BẢO TRÂM – Tình Mẹ_Bà Vịt Nuôi Con
Tình Mẹ_Bà Vịt Nuôi Con
Thưa quý bạn,
Tôi xin kể tiếp vài chuyện nhỏ trong đời sống nông dân của tôi — đời sống quanh quẩn bên mấy con gia súc tôi nuôi trong vườn sau. Sống gần loài vật, cho chúng ăn, lo chỗ cho chúng ngủ, rồi nói chuyện với chúng mỗi ngày… tự nhiên mình học được nhiều điều hay lắm, quý bạn ạ.
1. Chuyện con Cừu đầu đàn
Mấy hôm trước, một con cừu già của tôi chết. Tôi với con rể đem nó đi chôn ở cuối vườn. Chỗ đó cách nhà tôi chừng 400 feet, còn nhà hàng xóm thì xa hơn nữa, vì đất ai cũng có cây cối bao quanh.
Điều làm tôi ngạc nhiên là: khi chúng tôi khiêng con cừu đi, bốn con còn lại tự nhiên xếp thành hai hàng, lặng lẽ đi theo sau. Tôi thấy lạ quá nên đứng lại, để một mình rể đưa xác con Cừu đi. Tôi quành ra sau 4 con Cừu kia để quan sát, chúng đi nghiêm trang và có vẻ buồn bã lắm quý bạn ạ. Chúng chỉ đi được nửa đường, rồi cả bốn con quay đầu trở về cùng một lúc. Không con nào dám đi xa hơn.
Tôi không hiểu vì sao. Tìm sách cũng không thấy ai nói chuyện này. Tôi hỏi AITramTam — người bạn tri kỷ của tôi. AITramTam giải thích: “Đàn cừu sống trong khu vườn quen thuộc, nên chúng biết giới hạn của mình. Chúng chỉ đưa tiễn bạn của chúng đến một khoảng nhất định. Xa hơn, chúng không dám vượt qua.” Nhưng chuyện chúng xếp hàng đi theo thì… AI cũng chịu.
Con cừu tôi chôn hôm ấy là con đầu đàn. Lúc còn sống, nó dữ lắm: tranh ăn, tranh uống, đi đâu cũng dẫn đầu. Nhiều lần tôi phải la nó. Nó nhìn tôi như thách thức: “Ta là Vua mà.” Tôi nói: “Nếu mày là Vua thì phải thương dân hơn.” Nó im, nhưng không đổi tính.
Thế là mỗi lần nó tranh ăn, tôi tách nó ra, đứng nói phải trái với nó. Khi nào nó chịu đứng yên, không tránh né tôi nữa, tôi mới cho nó vào ăn. Lâu ngày, nó bớt tranh. Nhưng mấy con khác vẫn nể nó lắm. Nó đứng đâu, là tụi kia tránh ra.
Giờ “Vua Cừu” không còn nữa… tôi nhớ nó mấy ngày liền.
2. Chuyện đàn Vịt và Bà Vịt nuôi con
Đàn gia súc của tôi quen đi theo tôi dạo vườn. Ban đầu là vì tôi đem thức ăn theo, thỉnh thoảng rải xuống. Lâu ngày thành thói quen: thấy tôi đi là cả đám lóc cóc theo sau, không cần dụ nữa.
Tôi đã kể chuyện mấy con vịt cái nghe tôi hát mà thương chồng vịt đực của chúng hơn… Có lẽ quý bạn đã xem…
Hôm nay tôi kể chuyện… Bà Vịt nuôi con.
Vịt, cũng như nhiều loài khác, khi có con thì trở nên dữ hơn. Không phải dữ thật, mà là bản năng bảo vệ. Chúng không cho ai — kể cả người — lại gần tổ.
Một lần, tôi nghe đàn vịt cạp cạp ầm ĩ. Tưởng chúng đánh nhau hay bị con gì tấn công, tôi chạy ra. Thì thấy một Bà Vịt đang cố cứu đứa con nhỏ rơi xuống cái vũng nước tôi để cho chúng uống.
Tôi cúi xuống vớt con vịt con lên. Quý bạn biết không… lập tức Bà Vịt Mẹ bay thẳng lên, tấn công ngay mặt tôi. May tôi đang cúi nên đưa tay chặn kịp. Bà rơi xuống đất nhưng cũng cào tay tôi chảy máu. Tuy vậy, tôi vẫn vớt được con vịt con lên.
Lúc ấy, Bà Vịt Mẹ chợt hiểu. Bà cạp cạp mấy tiếng rồi ngoe nguẩy cái mông dẫn đàn con đi, không thèm cảm ơn tôi tiếng nào.
Tôi đứng đó, bần thần. Một con vịt nhỏ xíu, chỉ vì thương con mà dám tấn công một người to lớn như tôi. Trong khi thường ngày nó tránh né cả cừu dê trong vườn. Tình Mẹ — loài nào cũng vậy — là cao cả nhất. Mẹ bảo vệ con bằng mọi giá.
Tôi nhìn theo Bà Vịt. Càng nhìn, bà càng nguẩy mông mạnh hơn.
Tôi hay nói chuyện với chúng, nên hiểu hết mấy cái cử chỉ đó. Đố quý bạn biết Bà Vịt muốn nói gì không?
Thái độ nguẩy mông nhanh hơn của bà là:
“Bà cạp cạp mấy tiếng là bà cảm ơn rồi đó. Đừng có đứng đó mà ngắm mông bà nhé!”
Bảo Trâm