NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNG – NGÔI  NHÀ  MỚI

==

 NGÔI  NHÀ  MỚI.

Hai anh Mễ to khoẻ lực lưỡng mang tất cả đồ đạc vào nhà. Họ kê cho bộ bàn ghế, giường tủ, rồi lãnh tiền công và ra về. Còn lại một đống những thùng lớn, thùng nhỏ, hai vợ chồng phải mở ra sắp xếp lại suốt từ buổi trưa đến buổi chiều mới gọi là tạm xong,vì chị biết là sẽ còn nhiều món đồ đạc lạc chỗ, dần dần khi cuộc sống tại căn nhà mới này bắt đầu thì mọi đồ dùng mới đâu vào đó.

Công việc moving vất vả quá, dù anh chị đã vứt bỏ khá nhiều đồ lặt vặt và thuê người làm hầu hết.

Tưởng sẽ được ngả lưng nằm lên giường một lúc cho đỡ mệt, thì đến lượt hai đứa con:

–          Mẹ ơi, con đói !

–          Mẹ ơi, con muốn uống sữa !

–          Để cho mẹ nằm nghỉ một tí được không?

Tabi vùng vằng:

–          Không! con muốn ăn ngay bây giờ…

–          Con cũng muốn uống sữa ngay bây giờ. Betsy bắt chước chị, nhõng nhẽo và vùng vằng.

Bây giờ chị mới biết là mình cũng đang đói.Tủ lạnh không còn gì bên trong để dễ dàng moving. Buổi sáng, cả nhà chỉ ăn qua loa, định dọn nhà xong thì chiều đi nhà hàng ăn cho thảnh thơi, bây giờ vợ chồng chị mệt quá rồi, không còn hào hứng nghĩ đến chuyện ấy nữa. Anh ý kiến:

–          Em nấu mấy tô mì gói ăn đỡ đi.

–          Nhưng em không biết hiện giờ thùng mì gói nằm nơi đâu? Để em order pizza cho nhanh.

Chị ngồi dậy, thì cùng lúc chuông cửa reo. Tabi mừng rỡ:

–          Họ mang pizza đến hả mẹ?

–          Mẹ đã gọi phone đâu mà có pizza !

Con bé Tabi cụt hứng, nhìn mẹ nó đầu bù tóc rối đang lê bước ra mở cửa. Chị ngạc nhiên khi thấy một bà Mỹ ăn mặc lịch sự, tay ôm bó hoa tươi thắm và miệng bà cũng cười tươi như hoa:

–          Welcome gia đình chị đã đến đây. Tôi là Rita, hàng xóm của chị ở căn nhà đối diện bên kia đường

–          Cám ơn bà !

Chị bối rối đỡ bó hoa, vì lần đầu tiên ra mắt hàng xóm trong tư thế không chuẩn bị, chắc chắn chị bơ phờ, nhếch nhác, tóc chưa kịp chải, áo quần chưa kịp chỉnh tề. Mà tại sao bà hàng xóm nhanh nhẩu đến thế chứ? Người ta mới dọn nhà đến buổi sáng, chiều đã welcome rồi. Ngày dài tháng rộng, chị vẫn còn đây, chứ có biến đi mất đâu mà phải vội vàng?

Bà Rita chưa chịu về cho, còn tiếp tục bày tỏ sự thân thiện khi nhìn thấy Tabi và Betsy đang đứng xớ rớ bên cạnh mẹ nó, bà tự giới thiệu:

–          Gia đình tôi có 4 người, hai vợ chồng và hai đứa con, chắc cùng lứa tuổi hai con chị. Hi vọng các cháu sẽ là bạn thân với nhau.

–          Vâng, tôi cũng mong muốn thế. Chị đáp cho xong chuyện.

Bà Rita chào ra về, chị ôm bó hoa, ngẩn ngơ suy nghĩ cái bình cắm hoa đang thất lạc  nơi đâu? Đang lúc bụng đói này, giá mà bà ấy mang đến ổ pizza thì hợp lý hơn.

Chị giải quyết mau lẹ, mang bó hoa vào trong bếp, để trong một chậu nước cho tươi rồi mai tính. Hoa tươi, hoa đẹp cũng chẳng làm chị vui khi đang mệt rã rời và bụng thì đói quay đói quắt.

Nhưng chị chưa kịp cầm phone để order pizza thì chuông cửa lại reo. Hay bà Rita lại dẫn cả chồng con sang giới thiệu cho đủ hộ khẩu nhà bà ?

Cánh cửa bất đắc dĩ mở ra, không phải bà Rita, mà là một bà Mỹ lạ hoắc khác, trên tay bà bưng một đĩa to đầy bánh cookie thơm phức, chắc là mới vừa làm xong:

–          Chào chị! Tôi là Cindy, rất hân hạnh được là hàng xóm của gia đình chị. Chúng tôi ở căn nhà bên cạnh, phía bên trái.

Chị đỡ lấy món quà của bà hàng xóm thứ hai, và như một cái máy chị nói:

–          Cám ơn bà đã cho bánh cookie.

–          Ôi! Hai đứa bé gái của chị mới dễ thương làm sao! Chúng như hai thiên thần hiện ra trong mùa lễ Giáng Sinh.

Bà Cindy kiểu cách và ngọt ngào lấy lòng người hàng xóm mới.

–          Cám ơn bà đã khen hai cháu. Cái máy trong người chị lại tự động phát ra, chứ chị chẳng còn tâm hồn nào mà nói những lời bay bướm cho tương xứng với bà Cindy.

–          Nào, cháu tên là gì? Cháu mấy tuổi rồi? Bà Cindy cúi xuống dịu dàng hỏi Tabi.

–          Cháu tên Tabi, cháu 5 tuổi. Con bé lí nhí trả lời với người lạ.

Bà hỏi chuyện từng đứa thì bao giờ mới xong? Chị sốt cả ruột, liền giới thiệu luôn:

–          Con em nó là Betsy, 4 tuổi. Kia là chồng tôi, còn tôi tên là Bông. Nhà tôi có bốn người.

–          Ôi! Gia đình chị đẹp như một bức tranh, thật sống động trong ngôi nhà này.

Chị nhìn bà hàng xóm với đầy vẻ nghi ngờ. Nhan sắc hai vợ chồng chị thuộc loại bình thường, hai đứa con cũng thế. Hơn nữa cả ngày hôm nay hai vợ chồng chị mệt muốn chết, quần áo, tóc tai chẳng ra hồn, hai đứa con cũng đang nhăn nhó vì đói bụng, vậy mà bà hàng xóm dám khen toàn bộ gia đình chị đẹp!

Chị vừa trả lời vừa mắc cở vì lời khen khách sáo ấy:

–  Cám ơn bà!

Bà Cindy còn hỏi thăm thêm vài câu xã giao bóng bẩy nữa mới chịu ra về.

Anh hối hả giục chị:

–          Em order pizza ngay đi, biết đâu bà hàng xóm thứ ba, phía bên phải, sắp sửa đến nhà mình? Thì đến đêm mình cũng chưa có gì để ăn.

–          Sao hàng xóm ở đây họ tử tế thế? Làm em ngại quá!

–          Khu trung lưu lịch sự có khác, người ta lịch sự như những ngôi nhà xinh đẹp của họ vậy.

Món quà của bà hàng xóm thứ hai hữu ích hơn bà thứ nhất, đĩa bánh cookie vèo một cái đã hết nhẵn, làm cả nhà dịu cơn đói trong khi chờ đợi pizza đến.

Chị lại nằm ra giường, trong khi bên ngoài, anh vẫn loay hoay thu xếp đồ đạc.Thật sung sướng khi mệt mỏi rã rời được ngả lưng trên giường, máy lạnh mát dịu làm chị liu riu buồn ngủ, thì chuông cửa reo làm chị giật nẩy mình, hay là bà hàng xóm thứ ba đến welcome gia đình chị? Có bà hàng xóm đối diện, bà bên trái, thì còn bà bên phải nữa. Rút kinh nghiệm, chị vuốt lại mái tóc, mất vài phút thay áo quần, sửa soạn sẵn nụ cười, ít ra cũng có một bà hàng xóm nhìn thấy hình ảnh chị tươm tất, đàng hoàng.

Thì ra là anh giao pizza, làm uổng công chị, chị giận lây không thèm cười khi anh ta nói cám ơn và chào về.

Chị lấy bánh cho hai con ăn và dỗ dành:

–          Nhịn uống sữa con nhé.Mai mẹ đi mua, hôm nay dọn nhà, mẹ mệt lắm rồi.

                       ***                  ***                ***

Ngôi nhà mới là giấc mơ của chị, to đẹp, nằm trong một khu lịch sự, đắt giá, bên cạnh một hồ nước thiên nhiên rộng và dài tít tắp. Bên này hồ là phía sân sau của những ngôi nhà, bên kia hồ là cánh rừng thưa. Khác hẳn với căn nhà cũ, nơi mà thuở hai vợ chồng chị mới lấy nhau, hai bàn tay trắng bắt đầu gây dựng cơ ngơi, chỉ mong có một căn nhà dù nhỏ, dù cũ kỹ là đủ vui rồi.

Căn nhà cũ nằm đối diện với một khu apartment, hai bên nhà là hai gia đình Mỹ đen. Cái địa thế mà nếu chỉ là người qua đường nhìn vào, chắc ai cũng “ớn”, cũng hình dung ra bao nhiêu chuyện tai ương, rắc rối.Vậy mà anh chị đã ở đó gần 10 năm trời, chị đã quen với những hình ảnh đám Mễ ở apartment bên kia đường, mỗi weekend mở nhạc ầm ĩ, những người đàn ông Mễ đội mũ, đi giày ủng cao, áo bỏ vào quần với dây thắt lưng to bản, trông họ như những anh chàng công tử rảnh việc, ngồi ngoài sân uống bia suông, hay đôi khi vừa uống vừa nướng thịt BBQ, mùi khói thơm bay ngào ngạt trong gió, bay sang cả nhà chị. Tiếng nói cười, tiếng nhạc Mễ tưng bừng làm hàng xóm vui lây.

Bên này chị cũng không thua kém, thỉnh thoảng mang nồi mang chảo ra sân chiên chả gìo, chiên cá, kho mắm…chắc chắn những mùi vị đặc sản của Việt Nam ấy cũng từng bay nhởn nhơ sang sân những nhà hàng xóm không cùng chủng tộc, màu da.

Chị cũng đã quen gia đình Mỹ đen ở bên cạnh, hai vợ chồng đều to con, to giọng, mỗi khi họ đứng ngoài sân nói chuyện, chị ở trong nhà, qua lớp cửa đóng kín vẫn còn nghe, đến nỗi có lần chị tưởng họ đang cãi nhau, mở cửa ra xem mới biết là vợ chồng họ đang trò chuyện vui vẻ.

Biết đâu dưới mắt những người Mễ, người Mỹ đen kia, nhìn gia đình chị, một gia đình di dân đến từ Châu Á xa xôi nghèo nàn ở bên kia bờ Thái Bình Dương sang Mỹ lập nghiệp, đang sống trong ngôi nhà cũ kỹ thật đáng thương. Mỗi cảnh đời đều có những vất vả lo toan, nhưng chắc chắn họ không hề biết rằng chị đang toan tính chuyện ra đi, một ngày nào đó, chị sẽ rời khỏi căn nhà cũ này, khu cư dân xập xệ này, đến một nơi sang đẹp hơn rất nhiều.

Ngôi nhà cũ vừa trả hết nợ, anh chị bán đi, lấy tiền “down” cho căn nhà mới và…nợ tiếp.

                                         ********

Hôm sau người hàng xóm thứ ba đến, đúng như điều anh chị đã nghĩ, cái người ở ngay bên cạnh nhà chị, phía bên phải, mang đĩa bánh cake làm quà và những lời hỏi thăm nồng nhiệt, y như hai bà trước, làm như gia đình chị là niềm ao ước của cư dân khu này, càng làm chị ngại ngùng áy náy.

Chị vốn nghi ngờ sự lịch sự của người Mỹ từ lâu, với những người xa lạ, lại là người khác chủng tộc, lịch sự, tử tế chỉ là xã giao, là hình thức bên ngoài, ít khi là chân thật tự đáy lòng. Gặp bất cứ người lạ nào ngoài đường phố, họ cũng mỉm cười chào hỏi, nhưng người được chào hỏi chưa kịp quay đi, đã thấy người Mỹ lịch sự tử tế ấy khép ngay nụ cười và mặt lạnh như tiền.

Người hàng xóm thứ ba đưa cho vợ chồng chị một tờ giấy có ghi đủ tên và số điện thoại của mọi gia đình trong khu vực, vừa cộng thêm gia đình chị, để nếu có gì cần thì liên lạc với nhau, đồng thời họ mời chị tối thứ Bảy tuần sau đến họp mặt ở nhà bà Cynthia, để thắt chặt thêm tình hàng xóm láng giềng giữa cánh đàn bà với nhau.

Gia đình chị ngập tràn niềm vui trong ngôi nhà mới. Cảnh hồ phía sau nên thơ như tranh vẽ.  Chiều, chị mở cửa sổ bếp cho gió ngoài hồ thốc vào mang theo mùi hoa lá trong vườn, gió thổi bay bay tấm màn vải mỏng che cửa sổ căng lên trông như cánh buồm nhỏ. Chị đứng làm bếp mà có thể nghe tiếng chim kêu ríu rít lúc trời chiều khi chúng bay qua hồ về phía cánh rừng bên kia.

Chị thủ thỉ với anh giá mà em biết làm thơ, thì mỗi ngày cứ ra ngắm hồ nước, ngắm cánh rừng là đủ cảm hứng.

Anh dọn đến ngôi nhà mới này vì chị, anh thích sự bình yên tâm hồn hơn là bề ngoài, thích ở căn nhà cũ, không nợ nần đồng nào, nhưng vợ anh nay cằn nhằn, mai than thở muốn có một căn nhà mới, sang đẹp hơn, thì anh lại tìm niềm vui trong sự thanh thản khác, là nhìn thấy vợ vui và khỏi phải nghe những lời cằn nhằn nữa.

Thế là đã được một tuần ở nhà mới. Buổi tối, chị đến nhà bà Cynthia để họp mặt, bà Cynthia ân cần giới thiệu chị là hàng xóm mới với tất cả mọi người, toàn là quý bà trong khu, là hàng xóm với nhau.

Họ thắp nến, ăn bánh cookie và nói đủ thứ chuyện về gia đình, xã hội, kể cả những chuyện vặt, đùa vui, nghĩa là đủ thứ chuyện quanh ta.

Tiếng Anh của chị chỉ đủ dùng thông thường lấy đâu mà hiểu hết những ý kiến sâu sắc hay hóm hỉnh của quý bà, nên chị ngồi im và lạc lỏng giữa đám phụ nữ sang cả này. Phải chi đó là bà Tư, bà Bảy, hay bác Tám nào đó, toàn là các bà người Việt Nam, thì chẳng đời nào chị chịu thua, chưa biết chừng chị còn làm đầu tàu dẫn dắt câu chuyện và tán dóc cho tới khuya, hào hứng không kém gì họ.

Thỉnh thoảng chị cúi đầu, che dấu cái ngáp vì chán nản đến buồn ngủ. Rồi buổi họp mặt cũng tàn, chị sung sướng như vừa được …phóng thích ra khỏi trại tù.

Ở nhà, anh cũng sốt ruột không kém, được ngày thứ Bảy mà phải trông hai con, lúc thì chúng chạy đuổi nhau rầm rầm quanh nhà, lúc thì dành nhau đồ chơi và cãi nhau, anh hết dỗ dành đứa này đến năn nỉ đứa kia. Xong chúng đòi ăn, đòi uống, và “ hành hạ” anh không thương tiếc:

–  Bố nướng pizza không ngon bằng mẹ. Bố phải nướng lại cho con…

–  Mẹ cho con uống sữa bằng cái ly màu hồng  mà? Bố phải đổi cái ly này thì con mới uống sữa cơ.

Anh bực mình gắt lên:

–          Vậy thì đợi mẹ về mà đòi.

 May quá, chị đã về tới, anh chưa kịp than nỗi vất vả của mình thì chị đã than trước:

–          Ngồi mỏi cả lưng mà chẳng hiểu họ nói gì, cả đám bật cười ồ vì một câu nói đùa, trong khi em vẫn còn ngơ ngác và suy đoán mãi ….mới cười.

–          Ai bảo em nhận lời, làm khổ lây cả anh, vì phải ở nhà hầu hai con ranh này.

–          Chẳng qua em cả nể vì mấy món quà tặng của họ, họ lịch sự, mình cũng nên tỏ ra biết điều để hoà đồng với hàng xóm.

–          Thì ra ở khu nhà giàu không thoải mái bằng khu bình dân, họ kiểu cách quá, cứ đáp lễ qua lại cũng đủ mệt.Thế bao giờ em mới làm chả giò để tặng lại các bà hàng xóm đã welcome nhà mình bằng hoa và bánh ?

–          Anh không nhắc thì em cũng không nhớ, để mai em làm vậy.

Chị ngao ngán nghĩ tới cái màn đứng cuốn mấy bịch chả giò, rồi đem ra ngoài sân chiên từ từ cho vàng đều. Ôi chao! Lại mất nửa buổi.

Sáng Chủ Nhật, anh ra sân cắt cỏ, thấy mấy ông bà chạy bộ trên đường, họ mặc áo thun và quần short, chân đi giày, vớ, tất cả một màu trắng tinh, cứ như những vận động viên đang khởi động cho một cuộc đua quan trọng nào đó.

Người nào chạy qua sân nhà anh đều giơ tay chào hỏi, khiến anh cũng phải giơ một tay lên chào, còn tay kia  kềm chặt tay vịn cho máy cắt cỏ vẫn nổ ròn rã. Nếu cả khu xóm đều rủ nhau chạy thể dục ngày hôm nay thì chắc chắn anh không thể nào hoàn tất việc cắt cỏ như ý muốn, vì cứ phải liên tục giơ tay chào và mỉm cười đáp lễ với hàng xóm láng giềng.

Mỗi buổi sáng lái xe ra khỏi nhà để đi làm cũng vậy, trước khi “thoát” ra khỏi khu cư dân lịch sự sang trọng này, anh phải giơ tay chào đến mấy lần với những người hàng xóm tử tế anh gặp trên đường.

Khi anh hoà vào dòng xe cộ tấp nập trên phố, giữa đám đông không phải là hàng xóm, anh thật sự thấy thoải mái, thảnh thơi.

Chiều đi làm về, những người hàng xóm tử tế lại “ám ảnh” anh, hễ cứ thò mặt ra cửa thì thể nào cũng có ai đó đi qua và dừng chân lại chào hỏi. Anh không dám ra ngoài thường xuyên, anh mất cái quyền tự do được đứng ngắm sân cỏ xanh mà anh đã có công cắt xén. Chỉ có buổi tối may ra anh mới thấy thoải mái đứng ngoài sân, giờ này, ai ở trong nhà nấy, con đường trước nhà anh vắng tanh, im lìm. Anh chợt rùng mình, nếu như anh chẳng may bị trúng gió, ngã lăn ra đường thì cũng chẳng có người hàng xóm tử tế nào hay biết.

Anh so sánh với bên quê nhà, nghèo mà vui, những người Việt Nam chân tình, thắm thiết với hàng xóm láng giềng, với cả người không quen biết. Giữa đường, giữa chợ, ai đó bị trúng gió, bị bệnh bất ngờ, là có ngay các bà xúm vào cạo gió, lo âu, xót xa như với người thân của mình, những chai dầu gió có sẵn từ bao giờ trong túi, trong giỏ xách của các bà.

Hay họ săn sóc, đỡ đần khi hàng xóm có ma chay, cưới hỏi…Sự thân mật tự nhiên và thoải mái biết bao.

Còn ở Mỹ, trong khu lịch sự này, họ ra đường chào hỏi tử tế thế, thân mật thế, nhưng không có cảnh nhà nọ thường xuyên chạy sang nhà kia mượn một món đồ.

                             ***                    ****                     ***

Làm xong món chả giò đáp lễ cho các bà hàng xóm, chị thầm cầu xin các bà đừng vì lí do nào mà mang bánh, mang hoa đến tặng chị nữa.

Sang tuần thứ hai trong ngôi nhà mới, vợ chồng chị tổ chức nướng BBQ trong vườn sau, chị thích được hưởng không khí gia đình riêng tư như thế, hai đứa con tha hồ chạy đuổi nhau trong khu vườn xanh cỏ, trong khi anh ngồi uống bia, ăn thịt nướng và ngắm hồ, ngắm rừng cây…Mua căn nhà gần hồ, đắt tiền, mà không hưởng cảnh hồ cũng uổng!

Chiều xuống thấp, những đám mây trời màu xám như muốn xà xuống trên đỉnh những rặng cây bên kia hồ, mặt hồ xanh đậm hơn, bóng tối  đang ẩn núp đâu đó từ trong khu rừng kia sẽ đổ ụp xuống mặt hồ bất cứ lúc nào.

Khu vườn bỗng xuất hiện những đám muỗi, muỗi từ những bụi cây, bụi cỏ bên bờ hồ đang đi tìm mồi khi bóng chiều buông. Chị đứng nướng thịt mà chốc lại đập muỗi, lại gãi tay, gãi chân, và có khi phải nhảy tưng tưng lên mà vẫn không xua được đám muỗi đói gan lì, anh đang ăn cũng phải đứng lên di động cho muỗi khỏi tấn công, còn hai đứa con thì đều kêu lên:

–          Muỗi cắn đau quá! Mẹ ơi, cứu con .

–          Mẹ ơi, gãi cho con…

Chị cụt hứng và cũng không thể chịu đựng nổi cơn ngứa tưng bừng, bèn dắt con vào nhà để mặc cho anh dọn dẹp. Muỗi gì mà độc địa thế! mẹ con chị bị đốt nhiều nốt sưng đỏ lên, càng gãi càng sưng và ngứa thêm. Khi mua ngôi nhà này, họ chỉ ca ngợi hồ nước trong xanh, rừng cây thơ mộng, không ai nói cho chị biết hồ nước và bụi cây là hang ổ của muỗi cả.

Anh dọn đồ vào nhà xong, phàn nàn:

–          Làm sao mà dám tổ chức BBQ và mời bạn bè đến ? Họ ăn được mấy miếng thịt nướng của mình thì muỗi đốt khắp người. Họ còn oán cho nữa chứ.

–          Thuê người ta đến tiêu diệt muỗi được không anh? Chị lo âu hỏi.

–          Muỗi ở dọc những lùm cây và khu rừng bên kia, dài cả mile theo chiều dài khu hồ. Em có đủ tiền thuê người không? diệt muỗi rừng cũng như diệt chim trời cá nước. Chỉ có cách là…tuyệt đối không được ra vườn vào buổi chiều.

Chị kêu lên, đau khổ:

–          Thế thì còn gì là giá trị ngôi nhà sang trọng này nữa?

–          Muốn ở nhà đẹp, khu sang, bạn bè, họ hàng nghe đến đều “kính nể” thì phải tập mà thích ứng với mọi chuyện xung quanh nó. Đó là những người hàng xóm “quý tộc” kiểu cách ấy và đám muỗi rừng này. Chính em là người lựa chọn và đòi mua ngôi nhà này mà.

Chị im lặng vì anh nói đúng quá. Chị đã lựa khu sang trọng nhất trong thành phố, chấp nhận trả nợ góp ngôi nhà dài hạn, nhưng không ngờ rằng có những người hàng xóm quá kiểu cách, không hề thích hợp với gia đình chị, sự tử tế thân thiện của họ vẫn làm chị cảm thấy lạc lỏng, bây giờ lại phát giác ra khu vườn lắm muỗi càng làm chị ngao ngán. Không biết bao lâu nữa gia đình chị mới thích hợp được với những cảnh này?

Đêm hôm ấy chị ngủ mơ thấy căn nhà cũ, ở đối diện khu apartment ồn ào, rẻ tiền, hai bên là hai gia đình Mỹ đen. Chị nghe thấy tiếng nhạc Mễ ầm ĩ  khi những anh chàng Mễ  đang uống bia bên kia đường, và chị nghe thấy cả tiếng hai vợ chồng nhà Mỹ đen bên cạnh đang đứng nói chuyện ngoài sân, âm vang vọng vào trong giấc ngủ của chị.

Những người hàng xóm bình dân ấy chưa bao giờ mang sang nhà chị một bó hoa, một đĩa bánh.

Vậy mà những hình ảnh và âm thanh ấy bỗng là những kỷ niệm  thân thương và gần gũi vô cùng.

  Nguyễn thị Thanh Dương

   ****          ****          ****        ****

PHI TRƯỜNG MÙA HÈ.

Phi trường mùa Hè tôi vui chân bước,

Nhộn nhịp người cho những chuyến đi xa,

Có ai đó chia tay rơi nước mắt,

Có tôi phút này ngoảnh mặt làm ngơ.

.

     Thôi mặc kệ những nỗi buồn nhân thế

Khi nơi này còn có những niềm vui,

Trong đôi mắt long lanh cô gái trẻ,

Tôi thấy tôi một thuở đã yêu người.

.

Hỡi những cô gái tôi không quen biết

     Tuổi đôi mươi đang sức sống tràn đầy,

Cô mang mùa Hè trên tà váy ngắn,

Mang giấc mộng đời theo cả chuyến bay.

.

Phi trường mùa Hè, tôi như mới lớn,

Hành lý trên vai, rạo rực trong lòng,

    Tôi như thấy một chân trời hoa bướm,

     Ước gì đời vẫn có những chờ mong.

.

Này anh, hôm nay tôi không biết khóc,

Như đôi lần tôi khóc bóng hình qua,

Này cuộc sống quanh tôi bao vụn vặt,

Như bụi đường theo gió sẽ bay xa.

.

    Những máy bay nằm phơi mình trong nắng,

    Đợi hành khách vào, lại cất cánh bay,

    Tôi muốn được đi cùng trời cuối đất,

    Dù đời người ai đi hết đó đây.

.

Máy bay chìm trong làn mây trắng xoá,

Như dòng sông tôi chẳng thấy bến bờ,

Dưới chân tôi phố phường không còn nữa,

Thế gian này là thực cũng là mơ.

.

Kìa, thành phố nơi mà tôi đang đến

Khi máy bay hạ thấp xuống lưng trời,

Tôi bâng khuâng trong tay người thân đón:

Chẳng biết đời còn có mấy lần vui

Nguyễn thị Thanh Dương




NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNG – CHIA TAY WORLD CUP

==

CHIA TAY WORLD CUP.

Cám ơn mùa World Cup

Đã đến giờ chia tay

Bốn năm sau hẹn gặp

Tiếp tục cuộc vui này.

*********

Ở vòng 32 tôi đã buồn khi tiễn đội banh Đức, Hòa Lan về nước, đến vòng 16 lại “đau thương” tiễn  Bồ Đào Nha của Ronaldo và “đại ca” Brazil nơi sản sinh ra những cầu thủ đá banh tên tuổi lừng lẫy thế giới về nước, rồi cũng đành nguôi ngoai tự an ủi là vòng Quarter Final ( tứ kết) vẫn còn những đội banh lớn là Pháp, Tây Ban Nha, Anh và Argentina cho mình thưởng thức.

Ở vòng tứ kết, tôi và cô em gái Kim Loan ở Canada cùng yêu thích, ủng hộ đội Pháp và Anh, vì Mbappe, vì Bellingham, Harry Kane, Rice v..v… Hai chị em không thích thần đồng Yamal của Tây Ban Nha, gặt hái những thành công quá sớm Yamal kiêu ngạo và “hư” nữa, đang tuổi “teen” mà tình trường lai láng mấy lần yêu nên chúng tôi… không thích luôn đội Tây Ban Nha của nó, ấy là chưa kể ba nó cũng nổ tưng bừng khoe khoang thằng con Yamal tài giỏi. Còn đội Argentina hai chị em tôi không ghét bỏ gì  nhưng đội Argentina từng vô địch World Cup 3  lần,  vinh quang danh vọng có thừa, trong khi Anh chỉ 1 lần và Pháp được 2 lần, thế nên chúng tôi mong mỏi Argentina và Tây Ban Nha thua để nhường cho Anh- Pháp tranh giải nhất nhì.

Vậy mà vòng Semi Final ( bán kết) hôm thứ ba July 14 Pháp thua Tây Ban Nha. Tôi và Kim Loan buồn hụt hẫng và đặt hết niềm thương yêu hi vọng Anh sẽ thắng Argentina.

 Hôm thừ tư July 15 Kim Loan vừa xem trận Anh- Argentina vừa làm bếp, đội Anh thua Argentina 1-2 nàng rên rỉ với tôi là trái tim nàng…tan nát, nàng thẫn thờ run rấy tay bóc quả trừng luộc không xong. Còn tôi, cũng có khác gì, đáng lẽ cần ra chợ gần nhà mua thêm bó rau sà lách và vài thứ lặt vặt cho bữa cơm chiều rồi về xem trận đấu lúc 2 giờ trưa Texas vẫn kịp nhưng tôi quyết chí  ở nhà đợi để “toàn tâm toàn ý” xem trận đấu, thà nhịn ăn rau chiều nay chứ không muốn bỏ phí phút giây nào của trận Anh và Argentina.

Hai chị em cùng thất vọng, buồn chuyện quả banh trên sân cỏ cứ như buồn chuyện của nhà mình. Chúng tôi chỉ là fan của họ mà buồn thế này thì chắc chắn là sau trận thua ấy đội Pháp cũng như đội Anh đã đau buồn biết bao nhiêu khi mà chỉ còn …chút xíu nữa là tay họ có thể chạm vào cái cúp vô địch ước mơ.

Chiều thứ bảy July 18  Pháp và Anh đấu  tại Miami tranh hạng 3-4 tôi đau lòng lắm, nhìn hai đội banh mình thương, hai đội banh lớn bấy lâu nay tranh cái giải…quèn 3-4 mà tủi thân giùm họ, nhưng vì các thần tượng của mình nên tôi mở ti vi xem, không ngờ khán giả ngồi đầy sân Miami Stadium, chắc họ cũng như tôi, vì các cầu thủ danh tiếng, vì muốn xem lối chơi đẹp của đội banh mà họ yêu mến.

Có lẽ không bị áp lực nên hai đội đều chơi tự nhiên thoải mái nếu không muốn nói là khá tẻ nhạt. Hai đội thay nhau liên tiếp ghi bàn. Kẻ đá banh vào lưới đối phương chỉ vui mừng….vừa phải, trên khán đài ông huấn luyện viên của họ không sung sướng nhày tưng lên như những trận đấu sinh tử khác Kẻ bị thủng lưới hình như cũng buồn…vừa phải. Hạng 3 hay hạng 4 có khác nhau là bao nhiêu.

Kết quả Anh thắng Pháp 6-4. Ôi, giá mà những cú ghi bàn này đội Anh và Pháp làm thủng lưới Argentina và Spain mấy hôm trước nhỉ…!!!

Chiều nay Chủ Nhật July 19, 2026 là trận chung kết Tây Ban Nha và Argentina. Cuộc so tài phần hơn nghiêng về phía Tây Ban Nha, nếu thủ môn Argentina không tài giỏi phá banh thì Argentina đã thua mấy phen rồi chứ không chỉ 0-1 như kết quả sau cùng do công của tiền đạo Ferran Torres số 7 đá vào lưới Argentina. Tây Ban Nha xứng đáng trở thành vô địch World Cup 2026.

Thằng bé “hư” Yamal số sướng thật, mới 19 tuổi đầu đã có 2 danh hiệu to lớn huy hoàng: Vô địch Châu Âu 2024 và Vô địch World Cup 2026 mà nhiều cầu thủ khác chỉ thấy trong mơ.

Tôi và Kim Loan “trù ẻo” Yamal không thành. Thôi thì cũng chúc mừng đội Tây Ban Nha và thằng bé Yamal nhé.

Tôi than thở với chồng:

–          Sau 104 trận banh Tây Ban Nha lên ngôi vô địch World Cup, cỏn em…xuống gần 2 “pao”.

–          -Trời, bà buồn lo đau khổ cho mấy đội banh lớn thua trận nên ốm o gầy mòn hả?

–          Cũng buồn chứ, với lại hơn 1 tháng World Cup diễn ra em đã sống…bất bình thường, ăn uống “bữa no bữa đói” và có đêm em  ngủ mơ thấy quả banh thủng lưới “đội nhà” làm em bàng hoàng tỉnh giấc…

Chồng an ủi:

–          Những đội banh World Cup  phải về nhà sớm, trong khi bà còn vương vấn tiếc nuối cho sự thất bại của họ thì các chàng cầu thủ ngôi sao ấy đã quen với những thắng thua, chắc gì còn buồn, họ đang đi nghỉ hẻ tắm biển ở những nơi sang trọng với vợ đẹp con khôn, với người yêu xinh như mộng.  Mời bà trở về thực tế, bà đã cancel cái hẹn tháng 6 bác sĩ gia đình  và lấy hẹn lại vào ngày mai thứ hai July 20 sau mùa World Cup. Nhớ chưa?

Chồng nói đúng. Bây giờ tôi mở ti vi ra không còn những hình ảnh, những âm thanh rộn rã của World Cup, sẽ không có những trận banh cho tôi chờ mong. Người ta sẽ không còn nhắc gì đến World Cup, nỗi buồn thương của tôi và Kim Loan cho những đội banh mình yêu thích cũng sẽ tan biến dần. Tất cả sẽ qua đi và  chìm vào quên lãng.

Chia tay nhé World Cup ơi. Hẹn gặp lại mùa sau.

Nguyễn Thị Thanh Dương

( July 19- 2026. )




NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNG: THĂM CON DÂU MỚI SINH.

Chỉ còn 15 phút nữa phi cơ sẽ đáp xuống phi trường Salt Lake City. Đây là lần đầu tiên bà  Phụng đến Utah thăm gia đình con trai Kent kể từ khi nó kết hôn và dọn về đây . Utah là quê quán của Jade con dâu bà.

 Vợ chồng Kent mua nhà sau 3 năm ở thuê Apartment. Con dâu vừa sinh con đầu lòng, bà Phụng đi thăm con cháu, thăm nhà mới luôn thể.

Chiều qua bà Phụng đã sửa soạn valy quần áo và đồ dùng cá nhân cho chuyến đi 3 tuần, đầy đủ cả rồi. Bà chợt nhớ ra vội đi lấy chai dầu gió xanh và lọ dầu cù là nhét thêm vào. Ông Phụng ngạc nhiên:

–          Bà dùng gì đến chai dầu gió và cù là mà mang theo?

–          Hai chai dầu này chị bạn đi du lịch Thái Lan mua tặng, tôi mang cho con dâu, phụ nữ mới sinh em bé nên có chai dầu bên mình, xoa một chút là ấm người, nhất là nó ở xứ lạnh.

–          Con Jade người Mỹ mà bà làm như thời má mình, thời bà ngoại mình ngày xưa, mùi bà đẻ toàn dầu cù là con Hổ, dầu gió Nhị Thiên Đường hay khuynh diệp Bác Sĩ Tín.

Và ông hù dọa:

–          Nhân viên kiểm soát an ninh phi trường sẽ tưởng 2 chai dầu của bà là chất nổ, chất độc chỉ thêm phiền phức.

Mặc kệ chồng, bà Phụng vẫn mang theo 2 chai dầu. Đây là món bà cần và thích xài nhưng thân ái nhường cho con dâu, bà nghĩ nó cần hơn bà..

Mỗi phút trôi qua trên máy bay là mỗi phút bà Phụng rộn ràng sắp được gặp con cháu, nghĩ đến thằng cháu nội mới sinh được 2 tuần, chắc giống bố và lai thêm nét Mỹ của mẹ cháu sẽ đẹp trai lắm đây.  Ba tuần lễ ở Utah bà sẽ chăm sóc cháu nội cho con dâu kiêng cử nghỉ ngơi  phục hồi sức khỏe sau khi sinh đẻ. Bà Phụng dù chỉ sinh có một thằng Kent nhưng bà có kinh nghiệm đầy mình vì ngày xưa mẹ bà sinh năm một, ngoại bảo mẹ đẻ như gà. Mỗi khi mẹ mang bầu, gần ngày sinh là bà ngoại lo làm thịt chà bông, cô bé Phụng thời đó phải ngồi giã từng cối thịt heo theo chỉ dẫn của  ngoại, ngoại nấu nồi thịt kho tiêu cho bà đẻ ăn chắc dạ, ngoại  bắt bà đẻ ngồi ăn cơm trên giường có giăng mùng sợ…gió máy dù giường đã được quây một tấm màn gió, thì gió nào mà lọt tới được, chưa hết, bà đẻ phải kiêng cử không được tắm rửa hay đánh răng rửa mặt một tháng trời. Tới lượt bà  Phụng lấy chồng sinh con là thằng cu Tèo thì bà Phụng cũng phải theo gương của mẹ kiêng cử đủ thứ, mang thằng cu Tèo sang Mỹ lúc nó 5 tuổi và lớn lên là  Kent bây giờ.

Lát về tới nhà bà sẽ bảo  Kent chở đi chợ mua thịt thăn heo về để bà làm chà bông và kho tiêu, hai món ăn chưa bao giờ đăng ký nhãn hiệu dành cho bà đẻ nhưng bao lâu nay bà đẻ nào cũng biết đến, nhân dịp này cho con dâu Mỹ tập ăn đồ Việt luôn, hi vọng con dâu sẽ thích, còn vụ chai dầu gió và lọ dầu cù là bà sẽ giải thích cho Jade biết công dụng, hi vọng Jade sẽ vui vẻ đón nhận.

Máy bay đáp xuống, bà Phụng chỉ có 1 valy carry  on nên ra ngoài mau lẹ, bà ngó tìm hình bóng Kent, thì kia chẳng những Kent mà có cả Jade nữa. Bà Phụng kinh ngạc kêu lên:

–          Ồ Kent, mẹ tưởng một mình con ra đón mẹ thôi chứ.

–          Chào mommy.

Bà Phụng ngỡ ngàng nhìn con dâu, nàng ăn mặc thoải mái  quần sọoc áo thun hở cổ hở nách, bên cạnh Kent tay xách giỏ trong có baby đang nằm ngủ ngon lành. Jade nhào đến bên bà, tươi cười:

–          Mommy đưa con xách valy cho.

Cô nắm quai valy thì bà Phụng vội gạt ra:

–          Không, không, con phải kiêng cử không được làm việc nặng.

Và bà quay ra trách con trai:

–          Kent, sao lại mang vợ con ra phi trường thế này, sản phụ và em bé mới có 2 tuần, đáng lẽ mẹ con nó phải ở nhà kiêng nắng kiêng gió. Ngày xưa các bà đẻ  ngồi trong nhà vẫn phải mặc thêm áo khoác, khăn trùm đầu và  nhét bông gòn vào tai đó con.

Kent thản nhiên:

–          OK mà mom, sinh con xong là Jade bình thường lại ngay, cô ấy đã tắm rửa trong bệnh viện. Hôm sau về nhà vợ chồng con đã xách baby đi chợ Walmart mua đồ.

Bà Phụng nghe mà thêm ngạc nhiên đến chết lặng. Jade chẳng sợ gió máy gì cả,  gió phải sợ Jade thì đúng hơn, nàng ăn mặc kiểu “đón gió” thế kia thì Jade cần gì đến chai dầu gió, đến lọ dầu cù là thoa bóp cho ấm người cơ chứ. Bà xót xa nhìn baby bé bỏng nằm trong giỏ xách như người ta xách một món đồ mà tội nghiệp.

Về đến nhà bà được Kent dẫn đi một vòng thăm các phòng trong nhà rồi ra vườn sau sân trước ngắm hàng xóm xung quanh xong vào ăn cơm chiều Jade đã chuẩn bị sẵn sàng. Bây giờ bà Phụng mới thấy đói bụng, nhưng nhìn bàn ăn bà cụt hứng. Trên bàn là ba đĩa to tổ bố spaghetti. Jade hãnh diện khoe:

–          Mommy đây là món spaghetti ngon nhất mà con đã làm. Kent rất thích và con tin mẹ cũng sẽ thích nó.

Kent phụ họa với vợ:

–          Món ruột của Jade đó mom. Nghe tin mom đến thăm, Jade nhất định trổ tài món này trước..

Bà Phụng chết dở, chẳng lẽ bà nói không thích ăn đồ Mỹ đồ Tây nào hết, chỉ thích món ăn Việt Nam thôi. Phải chi Jade nấu nồi cơm thì bà sẽ ăn cơm trắng với chút đồ ăn Mỹ nào cũng tạm được, còn đĩa spaghetti đã chan nước sốt cà chua với thịt bò xay phủ đầy  bề mặt thì thay đổi sao được. Bà cố gượng cười làm vui:

–          Cám ơn Jade món spaghetti.

Jade mở tủ lạnh rót ra 3 ly nước cam, bà Phụng phản ứng tự nhiên, vội cản :

–          Jade mới sinh không nên uống đồ lạnh kẻo lạnh bụng con ơi. Sinh con đầu lòng càng phải kiêng cử kỹ lưỡng.

Jade ngạc nhiên:

–          Tại sao? ở trong bệnh viện bữa ăn có tráng miệng là trái cây hộp, rau câu và  ly nước cam lạnh.

Bà Phụng hết đường giải thích luôn. Hai con ăn đĩa spaghetti của nó một cách ngon lành trong khi  bà Phụng  ngao ngán nhìn đĩa spaghetti của mình mà nghĩ nếu Kent biết ăn đồ Việt, nếu con dâu là người Việt thì đây là đĩa cơm tấm sườn bì chả với chén nước mắm tỏi ớt bên cạnh rồi  và món tráng miệng có thể là chén chè thưng hay chè khoai môn rồi. Tưởng tượng xong bà Phụng cầm thìa cầm nỉa.. …khều những cọng spaghetti và  ráng ăn cho no bụng, cho vừa lòng con.

Hồi  Kent còn ở với cha mẹ không hiểu sao cha mẹ đều nói tiếng Việt với Kent, nấu cơm Việt cho Kent vậy mà Kent nói tiếng Việt không rành, ăn đồ Việt không thích, thay vì ăn cơm Kent ăn hamburger, bánh mì Sub way, pizza…v..v..nên vợ chồng bà Phụng xem Kent như “thằng Mỹ” ở chung nhà với mình. Bây giờ nó lấy vợ Mỹ, đẻ con lai Mỹ dám sau này vợ chồng bà xem gia đình Kent như …người nước ngoài quá.

Mấy ngày đầu ở với con, sáng điểm tâm cereal với sữa tươi hay  scrambled egg, pancake …trưa khoai tây nghiền, nui trộn cheese, thịt nguội, sà lách rau củ..… chiều thì món gà chiên đông lạnh đem nướng lại ăn với bắp hộp với chén súp gi đó sệt sệt, hay bánh mì nướng ăn với mấy cục xúc xích mấy cọng măng tây.

Nhìn “tình hình” bà Phụng phát chán muốn bảo Kent chở ra chợ Việt để bà mua chai nước mắm về kho nấu gì đó mặn mà  cho dễ nuốt, nhưng bà sợ con dâu giận vì mẹ chồng không thích món của nó, chẳng lẽ bàn ăn chia làm hai “phe”, chủ nhà ăn đồ Mỹ, khách ăn đồ Việt, chẳng khác nào bà mẹ đến đây “gây chiến” với con,  rồi mấy tuần ở Utah bà xài không hết chai nước mắm Việt thì nó sẽ lạc lỏng vô duyên trong căn bếp Mỹ và sớm bị quăng vào thùng rác thôi. Bà bỏ luôn ý định làm thịt chà bông, thịt kho tiêu cho con dâu, chắc gì nó màng tới món Việt của bà, hơn nữa nơi gia đình Kent ở đến khu chợ Việt Nam phải hơn 1 giờ xe. Thế là 3 tuần lễ ở Utah bà Phụng đành chịu trận ăn đồ Mỹ.

……………

Lúc xách va ly lên máy bay đến Utah bà Phụng vui bao nhiêu thì bây giờ xách valy rời Utah trở về nhà bà  vui bấy nhiêu.

Ba tuần lễ ở với con cháu bà đã thể hiện đúng vai trò bà mẹ chồng Việt tuyệt vời với con dâu Mỹ, bà nội tận tình với thằng cháu lai Mỹ. Bà thấy mình đã quyết định đúng, “hi sinh” ăn đồ Mỹ để trọn vẹn tình cảm gia đình Việt Mỹ chúng ta. Chai dầu gió và lọ dầu cù là nghĩa tình bà dành cho con dâu không thực hiện được, vẫn …”ế ẩm” nằm trong valy, bà sẽ mang về để dành xài khi trái nắng trở trời.

Về tới phi trường Dallas Fort Worth chồng ra đón. Hai người đi bộ ra bãi xe, bà kể cho chồng nghe 3 tuần lễ ở Utah dù ăn ở  nhà hay con đưa đi nhà hàng toàn ăn đồ Mỹ mà nhớ  đồ ăn Việt Nam, nhớ mùi vị mắm muối Việt Nam quá trời .

–          Tôi  tưởng 3 tuần lễ ở Utah bà…nhớ tôi chứ. Hóa ra chỉ nhớ đồ ăn Việt Nam.

Ông Phụng đùa và nói tiếp:

–          Bà hào hứng đặt vé ở Utah tới 3 tuần còn than thở gì nữa. May mà con dâu Mỹ ngoan và biết điều vui vẻ chiêu đãi mẹ chồng, chứ người Mỹ ghét nhất là cha mẹ vợ, cha mẹ chồng đến thăm và ở lại nhà, mất riêng tư của họ.

–          Lần đầu đi xa thăm con cháu, tôi  ở lâu cho đáng chuyến đi chứ.

Tới chỗ đậu  xe bà Phụng bảo chồng:

–          Ông chở tôi ra ngay khu chợ Việt để tôi ăn một tô phở bò viên tái  nạm gầu gân sách nóng hổi  với đầy đủ rau húng quế ngò gai giá sống chanh ớt nhé.

Rồi bà lẩm bẩm làm như sợ mình sẽ quên:

–          Rồi tôi sẽ order thêm mấy cái gỏi cuốn tôm thịt với nước chấm thơm cay của tương ớt lẫn vị bùi béo của đậu phộng.  Ăn cho no bụng, cho đã thèm và cũng là ăn mừng tôi đã có một chuyến đi thăm con dâu Mỹ mới sinh, dù có vài khác biệt kiểu sống nhưng thật vui, thật tràn đầy tình cảm mẹ chồng nàng dâu.

Nguyễn Thị Thanh Dương

( April 15, 2026)

     CHIỀU MƯA MEXICO.

( Tặng Đỗ Dung, anh Thọ)

Anh che cho em chiếc dù tình,

Chiếc dù màu đỏ trắng xinh xinh,

Mùa Hè bất chợt mưa lất phất,

Lạc giữa phố chiều em và anh.

                 Ai vội, nhưng mình bước chậm thôi,

                 Mưa êm như khúc nhạc không lời,

                 Coi chừng đường ướt làm trơn ngã,

                 Chiều mưa Mexico chơi vơi.               

Hai người đi giữa hàng cây xanh,

Cỏ cũng xanh. Chân em ngại ngần,

Dẫm trên cỏ hai bàn chân ướt,

Đi bên anh em đã ấm lòng.

                   Cây bàng xòe tán tròn trên cao,

                   Chẳng đủ che mưa cho mình đâu,

                   Không phải mùa Thu mà lá đỏ,            

                   Không phải tháng Bảy mà mưa Ngâu.

Phượng vỹ mùa hè đỏ ngập trời,

Rực rỡ trong mưa hoa Phượng rơi,

Chợt nhớ cánh hoa xưa trong gío,

Bay về đâu tuổi học trò ơi.

                    Lang thang đi qua những con đường,

                    Có hàng dừa cao lá rủ nghiêng,

                    Mưa từng sợi trắng, mưa lâu quá,

                    Chiếc dù che một khỏang trời riêng.

Trời cứ mưa, trời Mexico,

Lãng mạn hai người đi trong mưa,

Em nép vào gần anh chút nữa,

Anh ơi, phút giây này là thơ.

                   Ngày mai trời sẽ lại nắng lên,

                   Mùa hè Mexico, Cancun,

                   Biển xanh sóng vỗ đang mời gọi,                

                   Chiều mưa hôm qua không thể quên.

             Nguyễn Thị Thanh Dương

                      ( June, 25, 2011)