Bông Hoa Cẩm Chướng Đã Bay Lên Trời

Lời mở đầu

Quý vị có biết ai là cô sinh viên Sài Gòn ra Bắc học y khoa đã cất tiếng hát lần đầu tiên bài tiếng gọi sinh viên sau này trở thành bài quốc ca VNCH. Cô Phạm thị Bình tức bà bác sĩ Nguyễn Tôn Hoàn đã qua đời ngày 11 tháng 11 năm 2012 tại Palo Alto, CA hưởng thọ 90 tuổi.

Hai tháng trước tôi và anh Phạm phú Nam có lên nhà quay đoạn phim chị Bình kể lại chuyện hát bài ca lịch sử tại nhà hát lớn Hà Nội. Đoạn phim này sẽ là phần quan trọng về dữ kiện lịch sử bài quốc ca của miền Nam được đưa vào DVD Hồn Việt của Việt Nam Film Club phát hành 17 tháng 11-2012.

Tang gia cho biết sẽ phát tang vào ngày thứ bẩy 24 tháng 11-2012 . Các chi tiết sẽ được loan báo.

Trong niềm thương tiếc một nữ lưu có nhiều liên quan đến lịch sử, tôi xin gửi đến quý vị bài viết về bà Nguyễn Tôn Hoàn 4 năm trước 2008 vào dịp chúng tôi mời bà lên sân khấu 2 lần để cùng hát bài ca đã trở thành quốc ca. Trong bài viết này chúng tôi có nhắc đến quý vị Nguyễn bá Cẩn, Vũ văn Ước đều đã ra đi. (Ghi Chú Xin chia buồn cùng tang quyến và chị Ngô Quang Thiều. Ông bà Hoàn là cậu mợ của Ms. Lạc Ngô.)

Sau đây là bài viết tháng 3-2008
BÔNG HOA CẨM CHƯỚNG CỦA NGÀY VĂN NGHỆ LỊCH SỬ NGÀN NGƯỜI VIẾT
Văn nghệ tháng Ba Foothill 2008
Văn nghệ tháng Tư San Jose 2008
Ai sẽ hát bài quốc ca lịch sử.
Ai sẽ là các nam ca sĩ hát phụ họa.
Ca sĩ nào là hoa cẩm chướng 86 năm tuổi
Giao Chỉ San Jose giới thiệu tháng 3-2008

Chiều ngày chủ nhật 16 tháng 3 năm 2008, khi mở màn buổi trình diễn văn nghệ dành cho cựu sinh viên Việt Nam tại sân khấu Foothill ai là người sẽ hát bài quốc ca lịch sử: “Này sinh viên ơi…”

Hình ảnh minh họa

Screenshot 2025-04-07 142013.png

Bà quả phụ Nguyễn Tôn Hoàn, nhũ danh Phạm thị Bình, cũng vừa từ trần.

Xin trả lời. Ban tổ chức sẽ mời những ca sĩ và các sinh viên đã hiện diện vào một ngày lịch sử năm 1942 tại Hà Nội, cách đây 66 năm, khi bài Tiếng gọi sinh viên đã được trình diễn lần đầu tiên. Quí vị này hiện nay đã trên 80 tuổi. Sẽ cùng đứng lên cất tiếng gọi sinh viên nay đã trở thành tiếng gọi công dân. Và thêm một lần nữa, bài quốc ca VNCH sẽ được chính thức hát mở đầu cho buổi văn nghệ : “Lịch sử ngàn người viết “ vào chiều chủ nhật 6 tháng 4-2008 tại San Jose. Quí vị có thể hỏi rằng những vị niên trưởng đó là ai. Đó là bông hoa cẩm chướng Sài Gòn cùng với sự hiện diện của những ch àng trai của thập niên 40. Chúng tôi mời niên trưởng Nguyễn Khánh, Lâm lễ Trinh của miền Nam và Vũ văn Ước, Trần đỗ Cung của miền Bắc cùng tham dự. Để độc giả có thể hiểu rõ ý nghĩa của câu chuyện hơn nửa thế kỷ đã qua, chúng tôi xin nhắc lại đầu đuôi như sau về người nữ sinh viên đã hát bài quốc ca lần đầu tại thủ đô Hà Nội.

Vào đầu tháng 5 năm 2007, ban tổ chức ra mắt sách của luật sư Lâm Lễ Trinh tại San Jose có nhã ý mời đại tướng Nguyễn Khánh lên mở đầu diễn đàn. Vị quốc trưởng Việt Nam Cộng Hòa đã nhường danh dự cho một phụ nữ. Đó là bà bác sĩ Nguyễn Tôn Hoàn, nhũ danh Phan thị Bình. Bà cũng là một cư dân lâu năm tại Bắc California ít có dịp đến sinh hoạt với cộng đồng. Nhưng thực sự đây là một phụ nữ đã tham dự hoạt động đảng phái chính trị một thời gian rất dài. Bà tham gia phong trào sinh viên kháng Pháp đầu thập niên 40 cho đến nay vẫn còn là đảng viên với vai trò cố vấn. Thời gian hoạt động đã ghi lại đủ 66 năm, suốt chiều dài của một người từ lúc sinh ra cho đến lúc về hưu.

Trong 30 năm qua, người Việt quốc gia tha hương vẫn ôm mối u hoài, vẫn còn giữ mãi lá cờ vàng và bài quốc ca của miền Nam. Nhưng mấy ai biết được rằng những giọng ca nữ nào đã cất tiếng lần đầu tiên bản Tiếng Gọi Sinh Viên của một thời toàn dân đang chuẩn bị đứng lên chống Pháp.

Từ thuở xưa rất xa, trong Nam chưa có trường đại học, các thanh niên nam nữ của Sài Gòn muốn học thêm phải ra Hà Nội.

Thế chiến đệ nhị đang đi vào những giai đoạn cuối. Đồng Minh phản công từ Âu Châu qua Thái Bình Dương. Nhạc sĩ Nam Kỳ Lưu Hữu Phước soạn bài ca tiếng gọi sinh viên: “Này sinh viên ơi, đứng lên đáp lời sông núi. Đồng lòng cùng đi…”

Thanh niên sinh viên Việt Nam hàng ngày theo dõi tin tức chiến cuộc trên thế giới và nao nức muốn đứng lên làm lịch sử.

Vào một buổi sáng của năm 1942, có hai cô sinh viên Sài Gòn đứng giữa khuôn viên đại học Hà Thành cất tiếng hát bài ca bất hủ: Này sinh viên ơi! Đứng lên đáp lời sông núi.

Hiện diện trong những giây phút lịch sử đó có những chàng sinh thanh niên như Lâm lễ Trinh, Nguyễn Khánh,Trần đỗ Cung và cả cậu thiếu niên Hà nội Vũ văn Ước…Hai nữ sinh viên Sài Gòn lúc đó ở tuổi 19 và 20. Một người là chị của dược sĩ Nguyễn Văn Bẩy của San Jose. Bà chị hiện còn ở miền Nam California. Và một cô gái nhỏ bé khác là Phan Thị Bình của miền Bắc California. Cô sinh viên đứng lên đáp lời sông núi đó sau này đã thành hôn với sinh viên y khoa năm thứ sáu là anh Nguyễn Tôn Hoàn. Vợ là sinh viên phụ khoa với bằng cấp cô đỡ quốc gia và chồng là y khoa bác sĩ. Nhưng thời cuộc chuyển vần, thế chiến đệ nhị chấm dứt. Cuộc kháng chiến mùa thu bắt đầu, cả hai vợ chồng bác sĩ chẳng làm nghề y khoa mà đã cùng đi theo con đường cách mạng.

Lúc đó ở ngoài Bắc, Phạm Duy viết bài ca kháng chiến đầu tiên: Một mùa thu năm qua, cách mạng tiến ra đất Việt. Vợ chồng Bác Sĩ Hoàn bắt đầu hoạt động cách mạng trong Nam. Cuộc đời ba chìm bẩy nổi của một gia đình sinh viên Nam Kỳ đứng lên đáp lời sông núi đã đưa đẩy hai vợ chồng trẻ lưu lạc nơi đất khách quê người. Trải qua bao nhiêu năm từ Pháp qua Mỹ. Đến thời tướng Nguyễn Khánh cầm quyền thì bác sĩ Hoàn đã có cơ hội về Việt Nam giữ chức vụ Phó Thủ Tướng. Nhưng sau đó việc tham chính cũng không được lâu dài, ông bà trở lại Hoa Kỳ và làm người dân lưu vong trước khi miền Nam thất thủ.

Sau cuộc phong ba đổi đời tháng 4 năm 1975, những người Việt di tản đến miền Bắc Cali đôi khi có dịp ghé tiệm ăn Mekong trên con đường chính của thành phố Mt.View sẽ gặp ông bà Nguyễn Tôn Hoàn. Đôi vợ chồng sinh viên ngày xưa vẫn còn hoạt động chính trị bền bỉ một lòng với đất nước. Bây giờ lại có thêm thành tích 19 năm làm ăn trong lãnh vực nhà hàng.

Những chính khách Việt Nam không có duyên số với đất nước như bác sĩ Hoàn bỏ nước ra đi tháng trước thì tháng sau lại đến lượt đại tướng Nguyễn Khánh ra đi. Ông phó thủ tướng Hoàn đi mở nhà hàng ở Mỹ thì ông quốc trưởng Khánh cũng đi mở nhà hàng bên Tây. Cho đến năm 1975, vị thủ tướng cuối cùng là ông Nguyễn Bá Cẩn đến Bắc Cali đã nhận job trông nom việc điều hành một cây xăng. Đôi khi cây xăng thiếu người thì chủ tịch hạ viện đồng thời là thủ tướng cũng sẵn sàng đứng giữa trời mà đổ xăng full serve cho thiên hạ.

Vào cái thời đó các cây xăng đều phải có người phục vụ. Lâu lâu bác sĩ phó thủ tướng Nguyễn Tôn Hoàn chạy đến đổ xăng của thủ tướng Nguyễn bá Cẩn để gọi là có thêm chút tình đồng hương. Ông Phó đi đổ xăng bên ông Chánh để rồi vào buổi chiều cuối năm, Anh chị thủ tướng đến ăn ở nhà hàng anh chị phó thủ tướng ở nơi đất khách quê người. Những nhà chính trị, những chính khách cao cấp và cao niên của một thời oanh liệt gặp lại nhau để ngồi nói chuyện Nam Kỳ. Cho đến mùa quốc hận oan nghiệt năm nay qua các đề tài Về nguồn và Thức tỉnh của luật sư Lâm Lễ Trinh, những người muôn năm cũ lại có dịp gặp nhau ở San Jose.

Xem ra, vị đại tướng quốc trưởng nổi danh một thời lại là người ít tuổi nhất. “Chàng”vào năm 2007 chỉ mới có 83 mùa xuân đã lái xe từ Sacramento xuống. Hỏi rằng thế ai ngồi bên cạnh, niên trưởng Nguyễn Khánh trả lời rằng trước sau thì vẫn có một bà vợ Bắc Kỳ từ thời còn là sĩ quan cấp úy ở Hà Nội. Bây giờ nàng vẫn là người quản giáo giữ cho chàng luôn luôn Thức tỉnh mà Về nguồn. Đó là tên các tác phẫm của tác giả Lâm Lễ Trinh, dù tung hoành ngang dọc với vai trò phóng viên của chính trường trong buổi hoàng hôn, niên kỷ cũng đã 84. Nhưng tất cả đều thua bà chị phu nhân của bác sĩ Nguyễn Tôn Hoàn vào năm 2007 đã 85.

Chiều thứ bẩy khi lên nói chuyện trong buổi ra mắt sách đầy hồi tưởng của lịch sử, Bác gái Nguyễn Tôn Hoàn như lửa đốt trong lòng. Tối thứ sáu đứa cháu gái xinh đẹp của bà ngoại đi cắm trại đã gặp tai nạn bị phỏng cấp ba cháy cả hai tay.

Bà ngoại vừa trông cháu nhỏ cho cả nhà túa vào nhà thương mà lại còn phải soạn bài nói chuyện. Ngồi giữa hội trường bàn chuyện lịch sử mà lòng bà ngoại vẫn còn xao xuyến vì đứa cháu gái bị tai nạn.

Từ bà ngoại Nguyễn Tôn Hoàn, cành hoa cẩm chướng 85 năm, người phụ nữ một đời làm cách mạng khi bước lên diễn đàn đã trở lại thành cô Phan Thị Bình của 65 năm trước tại Hà Nội. Cô sinh viên của nhà thương miền Bắc ngày xưa, tóc xanh xõa trên vai đứng hát bài ca kêu gọi tuổi trẻ lên đường.

Sáu mươi lăm năm sau, “nàng” lại một lần nữa lên tiếng kêu gọi tuổi trẻ ở quê nhà Việt Nam hãy đứng lên làm lịch s ử cho thế kỷ thứ 21.

Cái bục thuyết trình hội trường hơi cao. Cậu Nguyễn Khánh hào hoa phong nhã đứng lên lấy tay đỡ cho cô Phan thị Bình bước xuống. Hình ảnh như vẫn còn không khí Hà nội hơn 60 năm về trước.

Trong số các phụ nữ Việt Nam ở miền Bắc California ít ai trải qua cuộc đời cách mạng với sinh hoạt đảng phái lâu dài hơn bà Nguyễn Tôn Hoàn. Mười chín tuổi đã đi theo chàng và đi theo cách mạng. Suốt cuộc đời nổi trôi đất khách quê người, trải qua 19 năm lấy nhà hàng ẩm thực để làm sinh kế lo cho chồng, cho con và cho cháu. Bây giờ bà già 85 với chiếc gối kê ở chỗ ngồi, một cái gối dựa lưng vẫn còn lái xe van Hoa Kỳ to tướng để ngược xuôi từ Los Altos ở miền bắc xuống Los Angeles ở miền Nam thăm cháu và họp đảng. Bà già vẫn thường lái xe tỉnh queo.

Nhưng hôm nay thì tấm lòng cách mạng sắt đá xem chừng sao xuyến nhiều lắm rồi. Hai cánh tay đứa cháu gái bị phỏng nặng. Biết bao lần sẽ phải giải phẫu thay da. Ôi những đứa con gái, những đứa cháu gái cưng của bà. Gia đình Việt Nam ở nước Mỹ mà nói chuyện toàn bằng tiếng Tây. Con với cháu vẫn la rầy bà ngoại:

“A lô” Măng tưởng là măng còn trẻ lắm sao, Măng đi họp gì mà 2 giờ sáng chưa về “

Mùa lễ Mothers’ Day năm 2007 đứa cháu trưởng nữ của con gái bà nằm trong nhà thương. Ai sẽ mua tặng bà ngoại cành hoa carnation màu hồng thắm.

Một ngày của mẹ đầy hệ lụy đã làm nhỏ lệ cho cành hoa cẩm chướng 85 tuổi.

“Này sinh viên ơi! Đứng lên đáp lời sông núi, đồng lòng cùng đi..” Sông núi hôm nay là sông núi nào… Ở bên kia chân trời con sông Cửu long Giang rồng thiêng chín khúc nay đã cạn giòng. Ở bên này bờ biển Thái bình Dương chúng ta chỉ còn rặng núi Rocky với con sông Sacramento mùa này cũng chẳng còn đủ nước cho vùng Bay. Sau mùa lễ của mẹ năm nay, bông hoa cẩm chướng 85 năm sẽ lại một mình lái xe van tất tả trên xa lộ số 5 xuống miền Nam thăm con cháu. Nếu có ai không biết mà hỏi thăm thì chỉ làm bà nhớ lại anh sinh viên y khoa năm thứ 6 rất đẹp trai tên là Nguyễn tôn Hoàn. Sau ngày của Mẹ là đến ngày của Cha. Hoa của Mẹ là hoa Cẩm Chướng, Carnation. Hoa của cha là hoa Hồng. Còn sống thì mầu đỏ mầu hồng, đã đi xa thì mầu trắng. Bà ngoại sẵn sàng đi xa vạn dặm để nhắc nhở con cháu về một bông hồng trắng cho người tình bây giờ đã đi thật là xa….

Hồng trắng đã ra đi, bây giờ
Đóa hoa cẩm chướng cũng bay về trời

Giao Chỉ San Jose.




GIAO CHỈ San Jose – Cindy Chavez, Trở Về Cố Hương

Cindy Chavez, trở về Cố Hương

Cuối tháng 11 năm 2024, bà Cindy Chavez, giám sát viên khu số 2 của Quận hạt Santa Clara, sẽ chấm dứt chức vụ và di chuyển về tiểu bang New Mexico để nhận công việc mới. Bà đã trải qua ba nhiệm kỳ hoàn tất công tác nội trợ cho khu vực quan trọng của kinh đô điện tử toàn thế giới. Từ một cô sinh viên trẻ tuổi sinh ra tại New Mexico, bà đến San Jose theo học tại SJSU và xây dựng sự nghiệp chính trị từ thành phố qua quận hạt. Năm nay 60 tuổi, bà trở về và tiếp tục làm việc tại cố hương.

Người phụ nữ gốc Mexico này đã trải qua nhiều năm làm nghị viên, rồi phó thị trưởng San Jose. Sau đó, bà đảm nhiệm ba nhiệm kỳ làm giám sát viên Quận Santa Clara trong 12 năm. Khi ra đi, bà Cindy Chavez đã để lại rất nhiều tình cảm của biết bao sắc dân địa phương, bao gồm cả cộng đồng người Việt tị nạn.

Riêng về công việc quản trị khu số 2 của Quận, nơi có 400.000 dân, nay bà sẽ làm quản trị viên cho quận lớn nhất ở New Mexico là Bernalillo với 672.000 dân. Sự khác biệt là từ công tác chính trị chuyển sang nhiệm vụ quản trị hành chánh. Các sắc dân địa phương thường biết đến chính khách qua các kỳ bầu cử, nhưng đối với riêng các giám sát viên quận hạt, mối liên hệ tình cảm lại nhiều hơn danh nghĩa cử tri.

Bà Chavez ra đi là một sự mất mát quan trọng của cả cộng đồng. Chúng tôi còn nhớ lại câu chuyện hơn 20 năm trước, khi có dịp gặp Cindy, phó thị trưởng San Jose đến tham dự buổi ra mắt dự án Việt Museum tại nhà hàng Kobe do luật sư Đinh Thành Châu bảo trợ. Hôm đó, đại tá không quân Vũ Văn Ước hát một bài tình ca tiếng Mexico giọng Tây Ban Nha để tặng cho cô dân cử trẻ tuổi, làm quen với cộng đồng Việt Nam. Tháng sau, cô dân cử thành phố tiếp tục tò mò đến thăm Khu bảo tàng bắt đầu triển lãm trên đường Park.

Ngày nay, Việt Museum chính thức hình thành trong San Jose History Park, nhưng các nhân vật cũ của chúng tôi đã lần lượt ra đi. Đối với riêng cơ quan IRCC, Việt Museum và Dân Sinh Media, chúng tôi đặc biệt trân trọng sự yểm trợ của Quận hạt Santa Clara trong suốt 30 năm công tác hỗ trợ dịch vụ di dân và tị nạn. Tuy nhiên, thành quả cụ thể đáng ghi nhận là tình cảm của hai vị giám sát, ông Dave Cortese và bà Cindy Chavez, đã xây dựng cho cộng đồng Việt một trung tâm dịch vụ Việt-Mỹ trị giá 70 triệu Mỹ kim. Thêm vào đó, Quận hạt đã dành số ngân khoản quan trọng hoàn tất bức tường Chiến sĩ Mỹ-Việt trong chiến tranh Việt Nam tại Vườn Truyền Thống Việt.

Chúng tôi phải thành thực ghi nhận rằng trong số 58 quận hạt tại California và tổng số 3071 quận hạt toàn quốc, không nơi nào có được một trung tâm danh dự như thế. Thêm một ý nghĩa đáng trân trọng là bà giám sát viên hết nhiệm kỳ đã tin tưởng và yểm trợ cho cô luật sư goc Viet Betty Duong tranh cử thay thế để tiếp tục con đường làm việc cho các sắc dân thuộc khu số 2. Một quyết định rất có tình và hợp lý. Phần còn lại do Trời quyết định.;Phần bà Chavez, gia đình nhà cửa vẫn còn ở San Jose, người sẽ trở lại…..download.webpdownload (6).jfif

Cindy Chavez, Returning to Her Roots

At the end of November 2024, Cindy Chavez, supervisor of District 2 in Santa Clara County, will step down from her position and move to New Mexico to take on a new role. She has completed three terms serving this critical region in the heart of the global tech capital. From a young student born in New Mexico, she came to San Jose to attend SJSU and built her political career from the city to the county level. Now, at 60 years old, she returns to her roots to continue her work.

This woman of Latino descent spent years as a councilmember and then as vice mayor of San Jose. After that, she served three terms as a Santa Clara County supervisor, a total of 12 years. When she departs, Cindy Chavez will leave behind the warm sentiments of many local communities, including the Vietnamese refugee community.

In her role overseeing District 2, which has 400,000 residents, she will now transition to becoming an administrator for Bernalillo, the largest county in New Mexico, with 672,000 residents. This marks a shift from political work to administrative governance. While local communities often recognize politicians through elections, for county supervisors, the relationships tend to go beyond just the voter-candidate dynamic, forming more personal connections.

Cindy Chavez’s departure is a significant loss for the entire community. We fondly recall more than 20 years ago when we had the chance to meet Cindy, then vice mayor of San Jose, at the launch of the Viet Museum project at Kobe Restaurant, sponsored by attorney Dinh Thanh Chau. That day, Colonel Vu Van Uoc sang a Mexican love song in Spanish to welcome the young public official to the Vietnamese community. The following month, this curious city councilmember continued her interest by visiting the exhibition at the Museum site on Park Avenue.

Today, the Viet Museum is officially part of the San Jose History Park, but many of our original figures have since passed. For IRCC, the Viet Museum, and Dan Sinh Media, we especially appreciate the support Santa Clara County has provided over 30 years of assisting refugee and immigrant services. Notably, the deep care from two key supervisors, Dave Cortese and Cindy Chavez, helped the Vietnamese community build a Vietnamese-American service center worth 70 million dollars. Additionally, the county allocated significant funds to complete the Vietnam War Veterans Memorial at the Viet Heritage Garden.

We must sincerely acknowledge that among the 58 counties in California and the total 3,071 counties nationwide, no other place has such an honorary center. Another noteworthy gesture is that Supervisor Chavez, upon completing her term, has endorsed and supported attorney Betty Duong, a Vietnamese-American candidate, to succeed her and continue working for the diverse communities in District 2. It was a thoughtful and sensible decision, and the rest will be left to fate.   

Giao Chi San Jose.   giaochi12@gmail.com  (408) 316 8393




Ông Carter Của Chúng Tôi – GIAO CHỈ SAN JOSE

Kính gửi quý vị trong phái đoàn tham dự ngày sinh nhật Tổng Thống 39

Chúng tôi vô cùng cảm động ghi nhận tin tức các bạn đi về bình yên, 

được đón tiếp tốt đẹp, và mọi chuyện đúng như chúng ta cùng mong muốn. 

Chân thành cảm ơn tất cả các bạn. Lời cảm ơn chân tình gửi đến từng quý vị.

Kính mời góp sức với chúng tôi trong chương trình đóng góp và thăm viếng 

Museum và thư viện của 5 vị tổng thống trong chiến tranh Việt Nam và 5 vị thời hậu chiến.

Đồng thời kính mời quý vị tham dự thành thân hữu hội viên của tổ chức IRCC, Việt Museum và Dân Sinh Media.

Trân trọng kính mời. 

Vu van Loc

Ông Carter của chúng tôi

Khi người Việt di tản đến Hoa Kỳ là gặp ngay vị tổng thống hiền lành nhất trong số 40 vị lãnh đạo trải qua khoảng 300 năm lập quốc. Ông Jimmy Carter đứng thứ 39, và ông Reagan đóng vai thứ 40. Sau nhiệm kỳ đầu tiên, ông Dân chủ Carter tranh cử nhiệm kỳ hai, Ông Reagan phe Cộng hòa từ CA nhảy ra tranh cử. Dân Việt vẫn chưa quen với lịch sử chính trị Hoa Kỳ, chợt đọc báo thấy tay ký giả viết phiếm luận vui đùa đưa tin rằng, nước Mỹ chúng ta hết nhân tài nên kỳ này có ông kép hát hạng B tranh cử với ông tổng thống bán đậu phộng tại GA, Atlanta.

Bác Carter của chúng tôi vì không thành công trong vụ trực thăng vận biệt kích tại Trung Đông nên chịu thua ông Cowboy Reagan. Nhưng cả hai vị tổng thống Dân chủ và Cộng hòa đều là ân nhân của người Việt tị nạn. Trong nhiệm kỳ ngắn ngủi của bác Carter, biết bao nhiêu thuyền nhân đã may mắn tìm thấy tự do.

Vào một buổi chiều mưa gió, đồng bào ta biểu tình khóc cho thuyền nhân. Bác Carter đã chợt nghe thấy tiếng than khóc, ông tìm xem lại những tờ báo. Bác biết tin tàu chiến Mỹ gặp thuyền nhân trên Biển Đông chỉ tiếp tế nhưng không vớt. Carter bèn ra lệnh vớt. Ông đi họp quốc tế, hội nghị nào ông cũng nhắc nhở các nước nhận thuyền nhân, phần Hoa Kỳ đã tăng cấp khoản gấp đôi. Ông ký Refugee Act chính thức đón người tị nạn vào Mỹ.

Bác bay qua Hà Nội tuyên bố sẵn sàng giúp tái thiết sau chiến tranh. Mấy tay lãnh đạo cộng sản say men chiến thắng đòi bồi thường, Mỹ bèn tuyệt giao và cấm vận. Nước Việt Nam chiến thắng và thống nhất trở thành quốc gia độc tài bao cấp khốn nạn. Dân Sài Gòn miền Nam phải từ biệt những cột đèn ở lại và lần lượt ra đi khi nghe tin có tàu chiến Mỹ đang chờ đợi ngoài khơi Thái Bình Dương.

Xin ghi thêm câu chuyện bên lề. Khi chúng tôi đến định cư tại San Jose, có gặp ông dân biểu địa phương thấy Việt Nam bị cấm vận nên tuyên bố Mỹ nên tha tội cho Hà Nội vì dân Sài Gòn phải ăn toàn bo bo. Anh em ta biểu tình chống dân biểu San Jose. Tôi có dịp thảo luận với văn phòng dân cử và gặp cô sinh viên luật tập sự tại đây. Cô có tên là Zoe Lofgren. Mới ngày nào mà nay đã trên 40 năm, bà Zoe này đã trở thành vị dân biểu cao niên của miền Bắc CA.

Khi San Jose thành lập Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân, bên nhờ bà Zoe mời tổng thống Carter về dự lễ khánh thành. Đúng dịp này, ông bận đi thu xếp hòa đàm bên Do Thái nên đã đến Atlanta thu một đoạn phim ân tình gửi cho Museum đầu tiên trên thế giới ghi danh Thuyền Nhân. Suốt từ ngày đó đã trải qua 2 thập niên, chúng tôi vẫn mong có dịp đến thăm viếng ngài tổng thống của thuyền nhân nhưng chưa có dịp. Nào ngờ đầu tháng 10 năm nay 2024 đã có cơ hội tổ chức phái đoàn Việt Nam về dự ngày sinh nhật 100 tuổi của tổng thống Carter.

Tại lầu tầng 2 của Museum Việt San Jose có một bản đồ Con Đường Tự Do ghi rõ 20 năm lịch sử thuyền nhân với thống kê 5 đợt ra đi. Tổng cộng 964 ngàn người tìm thấy tự do. 

Chúng tôi hiện cũng có chương trình thực hiện các tài liệu triển lãm đặc biệt về chiến tranh Việt Nam, về cuộc ra đi tìm tự do sau chiến tranh. Đề tài người Việt ra đi đem theo những gì từ đất nước và đã để lại những gì tại quê hương.

Đem theo văn hóa, lá cờ vàng và tấm áo dài, bát phở và khúc bánh mì ăn sáng. Để lại những trại tù, thời bao cấp tem phiếu với kinh tế mới, đổi tiền và đánh tư sản. Tất cả những tài liệu đó sẽ đúc kết thành hình thức triển lãm đặt tại 10 museum và thư viện của 10 vị tổng thống Hoa Kỳ. 5 vị trong thời chiến tranh Việt Nam và 5 vị trong thời hậu chiến. Công việc này sẽ hoàn tất trước và sau 30 tháng tư năm 2025. Xin toàn thể đồng bào tiếp tay.

Sau đây là bản tường thuật rất đầy đủ của Thái Hà về chuyến đi dự 100 năm mừng tuổi tổng thống Carter:

. Phái đoàn chúng tôi bay từ 3 nơi về Atlanta. Gia đình anh Nam Phạm đi từ Boston. Đoàn làm phim và nhà báo từ Nam CA. Chúng tôi bay đêm từ SF hôm trước red eye flight on Sept 30 lúc 10:30 PM và đáp xuống phi trường ATL lúc 6:30 AM . Về đến hotel check in vài tiếng đủ để ăn sáng, sửa soạn cũng kịp giờ đến The Carter Presidential Center lúc 11:30 AM theo chương trình ấn định .

Đại diện Trung Tâm gồm có Dr Evans , Cô Amy và một vài nhân viên ân cần tiếp đón chúng tôi tại lobby và đưa chúng tôi viếng thăm Jimmy Carter Presidential Library and Museum. Trung Tâm này thành lập năm 1986 thuộc downtown Atlanta . Phong cảnh chung quanh rất thiên nhiên hữu tình, tọa lạc giữa  Freedom Park xanh mướt. Đi 1 vòng thăm viện bảo tàng và thư viện khoảng 45 phút, sau đó chương trình nói chuyện  và trao quà được diễn ra ngay trong khu vực triển lãm nói về những dự án nhân đạo của Ngài : Protecting Human Rights , Compassion, Healing Viet Nam … BTC để sẵn 1 bàn dài cho phái đoàn triển lãm plaque tri ân, poster của bác Lộc thiết kế, flyers và lịch 2025 của Việt Museum.Riêng chiếc tàu vượt biên được đặt riêng trang trọng trên 1 cái bục và Tôi không quên gắn thêm cờ việt Mỹ cùng pin logo việt museum lên chiếc tàu. Ai cũng trầm trồ chụp ảnh và thán phục ý nghĩa của chiếc ghe .  Phái đoàn có khoảng 30 mn – 45 mn để trình bày chia sẻ và trao quà . Mỗi đại diện hội đoàn gồm có CDNVQG Georgia , 3 LTV Productions ( sản xuất film tài liệu the book of death ) với Jenny Thái, Alan Vo và Dr Thanh Long, đại diện Báo Los Angeles Tribune – Dr Emily Lê Trân, va Anh Nam Phạm từ Boston( cựu thứ trưởng bộ thương mại tiểu bang Massachusetts ) và phu nhân – đều lần lượt được mời lên phát biểu. Cũng có sự hiện diện của phái đoàn cộng đồng người Việt tại Atlanta.Riêng Việt Museum được Trung Tâm đặc biệt dành phần đúc kết chương trình và trao chi phiếu yểm trợ 10 ngàn US. Mọi người tham dự đều thấy rõ sự trân trọng và quan tâm của The Carter Center dành cho phái đoàn thăm viếng khi họ đã nhận thấy rõ mục đích tri ân ăn quả nhớ kẻ trồng cây của những đại diện tỵ nạn. Sau khi chào từ giã , chúng tôi ra cửa rời khỏi trung tâm thì 4 cô trong nhóm mặc áo dài đều quỳ trước sân cỏ chắp tay và cầu nguyện sức khỏe cho Ngài Tổng Thống . Ngay sau đó tình cờ TV Fox news đến trước cổng chính chờ đón con trai của President Carter, thấy chúng tôi mặc áo dài nên đã tiến tới hỏi chuyện . Alan Vo và Dr Emily Trần đã trả lời phỏng vấn của Fox News khoảng 15 mn và tất cả chúng tôi cùng kết thúc buổi phỏng vấn bằng lời chúc đồng loạt Happy Birthday President Carter trên TV. Sau đây là phần phát biểu của Thái Hà đại diện IRCC/ Việt Museum và Dân Sinh Media tại San Jose CA.   My name is Tana Thái Hà- a board member of Việt Museum in SJ, CA . As a boat people refugee myself, I am so honored and grateful to have the opportunity to speak at this special occasion of President Jimmy Carter’s 100th birthday -who served as the honorary president of the Vietnamese boat people . In 1975, over one million Vietnamese citizens were exiled from their home country, forced to sail aimlessly into the sea, in search of freedom, enduring perilous journeys across Southeast Asia.  Throughout the next two decades, hundreds of thousands of Vietnamese refugees found themselves either stuck in overcrowded refugee camps across Southeast Asia or, even worse, lost at sea. President Jimmy Carter wasted little time stepping in to right these wrongs.In 1979, President Carter took decisive action, ordering the U.S. Navy to rescue refugees stranded at sea and increased the immigration quota, allowing boat people to safely find refuge in the United States. He also urged other countries to allow Vietnamese refugees into their borders. The Vietnamese refugees and boat people around the globe will forever remember the humanitarian spirit of President Carter and also the kindness of the American people. It is because of President Carter’s advocacy that Vietnamese communities continue to grow and thrive across the nation.On behalf of  Mr. Vũ Văn Lộc, the founder of Viet Museum, a 91 year old veteran and former colonel of the Army of the Republic of VN, and all Vietnamese people in the United States, we wish you, our 39th President Jimmy Carter, a wonderful 100th birthday.We will never forget the generosity that you and all American people showed to us during that time and, for that, we express our eternal gratitude. Thank you for your past and continued support of our people. Let me end this note with an uplifting quote from President Carter  “ I have one life and one chance to make it count for something… My faith demands that I do whatever I can, wherever I am, whenever I can, for as long as I can, with whatever I have, to try to make a difference.”Quả là chuyến đi lịch sử quý giá may mắn được thực hiện khi Tổng Thống còn sống vì con trai Ngài có trả lời với media rằng Ngài tuyên bố sẽ cố gắng sống qua ngày bầu cử …Anh Nam Phạm (Boston)có đề nghị người Việt tỵ nạn vượt biên nên gây quỹ để cải tiến khu vực dành cho chiến tranh VN biến thành khu lịch sử thuyền nhân vì mỗi năm có bao nhiêu triệu người viếng thăm museum này và đó là cách bảo tồn lịch sử VNCH qua các thế hệ hữu hiệu hơn . Cá nhân tôi hoan nghênh ý tưởng này và nếu được góp phần xây dựng lịch sử tỵ nạn ngay trong Carter Presidential museum thì quả là 1 Vinh Hạnh và Ơn Huệ lớn cho tập thể người việt tỵ nạn Hải Ngoại.  Được biết President Carter đang dưỡng bệnh tại Tư gia tại Plains, GA cách trung tâm khoảng 2.5 hrs lái xe . BTC có cho địa chỉ nhà riêng của Ngài nhưng vì chúng tôi phải bay về lúc chiều tối nên không kịp giờ đi ngang để chụp ảnh quay phim tài liệu. Được biết vào buổi chiều cùng ngày Oct 1, gia đình thân nhân của Ngài khoảng 30 người sẽ họp mặt tại tư gia mừng sinh nhật 100 Tuổi của Ngài. –

Giao Chi San Jose.   giaochi12@gmail.com  (408) 316 8393




GIAO CHỈ SAN JOSE -Tiễn Biệt Người Góa Phụ Trung Kiên: Madame HỒ NGỌC CẨN

 – Giao Chỉ

Các Niên Trưởng Đồng Đế cho biết Bà Hồ Ngọc Cẩn , nhũ danh Nguyễn Thị Cảnh vừa ra đi sáng hôm nay 30 / O8/ 2024 tại Stevenson Ranch , Nam California Hoa Kỳ . Nguyện Cầu Linh Hồn Bà sớm về nước Trời hưởng Nhan Thánh Chúa và bình an trong chốn Thiên Đàng . Amen !
 
Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn – Người vợ lính ở Thủ Đức
 
Mùa xuân năm 1959 . Họ đạo Thủ Đức có đám cưới nhà quê . Cô dâu Nguyễn Thị Cảnh mỗi tuần giúp lễ và công tác thiện nguyện cho nhà Thờ . Chú rể là anh Trung sĩ huấn luyện viên của trường bộ binh Thủ Đức .
 
Cha làm phép hôn phối . Họ Đạo tham dự và chúc mừng . Bên nhà gái theo đạo từ thuở xa xưa . Bên nhà trai cũng là gia đình Thiên Chúa Giáo . Cô gái quê ở Thủ Đức , 18 tuổi còn ở với mẹ . Cậu trai 20 tuổi xa nhà từ lâu . Cha cậu là Hạ sĩ quan , gửi con vào Thiếu sinh quân Gia Định từ lúc 13 tuổi . Khi trưởng thành , anh Thiếu sinh quân nhập ngũ . Đi lính năm 1956 . Mấy năm sau đeo lon Trung sĩ .
 
Quê anh ở Rạch Giá , làng Vĩnh Thanh Long , sau này là vùng Chương Thiện . Ngày đám cưới , ông già từ quê lên đại diện nhà trai . Đứng trước bàn thờ , Cha xứ hỏi rằng anh Quân nhân này có nhận cô gái làm vợ không . Chú rể đáp thưa có . Cha hỏi cô gái có nhận anh Trung sĩ này làm chồng , no đói có nhau , gian khổ có nhau ? Cô gái Thủ Đức vui mừng thưa có . Anh Trung sĩ Rạch Giá phục vụ trường bộ binh , đi lễ nhà thờ gặp cô gái xóm đạo Thủ Đức nên kết nghĩa vợ chồng . Cô gái thề trước nhà Chúa , có cả họ Đạo chứng kiến .
 
Cô đã giữ trọn đời làm vợ người lính . Từ vợ Trung sĩ trại gia binh cho đến phu nhân Đại tá trong dinh Tỉnh trưởng . Cô theo chồng đi khắp 4 phương suốt 16 năm chinh chiến , để rồi 30 tháng 4 năm 1975 trở thành vợ người tử tội .
 
Cô đem con trở về Thủ Đức lánh nạn chờ ngày chồng bị xử bắn . Dù thăng cấp , dù thắng hay bại , dù sống hay chết , chồng cô vẫn là người anh hùng . Cô mãi mãi vẫn là người vợ lính . Anh lính đầu đời chinh phu của cô , lúc lấy nhau đeo lon Trung sĩ và khi ra đi đeo lon Đại tá . Thủy chung cô vẫn sống đời vợ lính . Chồng của cô là Đại tá Hồ Ngọc Cẩn .
 
Hiện nay cô vợ lính gốc Thủ Đức , sau khi tìm đường vượt biên , đem con trai duy nhứt qua Bidong , Mã Lai rồi vào Mỹ sống ở Nam Cali . Cô may thuê , bán quán nuôi con . Con trai lập gia đình có 2 cháu . Người vợ lính năm xưa từ 1975 đến nay , ở vậy thờ chồng , đã trở thành bà nội ở chung một nhà với con cháu . Suốt đời vẫn nghèo , nghèo từ Trung sĩ mà nghèo lên Đại tá . Nghèo từ Thủ Đức mà nghèo qua Chương Thiện . Nghèo từ Việt Nam mà đem theo cái nghèo qua Mỹ . Bởi vì suốt đời chỉ là người vợ lính .
 
Một đời chinh chiến . Chuyện người chồng.
 
Hồ Ngọc Cẩn sinh ngày 24 tháng 3 năm 1938 . Xuất thân Thiếu sinh quân Gia Định , rồi nhập ngũ và lên cấp Trung sĩ , huấn luyện viên vũ khí tại trường Bộ binh . Sau khi lập gia đình có 1 con thì anh Trung sĩ tìm cách tiến thân , xin vào học lớp Sĩ quan đặc biệt tại Đồng Đế . Từ anh sinh viên sĩ quan Đồng Đế 1960 cho đến 15 năm sau , Hồ Ngọc Cẩn trở thành Đại tá Tỉnh trưởng kiêm Tiểu khu trưởng Chương Thiện , hầu hết cấp bậc đều lên tại mặt trận . Ông đã từng mang mầu áo của Biệt động quân và các sư đoàn Bộ binh . Huy chương và chiến công nhiều vô kể .
 
Suốt một đời chinh chiến từ Trung đội trưởng lên đến Trung đoàn trưởng , Hồ ngọc Cẩn tung hoành khắp Hậu giang và Tiền giang . Năm 1972 ông Thiệu cho lệnh toàn thể sư đoàn 21 từ miền Tây lên tiếp tay cho quân đoàn III , giải tỏa An Lộc . Lại cho lệnh tăng cường thêm 1 Trung đoàn của Sư đoàn 9 . Tư lệnh quân khu , ông Trưởng ( Trung Tướng Ngô Quang Trưởng) nói với ông Lạc (Chuẩn Tướng Huỳnh Văn Lạc) sư đoàn 9 đưa 1 Trung đoàn nào coi cho được .
 
Trung tá Hồ ngọc Cẩn dẫn Trung đoàn 15 lên đường . Trung đoàn ông Cẩn phối hợp cùng nhẩy dù đánh dọc đường 13 tiến vào An Lộc . Anh Đại úy đại đội trưởng của Trung đoàn , suốt mấy tuần giằng co với địch trước phòng tuyến của Tướng Hưng , Tư lệnh An Lộc , nhưng chưa vào được . Lính hai bên chết đều chôn tại chỗ . Thiết vận xa M113 của ta còn phải lui lại phía sau . Chỉ có bộ binh của Trung đoàn 15 nằm chịu trận ở tiền tuyến . Anh sĩ quan kể lại, chợt thấy có một M113 của ta gầm gừ đi tới .
 
A , tay này ngon .
Chợt thấy một ông xếp từ thiết vận xa bước ra , phóng tới phòng tuyến của đại đội . Nhìn ra ông Trung đoàn trưởng Hồ Ngọc Cẩn . Ông quan sát trận địa rồi hô quân tiến vào . Cùng với tiền đạo của Nhẩy dù , Trung đoàn 15 bắt tay với lính phòng thủ An Lộc . Sau khi Bình Long trở thành Bình Long Anh Dũng , ông Thiệu hứa cho mỗi người lên 1 cấp .
 
Trung tá Hồ Ngọc Cẩn ngoài 30 tuổi đeo lon Đại tá , trở về trong vinh quang tại bản doanh Sa Đéc . Rồi ông được đưa về làm Tiểu khu trưởng Chương Thiện . Vùng đất này là sinh quán của ông ngày xưa . Cho đến 30 tháng 4-1975 Sài Gòn đã đầu hàng , nhưng Chương Thiện chưa nhận được lệnh Cần Thơ , nên Chương Thiện chưa chịu hàng .

 
Chiều 29 sang 30 tháng 4 , Tiểu khu trưởng vẫn còn bay trực thăng chỉ huy . Khi radio Sài Gòn tiếp vận về tin buông súng , các đơn vị bên ta rã ngũ . Lính tráng từ Tiểu khu và dinh Tỉnh trưởng tan hàng , Đại tá Tiểu khu trưởng Hồ Ngọc Cẩn bị lính cộng sản vây quanh khi còn ngồi trên xe Jeep với vũ khí , quân phục cấp bậc đầy đủ . Câu chuyện về giờ phút cuối cùng của người chồng , đã được người vợ kể lại cho chúng tôi . Thực là một kỷ niệm hết sức bi thảm .
 
Giây phút cuối của Chương Thiện,
 
Bà Cẩn với âm hưởng của miền quê Thủ Đức kể lại qua điện thoại . Cô Cảnh nói rằng suốt cuộc đời chưa ai hỏi thăm người thiếu phụ Thủ Đức về một thời để yêu và một thời để chết . Bà nói :
 
“ Kể lại cho bác rõ , những ngày cuối cùng nhà em vẫn hành quân . Đánh nhau ngay trong Tiểu khu . Anh Cẩn vẫn còn bay hành quân . Nhà bị pháo kích . Tuy gọi là dinh Tỉnh trưởng nhưng cũng chỉ là ngôi nhà thường . Chiều 30 tháng 4 mẹ con em theo các chú lính chạy ra ngoài . Đi lẫn vào dân . Ở Chương Thiện không ai biết em là vợ Tỉnh trưởng . Ai cũng tưởng là vợ lính . Từ xa ngó lại mẹ con em thấy anh Cẩn bị chúng bắt giải đi . Bà con kéo mẹ con em tìm đường chạy về Cần Thơ . Chú lính nói rằng bà không đem con chạy đi chúng nó bắt thì khổ . Em dẫn thằng con nhỏ chạy bộ . Mẹ con vừa đi vừa khóc . Hình ảnh cuối cùng thằng con hơn 10 tuổi nhìn thấy bố ngồi trên xe Jeep , Việt cộng cầm súng vây quanh . Bước xuống xe , anh không chống cự , không dùng dằng , không nói năng . Đưa mắt nhìn về phía dân ở xa , giơ tay phất nhẹ . Như một dấu hiệu mơ hồ cho vợ con . Chạy đi . Đó là hình ảnh cuối cùng đã gần 40 năm qua .
 
Từ đó đến nay mẹ con không bao giờ gặp lại . Thân nhân bên anh Cẩn , mẹ và các chị giữ không cho em và con trai ra mặt . Sợ bị bắt . Được tin anh ra tòa nhận án tử hình . Rồi tin anh bị xử bắn . Thời gian anh bị giam , gia đình bên anh có đi tiếp tế nhưng không thấy mặt . Chỉ giao tiếp tế cho công an rồi về . Hôm anh bị bắn ở sân vận động Cần Thơ , gia đình cũng không ai được báo tin riêng , nhưng tất cả dân Tây Đô đều biết . Mỗi nhà được loan báo gửi một người đi coi . Bà chị họ đi xem thằng em bị bắn . Chị kể lại là không khí im lặng . Từ xa , nhìn qua nước mắt và nín thở . Chị thấy chú Cẩn mặc quần áo thường dân tỏ ý không cần bịt mắt . Nhưng bọn cộng sản vẫn bịt mắt . Bác hỏi em , bà chị có kể lại rõ ràng ngày xử bắn 14 tháng 8 năm 1975 .
 
Mỗi lần nói đến là chị em lại khóc , nên cũng không có gì mà kể lại . Chúng bịt miệng , bịt mắt nên anh Cẩn đâu có nói năng gì . Suốt cuộc đời đi đánh nhau anh vẫn lầm lì như vậy . Vẫn lầm lì chịu bị bắt , không giơ tay đầu hàng , không khai báo , không nói năng gì cho đến chết . Anh làm Trung đội trưởng , Đại đội trưởng , Tiểu đoàn trưởng , Trung đoàn trưởng rồi đến Tiểu khu trưởng . Báo chí , anh em nói gì thì nói , anh Cẩn chả nói gì hết . Bác hỏi em là mồ mả ra sao . Em và con về nhà mẹ ở Thủ Đức . Gia đình không cho em ra mặt . Bà chị và mẹ anh Cẩn đi xin xác không được . Chúng đem chôn ở phía sau Trung tâm nhập ngũ Cần Thơ . Mấy năm sau mới xin được đem về Rạch Giá .
 
Rồi đến khi khu này bị giải tỏa , nên lại hỏa thiêu đem tro cốt về nhà ông chú bên Long Xuyên . Ngày nay , em nói để bác mừng là sau khi vượt biên qua Mỹ em đã đưa di hài anh Cẩn qua bên này . Anh Cẩn bây giờ cũng đoàn tụ bên Mỹ với gia đình . “
 
“ Cô đi năm nào ”, tôi hỏi bà Cẩn .
“ Mẹ con em ở Thủ Đức ba năm sau 1975 . Đến 1978 thì vượt biên qua Pulo Bidong . Ở trại 8 tháng thì bà con bảo trợ qua Mỹ . Qua bên này mình chả biết ai , không ai biết mình . Cũng như bao nhiêu thuyền nhơn , mẹ con ở với nhau . Em đi làm nghề may , rồi đi bán quán cho tiệm Mỹ . Bây giờ cháu trai duy nhứt của anh Cẩn đã có gia đình sinh được 2 con .”
 
Chuyện đời người vợ lính thời chinh chiến với kết thúc bi thảm và anh hùng , tôi nghe kể lại thấy lòng xót xa lắng đọng .Tôi bèn quay qua hỏi chị Cẩn sang đề tài khác . “ Nãy giờ nói toàn chuyện buồn , cô nhớ lại xem suốt đời từ đám cưới cho tới năm 1975 , cô có những kỷ niệm nào vui không .”
 
Bà Cẩn ngừng lại suy nghĩ .
“ Em thấy năm nào tháng nào cũng vậy thôi . Toàn lo việc nhà , nội trợ nuôi con . Anh Cẩn đi đâu thì mẹ con cũng đi theo . Từ Trại gia binh đến cư xá Sĩ quan . Chúng em không có nhà riêng , không có xe hơi , không có xe gắn máy . Từ Sa Đéc , Trung đoàn 15 qua đến Tiểu khu Chương Thiện , toàn là ở trại lính ”.
 
Tôi hỏi tiếp :
“ Cô có đi dự tiệc tùng , mừng lên lon , thăng cấp , dạ hội gì không ?”.
“ Không , em chả có đi đâu . Ở Chương Thiện em cũng không đi chợ . Dân chúng cũng không biết em là ai . Mua bán gì em về Cần Thơ , đông người , cũng chả ai biết em là ai . Em cũng không có nhà cửa nên cũng không mua sắm đồ đạc . Lương nhà binh cũng chẳng có là bao . Em cũng không ăn diện nên chẳng có nhiều quần áo .
 
Năm 1972 ở An Lộc về , anh Cẩn mang lon Đại tá , không biết nghĩ sao anh nói với em , vợ chồng chụp được một tấm hình kỷ niệm . Đây là tấm hình gần như duy nhứt . Xin bác dùng tấm hình này của nhà em mà để lên tấm bia lịch sử ”.
 
Tôi nói rằng , tấm hình của cô và anh Cẩn rõ ràng và đẹp lắm . Hoàng Mộng Thu có đưa cho tôi xem . Chúng tôi sẽ dùng hình này . Nhưng tôi vẫn gặng hỏi : “ Thế bao nhiêu lần anh thăng cấp cô có dự lễ gắn lon không ?”.
 
” Em đâu có biết . Chỉ thấy anh Cẩn đi về đeo lon mới rồi cười cười . Cũng có thể gọi là những giây phút hạnh phúc của đời nhà binh ”.
“ Thế cô chú ở Thủ Đức có khi nào đi chơi Vũng Tàu tắm biển không ?”.
Bà Cẩn thật thà nói rằng :
“ Khi anh Cẩn học ở Đồng Đế thì em và con có ra thăm Nha Trang nên thấy biển . Còn chưa bao giờ được đi với anh Cẩn ra Vũng Tàu . Sau này đến khi vượt biên thì mẹ con em mới thấy biển Vũng Tàu…”
 
Trong số một triệu chiến binh Việt Nam Cộng Hòa , dường như Sĩ quan , anh nào cũng có 1 lần đi với vợ con hay người yêu trên bãi biển Vũng Tàu . Chỉ có hàng binh sĩ , chỉ những người lính là chưa có dịp . Hồ Ngọc Cẩn ở Rạch Giá suốt đời chưa đem vợ đi Vũng Tàu . Vì vậy chị Cẩn suốt đời vẫn chỉ là vợ lính .
 
Trong quân đội , dù là Tướng tá hay Sĩ quan , anh nào mà chả có thời làm lính . Sau đó mới làm quan . Chỉ riêng cô Nguyễn thị Cảnh , hiền thê Đại tá Hồ Ngọc Cẩn là người đóng vai vợ lính suốt đời . Những ngày vui nhất của chị là thời gian được làm vợ anh Trung sĩ hiền lành của trường bộ binh Thủ Đức .
Ngày đó đã xa rồi hơn nửa thế kỷ , ở bên kia địa cầu , trên ngọn đồi Tăng Nhơn Phú , có vợ chồng anh lính trẻ mỗi sáng Chúa nhựt cầm tay nhau để đi lễ nhà thờ .
 
Giao Chỉ 




Dân Sinh Media Sinh Hoạt Tháng 7-2024 (Bản thảo) – BÀI VIẾT: Đời Huấn Nhục – Giao Chỉ, San Jose.

Dân Sinh Media Sinh Hoạt Tháng 7-2024

Xin thông báo bà con

Dân Sinh Media sinh hoạt tháng 7-2024 lúc 1 giờ chiều ngày thứ bẩy 27 tháng 7-2024. Tại hội trường Santa Clara County. Chúng tôi chiếu cuốn phim trên nửa thế kỷ đợi chờ. Từ Sài Gòn đến Điện Biên Phủ. Vào cua tư do. Xin xem phim giới thiệu ở dưới. Vai chính tài tử Kiều Chinh có mặt. Ý Lan đại diện bố Lê Quỳnh. Phim của hãng Mỹ Vân do anh Phi Hà làm giám đốc hải ngoại. Phạm Phú Nam bảo trợ. Vo cưàCó mời các vị dân cử  thân hữu 40 năm hiện diện. Có 1 phút tưởng niệm cuộc di cư tháng 7-1954. Có giây phút Chúng ta không quên Phạm Phú Nam. Có 1 bài ca bất hủ Người ơi nước Nam của người Việt Nam. Vì đâu oán tranh để lòng nát tan. Đây Bến Hải là nơi ngăn cắt đôi tình. Đứng lên tìm chốn yên vui thanh bình.Người về đây sống vui đời thắm tươi. Miền tự do đắp xây cho muôn đời. Nhịp cầu mến thương gieo vương ngàn nơi. Xuân thanh bình rộn ràng muôn lòng trai

Về đây anh..

– Including poster và trailer: https://www.youtube.com/watch?v=f9ItPL0jULo

unnamed.jpg

unnamed-1.jpg

On Tue, Jul 9, 2024 at 8:21 AM IRCC <giaochi12@gmail.com> wrote:

Dân Sinh Media sinh hoạt tháng 7-2024 lúc 2 giờ chiều ngày thứ bẩy 27 tháng 7-2024. Tại hội trường County Trưởng ban tổ chức Phi Hà. MC Mỹ Linh. Minh Lê

Sau đây là các dự thảo do bác Lộc soạn. Sẽ còn nhiều chi tiết. Cháu Phi bổ túc. Soạn gấp thư mời sau khi ok….

1)Nhớ về cuộc di cư 1954. Lễ nghi khai mạc. Chào mừng quan khách Kiều Chinh.(Anh ngữ) Một bài ca đứt ruột. Nhạc sĩ Nguyễn Hiền và Nhật Bằng viết bản Về Đây Anh với nét nhạc dịu , lời ca đằm thắm:

 Người ơi nước Nam của người Việt Nam. Vì đâu oán tranh để lòng nát tan. Đây Bến Hải là nơi ngăn cắt đôi tình. Đứng lên tìm chốn yên vui thanh bình.

Người về đây sống vui đời thắm tươi. Miền tự do đắp xây cho muôn đời. Nhịp cầu mến thương gieo vương ngàn nơi. Xuân thanh bình rộn ràng muôn lòng trai

Về đây anh.. Đồng Thảo.

3)40 năm tình nghĩa.(Anh Ngữ)Zoe Lofgren, Dave Cortese, Cindy Chaver,Peter McHugh. Mike Honda

4)Chúng tôi không quên anh : Phạm Phú Nam .Thái Hà, Mỹ linh, Ý Lan

5)Báo cáo chương trình hợp tác đại học San Francisco. Chi phí 40 ngàn, 200 tình nguyện viên tham dự. 6 tháng làm việc. Đi hỏi toàn thể đồng bào 100 câu hỏi về chuyện y tế và xã hội. Phi (anh ngu)Ms. Mai Phạm.

6)Cảm ơn

7)Chiếu phim. Từ Sài Gòn đến Điện biên Phủ. Kiều Chinh,……

 Tất cả các phần trên sẽ làm rất nghiêm trang nhưng vắn tắt và hấp dẫn trong 1 giờ. Chiếu phim 1h30

Giao Chi San Jose.   giaochi12@gmail.com  (408) 316 8393

=======================================

Nửa đời huấn nhục

Giao Chỉ, San Jose.

Đêm 29 tháng tư 1975 những con tàu của giang đoàn quân vận chúng tôi ra khơi theo Hải Quân. Tàu của Tiếp vận chỉ chạy ven biển không theo được chiến hạm. Radio loan tin đầu hàng, có tàu quay lại gánh nỗi đoạn trường với cả đời vào huấn nhục. Chúng tôi ra đi nếu đầu óc còn biết nghĩ đã mang theo nỗi nhục nhỏ. Riêng phần tôi đi vào con đường nửa đời chịu khóa huấn nhục. Vì nghênh ngang đứng giữa đường nên luôn luôn bị ném đá. Xin xem 2 bản tổng kết 35 năm công tác cộng đồng để biết rõ làm chuyện gì cũng bị chửi. Xin nhắc l ại trận tấn công kinh hoàng của anh em ta. Giữa mùa giông bão giáng sinh hàng trăm người bỗng nổi điên biểu tình chống cơ quan IRCC. Sáu nhân vật vô danh tuyên bố tuyệt thức cho đến chết. Lý do hết sức vô duyên là phản đối ông giám đốc chống các anh hùng dân tộc. Sau nhiều tháng làm cảnh sát mệt mỏi đòi chứng cớ đấu tranh. Biểu tình cho biết cứ tiếp tục s ẽ ra chứng cớ. Rồi chuyện cũng qua đi.  Nhân chứng xin lỗi, phát thanh đóng cửa v à tan hàng.                                               Qua thế kỷ 20 nhờ duyên Trời chúng tôi đã tìm thấy con đường thành lập Museum. Cá nhân tôi chuyển qua công tác xây đền để làm ông Từ giữ lửa. Duyên may kỳ lạ đã đưa Viet Museum vào khu lịch sử San Jose dù lịch sử của di dân Việt Nam chưa từng tham dự vào lịch sử thành phố điện tử vốn là đất nhà nông có mặt từ 300 năm trước  

Ngày nay, mình sống hết nửa đời người chắc chắn đã tốt nghiệp khóa 49 năm huấn nhục hải ngoại. Ông Từ trông nom đền thánh của các chiến binh tử sĩ và thuyền nhân bạc mệnh xin trình nội vụ để quý vị quan tâm. Xin xem các bản văn về lý do và con đường của Museum có hợp lý không. Có cần sửa chữa gì không. Dù quý vị ở góc bể chân trời xin quan tâm, xin thăm viếng, xin đóng góp tinh thần và vật chất. Một di vật trong tù, một tờ giấy ra trại, một tác phẩm và ghi danh hội viên. Nếu cư ngụ tại vùng San Jose xin ghi danh đến tình nguyện làm việc. Chúng tôi có tất cả mọi nhu cầu. Trong 20 năm qua cá nhân tôi có mặt mỗi ngày. Museum cần được nuôi dưỡng bằng sự quan tâm,bằng tình thương và bằng tấm lòng tưởng niệm. Viet Museum hiện là phòng tuyến duy nhất sẽ tồn tại chống chế độ cộng sản Việt Nam ngay khi kẻ viết và người đọc những dòng này không còn nữa. Hãy liên lạc với chúng tôi. Việt Museum cần quý vị. Xin xem những đoạn văn dài dòng sau đây và đáp ứng. Nếu gọi là đáp lời sông núi thì sông núi có chúng tôi đây. Đặc biệt tại V Museum đã có chỗ dành cho ông Từ khi nằm xuống. Còn h ình ảnh xin qu ý vị vào Google t ìm Viet Museum San Jose. Image sẽ thấy rất nhiều.

 Trân trọng.

Bản công bố 3 đoạn này sẽ được nhật tu và sẽ phổ biến ngày 10 tháng 8-2024 ghi dấu kỷ niệm ngày người Việt ty nạn chính thức thành lập IRCC. 

 Tuyên Ngôn Bảo Tàng

1)      Viet Museum tức Viện Bảo tàng Thuyền Nhân và Việt Nam Cộng Hòa do Cơ Quan định cư IRCC thành lập năm 1990 tại văn phòng dường Park San Jose. Chính thức tiếp nhận phương tiện nhà Victorira tọa lạc trong San Jose History Kelley Park năm 2004

2)      Dân tộc Việt Nam xây dựng đất nước ngàn năm tại Đông Nam Á ven biển Thái Bình Dương. Trải qua 3 lần Bắc Thuộc và 80 năm Pháp quốc đô hộ nhưng vẫn kiên quyết một lòng đoàn kết bảo vệ quê hương

3)      Ngay sau đệ nhị thế chiến 1945 thế giới hòa bình thì Việt Nam rơi vào hoàn cảnh chiến tranh Quốc Cộng kéo dài đến hiệp định Geneve 1954 với 1 triệu dân di cư từ Bắc Vào Nam.

4)      Cuộc chiến Nam Bắc tiếp tục. Cộng sản Nga và Tàu yểm trợ miền Bắc tấn công miền Nam do Mỹ yểm trợ. Hiệp định Paris 1973, Hoa Kỳ rút quân và năm 1975 miền Nam thất thủ

5)      Từ 1975 đến 2020 trải qua gần nửa thế kỷ người Việt bỏ nước ra đi trên 2 triệu người

6)      Viet Museum hình thành để ghi lại tất cả mọi di sản, chứng tích của chiến tranh và công cuộc xây dựng hòa bình suốt chiều dài của lịch sử từ để nhị thế chiến cho đến nay

7)      Đặc biệt ghi lại thành quả định cư của người Việt trên quê hương mới và không quên hoàn cảnh của dân Việt dưới sự cai trị cộng sản trong suốt 45 năm qua.

8)      Mọi biến chuyện của lịch sử ghi nhận tại Việt Museum phải hoàn toàn xác thực và công bình dành cho thế hệ tương lai tham khảo.

9)      Việt Museum cũng là nơi ghi nhận tất cả nỗi niềm đau thương mà người dân 2 miền phải trải qua từ 1945 đến 1975 và đặc biệt trong thời hậu chiến với 300 ngàn thuyền nhân tử nạn trên đường tìm tự do và toàn dân sống trong đất nước ngục tù cộng sản.

Lịch sử hình thành                   và sứ mạng Việt Museum

Lấy tro tàn lịch sử, ta xây dựng Bảo Tàng.                                                            Đem quá khứ huy hoàng, gửi tương lai vĩnh cửu.    

A-LỊCH SỬ: Viện Bảo tàng Thuyền nhân và Việt Nam Cộng hòa với tên gọi là Việt Museum do cơ quan IRCC thành lập năm 1990 tại văn phòng đường Park, San Jose nhằm bảo tồn,và triển lãm thường trực các di sản lịch sử tài liệu về thuyền nhân và VNCH. Di sản gồm có hình ảnh, tác phẩm điêu khắc, họa phẩm, di tích, hiện vật và sách báo lịch sử dưới mọi hình thức. Đây là một bảo tàng nhân văn ghi nhận các di tích lịch sử của các thành phần quốc gia Việt Nam chống cộng sản kể từ năm 1945 qua cuộc di cư 1954 tiếp đến cuộc di tản ty nạn từ 1975. Sau cùng là công cuộc định cư và xây dựng cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại Hoa Kỳ. Năm 2004 Viet Museum có cơ hội tiếp nhận ngôi nhà bỏ hoang  Greenawalt House rất cũ, tọa lạc tại Công viên lịch sử San Jose. Từ khu triển lãm tạm thời trên đường Park, Việt Museum dọn vào San Jose History Park đã chính thức trở thành viện bảo tàng đầu tiên và duy nhất trên thế giới của di dân Việt Nam. Cơ quan IRCC đã gây quỹ sửa chữa toàn diện ngôi nhà Victoria và khu vực chung quanh. Việt Museum đã trở thành một bảo tàng của toàn khu lịch sử San Jose với hàng ngàn khách thăm viếng mỗi năm. Điều quan trọng của bảo tàng không phải chỉ sưu tầm mà phải sáng tạo tác phẩm. Bảo tàng không phải là văn khố.

B-TỔ CHỨC IRCC: Viet Museum tuy đóng vai trò quan trọng nhưng không phải là một cơ quan thiện nguyện độc lập. Tổ chức thiện nguyện Immigrand Resettlement and Cultural Center (IRCC) với thành tích nửa thế kỷ công tác di dân do ông Vũ văn Lộc làm giám đốc đã thành lập Viet Museum. IRCC là fiscal agent chính thức quản trị Việt Museum. Mặt khác IRCC ngoài công tác chính là di dân và xã hội cũng thành lập Dân Sinh Media do ông Phạm Phú Nam làm giám đốc đóng góp 30 năm tại San Jose và yểm trợ truyền thông cho Việt Museum. Cơ quan IRCC đã hiện diện v à đóng góp nửa thế kỷ xây dựng cộng đồng vịnh Cựu Kim Sơn. L ịch sử IRCC đã góp phần vào giai đoạn tài liệu định cư và hội nhập.                                                                  C-MỤC TIÊU BẢO TÀNG: Việt Museum là bảo tàng Nhân văn thành lập với mục đích ghi nhận các di sản và chứng tích lịch sử sau đây:                                                                                                       (1)Chiến tranh Việt Nam. 1950-1954. Hiệp định Geneve. Cuộc di cư 54. Chiến tranh 1962-1993. Hiệp định Paris và cuộc chiến sau cùng 1993-1995                                                                                                                               (2) Lịch sử tìm Tự Do. Di t ản, thuyền nh ân, ODP, HO,Con Lai và đoàn tụ.                                                                        (3) Định cư và Hội nhập. Nửa thế kỷ xây dựng cộng đồng. Dân sinh, văn hóa, chính trị.                                                                                   4) Căn cước tỵ nạn: Tuyệt đối chống chủ nghĩa cộng sản. Di sản bảo tàng là quốc k ỳ và qu ốc ca VNCH. Tưởng niệm và tôn thờ quân dân chính đã hy sinh vì Tự Do.                                                                                                (5)Không quên quê hương. Nhân quyền cho Việt Nam. Quê hương bỏ lại. Đất nước mang theo. Yêu nước không phải là yêu xã hội chủ nghĩa. Chống Cộng không phải là chống cả quê huơng. .  

  Biết tỏ cùng ai

Trong lãnh vực sáng tạo IRCC /Museum/ Dân Sinh đã phổ biến hàng ngàn bài tham luận Giao Chỉ liên quan đến Mục tiêu bảo tàng. Hai tác phẩm quan trọng xin phác họa sẽ ấn hành hàng năm. Lịch bảo tàng song ngữ, song văn hóa, song lịch sử. Tạp chí song  ngữ thường niên Nhân Văn Giai Phẩm hải ngoại. Lịch sử Chiến tranh Việt Nam song ngữ bằng hình ảnh. Trong lãnh vực hội nhập IRCC sẽ phát hành các tuyển tập song ngữ. Người Việt tại Santa Clara County, tại San Jose, v v

Tác giả Giao Chỉ Vũ văn Lộc 91 tuổi đã giãi bầy tất cả. Xin toàn thể bằng hữu và độc giả xa gần thông cảm và yểm trợ. Bạn thân cũng đi gần hết, kẻ thù hận vô duyên cũng chẳng còn ai. Xin nói chuyện sau cùng. Trong chiến tranh Việt Nam, giặc từ Bắc vào Nam như quân Rợ hung nô vào cung điện xứ văn minh. Nhà nào cũng chiếm, trại nào cũng đóng. Lính tầu bay lấy trại Không quân. Ngành y tế vào lấy nhà thương. Chỉ có một nơi đơn vị mai táng công sản không vào chiếm Nghĩa Trang quân đội Biên Hòa. Ngày nay dù hoang phế nhưng được gia đình và chiến hữu quan tâm nên sẽ còn tồn tại muôn đời.  Tại hải ngoại chúng ta có Việt Museum. Việt bảo tàng duy nhất trên thế giới có hàng ngàn trẻ em Mỹ thăm viếng hàng năm.  Chúng ta đến với nhau qua bao nhiêu lần sinh hoạt. Rất quan trọng, rất cần thiết nhưng rồi cũng phải qua đi. Từng thế hệ sẽ qua đi. Việt Museum sẽ ở lại. Museum của những người đã chết cho chúng ta sống. Trên đất công Hoa Kỳ được gọi là khu lịch sử San Jose. Có hàng rào chung quanh. Không có chuyện tiền nhà tiền điện tiền nước. Ranger canh gác ngày đêm. Ngày Việt Museum khánh thành các tác phẩm sáng tác và sưu tầm để ngoài sân nắng. Bên trong trống trơn. Không cần lễ nghi khai mạc. Không có diễn văn. Hơn 10 ông bà dân cử quan trọng từ thị trưởng đến giám sát đều có mặt. Hơn 30 năm ân tình quen biết không phải nhẹ. Ông Giao Chỉ yêu cầu các quan khách danh dự mỗi người vác một tác phẩm bê vào tòa nhà. Rồi ăn một bánh bao. Chấm hết. Từ ngày đó Việt Museum trở thành tiền đồn quốc gia VNCH duy nhất trên đất công sản Hoa Kỳ. Một bên thờ quân dân chính hy sinh, một bên thờ thuyền nhân mệnh bạc. Lời sau cùng. Xin đọc lại bản công bố kể trên và góp ý góp tình góp di sản góp mặt với chúng tôi ngay tại ngôi đền thánh chết vì tự do. giaochi12@gmail .com

Giao Chi San Jose.   giaochi12@gmail.com  (408) 316 8393

=========




GIAO CHỈ VŨ VĂN LỘC: IRCC SAN JOSE Ta Biết Làm Gì Cho Hết Nửa Đời Sau.

Ta biết làm gi cho hết nửa đời sau.                      Kính thưa quý bằng hữu. Cơ quan IRCC định cư di dân tỵ nạn tại  Bắc CA từ cuối năm 1975 nhưng đến tháng 8 năm 1980 mới chính thức do người Việt Nam phụ  trách. Chúng tôi ở tuổi 45 nhận trách nhiệm xây  dựng lại tổ chức này mà người Mỹ gọi là  từ đống tro tàn. 

Năm nay 2024 chúng tôi sẽ dùng hết tháng 7 để sửa chữa và kiện toàn Việt Museum với trên 10 tượng đài  lịch sử để chuẩn bị cho chương trình sinh nhật bảo tàng tháng 8/2024 gọi là ngày Thank You America và lượng giá nửa thế kỷ người Việt Hội Nhập vào quê hương Hoa Kỳ..                                       

 Sau cùng sẽ chuẩn bị chu đáo cho ngày 30  tháng tư năm 2025 ghi dấu nửa thế kỷ  trầm luân của người Việt tại hải ngoại. Cá  nhân chúng tôi làm giám đốc cơ quan  trong giai đoạn đầu lo việc định cư và công tác tình nguyện cộng đồng. Tất cả cũng chỉ là sinh kế như mọi người.  Nhưng danh sách 35 năm hoạt động  trong bản liệt kê đính kèm xin trình diễn  gọi là khoe thành tích của một đời người

Sau 35 năm đầu chúng  tôi về hưu tiếp tục sống hoàn toàn là thiện nguyện qua giai đoạn  hiện tại cho đến nay đã ngoài 90. Năm nay 2024 chúng tôi mất một chiến hữu là anh Phạm Phú Nam như mất một cánh  tay.   Xin xem qua đoạn phim anh Nam làm về công tác tình nguyện IRCC.   Hình ảnh anh Nam phóng sự tại Nghĩa trang quân đội Biên Hòa. Sau cùng xin viết lời cảm ơn nhà thơ Cao Tần (Lê tất Điều) mới gửi cho tôi đôi lời khích lệ. Năm tỵ nạn đầu  tiên Cao Tần phát hành tạp chí Bút Lửa viết lời ai oán như sau:  Hỡi người  chiến binh một đời anh dũng. Anh lang thang đất lạ đến bao giờ?

Rồi đến câu thơ cay đắng như dành cho riêng ta. 

Biết làm gì cho hết nửa đời sau.

Bây giờ đã hết nửa đời sau, bằng hữu đi xa từ lâu.  Biết ai tâm sự. Xin nhờ bài viết và cuốn phim của anh Nam gửi quý vị bản thành tích của chúng tôi…

IRCC SAN JOSE: ITS MISSIONS AND INFLUENCE IN THE VIETNAMESE COMMUNITY. – YouTube

Có hình ảnh của quý vị trong phim

Trân trọng–

Giao Chi San Jose.   giaochi12@gmail.com  (408) 316 8393




GIAO CHỈ SAN JOSE – PHÓNG SỰ 30 THÁNG TƯ.

https://issuu.com/vietnamthuvien

https://issuu.com/vietnamthuvien

Thân gửi bằng hữu

Bảo tàng là linh hồn của dân tộc. Bảo tàng là linh hồn của cộng đồng. Bảo tàng Nhân Văn là thông điệp của quá khứ gửi tương lai. Dân tộc Việt cần nhiều viện Bảo tàng.  

1)Bảo tàng lập quốc từ miền Nam sông Dương Tử đến châu thổ sông Hồng.                                                                    

2)Bảo tàng Ngàn năm Bắc Thuộc vẫn còn nước non.                    

3) Bảo tàng Nam Tiến bên bờ sông Gianh tại Quảng Bình. 

4)Bảo tàng di cư bên bờ sông Bến Hải tại Quảng Trị.               

Tất cả đều không có dù tại miền Bắc hay miền Nam. 

Dù trước hay sau 1975

Chúng ta cũng rất cần Viện Bảo tàng về lịch sử xây dựng cộng đồng Việt tại hải ngoại. Đó là lý do chúng tôi hoàn tất dự án Bảo tàng Thuyền Nhân và Việt Nam Cộng Hòa tại khu vườn lịch sử San Jose. Hơn 40 năm sưu tầm và sáng tạo. Hiện nay dinh thự và đất đai chung quanh trị giá trên 4 triệu Mỹ Kim được thành phố San Jose dành riêng. Tổng cộng 200 tác phẩm và di sản lịch sử trị giá 4 triệu Mỹ kim thuộc Viet Museum. Việt Museum sẽ là đền Thánh tưởng niệm Quân Cán Chính hy sinh trong chiến tranh và thuyền nhân tử nạn. Dự án tương lai sẽ dựng lại bức tường Thương Tiếc tại Nghĩa trang Biên Hòa do Cộng sản phá sập 1975. Sẽ gây quỹ để thành lập trung tâm văn hóa Việt bên cạnh Việt Museum dưới hình thức kiến trúc Đình Làng Đình Bảng 700 năm lịch sử tại Việt Nam với cổng Lăng Ông Lê văn Duyệt.

Viet Museum đã viết xong dự án để trường đại học Stanford yểm trợ công tác điện toán hóa việc lưu trữ các hình ảnh di vật và mở cửa bảo tàng viện để toàn thể giới thăm viếng qua máy bàn hay Cell phone.

Sau đây xin mời quý vị thăm viếng qua Youtube phần giới thiệu sơ lược của Việt Museum với một số hình ảnh chính trong số 200 tác phẩm và di sản ghi nhận được trong 40 năm qua.                                                                          

 Lấy tro tàn lịch sử, để xây dựng bảo tàng.                              

Đem quá khứ huy hoàng, gửi tương lai vĩnh cửu

Giao Chỉ, San Jose.
———- Forwarded message ———

Mời các bạn xem LS của Sean Ly Ngày 30/4/2022: 

Phóng sự 30 tháng 4 – 




MẤT DẤU THỜI SỰ: Mạn Đàm GIAO CHỈ VŨ VĂN LÔC & PHẠM PHÚ NAM




Tôi Sẽ Viết Gì Về Anh Phạm Phú Nam – Giao Chỉ San Jose.

Tôi sẽ viết gì về anh Phạm Phú Nam

Vạt nắng bên thềm chưa vội tắt, mà lời tạm biệt đã lên đường..

(Tôi ghi tạm biệt vì ở tuổi 90 mình sẽ sớm gặp lại nhau)

Sau 1975 tôi quen biết các bằng hữu của Tổng cục CTCT tiếp tục công tác hải ngọai. Các bạn Văn Quang, Huy Phương, Phan Lạc Phúc lần lượt ra đi. Đây là chuyện đời anh lính thủy VNCH tình cờ và tình nguyện làm công tác chiến tranh chính trị tại hải ngọai.

Mấy tháng qua anh Nam đã gặp nhiều khó khăn về thể chất. Trải qua kỳ Covid và thoát chết thực là may mắn kỳ lạ. Là người thân thuộc làm việc chung 30 năm, tôi chưa kịp lo buồn khi anh nằm nhà thương thì đã có tin vui khi anh thoát nạn. Nhưng tiếp theo lại được tin Nam bị đau đến nỗi phải đi nạng. Hy vọng rồi cũng sớm qua khỏi. Mới ngoài 60, thân thể tráng kiện và tinh thần rất vững. Mọi trở ngại rồi cũng vượt qua. Đầu tháng 3 tôi nhờ anh Nam làm MC cho chương trình giới thiệu đặc biệt tại Việt Museum. Nhân dịp quý vị thân hữu mừng 16 năm Viet Museum dọn vào San Jose History Park đã ghi dấu kỷ niệm bác Giao Chỉ 90 tuổi. Ôi tuổi già thấy đại thọ mà sợ chết khiếp. Vui mừng không nổi. Nhưng anh MC Phạm Phú Nam cậy mình biết rõ cuộc đời ông già nên đã nói về chúng tôi quá nhiều. Toàn chuyện tốt đẹp hay ho. Không hề nhắc gì đến chuyện sai lầm hay phiền phức.

Nhưng tuần qua tin rất đáng ngại đã đến với anh Nam. Anh cho biết là mắt bị mờ và đi khám các chuyên viên xuất sắc nhất của y khoa Hoa Kỳ cho biết nguyên nhân từ trên đầu và anh sẽ phải tạm nghỉ để theo chương trình điều trị.

Dù anh là bệnh nhân can đảm, bình tĩnh chuẩn bị đương đầu với định mệnh, nhưng chúng tôi và những người thân bên anh không thể bình tâm chia xẻ được hoàn cảnh hết sức đau thương này. Cũng sẽ cố mà theo tinh thần của bệnh nhân.

Xin nhắc lại chuyện cũ. Tôi còn nhớ được Phạm Phú Nam mời đến một lần khi anh tổ chức giới thiệu tạp chí Thị Trường Tự Do trong giai đoạn vinh quang nhất. Anh có khả năng giao thiệp và thành công với một tạp chí hết sức tân kỳ và phong phú. Nhưng sau đó tôi không rõ chuyện tiếp theo. Một hôm Nam ghé thăm và tạm coi là đang thất nghiệp. Tôi mời anh đến ngồi trong văn phòng và tự do xây dựng lại giấc mơ. Bỗng có dịp may cơ quan IRCC được County giao phó một chương trình dạy nghề và tìm công việc cho các gia đình Mễ và Việt đang hưởng trợ cấp. Dự án lên hàng triệu Mỹ kim kéo dài 3 năm. Tôi bèn ủy nhiệm anh Nam làm giám đốc và chương trình mở đầu rất vất vả. Sau 2 năm không thất bại nhưng cũng chẳng thành công huy hoàng như đã dự trù. Thực tế là các gia đình hưởng trợ cấp đều không muốn đi làm với số lương thấp hơn trợ cấp. Anh Nam cũng không vui với vai trò giám đốc chương trình xã hội. Anh đề nghị mở chương trình làm truyền thông với Radio, TV và sản xuất phim tài liệu. Chúng tôi đồng ý và cùng làm với danh hiệu Dân Sinh Media. Phạm Phú Nam như rồng gặp mây và phát huy thiên tài ăn nói với kiến thức lấy từ kho tàng lịch sử của cơ quan IRCC lâu năm không ai đụng tới.

Bây giờ vẫn còn hàng trăm đĩa tài liệu phát thanh Radio hết sức rung động nghe đi nghe lại không chán. Lại thêm hàng trăm đĩa DVD do Phạm Phú Nam đạo diễn, bình luận, tìm tòi, cắt xén trở thành những tài liệu lịch sử vô cùng xuất sắc đã nuôi sống cơ quan trên cả thập niên. Thời gian sau này thiên hạ sử dụng tài liệu DVD của Dân Sinh đưa qua Youtube tràn ngập Internet. Gần đây bác cháu chúng tôi lại có chương trình nói chuyện trên TV phát vào Youtube được các bằng hữu tán thưởng. Trên sân khấu hay trong cuộc đời chúng tôi có nhiều quan điểm tương đồng nhưng cũng có nhiều khác biệt. Anh Nam thường bày tỏ mà không quản ngại, tôi lắng nghe nhưng không bắt buộc phải đồng ý mọi chuyện. Trong cuộc đời riêng, tôi đã có nhiều chiến hữu cộng tác trong quân ngũ. Tại đất Hoa Kỳ, tôi cũng có nhiều vị phụ tá tại cơ quan IRCC nhưng chưa có ai làm việc lâu dài như anh Nam. Quý vị khác ai cũng làm công việc có lương. Nhưng riêng anh Nam dù có lương hay không vẫn nỗ lực cộng tác bình tĩnh và bền bỉ. Tính nết trong sáng và xa cách các sinh hoạt cộng đồng phức tạp nên anh có nhiều thì giờ làm việc với chương trình và hoàn tất các DVD với chiều sâu tràn đầy tình nghĩa dân tộc. Cá nhân chúng tôi có một số kinh nghiệm và thêm nhiều cơ hội để đưa ra tin tức và nhận định về cuộc sống văn hóa , xã hội hay chính trị. Anh Phạm Phú Nam đưa lên Radio, TV và DVD để trở thành có ý nghĩa lưu lại lâu dài.

Trong khoảng 30 năm qua chúng tôi làm việc bên nhau từng ngày và từng tháng từng năm. Những năm sau này anh Nam tự mình đứng độc lập với chương trình Dân Sinh hết sức trong sáng và hấp dẫn. Chúng tôi tranh cãi chuyện chính trị, thỏa hiệp chuyện văn hóa và đưa các đối thoại xây dựng cũng như mâu thuẫn lên diễn đàn. Rất vui mừng được bà con tán thưởng. Nếu quý vị cho phép tôi mạo xưng là người làm công tác của tổng cục chiến tranh chính trị tại hải ngoại thì anh Nam dù chỉ có một mình cũng đang làm giám đốc Tâm Lý Chiến qua một phạm vi nhỏ bé như tiểu khu Gia Định mà thôi. Chúng tôi có mối giao tình hết sức tốt đẹp không phai nhạt suốt 3 thập niên. Phạm Phú Nam vốn là thủy thủ trẻ tuổi của hải quân Việt Nam năm 1975. Rồi là thuyền trưởng trẻ tuổi của nhiều chuyến vượt biên. Sang Mỹ đi làm đi học đủ mọi ngành nghề nhưng chỉ ngấp nghé chờ đợi ngày đọc điếu văn cho bác Giao Chỉ. Thế sự xoay vần nào ai biết ai sẽ khóc cho ai. Duy có một điều đơn giản là bác Giao Chỉ sẽ không bao giờ tìm được một Phạm Phú Nam thứ hai. Anh là tình nguyện viên số 1 của IRCC và là người chồng tuyệt vời của cô Yến, là người cha gương mẫu của cháu Việt và sau cùng là anh con rể có một không hai của ông bà bác sĩ dân biểu Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Tuấn Anh.  

Với riêng tôi, sẽ không có một Phạm Phú Nam thứ hai.

Anh Nam sinh năm 1955 là con út của gia đình có 10 anh chị em. Đây là một gia đình hết sức Việt Nam Cộng Hoà. Gốc di cư công giáo Bắc Kỳ. Các anh ruột và anh rể của Nam đều ở trong quân đội. Ông anh hạm trưởng hải quân đem em út vào làm thủy thủ để chờ đi học trường quân y. Năm 75 đứt phim các ông anh vào tù trọn gói để cậu em sống với cộng sản được 8 năm. Nam trải qua cuộc đời dâu bể. Biết thế nào là Việt Nam Cộng hòa và Việt Nam Xã hội chủ nghĩa. Xuất thân từ gia đình giàu có ngoài Bắc và tiểu tư sản trong Nam. Chàng thanh niên còn lại trong một gia đình có 8 anh em trong tù cộng sản. Năm 1983 anh thủy thủ trẻ tuổi của Hải Quân Việt Nam tổ chức vượt biên và cũng trở thành thuyền trưởng. Câu chuyện của “hạm trưởng” điêu linh đã trải qua với giông bão và hải tặc ra sao đã được bác Nguyễn Đức Cường nguyên tổng trưởng kinh tế VNCH viết lại bằng Anh Ngữ đăng trên tập san của đại học hải quân Hoa Kỳ.

Vì duyên nợ là thủy thủ hải quân VNCH, Phạm Phú Nam trở thành đoàn viên trẻ tuổi nhất của hội Hải quân Bạch Đằng Bắc CA và lập nhiều thành tích đáng kể. Anh góp phần tổ chức đại hội hải quân, soạn thảo tài liệu và dựng lại Chuyến Hải hành Cuối cùng trên DVD. Anh cũng tham dự vào việc đóng góp cho hải quân Hoa Kỳ xây dựng tượng đài thủy thủ cô đơn trên đảo Guam. Nam cũng là đoàn viên thủy thủ yêu quý số một của ông đô đốc tư lệnh Trần Văn Chơn và ông hải quân đại tá Điền chủ tịch hội Bạch Đằng. Trong công tác giám đốc Dân Sinh Media, gần như chỉ có một mình anh tung hoành trong kho tàng lịch sử VNCH của IRCC. Anh sáng tác gần 100 DVD phim tài liệu. Từ Bình Long Anh Dũng đến cuộc thư hùng Quảng Trị. Anh tổ chức các chương trình văn nghệ đấu tranh để lấy hình ảnh làm tài liệu cho DVD. Có lần tổ chức luôn 2 đại hội trong một tháng từ đồi Charle Cupertino xuống CPA San Jose. Từ sân khấu anh đưa hình ảnh của các nhân vật danh tiếng qua DVD nay đã thành YouTube để lại cho đời sau. Anh đã có cơ hội nói chuyện và phỏng vấn hầu hết các nhân vật lịch sử VNCH từ đại sứ Bùi Diễm đến ngoại trưởng Vương Văn Bắc. Từ bà Tuyết Mai đến bà Khúc Minh Thơ. Từ tổng thống Thiệu cho đến các chiến binh vô danh.  Nhiều người đã ra đi và cũng còn người ở lại. Trong duyên nợ công việc anh Nam đã tham dự rất nhiều trong khóa Cương Quyết Đà Lạt 1954 với chúng tôi từ kỳ họp khóa ngậm ngùi 50 năm kỷ niệm với 70 hội viên còn lại. Anh theo từng câu chuyện của 300 người từ Hà Nội lên đường năm 1954 rồi lần lượt ra đi đến nay chỉ còn 20. Anh chính là hội viên danh dự của khóa Cương quyết 1954. Chúng tôi cách xa gần 30 tuổi nhưng rất cảm thông trong công việc. Anh làm việc giúp tôi nhưng chính tôi cũng giúp anh. Chúng tôi giúp nhau. Tôi khai thác khả năng của anh nhưng anh cũng khai thác tôi. Chúng tôi khai thác nhau. Và cũng để lại niềm hãnh diện là kiến thức về lịch sử của của một thời VNCH. Tất cả đều lưu lại trong Viện Bảo tàng tại San Jose. Hãy đọc qua danh sách các tựa đề DVD phát hành trên 10 năm qua. Từ Bình Long Anh Dũng đến trận Thư Hùng Quảng Trị năm 1972. Từ Người lính năm xưa cho đến câu hỏi hồi tháng tư 75. Lúc đó bác ở đâu. Từ Chuyến hải hành cuối cùng đến 35 năm nhìn lạiLịch sử ngàn người viết nối tiếp Bộ quân phục của cha tôi.Có cả DVD về ông Thiệu và tựa đề Vị Tổng tư Lệnh. Cũng có cả DVD chấp nhận lịch sử với tựa đề Cuộc Chiến nhìn từ phía người thua cuộc. Kể ra thì rất nhiều nhưng chúng tôi cũng phát hành cả tình ca đem từ sân khấu xuống. Tựa đe Tình khúc cho em để đưa sân khấu vào DVD những hình ảnh của ông bà Lương Xuân Việt lúc còn là đại tá đi học tại Stanford, chuyện tình của ông bà Ngô Quang Thiều đi lính nhảy dù cùng khóa Cương quyết. Anh Thiều ra trường trung sĩ tiểu đoàn 5 nhảy dù, 21 năm sau bạn nhẩy dù Trần Quốc Lịch lên chuẩn tướng, bạn nhảy dù Vũ Thế Quang lên đại tá anh Thiều mới đeo lon thiếu úy. Năm thiếu úy Thiều ra đi tại quận Cam có 5 ông đại tá về khiêng quan tài. Chúng tôi ngồi bên phía những người thua cuộc nhưng không thua tình chiến hữu. Phạm phú Nam là người làm chứng ghi lại trong màn ảnh nhỏ. Những hình ảnh của Nam sẽ lưu lại ngàn đời trong Việt Museum. Hơn 10 năm trước những thước phim của Bình Long và Quảng Trị đã được độc giả tán thưởng và còn giữ lại cho lịch sử VNCH. Bình Long anh dũng với câu chuyện của y sĩ tiền tuyến mổ thương binh dưới mưa pháo. Chuyện cô ca sĩ sư đoàn 5 bộ binh đi tìm xác chồng và chuyện anh phóng viên từ mặt trận Hỏa Tuyến nhảy trực thăng vào hầm tư lệnh An Lộc.

Chúng tôi còn nhớ khi phát hành trận Hỏa Tuyến Nam Bắc Thư Hùng đã nhận được 2 ngàn thư của độc giả gửi về. Bốn phương gửi về trả tiền phát hành và ấn phí đã cho thêm những đồng tiền lẻ. Người 5 hay 3 đồng tổng cộng lên đến 25 ngàn. Đó chính là những giọt lệ khóc cho cuộc chiến tưởng như những bông hoa của người Quảng Trị thả xuống những con sông miền Trung đưa linh hồn tử sĩ trôi ra biển Nam Hải. Không phải những tiền ủng hộ lớn lao đã xây dựng DVD Phạm Phú Nam và Việt Museum. Chính những tấm lòng vô danh của bốn phương đã đem lại sức sống cho Dân Sinh Media. Xem lại những hình ảnh CPA San Jose với 2 ngàn 500 khán giả đứng lên cùng hát với 250 diễn viên tài từ trên sân khấu, ai cũng phải xúc động. Còn đâu 3 ông tướng phất cờ cùng các chiến binh bao năm lang thang đất lạ. Hình ảnh các bà các cô Kiều Chinh, Khúc Minh Thơ đứng cạnh bà Võ đại Tôn và rất nhiều tên tuổi khác để hát bài ca bất hủ Cô Gái Việt. Sau cung sẽ không quên được các DVD ghi lại dấu ấn cuối cùng của các anh hùng tuẫn tiết 30 tháng tư. Anh Nam đã tả cái chết của tướng Nguyễn Khoa Nam ra sao. Ông tướng tư lệnh sông nước Cửu Long đã tự hỏi Đi làm gì rồi đành đoạn ra đi lối khác với phát súng tự vẫn vào sáng 1 tháng 5-1975. Câu chuyện tuyệt vời của Phạm Phú Nam trên DVD. Phạm Phú Nam đã để lại cho đời sau lời nói và kỷ niệm của biết bao chiến sĩ anh hùng, dù họ là Quân là Dân hay là Chính. Quân Dân Chính.

Mới đây Nam có hỏi tôi là cháu có Thiện Tâm không. Tôi trả lời không ngần ngại. Có đấy. Người thiện tâm là người biết tất cả những đòn phép xấu xa nhưng không làm.Nếu không biết thì không thành chuyện. Biết Bá đạo mà không làm thì mới là người tử tế. Vào chốn giang hồ mà làm người tử tế cũng vất vả lắm. Không học mà làm được là Phạm Phú Nam. Biết thiên hạ sự nhưng không quan tâm, đó là Phạm Phú Nam. Khi tôi chê trách chuyện thiên hạ chỉ có một người bào chữa. Chính là Phạm Phú Nam. Rồi ra năm cùng tháng tận cũng chẳng còn. Tôi cố đi tìm nhưng sẽ không có một Phạm Phú Nam thứ hai. Sinh hữu hạn, tử bất kỳ. Thôi chẳng đi tìm nữa. Cầu nguyện cho phép lạ.                      

Vạt nắng bên thềm chưa vội tắt, mà lời tạm biệt đã lên đường…

Giao Chi San Jose.   giaochi12@gmail.com  (408) 316 8393




MỪNG ĐẠI THỌ NHÀ VĂN GIAO CHỈ SAN JOSE – Cố Vấn VTLV & Mừng Ngày Ra Mắt Tân Ban Điều Hành Của Viet Museum, San Jose, CA

Mừng Thượng Thọ Và Tân BĐH Viện Bảo Tàng Việt!

Chúc Mừng Thượng Thọ!

Văn Thơ Lạc Việt nhận được 2 Tin Vui liên tiếp:

Trước nhất, Niên Trưởng, Nhà Văn Giao Chỉ, Vũ Văn Lộc, cũng là Cố Vấn (số một) của VTLV.

Vừa thông báo: Một Buổi Sinh Hoạt đặc biệt, để mừng Ông, Hưởng Đại Thọ 90 Tuổi!

Lúc 2 giờ chiều Thứ Bảy, ngày 13 tháng 3 năm 2022. Tại Viện Bảo Tàng Việt. (Khách mời giới hạn)

Nhân dịp này, VTLV Xin Kính Chúc Nhà Văn Giao Chỉ Vũ Văn Lộc: Sức Khỏe Dồi Dào, Phúc Lộc An Khang, Sống Lâu Trăm Tuổi, Hăng Say Sáng Tác và Mọi Điều Như Ý.

Chúc Mừng Ban Tân Điều Hành Việt Museum.

Cũng nhân dịp này, Ông sẽ giới thiệu một Ban Điều Hành mới của Việt Museum gồm có:

-Anh Cao Hồng, Giám Đốc Điều Hành.

-Chị Hoàng Mộng Thu, Quản Trị và Tổ Chức.

VTLV, cũng xin Kính Chúc “Nhị Vị,” có nhiều Sức Khỏe, Mạnh Tiến phụng sự và đạt được mọi điều Thành Công như ý.

Chân Thành Kính Chúc!

Lê Văn Hải

Thông báo đặc biệt của Việt Museum

Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân và Việt Nam Cộng Hòa xin hân hạnh thông báo quý vị đồng hương xa gần 

Thứ bảy vào lúc 2 giờ chiều ngày 12 March 2022 tại Việt Museum sẽ có các chương trình sau đây: 

1)Giới thiệu đặc biệt tổng cộng 200 di sản và tác phẩm sáng tác, sưu tầm trong 30 năm qua.                                        2) Ghi dấu ngày nhận lãnh tòa nhà lịch sử trong khu San Jose History 14 tháng 3-2006 tức là 16 năm trước.                3) Giới thiệu các thành viên kế tiếp tình nguyện đảm trách các chức vụ tổ chức và điều hợp tương lai của Museum.  

Đôi lời thưa trước của Vũ văn Lộc giám đốc sáng lập Viet Museum

            Chuyện này trước sau rồi cũng đến ngày.

Tôi sinh ngày 4 tháng 5-1933 và năm nay 89 tuổi Tây có thể coi như 90 tuổi Ta. Trước sau cũng sẽ từ giã anh chị em. Tuy hiện nay vẫn còn trách nhiệm cơ quan IRCC nhưng rất cần quý vị chia xẻ gánh nặng quan trọng là Việt Museum. Ngoài ra tôi hết sức hãnh diện đã xây dựng một một Viện bảo tàng đầu tiên và duy nhất nên muốn khoe với bằng hữu. Xin mời trực tiếp các bạn tại địa phương, đặc biệt các ân nhân đã yểm trợ tinh thần và tài chánh cho chúng tôi trên 40 năm qua. Xin gửi các bạn bốn phương xa gần để thông báo

Viện bảo tàng khởi sự tại khu văn phòng IRCC trên đường San Carlos đầu thập niên 1990 cùng với dự án Công Viên Văn Hóa và Lễ dựng Kỳ đài. Đã khánh thành Kỳ đài đầu tiên tại Mỹ với 4 ngàn người tham dự nhưng sau 10 năm âm thầm đóng cửa vì city lấy lại đất và di chuyển công trình đi chỗ khác.                                       

Nhưng rất may chúng tôi đã nhận được khu nhà và đất trong San Jose History vào ngày 14 tháng 3-2006. Thời gian xây dựng Viet Museum hoàn tất giai đoạn đầu là 16 năm. Vì quản ngại tuổi già sức yếu nên từ 6 năm qua có ý tìm người tình nguyên nhận lãnh nhiệm vụ. Cần người có khả năng, nhiệt tâm, hy sinh và không vụ lợi.

Sau cùng tìm được 2 vị tình nguyện đã nhận công việc chính thức từ ngày 20 tháng 2 năm 2022. Ông Cao Hồng sẽ là giám đốc điều hành và cô Hoàng Mộng Thu sẽ là thành viên quản trị trách nhiệm về tổ chức. 

Thứ bảy vào lúc 2 giờ chiều ngày 12 March 2022 chúng tôi sẽ mời quý vị đồng hương và bằng hữu đến Việt Museum để được hân hạnh giới thiệu với quý vị theo chương trình kể trên. Nếu đến được xin vui lòng cho biết.   

Vào cổng chính góc Phelan và Senter. Đi bộ một đoạn ngắn quẹo trái vào Museum. 

Đi cổng sau ngay cạnh Museum.  Xin vào Parking cạnh vườn Nhật phải trả tiền.  

Trân trọng kính mời .

Vũ Văn Lộc. Giám đốc IRCC, San Jose.–

Giao Chi San Jose.   giaochi12@gmail.com  (408) 316 8393




GIAO CHỈ San Jose: Tổng Thống Hoa Kỳ và Tỵ Nạn Việt Nam

Tổng thống Hoa Kỳ và tỵ nạn Việt Nam

·         Giao Chỉ San Jose

·          

Nhân ngày quốc lễ President’s Day xin ghi lại mối liên hệ Hoa Kỳ Việt Nam từ tổng thống thứ 34 vào năm 1953

 Vài nét về cng đồng Việt tại Mỹ qua 11 đời tổng thống.

Trước năm 1975 kiều dân Việt tại Mỹ chỉ có 15 ngàn. Cuộc di tản tháng 4-75 đem vào Mỹ 150 ngàn và sau đây là con số mỗi kỳ kiểm kể từng thập niên. 1980 có 250 ngàn,1990 có 600 ngàn, năm 2000 có 1 triệu và 100 ngàn. Năm 2010 có 1 triệu và 700 ngàn. Năm sau cùng hiện nay 2020 có 2 triệu và 200 ngàn. Con số này chưa được là 1% dân số Hoa Kỳ nhưng lại là một thành phần rất quan trọng so với dân số tại Việt Nam về chính trị, kinh tế, văn hóa và xã hội. Tìm hiểu thêm với một vài chi tiết so sánh với dân Mỹ cũng có nhiều điều lý thú. Lợi tức trung bình của một gia đình Việt có 20 ngàn 1 năm với nhân khấu là 3.8 gần 4 người một nhà. Gia đình Mỹ tính chung có 26 ngàn 1 năm với 3.2 tức là hơn 3 người trong 1 nhà. Người Việt chưa tốt nghiệp trung học là 26% người Mỹ là 15%. Nói chung trình độ học thức người Việt thấp, nhưng tuổi trẻ Việt Nam tốt nghiệp đại học lên đến19% trong khi Mỹ chỉ có 17%. Tuổi trung bình của Mỹ là 36 nhưng Việt Nam có 34.  Thành phần cao niên của Hoa Kỳ trên 70 tuổi lên đến 6% trong khi Việt Nam chỉ có 3%. Nước Mỹ hiện có 1 triệu 100 ngàn dân ở lậu. Trong số này Việt Nam cũng có 160 ngàn dân lậu. Các con số thống kê này cho chúng ta nhiều điều đáng lưu ý.

Tổng kết về các tổng thống Hoa Kỳ                                                  Hơn nửa thế kỷ vừa qua 9 vị tổng thống Mỹ, từ Eisenhower đến Obama đều là ân nhân của người Việt và di dân gốc Việt. Trong chiến tranh với 58 ngàn chiến binh Hoa Kỳ hy sinh và 300 ngàn thương binh, các vị tổng thống đều quyết tâm nhưng không vượt qua đươc hoàn cảnh. Sau chiến tranh nước Mỹ đã thực sự chào đón tỵ nạn. Chúng ta không bao giờ quên được tấm lòng hào hiệp của người dân Hoa Kỳ.

Trải qua 5 đời tổng thống Hoa Kỳ thời hậu chiến dù là Cộng Hòa hay Dân Chủ di dân Việt Nam luôn luôn được chào đón và trở thành con số vào Mỹ cao nhất cuối thế kỷ 20.

 Chúng ta có thể quản ngại cho tương lai. Nhưng cũng ghi nhận sự vui mừng đã đạt được con số người Việt đáng kể tại Hoa Kỳ để làm thành một cộng đồng vững mạnh. Nếu Hoa Kỳ không tham dự vào Việt Nam từ 1954, dân Việt miền Nam không có được 2 thập niên tự do dân chủ. Nếu tổng thống, chính phủ và nhân dân Hoa Kỳ không chủ trương bao dung với di dân, chúng ta không có mặt tại Mỹ. 

Giao Chỉ, San Jose

Sơ lược tổng quát34-Dwight_D._Eisenhower,_ .jpg35 -John_F._Kennedy, _portrait.jpg36_Lyndon_Johnson_3x4.jpg37-Richard_Nixon_ ait_(1).jpg38-Gerald_Ford_ _ .jpg

Eisenhower 34,CH     Kennedy 35 DC       Johnson 36 DC          Nixon 37 CH           Ford 38 CH   

Bắt đầu từ 1954 với tổng thống thứ 34 là ông Eisenhower, Việt Nam mới có cơ hội đóng vai trò trong lịch sử Hiệp Chủng Quốc. Vào cuối thập niên 50, trong chuyến đi Mỹ, chúng tôi thấy hình ảnh ông Eisenhower đón chào tổng thống Ngô Đình Diệm và ca ngợi vị nguyên thủ Việt Nam là vĩ nhân của Đông Nam Á. Chẳng bao lâu sau đó, vị tổng thống thứ 35 của Hoa Kỳ là ông Kennedy đã gián tiếp trách nhiệm về cuộc đảo chánh và việc hạ sát anh em ông Diệm năm 1963 tại Sài Gòn. Ông Kennedy tuy giải tỏa được một chế độ cản đường nhưng cũng rất ân hận về cái chết của ông Diệm. Cả hai ông Ngô Đình Diệm và Kennedy đều là Thiên Chúa Giáo. Nhưng niềm ân hận cũng không lâu, chỉ sau một thời gian ngắn đến lượt ông Kennedy bị ám sát chết tại Dallas, Texas. Cái chết của cả hai vị tổng thống vẫn còn nhiều bí ẩn cho đến ngày nay. Ông Johnson lên thay trong vai trò tổng thống thứ 36 với gánh nặng chiến tranh Việt Nam. Ông là người quyết tâm chiến thắng nhưng vẫn không thành công và để gánh nặng cho ông Nixon với chiêu bài Việt Nam hóa chiến tranh, rút quân về bằng mọi giá. Năm 1974, Nixon, vị tổng thống thứ 37 vì Watergate phải từ chức. Ông Gerald Ford thứ 38 lên thay, thể theo lòng dân và quốc hội, quay lưng cuộc chiến tranh Việt Nam. Từ nay đối với Hoa Kỳ, Việt Nam chỉ còn là vấn đề nhân đạo. Với 5 vị tổng thống can dự vào chiến tranh Việt Nam, bắt đầu từ Eisenhower, Kennedy, Johnson, Nixon và Ford, người Mỹ gọi đây là The War of the Presidents. Ý nói là cuộc chiến riêng tư của các vị tổng thống, không can dự gì vào nước Mỹ và dân Mỹ. Làn sóng chống chiến tranh của dân Mỹ dâng cao với các cuộc xuống đường hàng triệu người. Bây giờ sống tại đây chúng ta mới có thể hiểu được là lòng dân của Mỹ quốc thực sự ảnh hưởng đến chính quyền ra sao. Không cần đúng hay sai, không cần giữ lời cam kết. Đối với dân chúng Hoa Kỳ, lòng kiên nhẫn và sự chịu đựng, hy sinh có giới hạn. Đánh không xong thì rút, sống chết mặc bay. Từ các quan niệm đó, định mệnh đưa chúng ta đến Hoa Kỳ. Sau đây là phần chi tiết.

Người Mỹ tại Việt Nam

1) Eisenhower,34 Chính sách ngăn chặn (1953-1961)

Sau cuộc vây hãm kéo dài 56 ngày, đầu năm 1954, Pháp đã phải chịu thất bại tại Điện Biên Phủ. Kết quả là Hiệp định Geneve 1954 chia Việt Nam làm hai phần ở vĩ tuyến 17. Hoa Kỳ bác bỏ hiệp định Geneve và giúp đỡ một chính quyền quốc gia ở Nam Việt Nam vào tháng 6 năm 1954. Ngô Đình Diệm, một người Công giáo chống Cộng từng sống ở Mỹ, đã trở lại Việt Nam với vai trò thủ tướng và năm sau lên làm tổng thống của một nước miền Nam Việt Nam độc lập. Hiệp định Geneve trở thành bàn khai sinh của Việt nam Cộng Hòa.

Khi những binh lính Pháp cuối cùng ra đi vào tháng 3 năm 1956, Mỹ đã thay thế, và Nam Việt Nam trở thành tiền tuyến trong cuộc chiến nhằm ngăn chặn chủ nghĩa Cộng sản tại Đông Nam Á. Chính quyền Eisenhower đã phải gửi 200 triệu đôla viện trợ một năm và 675 cố vấn quân sự đầu tiên. Tổng thống Eisenhower vốn là anh hùng nước Mỹ sau đệ nhị thế chiến trải qua 2 nhiệm kỳ từ 1953 đến 1961. Ông đón tiếp long trọng tổng thống Việt Nam thăm Hoa Kỳ năm 1957 và ca tụng ông Diệm là vĩ nhân châu Á.

2) Kennedy, 35 vấn đề nan giải.(1961-1963)

Khi Kennedy trở thành tổng thống, ông thừa kế di sản Việt Nam từ Eisenhower. Nhưng điều thực sự lôi cuốn ông là cơ hội để thử nghiệm học thuyết chống chiến tranh du kích cùng với chiến lược quân sự đáp trả linh hoạt.

Đến năm 1961, cộng sản Bắc Việt đã thành lập tại miền Nam một phong trào nổi dậy với cái tên Mặt trận giải phóng dân tộc (NLF). Trong một buổi phỏng vấn của đài CBS, Kennedy đã nhận định rằng tùy thuộc vào người Nam Việt Nam mà “Cuộc chiến của họ” sẽ thắng hay bại. Trong khi đó tình hình miền Nam ngày càng xấu. Nông thôn mất an ninh, cường độ chiến tranh gia tăng. Tại thành thị dân chúng và Phật giáo chống chính phủ. Vào thời điểm đó, đã có khoảng 16.000 “cố vấn” Mỹ tại Việt Nam. Mất kiên nhẫn với ông Diệm, Kennedy cho Sài Gòn biết rằng Mỹ sẽ ủng hộ một cuộc đảo chính quân sự. Vào 1/11/1963, chính quyền Diệm bị lật đổ và tổng thống Việt Nam bị giết chết, một kết cục mà Kennedy đã không đoán trước được. Nhưng ông phải chịu trách nhiệm về cái chết của nhà lãnh đạo mà tổng thống Eisenhower gọi là vĩ nhân châu Á. Ba tuần sau, chính ông Kennedy cũng bị ám sát chết.

3) Lyndon Johnson, 36 Quyết tâm sa lầy, (1963-1969)

Giống như Kennedy nhận lãnh Việt Nam từ Eisenhower, Lyndon Johnson cũng thừa hưởng Việt Nam từ Kennedy. Tuy nhiên di sản mà Johnson nhận được phiền toái hơn, bởi đến lúc này một cuộc can thiệp qui mô lớn của Mỹ mới có thể ngăn chặn sự sụp đổ của Nam Việt Nam. Johnson thề trong buổi nhậm chức,“Tôi sẽ không để mất Việt Nam”, Sau đó chiến tranh Việt Nam thực sự nằm trong quyết tâm của ông. Trong mùa hè 1964, Johnson nhận được báo cáo về những tàu ngư lôi của Bắc Việt Nam đã tấn công khu trục Maddox. Trong cuộc tấn công đầu tiên, vào ngày 2 tháng 8, tổn thất chỉ giới hạn ở một lỗ đạn; cuộc tấn công thứ hai, vào ngày 4 tháng 8, sau đó được chứng minh là nhầm lẫn của radar. Điều đó không quan trọng. Trong tình trạng khẩn cấp của quốc gia, dù có thực hay tưởng tượng, lời kêu gọi vũ trang của tổng thống khó có thể cưỡng lại. Trong cả Quốc hội, chỉ có hai thượng nghị sĩ bỏ phiếu chống. Nghị quyết Vịnh Bắc Bộ đã ủy thác cho Johnson quyền được mở các chiến dịch ở Việt Nam. Với cuộc bầu cử năm 1964 đã gần sau lưng, Johnson bắt đầu một chương trình để người Mỹ trực tiếp đảm nhiệm cuộc chiến ở Việt Nam. Chến tranh leo thang, bắt đầu từ đầu năm 1965, bao gồm 2 hình thái: Gia tăng bộ binh Mỹ và đẩy mạnh đánh bom miền Bắc. Ngày 8/3/1965, những người lính thủy quân lục chiến đầu tiên đã đặt chân lên bờ biển Đà Nẵng, bề ngoài là để bảo vệ căn cứ không quân ở đây. Nhưng họ sớm phải chạm trán với kẻ thù. Năm 1966, hơn 380.000 lính Mỹ đã đóng quân ở Việt Nam; năm 1967, 485.000 quân; và 1968 là 536.000. Mỹ tiến hành chiến dịch có tên Rolling Thunder, leo thang đánh bom Bắc Việt Nam. Mục tiêu đặc biệt là Đường mòn Hồ Chí Minh, một mạng lưới tinh vi bao gồm đường mòn, cầu, và nơi trú ẩn trải dài từ Bắc Việt Nam qua Campuchia và Lào đến Nam Việt Nam. Đến năm 1968, một triệu tấn bom đã trút xuống Bắc Việt Nam.

Johnson có lí do để tự tin về người dân Mỹ. Sự đồng thuận rộng rãi vững vàng được hình thành từ những năm trước đó là điều kiện thuận lợi để Washington tiến hành cuộc chiến. Cả Đảng Dân Chủ và Cộng Hòa đều chấp thuận cho Johnson leo thang chiến tranh ở Việt Nam, và điều tương tự đối với những cuộc khảo sát ý kiến công chúng trong năm 1965 và 1966. Nhưng sau đó quan điểm bắt đầu thay đổi.

Mỗi buổi tối người Mỹ lại thấy trên truyền hình cảnh tàn sát của cuộc chiến và những người Mỹ thương vong. Những phóng viên bắt đầu viết về một “Sự khủng hoảng lòng tin “

Nhưng kinh tế đặt ra cho Johnson nhiều vấn đề hơn. Chiến tranh Việt Nam tiêu tốn 27 tỉ đô-la vào năm 1967, đẩy thâm hụt ngân sách từ 9,8 tỉ đô-la lên 23 tỉ đô-la. Chi tiêu quân sự đã thúc tỉ lệ lạm phát lên cao. Chỉ trong mùa hè năm 1967, Johnson đã yêu cầu đánh thêm 10% thuế thu nhập. Cho đến lúc đó, vòng xoáy lạm phát sẽ gây họa cho nền kinh tế Mỹ trong suốt thập niên 1970 đang đến rất gần.

Phong trào phản chiến :Trong hoàn cảnh đó phong trào phản chiến bắt đầu hình thành. Hạt nhân của nó, cùng với những nhóm ủng hộ hòa bình lâu năm, là một thế hệ mới những nhà hoạt động hòa bình như SANE, nhóm đã biểu tình chống thử vũ khí hạt nhân vào những năm 1950. Phong trào phản chiến nhanh chóng có khả năng tạo ra những cuộc biểu tình lớn ở Washington, đem đến 20-30 ngàn người một lúc. Mặc dù bao gồm nhiều thành phần đa dạng, tất cả những người theo phong trào đều chia sẻ một mối hoài nghi về chính sách của Mỹ ở Việt Nam. Tổng thống Johnson năm 1965 đã hy vọng vào một chiến thắng chớp nhoáng ở Việt Nam, trước khi cái giá chính trị của việc leo thang đến hạn. Nhưng đã không có chiến thắng nhanh chóng. Các lực lượng của Bắc Việt Nam và Việt Cộng đồng loạt tấn công, chính quyền Nam Việt Nam mất đất, và thương vong của Mỹ tăng lên. Vào đầu năm 1968, tỉ lệ tử vong đã chạm đến mức vài trăm người một tuần. Johnson và các tướng lĩnh của ông vẫn khăng khăng cho rằng có “ánh sáng ở cuối đường hầm”. Thực tế trên chiến trường đã cho thấy điều ngược lại.

Vào 30/1/1968, Việt Cộng mở một cuộc tấn công lớn ở Nam Việt Nam. Thời điểm trùng với Tết, kỳ nghỉ đón năm mới của người Việt, cuộc tấn công đánh vào 36 thủ phủ của các tỉnh và 5 trong số 6 thành phố lớn, bao gồm Sài Gòn, nơi Việt Cộng đã gần như lọt vào Sứ quán Mỹ vốn được cho là không thể đánh chiếm được. Về mặt quân sự, cuộc tổng tấn công Tết Mậu Thân là một thất bại, với con số thương vong nặng nề của Việt Cộng. Nhưng về mặt tinh thần, hậu quả là rất lớn. Truyền hình đã đem đến tận nhà người Mỹ những hình ảnh gây sốc.

Đến cuối một bài phát biểu truyền hình vào ngày 31/3, Johnson đã làm cả nước sửng sốt khi tuyên bố ông sẽ không tái ứng cử. Ông cũng kêu gọi tạm ngưng một phần chiến dịch đánh bom và hứa sẽ dùng những tháng trong nhiệm kỳ còn lại để tìm kiếm hòa bình. Vào 10/5/1968, Hoa Kỳ và Bắc Việt Nam bắt đầu vòng đàm phán hòa bình sơ bộ tại Paris.
4) Cuộc chiến của Nixon 37 (1969-1974) Chiến lược Hòa hoãn.

Khái niệm thế giới hai phe, vốn đã trở nên lỗi thời từ thời của Lyndon Johnson, lại càng bị chối bỏ khi Richard Nixon sử dụng sách lược hòa hoãn. Nhưng khi đối diện với cuộc chiến ởViệt Nam, Nixon thừa hưởng di sản mà Johnson để lại. Từ bỏ Việt Nam, theo Nixon, sẽ hủy hoại “uy tín” của nước Mỹ và khiến cho cường quốc này có vẻ giống như một “Người khổng lồ chân đất sét”. Và cũng giống như Johnson, Nixon có những toan tính riêng cho bản thân mình. Ông không được phép trở thành vị tổng thống đầu tiên để thua một cuộc chiến. Nixon muốn hòa bình, nhưng phải là “Hòa bình trong danh dự”.

Để làm dịu chỉ trích trong nước, ông bắt đầu giao việc chiến đấu cho những người lính Việt Nam Cộng Hòa. Với chính sách mới có tên “Việt Nam hóa chiến tranh”, số lượng lính Mỹ giảm xuống từ 543.000 năm 1968 xuống còn 334.000 năm 1971 và chỉ còn 24.000 vào đầu năm 1973. Tỉ lệ thương vong cũng như uy tín chính trị của họ cũng giảm theo. Nhưng cuộc giết chóc ở Việt Nam vẫn tiếp tục. Như lời đại sứ Mỹ tại Việt Nam, Ellsworth Bunker, đã nói một cách mỉa mai, đó chỉ là vấn đề thay đổi “Màu da của những xác chết”.

Vào tháng tư năm 1972, khi cuộc chiến trở nên khốc liệt, Nixon đã ra lệnh cho B-52 không kích miền Bắc Việt Nam. Một tháng sau đó, ông đồng ý cho gài mìn những bến cảng Bắc Việt, điều mà Johnson đã không bao giờ dám làm. Nixon có thể rảnh tay như thế là bởi, theo tinh thần hòa hoãn, Trung Quốc không còn đe dọa can thiệp nữa. Phía Nga, Brezhnev cũng làm ngơ khi chào đón Nixon vào tháng năm1972, thời điểm cao trào của những cuộc không kích B-52. Việt Cộng có thể cảm thấy bị cô lập, nhưng viện trợ từ Trung Quốc và Liên Xô vẫn tiếp tục đổ vào, và du kích Cộng sản vẫn tiếp tục chiến đấu.

Ở trong nước, cuộc chiến của Nixon đã trở thành gánh nặng. Chẳng những không suy giảm mà phong trào phản chiến ngày càng rầm rộ. Tháng 11 năm 1969, nửa triệu người đã biểu tình ở Washington. Ngày 30/4/1970, trong chiến dịch ném bom bí mật những tuyến đường vận chuyển khí giới của Việt Minh ở nước Campuchia trung lập, binh lính Mỹ đã xâm nhập để tiêu diệt những cơ sở địch ở đó. Khi tin tức về việc đổ bộ vào Campuchia được loan ra, những trường đại học Mỹ như nổ tung vì căm giận, và lần đầu tiên, có sinh viên bị chết. 4/5/1970, tại trường đại học Kent State ở Ohio, lực lượng cảnh vệ quốc gia đã nổ súng vào đoàn người biểu tình, giết chết bốn sinh viên và làm bị thương mười một người. Tại trường đại học Jackson State ở Mississippi, lực lượng cảnh vệ đã tấn công vào một ký túc xá, giết chết hai sinh viên da đen. Hơn 450 trường đại học đã đóng cửa để phản đối. Trên khắp đất nước, khóa học mùa xuân đã bị hủy bỏ.

Bất chấp tất cả, Nixon vẫn bền chí, phê phán kịch liệt những sinh viên biểu tình và tổ chức một cuộc biểu tình phản đối. Mũ bảo hộ lao động đã trở thành một biểu tượng yêu nước sau khi những công nhân xây dựng New York đánh bại những người biểu tình trong một cuộc biểu tình hòa bình vào tháng 5/1970. Dần dần, chiến lược “Việt Nam hóa chiến tranh” khiến phong trào phản chiến đi xuống. Khi nhân lực trong quân đội cần được cắt giảm, chế độ quân dịch cũng bị cắt bớt, làm xẹp đi lòng nhiệt tình của nhiều sinh viên phản chiến. Cuối cùng, Nixon đã đẩy lui được những chỉ trích. Nhưng cái mà ông không đẩy lui được là công sản Bắc Việt Nam.

Khi cuộc bầu cử năm 1972 đang cận kề, Nixon đã gửi Henry Kissinger đến mở cuộc đối thoại hòa bình ở Paris. Ở đây Kissinger đã có một nhượng bộ quan trọng khi chấp nhận sự xuất hiện của binh lính Bắc Việt ở lại miền Nam. Với lời tuyên bố của Kissinger: “Hòa bình trong tầm tay”, Nixon đã có thêm số phiếu mà ông muốn, nhưng thỏa thuận đã bị phá bỏ bởi ông Nguyễn Văn Thiệu, tổng thống Nam Việt Nam. Bởi vậy Nixon, trong cuộc đổ máu cuối cùng, đã ra lệnh hai tuần “Ném bom giáng sinh”, sự kiện tàn khốc nhất trong cả cuộc chiến. Kết quả 27/1/1973, hai bên thỏa thuận hòa bình Paris, tái thỏa thuận việc ngừng bắn đã  bàn tháng mười năm trước. Nixon hi vọng rằng với sự viện trợ ồ ạt của Mỹ, chính quyền Thiệu có thể tồn tại. Nhưng Quốc hội đã từ chối cho phép ném bom Campuchia sau 15/8/1973, và từ từ cắt viện trợ  Nam Việt Nam. Tiếp theo ông Nixon bị truất phế vì Watergate 1974. Tháng ba năm 1975, các lực lượng Bắc Việt Nam đã phát động cuộc tấn công và Sài Gòn thất thủ. Liệu kết thúc như vậy có đáng buồn không?. Đúng, dĩ nhiên, đối với những người bạn Việt Nam của Hoa Kỳ, những người đã mất đi việc làm và tài sản, phải mất nhiều năm trong những trại cải tạo, hoặc phải rời khỏi quê hương. Đúng, đối với nước láng giềng Campuchia, nơi bọn Khơme đỏ điên cuồng lên nắm quyền, tàn sát 1,7 triệu người và đưa đất nước gần như quay trở về thời kì đồ đá. Đối với nước Mỹ, đúng, bởi sự lãng phí sinh mạng (58.000 người chết, 300.000 người bị thương), 150 tỉ đô-la, những vết thương bên trong lâu lành, và sự tự tin bị đánh mất đối với những nhà lãnh đạo nước Hoa Kỳ.
Ghi chú. Các tài liệu về tổng thống Mỹ trong chiến tranh Việt Nam được lấy từ phần Việt Ngữ của tự điển điện toán Wikipedia
Nhận định riêng.
Điều thực sự quan trọng là, trước khi bỏ rơi Nam Việt Nam, các vị tổng thống Hoa Kỳ đã thực sự muốn hoàn thành sứ mạng bảo vệ Việt Nam.. Johnson quyết tâm chiến thắng. Nixon muốn có hòa bình trong danh dự. Nhưng họ không vượt qua được hoàn cảnh. Chính vì những lý do đó, người Mỹ đã mở vòng tay đón tỵ nạn Việt Nam trong hơn 40 năm qua. Đồng thời tìm cách trở lại Việt Nam để trực tiếp gặp người dân của nước cựu thù. Nước Mỹ tìm cách chinh phục lòng người, vận động đồng minh bằng vòng tay mở rộng thay vì B52 hay bom đạn chiến tranh..
Sau đây là giai đoạn hậu chiến với các chương trình di dân và hình thành cộng đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ.
Tổng thống Cộng Hòa 38 Ford. (1974-1977)
Trong phiên họp cuối cùng quốc hội Hoa Kỳ bàn về viện trợ cho miền Nam. Tổng thống Ford thông báo tài khóa 1973 đã dành cho VNCH 2 tỷ 8 trăm triệu. Tài khóa 1974 chỉ xin 700 triệu nhưng không được chấp thuận. Kịp đến đầu năm 1975 xin 300 triệu cũng bị từ chối. Quốc hội quyết định không cho 1 xu nhưng tuyên bố sẽ dành cho ngân khoản tối đa để đón người ty nạn. Ông Ford lên thay Nixon làm tổng thống thứ 38 chỉ còn công việc cuối dành cho VNCH là đến San Francisco đón đứa bé mồ côi Việt Nam chụp hình cho báo chí phổ biến. Với 3 năm sau cùng, vị tổng thống Cộng Hòa đã hoàn tất việc định cư cho 150 ngàn người di tản Việt đầu tiên đến Mỹ.39-JimmyCarter 2.jpg40- _President_Reagan_1981.jpg41-George_H._W._Bush_ ).jpg42-px-Bill_Clinton.jpg43- George-W-Bush.jpeg

 (Carter 39 DC)         (Reagan 40 CH)    (Bush Cha 41 CH)      (Clinton 42 DC)      (Bush Con 43 CH)

Tổng thống Dân Chủ 39, Jimmy Carter. (1977-1981)

Ngay khi chiến tranh chấm dứt, ông đã cử phái đoàn đến Hà Nội ngỏ ý muốn giúp kẻ thù cũ xây dựng đất nước. Việt Cộng đã ngạo mạn bỏ qua một cơ hội bằng vàng. Sau đó đã kéo lùi đất nước lại hơn 30 năm từ khi chiến thắng 75 đến 85 mới tỉnh ngộ. Trong một nhiệm kỳ ngắn ngủi 4 năm ông đã trở thành vị ân nhân số một mang danh hiệu tổng thống của thuyền nhân Việt Nam.Tại Hoa Kỳ, tổng thống Carter đã mở đầu chính sách ODP từ 1979 và cho lệnh vớt thuyền nhân trên biển Đông. Năm 1980 kiểm kê dân số lần đầu tiên dưới thời kỳ Carter người Việt đạt được trên 260 ngàn. Cũng trong triều đại Carter bộ luật về Ty Nạn được ban hành 1980 với danh hiệu Refugee Act.

Tổng thống Cộng Hòa 40, Reagan (1981-1989)

Không thể quên được hình ảnh tổng thống Reagan ký tài liệu mở đường cho chương trình nhận tù chính trị và gia đình định cư tại Mỹ và tiếp theo là chương trình con lai. Kiểm kê dân số 1990 với thời kỳ Reagan kết quả gia tăng và người Việt đạt được 600 ngàn. Trong số này có nhiều thuyền nhân từ các trại ty nạn Đông Nam Á.

Tổng Thống Cộng Hòa 41, Bush Cha (1989-1993)

Chương trình ODP, con lai và thuyền nhân tỵ nạn tiếp tục được nhận vào Hoa Kỳ. Có thể nói trong 4 năm ngắn ngủi của ông Bush Cha là giai đoạn thuyền nhân đến Mỹ nhiều nhất.

Tổng Thống Dân Chủ 42 Clinton. (1993-2001)

Thời kỳ 8 năm của ông Clinton con số ODP rất cao và số thuyền nhân xuống thấp vì các trại ty nạn đóng cửa năm 1995. Tuy nhiên tổng số dân ty nạn Việt Nam ghi lại trong kỳ kiểm kê 2000 đã lên gần gấp đôi là 1 triệu và 100 ngàn. Đặc biệt tổng thống Clinton đến thăm Việt Nam lần đầu tiên năm 2000 đã đem luồng gió tự do, dân chủ đến trực tiếp với dân Việt cả hai miền Nam Bắc. Một hiện tượng lịch sử có rất nhiều ý nghĩa.

Tổng Thống Cộng Hòa 43. Ông Bush Con (2001-2009)

Thuyền nhân không còn trực tiếp đến Mỹ nhưng các diện đoàn tụ, con lai và HO vẫn tiếp tục. Tổng thống Bush con cũng đến Việt Nam và đem lại rất nhiều ý nghĩa đặc biệt . Đồng thời kỳ kiểm kê dân số năm 2010 người Việt tại Mỹ gia tăng lên con số 1 triệu và 500 ngàn.44- Barack_Obama.jpg45-Donald_Trump_ .jpg46-Joe_Biden_ t.jpg

Obama 44 DC      Trump 45 CH          Biden 46 DC

Tổng thống Dân Chủ 44 ông Obama. (2009-2017)

Trải qua 8 năm cầm quyền, hồ sơ đoàn tụ ODP và nhiều hình thức khác vẫn tiếp diễn. Thêm vào đó người Việt qua Mỹ theo diện kết hôn gia tăng đáng kể . Tính đến cuối năm 2016 dân số gốc Việt tại Hoa Kỳ vào khoảng 1 triệu 800 ngàn người. Đạt được rất nhiều thành quả đáng kể. Thế hệ thứ hai và thứ ba Việt Nam trở thành dân cử, các tướng lãnh, các chuyên gia và các công dân Hoa Kỳ gốc Việt gương mẫu. Chuyến thăm viếng Việt Nam của tổng thống Obama được coi là một thành quả ngoại giao vô cùng khích lệ không phải đối với chính quyền mà là trực tiếp đối với dân chúng Việt Nam, đặc biệt là giới trẻ.

 Tổng Thống Cộng Hòa 45 Trump (2017-2020)

Năm 2017 Hoa Kỳ có vị tổng thống mới. Một hiện tượng đặc biệt. Một đường lối khác biệt. Ông Trump có những suy nghĩ và hành động khác biệt hoàn toàn với tất cả các vị tổng thống tiền nhiệm dù Cộng Hòa hay Dân Chú Ông công khai bày tỏ ý kiến là việc Hoa Kỳ tham chiến ở Việt Nam là một sai lầm. Với chủ trương hạn chế di dân thêm vào đó lại gặp nạn dịch Covid nên cộng động Việt Nam chia xẻ những khó khăn với nhân dân Hoa Kỳ trong vấn nạn chung của đất nước. Vị tổng thống 45 cũng không quan tâm đến đề tài nhân quyền nên các nhà đấu tranh tại Việt Nam đã gặp rất nhiều khó khăn và thêm nhiều tù nhân của lương tâm bị tù đầy. Dưới triều đại của tổng thống Trump sự chia rẽ trầm trọng giữa 2 chính đảng Hoa Kỳ cũng đã tạo ảnh hưởng rất nhiều trong cộng đồng Việt Nam

Tổng thống Dân Chủ 46 Joe Biden. Ông mới lên nhận chức vụ được 1 năm chủ trương gần như hoàn toàn đối lập với đường lối của tổng thống Cộng Hòa tiền nhiệm. Trong hoàn cảnh rất khó khăn về kinh tế, lạm pháp và việc chia rẽ ngày càng trầm trọng giữa 2 chính đáng. Chưa có nhiều dữ kiện để nhận định cho tương lai.

 Vài nét về cng đồng Việt tại Mỹ

Trước năm 1975 kiều dân Việt tại Mỹ chỉ có 15 ngàn. Cuộc di tản tháng 4-75 đem vào Mỹ 150 ngàn và sau đây là con số mỗi kỳ kiểm kể từng thập niên. 80 có 250 ngàn,90 có 600 ngàn, năm 2000 có 1 triệu và 100 ngàn. Năm 2010 có 1 triệu và 700 ngàn. Năm sau cùng hiện nay 2020 có 2 triệu và 200 ngàn. Con số này chưa được là 1% dân số Hoa Kỳ nhưng lại là một thành phần rất quan trọng so với dân số tại Việt Nam về chính trị, kinh tế, văn hóa và xã hội. Tìm hiểu thêm với một vài chi tiết so sánh với dân Mỹ cũng có nhiều điều lý thú. Lợi tức trung bình của một gia đình Việt có 20 ngàn 1 năm với nhân khấu là 3.8 gần 4 người một nhà. Gia đình My tính chung có 26 ngàn 1 năm với 3.2 tức là hơn 3 người trong nhà.Người Việt không tốt nghiệp trung học là 26% người Mỹ là 15% nhưng tuổi trẻ Việt Nam tốt nghiệp đại học lên den19% trong khi Mỹ chỉ có 17%. Tuổi trung bình của Mỹ là 36 nhưng Việt Nam có 34.  Thành phần cao niên của Hoa Kỳ trên 70 tuổi lên đến 6% trong khi Việt Nam chỉ có 3%. Nước Mỹ hiện có 1 triệu 100 ngàn dân ở lậu. Việt Nam cũng có 160 ngàn dân lậu. Các con số thống kê này cho chúng ta nhiều điều đáng lưu ý.

Tổng kết về các tổng thống Hoa Kỳ                                                  Hơn nửa thế kỷ vừa qua 9 vị tổng thống Mỹ, từ Eisenhower đến Obama đều là ân nhân của người Việt và di dân gốc Việt. Trong chiến tranh với 58 ngàn chiến binh Hoa Kỳ hy sinh và 300 ngàn thương binh, các vị tổng thống đều quyết tâm nhưng không vượt qua đươc hoàn cảnh. Sau chiến tranh nước Mỹ đã thực sự chào đón tỵ nạn. Chúng ta không bao giờ quên được tấm lòng hào hiệp của người dân Hoa Kỳ.

Trải qua 5 đời tổng thống Hoa Kỳ thời hậu chiến dù là Cộng Hòa hay Dân Chủ di dân Việt Nam luôn luôn được chào đón và trở thành con số vào Mỹ cao nhất cuối thế kỷ 20.

 Chúng ta có thể quản ngại cho tương lai. Nhưng cũng ghi nhận sự vui mừng đã đạt được con số người Việt đáng kể tại Hoa Kỳ để làm thành một cộng đồng vững mạnh. Nếu Hoa Kỳ không tham dự vào Việt Nam từ 1954, dân Việt miền Nam không có được 2 thập niên tự do dân chủ. Nếu tổng thống, chính phủ và nhân dân Hoa Kỳ không chủ trương bao dung với di dân, chúng ta không có mặt tại Mỹ. 

Giao Chi San Jose.   giaochi12@gmail.com  (408) 316 8393




Chuyện tuổi già. Từ bình minh đến hoàng hôn.

Giao Chỉ San Jose viết cho hội Cao niên

Tất cả chỉ là bằng hữu

Đã từ lâu tôi không chịu mình già. Bây giờ còn một năm nữa là đến tuổi 90. Ai hỏi bác muốn gì. Mình chỉ muốn mãi mãi tuổi tám mươi. Như thời kỳ hoa niên, các em choai choai mong mãi mãi tuổi hai mươi. Cùng lắm là Twenty one. Bây giờ thực sự ta không còn trẻ nữa. Anh chị em thương yêu cũng bỏ đi gần hết. Thậm chí những tay chuyên chửi mắng bác Lộc cũng bỏ cuộc chơi. Nhưng thưa quý vị riêng tối hôm nay chúng tôi đón 2 người khách, bà Bích Ngọc đương kim chủ tịch hội người Việt cao niên miền bắc tiểu bang California. Cùng với bà phó là chị trung tá Lê Đình Vọng.Tôi còn nhớ tên nguyên văn Hội người Việt cao niên vùng Vịnh cựu Kim Sơn. Những người khách phụ nữ cao niên đưa tôi về thời quá khứ. Cuối thập niên 70 tôi phụ trách các chương trình cộng đồng cho tổ chức Social của County Santa Clara sau này đổi thành cơ quan IRCC. Nhờ trụ sở khang trang rộng rãi, có thêm nhiều thân hữu hợp tác. Xin nhắc lại tên anh em một lần để còn nhớ mãi về sau. Viên chức sắc tộc Yklong, kịch tác giả Phan Tùng Mai, các luật sư Phan Thế Ngọc, Đình Thành Châu.. Các bạn Vũ Khiêm, Lê Đình Lãm ,Võ thành Văn. Các anh Nguyễn Xuân Phác, Nguyễn Quang Huyến, Vũ thượng Đôn, Trần văn Tước lần lượt theo thời gian tham dự trong hội đồng quản trị và còn rất nhiều bằng hữu mà bất chợt tôi không nhớ hết..

Ca khúc họp đàn

Chúng tôi đã ngồi bàn nhau nhu cầu đầu tiên là mời các bà con ngồi lại để tổ chức các hội ái hữu. Có ngay bạn Trần trúc Việt tổ chức hội hải quân. Anh Nguyễn Quang Vĩnh thành lập hội Không Quân. Gia đình mũ đỏ có anh Bùi Đức Lạc. Cũng không thể quên một hội hoạt động tích cực là phụ huynh và giáo chức. …   .

Tất cả các hội đều cùng sinh hoạt trong một ban liên lạc là Liên Hội đó anh Lại đức Hùng làm tổng thư ký và các cụ Đào Đăng Vỹ, Trần Hữu Phúc trong vai trò cố vấn. Trong phạm vi văn nghệ và vận động quần chúng có đoàn Thanh niên quốc gia do anh Trần Mạnh Hòa thành lập. Trên đây là chỉ nhắc đến thời kỳ xa xưa từ thập niên 70 và 80. Qua thập niên 90 thì chuyện dâu bể còn nhiều không thể ghi hết. Thời đó tất cả mọi phương tiện hội họp tổ chức đều do cơ quan IRCC tức Hội quán Việt Nam tích cực yểm trợ. Một trong các hội đoàn hội họp thường xuyên và đông đảo lại là hội Cao Niên. Nhân sự điều hợp cần nhiều phương tiện nên cơ quan IRCC chúng tôi đã cử các cán sự xã hội Đỗ Xuân Hợp và Phạm tài Đôn trực tiếp đảm nhận. Xin nhắc lại thời gian cuối thập niên 70 chính San Jose là nơi tập trung nhiều đồng hương ty nạn. Vì vậy hội Cao niên Việt Nam là hội đoàn đầu tiên chính thức thành lập tại Hoa Kỳ.

Thành tích đầu tiên: Nghĩa Trang Việt Nam.

Thành tích đáng kể chính là việc hoàn tất chương trình Nghĩa trang Việt Nam tại Los Gatos. Công đầu là nhờ sự vận động tích cực của ông tổng thư ký Phạm Tài Đôn. Thay vì các cán sự khác thuộc chương trình CETA trong IRCC lo tìm việc cho đồng bào thì thầy Đôn chỉ lo chỗ chôn cất ty nạn. Ông vận động các cụ già đi gõ cửa mọi nhà đồng ý ký tên đủ 100 người sẽ mua đất tại nghĩa trang Việt Nam. Chúng tôi hăng hái ghi danh cam đoan sẽ yên nghỉ tại ngôi nhà một phòng ngủ duy nhất không có nhà vệ sinh và không có điện nước. Ngôi nhà nhỏ bé để yên giấc ngàn thu. Một hôm thầy Phạm công tác về đã thuyết trình lớn tiếng. Thôi thế là các cụ yên tâm. Sẽ nằm nơi Gối sơn đạp thủy. Đầu quay về núi, chân đạp lên Thái Bình Dương. Nếu nằm trên gối cao sẽ nhìn thấy quê hương.

Thầy Phạm tài Đôn hăng hái nói tiếp, ông Lộc phải ghi nhận công đầu của tôi. Thực sự như vậy. Anh em cán sự tìm việc làm cho cả ngàn người suốt nửa thế kỷ vừa qua. Ai còn nhớ đến ai. Bao nhiêu chương trình ESL ê a cả  thập niên dài. Ai còn nhớ đến ai. Nhưng cái nghĩa trang đầu tiên ngày nay bao nhiêu chủ tich và hội viên cao niên đã rủ nhau về Los Gatos an nghỉ. Thi sĩ của hội đã viết ra đôi câu đối treo trên cổng vào. Xác tục ngàn năm lưu đất Mỹ. Hồn thiêng vạn dặm gửi quê hương. Tôi viết lại nhưng không biết còn trúng hay không? Nhưng có điều chính xác là bác tổng thư ký Phạm Tài Đôn cũng đã nằm lại trên đất Mỹ. Ông chính thức gối đầu vào núi non Mỹ quốc để chân đáp về hướng quê nhà bên kia Thái Bình Dương. Ngay đến như bác hội trưởng trẻ tuổi Nguyễn Đình Tuấn cũng ra đi. Mới năm trước đây khi dẫn hội viên thăm nghĩa trang bác Tuấn chỉ dẫn rằng ngôi mộ số 1 trên đường vào ở ngã tư là chỗ của bà mẹ ông Lộc. Chỗ này địa điểm tốt nên ông hội trưởng IRCC dành cho bà cụ mở cửa hàng 7 & 11. Cũng vào năm xưa khi ông Đôn hoàn tất Nghĩa trang thì cụ Lại Đức Chuẩn còn ở tù cộng sản trên Yên Bái. Tưởng rằng ông ra đi ở miền thượng du Bắc Việt. Nhưng 2 bác Chuẩn đã vinh quang đến phi trường SF để ông con trưởng tổ chức đón rước linh đình. Ngày nay 2 cụ nằm bên nhau cũng tại Nghĩa Trang Việt Nam với bia đá hình cờ vàng hết sức nghiêm chỉnh.

Rồi đây, mọi người ai cũng qua đi. Bao nhiêu là lễ hội, bao nhiêu lần biểu tình và biết bao nhiêu văn nghệ đấu tranh. Hội đoàn cũng như các cửa hàng thương mại, tưng bừng khai trương và âm thầm đóng cửa. Hội viên cao niên cũng không còn nữa nhưng Nghĩa trang đầu tiên của cộng đồng Việt tại San Jose vẫn còn mãi muôn đời.

Vinh danh những nhà lãnh đạo.

Sau trận dịch tàn nhẫn làm điêu đứng toàn cầu ngày nay nhân loại đang tập sống với Covid, hội cao niên ngày chủ nhật sẽ họp mặt bà con tại San Jose. Có lẽ phải nhắc lại một lần, thưa với quý vị.Từ cái thuở gần 50 về trước cho đến nay đã biết bao nhiêu vị chủ tịch luân phiên làm việc. Thời gian dài gần đây vị chủ tịch là cụ Trần Hữu Phúc. Quý vị thay phiên nhau làm chủ tịch hội cao niên. Không hề có bất cứ một chuyện phiền phức, rắc rối nào giữa nội bộ. Cũng không có khó khăn nào liên quan tới các hội đoàn và cộng đồng tại địa phương.Toàn là những kỷ niệm êm đẹp. Nhưng tất cả các vị lãnh đạo đã từng làm chủ tịch hội người việt cao niên đó. Bây giờ ở đâu. Chúng tôi cũng theo dõi bước chân của tất cả các hội viên trải qua bao nhiêu năm. Một trong những người làm hội trưởng lâu nhất và chịu đựng nhiều khó khăn là người rất hiền lành nhưng không ai biết cụ vốn là sinh viên sĩ quan Thủ Đức ra trường từ thập niên 50 đưa về các đơn vị miền Bắc Việt Nam. Thiếu úy Trương Đình Sửu được giao chỉ huy trung đội bộ binh của BVN rồi lên trung úy đại đội trưởng tham dự các mặt trận Vĩnh Phúc Yên ở miền Bắc. Ít người biết được chuyện như vậy. Gần như không ai biết ông hội trường cao niên hiền lành và lịch sự của San Jose đã từng là người tham dự các trận chiến sống chết ngoài Bắc. Sau cụ Sửu hội cao niên được giao lai cho các vị nữ lưu đảm trách. Chúng ta đang ở trong thời điểm của những người đàn ông phải ra đi và phụ nữ cùng đợt tuổi ở lại. Bài ca của Trịnh Công Sơn nếu đổi lời sẽ thêm phần ai oán. Trong khi em nằm anh bỏ em đi. Trong khi tôi ngồi chàng bỏ tôi đi. Những ông hội trường bỏ nhau đi và đến phiên các bà lên cầm lái con thuyền cao niên của vùng Vịnh Cựu Kim Sơn. Trong gần 4 năm qua hội trưởng là bà Ngọc Bich quê Sơn Tây nhưng là gái Hà nội chính hiệu. Trong số nữ lưu quanh vùng không ai có nhiều khả năng và nỗ lực hơn con người đã một thời oanh liệt. Bà cũng là một nhà thơ nhà văn nhưng cũng là nhà ngoại giao xuất sắc.

Bà giữ cho hội cao niên đứng ngoài các đề tài tôn giáo và chính trị phức tạp. Bà cũng được người phụ tá đắc lực là chị trung tá Lê Đình Vọng xứ Huế. Trung tá Vọng thời sinh tiền khi chúng tôi thành lập cơ quan định cư cho chiến hữu HO thì mời bác Vũ Đức Nghiêm làm chủ sự và bác Lê Đình Vọng làm phụ tá. Hai ông bà Vọng ngoài giờ hành chánh đã tự đứng ra tổ chức gây quỹ cho thương binh và quả phụ Việt Nam rất thành công. Về sau anh Lê đình Vọng ra đi vì bệnh tim thì chị Vọng sinh hoạt với hội cao niên . Hai chị em cô gái Hà Nói và cô gái Huế ngày xưa cùng trở thành phụ nữ Sài Gòn ra tay xây dựng lại hội Cao Niên từ khi bác Trương đình Sửu đau yếu cho đến khi bác ra đi. Trải qua hơn 40 năm hội cao niên Bắc CA được nam giới lãnh đạo thì ngày nay đến lượt phụ nữ thay thế.

Từ bình minh đến hoàng Hôn:

Nửa thế kỷ trước khi thành lập hội cao niên chúng ta có đông đảo bằng hữu và thực sự ở vào tuổi ngoài 50 đời còn dài. Ngồi lại với nhau là chuẩn bị cho tương lai, cho tuổi già chưa đến. Ngày nay tình thế đã thay đổi. Các bạn ở tuổi 60 không quan tâm đến hội cao niên. Các vị hội trưởng nữ giới lão thành dù hết sức hết lòng nhưng vẫn chỉ có giới hạn. Trong nhiều năm qua chúng ta thấy hội cao niên thực sự đã tham dự trong các sinh hoạt cộng đồng. Dù bạn là Công giáo hay Phật giáo hô hào là hội chúng tôi có mặt. Về chính trị chúng tôi không lạm bàn. Chị em chúng tôi đi giữa quý ông Dân Chủ Và Cộng Hòa. Hội đoàn nào mời là phe nữ giới cao niên đều có mặt. Từ phe quân đội đến phe dân sự ái hữu đều có chúng tôi tham dự. Các hội đoàn xã hội hay văn nghệ tổ chức chị em cao niên cũng tham dự. Đồng phục cũng có thay đổi cho đủ mầu sắc với thiên hạ. Tuyệt đối không theo thời trang Trung Cộng và cũng không theo kiểu cách của cộng sản Việt Nam. Ai kêu gọi quyên góp hội ta cũng đóng góp nhẹ nhàng dù 5 chục hay 1 trăm.. Chúng tôi nhìn quanh thấy quý ông quý bả đều già lão cả nhưng mời vào hội cao niên thì ai cũng từ chối. Quý vị muốn trẻ trung cho đến bao giờ. Niên liễm một năm chỉ có 3 chục mà các thành viên cao niên không chịu đóng. Ai cũng nói rằng San Jose có trên 120 ngàn dân Việt mà trên 30% đã cao niên, tại sao hội viên ghi danh của hội chúng ta chỉ có vài chục người lại không đóng niên liễm. Thực sự tình nghĩa tràn đầy nhưng các bạn lười tham dự và đóng góp hay quý vị tuy tuổi cao nhưng từ chối sự thực. Trời đã về khuya mà tôi vẫn có những câu hỏi cho hai bà lãnh đạo hội cao niên. Hội ta có chỗ nào là trụ sở hội hợp không. Trả lời rằng dù đã có 40 năm sinh hoạt nhưng hội cao niên chúng tôi vẫn Homeless. Hiện nay việc sinh hoạt thu hẹp vì Covid và đồng thời cũng bị giới hạn vì không có ngân khoản. Năm 2018 bắt đầu sinh hoạt bà chủ tịch phải đi từng nhà để quyên góp tiền ủng hộ hàng tháng. Hội không đủ sức tổ chức gây quỹ. Xem qua cuốn sổ ân nhân chỉ có vài trang đơn giản vì sau nửa thế kỷ trầm luân chưa bao giờ có được các hội viên đóng góp đầy đủ niên liêm .. Biết bao nhiêu những nhà triệu phú Việt Nam tại San Jose cao niên khi ra đi đã để lại bạc triệu mà sao lại không nhớ đến hội cao niên thì hội lấy tiền đâu mà sinh hoạt phúng điếu cho nghiệp vụ Quan Hôn Tang Tế. Xem ra buổi bình mình bao giờ cũng tươi sáng. Khi hoàng hôn buông xuống thì cũng rất buồn. Phương Tây nói rằng tuổi già như con tàu đắm. Dù rằng các bà chánh phó hội cao niên hết sức hoạt động những lực bất tòng tâm. Rất cần các hội viên tiếp tay về cả tinh thần lẫn vật chất. Chúng tôi viết bài này để ca ngợi nỗ lực của ban chấp hành phụ nữ cao niên. Hai cô gái Hà Nội và Huế đã sống mãi với Sài Gòn nhưng vẫn không xây dựng được một Sài Gòn Nhỏ cho hội cao niên tại San Jose. Xin quý vị cao niên nam giới tiếp tay. Nhà kinh tế Nguyễn Đức Cường nói rằng khi thủy triều lên thì con tàu cũng nổi lên. Nhưng không phải là con tàu thủng đáy. Hãy sửa chữa con tàu để nó nổi lên theo thủy triều. Bà Ngọc Bích xứng đáng là thuyền trưởng nhưng vẫn cần các chuyên viên kỹ thuật giữ cho con tàu hoàn hảo. Tài chánh sẽ giải quyết được nhiều việc. Tiền chưa giải quyết được thì nhiều tiền việc gì cũng xong. Nhưng trước hết phải quan tâm và có tấm lòng hảo tâm.Chúc hội Cao Niên trẻ mãi không già-

Giao Chi San Jose.   giaochi12@gmail.com  (408) 316 8393




Vận động Giải Nobel Hòa Bình 2023 cho Phạm Đoan Trang – GIAO CHỈ San Jose

Vận động Giải Nobel Hòa Bình 2023 cho Phạm Đoan Trang

(Việc tham dự rất đơn giản. Sau khi đọc hết tài liệu này quý vị xin gừi cho chúng tôi qua email vietmuseumsj@gmail.com cho biết tán thành ghi danh đề nghị giải Nobel hòa bình cho Đoan Trang.Họ và tên, nghề nghiệp, tổ chức hay cơ quan đoàn thể, chức vụ hay đoàn viên. tel email và địa chỉ nhận thư. Chúng tôi sẽ tổng hơp danh sách và thông báo tin tưc )

Quý vị tại vùng San Jose xin mời dự tiếp tân hội Tết Xuân Văn hóa, tết Nhân quyền lúc 12:30 pm thứ bẩy 29 tháng 1-2022 tại Viet Museum số 1650 Senter Rd. San Jose CA. Nói chuyện về Doan Trang và chuyên Nhân quyen tai Viet Nam)

MO DAU “Ủy Ban Giải Nobel Na Uy đã quyết định trao giải Nobel Hòa Bình 2021 cho Maria Ressa và Dmitry Muratov vì những nỗ lực của họ để bảo vệ quyền tự do ngôn luận, một điều kiện tiên quyết cho dân chủ và hòa bình lâu dài”. Cong dong Viet Nam ben Canada dang van dong cho Pham Doan Trang lanh giai nam 2022 nhung co the qua muon vi thoi han cuoi la 31 thang 1 nam 2022. Chung toi de nghi de nghi cong dong Bac CA bat dau van dong cho nam 2023. Chung ta co ca nam dai de lam viec.

VAI HANG VE DOAN TRANG: Co 44 tuoi sinh nam 1978 tai Ha Noi, la nguoi truong thanh trong the gioi cong san tu mien Bac, Doan Trang la nguoi thong minh, hieu hoc da duoc nhan hoc bong du hoc Hoa Ky. Muoi nam truoc sau khi tot nghiep tren duong ve Viet Nam co da ghe lai tham Viet Museum va binh tinh chup hinh voi ngon co vang tai nhieu noi sinh hoat voi cong dong, Duoc hoi co dieu kieu sau khong o lai hoc them va song luon voi nguoi Viet hai ngoai. Co tu choi va cho rang da hoc duoc nhung kien thuc tai My phai ve giup dong bao. Co da tro ve va miệt mài suốt hơn 10 năm trên con đường bảo vệ nhân quyền như vậy, nhà báo Pham Đoan Trang không hề chùn bước ngay cả khi hai chân Cô bị công an đánh gẫy, đầu bị chấn thương, cộng với những vết thương khác trên thân xác và tinh thần. Dù biết trước sẽ hứng chịu những đàn áp dã man như thế nhưng Cô vẫn dửng dưng trước cơ hội ở lại Hoa Kỳ sau một năm học bổng, và dũng cảm trở về Việt Nam để tiếp tục dùng ngòi bút vận động cho tự do và dân chủ. 

THANH TICH DAU TRANH:Với mục đích truyền bá kiến thức, góp phần xây dựng nhà nước pháp quyền, Cô và các bạn thành lập Tạp Chí Luật Khoa chuyên về luật, chính trị và nhân quyền năm 2014. Cô đã soạn thảo và phổ biến nhiều sách báo từ vấn đề quyền của giới tính thứ ba, bảo vệ môi trường, bênh vực quyền con người, nhưng có lẽ quyển sách làm nhà nước CSVN hoảng sợ và có những phản ứng hung bạo nhất là quyển sách thứ 9: Chính Trị Bình Dân, xuất bản năm 2017, nhằm phổ biến kiến thức cơ bản về chính trị cho mọi người dân, nhất là giới trẻ. Cô đã bị bắt cóc, đánh đập dã man, đến nỗi phải sống lẩn trốn. Dù vậy, Cô vẫn tiếp tục viết và hoàn thành những cuốn sách giá trị như Chính Trị của Nhà Nước Công An Trị, Phản Kháng Phi Bạo Lực, Cẩm Nang Nuôi Tù, và những quyển viết chung như Cánh Đồng Sênh: Báo Cáo Vụ Tấn Công Đồng Tâm, sách dịch Tội Ác Phải Bị Trừng Phạt. Cuộc tranh đấu bền bỉ của Cô Phạm Đoan Trang qua bao nhiêu bài viết và những quyển sách giá trị được hỗ trợ mạnh mẽ trên thế giới.

CAC GIAI THUONG :Cô được trao các giải thưởng sau đây: – 

Năm 2017, giải thưởng Homo Homini của tổ chức nhân quyền People in Need tại Tiệp – 

Năm 2019: Press Freedom Prize của Reporters without Borders – 

Năm 2020: IPA (International Publishers Association) Prix Voltaire, trao cho Nhà Xuất Bản Tự Do (Liberal Publishing House) do Cô thành lập năm 2019.

Sau hơn 2 năm ẩn trốn, cô bị bắt ngày 6-10-2020. Ngay sau đó, các cơ quan truyền thông quốc tế như The New York Times, CNN, The Guadian, AP, Reuters, Washington Post, Economist, Bloomberg, DW, VOA, BBC, Al Jazeera, Independent, Le Monde, v.v… đưa tin với lời mô tả sự đàn áp nhân quyền tại Việt Nam. Một số các tổ chức nhân quyền chỉ trích việc bắt giam này và yêu cầu chính quyền Việt Nam phải trả tự do lập tức cho Cô như: Amnesty International, Pen International, Reporters without Borders, Human Rights Watch, Committee to Protect Journalists, Front Line Defenders, International Federation for Human Rights, International Federation of Journalists, Institute for War and Peace Reporting, v.v. Sau khi Cô Phạm Đoan Trang bị bắt, Ngoại trưởng Cộng Hòa Tiệp Tomáš Petříček nhắc lại rằng Cô được trao giải thưởng Homini vì lòng dũng cảm và sự đóng góp của Cô trong nỗ lực bảo vệ nhân quyền, Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ đặc trách Dân chủ, Nhân quyền và Lao động, ông Robert A. Destro, lên án chính quyền Việt Nam về việc bắt giữ Cô và kêu gọi trả tự do ngay lập tức cho Cô và xoá bỏ tất cả những tôi phạm mà Cô bị truy tố. 

 Về phía các chuyên gia về nhân quyền của Liên Hiệp Quốc, họ ra thông cáo phản đối việc công tố viện Việt Nam kết tội hình sự Cô với chứng cớ là 3 bản tường trình về tai hoạ Formosa cho môi trường biển, bộ luật về tôn giáo năm 2016, và những vấn đề nhân quyền tổng quát tại Việt Nam mà Cô là đồng tác giả. 

 PHIEN TOA LICH SU;  Cô Phạm Đoan Trang bị đưa ra xử ngày 14-12-2021 tại Toà Án Nhân Dân Hà Nội trong một phiên toà được thế giới đặc biệt chú ý với sự hiện diện của đại diện các toà đại sứ Canada (đại diện cho cả Tân Tây Lan, Na Uy, Thuỵ Sĩ), Hoa Kỳ, Liên Hiệp Âu Châu, Anh, Pháp, Đức, Hoà Lan và Tiệp. Bất chấp sự bất bình trên thế giới, Toà Án Nhân Dân Hà Nội kết án Cô 9 năm tù về tội “Tuyên truyền chống Nhà Nước Xã Hội Chủ Nghĩa”. 

Hy sinh cả tuổi thanh xuân để tranh đấu cho lý tưởng tự do, Cô Phạm Đoan Trang xứng đáng được đề cử Giải Nobel Hòa Bình để đại diện cho tất cả những nạn nhân đã bị chế độ Cộng Sản Việt Nam bức hại suốt gần 70 năm qua vì đã tranh đấu cho các quyền căn bản của con người. 

CONG DONG VIET NAM CANADA VAN DONG

Chúng tôi kêu gọi tất cả các cá nhân, hội đoàn tranh đấu cho nhân quyền tại quốc nội cũng như ở hải ngoại hãy cùng nhau hiệp lực vận đông cho Cô Phạm Đoan Trang được danh dự này bằng cách gấp rút vận động vị Dân Biểu tại địa phương đề nghị Giải Nobel Hoà Bình cho Cô trước ngày hạn chót, 31-1-2022. (Thoi han nay se khong kip. Hay ghi danh cho nam 2023, se con thoi gian dai de van dong)

CAC HOI DOAN DONG KY TEN  : 

1. Thanh Niên Canada Tranh Đấu cho Nhân Quyền tại Việt Nam (CYHRV, BS Nguyễn Khuê-Tú, Vancouver) 2. Cộng Đồng Người Việt Tự  . .    Do Ottawa (Nguyễn Thị Hà Quyên, Ottawa) 3. Tổ Chức Văn Hoá Việt Ottawa (Trần Phương Thu, Ottawa)) 4. Canadian Vietnamese .  . . .     Network (James Nguyễn, Toronto) 5. Hội Người Việt Nova Scotia (Trương Thoại Siêu, Halifax)     6. Voice Canada (Đỗ Kỳ Anh, Toronto) 7. Cộng Đồng Người Việt Tự Do Manitoba (Nguyễn Văn Ba, Winnipeg) 3 8. Hội Cựu Quân Nhân  Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà – Ontario (Đồng Văn Minh, Toronto) 9. Cộng Đồng Người Việt Vùng Greater Vancouver (Mai Phú Hưng, .    Vancouver) 10. Hội Yểm Trợ Nhân Quyền Montréal (Hà Tuấn Chương)    11.Swiss Vietnam Committee COSUNAM (Sébastien Desfayes, Genève, Suisse) 12.Hội Cassava – Montréal (Bùi Xuân Mai, Montréal) .  . .   13.Hội Hưng Việt (BS Dương Đình Huy, Montréal) 14.Hội Y Sĩ Việt Nam tại Canada (BS Nguyễn Hữu Trâm Anh, Montréal) 15.Hội Bảo Vệ Di Sản Việt Nam (Ngô Anh Võ, Montréal) 16.Hội Bảo Tồn Văn Hoá -Lịch Sử Việt Nam tại Canada (Trần Quốc Tuý, Montréal) 

.     17.Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam trên Thế Giới (Vũ Văn Thái, Montréal) 

.     18.Viện bào tàng Thuyền nhân và VNCH (Dai Ta Vu Van Loc San Jose.CA USA)  (còn tiếp)
  Vận động Giải Nobel Hòa Bình 2023 cho Phạm Đoan Trang

(Việc tham dự rất đơn giản. Sau khi đọc hết tài liệu này quý vị xin gừi cho chúng tôi qua email vietmuseumsj@gmail.com cho biết tán thành ghi danh đề nghị giải Nobel hòa bình cho Đoan Trang.Họ và tên, nghề nghiệp, tổ chức hay cơ quan đoàn thể, chức vụ hay đoàn viên. tel email và địa chỉ nhận thư. Chúng tôi sẽ tổng hơp danh sách và thông báo tin tưc )

Quý vị tại vùng San Jose xin mời dự tiếp tân hội Tết Xuân Văn hóa, tết Nhân quyền lúc 12:30 pm thứ bẩy 29 tháng 1-2022 tại Viet Museum số 1650 Senter Rd. San Jose CA. Nói chuyện về Doan Trang và chuyên Nhân quyen tai Viet Nam)

Việc nhà báo Phạm Đoan Trang nhận giải nhân quyền “như cái tát vào mặt chính quyền”

RFA
2022.01.20

Share on WhatsApp
Share on WhatsApp

Việc nhà báo Phạm Đoan Trang nhận giải nhân quyền “như cái tát vào mặt chính quyền”Nhà báo Phạm Đoan Trang và bản báo cáo về vụ Đồng Tâm FBNV/ RFA editedViệc nhà báo Phạm Đoan Trang nhận giải nhân quyền “như cái tát vào mặt chính quyền”00:00/00:00 

Nhà báo Phạm Đoan Trang, người bị Tòa án Hà Nội tuyên đến 9 năm tù giam, vừa được công bố hôm 19 tháng 1 là một trong ba khôi nguyên của giải Martin Ennals năm 2022, đây được ví như giải Nobel trong lĩnh vực nhân quyền. 

Nhà báo nổi tiếng này là người Việt Nam đầu tiên trong số gần 30 nhà hoạt động nhân quyền được trao giải từ năm 1993 đến nay. 

Các đề cử và khôi nguyên của giải Martin Ennals được một hội đồng tuyển chọn gồm 10 thành viên của các tổ chức nhân quyền phi chính phủ hàng đầu thế giới. Giải thưởng nhằm bảo vệ và ủng hộ các nhà bảo vệ nhân quyền đang gặp nguy khốn.

Trong bối cảnh người được trao giải năm nay là bà Phạm Đoan Trang đang bị cầm tù, người đại diện của bà là ông Trịnh Hữu Long, Tổng biên tập Luật Khoa Tạp chí, đã thay mặt tham dự lễ công bố giải thưởng. 

Trao đổi với Đài Á châu Tự do, ông Long cho biết ý nghĩa của việc giải thưởng được trao cho tù nhân lương tâm này:

“Cái giải thưởng này nó là một sự công nhận của không những các tổ chức nhân quyền quốc tế, mà còn của chính quyền thành phố Geneva (Thụy Sĩ) với những nỗ lực của Đoan Trang, và nó một lần nữa khẳng định những việc Đoan Trang làm là đúng. 

Và chúng ta cũng cần bảo vệ những người như Đoan Trang, hơn nữa là tiếp nối những công việc mà Đoan Trang đã từng làm. Và chúng ta cần phải có thêm nhiều Đoan Trang hơn nữa thì chúng ta mới có thể tạo ra những thay đổi tích cực trong cái tình hình nhân quyền của Việt Nam được.” Screen Shot 2022-01-20 at 06.51.29.pngNhà báo Phạm Đoan Trang được giới thiệu là “Một nhà báo hàng đầu và nhà đấu tranh cho quyền tự do ngôn luận, bà ấy truyền cảm hứng cho những người khác lên tiếng”. Ảnh chụp màn hình Youtube Martin Ennals Award

Còn nhà hoạt động Phạm Thanh Nghiên thì cho biết rằng, thực tế có rất nhiều người hoạt động ở Việt Nam cũng xứng đáng được vinh danh, dù họ làm việc công khai hay âm thầm, nhưng với việc nhà báo Phạm Đoan Trang được trao giải năm nay thì đó là chuyện đáng vui mừng, bà nói thêm:

“Phải thừa nhận rằng Phạm Đoan Trang là một gương mặt tiêu biểu trong vài năm trở lại đây và giải thưởng dành cho cô ấy rất là xứng đáng. Và tôi nghĩ rằng không riêng gì tôi vui mừng đâu, mà cả gia đình, bạn bè, những người ủng hộ, những người yêu mến Phạm Đoan Trang trong những năm qua đều rất lấy làm vinh dự, và thấy một phần có mình ở đó. 

Và đối với những người hoạt động nhân quyền thì tôi nghĩ rằng không có lý gì để mà không vui mừng trước một cái tin đầu năm rất là đẹp đẽ thế này, bên cạnh những chuyện bắt bớ, những phiên tòa bất công vẫn xảy ra trong bối cảnh này.”

Ông Phil Robertson, Phó giám đốc khu vực châu Á của tổ chức Human Rights Watch đồng thời là một thành viên ban giám khảo của giải thưởng nhận xét cho rằng, Phạm Đoan Trang là một người truyền lửa cho rất nhiều nhà hoạt động và nhà báo ở Việt Nam, nơi mà tự do biểu đạt bị xem là mối đe dọa.

Bàn về ý nghĩa của việc một công dân Việt Nam bị nhà nước của mình tuyên án tù nặng nề, nhưng lại được quốc tế vinh danh, bà Nghiên nói:

“Về phía nhà cầm quyền thì mỗi lần có một cái giải thưởng về những nỗ lực vận động cho nhân quyền, cho những quyền tự do dân chủ, thì đối với nhà cầm quyền người ta vẫn nói là như một cái tát đập vào mặt. Tôi nghĩ rằng một cái giải thưởng như thế này thì càng làm cho nhà cầm quyền bẽ mặt thôi.” 

Nhà hoạt động này cũng cho rằng có thể chính quyền Việt Nam sẽ phản ứng trước thông tin này theo hai khuynh hướng, hoặc sẽ tỏ ra dè dặt hơn trong việc đối xử với bà Trang trong trại giam, hoặc sẽ trở nên hung hăng hơn. 

Bà Nghiên cũng lấy ví dụ về cách mà chính quyền Trung Quốc đối xử với ông Lưu Hiểu Ba, người dành giải Nobel Hòa Bình năm 2010, nhưng đã bị giam cầm trong tù cho đến chết. Nhưng bà cũng hy vọng rằng chính quyền Việt Nam sẽ không hành xử tương tự như cách chính quyền Trung Quốc đã làm. 

Giải Martin Ennals là phần thưởng quốc tế mới nhất dành cho bà Phạm Đoan Trang. Mỗi người được giải này sẽ được tặng tiền thưởng từ 20.000-30.000 franc Thụy Sĩ, khoảng từ 500 triệu đến 800 triệu đồng Việt Nam. 

Hồi năm 2017, bà được trao giải Homo Homini của tổ chức People In Need.  Năm 2018, bà nhận được giải của Mạng Lưới Nhân quyền Việt Nam.  Năm 2019, bà được giải hạng mục ‘Tầm Ảnh hưởng’ của tổ chức Phóng viên Không Biên giới.

Nhà báo Phạm Đoan Trang bị bắt vào tháng 10 năm 2020, bà bị giam giữ đến tháng 12 năm 2021 mới được đưa ra xét xử. 

Trong phiên tòa sơ thẩm diễn ra vào ngày 14 tháng 12, bà bị buộc tội “tuyên truyền chống nhà nước” theo điều 88 của Bộ luật Hình sự năm 1999, và bị kết án chín năm tù. 

Giao Chi San Jose.   giaochi12@gmail.com  (408) 316 8393




THƯ MỜI HỘI CHỢ TẾT – Giao Chỉ Vũ Văn Lộc

TẾT VĂN HÓA VÀ NHÂN QUYỀN 

TẠI SAN JOSE 2022

Xin thông báo hội đồng quản trị và cố vấn IRCC/Viet Museum

và thân hữu hội viên. 

Kính mời quý vị tham dự.

1)Hội Tết Văn Hóa và Nhân Quyền do ông Lâm Hữu Đức và cô Hoàng Mộng Thu sẽ tổ chức vào 2 ngày trước tết thứ bảy 29 và chủ nhật 30-1-2022 tại Việt Museum trong History Park góc đường Phelan Ave. và Senter Rd. Vào cửa tự do.

2)Xin quý vị đọc thư mời, tờ quảng bá và sơ đồ tổ chức đính kèm gồm có hơn 30 gian hàng, 3 lều Trung Nam Bắc với trên 40 tiết mục trình diễn trong hai ngày.

3)Sẽ có sự hiện diện của các vị dân cử gồm thị trưởng, thượng nghị sĩ CA và giám sát viên County cùng các viên chức chính quyền

4)Vì trong thời gian chống dịch và thời tiết bất thường xin đồng bào thận trọng mang khẩu trang, chuẩn bị mặc đồ ấm, mang ô dù, áo mưa. Ban tổ chức cũng có chuẩn bị nước rửa tay và khẩu trang phát cho mọi người.

5)Trong một thời gian rất ngắn, gặp nhiều hoàn cảnh khó khăn ban tổ chức đã nỗ lực vượt qua mọi trở ngại với nhiều hy vọng sẽ thành công tốt đẹp.

6)Riêng phần Việt Museum hết sức vui mừng thỏa hiệp với danh hiệu Tết Nhân Quyền lần đầu tiên qua hơn 40 năm tổ chức có được tên gọi thiêng liêng làm ấm lòng các tù nhân lương tâm tại Việt Nam.

7) Để góp phần cụ thể trong tết Nhân Quyền, viện bảo tàng Thuyền Nhân và Việt Nam Cộng Hòa sẽ có chương trình triển lãm hết sức đặc biệt chưa từng có trong cộng đồng hải ngoại. Xin mời quý thân hữu đến thăm.

Trân trọng kính mời.

IRCC/Viet Museum.

Giao Chi San Jose.   giaochi12@gmail.com  (408) 316 8393




THÔNG BÁO: HỘI TẾT TẠI SAN JOSE -Giao Chỉ Vũ Văn Lộc – Và Câu Chuyện Với Ông Vũ Văn Lộc Của Nhân Sinh Media

Hội TếT tại San Jose 2022                       

Hội Tết này là hồi Tết nào?    

 Giới thiệu của Giao Chỉ

Tết văn hóa,Tết nhân quyền,Tết đấu tranh chính trị. Hội tết dân chủ, hội Tết thuyền nhân, hội Tết chiến sĩ và sau cùng hội Tết của cộng đồng.    

Xin thông báo về hội Tết 2022. Sẽ tổ chức tại công viên Tự do của VIET MUSEUM trong Kelley Park   số 635 Phelan Ave góc Senter Rd. Thứ bảy 29 và chủ nhật 30 tháng giêng 2022. Tết âm lịch Nhâm Dần nhằm ngày thứ 3 mùng một tháng hai.

Chúng tôi tổ chức vào ngày 2 ngày cuối tuần trước tết. Cơ quan IRCC đã cùng với Liên hội tổ chức Tết San Jose lần đầu tiên 1982 đã duy trì liên tiếp trên 20 năm. Ngày nay chúng tôi tổ chức trở lại với hình thức văn hóa và có ý nghĩa đấu tranh cho nhân quyền. Vận động đồng bào ghi danh đầu phiếu và hướng cuộc đấu tranh về quê hương yêu dấu.

 Hiện nay chính quyền cộng sản Hà Nội bắt bớ tất cả các anh chị em đấu tranh cho dân chủ tự do và nhân quyền tại Việt Nam. Chúng tôi xin mời tất cả các hội văn hóa và đoàn thể đấu tranh chính trị tham dự. Hội tết vẫn còn đầy đủ những hình thức truyền thống như múa lân, chợ  hoa, văn nghệ, mừng xuân, các màn vũ. Có võ thuật, triển lãm nhiếp ảnh, hội họa. Tổ chức các cuộc thi cho trẻ em. Thi viết thi vẽ, thi các em mặc áo dài, có lô tô mừng xuân, karaoke, cờ tướng, văn nghệ đường phố và đặc biệt lưu ý đón nhận tất cả các ý kiến và sự tham dự của các nhà tổ chức, các nghệ sĩ cộng tác về văn hóa và đấu tranh chính trị.

Sẽ có sự tham dự của toàn thể các vị dân cử và ứng cử viên tranh cử 2022. Tết văn hóa đấu tranh chính trị khác biệt hoàn toàn với hội Tết thương mại. Hội tết văn hóa mời đồng bào vào cửa tự do không bán vé.                                                                                                                                                                                                                          Với ý nghĩa xây dựng hội Tết lý tưởng, chúng tôi chắc chắn sẽ phải thành công. Không phải là hội Tết thương mại nên không có vấn đề lời lỗ. Không có vấn đề phải đông người hay là ít người.  Hội Tết văn hóa mang ý nghĩa dân tộc có 4 nghìn năm lịch sử và trăm năm đấu tranh chính trị để xây dựng cộng đồng. Chúng tôi bảo đảm sẽ phải thành công về mọi phương diện.

Dù trời mưa hay bão hay bất cứ vì lý do gì thì hội Tết Văn hóa và Nhân quyền bắt buộc tiến hành và sẽ thành công về đấu tranh chính trị và xây dựng được tinh thần đoàn kết cộng đồng, hướng về việc yểm trợ cho các thành phần đang ở tù cộng sản.

 Vì đấu tranh cho dân chủ nhằm mục đích hoàn toàn xây dựng bất vụ lợi. Chúng tôi kêu gọi sự tiếp tay của toàn thể mọi giới đồng bào.

Để có một hội chợ văn hóa đích thực, chúng tôi xin mời gọi tất cả các nghệ sĩ, các nhà thủ công, các vị có lòng với đất nước và quê hương. Nếu có các di sản lịch sử có thể trưng bày được trong ngày Tết. Có những tài liệu hiếm quý cần trưng bày. Nếu có ý  kiến sáng tạo hãy ra tay. Đó là điều chúng tôi rất mong ước. Đặc biệt là năm nay vì dịch covid 19 nhiều người không thể về Việt Nam ăn Tết, nên phải dồn tất cả nỗ lực ở lại Hoa Kỳ cùng chúng tôi xây dựng một cái tết ý nghĩa nhất từ trước đến nay.  Chưa có bao giờ một kỳ tích đấu tranh chính trị của nửa thế kỷ lưu vong trong hội tết.       

Chúng tôi mời tất cả các vị dân cử trong vùng, mỗi dân cử đều phải có một gian hàng đến để trả lời những câu hỏi cho cử tri.  Xin quý vị trình bày tất cả những đường lối có thể hỗ trợ cho cộng đồng chúng ta. Thành tích của  quý vị đặc biệt đối với cộng đồng cử tri Mỹ gốc  Việt như thế nào? Nếu tất cả cử tri gốc Việt cùng đến hội Tết gặp tất cả các vị dân cử chúng ta sẽ đạt được mục tiêu. Các tin tức sẽ phổ biến tiếp theo…

–Giao Chi San Jose.   giaochi12@gmail.com  (408) 316 8393

*************************************************************

Câu Chuyện Với Ông Vũ Văn Lộc

Hiện nay, chính quyền Cộng Sản Việt Nam đang giam giữ hàng trăm nhà tranh đấu cho công lý và nhân quyền, trong đó có cô Phạm Đoan Trang với án tù 9 năm vì tội tuyên truyền chống lại nhà nước. Ông Vũ Văn Lộc, giám đốc Việt Museum cho biết ông không thể ngồi yên nhìn thấy sự áp bức triền miên đó. Điều mà ông nghĩ người Việt ở hải ngoại ai cũng có thể làm được là lên tiếng nói, gửi thư tới tới các vị dân biểu, đặc biệt là dân biểu Zoe Lofgren xin can thiệp, nhằm gửi một thông điệp đến những nhà tranh đấu can trường biết, người Việt hải ngoại không quên họ.

 Sau đây là câu chuyện với ông Vũ Văn Lộc. 




VĂN – HÃY KHÓC CHO QUÊ HƯƠNG- Phạm Đoan Trang- Giao Chỉ San Jose




Vườn Văn Hóa Việt. 20 Năm Tình Cũ – Giao Chỉ, San Jose

Vườn Văn hóa Việt. 20 năm tình cũ

Giao Chỉ, San Jose.

Xin gửi quý độc giả một tài liệu đặc biệt về kinh nghiệm cộng đồng 20 năm trước. Đầu thập niên 90 chúng tôi cùng anh em liên hội tại San Jose xây dựng kỳ đài đầu tiên sau chuyển thành công viên. Trải qua biết bao nhiêu sóng gió, sau cùng hội đương nhiệm giải tán, đất công viên thành vườn rau cộng đồng. Mới đây dường như để chuẩn bị cho mùa bầu cử 2022 thành phố San Jose tham khảo cử tri gốc Việt về việc xây dựng tượng 2 chiến binh Mỹ Việt như dưới Bolsa gọi là Thank you America. Tiền do County cung cấp và sẽ xây trên khu vườn rau. Chúng tôi hoan nghênh với hy vọng dự án sẽ mở lại toàn bộ hồ sơ cũ. Nhân dịp này xin có nhiều đề nghị và đồng thời gửi lại bài tổng hợp để cùng ôn lại một thời sóng gió.

Trước hết là phần hoan nghênh và đề nghị.

                                                                                                                      Loc Vu, director of IRCC/Viet Museum and DanSinh Media

1) Welcome to build a monument of Vietnamese and American soldiers at the Vietnamese Heritage Garden.

1)Rất hoan nghênh dự án

2) Perhaps we can suggest a contest for naming the Memorial. The name “Thank you, America” should not be used. It is correct to thank America for helping the refugees During the war, the US abandoned Vietnam, so there is no need to thank.

2) Đặt tên Thank you America không hợp lý. Tiền Mỹ cho lại xây tượng Lính mà cảm ơn Hoa Kỳ. Mỹ bỏ VN mà cảm ơn sao? Nếu muốn cảm ơn phải góp tiền xây tượng dân tỵ nạn. Nên đặt tên là tưởng niệm.

3) We suggest a statue of American soldiers and Vietnamese soldiers leaning against each other. Holding a gun is fighting. No need for flags at the bottom. Americans are turned toward the West, Vietnamese are turned toward the East. As an alternative use the face of a young American soldier and the face of an old Vietnamese soldier.

3)Nên làm 2 người lính đang chiến đấu dựa lưng vào nhau. Lính Việt già hướng về phương Đông. Lính Mỹ trẻ quay về phương Tây. Hướng về Đông Tây 2 phía và đáng dấp già trẻ khác nhau. Xin nghĩ xa hơn đôi chút sẽ thấy tại sao.

4) We need restroom facilities and security for the monument.                       4)Rất cần làm nhà vệ sinh.                                                    5) There should be two flag poles for the US and Republic of VN flags higher 60 ft.  

5)Trước đây chúng tôi đã dựng 3 ngọn cờ Mỹ Việt và CA cao trên 60 F. Xin xem tài liệu ở dưới.

6) Construction of the Monument must be the beginning of a plan to implement a Vietnamese Heritage garden that has failed for the past 20 years.

6)Hy vọng sẽ tiến xa hơn là một tượng đài cô đơn.

7) Should be reserved a mission Heritage garden for the young Viet Scouts to “create” for organizations to cooperate with the city. It will later become a youth activity center.

7)Quý vị cao niên và cựu quân nhân nên nhường chỗ cho các em hướng đạo làm việc với city.

8) The several mayors, city council members from the 7th district and the park department over the past 20 years have been responsible for the Vietnamese heritage garden project costing nearly 5 million dollars of  public money and contributions from private Vietnamese community donors.                                                8) Sau cùng tôi chính thức xác định trách nhiệm làm hại kế hoạch vườn Việt 20 năm qua do các vị thị trưởng, nghị viên khu 7 và giám đốc công viên thiếu kiểm soát đã để gần 5 triệu tiền của nhà nước và tiến đóng góp của dân tiêu tan hết.

&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&Sau cùng xin đọc bài tường thuật tổng hợp về câu chuyện vườn Văn Hóa soạn thảo từ năm   . Xin gửi lại nguyên văn. Chúng tôi mất 10 năm hết sức cay đắng.On Tue, Nov 30, 2021 at 11:55 PM IRCC <giaochi12@gmail.com> wrote:

Giao Chỉ viết về vườn Văn Hoá Việt tại San Jose: Tìm lối đoạn trường mà đi.

 PARENT CATEGORY: ROOT  CATEGORY: TIN XẤU

SMCĐ: Thiếu sự minh bạch và quản trị công trình yếu kém… các vị ở Nam California cần rút kinh nghiệm trong việc xây tượng, xây nghĩa trang, xây trung tâm sinh hoạt cộng đồng…


Giao Chỉ San Jose, 04/03/2016

1) Lời nói đầu:

Cụ Nguyễn Du ngày xưa đã viết rằng. “Ma đưa lối, quỷ dẫn đường. Lại tìm những lối đoạn trường mà đi.” Sau khi chúng tôi định cư và hoạt động cộng đồng được gần 10 năm tại thung lũng Hoa vàng thì miền đất này biến thành Silicon Valley.

Thành phố San Jose vốn đã có nhiều vườn cảnh. Người Nhật hoàn tất vườn Nhật trên đường Senter. Người Trung Hoa tạm xong vườn Tàu ở Mc.Kee. Chính quyền địa phương khích lệ các sắc dân lập thêm vườn Mễ, vườn Phi và vườn Việt Nam. Năm 1985 chúng tôi gửi thư cho thị trưởng Tom Mc. Enery để nhận lời góp phần xây dựng một công viên văn hóa Việt Nam. Mục đích tiên khởi là muốn có nơi chính thức dựng cờ VNCH. Vào thời gian nầy cộng đồng Việt Nam còn nhỏ bé hiền lành. Sinh hoạt dưới hình thức Liên Hội người Việt Quốc gia có vị tổng thư ký là anh Lại Đức Hùng phối hợp. Cá nhân chúng tôi là giám đốc cơ quan định cư, có chút phương tiện hoạt động chính thức nên thường được tín nhiệm gián tiếp quản trị chung. Cơ quan IRCC chính thức ra đời từ 1976 đến nay 2016 vừa đúng 40 năm.

Năm nay sẽ là năm tổng kết tất cả các chuyện vui buồn một thời dâu bể. Đã đến lúc ghi lại các biến động trong cộng đồng chính mình liên hệ. Sự thật, chỉ có sự thật, nhưng không vì chút hận thù nên không thể là tất cả sự thật. Chuyện đầu tiên là lịch sử việc thành lập vườn văn hóa truyền thống Việt Nam tại San Jose. Nếu mình không viết, ai viết. Nếu bây giờ không viết, bao giờ? Từ khi viết lá thư đầu tiên cho thành phố năm 1985 đến nay là năm 2016, trải qua 31 năm mà giấc mơ vườn Việt cũng chưa xong, là điều đáng buồn cho tất cả chúng tôi là những người trước sau cùng liên quan đến đề tài. Quả thực, ma đưa lối, quỷ dẫn đường, sao tìm những lối đoạn trường mà đi. Xin giải bày đầu đuôi như sau.

2) Cho hay muôn sự tại trời?

Trong khi khắp mọi nơi, việc xin danh hiệu Little Saigon nhẹ nhàng như chơi mà sao San Jose quá vất vả. Có lẽ chuyện Vườn Văn Hóa cũng lại không may mắn. Bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi, người trách nhiệm sau cùng của dự án này trong lễ chào cờ đầu năm 2016 trên đất công viên có phổ biến một bài diễn văn nhẹ nhàng trách cứ thành phố San Jose quá nhiều khó khăn về thủ tục. Nhân dịp này, vốn là người rất quan tâm theo dõi, tôi hỏi ông nghị viên Nguyễn Tâm. Ông Tâm cho biết quả thực dự án đã tiêu trên 3 triệu mỹ kim bao gồm tiền của thành phố, của tiểu bang và tiền quyên góp. Trong số này chính bác sĩ Ngài đã đóng góp hơn một triệu mỹ kim. Bằng lời rất chân thành và công bằng, ông Tâm nói rằng trong dự án này bác sĩ Ngãi là người đóng góp nhiều nhất mà lại bị phiền trách nhiều nhất. Trong một dịp khác, tôi nghe ông nghị Nguyễn Mạnh nói rằng, dù dự án này nằm trong khu 7 của ông Tâm nhưng chính ông thị trưởng và 2 nghị viên Việt Nam sẽ cùng làm việc để hoàn tất. Tôi rất vui mừng nghe được như thế và biết rằng quý vị chính quyền hiện có từ 4 đến 8 năm để hoàn tất công trình mà chúng tôi mơ ước từ năm 1985 nhưng bất tài, bất lực không làm xong. Nhưng chuyện xưa cũng xin lễ phép nhắc lại. Thời kỳ thai nghén dự án kỳ đài VNCH và công viên văn hóa cuối thập niên 80, ông Nguyễn Mạnh và đài Việt Nam Tự Do đã kịch liệt đả kích anh em chúng tôi kéo theo thiên hạ xúm vào đánh hôi, tưởng là dự án tan thành mây khói. Sẽ không bao giờ có cờ bay trên thành phố thân yêu. Nhưng sau cơn phong ba, truyền thông VN Tự Do kết luận tuyên bố tha bổng vì xem ra tội tình chúng tôi không đáng kể. Vì vậy dự án hoàn tất đoạn đầu với 9 năm kỳ đài bay trên mây trời Cali. Ngày nay, định mệnh đưa ông Mạnh ở vào vị thế sẽ phải tiếp tay hoàn tất đoạn cuối của công viên văn hóa. Cho hay, muôn sự tại trời. Đau thương tìm lối đoạn trường mà đi.

3) Xem lại hồ sơ

Thứ năm cuối tháng giêng 2016, sở công viên San Jose mời họp cộng đồng để thuyết trình về chương trình tổng quát Kelley Park. Người Việt đến tham dự đông đảo hy vọng sẽ nghe nói đến việc thực hiện công viên văn hóa và trung tâm sinh hoạt cộng đồng. Hy vọng sẽ được chính ông thị trưởng cam kết và có dịp bày tỏ các ý kiến xây dựng. Nhưng bên sở công viên lại hứa hẹn sẽ trình bày các để tài trên vào một dịp khác. Có lẽ các nhân viên của sở công viên cũng chưa nhận được chị thì rõ ràng của hội đồng thành phố về việc này. Tuy nhiên, nhân dịp này tôi có dịp gặp riêng bác sĩ Ngãi và ông cho biết dự án công viên sắp xong giai đoạn 1. Bác sĩ Ngãi cũng xác nhận là ông đã đóng góp phần cá nhân là 1 triệu và 300 ngàn tiền cash trong nhiều năm qua. Ông muốn thành phố tiếp tục công tác xây dựng ngay trung tâm cộng đồng trong công viên đã có khu đất dành sẵn. Tôi gặp nhân viên trách nhiệm bên San Jose và được biết khu đất bên công viên dự trù xây Museum. Không phải là xây trung tâm cộng đồng. Nay đã có Việt Museum trong khu San Jose History rồi thì không cần xây nữa. Thành phố lại có khuynh hướng sẽ xây trung tâm tại khu đất bên cạnh. Không hiểu lý do vì sao. Về ngân khoản thành phố cho rằng còn tùy thuộc khả năng gây quỹ của cộng đồng. Bác sĩ Ngãi nói rằng không có ý định góp thêm tiền. Phần tôi không nghĩ rằng sẽ có một vị ân nhân nào khác ra đời. Ngày hôm sau chúng tôi nhận được bản sơ đồ bên bác sĩ Ngãi gửi đến về Vườn Truyền Thống, tôi có đem kính phóng đại ra xem kỹ và nhận thấy sơ đồ có khá nhiều chi tiết. Chùa Một Cột, tháp Thiên Mụ, chợ Bến Thành, tháp Chàm, cột cờ, cổng Tam Quan, vườn tre, khu Thiền v.v… hoàn toàn như bản phác họa chúng tôi đưa ra năm 1985. Chỉ có thêm chợ Bến Thành và tháp Chàm. Riêng khu 7,000 SF ghi là dùng để xây Museum. Không ghi là dành cho trung tâm sinh hoạt. Tôi có kịp thời nhắc bác sĩ Ngãi sửa lại dành cho trung tâm sinh hoạt cộng đồng. Ông Ngãi đã ghi nhận để sửa lại.

4) Nhắc lại chuyện xưa:

Nhân dịp này xin nhắc lại hồ sơ cũ như sau: Từ 1985, chúng tôi là một số người sáng lập công trình Vườn Văn Hóa Việt tại San Jose. Vị trí đầu tiên trên đường Capitol ExpWy góc Senter. Đã hoàn tất các bản vẽ gồm có các công trình căn bản như sau:

* Kỳ đài VNCH, cờ CA và US

* Đền Hùng

* Chùa Một Cột (Bắc)

* Tháp Thiên Mụ (Trung) và

* Cổng Tam quan Lê văn Duyệt.(Nam)

* Viện Bảo tàng và trung tâm sinh hoạt cộng đồng

Ý nghĩa chính của các công trình kiến tạo qua đề tài: Chúng ta đi đem theo quê hương. Công trình quan trọng nhất là kỳ đài 3 cột cờ cao 60 feet đã hoàn tất với 4,500 người tham dự trong lễ khánh thành năm 1991. Toàn khu đã được bang đất, nghiên cứu địa thế, làm hệ thống điện. Sau đó ban quản trị theo tinh thần dân chủ bàn giao cho quý vị hội đồng nhiệm kỳ kế tiếp. Trong giai đoạn đầu thành phần chúng tôi gồm có: Vũ văn Lộc, Hồ quang Nhựt, Lại Đức Hùng, Nguyễn Đức Lâm, cụ Trần hữu Phúc, Trần Văn Nhơn và một số quý vị khác. Năm 1995 chúng tôi bàn giao toàn thể dự án cho cụ Trần Hữu Phúc và ông Liêm phụ trách để chuẩn bị xây đền Hùng. Các vị nầy đang là chủ tịch và tổng thư ký Đền Hùng. Trong gia đình có ông Bùi Đức Lạc là con rể cụ Phúc yểm trợ rất đắc lực. Theo kế hoạch lâu dài dự trù sau đền Hùng sẽ đến Chùa Một Cột là di tích miền Bắc. Nếu mọi chuyện thành công tốt đẹp sẽ mời các nhân sĩ và đoàn thể miền Nam nối tiếp với công trình cổng Tam Quan miền Nam. Lúc đó chúng tôi chọn cổng tam quan lăng Ông Lê Văn Duyệt làm mẫu. Sau miền Nam, sẽ mời hội Ái Hữu miền Trung xây tháp Thiên Mụ. Vì khả năng giới hạn nên làm từ từ. Làm đến đâu xử dụng đến đó. Tổ chức nào làm sẽ lo gây quỹ và phụ trách bảo toàn.

5) Khánh thành kỳ đài

Đầu thập niên 90 chúng tôi khánh thành kỳ đài trên đường Capitol có 4 ngàn 500 người tham dự. Hào hứng biết chừng nào. Các đoàn thể tại Bắc CA đều có mặt. Ông Trần An Bài đưa đoàn rước cờ và ban nhạc tây từ bên trung tâm công giáo vượt qua đường Capitol ExpWy. Nhạc sĩ Phạm Duy đứng lên làm quản ca cho mọi người hát Việt Nam Việt Nam. Cô Đoan Trang là một trong các MC. Các phe phái khác biệt đều có mặt. Hôm đó là ngày cuối tuần tháng 6-1991. Dù công tác chung đã bàn giao nhưng riêng về phần kỳ đài ủy ban chúng tôi vẫn trách nhiệm và ông Lại Đức Hùng là thành viên tích cực trực tiếp đảm trách. Ông Hồ Quang Nhựt là ủy viên kỳ đài và ông Nguyễn Đức Lâm là tổng thư ký của hội công viên văn hoá. Trong thời gian 9 năm ngọn cờ vàng bay trên thành phố San Jose đã chịu nhiều sóng gió nhưng cũng có nhiều hãnh diện. Đây là thành tích đầu tiên về công tác nêu cao lá cờ VNCH trên thế giới người Việt hải ngoại. Thời kỳ 1991 việc vận động treo cờ Vàng trên đất Hoa kỳ, dù đất công hay tư cũng là điều rất khó khăn. Niềm hãnh diện hơn 20 năm về trước vẫn còn mãi trong nước mắt tuổi già cho đến hôm nay.

6) Giai đoạn chuyển tiếp

Sau khi bàn giao xong cho hội đền Hùng thì thành phố San Jose có kế hoạch dùng khu đất Vườn Văn Hóa Việt làm sân Gôn. Nghị viên khu 7 thời đó là ông George Shirakawa. Ông bố có khả năng đã tận tình giúp cho cộng đồng Việt xúc tiến dự án. Chợt ông bồ chết trước khi hết nhiệm kỳ. Thành phố thương tình cho con vào làm tiếp. Ông con ăn cánh với tư bản đưa vị trí công viên qua đất mới để lấy đất làm sân Gôn. Họ đề nghị dời công viên đến vị trí mới trên đường Roberts hiện nay. Giai đoạn này có ông Liêm, ông Hướng rồi đến bác sĩ Ngãi đảm trách. Bác sĩ Ngãi mời được sự cộng tác của nhiều nhà tư bản nổi tiếng trong vùng. Việc quyên góp tài chánh và vận động với chính phủ rất thành công. Về phía chính quyền có sự hiện diện của cô nghị viên Việt Nam đầu tiên về sau trở thành phó thị trưởng (Madison Nguyễn). Cá nhân tôi sẵn sàng cộng tác và theo rõi công trình tiếp tục nhưng rất tiếc không có cơ hội.

7) Tìm con đường mới

Đối với hơn 20 ngàn đồng bào và chiến sĩ hải quân Việt Nam, lễ hạ cờ VNCH trên các chiến hạm tại hải phận Phi Luật Tân sau 30 tháng tư-1975 là giây phút đau thương nhất. Đối với cá nhân chúng tôi, trong 40 năm qua, giờ phút cay đắng và khốn nạn nhất là khi thành phố cho chuyên viên đến cưa 3 ngọn cờ của hệ thống kỳ đài vĩ đại đã dựng năm 1991 trên đường Capitol. Biết rằng công viên có vị trí mới. Đã được các thành viên có khả năng và thế lực đảm trách công tác tương lai. Nhưng vẫn không thể không buồn bã cay đắng. Ngày hôm đó trong ủy ban kỳ đài chỉ có duy nhất cá nhân tôi hiện diện. Hết sức đau lòng tôi yêu cầu chuyên viên cắt 3 cột cờ thành 9 khúc. Rồi đem di sản về cất tại trụ sở trên đường Park. Sau này dọn cơ quan nhiều lần, chúng tôi rất vất vả để di chuyển 9 khúc di vật đau thương. Có lần thầy trò phải dùng 2 xe chợ buộc 2 đầu và chuyên chở từng khúc dài ngay trên đường phố. Sau cùng hiện nay 9 khúc di sản của một thời xưa nằm dưới hầm của Việt Museum. Sẽ có ngày dựng thành một đài kỷ niệm. Mặt khác, chúng tôi biết rằng với khả năng tài chánh của các nhà tư bản, với ảnh hưởng mạnh mẽ của chính quyền, trước sau Vườn Việt Nam cũng sẽ thành công. Chỉ có 2 điều quản ngại là kỳ đài chắc không vĩ đại như xưa và Viện bảo tàng tại công viên văn hóa dự trù có thể hoàn tất nhưng không thể có được những tác phẩm và di sản để bảo toàn và trưng bày.

Trong nỗi niềm đau thương của buổi trưa xem người ta hạ những cột cờ, tôi quyết định bằng mọi giá phải xây dựng được một viện bảo tàng đầu tiên và duy nhất tại hải ngoại. Viện bảo tàng Thuyền nhân và VNCH. Lần này chúng tôi sẽ làm một mình.

8) Viện Bảo tàng:

Nhìn chung các dự án trong vườn văn hóa truyền thống chúng tôi thấy việc xây dựng một Viện Bảo Tàng là quan trọng nhất và thời gian sưu tầm di sản cần làm ngay. Chúng tôi bèn nỗ lực dùng phần lớn phương tiện cá nhân hoàn thành Viet Museum hiện nay. Với quyết tâm và nỗ lực hoàn toàn đơn độc, tôi tìm cách đi con đường riêng để thực hiện Việt Museum. Vì hoàn cảnh rất phức tạp của cộng đồng trong thời gian 15 năm qua và tôi cũng không có khả năng vận động chính quyền, không vận động được quần chúng nên gần như nỗ lực làm một mình với sự góp sức của các thân hữu thông cảm. Đầu tiên là dựng cột cờ và công trình tiếp tục trong thầm lặng. Bây giờ chuyện Việt Museum tạm yên. Đây là công trình duy nhất trên thế giới người Việt hải ngoại. Các tác phẩm căn bản và di sản đã thu về một nơi kịp thời trong suốt hơn 30 năm qua. Trị giá di sản 2 triệu và 500 ngàn US. Tài sản địa ốc gồm ngôi nhà và khu đất chung quanh thuộc thành phố nếu tính theo trị giá thương mại hiện nay là 2 triệu mỹ kim. Việt Museum đã phải bỏ tiền ra sửa chữa ngôi nhà và xây đúng toàn bộ vườn cảnh tốn kém 350 ngàn US. Chỉ riêng con đường cho xe lăn vào thăm tầng dưới đã tốn hết 35 ngàn US. Hàng ngày có trên 10 nhân viên bán thời gian trông nom mở cửa 6 giờ một ngày, 7 ngày một tuần.

9) Công viên truyền thống và trung tâm cộng đồng

Chuyện mình tạm xong. Tuy nhiên nhìn đến công trình của Vườn Truyền Thống tôi vẫn hết sức đau lòng. Lại được bác sĩ Ngãi cho biết và bên thành phố cũng xác nhận tổng số chi ra khoảng 4 triệu US, trong số đó riêng cá nhân bác sĩ Ngãi đã bỏ ra 1 triệu 300 ngàn tiền mặt. Phải thực tình nói rằng, với số tiền lớn lao như thế. Chính cá nhân người trách nhiệm đã bỏ ra hàng triệu Mỹ Kim. Hội đồng quản trị một thời toàn là các nhà tư bản quan trọng. Các vị thị trưởng và nghị viện đều đồng lòng yểm trợ. Lại có cả một vị dân cử gốc Việt làm nghị viên kiêm phó thị trưởng suốt 10 năm. Đất đã được chấp thuận. Với sức mạnh về tiền tài và thế lực như vậy, Vườn Văn Hóa Việt chưa xong quả thực là điều đáng tiếc. Trong hoàn cảnh hiện nay, sau khi đã xem qua hồ sơ, tôi xin mạnh dạn đề nghị với thành phố San Jose và bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi như sau:

Thứ nhất: Làm ngay một hàng rào tạm thời bằng vật liệu thuê tạm để bảo vệ an toàn vì khu vực này hiện thường xuyên bị phá hoại.

Thứ hai: Cho vẽ lại sơ đồ thật đơn giản và thật rõ các vị trí quan trọng bao gồm các kiến trúc điển hình của ba miền Trung Nam Bắc Việt Nam. Có thể dành một khu xây cất trung tâm sinh hoạt cộng đồng trong tương lai. Xin bỏ ngay dự án xây cất Museum vì hoàn toàn không thực tế. Cũng không cần đề cập đến các dự án Kiếng Garden, Chợ Bến Thành, khu vườn tre, Vườn Thiền, Tháp Chàm v. v trên bản vẽ cũ đã đưa lên City từ năm 2005.

Thứ Ba: Những khu vực nào có thể xin bắt đầu trồng cây. Trong khi còn thảo luận, gây quỹ và chưa dứt khoát về các công trình xây cất thì cây vẫn mọc. Chỗ nào không trồng cây thì trồng cỏ và thực hiện nhà vệ sinh cũng như phương tiện cho các hội đoàn Picnic. Đặc biệt cộng đồng chúng ta rất cần chỗ cho các liên đoàn hướng đạo sinh hoạt ngoài trời. Nếu bắt đầu trồng cây ngay từ 2005 và xây kỳ đài 60 F thì ngày nay vườn đã thành công viên VNCH lý tưởng rồi.

Thứ Tư: Đồng thời xin thực hiện ngay 3 cột cờ ít nhất 60 feet cho xứng đáng để đồng hương có thể làm lễ chào cờ, các phái đoàn quân khách thăm viếng, tổ chức các lễ hội ngoài trời. Hàng năm chúng ta không phải đến dự lễ chào cờ tại quận hạt và tại City.

Thứ Năm: Tóm lại trong khi chờ đi tìm cách gây quỹ bạc triệu để hoàn tất thì cộng đồng cũng vẫn cứ tìm cách tiếp tục xử dụng khu đất đã được dành riêng. Hiện thành phố còn dành 700 ngàn cho dự án công viên. Đủ để xúc tiến các công việc kể trên.

Thứ Sáu: Vì lý do cần nhiều triệu bạc mới có thể xây được trung tâm cộng đồng, dù xây ở bất cứ chỗ nào. Chúng tôi xin đề nghị thành phố San Jose cho cộng đồng Việt Nam xử dụng ngay trung tâm Leininger Center hiện có tại Kelley Park làm trung tâm sinh hoạt cộng đồng. Trung tâm này hiện đã có sẵn, rất đủ điều kiện căn bản, giữa thành phố, cạnh Little Saigon, tiện đường di chuyển. Hiện có nhiều yếu tố thuận lợi và nằm trong khả năng giải quyết và trong quyết tâm đã cam kết của ông thị trưởng và 2 nghị viện gốc Việt. Chúng tôi sẽ có thư riêng gửi thành phố San Jose đề nghị trực tiếp về việc này với đầy đủ chi tiết. Xin quý độc giả đóng góp ý kiến và yểm trợ đề nghị của chúng tôi.

Tin giờ chót. Bản tin mới nhận được, xin đăng nguyên văn như sau.

Thành phố San Jose Chấm Dứt Hợp Đồng với bác sĩ Ngãi San Jose – Sau 11 năm họat động của hội Việt Heritage Society (VHS) dưới sự lãnh đạo của BS Nguyễn Xuân Ngãi, và sau 5 năm khởi công xây cất với tổng chi phí toàn bộ là $3,520,800, dự án Vườn Việt lại dẫn đến tình trạng bế tắc với một vài công trình xây cất dở dang gồm 1 bãi đậu xe, 3 cột cờ, 1 cổng tam quan, 1 cái hồ khô, và 1 hàng rào. Ngoài ra không còn một dự tính xây cất nào khác vì ngân quỹ của hội đã hết tiền. Do đó hôm thứ Tư ngày Mar. 2, 2016 vừa qua, Thành Phố San Jose đã chính thức trao tận tay cho BS Ngãi tờ thông báo chấm dứt hợp đồng với hội VHS, lấy lại quyền quản trị và sẽ hòan tất giai đọan (1a) với số tiền $700,000 trong quỹ của thành phố.

Ngòai ra, lá thư của ông Norberto Duenas, tổng quản lý thành phố (City Manager), cũng nói rõ là nếu VHS muốn tổ chức bất cứ sinh họat gì tại vườn Việt thì phải xin giấy phép trước. Chiếu theo tinh thần của hợp đồng thì bên VHS có 6 tháng để bàn giao mọi công việc cho thành phố kể từ ngày 2 tháng 3, 2016 vừa qua. Nội dung công văn thông báo chấm dứt hợp đồng như sau:

Công văn gởi BS Nguyễn Xuân Ngãi chấm dứt hợp đồng Vườn Việt:


Ngày 29 tháng 2, 2016

Dr. Ngai Nguyen, MD Chairman, Viet Heritage Society, Inc. 696 E. Santa Clara St. #200 San Jose, CA 95112

Đề tài: Hợp đồng Phát triển, Họat động, và Bảo trì dự án Vườn Truyền Thống Việt

Kính thưa BS Ngãi:

Kể từ khi công bố “Notice to Proceed” vào ngày 17 tháng Năm, 2011, Thành phố San Jose đã hợp tác làm việc với tổ chức VHS. Tuy nhiên cho đến hôm nay thì dự án nầy vẫn chưa hòan tất. Thành phố San Jose rất quan tâm về việc nầy, tức là sự dở dang của việc xây cất, và tình trạng thiếu vệ sinh và an ninh tại hiện trường. Thành phố San Jose, do đó, đã quyết định là sẽ tự đảm nhận hòan tất giai đọan 1a của dự án mà không chờ đợi vào hội VHS nữa. Vì thế, qua công văn nầy chúng tôi muốn thông báo rằng thành phố San Jose sẽ chấm dứt hợp đồng với VHS chiếu theo điều khỏan 30.A.4 như sau:

“Điều khỏan 30 A. Hợp đồng nầy có thể được chấm dứt như sau: 4. Do Thành phố hay do VHS, bằng việc gởi thông báo 6 tháng.” Thông báo nầy nhằm khởi sự cho giai đọan 6 tháng ấy. Trong vòng 6 tháng nầy, thành phố yêu cầu VHS chuyển giao công tác bảo trì qua cho thành phố. Trong khi ấy, xin vui lòng xem lại các nghĩa vụ được phân định trong bản hợp đồng ký kết ngày 12 tháng 4, 2005 liên quan đến việc quản trị vườn Việt như sau:

-Điều 8: Chủ nhân và Sử dụng: VHS phải xin phép sở Công Viên (PRNS) mỗi khi muốn sử dụng vườn Việt chiếu theo hiệu đính D. Do đó, trong vòng 6 tháng tới, VHS không được tổ chức bất cứ sinh họat gì tại vườn Việt mà không có giấp phép do sở PRNS cung cấp.

-Điều 14: Cho phép VHS sinh họat tại vườn Vịêt: VHS phải tuân thủ các điều lệ của hợp đồng về việc cung cấp các chương trình sinh họat trên danh nghĩa của thành phố. -Phụ đính D: Lịch sinh họat: Bản lịch nầy bao gồm các sinh họat thường niên tại vườn Việt phải được lên lịch với sở Công viên PRNS: 200 East Santa Clara Street San Jose, CA 95113 tel (408) 535-8100 fax (408) 920-7007 www.sanjoseca.gov

-Phụ đính E: Bảo hiểm: Xin vui lòng cung cấp chứng thư bảo hiểm chiếu theo nội quy của hợp đồng trong vòng 10 ngày kể từ hôm nay. Xin liên lạc ông Steve Hammack, Deputy Director, steve.hammack@sanjoseca.gov, 408.793.5579

Trong vòng 6 tháng tới, chúng tôi mong có dịp thảo luận với qúy hội về các chương trình gây qũy của hội VHS để tiếp tục dự án. Xin liên lạc với bà Marybeth Harasz, Interim Deputy Director, marybeth.harasz@sanjoseca.gov, 408.793.5514

Xin gởi chứng thư bảo hiểm đến cho: Stephanie Williams, Risk Manager, City of San Jose, Finance Department, 200 E. Santa Clara Street, 13th floor, San Jose, CA 95113. Trân trọng, Noberto Duenas, City Manager Tổng quản lý thành phố

*

Ngòai ra, trước đây khỏang một tháng, TP San Jose cũng đã công bố một bảo báo cáo về tình trạng của hội VHS do ông Giám đốc sở Công Viên Angel Rios ký tên. Nội dung bản báo cáo sau một cuộc kiểm tra hồ sơ của hội VHS cho thấy tình trạng dang dở bế tắt hiện nay là do sự quản lý kém cỏi của hội VHS khiến gây ra chậm trễ và lãng phí số tiền hơn $3 triệu rưỡi đô trong việc xây dựng các công trình dỡ dang.

Nội dung bản báo cáo của ông Giám đốc sở Công Viên Angel Rios như sau:

Ngày 2 tháng 2, 2016.

Kính thưa Thị trưởng Sam Liccardo cùng hội đồng Nghị viên: Thông tư nầy nhằm báo cáo cập nhật cho hội đồng thành phố và mọi cộng đồng được biết về tình trạng của dự án “Vườn Truyền Thống Việt” (“Vietnamese Cultural Heritage Garden Project”)

Lịch sử: Vào ngày 26 tháng 9 năm 2000, Hội đồng TP San Jose chấp thuận bổ túc vào kế họach tổng thể có tên là Kelly Park Marter Plan để ghi thêm một dự án mới của Vườn Việt. Dự án vườn Việt gốm có 4 mẫu đất để xây dựng những kiến trúc biểu trưng nền văn hóa Việt Nam cho mọi người cùng thưởng lãm. Vào ngày 12 tháng Tư năm 2005, thành phố chấp thuận hợp đồng với tổ chức Vườn Việt, viết tắt là VHS (Viet Heritage Society) và giao công cho họ công tác quy họach, họat động, quản lý và bảo trì dự án nầy.

Hợp đồng nguyên thủy cho biết thành phố San Jose sẽ cung cấp cho VHS số tiền là $1,080,000 để phác họa và xây dựng giai đọan “Phase I.” Sau đó từ năm 2006 đến 2011 hợp đồng được hiệu đính nhiều lần để gia tăng tiền tài trợ lên $1,830,000, gia tăng thời hạn để hoàn tất, và thay đổi lịch trình kế họach. Tổ chức VHS khởi công xây cất giai đọan 1a từ tháng 5, 2011. Nội dung gồm cải thiện lối đi bộ, bang đất, chạy điện nước, bãi đậu xe 57 chỗ, lối vào, cổng tam quan, quảng trường chính, vườn sen, trồng hoa cỏ, hệ thống thóat nước, và những hạ tầng liên hệ

Cho đến nay thì mọi việc xây dựng đã đình trệ và còn dở dang. Một việc trì trệ lâu dài liên quan đến việc xây cất cái cổng không hợp lệ.

Hiện nay thì cái vườn nầy được bao bọc bởi hàng rào giây thép, nhưng vẫn bị phá họai, vẽ bậy, xả rác, và bị chiếm ngụ. Thành phố, do đó, đã tiến hành một cuộc kiểm tra hợp đồng với VHS để xác định vai trò, trách nhiệm, và nghĩa vụ tài chính của cả hai bên. Có hai mục tiêu rõ rệt: Tìm hiểu xem tại sao việc xây cất bị dang dở; và xác định rằng tiền công qũy đã được chi tiêu đùng với quy định. Tổ chức VHS có nghĩa vụ quản lý mọi công trình xây dựng của công viên nầy chiếu theo điều khỏan hợp đồng. Chúng tôi đã kiểm tra việc đấu thầu, giao thầu, và quản lý xây dựng. Kết quả sơ khởi cho thấy rằng tổ chức VSH đáng lẽ phải quản lý một cách hữu hiệu hơn. Cho đến nay thì công trình đang bị bỏ dỡ, và công tác kiểm tra vẫn còn đang tiếp diễn. Chúng tôi đã duyệt qua hồ sơ tài chánh kể cả hồ sơ do VHS cung cấp. Chiếu theo hợp đồng giữa hai bên, thành phố San Jose đã tài trợ VHS một số tiền là $1,050,000 trong các năm 2006-2012 cho công việc phác họa và xây dựng. Các cơ quan chính phủ khác cũng tài trợ như Quận hạt Santa Clara County và Tiểu bang California. Về phía tư nhân cũng đóng góp khỏang $1 triệu nữa.

Tóm lượt tòan bộ tài chính như sau: Quận hạt Santa Clara: $100,000. Tiểu bang California: $1,300,000. TP San Jose: $1,130,000. Tổng cộng công qũy tài trợ: $2,530,000 Chi phí Phác họa: $850,000. Xây dựng: $2,670,800. Tòan bộ chi phí: $3,520,800.

Kết quả kiểm tra cho thấy tiền công qũy đã được sử dụng vào việc xây cất. Tuy nhiên đáng lẽ nó phải được quản lý một cách hữu hiệu hơn. Do đó dẫn đến hậu quả là dự án hiện đang bị dở dang. Hiện nay thành phố đang còn lưu giữ số tiền $700,000 dành cho dự án. Chúng tôi đồng ý với VHS rằng sở công chánh (City’s Public Works Department) sẽ dùng số tiền nầy để hòan tất giai đọan 1a, và để mở cửa cho công chúng bắt đầu ra vào sử dụng công viên nầy. Công tác sẽ bao gồm việc xây dựng hàng rào an tòan chắc chắn, hệ thống thóat nước và hòan tất mái cổng, và làm an tòan hồ sen khô nuớc để chờ đợi cho việc xây dựng về sau.

Chúng tôi đã phác họa dự án và sẽ bắt tay vào mùa hè 2016, và sẽ hòan tất vào mùa thu 2016. Theo dự tính thì trong tương lai, những công trình tiếp theo sẽ được xây dựng bởi thành phố, và sẽ được quy họach theo khả năng tài trợ của cộng đồng. Ngòai ra, theo ngân sách của Thị trưởng cho tài khóa 2015-2016 thì số tiền $200,000 đã được dành ra để điều nghiên khả thi cho dự án Trung Tâm Cộng Đồng Việt Nam (Vietnamese Community Center), gồm việc phác họa, thu nhận đóng góp ý kiến quần chúng, và địa điểm bên cạnh vườn Việt tại Kelly Park là chọn lựa ưu tiên. Sẽ có buổi họp xin ý kiến quần chúng vào ngày 25 tháng 2, 2016 tại Kelly Park từ 6:30 đến 8 giờ tối.

Trân trọng

Angel Rios, Jr.

Giám đốc sở Công viên Director, Department of Parks, Recreation and Neighborhood Services Nếu có câu hỏi xin liên lạc Marybeth Harasz, Interim Deputy Director, at (408) 793-5514.


Nhận xét của Giao Chỉ sau khi đọc qua các tài liệu này:

1) Về cá nhân bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi

Bác sĩ Ngãi là một nhân vật rất đặc biệt của cộng đồng Việt Nam tại San Jose. Ngày 30 tháng 4-75 ông là y sĩ trung úy nội trú tại bệnh viện Nguyễn Văn Học bên Gia Định. Gần như là y sĩ duy nhất còn ở lại với bệnh nhân. Các bác sĩ khác và ngay cả y tá cũng chạy hết. Sau này qua Mỹ, ông là chủ tịch hội y sĩ VN của Bắc California. Là một bác sĩ nổi tiếng về tim mạch đồng thời cũng lại là một nhà kinh doanh rất thành công. Ông cũng lại là phó chủ tịch của đoàn thể cách mạng, không ngần ngại khi về nước trực diện với cộng sản. Ông bị bắt giam vì tội âm mưu lật đổ chế độ rồi bị cộng sản trục xuất khẩn cấp. Khi tình nguyện hy sinh gánh vác trách nhiệm xây dựng vườn Văn Hoá Việt là một thái độ dấn thân can đảm. Dám hy sinh bỏ tiền cá nhân đóng góp hàng triệu mỹ kim là việc rất đáng ca ngợi. Tiếc thay ông không có kinh nghiệm trong việc điều hành cơ quan bất vụ lợi làm việc với thành phố. Tôi khâm phục sự hy sinh và thông cảm với hoàn cảnh của bác sĩ Ngãi.

2) Thất bại của dự án công viên Văn hóa là thất bại của cả hội VHS và của thành phố suốt thời gian hợp tác trong gần 20 năm qua. Phía VHS chỉ có một mình bác sĩ Ngãi gánh chịu. Các thành viên khác của VHS gần như không có ai. Phía thành phố là trách nhiệm của sở công viên và các nghị viên. Đặc biệt là trách nhiệm của nghị viên khu 7 và thị trưởng trong 10 năm qua. Quý vị không theo dõi và không kiểm soát công việc hàng tháng và hàng năm trong suốt thời gian giao tiền cho hội VHS. Trách nhiệm bao gồm cả cơ quan cấp hơn một triệu mỹ kim từ tiểu bang CA. Nếu tôi có thẩm quyền sẽ truy tố tất cả các quý vị liên hệ. Tổng số tiền gần 4 triệu Mỹ kim dù của tiểu bang, của County, của City hay của cá nhân đóng góp cũng đều trở thành tiền công quỹ.

3) Rõ ràng trách nhiệm sau cùng đổ cho riêng bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi, tuy nhiên với những lời lẽ nặng nề không cần thiết, sau này không còn ai có can đảm cộng tác với chính quyền. Các giới chức liên quan nên lưu ý.

4) Cần triệu tập và thành lập một ủy ban cố vấn có thẩm quyền và có khả năng trong cộng đồng Việt Nam để hoàn tất hợp lý dự án công viên văn hóa và trung tâm cộng đồng

Vũ Văn Lộc, giám đốc IRCC, Sáng lập viên hoàn tất Việt Museum trong History San Jose. Chủ tịch sáng lập dự án công viên văn hoá nhiệm kỳ đầu tiên 1991-1995

Giao Chi San Jose. giaochi12@gmail.com (408) 316 8393

https://vietbao.com/p126a249737/tam-muoi-nam-80-lam-nhan-chung-cho-mot-giai-doan-lich-su-viet-nam–

Giao Chi San Jose.   giaochi12@gmail.com  (408) 316 8393




TẶNG SÁCH QUÝ – Giao Chỉ San Jose

Ra mắt sách: Di sản của Việt Nam Cộng Hoà.  The Republic of Vietnam’s Environment & People.                              Tác giả bác sĩ Phan Quang Đán.

Giao Chỉ San Jose

 Tổ chức 10 giờ sáng thứ bảy 18 tháng 12-2021 tại hội trường Santa Clara County 70 W. Hedding San Jose.    (Khai mạc đúng giờ. Phần mở đầu nghi thức và giới thiệu bằng Anh Ngữ nửa giờ. Một giờ tiếp theo bằng Việt Ngữ. Tác phẩm dành để biếu tặng. Không bán.)

Cuối năm 2021 Viện bảo tàng Thuyền nhân và VNCH tại San Jose sẽ tổ chức Ra mắt Sách giới thiệu tác phẩm của vị phó thủ tướng cuối cùng của miền Nam Việt Nam. Bác sĩ Phan Quang Đán là một trí thức khoa bảng với bằng cấp y khoa của Hà Nội 1945, bằng bác sĩ Sorbonne tại Pháp và bằng Hoa Kỳ tại Harvard năm 1954. Tác giả cũng đồng thời là một nhân sĩ lập pháp đối lập với đệ nhất cộng hòa, bị tù chính trị 3 năm và cũng là người góp phần xây dựng đệ nhị cộng hòa cho đến những năm sau cùng của miền Nam. Suốt nửa thế kỷ VNCH lưu vong đã có biết bao nhiêu trang quân sử viết về các trận đánh trong chiến tranh Việt Nam nhưng chưa từng có tài liệu dân sinh về đất nước và con người. Tác phẩm này chính là tập hợp đã ghi lại với rất nhiều tin tức của viện thống kê Sài Gòn và nha địa dư Đà Lạt. Miền Nam Việt Nam trải qua 21 năm với 2 nền cộng hòa nhưng không có vị lãnh tụ nào để lại hồi ký lịch sử. Chúng ta đã từng có 2 vị quốc trưởng, 4 vị tổng thống và nhiều vị thủ tướng, nhưng duy nhất chỉ có bác sĩ Phan Quang Đán cùng các cộng sự viên của ông đã soạn thảo tác phẩm về đề tài Đất và Người miền Nam vào những ngày cùng tháng tận của VNCH.

 Mục đích Ra mắt sách. Nhân loại hiện nay đang sống trong thời kỳ điện toán. Sách vở đã từng hiện diện cả ngàn năm đưa nhân loại từ bán khai đến thời đại văn minh rực rỡ ngày nay. Tuy nhiên bây giờ là giai đoạn hoàng hôn của sách vở. Một ngày mai sách vở sẽ trở thành tài liệu tiêu biểu cho những ngày đã qua và là kỷ niệm của quá khứ. Những sách vở sẽ là hình ảnh của cuộc đời của từng người Việt xa quê hương. Với sứ mạng của Viện bảo tàng thuyền nhân và VNCH chúng tôi muốn tìm lại những tác phẩm tiêu biểu gửi đến mọi người trong chương trình gọi là Giữ đời cho nhau. Vì cuốn sách này viết bằng Anh Ngữ nên ưu tiên sẽ gửi đến thế hệ tương lai tại Hoa Kỳ. Sách sẽ trao tặng cho các văn phòng dân cử địa phương. Các thư viện, các tổ chức quan tâm và các nhà sưu tầm lịch sử. Chúng tôi sẽ mời các vị dân cử đến nghe phần giới thiệu và nhận sách. 58 ngàn chiến binh Mỹ đã hy sinh tại VN với hơn 200 ngàn thương bệnh binh. Hoa Kỳ và VNCH đã chia xẻ niềm đau làm mất miền Nam Việt Nam. Ngày nay sau gần nửa thế kỷ, các vị dân cử Mỹ biết gì về VNCH hay chỉ gặp gỡ xã giao với cử tri vì lá phiếu. Chúng tôi sẽ dành phần mở đầu của chương trình Ra Mắt sách để trao vào tay các nhà dân cử địa phương một tác phẩm viết về con người và đất nước mà 2 dân tộc Mỹ Việt đã cùng sống chết bên nhau. Sau phần mở đầu bằng Anh Ngữ sẽ đến phần giới thiệu với độc giả Việt Nam bằng Việt Ngữ. Đây không phải là một chương trình ra mắt sách vì nhu cầu bán sách. Đây là một tập hợp để chuyển giao thông điệp chính trị đồng minh vận và dân vận muộn màng cho thế hệ tương lai. Chúng tôi rất hân hạnh được thân quyến gia đình họ Phan của bác sĩ Phan Quang Đán cho phép. Trong lịch sử cận đại chúng ta hẳn không quên các nhà cách mạng họ Phan như Phan Đình Phùng, Phan châu Trinh, và Phan bội Châu. Ngày nay cũng rất cần nhắc đến con người và tác phẩm của cụ Phan Quang Đán. Trong số các nhà lãnh đạo của VNCH gần như chỉ có bác sĩ Phan Quang Dân có người con trai là phi công anh hùng vào năm 1972 đã hy sinh trên trời Cam Lộ tại cuộc chiến miền hỏa tuyến Quảng Trị. Người phi công trẻ tuổi đã không tìm được xác. Bài ca năm trước vẫn còn nghe vẳng đâu đây. Đi không ai tìm xác rơi.  Hồ sơ phi vụ của đại úy phi công Phan Quang Tuấn 26 tuổi bay khu trục bị phòng không ngày 6 tháng 4-1972 tại Cam Lộ, Đông Hà. Mất tích.                      Đã hơn 50 năm qua. Ai đã nghe thấy tiếng gọi của bác sĩ phó thủ tướng Phan Quang Đán nói với người con trưởng Phan Quang Tuệ. Con bay ra Huế với cậu. Em con gẫy cánh ở Đông Hà. Rơi trong vùng địch. Chưa tìm được xác. Ông bác sĩ với 3 mảnh bằng y khoa danh tiếng. Với 3 năm tù cộng hòa đệ nhất để rồi suốt cuộc đời còn lại phục vụ cho cộng hòa đệ nhị. Ông là người lo cho dân Việt tỵ nạn trên chính quê hương yêu dấu. Trách nhiệm toàn diện về lãnh vực xã hội cho miền Nam. Với tất cả tâm huyết và nghị lực dành cho quê hương nhưng đất nước vẫn đòi hỏi ông phải hy sinh thêm người con trai anh dũng ngay tại miền Trung thân yêu của họ Phan.

Vì những tình tiết đặc biệt như vậy nên chúng tôi đã chọn tác phẩm Đất và Người của VNCH để gửi biếu mọi người.  

Sơ lược về tác phẩm: Một tác phẩm vô cùng đặc biệt biên soạn bằng Anh Ngữ. The Republic of Vietnam’s Environment & People. Tên tiếng Việt: Việt Nam Cộng Hòa, Đất nước và Con người. Tác giả: Phó Thủ tướng , Quốc Vụ Khanh Phan quang Đán. Cuối năm 1974 bác sĩ Phan Quang Đán đã phối hợp với các nhân viên trực thuộc soạn thảo một tài liệu về Con người và đất phương Nam dưới thời đệ nhị cộng hòa. Tác phẩm sẽ giới thiệu trong nghị hội tháng giêng năm 1975 do UNICEF thuộc Liên Hiệp Quốc bảo trợ. Tài liệu thống kê lấy từ viện quốc gia thống kê Sài Gòn và phần địa lý nhân văn tham khảo từ nha địa dư quốc gia Đà Lạt. Bác sĩ Đán là tác giả chính chỉ đạo việc phối hợp biên soạn nhưng đã nhờ rất nhiều ở người phụ tá là ông Võ Văn Nhơn thuộc bộ xã hội. Chúng ta hẳn còn nhớ lại thời kỳ đầu năm 1975 hội nghị quốc tế tổ chức tại Thủ Đức với đề tài phát triển quốc gia và bảo vệ quyền thiếu nhi. Tác phẩm của bác sĩ phó thủ tướng VNCH được đón nhận đặc biệt giữa bầu không khí chiến tranh đè nặng trong lòng mọi người. Ai nghĩ rằng 3 tháng sau sẽ có một ngày 30 tháng tư năm 1975. Tác phẩm này sẽ trở thành di sản cuối cùng của VNCH. Tác phẩm gồm 588 trang khổ lớn tràn ngập tin tức về đất nước và con người thời VNCH. Có 3 phần chính là địa lý nhân văn, môi trường sống và con người. Nhưng khai thác chi tiết về nội dung sẽ tìm thấy tất cả về đất và người một thời đã xây dựng phương Nam tuy ngắn ngủi nhưng thực sự ngời sáng về tất cả mọi phương diện. Xin ghi lại các con số đáng lưu ý. 472 bản đồ, 90 bản vẽ,40 biểu đồ thống kê, 150 bức hình, 510 đầu sách đã tham khảo, 2000 địa danh và nhân vật được ghi nhận, Tên và chữ ký của 117 vì dân biểu quốc hội. Thêm 10 trang danh sách các hội đoàn thiện nguyện bất vụ lợi trong nước và ngoài nước. Phần phụ lục lại có thêm tóm lược hiệp định Geneve 1954 nên gọi là tờ khai sinh của nền Cộng hòa miền Nam. Bản Hiến Pháp đệ nhị cộng hòa và sau cùng là bản tóm lược hiệp định Paris 1973 có thể coi như bản án tử hình chờ ngày khai tử của nền Cộng Hòa miền Nam.

Người con trưởng là thẩm phán tòa di trú Phan Quang Tuệ là người được thân phụ trao lại tác phẩm này.

Ngày nay dù cộng sản thay tên đổi họ các địa danh những phần tài liệu về địa lý nhân văn trong tác phẩm của miền Nam vẫn còn giá trị muôn đời. Bao nhiêu đèo cao và vực sâu. Bao nhiêu sông nước và hải đảo. Khí hậu thay đổi ra sao và dân số cao thấp thế nào. Cuốn sách đất và người phương Nam có đủ hết. Từ gần nửa thế kỳ vừa qua, chúng ta đã được đọc về các trận đánh trong chiến tranh Việt Nam. Hàng trăm đến hàng ngàn câu chuyện. Nhưng không mấy ai có sách in về 20 năm xây dựng đất nước của 2 nền cộng hòa. Tác phẩm này đã trở thành di sản của đồng hồ Phần trong 50 năm lưu vong. Bây giờ cần đưa ra ngoài ánh sáng

Sơ lược về tác giả. Bác sĩ Phan quang Đán sinh năm 1918 tại Nghệ An đã tốt nghiệp bác sĩ tại Hà Nội năm 1945, thêm bằng bác sĩ Sorbonne tại Pháp và lấy thêm bằng Hoa Kỳ tại Harvard năm 1954. Dưới thời đệ nhất cộng hòa bác sĩ Đán thuộc thành phản đối lập dù đã trúng cử dân biểu 1958. Qua năm 1960 ông đã từng bị tù chính trị 3 năm vì tham gia đảo chính bất thành. Cũng trong thời gian này, nhà văn Nhất Linh tự vẫn vì từ chối ra tòa. Năm 1966 ông chính thức trở lại chính trường và liên tiếp thành công trong các chức vụ phát triển quốc gia bao gồm cả ngoại giao, xã hội và văn hóa. Từ 1975 đến nay không có các nhà lãnh đạo VNCH viết hồi ký. Các vị tổng thống và phó tổng thống cho đến các thủ tướng cũng không hề viết dù là đôi dòng tâm sự dành cho hậu thế. Bây giờ chỉ còn cuốn sách của bác sĩ phó thủ tướng sau khi ông ra đi vào tháng 3 năm 2004 tại Tampa, Florida. Chúng tôi cũng cần ghi thêm rằng trong số các vị lãnh đạo quốc gia và tướng lãnh VNCH, bác sĩ Đán là phó thủ tướng đã có người con trai thứ là phi công khu trục đã hy sinh tại trận Quảng Trị năm 1972. Người con trưởng trước 75 là trung úy ngành tư pháp và hiện nay nguyên là thẩm phán tòa di trú SF Phan Quang Tuệ được thân phụ giao cho tác phẩm này. Ông giữ mãi hơn 40 năm qua… 

Trang sách với tình yêu và mối Nhục mất nước.                        Tác phẩm này ngoài 588 trang lại có thêm phần mở đầu trên 30 trang có hình tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, quốc kỳ, quốc ca VNCH, hình tác giả, lời nói đầu v v. Tôi chú ý đến trang sách mở đầu có chữ viết tay của bác sĩ Đán, 

Ông viết: Thân tặng con Tuệ, dưới ký tên Cậu. Đán . Chúng tôi hiểu gia đình này gọi cha mẹ là cậu mợ. Cũng trong trang sách này có 3 đoạn ghi những ý kiến về quan điểm sống, sự liên hệ giữa đất và người. Giữa con người với nhau và với môi trường sống.  Không có chiến tranh và không có chính trị. Chúng tôi không biết rõ đây là di cảo của tác giả hay ông ghi lại những tư tưởng này từ tác phẩm nào. Chúng tôi xin chép lại nguyên văn 3 đoạn và tạm dịch ra Việt Ngữ. Là độc giả của tác phẩm, chúng tôi chia xẻ với tâm sự của tác giả. Bác sĩ Đán là nhà khoa bảng trí thức. Đỗ 3 bằng bác sĩ Việt Pháp Mỹ rồi về nước mở phòng khám bệnh cho dân nghèo. Nhưng y khoa không giữ chân ông. Dòng máu cách mạng xứ Nghệ đưa ông vào con đường chính trị. Ông chống đệ nhất cộng hòa chấp nhận đi tù và sau đó nhập cuộc xây dựng đệ nhị cộng hòa. Ông nhìn về tương lai trông cậy vào 2 người con trai. Sự hy sinh của riêng ông chưa đủ, đất nước lấy đi thêm người con trai 26 tuổi. Tháng tư 1975 cha con ông phó thủ tướng phải di tản. Dân sinh Media của anh Phạm Phú Nam hỏi ông Phan Quang Tuệ lúc ra đi trên máy bay Mỹ bao gồm gần như cả nội các VNCH cảm tưởng ra sao. Ông trung úy tư pháp họ Phan ngoài 30 tuổi đã thẳng thắn trả lời: Nhục.                                                                             Là độc giả của cuốn sách VNCH với Sài Gòn thân yêu, năm 75 tôi là đại tá ngoài 40 tuổi nhưng hoàn toàn chia sẻ với ông trung úy 30. Dù các ông đi tầu bay Mỹ. Chúng tôi đi tầu quân vận của Army ta, tôi cũng thấy Nhục như cụ Đán và ông Tuệ. Nửa thế kỷ tiếp tục chiến đấu một mình, nếu có niềm hãnh diện nhỏ bé là vì tôi vẫn còn mang mối Nhục đến ngày hôm nay. Giao Chỉ, San Jose.

Ghi chú của bác sĩ Phan Quang Đán:

If time is to be considered the fourth dimension. geography would be history in space and history would be geography in time. They complete one another and their  combined disciplines help reach a better understanding of man and his environment through the diversities of nations and ages.

Nếu thời gian được coi là chiều thứ tư, địa lý sẽ là lịch sử trong không gian và lịch sử sẽ là địa lý trong thời gian.  Chúng hoàn thiện lẫn nhau và sự kết hợp trật tự này giúp ta hiểu rõ hơn về con người và môi trường của chúng ta thông qua sự đa dạng của các quốc gia và thời đại

The ruthless but efficient nature’s equilibrium which has preserved life on our planet should be gradually replaced by a rational and well planned harmony between man and his environment. There is little room for presumptuous and selfish feelings in this essential endeavor which could best succeed if inspired with a deep sense of humility and human solidarity

Sự cân bằng tàn nhẫn nhưng hiệu quả của thiên nhiên đã bảo tồn sự sống trên hành tinh của chúng ta nên dần dần được thay thế bằng sự hòa hợp hợp lý và có kế hoạch giữa con người và môi trường của anh ta. Có rất ít chỗ dành cho những cảm giác tự phụ và ích kỷ trong nỗ lực thiết yếu này có thể thành công tốt nhất nếu được truyền cảm hứng với ý thức sâu sắc về sự khiêm tốn và tình đoàn kết của con người

The distinction between people and their environment is mainly academic . They are both integrant parts of the same nature .They are closely related and react continually to each other. Economic development, health. Education and social welfare should aim in a concerted effort at improving man and his environment, achieving  their equilibrium and harmony and enhancing the quality of life with special attention for children and youth who obviously represent and hold the future of mankind

Sự khác biệt giữa con người và môi trường của họ chủ yếu là học thuật. Chúng đều là những bộ phận tích hợp có cùng bản chất, chúng liên quan chặt chẽ với nhau và phản ứng liên tục với nhau. Phát triển kinh tế, y tế. Giáo dục và phúc lợi xã hội cần hướng tới một nỗ lực phối hợp nhằm cải thiện con người và môi trường của họ, đạt được trạng thái cân bằng và hài hòa và nâng cao chất lượng cuộc sống với sự quan tâm đặc biệt đối với trẻ em và thanh thiếu niên, những người rõ ràng đại diện và nắm giữ tương lai của nhân loại.

Giao Chỉ San Jose

     




THƯ MỜI: Giao Chỉ Vũ Văn Lộc

Thư mời của cơ quan IRCC, Viet Museum và Dân Sinh Media. 

              Vũ Văn Lộc, giám đốc IRCC, sáng lập bảo tàng viện Thuyền Nhân và Việt Nam Cộng hòa 

          Kính thưa quý đồng hương và chiến hữu.                                          

Tháng 11 sắp tới có 2 ngày họp mặt quan trọng xin kính mời quý vị tham dự:

** 11 giờ sáng ngày thứ bẩy 13 tháng 11-2021 là lễ khánh thành  Tượng đài Quảng Trị tại Việt Museum góc đường Phelan và Senter.

** Ngày chủ nhật 14 tháng 11-2021 Thank You America Day IRCC và Dân Sinh Media tổ chức 10 am hội trường Santa Clara số 70 W Hedding trên đường số 1 San Jose.              

Cả hai chương trình đều có tiếp tân miễn phí.

Đây là những buổi họp mặt mang ý nghĩa tưởng niệm và cảm ơn hết sức thiêng liêng trong cộng đồng Việt tại Hoa Kỳ. Hầu hết các tổ chức và hội đoàn quân nhân Bắc Cali đều đẹp bỏ mọi khác biệt đến dự lễ khánh thành trong tinh thần đoàn kết để tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ đã hy sinh trong chiến tranh Việt Nam cho chúng ta được sống đến ngày nay.

Đây là lần đầu tiên các bạn miền Nam hàng trăm người sẽ đi xe bus tham dự tại San Jose trong cả 2 ngày.

Cá nhân tôi trong suốt 5 tuần lễ vừa qua đã hàng ngày theo dõi công việc đổ móng xây nền cho Tương Đài đem từ miền Nam lên. Các nhân công tình nguyện đều không phải là cựu quân nhân nhưng đã đem tất cả khả năng chuyên môn và tinh thần tưởng nhớ các tử sĩ mà làm việc hết mình.

Với tư cách là cựu quân nhân có 21 năm trong quân ngũ tôi đã quan sát và học hỏi được rất nhiều ở các anh chị em. Theo tinh thần thỏa hiệp.Museum sẽ chính thức nhận lãnh tượng đài khi anh chị em trong ủy ban gồm cả Nam Bắc xây cất xong. Tuy nhiên trong khi công tác và sau này tổ chức khánh thành , nếu có điều gì sơ xuất, với tư cách là chủ nhiệm bảo tàng và là người cao niên hơn anh em xin đồng bào và chiến hữu nhận lời cáo lỗi của chúng tôi.

Khi Việt Museum nhận lời dành đất cho tượng đài đã nghĩ đến những linh hồn tượng đá sẽ hiển linh. Đồng thời cũng chấp nhận búa rìu dư luận để hy vọng tìm thấy sự đoàn kết trong cộng đồng, đặc biệt là tại San Jose.

Sáng kiến xây dựng tượng đài Quảng Trị là của thế hệ tiếp nối dưới 60 tuổi. Đã có thể sai lầm về lịch sử cuộc chiến, sai lầm về giao tế nhân sự với các hội đoàn quân đội. Chúng ta sẽ mở lòng bao dung và ngồi xuống hướng dẫn. Những sai lầm thiếu xót nếu có của con cháu không thể làm phai mờ tinh thần các cháu nghĩ đến các chiến sĩ đã hy sinh.

Riêng về phần tổ chức ngày Cảm ơn nước Mỹ lần thứ 7 tại County bao gồm cả phần ghi dấu địa phương đã hoàn tất chương trình chống dịch Covid hết sức hữu hiệu. Đồng hương Việt Nam chúng ta hưởng được sự bảo trợ y tế đầy đủ của nước Mỹ. Nhân mùa lễ tạ ơn chúng ta đến cùng nhau lên tiếng Cảm ơn đất nước này là điều hết sức hợp lý và đầy tình thân hữu. Xin bà con đến tham dự đông đủ.

Xin nhắc lại 11 giờ sáng thứ bẩy 13 tháng 11 tại Việt Museum khánh thành tượng đài và 10 giờ sáng chủ nhật 14 tháng 11 tại Santa Clara County Cảm ơn nước Mỹ.

Giao Chi San Jose.   giaochi12@gmail.com  (408) 316 8393

********

THÔNG BÁO NHẮC NHỞ LẦN 2:

Mời đồng bào và chiến hữu tham dự 2 ngày họp mặt             

1)Khánh thành tượng đài Quảng Trị.

Tại Việt Museum 10 giờ sáng thứ bẩy 13 tháng 11-2021. 

Đi của trước Phelan và Senter. Chúng tôi cũng mở cửa sau Parking trên đường Senter cạnh Vườn Nhật cho quý vị cao niên.

Một cuộc họp mặt xây dựng lại tình đoàn kết cộng đồng Việt Nam hai miền Nam Bắc CA. T

ất cả đến với nhau để tưởng niệm các Quân Dân Chính hy sinh cho năm 1972 miền Nam chống lại cuộc tổng tấn công thất bại của cộng sản Bắc Việt. Từ Kontum kiêu hùng qua Bình Long Anh Dũng đến cuộc phản công chien thắng tại cổ thành Quảng Tri.

Xin đến để chứng kiến thực sự bia đá vĩ đại đã gắn tượng đồng nổi.

Không phải là tấm tranh đơn giản như thiên hạ đồn đại.

Xin đến để tham dự phút tưởng niệm hàng trăm ngàn quân dân đã hy sinh trong năm 1972 với hồn thiêng sông núi.

Xin đến để ghi nhận lần đầu tiên các giới chức dân cử từ thành phố đại đô thị San Jose tại thung lũng điện tử, quận hạt Santa Clara với thành tích xây dựng trung tâm dịch vụ Việt Mỹ 70 triệu mỹ kim. Với thượng viện CA và văn phòng dân biểu liên bang cùng tuyên dương ủy ban tượng đài Quảng trị và Việt Museum.

Hãy đến để hàn gắn lại tình đồng hương và xây dựng tinh thần đấu tranh cho tự do dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam.

2) Ngày Thank you America:

10 giờ sáng chủ nhật 14 tháng 11-2021 tại phòng hội đồng quận hạt Santa Clara số 70 W Heeding, San Jose.

Đây là lần thứ 7 cơ quan IRCC, Viet Museum và Dân Sinh Media phối hợp tổ chức.

Năm nay ngày cảm ơn nước Mỹ có nhiều ý nghĩa đặc biệt.

Địa phương này và tiểu bang CA đã trải qua trận dịch Covid và cuộc chiến đấu trên mặt trận y tế rất thành công.

Lần đầu tiên tại Mỹ một cơ sở dịch vụ đặt tên Việt Nam, phục vụ cho đồng bào ta bởi các chuyên viên song ngữ.

Trung tâm trị giá 70 triệu hoàn tất trong 3 năm.

Những lời cảm ơn có ý nghĩa nhất tại Hoa Kỳ sẽ được vang lên tại Bắc CA .

Cũng là lần đầu tiên quý vị sẽ ghi nhận có bao nhiêu tổ chức Nonprofit của tuổi trẻ Việt Nam làm việc xã hội hiện diện trong vùng.

Chúng tôi đến với nhau và không hề có lời qua tiếng lại. 

3)Lời kêu gọi sau cùng: 

Trong nhiều năm qua, chúng tôi can đảm ghi nhận thành phần trí thức, các thương gia và thực sự các đại gia Việt Nam sống xa cách với các sinh hoạt cộng đồng.

Quý vị sống xa cách với các tổ chức hội họp bình dân.

Quý vị sẵn sàng bỏ ra rất nhiều tiền trong các sinh hoạt tốn kém sang trọng cùng một từng lớp xã hội.

Thực là một điều vô cùng đáng tiếc.

Ban tổ chức xin khẩn nài kêu gọi quý vị trong thượng tầng xã hội hay đến với chúng tôi một lần để tham dự vào không khí thực sự cộng đồng, với những thực đơn tiếp tân giản dị và miễn phí, trong trang phục đơn giản và chia xẻ những niềm thương tiếc anh hùng tử sĩ.

Nghĩ đến những người đã chết để chúng ta sống đến ngày nay.

Cùng đến để cất lời cảm ơn nước Mỹ đã dành cho chúng ta cơ hội lập nghiệp xây dựng hạnh phúc gia đình với con cái thành đạt ở đất nước này. Và hãy đến Việt Museum, niềm hãnh diện San Jose và chính là linh hồn của cộng đồng VN.

Xin kính mời với lời cảm tạ chân thành.

Ban tổ chức khánh thành Tượng đài và ngày Cảm ơn nước Mỹ  (Giao Chỉ- San Jose)–

Giao Chi San Jose.   giaochi12@gmail.com  (408) 316 8393




GIAO CHỈ – Cindy Chavez và cộng đồng Việt




Giao Chỉ -67 năm nhìn lại, 300 thanh niên Hà Nội vào nam nhập ngũ Tòng Chinh




GIAO CHỈ – LỄ ĐỘNG THỔ tại Việt Museum

Lễ động thổ tại Việt Museum

Mời tham dự lễ khánh thành 11 giờ trưa thứ bẩy 13 tháng 11 năm 2021 tại Việt Museum

Thưa quý vị đồng hương Quân cán chính VNCH.

Trưa ngày 6 tháng 10-2021 nhằm ngày 1 tháng 9 âm lịch Tân Sửu ban tổ chức khánh thành Đài tưởng niệm đã làm lễ động thổ. Buổi lễ vô cùng đơn giản, trang nghiêm và xúc động. Có sự hiện diện của ông Bùi Đức Lạc là niên trưởng của gia đình Mũ đỏ San Jose từ hơn 40 năm qua. Có mặt anh Nguyễn Thu Lương hiện là hội trưởng TQLC tại San Jose cùng nhiều chiến hữu mũ xanh. Hình ảnh anh trưởng ban tổ chức Huỳnh Lương Thiện và ông Bùi Đức Lạc mặc khăn đóng áo dài quỳ gối làm lễ làm tôi cảm động. Trong lời phát biểu rất ngập ngừng tôi nói rằng những chuyện chống đối sẽ phải dừng lại trên không gian và thời gian này. Chúng ta chỉ cần những đóng góp ý kiến xây dựng.  

Với 3 cây nhang cắm xuống trong ngày lễ động thổ vừa qua tôi xin viết thêm những lời kêu gọi như sau.

1)Khác biệt không thù hận.Trong cơ quan và tại Việt Museum cũng có nhiều ý kiến khác biệt nhưng tuyệt đối không có hiềm khích chống đối. Giữa chúng tôi với tổ chức xây dựng tượng đài cũng có nhiều ý kiến khác biệt nhưng tuyệt đối không có điều gì đáng tiếc xảy ra. Chúng tôi quan niệm rằng sáng kiến xây tượng đài của các thành viên hậu duệ là chuyện rất tốt. Thành phận cao niên khi có dịp đóng góp ý kiến, hướng dẫn và sửa chữa trong tình thân bao dung và hợp tác cũng là chuyện rất tốt. Đây là việc chúng tôi đang làm.

2)Trong tinh thần hợp tác và xây dựng chúng tôi sẽ lần lượt đóng góp ý kiến về hình thức, nội dung và danh tính của tác phẩm cùng tất cả các lĩnh vực liên hệ khác. Không những đóng góp ý kiến, chúng tôi sẽ ghi nhận ý kiến của mọi người và tìm cách thực hiện việc sửa chữa thực sự trong phạm vi kỹ thuật, tài chánh và thời gian cho phép. Hiện nay với việc tiếp nhận dự án đặt vĩnh viễn tại Việt Museum. Chúng tôi sẽ có điều kiện để thực hiện những điều kể trên.

3) Tác phẩm hiện nay chưa có chỗ định vị và tự thân chưa hoàn hảo nhưng chính là hiện thân của linh hồn các tử sĩ hy sinh trong cuộc chiến tranh tàn khốc mà trận Cổ Thành Quảng Trị mang ý nghĩa chiến thắng cuối cùng của năm 1972. Giá trị tinh thần của dự án quả thực vô giá nhưng chính những sự thiếu xót chưa toàn hào là động cơ để chúng tôi tiếp nhận để sẽ đóng góp hữu hiệu vào sự hoàn chỉnh của tác phẩm. Nếu dự án hiện là tượng đồng giáp vàng đứng trên bệ ngọc thì chắc chắn không đến phần chúng tôi gánh vác.

4)Xin quý vị yên tâm. Chúng tôi không nhầm lẫn, Không bị lừa dối. Không gây chuyện trong nội bộ hay ngoại vi. Không họp bè kéo đảng để làm cộng đồng thêm phân hóa. Trong lễ động thổ với những cây nhang cắm xuống phần đất linh thiêng của Việt Museum, một bên thờ linh hồn trăm ngàn thuyền nhân và một bên là tử sĩ, chúng tôi cũng cầu xin những lời đánh phá từ 2 phía phải dừng lại. Hãy tắt đi những ngọn đèn sân khấu của cuộc trình diễn vô duyên giữa lúc dịch Covid vẫn còn đang hành hạ toàn thế giới. Hàng triệu người dân Việt đang đi bộ ngàn dặm trở về quê nhà trong nước mắt và nước mưa.

5) Hãy đến Việt Museum vào ngày lễ khánh thành, dù không toàn hảo, dù chưa chính danh, những quan dân chánh của một thời VNCH hãy đến với chúng tôi. Tay trong tay và lòng mở rộng tấm lòng. Đến với những người đã chết cho chúng ta được sống.

Giao Chỉ Vũ Văn Lộc, giám đốc sáng lập Viet Museum tại San Jose. 

Giao Chi San Jose.   giaochi12@gmail.com  (408) 316 8393