CA KHÚC BIỂN NHỚ – THƠ NGUYỄN PHAN NGỌC AN- NHẠC TRẦN ĐẠI BẢN – CA SĨ VÂN KHÁNH.




VTLV – VIDEO CHƯƠNG TRÌNH BUỔI LỄ “MÙA SAO SÁNG – 50 NĂM VIỄN XỨ” – BÀI TƯỜNG THUẬT VỀ SỰ THÀNH CÔNG BUỔI LỄ – Từ VTLV.

Đêm Nhạc VĂN THƠ LẠC VIỆT & TUỔI TRẺ HẢI NGOẠI: Mùa Sao Sáng-50 Năm Viễn Xứ. Video: PhươngHoa

***

***

MERRY CHRISTMAS – MÙA SAO SÁNG

(Vietnamese – English Bilingual

Merry Christmas, Merry Christmas tonight!

It’s Christmas time again…

Lights are shining, hearts are open…

Come on everybody, sing sing sing…

*

Chúa ơI, Lậy Chúa tôi trên cao

Bầu trời rực sáng đầy ánh sáng sao

Dẫn lối đưa con về miền hy vọng

Đêm Thánh vô cùng. Đêm Thánh vô cùng…

Giáng sinh về rồi. Ánh sáng linh lung

Đèn sáng lên, tim mở, niềm vui chung

Nào cùng nhau hát, cùng nhau sẻ chia…

Niềm vui đón Chúa. Chúa sinh ra đời

*

Snowflakes dancing in the neon light

Carols floating through the silent night

Windows glowing warm and bright

Every street feels just right.

*

Tuyết bay bay dưới ánh đèn khuya

Tiếng ca vang vang quyện hàng thông thưa

Bên máng cỏ Chúa mỉm cười

Mùa sao sáng chơi vơi chơi vơi

Gương Chúa sáng ngời. Đêm Thánh sáng soi…

*

Put your worries down, let the good times stay,

Hold the ones you love, don’t let go today.

Buông ưu phiền xuống cho phút giây này,

Giữ bàn tay Chúa yêu thương nơi đây

*

 Merry Christmas, Merry Christmas tonight!

Let the music lift your heart so high

Clap your hands, sing it loud, sing it right

We’re together — that’s the light.

*

Merry Christmas! Giáng sinh an lành!

Cho âm nhạc nâng tim ta bay nhanh

Vỗ tay lên, hát vang đêm lành

Bên nhau tình yêu Chúa chân thành.

*

Candles glowing on the window sill

Old love songs in front door still

Time slows down, the world stands still

Every heart feels calm and real.

*

Nến lung linh sáng ngời bên máng cỏ

Bài ca xưa “Merry Christmas” vang lên ngoài ngõ

Thời gian đi chậm lại bất ngờ

Lòng người yêu chúa – Thánh Ca êm lời thơ.

*

If you’re far away or close tonight,

You’re not alone in this gentle light.

Dù em rất xa hay đang cạnh bên

Ánh đèn này Cầu Chúa chở che em.

*

Merry Christmas, Merry Christmas tonight!

Let your laughter fill the sky,

Raise your voice, sing it proud and bright

Love is shining tonight!

*

Merry Christmas, Giáng sinh yêu thương!

Tiếng cười vang khắp con đường,

Cùng Cất cao tiếng ca hạnh phúc,

Tình yêu của Chúa đang tỏa hương!

*

Family with Cookies, coffee strong

Family laughing, singing along,

With warm hearts, jokes go no wrong,

But love keeps rolling rolling on.

*

Gia đình với Bánh thơm lừng, cà phê hương ngát

Cả nhà cười vui cùng nhau, hát… hát …

Già Noel túi quà đầy vai, vác… vác…

Mà tiệc yêu thương mãi mãi chẳng tàn.

*

Wishing for all the lonely, for the lost

Get back the dreams that paid the cost

May this night remind all of us

We still rise, rise, when we fall… toss…toss…!

*

Chúc mọi người – hãy gác hết âu lo

Và ước mơ luôn luôn gặt hái

Đêm nay Chúa nhắc ta nhớ mãi

Ban yêu thương theo lời Chúa dặn dò…

Oh-oh-oh… feel it in your soul!

Oh-oh-oh… let the joy take control!

*

Chúa ơi! Chúa ơi! Chúa ơi….

Oh-oh-oh… tim con rộn ràng!

Chúa ơi! Chúa ơi! Chúa ơi….

Oh-oh-oh… trong con niềm vui ngập tràn!

*

Merry Christmas, Merry Christmas tonight!

Let the love outshine the night

Sing it louder, hold on tight

This is our Christmas light!

*

Merry Christmas, Giáng sinh huy hoàng!

Tình yêu sáng mãi, đêm sẽ không tàn

Hát to lên, hát lên, nắm tay hát vang

Ánh nến Noel tỏa sáng, sáng ngập tràn!

*

Wherever you are, far or near

You are all loved… by Jesu Christ

Merry Christmas Merry Christmas…

Tonight, tomorrow, and the whole year.

*

Dù bạn ở đâu, gần hay xa

Bạn luôn được yêu thương bởi Chúa

Chúc Giáng sinh an lành. Giáng sinh an lành.

Merry Christmas Merry Christmas…

Phương Hoa – DEC 18, 2026

BÀI TƯỜNG THUẬT – BUỔI LỄ MÙA SAO SÁNG – 50 NĂM VIỄN XỨ




Ca Khúc MIỀN TRUNG – ÔI THƯƠNG QUÁ / Sáng tác Thủy Lâm Synh + AI




Phamphanlang- CA KHÚC THU MỘNG

VẪN CÒN LÀ MÙA THU – KÍNH MỜI QUÝ VỊ THƯỞNG THỨC CA KHÚC THU MỘNG.

Ca khúc:  Thu Mộng

Thơ:  PhamPhanLang

Nhạc:  Mộc Thiêng

Ca sĩ:  Hoàng Quân

Hòa âm:  Giang Đông

THU MỘNG


Ta đến bên thu nghe gió lạnh
Nhìn mây lờ lững giọt chiều rơi
Tâm tư mộng tưởng hồn như thoát
Nghe tiếng ai về nhịp bước lơi


Khe khẽ xin đừng lay động gió
Để ta níu hái cánh mây trời
Mắt ai êm ái trong như ngọc
Ôm trọn hồn ta mộng chơi vơi


Choàng tỉnh tìm xem người vẫn đó
Không gian lạnh vắng lá vàng rơi
Lá vàng rơi mãi ta ngồi khóc
Người đã đi rồi thu lẻ loi….

phamphanlang




TỨC GIẬN VÀ BUỒN PHIỀN: HAI KẺ THÙ GIẤU MẶT CỦA SỨC KHỎE

Nhạc phẩm Thiên Đường Không Xa

Cảm xúc là phần tinh tế nhất của đời sống con người, là nhịp điệu của tâm hồn hòa cùng cơ thể. Chúng cho ta biết ta đang sống, đang yêu, đang khổ đau. Tuy nhiên, khi những cảm xúc tiêu cực như tức giận, buồn phiền, ghen ghét hay oán hận bị dồn nén hoặc lặp lại triền miên, chúng dần biến thành liều thuốc độc âm ỉ, tàn phá từng tế bào mà ta không hề hay biết.

Khi con người nổi giận, cơ thể phản ứng gần như ngay lập tức. Tuyến thượng thận tiết ra adrenaline và cortisol, khiến tim đập nhanh, huyết áp tăng cao, mạch máu co lại, và hệ tiêu hóa ngưng trệ. Cơ thể chuẩn bị cho phản ứng “chiến đấu hoặc bỏ chạy” – vốn hữu ích khi con người còn sống trong rừng sâu, đối diện thú dữ. Nhưng trong xã hội hiện đại, ta không còn phải chiến đấu bằng cơ bắp mà bằng lời nói, cảm xúc, hay sự chịu đựng.

Chính vì vậy, năng lượng bị dồn nén không có lối thoát sẽ tích tụ thành căng thẳng mãn tính, làm mòn thành động mạch, gây xơ vữa, huyết khối, và tăng nguy cơ nhồi máu cơ tim. Người thường xuyên tức giận cũng dễ mắc chứng mất ngủ, đau đầu, và cao huyết áp. Cơn giận không chỉ làm hại người khác – nó thiêu rụi chính người mang nó.

Nếu tức giận là ngọn lửa, thì nỗi buồn là cơn mưa lạnh – lặng lẽ, dai dẳng và thấm sâu.

Trong trạng thái lo âu, trầm cảm, hoặc tuyệt vọng, cortisol vẫn duy trì ở mức cao, khiến hệ miễn dịch suy yếu, vết thương lâu lành, và cơ thể dễ nhiễm bệnh.

Buồn bã kéo dài làm rối loạn giấc ngủ, hormone, và hệ tiêu hóa. Những người sống trong căng thẳng thường bị viêm dạ dày, rối loạn tiêu hóa, hoặc đau bụng không rõ nguyên nhân. Nguyên nhân là vì hệ thần kinh ruột, vốn chứa hàng trăm triệu neuron, phản chiếu gần như trực tiếp trạng thái cảm xúc trong não. Khi tâm hồn đau, ruột cũng co thắt – nỗi buồn tâm lý trở thành nỗi đau vật lý.

Các nghiên cứu thần kinh hiện đại cho thấy: stress mạn tính làm teo vùng hippocampus – trung tâm lưu giữ ký ức và học hỏi, đồng thời kích hoạt quá mức amygdala – vùng xử lý cảm xúc tiêu cực.

Kết quả là người thường xuyên tức giận hoặc buồn phiền sẽ khó tập trung, hay quên, bi quan, và có nguy cơ lão hóa tế bào não sớm. Ngay cả da và tóc cũng chịu ảnh hưởng – stress lâu ngày khiến da xạm, tóc bạc, và nếp nhăn xuất hiện nhanh hơn.

Tức giận không chỉ khiến ta già đi về tinh thần, mà còn làm cơ thể già trước tuổi.

Cảm xúc tiêu cực không thể bị tiêu diệt, nhưng có thể được chuyển hóa. Học cách nhận diện, buông bỏ và thấu hiểu cảm xúc chính là cách ta giải độc cho tâm hồn.

Một vài phương pháp đã được chứng minh hữu hiệu:

  1. Thở sâu và chánh niệm – giúp hạ cortisol, điều hòa nhịp tim, và phục hồi sự bình tĩnh.
  2. Vận động nhẹ nhàng – như đi bộ, yoga, hoặc thiền hành; khi cơ thể chuyển động, năng lượng ứ đọng được giải phóng.
  3. Chia sẻ cảm xúc – nói ra, viết ra, hoặc tìm người lắng nghe là cách xoa dịu hệ thần kinh.
  4. Giấc ngủ và dinh dưỡng – hai trụ cột phục hồi tự nhiên, giúp cơ thể tái tạo và ổn định tâm lý.

Cảm xúc tiêu cực không được giải tỏa giống như gánh nặng vô hình ta mang mỗi ngày, dần làm mòn tâm trí và cơ thể. Sức khỏe thể chất và sức khỏe tinh thần không tách rời; chúng là hai mặt của cùng một đồng xu.
Biết buông bỏ không phải yếu đuối, mà là một hành động thông minh và dũng cảm nhất để bảo vệ chính mình.

Nguồn tham khảo

  • “Anger responses to psychosocial stress predict heart rate and cortisol stress responses in men but not women.” – nghiên cứu cho thấy khi nam giới biểu hiện tức giận lâu hơn thì phản ứng cortisol và nhịp tim tăng mạnh. (PMC)
  • “The impact of stress on body function: A review” – tổng quan cho thấy stress mãn tính có thể dẫn tới tăng IL-6, cortisol, và ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe. (PMC)
  • “Stress effects on the hippocampus: a critical review” – nghiên cứu về tác động của stress mãn tính lên vùng hippocampus và amygdala trong não. (PMC)
  • “Aggression, social stress, and the immune system in humans and animals” – chỉ ra mối liên hệ giữa tính hung hăng, căng thẳng xã hội và phản ứng miễn dịch. (PMC)
  • “Understanding the stress response” – bài viết từ Harvard Health về cách stress kéo dài ảnh hưởng tim mạch, huyết áp, động mạch. (Harvard Health)
  • “What happens in your brain when you’re angry, according to psychology” – mô tả phản ứng não bộ khi tức giận, bao gồm amygdala và tiền ­trán. (verywellmind.com)



CA KHÚC BOLERO TÍM – Thơ Cô Gái Việt HỒNG THÚY – Nhạc Trần Chương Lương – ca sĩ KaNa Ngọc Thuý – Hoàng Đệ Production hòa âm.




VTLV – TRANG ĐẶC BIỆT LỄ VU LAN

NHỮNG CA KHÚC VỀ MẸ – THÁI PHẠM Ca Khúc THƯƠNG NHỚ MẸ HIỀN -Thơ LÊ VĂN HẢI

CA KHÚC NGÀY MẪU TỪ NHỚ MẸ – PHƯƠNG HOA

****

Ca khúc:  Vu Lan Nhớ Mẹ

Thơ:  phamphanlang

Nhạc:  Vĩnh Điện

Ca sĩ:  Ngọc Quy

Hòa âm:  Quang Đạt

Vu Lan nhớ Mẹ

Mùa báo hiếu con không về thăm Mẹ

Thắp nén hương ngôi mộ nhỏ lưng đồi

Quê nghèo ấy nay đã quá xa xôi

Nhớ thương Mẹ tim quặn đau nhỏ lệ

Mẹ đã mất mười năm hơn có lẻ

Sao dường như Mẹ vẫn mãi bên đời

Vẫn vẳng nghe tiếng Mẹ hát ầu ơi

Ru con ngủ những ngày còn thơ dại

Đêm hôm ấy con vẫn còn nhớ mãi

Phút lâm chung Mẹ nắm chặt tay con

Môi thì thào những lời cuối không tròn

“Đừng khóc nữa con ơi đừng khóc nữa”

Mẹ đi rồi con mất nơi nương tựa

Nơi xứ người thân lạc lõng bơ vơ

Thèm làm sao những đêm tối trăng mờ

Gặp lại Mẹ trong giấc mơ êm ái…

PhamPhanLang

Cha mẹ và Con Cái nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu

Đây là bài số bảy trăm bảy mươi bảy(777) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ ORTB

Hằng năm vào tháng bảy âm lịch, các chùa tổ chức đại lễ Vu Lan để tưởng nhớ công ơn của cha mẹ đã qua đời hay còn tại thế.  

Nhiều chùa như tu viện Bửu Hưng ở Vancouver, WA cũng làm lễ chúc thọ cho quý Phật tử  niên kỷ từ 70 tuổi trở lên rất trang trọng. Đây là một lễ nghi tốt đẹp và thiết thực nhất vì là một dịp để cho quý vị cao niên có một ngày vui đạo hạnh với con cháu và các đạo hữu. Một món  quà nho nhỏ do chùa gửi tặng nhưng lại có ý nghĩa chúc phúc lành tuổi thọ đến cho quý vị cao niên này, đồng thời nhắc nhở con cháu của họ rằng: họ còn có phúc vì cha mẹ họ còn sống hiện tại như nhà thơ Đỗ Trung Quân đã tâm tình  như sau:

 Mẹ

Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ  
– Đỗ Trung Quân – 
 
Con sẽ không đợi một ngày kia,   
Khi Mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc  
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?  
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt  
Chạy điên cuồng qua tuổi Mẹ già nua  
Mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ  
Ai níu nổi thời gian?  ai níu nổi?  
Con mỗi ngày một lớn lên,Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi  
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn…  

…. Hôm nay…  anh đã bao lần dừng lại trên phố quen  
Ngả nón đứng chào xe tang qua phố, ai mất Mẹ?  sao lòng anh hoảng sợ  
Tiếng khóc kia bao lâu nữa  …của mình?  
Bài thơ này xin thắp một bình minh,trên đời Mẹ bao năm rồi tăm tối  
Bài thơ như một nụ hồng. Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới ….

Đã bao lần tôi nghe bài hát Bông Hồng Cài Áo mỗi độ Vu Lan về là đã bao lần tôi lại thấy rưng rưng xúc động với lời nhạc êm ả, trữ tình đầy tình thương yêu trìu mến của Thầy Nhất Hạnh và nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ:

“Một bông hồng cho em
Một bông hồng cho anh
Và một bông hồng cho những ai
Cho những ai đang còn Mẹ
Đang còn Mẹ để lòng vui sướng hơn
Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi
Như đóa hoa không mặt trời
Như trẻ thơ không nụ cười

Ngỡ đời mình không lớn khôn thêm
Như bầu trời thiếu ánh sao đêm….

 Mẹ, Mẹ là giòng suối dịu hiền
Mẹ, Mẹ là bài hát thần tiên
Là bóng mát trên cao
Là mắt sáng trăng sao
Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối

Mẹ, Mẹ là lọn mía ngọt ngào
Mẹ, Mẹ là nải chuối buồng cau
Là tiếng dế đêm thâu
Là nắng ấm nương dâu
Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời ”

Khi nhận được đoá hoa hồng màu đỏ hay màu hồng cài trên ve áo bạn hãy vui sướng đi:

“Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh
Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó em
Thì xin anh, thì xin em
Hãy cùng tôi vui sướng đi.”

Hình như khi còn trẻ, chúng ta không biết hay chưa biết thương yêu cha mẹ vì chúng ta còn bận lo những chuyện khác mà ta cho rằng đó là quan trọng đối với chúng ta hơn như học hành, yêu đương, rong chơi với bè bạn, theo đuổi lý tưởng hay sự nghiệp v…v…

Bởi thế có đôi lúc ta đã:
“Có đôi lúc ta quên nhìn trán Mẹ
Còn bao nhớ thương dù ta lớn khôn rồi

Có đôi lúc ta quên thời gian qua
Đường ta càng xa, vòng tay Mẹ ngắn lại”

Chúng ta vẫn nghĩ là tình yêu của cha mẹ đối với con cái là một điều tự nhiên và đó là bổn phận và trách nhiệm của mẹ cha. Cha mẹ nếu thương con thì phải thỏa mãn những đòi hỏi, mong muốn của con cái. Nếu không làm đúng theo ý muốn của con cái thì sẽ bị con cái phiền trách và đổ tội là chẳng có thương con. Chúng ta chỉ nghĩ đến cái lợi cho mình mà không quan tâm đến sự khó khăn hay nỗi khổ tâm của cha mẹ nếu họ không đáp ứng nhu cầu của con cái. Phải đợi đến khi chúng ta làm cha làm mẹ rồi chúng ta mới biết thương cha mẹ hơn một chút như người xưa thường nói: “Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ.”

Tôi đã nhiều lần sám hối vì:

Tôi lại nhớ quãng đời thời non trẻ
Những ngày xưa khi còn mẹ còn cha
Đã bao lần phạm lỗi với mẹ già
Khi không được những gì mình ước muốn
Tôi nào biết đã gây bao phiền muộn
Làm mẹ tôi nước mắt phải tuôn rơi
Phải bao đêm mất ngủ nghẹn ngào lời
Khi con trẻ không nghe lời dạy bảo (Thơ SL)

Và lại càng đau đớn hơn nữa khi:

“Nay mất mẹ, bây giờ tôi mới hiểu
Thế nào là tình mẫu tử thiêng liêng
Ngôn từ nào định nghĩa chữ Mẹ hiền:
Là Đức Mẹ, là Quan Âm, thị hiện” (Thơ SL)

   Người viết thỉnh thoảng vào nghe pháp thoại của  Thầy Thích  Pháp Hòa  ở Canada và Thầy Thích Tánh Tuệ ở Mỹ.

 Nhân mùa Vu Lan mời Bạn cùng tôi nghe pháp thoại  Thầy Pháp Hòa ở Canada  qua Youtube dưới đây:

Làm gì cho cha mẹ mùa Vu Lan Báo Hiếu  Thầy Pháp Hòa

https://www.youtube.com/embed/8mJED3rBiDk?feature=oembed

Và 

Pháp Thoại Vu Lan , Như Nhiên Thích Tánh Tuệ 08/25

https://www.youtube.com/embed/zaJpkfAKpSk?feature=oembed

Mời đọc

Mauhoahongcaiao 2.jpg

Màu Hoa Hồng Cài  Áo

Viết tặng những người con trong Ngày Lễ Vu Lan

                                   SL

Trên áo anh cài hoa hồng màu đỏ

Mừng cho anh còn có Mẹ trên đời

Để nụ cười còn nở ở trên môi

Để được thấy đời anh còn có phúc

Mẹ già như cành khô, cây gỗ mục.

Những khi trời gió bão hoặc mưa to

Là lúc anh sợ hãi lẫn âu lo

Cây đổ gãy! Thế là con mất Mẹ

Anh sẽ thấy nếu đời anh mất Mẹ

Là anh buồn đau khổ biết dường nào

Như đêm đen thiếu vắng ánh trăng sao!

Như buổi sáng thiếu mây hồng giọt nắng

Anh sẽ nhận cánh hoa hồng màu trắng

Cài áo anh vào buổi Lễ Vu Lan

Nghe lời kinh mà nước mắt chực tràn

Anh thương mẹ, công ơn người cao rộng

Mẹ chín tháng cưu mang mầm nụ sống

Mẹ đớn đau khi nở nhụy khai hoa

Mẹ nhọc nhằn, dù mẹ trẻ hay già

Con khôn lớn cũng nhờ giòng sữa Mẹ

Mẹ lo lắng chăm nuôi đàn con trẻ

Lúc ấu thơ cho đến tuổi trưởng thành

Lúc khổ nghèo hay thành đạt công danh

Thương con cháu, không tính toan vụ lợi

Rằm Tháng Bảy, mùa Vu Lan  đã tới

Chúc mẹ già vẫn nở nụ cười tươi

Chúc người con, lòng sung sướng vui cười

Cài ve áo, chiếc hoa hồng màu đỏ

Ôi! Buồn lắm!  Hoa hồng màu trắng đó!

Trên áo tôi! Tôi mất Mẹ lẫn Cha

Mùa Vu Lan khi nghe đến lời ca

Bông hồng cài áo! Lệ nhòa đôi mắt!

Sương Lam

(trích trong Tuyển Tập Góp Nhặt Hương Sen)

 Mời xem

Youtube Màu Hoa Hồng Cài Áo- Thơ Sương Lam -Ảnh Thơ Trinh Huỳnh- Ca sĩ Tâm Hảo trình bày

https://www.youtube.com/embed/Vnj-rtDp9jY?feature=oembed

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

 Sương Lam

    (Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN 777-ORTB 1208-9-2-2025 )

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Lễ Vu Lan – Mùa hiếu hạnh và tri ân

Lễ Vu Lan, diễn ra vào rằm tháng Bảy âm lịch, từ lâu đã trở thành một trong những ngày lễ quan trọng và thiêng liêng trong đời sống tâm linh của người Việt Nam. Đây không chỉ là ngày lễ lớn của Phật giáo mà còn là dịp để mọi người con thể hiện lòng hiếu thảo, tưởng nhớ công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ, tri ân ông bà tổ tiên. Đạo lý “uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây” đã gắn bó với dân tộc qua bao đời, và lễ Vu Lan chính là dịp cụ thể hóa truyền thống cao quý đó.

Nguồn gốc của lễ Vu Lan bắt nguồn từ câu chuyện cảm động về Bồ Tát Mục Kiền Liên. Dù sở hữu thần thông quảng đại, ông vẫn bất lực trước cảnh khổ của mẹ mình nơi địa ngục. Khi ấy, Đức Phật dạy rằng chỉ có sức mạnh cộng đồng – sức mạnh của chư Tăng trong ngày rằm tháng Bảy – mới có thể cứu vớt mẹ ông. Từ đó, lễ Vu Lan trở thành ngày báo hiếu, nhắc nhở con người ở mọi thời đại rằng hiếu hạnh chính là nền tảng của đạo làm người.

Trong ngày Vu Lan, người ta thường đến chùa tụng kinh, cầu siêu cho cha mẹ và tổ tiên. Nghi thức cài bông hồng trên áo đã trở thành biểu tượng đẹp: bông hồng đỏ cho những ai còn cha mẹ, bông hồng trắng cho những ai cha mẹ đã khuất. Hình ảnh ấy không chỉ gây xúc động mà còn đánh thức trong mỗi người niềm biết ơn và sự trân trọng đối với tình mẫu tử, phụ tử thiêng liêng. Ngoài ra, nhiều gia đình chuẩn bị mâm cơm chay, làm việc thiện và hồi hướng công đức cho cha mẹ, ông bà. Những việc làm tuy giản dị nhưng chất chứa tình thương, lòng hiếu kính.

Vu Lan trong so sánh với các nền văn hóa Á Đông

Điều đặc biệt là tinh thần báo hiếu của Vu Lan không chỉ giới hạn trong văn hóa Việt Nam, mà còn hiện diện trong nhiều nền văn hóa Á Đông khác, dưới những hình thức riêng biệt:

  • Lễ Obon ở Nhật Bản: Cũng diễn ra vào tháng Bảy (theo lịch âm hoặc dương tùy vùng), Obon là dịp để người Nhật tưởng nhớ tổ tiên. Họ dọn dẹp mộ phần, thắp đèn lồng để dẫn linh hồn tổ tiên về thăm gia đình. Các điệu múa Bon Odori truyền thống cũng là cách để cộng đồng gắn kết, chia sẻ niềm tri ân.
  • Tết Trung Nguyên ở Trung Hoa: Diễn ra cùng thời điểm với Vu Lan, Trung Nguyên được xem là ngày “xá tội vong nhân”. Người Hoa cúng tế để cầu siêu cho những linh hồn cô đơn, đồng thời cũng là dịp tưởng nhớ tổ tiên. Tín ngưỡng này nhấn mạnh đến tinh thần từ bi, cứu độ những vong linh không nơi nương tựa.
  • Chuseok ở Hàn Quốc: Tuy không hoàn toàn giống Vu Lan, nhưng Chuseok (lễ hội mùa thu, rằm tháng Tám) cũng mang đậm tinh thần tri ân tổ tiên. Người Hàn thường về quê quây quần bên gia đình, dâng cúng tổ tiên và tỏ lòng biết ơn.

Những nét tương đồng này cho thấy, trong văn hóa Á Đông, tình cảm gia đình và lòng hiếu thảo luôn được coi trọng. Tuy mỗi quốc gia có nghi thức và phong tục riêng, nhưng tất cả đều chung một điểm: hướng con người về cội nguồn, nuôi dưỡng lòng biết ơn và tình đoàn kết gia đình.

Giá trị của Vu Lan trong đời sống hiện đại

Ngày nay, trong guồng quay hối hả của cuộc sống, lễ Vu Lan mang giá trị như một hồi chuông nhắc nhở. Nó giúp con người dừng lại, nghĩ về mái nhà, dành thời gian cho cha mẹ, ông bà. Vu Lan không chỉ dừng lại ở nghi thức cúng lễ, mà còn khuyến khích con cháu thể hiện hiếu hạnh bằng hành động thiết thực: một lời thăm hỏi, một vòng tay ấm áp, hay đơn giản là dành thời gian ở bên cha mẹ khi họ còn sống.

Lễ Vu Lan, vì thế, không chỉ là ngày lễ Phật giáo mà còn là một phần của di sản tinh thần dân tộc. Nó nuôi dưỡng lòng nhân ái, khơi gợi sự gắn bó giữa các thế hệ, và giữ cho sợi dây truyền thống gia đình luôn bền chặt. Mỗi mùa Vu Lan đi qua, chúng ta lại thêm một lần được nhắc nhở rằng: công cha nghĩa mẹ như trời biển, và hiếu hạnh chính là con đường trở về với nhân bản, nhân văn.

Sưu tầm online




ÂM NHẠC – Kỷ Niệm Buồn – TRẦN ĐẠI BẢN




Ca Khúc “CÁNH NHẠN VỀ ĐÂU” – NHẠC TRẦN CHƯƠNG LƯƠNG – Thơ: Phương Hoa – Ca sĩ: Kana Ngọc Thúy – Hòa Âm: Hoàng Đệ Production

Bai Thơ Lyrics:

CÁNH NHẠN VỀ ĐÂU

(Viết tặng bạn hiền, nữ dịch giả T. Lan)

*

Trăng khuya Tháng Bẩy bơ phờ

Nhớ người phương ấy lòng ngơ ngẩn sầu

Ngân Hà Ô Thước giờ đâu

Gió hiu hắt rải hư hao vào rèm

*

Vườn thanh vò võ mình em

Sao anh đành để nỗi niềm riêng ai

Những mong năm tháng còn dài

Hẹn ngày tái ngộ trúc mai tỏ tường

*

Chừ răng chia cách đôi đường

Cả câu vĩnh biệt đoạn trường khôn trao

Biết khi mô thấy lại nhau

Em không đành hẹn kiếp sau hỡi người!

*

Lòng đau biếng nói thôi cười

Gửi bao tâm sự vời vời theo trăng

Kìa kia cánh nhạn băn khoăn

Quẩn quanh thơ thẩn cung Hằng đợi ai?

*

Gió mơn hôn tiếng thở dài

Giật mình ngỡ gót chân ngoài song thưa

Nghìn trùng phương hướng nắng mưa

Lật bài thơ cũ hương thừa còn vương.

Phương Hoa – July 22, 2024:




ÂM NHẠC: Ca Khúc Wine Flagon Song (Hồ Trường) – Nguyễn Bá Trác – Vương Thanh Chuyển Dịch Sang Anh Ngữ và Thực Hiện.




CA KHÚC: SÀI GÒN NỬA TRĂM NĂM – Nhạc: Lê Hữu Nghĩa – Ca sĩ: Kim Chi




CA KHÚC LỜI TỎ TÌNH MÙA HẠ – LÊ TUẤN




YÊN SƠN – GIỚI THIỆU TRANG VĂN HỌC THƠ NHẠC YÊN SƠN (VietLife TV, June 06th. 2025)




TRANG THƠ NHẠC LÊ TUẤN

Trên Đỉnh Mây Bay

Là bài thơ tự do tôi viết để thực hiện tình khúc Trên Đỉnh Mây Bay 

theo giai điệu dân ca Quan Họ Bắc Ninh kết hợp với Ca Trù.

Giọng ca thánh thót, êm dịu hòa cùng âm thanh Stero, hình ảnh sống động, 

tất cả đã tạo thánh một tác phẩm nghệ thuật độc đáo.

Xin mời thưởng thức.

Lê Tuấn

Trên Đỉnh Mây Bay

Mênh mông mênh mông nhạt nhòa mưa thu

Vi vu, vi vu, gió thổi sương mù

Nỗi nhớ hiện về thương kẻ si tình

Lối vắng thầm thì nhớ người trong mộng.

Trên đỉnh núi cao mây trời lồng lộng

Xuống tìm thung lũng thảm cỏ hoa vàng

Hồn anh lang thang

Vào thăm nhà cỏ, nhớ em tình muộn

Ta hỏi thăm một câu

Tình từ đâu che giấu.

Khi nào hết vấn vương?

Cao tận mây trời phiêu bạc chim bay

Chốn trần gian hão huyền như cõi mộng

Tình ở nơi đâu, nơi đâu

Đi đâu . . . về đâu?


Gãy cánh chim bằng giữa trời lồng lộng

Chạm mối tình si, người ôm trọn nỗi sầu

Một thời dấu yêu vét cạn dòng sông sâu.

Ta hỏi em một câu

Bao giờ ta hết tơ vương?

Tình tan theo lẽ vô thường?

Tế Luân

05-25-25

Mênh Mông Sương Khói

Mênh mông sương khói nhẹ bay

Em xòe tay bắt chùm mây sương mù

Tưởng rằng nắm cả thiên thu

Nào ngờ một nhúm phù du hão huyền.

Một làn khói chợt thôi miên

Vào thăm ký ức lụy phiền trăm năm

Lụa vàng óng ánh tơ tằm

Khoác lên tấm áo hương trầm vấn vương.

Đêm trăng huyền ảo mù sương

Ngày mai tiếp bước bụi đường phong vân

Buồn thương nỗi nhớ xa gần

Để cho lệ ấy tần ngần vết đau.

Người đi tình vội theo sau

Phố xưa trời rộng đổi màu hoàng hôn

Hoa sen chớm nở bên cồn

Sương khuya thấm ướt cõi hồn thi nhân.

Hoa vàng sương khói phù vân

Mây bay phủ bóng đường trần tha phương

Lang thang khắp nẻo đoạn trường

Đời trôi ngày tháng vô thường mai sau

Tế Luân

====

Nỗi Buồn Volume 1&2 – Thơ Louis Tuấn Lê – Hòa Âm AI

Nỗi Buồn

Có nỗi buồn bay chạm nhánh cây

Chiều nghiêng thấp thoáng tím chân mây

Men theo kỷ niệm ngày tháng cũ

Nghe gió vui đùa ngọn cỏ may.

Hoa lá xanh mùa đã hóa thân

Như còn tiếp nối tuổi thanh xuân

Sao nghe nức nở hồn viên mãn

Nối nhịp cầu đưa tình đến gần.

Tiếng nhịp đêm thâu khóc tiếng đời

Nhấn chìm mộng ước lòng chơi vơi

Đèn đêm vụt tắt trong đêm tối

Để mất tương lai mất nụ cười.

Cuộc sống còn vương bao khốn khó

Bàn tay giữ lấy những đường tơ

Đông về áo mỏng che đêm lạnh

Lạnh cóng tay buồn viết ý thơ.

Tế Luân




Tiếng Hát Ngọc Huyền Mtl: Ca Khúc Lettre à Elise (Cho Tình Yêu). 2) Toi Jamais – (Anh Thì Không).

**




Ca Khúc NHỚ SÀI GÒN – Thơ Tuyết Vân – Music Created By Phương Hoa – Trình Bày: SunoSinger




CA KHÚC MỚI: MỘNG TƯỞNG và NIỀM QUÊ. Thơ: Phạm Phan Lang – Nhạc: Trần Đại Bản và Mộc Thiêng. Ca sĩ: Anka Ngọc Thúy & Đông Nguyễn.

==




Nỗi Buồn – Ca Khúc Mới Thơ Tế Luân – Hòa Âm AI




CA KHÚC MỚI – ẢO MỘNG – THƠ MINH THÚY THÀNH NỘI – NHẠC THÁI PHẠM – CA SĨ THANH HOÀI – Kana Ngọc Thúy




CA KHÚC “Quasimodo” – Thơ Thi Sĩ Trụ Vũ, Trần Đại Bản Phổ Nhạc; Ca sĩ Duyên Quỳnh. 




VTLV CHÀO MỪNG Văn Thi Nhạc Sĩ VĂN DUY TÙNG.

This image has an empty alt attribute; its file name is Van-Duy-Tung-1.jpg

TỪ VĂN DUY TÙNG: CA KHÚC MỚITÌNH QUÊ HƯƠNG

Kính thưa quý Văn – Thi – Nhạc sĩ Hội Văn Thơ Lạc Việt,Xin cảm ơn đến quý vị đã chào đón tôi gia nhập Văn Bút Lạc Việt qua những lời thơ, lời văn rất hay và ý nghĩa. Đặc biệt xin cảm ơn Chủ Tịch Lê Văn Hải với lời chào đón ân tình, cùng quý Chị Phương Hoa và Thái Nữ Lan đã giới thiệu và dẫn đưa! Vâng, trước lạ sau quen, xin cho tôi được là thành viên cùng với với quý vị trong gia đình văn thơ với cái tên Lạc Việt mà tôi tôi rất yêu thích. 
Năm tới là điểm mốc đúng 50 năm tưởng nhớ/ kỷ niệm ngày chúng ta viễn xứ/ tha phương 1975 – 2025. Xin chia sẻ đến C.T. Lê Văn Hải và quý hội viên bài hát TÌNH QUÊ HƯƠNG tôi vừa sáng tác vì quá nhớ Quê hương. Bài hát chưa kịp làm và đưa lên YouTube. 
Xin mở MP3 (Đính kèm bên dưới) và mời nghe như là chú rể “khăn đóng áo dài ra mắt” gia đình Lạc Việt.
Xin cảm ơn và rất trân trọng,

Văn Duy Tùng

https://mail.google.com/mail/u/1?ui=2&ik=753d559398&attid=0.1&permmsgid=msg-f:1818260253906721908&th=193bc2113f525c74&view=att&disp=safe&realattid=f_m4lng6ck2&zw

*****

CHÀO MỪNG THI NHẠC SĨ VĂN DUY TÙNG

*

VĂN THƠ LẠC VIỆT đón mừng

Chàng VĂN nhạc sĩ DUY TÙNG nhập gia

Hôm nay sinh hoạt một nhà

“Hoa Vàng Thung Lũng” hoan ca tưng bừng

Chung tay hiệp với cộng đồng

Hải Ngoại con cháu Lạc Hồng đổi trao

Tình yêu tổ quốc đồng bào

Văn Hóa, Việt Ngữ cùng nhau bảo tồn.

*

Phương Hoa – VTLV DEC 10, 2024

Văn Duy Tùng:

-Sinh trưởng tại Huế
-Hiện định cư tại vùng Hoa Thịnh Đốn (Washington D.C.) Hoa Kỳ
-Viết Văn từ lúc tuổi còn trẻ
-Theo ngành âm nhạc từ Việt Nam và tiếp tục khi sang Hoa Kỳ
-Giảng dạy Âm Nhạc tại Hà Nội & Huế từ năm 2007-2018
-Chủ Tịch Hội Nhạc Sĩ Công Giáo Việt Nam Hải Ngoại từ năm 2013 – Hiện tại
-Music Director & Conductor LA Religious Education Congress at Anaheim convention Center,
California
-Music Director & Conductor Ban Hợp Xướng Journey of Grace
-Ca Trưởng Ca Đoàn Phanxicô, Ca Đoàn Thánh Linh và Ca Đoàn JP II
Văn Học:

  • Sách đầu tay: Trong Sân Giáo Đường – Phát hành năm 2023
  • Sách sắp phát hành: Lòng Người Lòng Trời
  • Cộng tác và đóng góp bài vở cho các báo Người Việt, Trẻ, Đời Nay, Cỏ Thơm, Thương
    Mãi Miền Đông, Kỷ Nguyên Mới, Hoa Thịnh Đốn, Thời Mới Phụ Nữ Mới,…
  • Cộng tác và đóng góp bài vở cho các trang web: Vietcatholic.net, Conggiaovietnam.net,
    Thanhlinh.net,…
    Các Bài Viết:
  • Tác Phẩm, Tác Giả và Người Dịch Thơ
  • Tiền Và Người
  • Lời Tạ Ơn
  • Mẹ Gánh Mặt Trời
  • Mẹ Tôi
  • Lữ Khách Bình An
  • Vinh Ca
  • You Raise Me Up – Ngài Nâng Tôi Lên
  • Lội Ngược Dòng, Níu Lấy Bản Sắc
  • Tôi Làm Diễn Giả
  • Lòng Trời
  • Hải Tặc Thái Lan
  • Tản Mạn Đầu Năm
  • Giao Cảm
  • Chiều
  • Lời Xin Lỗi Không Bao Giờ Muộn
    Âm Nhạc:
  • Sáng tác trên 600 bài Thánh Ca
  • 300 bài về Quê Hương, Hiếu Ca và Tình Yêu
    Phát hành Sách Nhạc:
  • Tuyển Tập Thánh Ca: Muôn Đời Tạ Ơn
  • Tuyển Tập Thánh Ca: Lời Kinh Nguyện
  • Tuyển Tập Hiếu Ca: Mẹ Và Lời Ru
  • Tuyển Tập Tình Ca: Quê Hương & Tình Yêu
    Phát hành CD Nhạc Thánh Ca:
  • CD Con Sẽ Trở Về
  • CD Muôn Đời Tạ Ơn
  • CD Tung Hô Dang Ngài
  • CD Magnificat
  • CD Lời Kinh Nguyện
  • CD Hãy Ca Ngợi Chúa
    Phát hành CD Nhạc Đời & Hiếu Ca:
  • Tình Quê Hương
  • Xa Cách
  • Tình Phôi Pha
  • Mẹ Và Lời Ru
    Phát hành DVD Dàn Nhạc Giao Hưởng:
  • Đến Với Lòng Thương Xót Chúa – Nhạc Trưởng Văn Duy Tùng

Mẹ Gánh Mặt Trời – Văn Duy Tùng

Bạn mến,
Tôi tình cờ đọc được bài thơ đăng trên mạng, bài thơ nói về người mẹ như hằng trăm các bài thơ khác. Thường tôi đọc vài câu đầu, nếu thấy hay thì sẽ tiếp tục đọc hết bài.
Quả thật, đây là bài thơ chỉ với mấy câu đầu thôi đã làm tôi chú ý và thôi thúc đọc tiếp:
“Đêm đang dần buông xuống
Đường về nhà còn xa
Bóng mẹ in chiều tà
Nhọc nhằn quang gánh nặng
Hối hả và lo lắng…”
Lo lắng gì đây? Và thế rồi tôi đọc tiếp đến câu cuối cùng. Điều tôi muốn nói đó là tên của tác giả của bài thơ, và đây là câu chuyện bắt đầu.
Tôi thật ngỡ ngàng vì tác giả của bài thơ này không ai xa lạ mà chính là người em của tôi: Văn Nhân Chí.
Chí là con của ông chú tôi và gọi tôi bằng anh con ông bác. Anh em chúng tôi cùng trang lứa khi ở VN, đi vượt biên cùng thời và cùng ở chung trong các trại tỵ nạn Hồng Kông rồi định cư cùng chung tiểu bang. Thế rồi cuộc sống sau khi đến Mỹ đã đưa đẩy anh em chúng tôi mỗi người một phương hướng. Tính ra cũng đã trên 35 năm rồi.
Thưa bạn,
Thế hệ của chúng tôi là thế hệ vừa bước qua trung học ngay sau những năm 1975, và giờ đây mới bắt đầu nhận diện những gian nan, bấp bênh của số phận trong bối cảnh của đất nước vừa đổi ngôi. Tương lai là những đám mây đen vần vũ trên cuộc đời tuổi trẻ của chúng tôi.
Dù cuộc chiến đã chấm dứt, nhưng sao người dân lại bị rơi vào tình thế cực kỳ khốn đốn và bi đát hơn bao giờ hết? Tương lai của chúng tôi trước mặt lại càng mù mịt, tối tăm…
Cùng với nhiều anh em họ Văn, Chí được gửi học tại chùa Hải Vân Sơn ở thành phố Đà Nẵng, và xuống tóc từ khi còn nhỏ, bởi người trụ trì ngôi chùa này không ai khác hơn là chú của chúng tôi, là em ruột ba của Chí, đó là Hòa Thượng Thích Trí Việt. (Chú tôi có nhiều công lao lớn cho Giáo Hội Phật Giáo, nhất là tại Đà Nẵng và đã để lại nhiều chùa chiền nơi này) 

Lúc bấy giờ, chú tôi có nhiều thuận lợi và địa vị ở thị xã Đà Nẵng lắm, nên con cháu dòng họ Văn chúng tôi được hưởng những “công đức” của chú. Nghĩa là được vào ở trong chùa, được chu cấp cho ăn học và đài thọ học phí từ các trường tư thục đến công lập, từ trung học đến hết đại học.
Là một chú tiểu, Chí tu học tại chùa và đi học tại trường công lập.

Và đây là câu chuyển đổi đời của chúng tôi.

Cũng như bao gia đình, bao thanh niên tuổi trẻ, bao học sinh, sinh viên với những tương lai sáng lạng đang chờ đón, thế rồi ngày 30 tháng 04 năm 1975 ập đến, và cái gì đến thì phải đến.
Ba của Chí phải đi cải tạo và bị tịch thu tài sản. Gia đình bị bắt buộc rời thị xã Đà Nẵng. Thím tôi, tức là mẹ của Chí giờ đây phải chạm trán với bao cơ cực và đói khổ. Thay vì đi kinh tế mới, Thím dẫn đàn con chọn hướng trở về nguyên quán thôn quê xứ Huế.

Với thân phận phụ nữ chân yếu tay mềm, nhìn đàn con thơ dại, Thím, giờ đây phải đối diện thực tế cuộc sống trước mặt – thay chồng gánh vác gia đình. Đất nước trong thời điểm này, nơi đâu cũng là kinh tế hợp tác xã nông nghiệp, nên cái đói ám ảnh hàng ngày.

Ngày ngày, thím tất tả sớm hôm từ buôn thúng bán bưng đến chân lấm tay bùn để nuôi đàn con thơ dại, trong khi Chí là người con lớn nhưng không thể giúp gì được vì đã xuống tóc!
Xót xa cho mẹ của mình giờ đây quá vất vả và thương đàn em thơ dại, Chí tự hỏi chính mình: “Tôi phải làm gì để cứu gia đình trong hoàn cảnh này?” Câu trả lời vẫn là tiếng nói vang vọng âm thầm từ trong sâu thẳm của tâm hồn.

Chí đã phấn đấu tư tưởng và ý thức bổn phận của một chú tiểu, và vì có lẽ còn non trẻ quá nên Chí chưa dứt hết “nợ đời” để an nhiên tự tại mà tu học. Đó là tình cảm của gia đình, thứ tình cảm thiêng liêng khó có ai có thể an nhiên ngủ yên khi người thân cha mẹ anh em đang rơi vào một nghịch cảnh hết sức bi đát mà không lường trước được.
Nhưng, vẫn là sự dằn vặt nội tâm của Chí giữa hai quyết định:
–          Tiếp tục lý tưởng xuất gia tu học
Hay
–          Hoàn tục để cứu gia đình?
Hai suy nghĩ và trạng thái đó đã giằng co nội tâm ngày đêm mà Chí không biết phải đối diện thế nào. Cuối cùng, Chí bất đắc dĩ lựa chọn cách riêng của mình.
Dù đang phải theo đúng quy tắc tu học ở nhà chùa, nhưng thấy mẹ và em mình quá khổ từng ngày, trong khi ba thì mòn mỏi trong trại cải tạo. Chí đã hành động theo bản năng sinh tồn của một con người để cứu gia đình kịp thời. Và cuối cùng, Chí cũng phải đứng lên và bước đi bằng chính đôi chân của mình.
Chí đã phá lệ, bắt đầu đóng một vai diễn cho một kịch bản đời mình trong lúc này, mà chính Chí cũng là đạo diễn và cũng là người soạn cho kịch bản đó. Vai diễn đó chỉ với mục đích duy nhất là làm sao mình có tiền để giúp mẹ nuôi đàn em.
Có những đêm, Chí đã âm thầm rời chùa trong khuya vắng, cởi áo nâu song rồi cải trang khoác lên bộ áo quần với cái mũ che đầu để sáng hôm sau giả làm người thường đi theo một người quen làm nghề buôn gạo từ Điện Bàn ra Huế. Chí đã lao đầu vào chốn thương trường, đối diện với bao bất trắc và lừa gạt hầu mong kiếm vài cân gạo cho mẹ ở quê nhà.
Sau một ngày vất vả lặn lội đó đây trên các nẻo đường. Đêm đếm, Chí lặng lẽ trở về chùa với một tâm trạng đầy ngổn ngang!  Và…… cuộc đời vẫn cứ lặng lẽ trôi!
Vai diễn của Chí vẫn tiếp tục bởi đâu phải một ngày hay một tháng mà có thể thay đổi được cuộc sống gia đình bằng đôi tay thư sinh của Chí, dù đôi tay ấy giờ đây đã chai sạn, mặt mày cũng đã rắn chắc vì sương gió và mưa nắng cuộc đời.
Thật oái oăm để Chí phải thụ diễn cho trọn vở kịch: những lần nhảy tàu lửa trốn tránh công an, những lần phải ra mặt anh chị để nói lời đạo lý, lý lẽ lấy lại công bằng vì bị con buông lừa gạt, rồi những đường đi nước bước, những thứ ngôn ngữ của mua bán, của chợ búa… vì nếu không thì sẽ bị đời ăn hiếp và biết bao giờ mẹ mới có tiền đong gạo nuôi em.
Có biết bao phận người bị xô ngã sau 1975 dù đã cố đứng dậy, huống chi một thư sinh như Chí và dù đã cố gắng! Nhưng, liệu có thay đổi được cuộc sống gia đình và một mình Chí có thể cho đàn em được no mỗi ngày? Cũng là một câu hỏi, và Chí cũng đang tự tìm câu trả lời. Vâng, câu trả lời là…. tất cả là vô vọng!
Bạn mến,
Dù bóng tối cả hàng ngàn năm, cũng có thể bị xua tan bởi một ngọn nến nhỏ. Cuộc đời chúng ta cũng thế. Khi cảm thấy bế tắc trong cuộc sống, chẳng khác nào ta đang mắc kẹt trong một hang tối, chẳng lẽ ta không cất lên một tiếng kêu cứu? Cũng như thể nếu khi vấp ngã giữa đường, thay vì nằm đó mà than khóc rên rỉ, thì ta phải ra sức để đứng dậy, đứng không được thì lết hay bò để tự cứu chính mình, phải không?
 Một câu nói mà có lẽ ai cũng đã đọc qua và lấy làm tâm đắc – cho đó như là một câu châm ngôn nằm lòng trong đời sống, là: “Hãy thắp lên một que diêm, còn hơn ngồi đó nguyền rủa bóng tối”.
Và đây là câu chuyện tiếp theo:
Trong thời điểm này đang có “phong trào” trốn ra nước ngoài bằng đường biển và đường bộ. Tại Đà Nẵng đã có nhiều người, nhiều gia đình vượt biển tìm tự do. Có người đi lọt, cũng lắm kẻ bị bắt hay mất tích trên biển cả, trong các hoang đảo, hay làm mồi cho cá mập.
Đây là con đường duy nhất để giải thoát đói khổ và thay đổi cuộc sống, dù có phải chết và dù có gặp thế nào đi nữa cũng đành chấp nhận. Chí đã xác định như thế nhưng, lấy tiền lấy vàng đâu ra để được đi? Trong khi thân phận mình thì tả tơi hơn chiếc mền rách.
Sau hai lần bị từ chối vào Đại học vì lý lịch bản thân, Chí may mắn gặp người bạn móc nối vào một nhóm tổ chức vượt biên. Bị hụt hai chuyến và rồi thì chuyến thứ ba trót lọt, nhưng phải trả giá bằng một mạng người dưới lằn đạn oan nghiệt của công an bắn ra từ bờ khi ghe vừa rời bãi.
Gần hai tuần lênh đênh trên biển cả với sóng to gió lớn, những cơn bão như muốn đánh úp xé nát chiếc thuyền nan. Với bao gian khổ và đói khát… Cuối cùng chiếc thuyền mỏng manh như chiếc lá đó cũng tìm được bến bờ của tự do. Chí trở thành “Boat People” với nhãn hiệu “Người tỵ nạn Việt Nam”. Được Liên Hiệp Quốc khám bệnh, phân phát áo quần, mền chiếu và chỗ ở trong trại tỵ nạn tại Hồng Kông, và đợi ngày định cư quốc gia kế tiếp. 
Được định cư tại Hoa Kỳ và tiếp tục vừa tu học, vừa theo học Đại học ở đây. Nhưng lại một lần nữa, Chí cũng phải giả từ giấc mộng công danh khi mới bước vào năm thứ ba để dành toàn thời gian kiếm tiền vì kinh tế gia đình bên quê nhà đã đến lúc kiệt quệ. Sự hy sinh này cũng là định mệnh an bài cuộc đời sau này của Chí. Một hy sinh cao đẹp và ý nghĩa là quên đi chính bản thân để cho anh em mình vươn dậy.
Viết tới đây, tôi chợt nhớ những câu chuyện ý nghĩa trong nhân gian mà tôi thường hay đọc, hay đã nghe qua một vài lần của những bài hát có tựa đề Chị Tôi.  
Sau hơn 10 năm sống ở Hoa Kỳ, Chí nghĩ không thể cho anh em mình con cá mãi được, mà nên sắm cho họ cái cần câu. Thế rồi sau một thời gian dài bảo lãnh, tất cả anh em và cha mẹ cũng được định cư vĩnh viễn ở trên đất nước tự do và giàu có này.
–          Gần 40 năm ở Hoa Kỳ, điều gì thành công nhất của Chí?
Đây là câu mà tôi hỏi Chí khi hai anh em gặp lại cách đây không lâu.
Nhẹ nhàng và từ tốn, Chí trả lời:
–          Điều thành công nhất trong đời của em, có lẽ là em bảo lãnh được ba mẹ, bốn
            đứa em và gia đình anh lớn gồm sáu người qua Mỹ.

Câu trả lời của Chí thật khiêm tốn, vì nếu được hỏi cũng là câu hỏi này, thì có thể có mấy anh tỵ nạn ở Mỹ gọi là việt kiều sẽ là cơ hội để đem bằng cấp, trình độ, khả năng, thành công này, thành công nọ…. nổ long trời lở đất cho mà xem.

Câu trả lời này cũng cho tôi trân trọng người em của mình, dù trong hoàn cảnh và dẫu mình như thế nào cũng luôn khiêm tốn. Hơn nữa bất cứ một điều gì mình làm cho người thân của mình được vui và hạnh phúc, thì xem đó là việc làm ý nghĩa và thành công nhất trong đời của mình.

–          Chí còn làm việc hay đã về hưu?

–          Dạ, em về hưu được hai năm rồi sau gần 40 năm liên lỉ cặm cụi làm việc.

–          Dự định của Chí còn làm gì sau khi về hưu không?

–          Dạ, em sẽ về VN để trang trải nốt những ân tình còn lại khi còn có thể.
Các em của Chí với cuộc sống ở Mỹ giờ đã ổn định và yên bề gia thất. Riêng Chí vẫn âm thầm, đơn sơ và giản dị trong cách sống, cách mặc. Không bon chen, ganh đua giữa cuộc đời. Vẫn tự tại, vẫn gìn giữ lời ăn tiếng nói như trước đây khi còn ở trong chùa.
Sau bao năm vất vả, mẹ của Chí cũng qua đời. Thương mẹ, Chí làm thơ để tưởng nhớ về mẹ. Bài thơ đã làm rung động lòng tôi và cho tôi cảm hứng phổ thành ca khúc.
Tâm sự về bài thơ, Chí thổ lộ rằng: khi bước ra ngoài đời đi làm thì cũng do cái duyên đưa đẩy, và rồi cái duyên vợ chồng cũng đến.
Chí lập gia đình để có người cùng đồng hành, có thêm trợ lực và sớm hôm với mình trong cuộc sống. Nhưng cuộc duyên nào cũng có cái khó của nó mà mấy ai được êm đềm, trọn vẹn. Chính duyên tình này mà mẹ Chí phải lo lắng trong cay đắng, cam nhận và chịu đựng…
Chí hiểu rõ nỗi khổ tâm của mẹ mình và mong thời gian sẽ là câu trả lời cho tất cả. Thời gian sẽ là liều thuốc chữa lành và hàn gắng. Vì vậy nhân một lần tình cờ nhìn thấy bức hình chụp người mẹ đang tất tả, vai nặng quang gánh với bóng mặt trời vô tình đè lên một bên của chiếc thúng. Chí hình dung liên tưởng nhớ về mẹ của mình với nỗi gian truân ngàn cân gánh chịu vì con. Bài thơ ra đời từ cảm nhận đó.
Bạn mến,
Mẹ của Chí, mẹ của bạn hay mẹ của tôi, đó là người Mẹ Việt Nam – cùng chung nỗi thống khổ theo vận nước. Mẹ đã đi qua những làn lửa đạn, của đói khổ và vất vả để che chở và nuối nấng cho ta thành người.
Biết lấy gì cân xứng đền đáp công ơn trời biển Mẹ nuôi con?
Mẹ cho con vào đời, nuôi nấng, bú mớm dòng sữa của chính mẹ. Mẹ dẫn dắt để con khỏi bị té ngã khi còn bé, và chỉ hướng cho con trên mọi nẻo đường đời khi lớn lên, Mẹ dạy con biết thế nào là phải, trái trong cuộc sống, biết đạo lý làm người, biết kính trên nhường dưới. Rèn luyện cho con nhân cách sống của một con người để đối xử lễ phép với người trên, hài hòa với bằng hữu, nhỏ nhẹ với kẻ dưới, biết nhẫn nhịn và vị tha với những trái ý trong đời sống. Mẹ dạy con biết thương và quan tâm người đói khổ, biết san sẻ tình người, “Một miếng khi đói, bằng một gói khi no”. Mẹ dạy cho con biết dũng cảm, biết hy sinh, có trách nhiệm và bổn phận khi lớn lên, biết thương nòi giống, biết nhận diện máu đỏ da vàng, biết đoàn kết và bảo vệ, biết thương yêu và nâng đỡ anh em với nhau vì “Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ”. Biết công ơn người giúp mình, biết trung với hiếu, đạo với đời…
Chỉ có Mẹ, vâng chỉ có ánh mắt của Mẹ mà thôi!
Có phải Thượng Đế tạo nên đôi mắt của Mẹ chỉ để dõi theo cuộc đời của con?
Dõi theo từ khi con còn bé và mãi mãi suốt trong cuộc đời. Dõi theo con để biết con có được khỏe mạnh, an lành, sung sướng, dõi theo xem con có vui vẻ, hạnh phúc, thành công… và duy nhất chỉ có ánh mắt của Mẹ dõi theo con cùng với nước mắt âm thầm nếu con đau khổ, thất bại…
Dù đời có phản bội, hất hủi bỏ rơi, dù ai đó có bội bạc chia phôi khi ta thất cơ lỡ vận, bệnh hoạn, thất bại…, thì duy chỉ có Mẹ vẫn luôn bên cạnh con để an ủi và vỗ về.
Mẹ luôn là vậy đó. Là người rất cao cả trong những điều rất giản dị, bình thường!
Không những bạn hay tôi, mà mọi con người trên quả địa cầu này tính luôn cả Chúa lẫn Phật cũng phải có Mẹ. Vì Mẹ cho ta sự sống, cho ta sự khôn ngoan, sự ấm áp, dịu dàng, ngọt ngào, an ủi và vỗ về, nhất là một tình yêu thật sự mà không cần đền đáp, trong khi đời thì luôn tính toán, lừa lọc, nhạt nhẽo, hời hợt và giả tạo.
Mỗi năm vào trung tuần của tháng Năm, nước Mỹ dành một ngày thật đặc biệt để tôn vinh người Mẹ. Ôi thật cao đẹp và ý nghĩa vô cùng!
Riêng tôi cũng dành một khoảng thời gian thiêng liêng để nghĩ về mẹ của mình và cầu nguyện cho người trong ngày lễ Mother’s Day hôm nay. Và đặt biệt tôi muốn chia sẻ đến bạn bài hát hiếu ca, mà lời là bài thơ của Văn Nhân Chí – người em của tôi đã đề cập trong bài viết này. Tựa đề bài hát là:
MẸ GÁNH MẶT TRỜI
Thơ: Văn Nhân Chí
Nhạc: Văn Duy Tùng
Trình bày: Ca sĩ Tuyết Mai
Đặc biệt phần diễn ảnh rất ý nghĩa và nghệ thuật do nghệ sĩ Trúc Tiên từ Paris thực hiện.
Xin bạn mở Youtube sau đây để nghe bài hát: https://youtu.be/L0cLb1oJ-tw
Và đây là bản karaoke: https://youtu.be/-YKbJ2GKHDA

Trân trọng,
Văn Duy Tùng

NHẠC VĂN DUY TÙNG:




CA KHÚC Khúc Tình Lơi – THƠ:  PhamPhanLang – Nhạc:  Mai Hoài Thu – Ca sĩ:  Vân Khánh

Ca khúc:  Khúc Tình Lơi

Khúc Tình Lơi

Lá rơi rơi mãi ở lưng đồi

Chao xuống hồn nghiêng tim lẻ loi

Ôi Thu diễm tuyệt Thu say đắm

Ngây ngất môi buồn mộng chơi vơi

*

Một áng mây chiều trôi lờ lững

Xin hãy đưa ta đến góc Trời

Nơi ấy Thu vàng Thu rực rỡ

Có người mắt nhắm chốn xa xôi

*

Ơ kìa một cánh chim đơn lẻ

Chao xuống bên đời mắt chơi vơi

Thu mộng sắc màu Thu bảng lảng

Có người ngồi nắn khúc tình lơi…

phamphanlang

28/10/2019