếu tặng cho VTLV một số hiện kim. Thân hữu chỉ cho cái tên ngắn gọn là “Trâm” đã tặng phong bì $500, nhà thơ Minh Thúy Thành Nội tặng $100, và tân Hội Trưởng Lê Văn Hải tặng $400, cộng với một số hội viên, cố vấn… của VTLV cũng đã tặng một số tiền không nhỏ trong mấy lần gần đây, để VTLV mua máy lạnh cho phòng thu hình, và trang trải rất nhiều chi phí khác. Thật là rất đáng trân trọng vậy.
Và đây là tin mới đặc biệt hiện tại của VTLV: Để phục vụ quý tác giả và độc giả có hứng thú đọc sách online, BBT VTLV đã upload sách lên trang nhà, quý vị có thể ghé vào website vantholacviet.com để đọc.
Sau cùng, VTLV mong rằng sẽ gặp lại các tác giả và quý vị trong những TT sắp tới của VTLV, để chúng ta cùng làm cho:
VĂN THƠ xoay chuyển đất trời
LẠC VIỆT mãi mãi không rời VĂN THƠ
Phương Hoa
GIỚI THIỆU SÁCH MỚI: Sống Với Tâm Nhàn- Phương Hoa
Bốn câu thơ trên đây trích trong bài thơ Đường Luật Thất Ngôn Bát Cú có tựa đề “Sống Với Tâm Nhàn” cùng với tựa sách, được trình bày bằng những nét thư pháp mượt mà, lả lướt, của nhà văn Đỗ Dung, một cựu Dược Sĩ thời VNCH, cũng là bài thơ mở đầu giới thiệu Tuyển Tập văn thơ chủ đề Thiền “Sống Với Tâm Nhàn” do Thi Đàn Văn Thơ Lạc Việt vùng Thung Lũng Hoa Vàng San Jose California thực hiện.
Người Việt Nam hải ngoại chắc không ít người biết đến Văn Thơ Lạc Việt (VTLV), một diễn đàn văn học có số tuổi đời và uy tín khá cao ở California. Thi Văn Đàn “Văn Thơ Lạc Việt” được thành lập từ năm 1992, bởi 5 nhà thơ nhà văn tiền bối: Cố thi sĩ Hà Thượng Nhân, cố thi sĩ Hoàng Anh Tuấn, cố thi sĩ Chu Toàn Chung, thi sĩ Dương Huệ Anh, thi sĩ Thượng Quân, và với sự cố vấn của cố nữ sĩ Trùng Quang, cố Bình Luận Gia Sơn Điền Nguyết Viết Khánh, và cố Nhạc Sĩ Vũ Đức Nghiêm. Trải qua ba thập niên, nước Mỹ đã kinh qua bao thế sự thăng trầm, nhưng VTLV vẫn còn đứng vững, và ngày càng phát triển mạnh theo thời đại.
Những năm trước thời kỳ xảy ra đại dịch Covid-19, hàng năm VTLV đều tổ chức cuộc thi văn thơ có phát thưởng bằng hiện kim, đã quy tụ hàng nghìn tác giả tại Hoa Kỳ và khắp nơi trên thế giới gửi bài dự thi. Thêm vào đó, mỗi năm, kể cả năm vừa qua 2020, trong thời điểm toàn quốc Hoa Kỳ và thế giới thực hiện biện pháp cách ly, nhà nhà đóng cửa, thì VTLV vẫn tiếp tục thực hiện Tuyển Tập “Quê Hương Và Nỗi Nhớ.” Rồi đến đầu Xuân năm 2021, VTLV đã hoàn thành Đặc San Xuân Tân Sửu, một Đặc San Xuân in toàn màu với bài vở rất phong phú, giá trị và đã được rất nhiều văn thi sĩ cùng đồng hương khắp nơi khen ngợi ủng hộ. Sau sự thành công của ĐS Xuân Tân Sửu, VTLV tiếp thực hiện Tuyển Tập Sống Với Tâm Nhàn, 2021, và mới vừa hoàn thành, trong tháng 9/2021, còn nóng hôi hổi thơm mùi mực mới.
Nhà báo Lê Văn Hải của hệ thống tuần báo “Thằng Mõ” San Jose, cũng là chủ tịch VTLV, đã viết trong lời giới thiệu Tuyển Tập Sống Với Tâm Nhàn (SVTN), “Hy vọng sau khi đọc xong trên 400 trang sách này, không ít thì nhiều, mùi Thiền của thơ văn, sẽ thấm vào tim, để tâm hồn bay cao, cuộc sống được vui tươi, hạnh phúc hơn…”
Quả thật đúng như vậy. Mở ra vài trang đầu, đọc bài viết “Duyên Khởi Thơ Thiền” của nhà văn Tiến Sĩ Nguyễn Hồng Dũng, tôi rất tâm đắc với nhận xét của nhà văn, “… sức sống Thiền trong thi ca vô cùng bền vững, là tiếng nói từ cõi lòng hòa cảm nỗi yêu thương. Hãy trân quý từng lời, từng vần điệu bởi chính nó đã giải tỏa phần nào cái tinh thần stress trong cơn đại dịch, xóa tan mọi tạp nhiễm xô bồ, giành giựt hơn thua rồi mặc kệ cái thịnh suy giữa trần gian mà chúng ta đang sinh hoạt.” (Sống Với Tâm Nhàn, Tr. 14)
Đến bài viết “Quán Tâm Chính Là Tu Tâm” của Thượng Tọa Thích Tánh Tuệ, tôi đọc mãi mê từng chữ, từng lời vàng ngọc của Thầy, và cố gắng ghi nhớ những điều vi diệu, “Trong cuộc sống hằng ngày, con người bị tâm tham, sân, si chi phối thường xuyên.” Và “Nếu chánh niệm đầy đủ, ta ngăn ngừa được sự sanh khởi của chúng hay có thể phát hiện, đoạn trừ chúng ngay từ lúc vừa mới khởi sanh.” (SVTN tr.17). Đặc biệt nhất, là bài thơ “Vội” nổi tiếng của Thầy đã được loan truyền khắp mọi nơi:
“Vội đến, vội, đi, vội nhạt nhòa
Vội vàng sum họp, vội vàng xa
Vội ăn, vội nói, rồi vội thở,
Vội hưởng thụ mau, để vội già…” (SVTN tr.20)
Nhiều bài viết về Thiền khác của Thầy Thích Tánh Tuệ bài nào cũng chứa đựng những lời những giáo huấn quý giá, những điển tích rất nhiệm mầu của Phật, và thú vị hơn nữa, nhiều bài thơ về Thiền của Thầy đã được các thi nhân Phật Tử cùng xướng họa, dẫn người đọc lạc vào chốn rừng thơ bát ngát mênh mông, trăm hoa đua nở đủ sắc màu, những bông hoa tâm lành ý thiện, lòng trong dạ sáng… thấm đẫm hương vị Thiền và vô ưu vô uý…
Trong tuyển tập này, có một bài viết rất công phu, tỉ mỉ của Giáo Sư Đỗ Quang Vinh, bài “Thái Cực Dưỡng Sinh” chỉ dẫn môn thiền khí công: “Thiền cũng như Thái-cực-quyền đều là lưỡng diện của nhất điểm dưỡng sinh. Nói khác, cả hai phương-thức này đều nhằm giải-quyết những bế-tắc về tâm sinh lý ngõ hầu giữ-gìn sức khoẻ, ngăn ngừa và chữa trị bệnh tật mà tăng thêm tuổi thọ.” (SVTN tr. 53), GS Đỗ Quang Vinh viết. Giáo sư còn vẽ minh họa chỉ dẫn rõ ràng cách tập luyện, những huyệt đạo của con người, cách vận khí, điều tức, và khai thông kinh mạch.
Nhà thơ tiền bối Dương Huệ Anh đã góp mặt với nhiều bài thơ rất thanh thoát về Thiền, những câu trích dưới đây chứng minh cho sự hiểu biết mênh mông về Thiền Đạo của nhà thơ:
“Thế nào là Đạo là Thiền
Tân bình thường: Đạo
Ưu phiền sạch không
Nằm, Ngồi, Ăn, Ngủ, khoan dung
Sống trong Tĩnh Thức ngoài vòng chấp tranh” (SVTN tr. 81)
Cựu nữ Trung Tá Lục Quân Hoa Kỳ, nhà thơ gốc lính Phạm Phan Lang đã trải lòng thiền khi nhìn hoa súng trắng chờ nắng sớm bên sông, và nhờ thấm mùi Thiền nên nhà thơ buông xả hết cả những đợi chờ, trải lòng vô ưu trong nhiều bài thơ khác nữa. Và tôi thích thú đọc từng lời từng chữ những bài thơ xướng họa của thi sĩ tiền bối Thiền Sư Xóm Núi Ngô Đình Chương, một trong những giám khảo các cuộc thi Văn Thơ của Văn Thơ Lạc Việt, cùng các nhà thơ hậu bối, những bài như “Chiều Đông Trên Đỉnh Trường Lục” “Am Vắng,” “Chốn Ẩn Cư” và nhiều, rất nhiều bài thơ xướng họa khác cũng hay vô cùng mà nếu được phép, tôi sẽ “mượn tạm” mấy câu của cụ Tiên Điền để diễn tả những bài thơ này, “Lời lời châu ngọc, hàng hàng gấm thêu.”
Điều rất đặc biệt là, TT “Sống Với Tâm Nhàn” đã quy tụ rất nhiều Thi Văn Đàn bạn khắp Hoa Kỳ và thế giới tham gia. Tác giả Kim Oanh là trang chủ Diễn Đàn Long Hồ Vĩnh Long từ Úc Châu cũng góp những ý Thiền nhẹ nhàng trong bài thơ “Khúc Hát Sai Mùa”. Còn văn thi sĩ Nguyễn Phương Thúy, Hội Trưởng Diễn Đàn Cô Gái Việt từ Miền Đông Hoa Kỳ cũng mở rộng lòng từ, khi người ta xin thì cứ thoải mái cho, cho hết một nửa và còn cho mãi cho hoài, nhưng nếu người ta còn xin nữa thì vẫn cứ… cho tiếp, vì sự cho đi sẽ không bao giờ hết:
“Hỏi thêm một nửa, cho ngay
Nửa đi thêm nữa… vui thay vẫn còn
Cho hoài chỉ nửa hao mòn
Niềm vui san sẻ…. vo tròn phúc duyên” (SVTN tr. 141)
Khi đọc bài “Bên Bờ Tử Sinh” của nữ văn sĩ Đỗ Dung thuộc Ban Điều Hành diễn đàn Minh Châu Trời Đông, tôi cũng thấy lòng nhẹ nhàng theo, tác giả bị căn bệnh hiểm nghèo bác sĩ nói chỉ sống thêm vài năm nữa, mà nhờ nhiếp tâm thiền định, chẳng những thoát khỏi cây cầu sinh tử mà tác giả còn sống yêu đời và trở thành một nhà văn với nhiều sáng tác đi vào lòng độc giả.
Thật là một ngạc nhiên đầy thú vị khi “Sống Với Tâm Nhàn” chủ đề Thiền còn “quyến rủ” được một nữ văn thi sĩ người theo Đạo Chúa. Kim Loan cây viết trẻ từ tận xứ rừng phong Canada cho độc giả thưởng thức tấm lòng tha thứ và yêu thương như Đức Chúa của cô:
“Nếu biết đời này rồi sẽ qua
Mang nặng lòng chi, hãy thứ tha
Sống nhẹ nhàng cho lòng thanh thản
Yêu thương người như gương Chúa Ta” (SVTN tr. 155)
Đến bài viết hừng hực niềm tin, sự yêu đời của nữ ký giả lão thành Kiều Mỹ Duyên “Tình yêu, Tình Yêu, Tình Yêu Ơi,” đã đưa tôi quên hết muộn phiền, chỉ giữ lại lòng yêu người, yêu đời, ngắm hoa, nhìn chim hót…. Và khi đọc tới 66 bài thơ Thiền của cựu nữ Giáo Sư Giác Đạo sưu tầm và nhuận sắc, tôi như lạc vào cõi Thiền muôn lối nghìn phương, miên man học hỏi dù còn nhiều điều chưa hiểu hết. Cũng vậy, bài viết “Thiền Trong Sinh Hoạt” của nhà thơ Minh Thuý Thành Nội và rất nhiều bài thơ Thiền khác của thi nhân, tôi đọc xong tâm đắc lắm, nhưng đáng chú ý nhất là những điều đơn giản mà hữu ích sau đây khi một người muốn sống tốt:
“Lo ít, ngủ nhiều
Giận ít, cười nhiều
Ngồi xe ít, đi bộ nhiều
Nói ít, làm nhiều
Tham lam ít, bố thí nhiều” (SVTN tr.192)
Một nữ tác giả có cái bút hiệu ngồ ngộ làm người ta …khó quên, “Thúy M,” từ miền Đông DC đã gửi gắm cho độc giả những kinh nghiệm về thiền, khi đã nhập định thì quên hết phòng thiền, quên cả… người ngồi bên, để “Hồn trong trạng thái tĩnh nhiên/Số không tròn trĩnh tâm thiền trống trơ…” (SVTN tr. 201)
Câu chuyện “Ở Trọ” của nữ văn sĩ Nguyễn Thị Thanh Dương và bài thơ Thiền của tác giả đã cho tôi mở lòng ra và tin vào cái suy nghĩ: “…nhà to đẹp hay nhà cũ xấu cũng chỉ là quán trọ ven đường đời cho ta dừng chân và một ngày nào đó ta sẽ về nơi yên nghỉ sau cùng đó mới là căn nhà vĩnh cửu của riêng ta.” (SVTN, tr. 212)
Còn đối với thi sĩ Như Thu, thì hình như thiền đã in đậm vào tâm trí. Rất nhiều bài thơ trong Tuyển Tập Sống Với Tâm Nhàn của Như Thu đưa độc giả đến cõi thiền, từ “Niết Bàn Chẳng Xa” đến “Ở Đây, Bây Giờ” rồi “Tuổi Đời”… đến bài “Tĩnh Lặng” đã hấp dẫn nhiều bạn thơ cùng xướng họa. Tác giả Như Thu đã nhận chân ra đời là vô thường, không nên mơ mộng huyễn hoặc mà chỉ nhìn vào hiện tại:
“Ngày mai, chuyện của ngày mai
Mong cầu gác lại tương lai đừng chờ
Hôm nay, hiện tại, bây giờ
“Ở đây” chỉ có “bây giờ” mà thôi” (SVTN tr.216)
Nữ văn thi sĩ Sao Khuê cũng từ Canada, tự xưng là mình đang “Mon Men Cửa Thiền,” mà đã viết nên một câu chuyện liêu trai “Bến Mê” thật kỳ lạ, thật liêu trai, nhưng những nhân vật trong truyện cũng đều học được thế nào là nhân quả luân hồi, qua lời giảng dạy của sư cụ thiền sư.
Kế đến là bài biên khảo “Thiền Có Thật Sự Cần Thiết Cho Con Người” của nhà thơ Lê Tuấn. Có thể thấy đây là một bài biên khảo được tác giả dành nhiều tâm huyết và công phu để thực hiện. Nhiều phương pháp thiền được phân tích rất chi tiết, và các tư thế ngồi khi thiền định cũng được tác giả minh họa rõ ràng. Thêm vào đó, rất nhiều bài thơ về Thiền của tác giả Lê Tuấn đã được các nhà thơ khác đồng cảm và cùng chung tay xướng họa, chắc chắn sẽ làm độc giả thích thú .
Nữ văn sĩ Hồng Thuỷ, chủ tịch Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ với hai bài viết rất hay, nhưng cảm động nhất là bài “Chiếc Phong Bì Tím Ngày Đầu Xuân” kể về một bà mẹ Mỹ có con trai sang chiến đấu rồi mất tích bên Việt Nam, đã chuyển sự kỳ thị, sự ghét bỏ người Á Châu, khi biết tác giả là người Việt Nam, và từ đó hết lòng giúp đỡ, kể cả việc mỗi lần Tết Âm Lịch đến bà đem tặng tác giả phong bì lì xì màu tím trong đó đựng bì lì xì đỏ với tiền mới để chúc may mắn theo phong tục người Việt Nam. Riêng thiền giả Nguyễn Thị Yến trong bài “Đêm Diệu Nhân” và một bài viết, bài thơ khác đã chia sẻ nhiều điều rất bổ ích từ những khóa thiền mà tác giả tham dự.
Nổi bật là, nữ sĩ Cao Mỵ Nhân từ trang Hải Ngoại Phiếm Đàn cũng đã đóng góp nhiều bài thơ trích từ tác phẩm “Đưa Người Tình Đi Tu” như “Sắc Tức Thị Không,” “Thiền Động” và nhiều bài thơ tình yêu mà rất thoát tục. Tôi thấy có chút xao xuyến bâng khuâng khi đọc những dòng thơ trong bài “Đứng Trước Ngõ Hạnh” này:
“Ngõ hạnh vẫn nhờ người nhổ cỏ
Để hoa nhân ái nở chan hòa
Tam quan buồn bã chờ năm đó
Giờ đã như là chẳng ghé qua” (SVTN tr. 323)
Gần cuối sách có bài “Quét Lá Sân Chùa” của tác giả Nguyện Thị Thêm, đó là những tưởng nhớ nhẹ nhàng nhưng đầy thử thách của việc tu hành và xây dựng một ngôi Tam Bảo, nhưng “Yêu Thương” mới là câu chuyện cảm động rất đáng phải đọc cho kỹ để cảm nhận cái hay, cái tình cảm yêu thương chân thật kiếp người. Văn thi sĩ Sương Lam là trang chủ “Một Cõi Thiền Nhàn” ở Portland, Oregan, đã có bài viết “Một Chữ Tâm” đầy ý nghĩa…và bài “Dòng Sông Cuộc Đời” cùng những bài thơ Thiền rất thoát tục, rất an nhiên, mà tôi mãi mê dõi theo từ đầu đến cuối. Còn bài viết thật đặc biệt về triết lý sống “Wabi Sabi” của người Nhật do Tiến Sĩ Mai Thanh Truyết biên khảo cũng vô cùng thú vị, và rất lạ lùng, đã đưa tôi đi từ ngạc nhiên này đến bất ngờ khác…
Tóm lại, trong tuyển tập này còn rất nhiều văn, thi, nhạc, họa, sĩ tham gia. Thơ của các nhà thơ Trần Cẩm Thành, Thanh Hòa, Hoàng Mai Nhất… đều chứa đựng tâm thiền, trí không, khiến người đọc cảm thấy thật nhẹ nhàng. Và thi sĩ Mặc Khách với nhiều bài thơ cũng đầy thiền vị. Đọc xong những bài thơ của tác giả Mặc Khách, tâm tôi đọng lại mấy lời này, “Ta về ngồi đếm hư hao/Chìm trong bể khổ thương đau kiếp người/Lợi danh nhường lại cho đời/Đường về cõi tịnh buông rơi nhẹ lòng.”
Ngoài ra còn có một ca khúc “mới toanh” của nhạc sĩ, cũng là trưởng Ban Biên Tập VTLV, Thái Phạm, phổ từ bài thơ “Nếu Tình Là” của thi sĩ Lê Tuấn, và nhạc sĩ Từ Nguyên đóng góp một bài viết về Thiền cùng khúc ca Đạo Nguyện. Nhiếp ảnh gia Lê Đức Tế cũng góp mặt với bộ ảnh chụp nghệ thuật sống động và điêu luyện. Và câu chuyện cuối, “Một Thoáng Di Linh” rất dễ thương, viết về mối tình trong sáng của chàng lính trẻ VNCH, mơ thầm một người con gái nhưng lặng lẽ để nàng vào Dòng Tu dâng đời cho Chúa, của văn thi sĩ Chinh Nguyên, cựu chủ tịch VTLV, làm cho tôi bồi hồi, gấp sách lại mà lòng vẫn cảm thấy bâng khuâng…
Sau cùng, Tuyển Tập “Sống Với Tâm Nhàn” là một quyển sách rất giá trị, rất hữu ích, đáng để đọc trong thời điểm khắp nơi vẫn còn lo âu vì dịch bệnh hoành hành. Đọc để giúp cho lòng thanh thản và để cuộc sống được tự tại an nhiên hơn.
Xin trân trọng giới thiệu cùng quý độc giả khắp nơi.
Sách sẽ được VTLV ra mắt độc giả vào Chúa Nhật này, 26 tháng 9, 2021, tại San Jose California.
Địa điểm: COFFEE LOVER 1855 ABORN ROAD, SAN JOSE, CA, 95121
Phương Hoa
Chùm THƠ Trăng Và Mùa Thu: Lê Tuấn + Minh Thúy + Hoàng Mai Nhất + Thái Phạm + Phương Hoa
Nguồn ảnh: internet
Thơ Xướng Họa: THUNG LŨNG MÙA THU -Lê Tuấn + Phương Hoa & NHỊP TANGO – THƠ Phương Hoa
THƠ XƯỚNG HỌA -Mùa THU Của Em Và Của Anh -Lê Tuấn & Họa Sợi Tơ Thu – Phương Hoa
nguôn ảnh: Internet
TƯỞNG NIỆM 9-1-1 – Lê Văn Hải – Lê Tuấn – Minh Thúy – Phương Hoa
Lời phát biểu của Chiến hữu Lê Văn Hải, đại diện Liên Hội Cựu Quân Nhân VNCH Bắc Cali, trong buổi Lễ Tưởng Niệm Nạn Nhân 9/11.
Kính thưa tất cả Quý Quan Khách hiện diện,
-Bằng giây phút này, 11 tháng 9 năm 2001, 19 tên khủng bố Al-Queda, đã dùng 4 chiếc máy bay hàng không dân sự, đâm vào những biểu tượng quyền lực, kinh tế, của nước Mỹ, cũng là Quê Hương thứ 2 của chúng ta.
-Bằng giây phút đau đớn này, gần 3 ngàn người đã thiệt mạng, dưới bàn tay tàn bạo của những kẻ khủng bố, mang nặng lòng thù hận, không còn trái tim con người, gây đau thương, để thành một biến cố khủng bố tồi tệ, chết chóc nhiều nhất trong lịch sử!
-20 năm sau, giờ thứ 25, lại thêm 13 Nam Nữ Quân Nhân Hoa Kỳ, đã hy sinh trong cuộc chiến chống quân khủng bố Taliban, tại chiến trường A Phú Hãn.
-Xin được thay mặt Liên Hội CQN VNCH Bắc Cali, hiệp tâm, góp lời nguyện cầu cho những Anh Linh người đã nằm xuống yên nghỉ. Xin Thượng Đế vẫn đoái thương Đất Nước mà Người hằng yêu mến. Gìn giữ người dân yên bình và một đời sống an vui tốt đẹp.
Trước khi dứt lời, cũng xin nhắc nhở: Quê Hương Việt Nam chúng ta, cũng đang bị cai trị dưới bàn khủng bố độc tài của Đảng Cộng Sản Việt Nam.
Hãy cùng đứng lên chống bọn Khủng Bố! dưới bất cứ hình thức nào!
LÊ VĂN HẢI
Tưởng Niệm 20 Năm 911 (2001–2021)
Bằng giây phút này, cách đây 20 năm về trước: Những hình ảnh không thể nào quên của vụ khủng bố 11/9!
(Lê Văn Hải lượm lặt và trình bày)
-Cuộc khủng bố tồi tệ nhất trong lịch sử nước Mỹ, đã 20 năm, mà mới như ngày hôm qua! Giờ đây, mọi người có thể dừng lại tại Đài Tưởng Niệm Trung Tâm Thương Mại Thế Giới ở Manhattan tại Thành Phố New York. Để tưởng niệm cuộc tấn công khủng bố quy mô tàn bạo vào Trung Tâm Thương Mại Thế Giới, làm 2,996 người tử nạn và hơn 6,000 người bị thương.
-Hình ảnh đau thương về vụ tấn công khủng bố cách đây 20 năm, vẫn còn ám ảnh in đậm trong tâm trí người Mỹ nói riêng và thế giới nói chung, khó mà phai nhòa. Đó là giây phút kinh hoàng, khi các máy bay không tặc lao thẳng vào tòa tháp đôi và Lầu Năm Góc, rồi bốc cháy như ngọn đuốc! Lửa khói mù mịt, cảnh đổ nát như bãi chiến trường!
-Cột khói lớn tràn ra từ tòa tháp phía Bắc, của Trung tâm Thương mại Thế giới (WTC) ở New York, sau khi bị đâm bởi phi cơ bị không tặc khống chế, gây ra thảm họa.
-Đúng 20 năm trước, bằng giây phút này, những tên không tặc Hồi Giáo quá khích, đã cướp 4 máy bay hàng không dân sự chở khách và gây ra vụ khủng bố chấn động thế giới. 2 phi cơ lao vào tháp đôi WTC ở New York, chiếc thứ 3 đâm trúng Ngũ Giác Đài và chiếc thứ 4 rơi xuống cánh đồng ở Pennsylvania. Gần 3.000 người đã thiệt mạng trong vụ thảm sát kinh hoàng, gây nhiều thương đau nhất trong lịch sử đất nước này.
-Tòa tháp Nam của trung tâm thương mại bị phá hủy, sau đó sụp xuống thành núi gạch vụn khổng lồ.
-Những tòa nhà thấp hơn ở Manhattan, New York, cũng chìm trong biển khói và các mảnh vỡ sau khi tòa tháp đôi sụp đổ.
-Đám khói lửa khổng lồ tại hiện trường. Khi vụ tấn công xảy ra, hàng nghìn người đang làm việc trong tòa tháp. Những người ở phía dưới khu vực máy bay lao trúng có thể may mắn thoát thân, nhưng phần lớn người ở phía trên bị kẹt lại. Nhiều người hoảng sợ, lao xuống mặt đất! tan xác thê thảm!
-Rất nhiều người bị treo lơ lửng trên những ô cửa sổ của tòa tháp Bắc trong ngày 11/9. Cảnh la hét, cứu giúp trong tuyệt vọng! hình ảnh quá đau thương!
-Ngũ Giác Đài cũng không nằm ngoài mục tiêu của vụ khủng bố. Những người thiệt mạng ngày 11/9 bao gồm 343 lính cứu hỏa và 23 cảnh sát.
-Những con số thương đau kinh khủng: Giới chức Mỹ đã tìm thấy 19.500 mảnh thi thể của các nạn nhân trong đống đổ nát, sau khi biểu tượng tháp đôi của thành phố New York sụp đổ. Chỉ 291 thi thể trong số gần 3.000 người thiệt mạng còn nguyên vẹn. Các nạn nhân có độ tuổi từ 2 đến 85. Khoảng 75–80% người thiệt mạng là nam giới.
-Khói bụi đã gây ra nhiều hậu quả sức khỏe lâu dài đối với người dân New York.
-Cảnh Ground Zero (Vùng đất số không) là nơi 2 tòa tháp sụp đổ. Và trên chính vùng đất này, người Mỹ đã xây đài tưởng niệm các nạn nhân xấu số hiện nay.
-Đường tàu điện ngầm phía dưới trung tâm thương mại cũng bị hư hỏng nặng. Trước ngày 11/9/2001, các quan chức chính quyền cấp cao của Mỹ, không coi chủ nghĩa khủng bố hay chủ nghĩa Hồi giáo cực đoan là ưu tiên hàng đầu. Sau sự kiện 11/9, chính quyền Mỹ tiến hành ngay cuộc chiến chống khủng bố. Cuộc chiến này không chỉ nhắm tới lực lượng Al Qaeda mà còn nhắm vào chủ nghĩa khủng bố toàn cầu.
– Một nhân viên cứu cấp được giải cứu khỏi đống đổ nát. Sau thảm kịch này, người Mỹ trở nên thận trọng, phòng ngừa hơn bao giờ hết. Thay đổi toàn diện cách sinh hoạt: Từ các nhà ga, bến tàu, sân bay, tới các địa điểm quan trọng khác, nguyên tắc kiểm tra an ninh trở nên gắt gao hơn nhiều. Các kỹ thuật đối phó với khủng bố, được dạy kỹ lưỡng trong các chương trình đào tạo chuyên viên, biến cố đặc biệt ảnh hưởng lớn đối với ngành hàng không riêng gì nước Mỹ mà của cả thế giới
-Tượng Nữ thần Tự do ở Mỹ nhìn từ thành phố New Jersey, “chứng kiến” rõ ràng nhất, vùng khói mù mịt ở New York trong ngày đau thương này.
-Hình ảnh Tổng thống Mỹ, George W. Bush nói qua loa phóng thanh, điều động cứu giúp, chấn an người dân tại đống đổ nát ở toà tháp đôi tại New York
-Một nhóm lính cứu hỏa, đi giữa các đống đổ nát của toà tháp đôi.
-Tại hiện trường, một người lính cứu hoả kêu gọi đồng đội tới tiếp ứng, chữa cháy.
-Khủng bố 9/11 nhắc nhở con người “Yêu Thương nhau, sẽ biến trái đất này thành Thiên Đàng, ngược lại, Thù Hận sẽ biến nó thành Địa Ngục!”
LÊ VĂN HẢI
MỪNG LỄ LAO ĐỘNG HOA KỲ: Lê Văn Hải & THƠ Phương Hoa
Cuối Tuần Này: Mừng Lễ Lao Động Hoa Kỳ (Labor Day)
Ý nghĩa ngày Lễ: Chỉ có Lao động, lao động, lao động! Với bàn tay lem luốc, công việc cực nhọc, vầng trán thấm mồ hôi. Mới biến thế giới này tốt đẹp hơn! Không còn cách nào khác!
Danh Ngôn Vinh Danh Lao Động:
-Tôi chưa bao giờ vô tình làm điều gì, cũng như không phát minh nào của tôi đến từ sự vô tình cả. Chúng đến từ những vất vả, kết quả của lao động! (Thomas Edison)
-Ý tưởng phải được tạo thành qua khối óc và bàn tay cần cù lao động của những người tốt và can đảm. Không thì tất cả cũng chẳng hơn là những giấc mơ. (Ralph Waldo)
-Người lao động là người hạnh phúc nhất. Chính những kẻ nhàn rỗi, lười biếng, mới là người khốn khổ! (Benjamin Franklin)
-Anh phải lao động không mệt mỏi và táo bạo, nếu anh thực sự muốn sống hạnh phúc và có ý nghĩa! (Vincent Van Gogh)
-Thế giới đang tiến về phía trước, không phải bởi những cú đẩy mạnh mẽ của những anh hùng, những thần thánh. Mà bởi tổng hợp những cú đẩy yếu ớt của những người lao động lương thiện. Chúng trở thành sức mạnh vô song! (Helen Kell)
-Người lao động chăm chỉ, không bao giờ tuyệt vọng, bởi họ tin tưởng rằng, tất cả điều tốt đẹp đạt được, tất cả bằng sự chăm chỉ lao động!
Mừng Lễ Lao Động
Ngày lễ này, được mừng vào thứ Hai đầu tiên, của tháng 9 mỗi năm. Năm nay, vào Thứ Hai, ngày 6/9/2021.
Đây là một trong những ngày lễ lớn quốc gia, mọi người dân được hưởng một cuối tuần dài vui vẻ, để nghỉ ngơi, vui chơi với bạn bè và người thân.
Lễ Lao Động là ngày dành riêng để tôn vinh và ghi nhận sự đóng góp quan trọng Lực Lượng Lao Động, cho xã hội và kinh tế, đóng góp vào sự phát triển phồn thịnh của đất nước Hoa Kỳ, một trong những quốc gia giầu có nhất thế giới.
Ý tưởng có ngày lễ này, do từ một người thợ máy, tên Marguire Matthew, người Mỹ gốc Ái Nhĩ Lan, cũng là một đoàn viên trong trong Nghiệp đoàn lao động. Ông muốn những công nhân phải có một ngày được vinh danh và nghỉ ngơi, như nước láng giềng Canada đã thực hiện, và tranh đấu để có một ngày như thế tại Mỹ.
Lễ lao động đầu tiên được tổ chức vào năm 1882, nhưng đến năm 1884 mới thành ngày lễ chính thức.
Trong ngày lễ này, các hiệp hội công nhân, các nghiệp đoàn, thường tổ chức những buổi diễn hành lớn, hòa nhạc, bắn pháo bông, sự kiện thể thao, nhằm tôn vinh các lực lượng lao động đủ mọi ngành nghề của đất nước.
-Không chính thức, nhưng hầu hết người Mỹ dùng ngày này, để đánh dấu sự chấm dứt của Mùa Hè, để bước qua Mùa Thu.
-Sinh viên, học sinh bắt đầu mùa tựu trường.
-Mùa Football bắt đầu! (NFL thường chơi trận banh đầu tiên vào thứ Năm, sau ngày lễ.)
– Đây cũng là dịp đánh dấu ngày mua sắm hàng hóa, quà bánh, vật dụng sửa soạn cho những ngày lễ lớn cuối năm. Thương vụ thu nhập chỉ thua ngày Black Friday (Lễ Tạ Ơn)
-Dịp cuối cùng để thực hiện các sinh hoạt ngoài trời, như cắm trại, ra biển, picnic, nướng barbecue, giã từ những ngày nắng ấm, trước khi trời trở lạnh.
Lời Chúc Mừng
Kính chúc Quý Vị, Gia Đình vả Người Thân: Một ngày lễ Lao Động Vui Vẻ, Hạnh Phúc, Khỏe Mạnh, An Vui và đạt mọi điều ước muốn trong cuộc sống.
Lê Văn Hải
VTLV CHÀO MỪNG Nhạc Sĩ TỪ NGUYÊN – Phương Hoa & Ca Khúc GÓC THU BUỒN -Từ Nguyên
Lê Văn Hải
Chúc Mừng VTLV
Có Tin Vui…Dồn Dập!
Lê văn Hải
Thành Kính Tiễn Đưa: Cụ TRƯƠNG ĐÌNH SỬU – Lê Văn Hải & Phương Hoa
Tin Buồn.
Nhóm Mõ Nhân Ái (Homeless) xin thông báo tin buồn:
Cụ Trương Đình Sửu
Thành viên danh dự của Nhóm (trên 10 năm)
Vừa qua đời vào lúc 7 giờ 30 tối, Chủ Nhật ngày 29 tháng 8 năm 2021, vừa qua. Tại San José.
Cụ là những Bô Lão được rất nhiều người thương mến. Tính tình từ tốn ôn hòa, đầy nhiệt tâm. Hoạt động cộng đồng năng nổ tại Bắc Cali, khoảng từ 1980 đến năm 2000.
Gần cuối đời, hay ra thăm hỏi, tặng quà, giúp đỡ Khách Không Nhà (Homeless)
Hưởng Thọ 97 Tuổi! (3 năm nữa tròn 100!)
Chương trình Tang Lễ, xin được thông báo sau.
Vô Cùng Thương Tiếc.
Lê Văn Hải
THƠ Xướng Họa Chào Mừng THÀNH VIÊN MỚI Ngọc Hạnh – Phương Hoa – Minh Thúy + Hoàng Mai Nhất & LỜI CHÚC MỪNG H/T Lê Văn Hải + 2 Bài Viết “Hoa Thịnh Đốn và Bức Tường Đá Đen” & “Vào Thu” của Tác giả Ngọc Hạnh
Tác giả Ngọc Hạnh
Tóm tắt tiểu sử:
Tên: Nguyễn Thị Ngọc Hạnh
Bút hiệu: Ngọc Hạnh
Cử Nhân Văn Khoa Đại Học Văn Khoa Sài Gòn
Cựu giáo Sư Đệ II Cấp Trường Trung Học Nguyễn Trãi Sài Gòn
Định cư VA, Hoa Kỳ năm 1980
*
Thành Viên: Văn Bút Miền Đông Hoa Kỳ, Cô Gái Việt, Minh Châu Trời Đông
Công tác với: Kỷ Nguyên Mới, Đặc San Không Quân, Thương Mại Miền Đông, Diễn đàn huongduongtxd.com
*Giải thưởng Văn Chương của Việt Báo, hạng Danh Dự năm 2019
*
Sách đã Xuất Bản:
Du Ngoạn Đó Đây IV: Xuất bản 2017
Du Ngoạn Đó Đây III: Xuất bản 2012
Du Ngọan Đó Đây II: Xuất bản 2008
Du Ngoạn Đó Đây I: Xuất bản 2007
Chút Lời Vỗ Tay Chào Mừng!
Lê Văn Hải
VTLV rất hân hạnh, nồng nhiệt đón chào Nhà văn, Nhà thơ nữ Ngọc Hạnh…đã gật đầu tham gia… nhập đàn! với Chúng ta.
Đây là cây bút nữ rất…nặng!…trên cả 100 ký! (Vì lúc nào cũng mang trong người, cả… “bầu!” chữ nghĩa!)
Từ VN, Chị đã tốt nghiệp Cử nhân Văn khoa, Giáo sư trường Trung học nổi tiếng Nguyễn Trãi.
Ra Hải ngoại, sinh hoạt Văn nghệ với nhiều tạp chí, diễn đàn khắp nơi, ít ra cũng đã trên 20 năm!
Cách đây khoảng 2 năm, Chị đã đoạt giải Văn chương “Viết Về Nước Mỹ” của Việt Báo, Thành viên của Văn Bút VN Hải Ngoại, đã xuất bản ít nhất là 4 tác phẩm….
Đây chỉ là ít nét của Cây bút nữ… “dữ dằn” này. (Viết ra chi tiết, phải đi bác sĩ, vì…gẫy cả cái tay!)
Một lần nữa, xin gởi Chị Bó Hoa Chào Mừng! Xin Chị cứ tự nhiên (không cần bỏ giầy, guốc, dép)…rước Chị vào Nhà! (Thay vì lên đồi!)
Kính Mời.
*Đây là tin vui, nên lời văn, có thiếu chút…đàng hoàng, đứng đắn! Mong Chị thứ lỗi.
VÀO THU
Chúng ta đã vào hơn giữa Tháng Tám, trẻ em đã vào trường lại, cây lá mầu xanh đã bắt đầu đổi vàng, trời chiều mang chút sương lạnh, dấu hiệu chào đón…Thu Đã Về!
Mùa Thu, mùa của những…”Con Nai Vàng Ngơ Ngác!” Mùa của thi nhân. Nào mời tất cả chúng ta cùng thưởng thức một Cô Nai say sưa trong Rừng Thu nhé, qua ngòi bút của Chị Ngọc Hạnh. Xin mời…..
LÊ VĂN HẢI
TÌNH THU
Ngọc Hạnh
Trời đã vào Thu, lá trên cành cây chung quanh nhà tôi đã đổi màu tuyệt đẹp, vàng cam, hồng
hồng, vàng tươi….Thỉnh thoảng một cơn gió thoảng qua là hàng ngàn chiếc lá rơi như đàn bướm lượn, đẹp mắt vô cùng.. Nhìn lá vàng rơi tôi nhớ đến những lần đi du ngoạn mùa Thu với bạn bè cùng sống trong vùng, do một nhà văn kiêm nhà thơ lão thành khởi xướng và hướng dẫn. Anh như con chim đầu đàn, từng là chủ bút các Tuần báo, Nguyệt san ở Việt nam và Hoa kỳ, xuất bản nhiều tâp thơ, truyện ngắn, truyện dài… Nhìn thác nước, trời xanh hay bất cứ cảnh đẹp nào anh là sáng tác một bài thơ.Tuổi cao nhưng thơ văn anh ướt át, tình cảm đậm đà chẳng khác chi người trẻ tuổi. Anh yêu thiên nhiên, sông núi, yêu quê hương, và yêu… người đẹp.
Theo anh con người có thể đẹp về thể chất hay tâm hồn. Lúc nào gặp cũng thấy y phục anh cũng tươm tất, chỉnh tề. Tóc anh bạc trắng như ông tiên nhưng nếu ai hỏi anh bao nhiêu tuổi, anh chỉ cười và bảo nhà văn nhà thơ không có tuổi. Lúc chị còn ở trên đời, anh là người chồng tốt, chăm sóc, đưa vợ đi đây đó. Chị bệnh anh tận tình chạy chữa, săn sóc thưc ăn giấc ngủ. Anh còn chịu khó đón đưa các bạn khác đến nhà chơi mà chược với chị cho chị vui. Vì phần lớn thơ anh là thơ tình, ngọt ngào, nên tôi hỏi chị có ghen tị với những người tình trong thơ văn của anh không. Chị trả lời liền, “đó là nguồn cảm hứng để sáng tác, không có thật đâu.” Hỏi chị nếu có kiếp sau chị có bằng lòng làm vợ anh lần nữa không, chi trà lời là “bằng lòng cả hai tay”, vui chưa.
Chị mất ít lâu anh có bạn gái. Tại sao không? Có người trò chuyện cho vui khoảng đời còn lại là điều may mắn, không phải ai cũng có được ở tuổi vàng như anh. Anh quan niệm sống một ngày vui một ngày. Buồn bã, âu sầu phiền muộn ảnh hưởng đền sức khỏe, mang bệnh làm phiền gia đình là không có anh. Các con anh có hiếu, mua xe mới để anh đi lại và đưa đón… bạn gái cho an toàn.
Theo anh tình yêu là đề tài không bao giờ chán từ ngàn năm trước, từ Âu sang Á, từ vị vua sang
cả cho đến thường dân áo vải chân đất. Vì tình yêu mà hoàng tử nước Anh chia tay với vợ, một
công nương xinh đẹp, cưới một phụ nữ lớn tuổi có chồng có con, nhan sắc thua kém vợ mình rất
xa. Vì tình yêu các bà vợ tù không quản ngại đường xá xa xôi, từ Nam ra Bắc tay xách, nách
mang, lội suối qua đèo thăm chồng trong trại cải tạo.
Và hôm nay vì tình yêu cô bạn Hảo của tôi cũng ngất ngư, nàng xin nghỉ một ngày để đến tôi chơi và tâm sự. Hảo có bạn trai. Hai người quen nhau trên mạng lưới. Lúc đầu tưởng là trò chuyện cho vui ai ngờ thành bạn thân. Họ nghiện thư nhau từ lúc nào chẳng biết. Không có thư thì mong.
Xa cách nhau mấy ngàn dặm nhưng họ điện thư cho nhau hàng ngày, kể cho nhau nhưng chuyện
bình thường trong ngày, trên báo chí sách vở, tin tưc …
Hảo học ở anh tính lạc quan, hiếu học. Tục ngữ, ca dao, văn, thơ, địa lý, lich sử, âm nhạc bạn Hảo giảng trơn tru. Ngoài ra bạn Hảo có tính thương người. May mắn được chỗ làm tốt, có lương cao, anh thường giúp đỡ người nghèo, bệnh tật ở quê nhà. Hảo muốn đóng góp với anh trong việc thiện nhưng anh bảo có thể lo nổi môt mình. Anh chuyễn cho Hảo xem thư cám ơn của cá nhân hay hội đoàn. Anh cũng hay nhắc tới người Mẹ đã qua đời với lòng ngưỡng mộ, kính yêu. Lúc sinh tiền bà đã nêu gương tốt cho con, hay giúp đỡ, cưu mang người nghèo khó.
Bạn Hảo còn là người khéo nói. Anh nhẹ nhàng, ân cần, và có tình khôi hài. Được điên thư anh,
Hảo khúc khích cười một mình. Họ có cảm tưởng rất gần gủi nhau tuy cách xa hàng 5, 6 giờ bay.
Hảo vui khi nhận điện thư của bạn, có khi 3, 4 lần một ngày cho đến khi Hảo hết hồn nghe bạn
bảo ngơ ngẩn nhớ thương, muốn vượt ngàn dặm đến thăm Hảo để tính chuyện lâu dài…Hảo
phân vân. Anh chưa hưu trí và ít tuổi hơn Hảo nhưng anh quan niệm giống số người Mỹ, chàng
kém tuổi hơn nàng vẫn có thể yêu nhau và ở với nhau lâu dài, Anh nêu trường hợp của Halle
Berry và Demi Moore… và anh nói tuổi tác chênh lệch, tiếng đời dị nghị, anh không bận tâm. Anh bảo tuổi nào cũng đẹp, cuộc đời nào cũng đáng yêu nếu biết sống cho hợp với tính tình mình, nếu biết yêu đời, biết yêu người và biết vui, biết thụ hưởng những gì trời cho. Anh nói nếu muốn thì có thể xin đổi đi tiểu bang khác dễ dàng.
Xúc động, Hảo tự hỏi thương yêu lúc mùa thu của cuộc đời thì có nên chăng? Hảo phân vân,
vương vấn. Bao nhiêu năm lẻ loi, bận bịu với bổn phận. Nay các con trưởng thành được nhàn hạ tung tăng, gặp chuyện này thật là chẳng giống ai. Truyện Kiều đã có câu
Ma đưa lối, quỷ dẫn đuờng
Tìm chi nhưng lối đoạn trường mà đi ……
Thật là bỏ thì thương, vương thi tội. Hảo bàn với tôi có nên khuyên anh quên đi “dự tính lâu dài” của anh chăng. Bạn bè quý mến nhau, chia sẻ , tâm sư với nhau là quý lắm rồi,là ơn phươc bề trên, tham lam chỉ cực thân thôi.Thừơng quen biết thì nhiều nhưng bạn thân có được mấy người, hiếm như mưa sa mạc. Nghe Hảo tâm sự tôi nhớ lại bài TINH GÌA của Phan Khôi:
……..Ôi, đôi ta tình thương nhau thì đã nặng Mà lấy nhau thi không đặng…Nhưng ……….. Buông nhau thì sao nỡ ….
Theo tôi mỗi người môt duyên phân, tùy quan niêm mỗi người. Nếu có thể đem niềm vui đến cho bạn mình và bản thân, không làm phiền kẻ khác, tại sao không. Đó là ý kiến của người quê mùa nhưng Hảo quyết đinh mà thôi.Vả lại đâu cần phải sống chung mới hạnh phúc. Nhà thơ niên trưởng kể với tôi mỗi ngày ông tặng cho ngươi yêu một bài thơ dù nàng không phải là thi sĩ.
Thỉnh thoảng anh mới găp và đưa nàng đi nghe nhạc, xem phim… Anh vui, khỏe mạnh cho đến
khi lìa đời thình lình vì bệnh tim (?) và các con cũng vui lây.
Nhìn ra sân hoa cúc đang nở rộ màu sắc rực rỡ nhưng sẽ phai tàn, buồn hiu khi mùa Đông đến và tôi chợt nhớ câu thơ của cô em Ngọc Dung:
Xuân của đất trời, Xuân đi rồi đến
Xuân của loài người, Xuân đến rồi đi
Tôi cầu mong Hảo và mọi người có đủ niềm vui, có tình yêu thương,được hạnh phúc, sống vui
trên đời dù ở quê hương hay hải ngoại…
Ngọc Hạnh.
Ký sự:
Hoa Thịnh Đốn và Bức Tường Đá Đen
Ngọc Hạnh
Tuần lễ vừa qua vợ chồng người cháu gọi bằng cô từ Cali đến Virginia thăm tôi. Đã lâu cô cháu chưa gặp nhau, chỉ liên lạc qua điện thoại hay điện thư mà thôi. Mấy lần hai cháu đinh đi thăm cô nhưng việc nhà việc sở lần lữa mãi.
Nhân dịp được nghỉ lễ “Chiến Sĩ Trận Vong“ (Memorial Day) hai cháu quyết đinh ghé Virginia thăm cô và các em họ, trên đường đi Luân Đôn dự lễ tốt nghiệp con gái. Từ Cali bay thẳng đến Luân Đôn giá máy bay rẻ hơn từ Washington DC đi Luân Đôn dù đường bay ngắn hơn.
Tháng 5 vẫn còn mùa Xuân, thời tiết mát mẻ, khí hậu Virginia rất đẹp. Trời không lạnh cũng không nóng nực. Mưa xuân đủ ướt đất cho hoa cỏ xanh tươi mát mắt. Công viên và tư gia sân cỏ xanh mướt, hoa các loại đua nhau nở rộ quyến rũ bướm ong.
Cháu cho biết San Jose thời tiết năm nay hơi bất thường, tháng 5 mà có hôm còn lạnh, ra đường phải mặc ấm. Hai cháu chẳng lạ gì vùng Hoa Thinh Đốn nên chỉ loanh quanh ở nhà với cô và các em cho đến một hôm vào gần cuối tuần, lúc đi thủ đô Washington DC, hai cháu muốn ghé thăm bức tường đá đen “Đài tưởng Niệm Cựu Chiến Binh Chiến Tranh Việt Nam” (VietNam Veterans Memorial).
Tôi cũng chưa biết bức tường, dù cư ngụ ngay tại vùng thủ đô gần 40 năm. Đến đài Tưởng Niệm các chiến sĩ tôi bùi ngùi xót xa cho gia đình họ, cho những góa phụ cô đơn và các con mồ côi thiếu sự chăm sóc của cha thân yêu. Tôi có đọc báo, xem tin tức cách đây mấy mươi năm khi mới khánh thành bức Tường Đá Đen nhưng toàn là hàm thụ, chưa thấy tận nơi bao giờ. Bà con bạn bè ở xa về chơi đều được các con cháu đưa đi thăm thủ đô và bức tường ghi tên những chiến binh Hoa Kỳ và người ngoại quốc đã chết hoặc mất tích trong chiến tranh Việt Nam.
Lần này tôi cùng đi với các cháu có lẽ vì thấy một số xe mô tô ồn ào chạy trên đường phố nhắc tôi nhớ còn vài ngày nữa là đến ngày lễ “Chiến Sĩ Trận Vong“. Các cựu chiến binh năm nào cũng đến thủ đô đến từ các tiểu bang khác để dự lễ, mỗi người một chiếc mô tô, chẳng ai đèo ai.
Chúng tôi đến khu công viên quốc gia Washington DC., tìm chỗ đậu xe cũng dễ vì không phải ngày cuối tuần nhưng phải đi bộ khoảng ngắn. Đi vào cuối tuần gay go hơn nhiều, khó tìm chỗ đậu, tốt hơn là đi Metro vừa nhanh vừa khỏi tìm chỗ đậu xe khó khăn.
Bức tường Đá Đen nằm trong khu công viên quốc gia, diện tích 8.100 m2, gần khu vườn cây. Nơi đây mát mẻ nhờ cây cao cho bóng mát, dưới đất thảm cỏ xanh mượt êm như nhung, lối đi bằng thẳng phẳng phiu. Những băng gỗ đặt rải rác theo lối đi cho khách nghỉ chân. Những người viếng bức tường đủ sắc tộc, Ấn Độ, người da trắng, da đen, da vàng, trẻ em, người lớn, nam, nữ, cụ già, có em bé trong xe nôi cho mẹ đẩy đi. Ngày thường không mấy đông nhưng vào cuối tuần hay ngày lễ nơi này rất đông người thăm viếng. Người già, trẻ, thanh niên thanh nữ, chen chúc trên con đường ngắn. Hôm tôi đến có những vị mặc quân phục đứng tuổi đến viếng bức tường, dò tìm tên người thân trên bảng đá đen.
Dưới chân bức tường rải rác một vài cành hoa hay nguyên cả bó hoa tươi.
Mới vào khu vườn đã thấy tượng 3 quân nhân mang súng bằng đồng đứng trên bục gần bức tường. Ba người nhưng khác màu da: một da đen, một da trắng, và một người quốc tịch khác, người Á Châu?
Một số du khách đứng chờ chụp ảnh kỷ niệm với bức tượng, có người chăm chỉ đọc những dòng chữ ghi trên bảng đồng dưới chân tượng.
Cách khoảng ngắn cũng trong công viên có tượng mấy phụ nữ cũng bằng đồng, đang đỡ người nam mặc quân phục, một thương binh? Tôi không xem được bảng chú thích nơi chân tượng nên không biết họ là ai. Mọi người chỉ muốn vào xem bức tường Đá Đen. Tuy khu vực này mát mẻ nhờ có bóng cây nhưng nơi bức tường thì nắng, chẳng có bóng cây nào cả.
Từ trước, tôi vẫn nghĩ Bức Tường Đá Đen hình vuông dài nhưng không phải quý vi ơi, tường hình chữ V, trải dài từ cao đến thấp, không cùng một chiều cao đâu. Chỗ cao nhất 3 mét và chỗ thấp nhất 20cm, dài 150 m ghép lại bằng 72 tấm đá hoa cương quý màu đen mang về từ Ấn Độ (Bungalore), ghi tên hơn 58,276 người Mỹ và ngoại quốc đã chết hay mất tích trong chiến tranh Việt Nam (tháng 5/2019). Trong số này có 8 phụ nữ phần lớn là y tá, 16 nhà truyền nhà giáo, 1,200 người mất tích. Lúc đầu chỉ có 57, 937 người có tên trên bảng đá đen lạnh lẽo mà thôi.
Đứng nơi “Bức Tường” quý vị có thể nhìn thấy cây “bút chì”(Washington Monument ) đỉnh nhọn và cao ở xa xa.
Theo tài liệu công viên Tường Đá Đen xây từ 26/3/82 khánh thành 9/11/82, tốn khoảng 9 triệu mỹ kim. Tác giả bản vẽ là cô Maya Lin, sinh viên kiến trúc đại học Yale lúc cô mới 21 tuổi, người Mỹ gốc Hoa. Tuy gốc người Hoa nhưng cô sinh trưởng ở Ohio, Hoa Kỳ. Bản vẽ cô được chọn trong hơn cả ngàn bản vẽ của các kiến trúc sư khác gửi về thm dự cuộc thi tuyển. Bức tường màu đen, tên người khắc vào bức tường màu trắng.
Dù hơn 30 năm tường vẫn sạch sẽ không bám bụi bẩn. Được biết mỗi chủ nhật thứ II trong tháng từ tháng 4 đến tháng 10 có nhóm người tình nguyện nam và nữ đến sắn tay áo nhúng khăn vào nước sà phòng cọ rửa bức tường kỷ niệm. Họ là cựu nam, nữ chiến binh Hoa kỳ trong chiến tranh Việt Nam. Tôi liên tưởng hình ảnh những người mang hoa thăm mộ người thân trong các nghĩa trang. Họ đâu chờ đến đúng ngày kỷ niệm. Việc làm của họ người ngoài nhìn vào có vẻ như nhàm chán vô nghĩa nhưng thực ra được gần bức tường có ghi tên người thân cũng ấm áp,làm nhẹ nỗi đau buồn ít nhiều. Nếu không đoàn người đi mô tô đâu bỏ công vượt hàng ngàn dặm đường xa thăm bức tưng kỷ niệm mỗi năm.
Tôi chợt nhớ bà hàng xóm cũ. Hai vợ chồng bà có người con trai duy nhất đã tham gia chiến tranh Việt Nam và mất trước khi Mỹ rút quân 2 tuần. Bà kể lại với giọng thản nhiên nhưng tôi biết bà đau lòng khi nhắc lại chuyện cũ.
Thật không hiểu được, tuổi trẻ, con một, nhà khá giả lại đi tham dự cuộc chiến ở quốc gia xa lắc xa lơ, thiếu tiện nghi vật chất, để cho cha mẹ lo sợ nhớ thương. Sau này ông bà bán gian nhà đang ở rộng rãi, mua nhà khác nhỏ hơn có 1 một tầng thôi. Lúc bán nhà Bà mời tôi sang nhà bà chơi bảo thích gì thì lấy và bà nói đùa là” trừ cái đàn piano” vì bà là giáo sư dạy đàn. Nhìn hình con trai bà, một thanh niên khôi ngô sớm vĩnh viễn ra đi cho quê hương Việt Nam, buồn ơi là buồn.
Định mệnh trớ trêu, tre khóc măng. Chồng bệnh, con mất sớm nhưng xem bà có vẻ bình an có lẻ nhờ ở đức tin mạnh mẽ chăng. Tôi thấy ông bà đi nhà thờ mỗi chủ nhật và thường đến thăm bức Tường Đá Đen ở thủ đô dù chẳng phải ngày lễ.
Thật ra Bức Tường Đá Đen cách hồ Tidal Basin thơ mộng thủ đô Washington DC không bao xa, có thể đi tản bộ trước hay sau khi thăm Bức Tường cũng tiện lắm: gió mát, cảnh trí an lành thanh nhã.
Theo cháu tôi công viên quốc gia thủ đô Hoa Thịnh Đốn, nơi có các đài kỷ niệm đã thu hút người thăm viếng đông nhất nước, 4, 5 triệu du khách mỗi năm…Hai vợ chồng cháu tôi rời Virginia vài ngày trước lễ”Chiến Sĩ Trận Vong” nhưng đã thấy các đoàn mô tô to ồn ào chạy trên đường lộ hướng về thủ đô. Tuy nhiên họ chưa vào thành phố chỉ ngụ các khách sạn ở ngoại ô vùng Virginia. Nhìn là biết họ từ xa về, áo da chắn gió, mũ bảo vệ, kính đen thật to… Chiếc xe thì to gấp rưỡi chiếc xe mô tô bình thường, tiếng máy nổ cũng ồn ào hơn các xe mô tô nhỏ.
Theo tôi biết các tiểu bang Hoa kỳ đều có tổ chức lễ “Chiến Sĩ Trận Vong” vào thứ hai tuần lễ cuối cùng của tháng 5 nhưng có lẻ thủ đô Hoa Thịnh Đốn tổ chức trọng thể nhất. Các cuộc diễn hành đẹp mắt, y phục, đi đứng trang nghiêm từ các học sinh đến các đòan thể, các binh chủng khác nhau… Các đoàn quân nhạc với nhạc khí sáng ngời, y phục thẳng nếp. Các màn múa súng điêu luyện vui mắt. Ở nghĩa trang quân đội Arlington Washington DC trước mỗi mộ bia đều có cắm lá cờ Hoa kỳ nhỏ.
Có lẽ quý vị cũng đã xem diễn hành trên màn ảnh rồi. Tôi chỉ muốn nói đến sự hiện diện của các Hội Đoàn và công đồng người Việt vùng Maryland, Virginia và Washington DC trong buổi diễn hành. Đồng bào hải ngoại cũng vui thấy đại kỳ và cờ Việt Nam Cộng Hòa phất phới trong buổi lễ, các tà áo dài phụ nữ Việt tha thướt xuất hiện trong đoàn diễn hành long trọng và trang nghiêm ở Washington DC.
Trong 32 năm nay, vào ngày lễ “Chiến sĩ Trận Vong” từ các tiểu bang khác, cả ngàn cưu chiến binh lái mô tô trải qua bao nhiêu ngàn dặm, chịu nắng gió nhọc nhằn về Washington DC.
Có tài liệu cho biết năm 2018 khoảng 100,000 người lái xe mô tô về thủ đô dự buổi diễn hành ngày lễ Memorial Day. Tuy đường xa nhưng họ về vừa dự diễn hành vừa thăm tường kỷ niệm, tưởng nhớ, vinh danh các cựu chiến binh anh dũng, các đồng đội đã vì lý tưởng cao quý, hy sinh cuộc sống riêng tư an lành tốt đẹp, tham gia chiến tranh Viêt Nam, một quốc gia xa xôi khác tiếng nói màu da với người Hoa kỳ. Một số lớn những người này bỏ mình nơi xa lạ, không ai ruột thịt thân yêu trong giờ phút lâm chung, vĩnh biệt trần gian vì nước Mỹ từng muốn giúp một quốc gia đồng minh chống Cộng.
Đoàn xe mô tô phủ bụi đường xa được dân chúng thủ đô nhiệt liệt hoan nghênh, đón chào. Tiếng máy xe ồn ào, ầm ĩ vang dội cả khu phố khi đoàn xe đi qua.Ngày thứ hai 27/ 5/19 họ tâp trung và khởi hành từ bãi đậu Pentagon vào buổi trưa, đi qua Memorial Bridge, đại lộ Constitution đến West Potomac Park. Xe nào cũng có lá cờ Hoa Kỳ mới rực rỡ như một rừng cờ di động, Điểm cuối đoàn xe là Vietnam Veterans Memorial.
Thường đoàn Rolling Thunder đến Washington DC vào cuối tuần, thăm viếng vài nơi thủ đô, chuyện trò với các đoàn thể, người quen… và chính thức dự lễ Chiến sĩ Trận Vong vào ngày thứ hai.
Năm nay, 2019, là năm cuối cùng đoàn Rolling Thunder tham dự diễn hành ngày lễ Memorial Day ở Washington DC. Tôi nghĩ họ mệt mỏi do tuổi cao và đường xa, vì các cưu chiến binh người trẻ nhất cũng trên 60 tuổi. Nhưng, theo báo chí nguyên nhân họ không tiếp tục tham dự vì lý do tài chính. Tiền thuê bãi đậu xe và mướn người giữ an ninh ở Pentagon cao. Đoàn mô tô Rolling Thunder diễn hành ngày “Chiến Sĩ Trận Vong” mấy chục năm quen lệ như một “truyền thống”, vắng đòan xe sẽ có nhiều người tiếc nhớ.
Được biết Rolling Thunder thành lập năm 1987 với số thành viên khiêm tốn, năm kế tiếp 1988 có 2,500 người tham dự và từ đó đến nay năm nào họ cũng về thủ đô dự lễ Chiến Sĩ Trận Vong.
Từ đây về sau mỗi năm vào tháng 5, dân chúng vùng thủ đô hết còn nghe tiếng máy xe mô tô ồn ào và rồi những cựu chiến binh trên đường phố, hình ảnh quen thuộc với dân chúng.
Nhìn bề ngoài những người này trông bặm trợn, hùng hổ nhưng thật ra tình cảm họ cũng nồng nàn, tha thiết với chiến hữu, đồng đội. Trông cách họ chịu khó vượt bao nghìn dặm đến thăm đài kỷ niệm, nhẹ nhàng dò tìm tên người thân hay đồng đội trên bức tượng đá vô tri lạnh ngắt thì biết.
Đi viếng đài tưởng niệm tôi xót xa nghĩ đến những người đã nằm xuống cho quê hương tôi dù họ là người Hoa kỳ hay nước khác.Tôi nhớ nghĩa trang Biên Hòa không người thăm viếng thường xuyên như ngày trước và liên tưởng hậu quả tang thương do chiến tranh. Riêng nước VN cả triệu người phải rời bỏ quê hương, cửa nhà tan nát, gia đình ly tán. Họ vượt biển, một số chìm sâu trong lòng biển cả hay mất xác trong rừng rậm, làm mồi cho thú dữ…
Phần lớn những người có tên trên bức tường đen đã có gia đình,có cuộc sống êm đềm với vợ trẻ con thơ hay cha mẹ thân yêu nhưng họ đã chết cho đất nước Việt Nam và con số không nhỏ. Xin vô cùng tri ân các cựu chiến binh chiến tranh Việt Nam, dù họ qua đời hay còn khỏe mạnh, lành lặn hay thương tật. Quân nhân nhất là chiến binh trong thời chiến theo tôi là những người cực nhất trong các ngành nghề. Họ không quản ngại nắng mưa, vào rừng lên núi , xa gia đình, người thân yêu… Xin ơn trên ban phước lành cho các cựu chiến binh và gia đình họ. Cầu mong họ có đời sống tốt đẹp an vui. Bên ngoài nắng nhẹ, trời trong, đàn chim hót líu lo, nhảy nhót tung tăng và bướm vờn quanh khóm hoa Xuân rực rỡ màu sắc…
Ngày lễ Chiến Sĩ Trận Vong 2019 Ngọc Hạnh
WELCOME TO THE TEAM
CHÀO MỪNG NHÀ VĂN NGỌC HẠNH
CHÀO MỪNG tân khách đến Thành San
Nữ sĩ tham gia với Diễn Đàn
NGỌC HẠNH chữ tuôn lùa gió núi
Giáo sư bút lướt vẹt mây ngàn
VĂN THƠ vinh dự mời vào cửa
LẠC VIỆT hân hoan rước nhập đoàn
Chung sức đồng tâm gìn Việt Ngữ
Truyền lưu quốc sử họ Hồng Bàng
Phương Hoa – BBT VTLV – AUG 18th 2021
**
CHÀO MỪNG NỮ SĨ NGỌC HẠNH
(Họa)
Ngọc Hạnh tin vui đến diễn đàn
Lâu rồi nữ sĩ tiếng đồn vang
Lời vàng bút vẫy hoà mây nước
Chữ phượng vần bay quyện núi ngàn
Lạc Việt mừng dâng chào nhập sở
Văn Thơ hãnh diện đón vào đoàn
Chung tay hợp giữ gìn ngôn Mẹ
Sử sách tồn lưu đẹp họ Bàng
Minh Thuý Thành Nội – Tháng 8/18/2021
Giới Thiệu VIDEO Tác Giả và Tác Phẩm: Văn Thi Sĩ Phương Hoa: TT Truyện Ngắn “Yêu Nhau Mấy Núi…” với Nhà Thơ Lê Tuấn & MC Hạnh Thảo
THƠ Xướng Họa: TẶNG PHẨM & TRĂNG VỠ & ANH LÀ THƠ – Cao Mỵ Nhân + Phương Hoa + Minh Thúy
VULAN NHỚ MẸ – Thơ Phổ Nhạc Phạm Phan Lang – Truyện Ngày VU LAN – Lê Văn Hải Sưu Tầm- Thơ VU LAN Xướng Họa: Minh Thúy & Phương Hoa + Hoàng Mai Nhất
Thơ PhạmPhanLang – Nhạc Vĩnh Điện – Ca sĩ Ngọc Quy
Mời Đọc Vài Truyện Rất Ngắn Nhân Mùa Vu Lan 2021
(Do Lê Văn Hải lượm lặt và kể)
Chút lời mào đầu.
Con cái là tài sản lớn nhất, quý nhất của Cha Mẹ, nhưng những đứa con lại không nghĩ như thế. Coi Cha Mẹ phải có bổn phận, sinh ra thì phải nuôi nấng thế thôi. Nước mắt bao giờ cũng chảy xuôi!
Nhất là trên một đất nước văn minh, bận rộn, quay cuồng trong đời sống, nhiều người coi Cha Mẹ già là một gánh nặng, nên hay quên, hay có những những hành động làm Hai đấng Sinh thành rất đau lòng.
Nhân mùa Vu Lan, gợi cho chúng ta sống theo lẽ phải, đúng với lương tâm con người. Xin được kể vài ba câu chuyện nho nhỏ, để chúng ta suy nghĩ lại xem, có bao giờ đã đối xử tệ bạc với những người đã yêu thương ta nhất trên đời không? Hay đã sống đúng chưa?
Đức Hiếu là đức đầu, không chu toàn đức Hiếu, thì các đức khác cũng …vất vào sọt rác! Cha Mẹ mình không thương, thì trên đời này, chẳng có thể thương ai cả.
Cảm tạ Phật Giáo trong năm đã có ngày Lễ Vu Lan, để nhắc nhở bổn phận làm con, mà chúng ta hay quên lãng này. Xin được bắt đầu…
Chúc Mừng Vu Lan!
Đứa con lên thành phố học xa, nhân mùa Báo Hiếu, thấy nhớ Mẹ nhiều, nên gọi điện thoại về thăm:
-Mẹ hả? Con thấy nhớ Mẹ lắm.
-Thật không con? Ừ để Mẹ gởi cho con 2 ngàn của tháng này nhé.
-Không con không cần tiền, chỉ thấy nhớ Mẹ thôi.
-Thật không con? Ừ Mẹ quên, cái xe mới mà con muốn, Mẹ đang để dành tiền, vài ba tháng là đủ, rồi Mẹ sẽ gởi cho con.
-Không phải tiền, hôm qua con đi Chùa, nghe Thầy giảng, ý nhĩa ngày Lễ, nên nhớ đến Mẹ!
-Thật hả con! Con tôi còn đi Chùa, ngoan quá, Mẹ sẽ thưởng, thay vì tháng này Mẹ gởi con 2 ngàn, Mẹ sẽ gởi gấp đôi, là 4 ngàn!
Bà Mẹ Thất Học!
Cha chết từ lâu, chỉ còn một mình Mẹ quê, phơi thây nắng gió trên ruộng đồng, bòn từng đồng, từng cắc, lo cho con đi học trên thành phố.
Vai mẹ càng thêm nặng, khi con bước chân vào ngưỡng cửa Đại học.
Lâu lâu con cũng gởi vài lá thư thăm hỏi.
Vừa tốt nghiệp, nhận được công việc tốt, nhưng cùng lúc nhận được…hung tin! là Mẹ mình vừa qua đời!
Anh vội bay về quê phục tang.
Bước vào nhà, quan tài Mẹ nằm đó, nhưng trên nắp hòm, vẫn còn nguyên những lá thư của anh gởi Mẹ, không hiểu tại sao Mẹ không bóc!
Người thân nói nhỏ vào tai Anh: “Bà có biết chữ đâu, mà đọc!”
Ừ! Để Mẹ Lo!
Chồng chết trong thời chinh chiến, Mẹ ở vậy, có nghề cắt tóc, làm móng tay nuôi ba đứa con.
-“Mẹ ơi, con muốm mua cái xe mới để đi học.”- “Mẹ ơi, con muốn học thêm đàn Piano” -“Mẹ à, con muốn mua cái váy đầm mới”
-Ừ để Mẹ lo!
Hơn 10 năm sau, khi các con đã khá khôn lớn:
-“Mẹ ơi, con muốn mở phòng mạch, thiếu tí tiền vốn.” -“ Mẹ ơi, con muốn học tiếp, lên đến tiến sĩ” -“Mẹ à, con muốn mở hãng điện tử.”
-Ừ để Mẹ lo!
Vài năm sau, khi các con thành công, Mẹ già trên 70 tuổi, gọi điện thoại:
-Mẹ muốn đến thăm các con và ở lại đôi ngày, cho đỡ nhớ.
-“Con bận lắm! phòng mạch tràn ngập khách đợi, chưa có giờ cho Má đâu.” -“Chương trình dạy học của con dày đặc, phải đến Hè con mới tiếp Má được” -“Hợp đồng trình diễn của con liên tục, khi nào rảnh con sẽ gọi cho má”
Nước mắt Mẹ muốn tràn ra khỏi mi, nhưng vẫn cố giữ giọng tự nhiên:
-Ừ! Để Mẹ lo!
Đứa Con Nuôi.
Nhân Mùa Vu Lan, cô giáo muốn giới thiệu gia đình của mỗi học sinh. Nên dặn: “Ngày mai, mỗi em mang tấm ảnh của gia đình mình, giới thiệu với các bạn cùng lớp nhé.”
Đến phiên cậu bé, đưa tấm ảnh có hình chụp với Mẹ, cho cô giáo và cả lớp xem.
Tất cả đều gật đầu đồng ý: “Chắc chắn phải là con nuôi! Vì chẳng có nét nào giống Mẹ cả!”
Cậu bé gật đầu đồng ý, lại còn có vẻ tự hào, nhắc lại lời Mẹ nuôi của mình:
-“Con là đứa con đặc biệt, con lớn từ trong tim, những đứa trẻ bình thường khác, lớn từ trong bụng!”
Món Quà Mừng Thượng Thọ Của Mẹ.
Trong 3 đứa con cuả Mẹ, chị là người có số phậm hẩm hiu, nghèo hơn hết, chồng chết trong tai nạn xe, đang phải nuôi 2 đứa con đến tuổi ăn, tuổi lớn.
Ngày mai lễ thượng thọ cuả Mẹ, mừng 80 tuổi. Chị nấu một nồi canh chua lá me, một nồi cá bống kho tộ, những món ăn mà Mẹ thích, tặng Mẹ, rồi về.
Người Anh, người Chị, mời mẹ một bữa tiệc linh đình, tại nhà hàng sang trọng lớn nhất trong thành phố. Chị tủi, nên từ chối khéo, không tham dự. Hàng trăm quan khách đến chúc mừng, biết bao quà tặng giá trị.
Nhưng bữa tiệc chưa chấm dứt, thì Mẹ đòi về sớm: “Mẹ mệt, các con thấy đó, cả bữa tiệc Mẹ có ăn được món gì đâu.”
Người Anh phải đưa Mẹ về, vừa vào nhà, như bệnh nhân được uống đúng thuốc, tự nhiên Mẹ tỉnh rói, xoay chuyển 180 độ! xoa bụng nói: “Giờ thì Mẹ cảm thấy đói!” rồi mở cái lồng bàn, trên bàn ăn, lấy muỗng múc tô canh chua lá me, lấy đũa gắp những con cá bống kho tiêu ăn ngon lành! Như chưa bao giờ được ăn.
Nhan Sắc Của Mẹ.
Tương lai rộng mở, vừa tốt nghiệp, vừa nhận được công việc trong một hãng lớn, nổi tiếng.
Rồi báo cho Mẹ, quyết định ở lại thành phố.
Mẹ lặn lội từ dưới quê, ngồi xe đò lên thăm con.
Trước khi Mẹ về lại quê, khen: “Bạn gái con hiền và xinh quá, Mẹ thích nhất là làn da trắng mịn của con bé ấy!”
Vừa lãnh được xấp lương đầu tiên, hân hoan dắt người bạn gái đi Shopping, em bước vào tiệm mỹ phẩm, cầm những thỏi son, hộp phấn hàng hiệu nói với anh “Mỹ phẩm tiệm này rất đắt, thứ nào cũng trên cả trăm đô la, nhưng tiền nào vải đó, không làm hư da, nám da, như những mỹ phẩm mà Mẹ anh đang xài, da mặt Bà hư hết trơn, nám đen, nhăn nheo, sần sùi, tội nghiệp quá!”
Lời nói của người bạn gái, làm anh giật mình, thấy cay ở mắt.
Cả đời Mẹ, mỹ phẩm rẻ tiền cũng không biết, nói gì đến son phấn đắt tiền! suốt bao nhiêu năm trời, da Mẹ phơi cùng sương nắng gió, để lo cho con. Ngay giây phút ấy, chàng mới nhận ra rằng: “Làn da nhăn nheo, xếp lớp, đầy dấu chân chim của Mẹ, nhưng lại đẹp hơn bất cứ làn da mịn màng của người phụ nữ nào khác!”
Cua Rang Muối.
Khi xưa nhà nghèo, Mẹ hay lặn lội ra ruộng bắt được mấy con cua đồng nhỏ xíu, giả làm cua rang muối. Mẹ khéo tay, chiên dòn, thêm chút mắm muối gia vị, con cái ăn ngon lành, con mời Mẹ ăn, thấy con ăn còn không đủ, Mẹ lúc nào cũng lắc đầu từ chối “Mẹ no rồi!”
Khi con cái khôn lớn, đỗ đạt, thành công, nhớ lại những kỷ niệm thời thơ ấu, thiếu thốn năm xưa, mời Mẹ đi ăn nhà hàng, gọi món cua rang muối đầy cả bàn, thơm phức, rồi mời Mẹ ăn.
Mẹ tươi cười, móm mém hạnh phúc trả lời:
-“Mẹ đâu còn răng nữa mà ăn những món này!”
Quán Nghèo.
Ba mở quán bên đường quốc lộ, quán nghèo, chỉ dăm ba chai nước ngọt, ấm nước trà, vài trái chuối, dăm bao thuốc lá.
Thấy Ba cực khổ, cậu con trai tốt nghiệp đại học, giờ đang giữ chức lớn trong một công ty điện tử, về thăm Ba, càu nhàu:
-“Con tưởng là Ba đã dẹp cái quán tồi tàn này rồi chứ, nghỉ cho khỏe cái thân.”
Rồi thời gian ngắn, người con nhận được tin xấu: Người Cha qua đời, vì lao động kiệt sức!
Chắc là “Ông Cụ” chết vì cái quán chết tiệt này! Lo đám tang cho Cha xong, việc đầu tiên, là phải phá cái quán, xây một cơ sở thương mại, cho thuê, lời gấp chục lần, đúng là “Ông Cụ Mình” không biết tính toán.
Đang khi dỡ bỏ, trên cây cột chính, anh thấy treo một bọc giấy, tò mò mở ra, trong đó có nét chữ nghệch ngoạc của chính người Cha của mình: “Cha biết thế nào con cũng phá cái quán này, nhưng qua 10 năm, cái quán này đã giúp con học thành thành tài, chưa kể Ba kèm theo tấm giấy chứng nhận của ngân hàng, để lại cho con nửa triệu đô la!”
Tấm giấy tư nhiên run lên bần bật! trời như đổ cơn mưa, thấm ướt cả tờ giấy! trước khi rơi xuống đất!
Mẹ Có Khuôn Mặt Cô Hồn
Mẹ nhận được giấy mời, tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên của trường.
Điều làm cậu bé sợ hãi đã thành sự thật! Mẹ lại đã nhận lời tham dự.
Cậu tưởng tượng giây phúc cô giáo và các bạn cùng lớp gặp Mẹ.
Một người Mẹ có một bộ mặt, ai nhìn cũng giật mình sợ hãi, vì khá kinh dị. Một nửa khuôn mặt Mẹ nhăn dúm, một mắt lồi, thẹo chằng chịt! Cậu đã cố kìm câu thắc mắc này hỏi Mẹ đã lâu, vì sợ Mẹ buồn.
Khi Mẹ bước vào lớp, nhiều tiếng ồ, kinh ngạc. Rồi khi Mẹ được giới thiệu, tránh nỗi mắc cở, cậu bé trốn ra hành lang, chìm vào góc tối, nhưng vẫn nghe rõ từng chữ của cuộc đối thoại.
Cô giáo hỏi: “Lý do nào mà Mẹ có khuôn mặt biến dạng như thế?”
Mẹ giải thích:
“Thường ngày, tôi phải gởi con cho người giữ trẻ để đi làm. Một ngày tôi đến đón con, căn nhà giữ con tôi, bốc cháy như ngọn đuốc! Tôi hét lên kêu cứu “có con tôi trong đó!” Nhưng lửa đang cháy phừng phực, không ai dám chạy vào cứu giúp cả. Không suy nghĩ, tôi lao vào đám lửa, người giữ trẻ thì không thấy, chỉ thấy thằng bé đang đứng giữa nhà khóc thét! Tôi ôm con lao ra cửa chính, trên đường ra, hành loạt những cây cột đang bốc cháy ngã đổ, tôi té ngã, nửa khuôn mặt dính vào cây cột đang cháy, tôi cũng không hiểu tại sao, tôi vẫn ôm con, mà lết được ra đến cửa chính. Tôi vui mừng vì thấy bóng dáng của những người lính cứu hỏa. Từ phút này, tôi chết ngất, không còn biết gì nữa cả.”
Bà Mẹ vẫn tiếp tục kể câu chuyện, nếu ai chú ý, thì thấy cậu bé rón rén ra khỏi chỗ nấp, đôi mắt đỏ hoe, nắm lấy bàn tay Mẹ, rồi ngồi cạnh Mẹ mình, suốt cả buổi họp bữa đó.
Bộ Phận Nào Của Cơ Thể, Quan Trọng Nhất?
Khi tôi khá lớn, có lần Mẹ tôi ra câu đố: “Phần nào trong cơ thể con người, quan trọng nhất?”
Tôi trả lời, cái tai, Mẹ lắc đầu. À đôi mắt, Mẹ cũng lắc đầu. Cuối cùng Mẹ nói: “Khi con khôn lớn, con sẽ hiểu.”
Vài năm sau, khi hay tin Bà Nội yêu dấu của tôi qua đời. tôi vội chạy về nhà.
Lần đầu tiên tôi thấy một hình ảnh nà đến bây giờ tôi còn nhớ mãi.
Ba tôi gục đầu trên vai mẹ tôi, khóc nức nở như một đứa trẻ!
Khi Ba tôi đã ngôi ngoai nỗi đau đớn, bước ra ngoài, Mẹ nhìn tôi nói: “Giờ con đã hiểu, bộ phận nào quan nhất rồi phải không.” Tôi gật đầu.
Mẹ giải thích thêm:
“Bờ vai quan trọng nhất, nơi đó, tất cả người thân thương của con, có thể dựa đầu quên đi mọi nỗi buồn phiền. Tất cả mọi thứ trên người là của con, nhưng bờ vai dành cho…người khác! Bờ vai là của tha nhân, con nhớ dùng nó thường xuyên nhé!”
Hoa Biếu Mẹ
Mẹ ở xa thành phố, hơn cả 200 dặm, gần 3 tiếng đồng hồ lái xe, lâu quá chưa về thăm mẹ. Ít ra cũng vài năm rồi, chần chờ mãi, nhưng chưa có dịp. Nhưng chuyện đó tính sau, giờ thì lo chuyện trước mắt.
Một người thanh niên, bước vào tiệm hoa, định mua một bó hoa tặng cho người tình.
Anh chú ý đến một bé gái, với khuôn mặt buồn so, đang đứng cạnh cửa.
-“Sao bé có gì cần giúp không?”
-“Con muốn mua một đóa hoa hồng tặng Mẹ, nhân ngày Sinh nhật, người bán hàng đòi 2 đô la, nhưng con chỉ có một đồng thôi à.”
-“Chuyện dễ thôi, để chú giúp cho.”
Trao cánh hoa hồng cho con bé, tự nhiên thấy thương, ngỏ lời: “Nhà bé gần đây không? Chú giúp chở về nhà cho.”
-“Cám ơn chú, không cần đâu, Mẹ con chết lâu rồi, đang nằm ở nghĩa trang, bước qua đường là tới! Hôm nay sinh nhật Mẹ, nhận được món quà này, chắc Mẹ sẽ vui mừng lắm.”
Nghe xong câu trả lời của cô bé, mắt người thanh niên bỗng cay sè, như có ai chà trái ớt vào đôi mắt mình. Anh quyết đinh ngay, không cầm bó hoa này đến nhà người bạn gái nữa, mà thẳng đường chạy xe về…thăm Mẹ!
Chắc Mẹ Lạnh Lắm!
Vào một đêm tối trời mùa đông lạnh lẽo, một người thiếu phụ đang mang thai, có lẽ có chuyện cấp bách, vội vàng, lại không quen lái xe trên đường tuyết, trơn trượt, nên đã gây ra một tai nạn thật khủng khiếp.
Chiếc xe đụng nát choét, lăn nhiều vòng, vì đụng phải cột xi măng cầu xa lộ.
Giữa trời lạnh giá, người Mẹ cố gắng chui ra khỏi xe, rặn đẻ đứa con, rồi ngất xỉu!
Tờ mờ sáng hôm sau, một người đàn bà khác lái xe qua, khám phá ra cảnh tượng đau thương này. Gọi xe cứu cấp, người mẹ thì đã chết, nhưng đứa bé còn sống, thoi thóp thở. Chứng kiến cảnh đau thương, người đàn bà nhận đứa bé làm con nuôi.
Khi bắt đầu lớn, cậu bé cứ thắc mắc về thân phận của mình. Người Mẹ nuôi đã kể lại câu chuyện đau thương này, từ đầu đến cuối.
Cậu bé có ước muốn được thăm ngôi mộ người Mẹ ruột cuả mình, người Mẹ nuôi vui vẻ sẵn sàng làm chuyện này.
Trước ngôi mộ của Mẹ, gió mùa đông lạnh cóng, thổi từng cơn, cậu bé giở nón, tháo chiếc khăn quàng cổ, đặt trên mộ Mẹ, rồi từ từ cởi hết áo choàng, đến áo len mùa đông, đắp lên nấm mộ.
Người Mẹ nuôi ngạc nhiên nhắc nhở:
“Mặc lại đi bé trai ạ, chỉ cần vài phút sau, con sẽ chết cóng vì lạnh mất!”
Cậu bé không vâng lệnh, cứ đứng run rẩy trước mộ, đôi mắt đỏ hoe, nấc thành tiếng: “Chắc Mẹ lúc sinh con ra, Mẹ đã phải chịu lạnh gấp trăm lần. Mẹ ơi, vì con, mà Mẹ…phải chết!”