GS TS Mai Thanh Truyết: “MẠN ĐÀM VỀ CON ĐƯỜNG DÂN CHỦ HÓA VIỆT NAM” YouTube




Taj Mahal – Tuyệt Tác Kiến Trúc và Tình Yêu Bất Diệt – PHẠM PHAN LANG

Hành Trình Đến Taj Mahal – Tuyệt Tác Kiến Trúc và Tình Yêu Bất Diệt

Khoảng một năm trước, tôi và Barry, chồng tôi, đã có một chuyến viễn du kéo dài 22 ngày cùng Enrichment Journeys, khám phá Ấn Độ và các quốc gia Nam Á bằng cả đường bộ và du thuyền. Trong 10 ngày đầu tiên, chúng tôi rong ruổi trên đất liền, ghé thăm những thành phố nổi tiếng như Delhi, Agra, Jaipur, Mumbai và Goa, trước khi lên tàu để tiếp tục hành trình qua Sri Lanka, Thái Lan, Malaysia và Singapore.

Trong số những điểm đến kỳ vĩ của Ấn Độ, Taj Mahal ở Agra là nơi để lại trong tôi nhiều ấn tượng sâu sắc nhất. Ngày hôm ấy, đoàn chúng tôi gồm khoảng 20 du khách được hướng dẫn viên địa phương đưa đến khu phức hợp Taj Mahal. Vì chân Barry bị đau, chúng tôi thuê một chiếc xe lăn do người dân bản xứ đẩy đi. Điều này giúp chúng tôi có thể di chuyển dễ dàng hơn và tận hưởng trọn vẹn vẻ đẹp huy hoàng của công trình kiến trúc vĩ đại này.

Taj Mahal – Biểu Tượng Của Tình Yêu Vĩnh Cửu

Taj Mahal không chỉ là một kiệt tác kiến trúc mà còn là minh chứng cho tình yêu bất diệt. Công trình này được xây dựng vào thế kỷ 17 theo lệnh của Hoàng đế Shah Jahan để tưởng nhớ người vợ yêu dấu Mumtaz Mahal, người đã qua đời khi sinh đứa con thứ 14. Truyền thuyết kể rằng trước khi mất, bà đã yêu cầu nhà vua xây một lăng mộ thật đẹp để biểu tượng cho tình yêu của họ.

Mất hơn hai thập kỷ để hoàn thành, Taj Mahal huy động khoảng 20.000 thợ thủ công từ khắp nơi trên thế giới, cùng với những kiến trúc sư tài ba từ Ba Tư, Thổ Nhĩ Kỳ và Trung Á. Được làm hoàn toàn bằng đá cẩm thạch trắng nhập từ Rajasthan, Taj Mahal tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, biến đổi màu sắc theo từng thời khắc trong ngày.

Vẻ Đẹp Kiến Trúc Huyền Bí

Ngay từ khi đặt chân đến khu vực cổng chính, tôi đã bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp của Taj Mahal. Lăng mộ chính với mái vòm hoàn hảo cao 73 mét, được trang trí bằng những hoa văn tinh xảo, đá quý và thư pháp Hồi giáo trích từ Kinh Koran.

Bố cục của Taj Mahal được thiết kế theo nguyên tắc đối xứng hoàn hảo. Hai bên lăng chính là hai công trình bằng sa thạch đỏ – một nhà thờ Hồi giáo và một nhà khách – tạo nên sự hài hòa trong tổng thể kiến trúc. Phía trước Taj Mahal là một khu vườn Mughal rộng lớn, với các kênh nước phản chiếu hình ảnh lăng mộ như một tấm gương, tạo cảm giác huyền bí và thơ mộng.

Cảm Nhận Khi Đặt Chân Đến Taj Mahal

Người ta thường nói rằng không có bức ảnh nào có thể lột tả hết vẻ đẹp thực sự của Taj Mahal, và điều này hoàn toàn đúng. Khi đứng trước công trình này, tôi cảm nhận được một sự thanh tịnh và trang nghiêm kỳ lạ. Cảm giác như thời gian dừng lại, và tôi có thể hình dung được tình yêu sâu đậm mà Hoàng đế Shah Jahan dành cho người vợ của mình.

Mặc dù chúng tôi không thể vào bên trong lăng mộ chính, nhưng chỉ cần dạo quanh khuôn viên và nhìn ngắm Taj Mahal từ nhiều góc độ khác nhau cũng đã đủ để khiến chúng tôi trầm trồ và cảm phục. Chúng tôi chụp rất nhiều ảnh để lưu giữ khoảnh khắc đẹp đẽ này, và mỗi bức ảnh đều phản ánh một nét huyền ảo riêng biệt của công trình.

Một Ký Ức Khó Quên

Chuyến thăm Taj Mahal không chỉ là một điểm đến du lịch mà còn là một hành trình cảm xúc, giúp tôi hiểu thêm về tình yêu, sự hy sinh và tài hoa của con người. Đó là một trải nghiệm đáng nhớ mà tôi sẽ luôn trân quý trong suốt quãng đời còn lại.

Xin mời thăm lăng mộ Tal Mahal qua hình ảnh, hy vọng quý vị sẽ cảm nhận được một phần sự kỳ diệu mà Taj Mahal đã mang đến cho chúng tôi.

https://photos.app.goo.gl/jvdmKJVhfduFa4uj7

Kính chúc sức khỏe và bình an.

Thân kính,

Pham Phan Lang

Bảng Tiếng Anh

Journey to the Taj Mahal – A Masterpiece of Architecture and Eternal Love

About a year ago, my husband Barry and I embarked on a 22-day journey with Enrichment Journeys, exploring India and other South Asian countries by land and sea. During the first 10 days, we traveled through famous cities such as Delhi, Agra, Jaipur, Mumbai, and Goa, before boarding a cruise to continue our adventure through Sri Lanka, Thailand, Malaysia, and Singapore.

Among all the magnificent destinations in India, the Taj Mahal in Agra left the deepest impression on me. That day, our group of about 20 tourists was guided to this legendary monument. Since Barry had some difficulty walking, we rented a wheelchair pushed by a local assistant, which allowed us to move easily and fully appreciate the grandeur of this extraordinary architectural wonder.

The Taj Mahal – A Symbol of Eternal Love

The Taj Mahal is not only an architectural masterpiece but also a symbol of undying love. This stunning mausoleum was commissioned in the 17th century by Emperor Shah Jahan in memory of his beloved wife, Mumtaz Mahal, who passed away while giving birth to their 14th child. According to legend, before she died, she asked the emperor to build a magnificent tomb that would stand as an eternal testament to their love.

It took over two decades and around 20,000 skilled artisans from across the world to complete the Taj Mahal. Talented architects from Persia, Turkey, and Central Asia contributed to its design. Constructed entirely from white marble sourced from Rajasthan, the Taj Mahal shimmers under the sunlight, changing hues at different times of the day.

The Enchanting Architecture

From the moment we entered through the grand gateway, we were mesmerized by the sheer beauty of the Taj Mahal. The main mausoleum, with its perfect 73-meter-high dome, is adorned with intricate floral motifs, semi-precious stones, and Quranic inscriptions meticulously carved into the marble.

The layout of the Taj Mahal follows an impeccable symmetrical design. Flanking the central tomb are two red sandstone structures—a mosque and a guesthouse—creating a harmonious architectural balance. In front of the Taj Mahal lies the vast Mughal garden, with reflecting pools that mirror the image of the mausoleum, adding to its ethereal charm.

A Profound Experience

People often say that no photograph can truly capture the essence of the Taj Mahal, and I completely agree. Standing before this monument, I felt an overwhelming sense of serenity and reverence. It was as if time had stopped, allowing me to reflect on the depth of love that inspired its creation.

Although we couldn’t enter the inner sanctum of the mausoleum, simply walking around the complex and admiring the Taj Mahal from different angles was more than enough to leave us in awe. We took countless photos to preserve these precious moments, each picture revealing a unique, magical perspective of this wonder.

A Memory to Cherish Forever

Visiting the Taj Mahal was more than just a sightseeing excursion—it was an emotional journey that deepened my understanding of love, sacrifice, and human creativity. It is an experience that I will always hold dear.

Please enjoy a virtual visit the Taj Mahal through this photo collection, and we hope it will convey a part of the awe and wonder the Taj Mahal inspired in us.  

https://photos.app.goo.gl/jvdmKJVhfduFa4uj7

Wishing you good health and peace always.

Warmest regards,
Pham Phan Lang




VTLV CHÚC MỪNG Và TRÂN TRỌNG GIỚI THIỆU NHÀ THƠ ĐÔNG RY NGUYỄN Sắp Ra Mắt – Thi Tập “NGƯỜI LÍNH LÀM THƠ NHƯ VIẾT SỬ” .

*

VĂN THƠ mầm tốt mãi gieo trồng

LẠC VIỆT mừng chung với cộng đồng

NGƯỜI LÍNH LÀM THƠ NHƯ VIẾT SỬ

Danh tài trải bút tựa ghi công

DONRY thời chiến tay ngời súng

Thi sĩ ngày nay chữ nhói lòng

 Hải ngoại anh hùng thương cố quốc

Thanh bình đất Mẹ vẫn hoài mong.

*

Phương Hoa – BBT VTLV

MAR 21st, 2025

VTLV HÂN HẠNH GIỚI THIỆU MỘT SINH HOẠT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT ĐỘC ĐÁO, HIẾM CÓ, VÀO NỬA TIẾNG ĐẦU, TRONG CHIỀU NHẠC “TÌNH CHA & TÌNH LÍNH” CHỦ NHẬT TUẦN NÀY!

RMS: 50 NĂM VẬN NƯỚC & THI TẬP “NGƯỜI LÍNH LÀM THƠ NHƯ VIẾT SỬ” CỦA TÁC GIẢ DONRY NGUYỄN, THÀNH VIÊN CỦA VTLV, TỪ NAM CALI LÊN!

Vài nét về tác giả:

-Nguyễn Đình Chiến là tên thật, bởi vì sinh đúng ngày 20/7/1954, ngày ký hiệp định Đình Chiến-Genève, chia đôi đất nước! Tác giả sinh ra tại một làng quê gần chân núi Đá Bia, cực nam tỉnh Phú Yên miền trung nước Việt, là nơi chiến tranh diễn ra rất sớm, từ những năm đầu tiên. Năm 7 tuổi, đã phải tản cư theo cha mẹ đi khắp nơi, vừa mưu sinh vừa học hành. Mùa hè đỏ lửa 1972, theo lệnh tổng động viên của chính phủ, tham gia quân lực VNCH, trở thành người lính pháo binh, thuộc pháo đội C, tiểu đoàn 221 pháo binh, sư đoàn 22 bộ binh. Vùng hành quân từ Bình Định đến Pleiku, Kon-Tum. Những bài thơ lính được viết trong thời kỳ này. Tháng 3/75, cả đơn vị tan hàng trên đường di tản từ Cao nguyên về Tuy Hòa. Sau 75, chịu cảnh tù đày hơn 4 năm, tại trại tù A30 Phú Khánh. Những bài thơ sáng tác trong tù giai đoạn này, được chép rất nhỏ, trong những tờ giấy quyến vấn thuốc, nhét vào các vật dụng gửi cho người nhà, lúc thăm nuôi, được người yêu sau này là người vợ đầu, chép lại lưu giữ. Trong 10 năm nỗ lực sáng tác rất nhiều thể loại, từ thơ cho đến truyện ngắn, ký và chuyện hài…hầu như mỗi ngày đều có một bài thơ, tất cả đều được đăng trên Facebook. Bút hiệu Donry không phải là tên Mỹ, đây là một cách chơi chữ, nếu đọc trại Đông Ri tức Đi Rông! Cả đời làm gì cũng thất bại, ngoại trừ đi rông, nên được bạn bè đặt cho cái tên Donry Nguyễn! Còn thầy giáo cũ gọi là Chàng Đông Ry Nguyễn, bút danh này được ký trong những bài viết trên Facebook. “NGƯỜI LÍNH LÀM THƠ NHƯ VIẾT SỬ” là tác phẩm đầu tiên của Donry Nguyễn, xuất bản tại Hoa Kỳ. Thi sĩ là một thành viên xa của VTLV, nên thi phẩm này, sẽ được giới thiệu trong phần đầu trong Chiều nhạc “ Tình Cha, Tình Lính” Chủ Nhật này. Mong Quý Khách yêu thơ ủng hộ.

VTLV CHÚC MỪNG: THI PHẨM “NGƯỜI LÍNH LÀM THƠ NHƯ VIẾT SỬ” CỦA DONRY NGUYỄN ĐÌNH CHIẾN, TRONG NGÀY RMS TẠI SAN JOSE

Lúc 2 giờ chiều Chủ Nhật, ngày 15 tháng 6 năm 2025. Tại Quán Cà phê Lover, 1855 Aborn Rd, San José.

*

THƠ CHÚC MỪNG

(*Viết tặng chiến hữu Donry Nguyễn)

   Tin mừng Lính Pháo Thủ ra thơ

   Gặp mặt đồng hương khắp bến bờ

   Tiếc mãi, “phe mình” không đến gặp

   Vui nhiều, chiến hữu đã tròn mơ

   Nhắc nhau nhớ lại thời ôm súng       

   Trò chuyện nào quên thuở phất cờ

“Người Lính Làm Thơ Như Viết Sử“

   Chúc luôn sáng tác chẳng phai mờ

   Hoàng Mai Nhất

       (11/6/2025)

Có Những Niềm Riêng!” Của Người Lính Làm Thơ Như Viết Sử, Donry Nguyễn.

-Cuộc chiến tranh Việt Nam đã kết thúc 50 năm, nhưng xem ra nỗi buồn của người dân miền

nam và vết thương của người lính VNCH, vẫn còn mưng mủ, vì sự đối đãi thù hằn của những

người anh em cùng chung nòi giống.

Người lính VNCH không gây ra chiến tranh, họ chỉ cầm súng bảo vệ tự do cho người dân

miền nam Việt Nam.

Lẽ ra họ không đáng bị trả thù, khi đã chấp nhận đầu hàng.

Tôi chỉ là một người lính tầm thường, nhưng số phận cũng đã phải gánh chịu những nỗi đau

thương, bi thảm, theo cơn thăng trầm hưng phế của non sông.

Những bài thơ tôi viết ra, là những gì tôi đã chứng kiến và cũng là nạn nhân trong đó, mục

Đích, chỉ để mọi người hôm nay, cùng quay nhìn lại, chiêm nghiệm sự mất mát, không sao bù

đắp được, trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn vừa qua; cũng là dịp để nhận thấy sự vô

nghĩa và phi lý của nỗi đoạn trường, nồi da xáo thịt!..




KIỀU MỸ DUYÊN – 50 NĂM NHÌN TỚI + CÁI NHÀ LÀ NHÀ CỦA TA –




CA KHÚC MỚI – ẢO MỘNG – THƠ MINH THÚY THÀNH NỘI – NHẠC THÁI PHẠM – CA SĨ THANH HOÀI – Kana Ngọc Thúy




LÊ XUÂN NHUẬN – HỒI KÝ

VÙNG CHIẾN-TUYẾN của LÊ XUÂN NHUẬN

        Thế là tôi đã trở thành Giám-Đốc An-Ninh Và Phản-Gián của Miền Trung.

Trước kia, thủ-phủ của Vùng này là cố-đô Huế; Đà-Nẵng chỉ là một Thị nhỏ, nhượng-địa, chịu nhiều ảnh-hưởng của Pháp hơn là Nguyễn-triều.

Lần đầu tiên tôi đến Đà-Nẵng là vào năm 1954.

Tôi được động-viên vào Quân-Lực với tư-cách chuyên-môn – văn-nghệ-sĩ & ký-giả – từ tháng 4 cùng năm.  Sau Hiệp-Định Geneva, tôi cùng đi với nghệ-sĩ Tô Kiều Ngân, nhà-báo Huy Vân, nhà quay phim Lê Đình Ấn, thuộc đoàn phóng-viên chiến-tranh, tháp-tùng Bộ Tư-Lệnh Đệ-Nhị Quân-Khu trong cánh quân xuất-phát từ Huế vào, trong chiến-dịch tiếp-thu các Tỉnh Quảng-Nam, Quảng-Ngãi, Bình-Định, Phú Yên, khi cộng sản rút ra khỏi Miền Nam.  Trên đường đi, tôi có ghé vào Đà-Nẵng, nhưng vào ban đêm, và trong chốc lát, nên chỉ nhìn thấy Đà-Nẵng khiêm-nhường, dè-dặt, trong buổi giao-thời phức-tạp của tình-hình chung: Ô. Ngô Đình Diệm về nước nhậm-chức Thủ-Tướng; Trung-Tướng Nguyễn Văn Hinh, Trưởng Tổng-Tham-Mưu, chống-đối Diệm; Đệ-Nhị Quân-Khu, dưới quyền tư-lệnh của Đại-Tá Trương Văn Xương, chuẩn-bị bích-chương, biểu-ngữ, trứng thối, cà chua… để đợi Diệm từ Sài-Gòn ra chủ-tọa lễ tiếp-thu là tổ-chức dàn chào đả-đảo Diệm, với khẩu-hiệu “Mười vé phi-cơ cho tập-đoàn họ Ngô [đi ra nước ngoài], hay là hằng trăm ngàn [mạng sống của] chiến-sĩ quốc-gia!”; quân-lực Pháp đã chấm dứt hành-quân nhưng cố-vấn quân-sự Pháp vẫn còn hoạt-động trong quân-ngũ Việt-Nam; chính-đảng Đại-Việt mà lực-lượng vũ-trang hậu-thuẫn là các tiểu-đoàn Nghĩa-Dũng-Quân tinh-nhuệ, chống Cộng mà cũng chống Diệm, đồng-minh giai-đoạn của Hinh…

Chỉ mấy tháng sau, Đà-Nẵng, cùng với toàn-quốc, đã đổi khác hẳn – trong đó có phần công-trạng của tôi.

Lần này, tôi cùng đi với bạn tôi, là Thompson A. Grunwald, Giám-Đốc Phòng Thông-Tin Hoa-Kỳ, trụ-sở tại Huế, đại-diện chính-thức đầu tiên của Mỹ tại Miền Trung.  Ảnh-hưởng trực-tiếp của Mỹ đối với Việt-Nam bắt đầu lan dần.  Tôi được đồng-bào nồng-nhiệt khen-ngợi Chương-Trình Phát-Thanh “Tiếng Nói Quân-Đội tại Đệ-Nhị Quân-Khu” mà tôi là Trưởng Đài, và phần “Anh-Ngữ Thực-Hành”, lớp dạy tiếng Anh đầu tiên bằng phương-tiện vô-tuyến dành cho thính-giả Việt-Nam, mà tôi chủ-trì thực-hiện với sự hợp-tác của Tôn Thất Đát bên cạnh Thompson…

Kế đến, sau vụ cộng-sản tổng-công-kích Tết Mậu-Thân 1968, nhạc-phụ tôi mất, tôi từ Pleiku đáp phi-cơ Air America ra Đà-Nẵng dự lễ tang.

Các viên-chức tình-báo Trung-Ương Hoa-Kỳ (CIA) sắp xếp các chuyến bay đã giúp-đỡ tôi rất tận-tình, nhưng tôi thấy rõ là họ đồng-thời bận-rộn liên-tục với khá nhiều công-tác khác,  hòa nhịp với quang-cảnh rộn-rịp náo-nhiệt của các giống người – mà nổi bật nhất là da trắng, da đen -, các loại vũ-khí, xe-cộ, máy-móc, dụng-cụ, hàng-hóa – trên đất – cùng với các loại phi-cơ quân-sự và dân-sự gầm rú – trên không – và những tiếng súng đại-bác, đại-liên từ xa vọng về từng hồi…  Đà-Nẵng với phi-trường lớn có thể đón phi-cơ B-52 đáp cánh khẩn-cấp, với hải-cảng lớn phục-vụ cho toàn Miền Trung, với các cơ-quan chính-quyền cấp Vùng và Bộ Tư-Lệnh Quân-Đoàn/Quân-Khu từ Huế dời vào, đã phát-triển mạnh, xứng-đáng là thủ-phủ chiến-lược của Miền Bắc Trung-Nguyên Trung-Phần…

Lần này, tôi đến thì Đà-Nẵng lại có một bộ mặt khác.

Từ mái nhà trở xuống là những bộ quân-phục nhiều màu như cũ, nhưng chỉ khoác trên những thân người chung một da vàng và chung một tiếng nói, Việt-Nam – Việt-Nam-Hóa? – và từ mái nhà trở lên là ngót cả tá đảng-kỳ, giáo-kỳ, đoàn-kỳ, hội-kỳ, hiệu-kỳ…; nhưng nổi bật hơn hết là những dãy bốn lá quốc-kỳ của các nước trong Ủy-Hội Quốc-Tế, sặc-sỡ, tạo thành hai cặp, có cùng sắc màu mà vị-trí đối-nghịch nhau, như muốn nói lên cái thói trớ-trêu của một trò chơi quốc-tế về quốc-kỳ: Ba-Lan thì trắng-đỏ, Nam-Dương thì đỏ-trắng, đỏ-trắng-lục là Hung-Gia-Lợi, và lục-trắng-đỏ là Ba-Tư…

A red and white flag

AI-generated content may be incorrect.
Flag Indonesia.png

Cờ Poland (Ba Lan)                     Cờ Indonesia (Nam Dương)

A red white and green flag

AI-generated content may be incorrect.
A flag with a red white and green stripe

AI-generated content may be incorrect.

Cờ Hungary (Hung Gia Lợi)       Cờ Iran (Nam Tư)  

Chính trước bối-cảnh chung đụng và đụng chung của những con người và của những nhóm người được tiêu-biểu bằng những màu cờ sắc áo đó, mà tôi bị bắt-buộc và cũng tự mình bắt-buộc mình phải đóng một vai trò “thiêu-thân” dưới ánh đèn sân khấu rọi sáng một khung không-gian và một quãng thời-gian nghiêm-trọng nhất trong lịch-sử của nước Việt-Nam Cộng-Hòa.

Con thiêu-thân thì nhỏ, nhưng khán-giả không thể không trông thấy, vì cái bóng của nó đã được phóng lớn, chập-chờn trên các lớp phông màn.

LÊ XUÂN NHUẬN 




THƠ PHỤC SINH – CAO MỴ NHÂN

NẮNG PHỤC SINH.      CAO MỴ NHÂN 

Cả không gian cháy bùng rừng lửa đỏ

Khi mùa xuân khép dần đôi cánh vàng

Tiếng gào thét gọi hồi sinh đất vỡ

Bầy quạ đen hãi hùng kêu kinh hoàng

Về đâu nữa tinh cầu buồn dĩ lỡ

Khắp nơi nơi nghe đạn nổ, bom rơi 

Cả bầu trời xé toang mây sầu khổ

Khiến sông xưa, biển cũ bốc thành hơi

Nắng Phục Sinh về tưới xanh đồng cỏ

Bóng Thiên Thần trải mộng nước non xa

Cuốn Thánh Kinh trên tay đang rộng mở

Chúng ta chào lễ nhạc đón mừng Cha

Đường Thánh Giá lui sâu vào quá khứ

Người thương yêu, vạn vật sống thanh bình

Hồn tĩnh lặng, ánh hào quang rực rỡ

Thế gian vui bước tiếp cuộc hành trình…

          CAO MỴ NHÂN 




KIỀU MỸ DUYÊN – NHỮNG BẤT TRẮC CÓ THỂ XẢY RA KHI MUA BÁN BỞI CHỦ (FOR SALE BY OWNER).




CHÙM THƠ THÁNG BA – ĐÔNG RY NGUYỄN




CHÙM THƠ CAO MỴ NHÂN – LẺ HÀNG.

Nguồn hình: Internet

LẺ HÀNG. CAO MỴ NHÂN

Chỉ có một người nghĩ: chắc người yêu
Hóa ra không phải, chỉ là tưởng tượng
Bởi lẽ người đó thường hay nuông chiều
Hóa ra mộng mị vô tình vui sướng

Hóa ra tình đời cũng nhiều điều chướng
Từ khi ươm nụ tới lúc hoa tàn
Hương chưa kết tụ đã vội vỡ tan
Thế là chia tay, quay lưng bình thản

Thế là nhìn nhau, vô cùng chán nản
Có lẽ vì mình không hợp ý thôi
Thủa còn vô tư tình tự chơi vơi
Nhìn về một hướng vui cười thích thú

Nhưng nay tám hướng, mười phương dĩ lỡ
Đổ lỗi tình buồn khổ lụy riêng ai
Nào có ai đâu, muốn xếp hàng hai
Thành ba nhân vật, một người bị lẻ …

Rancho Palos Verdes 7 – 3 – 2025
CAO MỴ NHÂN

=

NẮNG PHỤC SINH. CAO MỴ NHÂN

Cả không gian cháy bùng rừng lửa đỏ
Khi mùa xuân khép dần đôi cánh vàng
Tiếng gào thét gọi hồi sinh đất vỡ
Bầy quạ đen hãi hùng kêu kinh hoàng

Về đâu nữa tinh cầu buồn dĩ lỡ
Khắp nơi nơi nghe đạn nổ, bom rơi
Cả bầu trời xé toang mây sầu khổ
Khiến sông xưa, biển cũ bốc thành hơi

Nắng Phục Sinh về tưới xanh đồng cỏ
Bóng Thiên Thần trải mộng nước non xa
Cuốn Thánh Kinh trên tay đang rộng mở
Chúng ta chào lễ nhạc đón mừng Cha

Đường Thánh Giá lui sâu vào quá khứ
Người thương yêu, vạn vật sống thanh bình
Hồn tĩnh lặng, ánh hào quang rực rỡ
Thế gian vui bước tiếp cuộc hành trình…
CAO MỴ NHÂN

=

HƯƠNG CỎ HOA . CAO MỴ NHÂN

Vẫn còn dáng dấp thân quen
Đài trang, huyền hoặc, ưu phiền, dửng dưng
Nhưng trong buồn bã, vui mừng
Lại tìm ra được dấu dừng chân xưa

Vẫn còn ân nắng, nghĩa mưa
Trong ta tình tự lưa thưa nỗi sầu
Ngập ngừng xoá bỏ niềm đau
Bâng khuâng hoa nở mùa đầu chưa phai

Cầu sương, điếm cỏ đơn sai
Nghe như có tiếng thở dài trong thơ
Trăm năm huyễn mộng thực hư
Ngạt ngào hương cỏ tỏa dư ngát trời …

Rancho Palos Verdes 29 – 6 – 2023
CAO MỴ NHÂN

=

MÊ CUNG KHÓI LỬA. CAO MỴ NHÂN

Đất trời trong lúc giao thoa

Nước dâng nguồn vỡ, non nhòa khí thiêng
Trăm năm sông núi ước nguyền
Tinh khôi trái đất lưu truyền thế gian

Cây nhân sinh mọc vô vàn
Nở hoa thân ái ngập tràn yêu thương
Nước kia trôi nổi đại dương
Còn trong tay chút hoang đường thiên sơn

Người ngồi thầm lặng cô đơn
Châu thân rã rượi u hờn mây bay
Chơi vơi tâm sự bão đầy
Vòng ôm trống rỗng tháng ngày phiêu linh

Từ phen cúi mặt tạ tình
Áo khăn để lại trường đình mê cung
Dấu chân rối loạn mịt mùng
Đắm say chiến sử ngựa hồng chinh yên …
Utah 3 – 3 – 2025
CAO MỴ NHÂN

VỀ NGUỒN. CAO MỴ NHÂN

Nguồn ơi, nước chảy trong xanh

Mây tha hương bỗng bay nhanh vào rừng
Mùa xuân đứng sát sau lưng
Đá thiên thu chợt reo mừng hồi sinh

Suối vang âm điệu thanh bình
Trôi ngang trận tuyến thủa mình trẻ trai
Thác xô thân phận u hoài
Mấy mươi năm trước bao người dấn thân

Công danh giờ đã phù vân
Nguồn xuôi châu thổ thành sông êm đềm
Văn chương lưu thuỷ đôi miền
Bờ xô cát lở, bờ thêm đất bồi

Nguồn ơi, chữ nghĩa bên trời
Thoắt như vô tự sóng rời biển xa
Từ đây vọng tưởng quê cha
Quyên thương quốc tổ, lệ sa nối dòng…
CAO MỴ NHÂN

CUỐI TUẦN. – CAO MỴ NHÂN

Cuối tuần, gió mở cửa trời
Bao nhiêu mây nổi thả rơi xuống trần

Áo em ai vẽ hoa xuân
Mầu vàng rực rỡ đông quân vạn mùa

Cuối tuần, chắc sẽ không mưa
Bờ lau trắng ngọn hoa chưa nở nhiều
Bởi vì sông chở tình yêu
Đang qua mấy vạt cầu kiều lênh đênh

Cuối tuần, anh dành cho em
Tháng năm còn lại nỗi niềm tiêu sơ
Hoang mê một chút bơ thờ
Đắm say chỉ thấy trong thơ tình buồn

Cuối tuần, gió khép cô đơn
Sau then cửa mộng tủi hờn lạt phai
Em ơi rực rỡ hoàng mai
Làm sao phai lạt tình ai mà buồn …

CAO MỴ NHÂN (HNPD)
6 – 2 – 2025

MÙA XUÂN VỪA MỚI HẾT. – CAO MỴ NHÂN

Trên đỉnh núi mây hồng

Đã tan ra thành suối
Mầu hoa đào chập chùng
Em gặp anh lần cuối

Anh tìm em muộn màng
Giữa không gian cô tịch
Áo em rực rỡ vàng
Đón kỷ nguyên thanh lịch

Khi gặp lại người tình
Mùa xuân vừa mới hết
Mang đi của chúng mình
Cành hoa đào cánh kép

Chapa bỗng u buồn
Đào hoa ươm nỗi nhớ
Bước chân sau lưng dồn
Đẩy anh vô quá khứ …

CAO MỴ NHÂN (HNPD)
4 – 3 – 2025




KIỀU MỸ DUYÊN: CÁI NHÀ LÀ NHÀ CỦA TA ANA REAL ESTATE MAR 12 2025.




KIỀU MỸ DUYÊN CHUYỂN BÀI VIẾT: VĨNH BIỆT KIM THANH NGUYỄN KIM QUÝ. Tác Giả Vương Trùng Dương




KIỀU MỸ DUYÊN – TIẾT KIỆM, LÀM GIÀU VÀ LÀM VIỆC TỪ THIỆN




MINH THÚY Thành Nội – TẾT RƯỢT CON CHẠY, MẠ ƠI!




CHU LYNH – VIETNAM FILM CLUB

Các Video mới nhất của Vietnam Film CLub:

Văn Hoá và Ngôn Ngữ Việt tại Hải Ngoại

Thông Điệp 50 – A Message for 50 Years

Theo Giòng Sử Việt

https://youtu.be/alp78zryY9o

My South Vietnam Part 7 – Nền Kinh Tế VNCH

Vietnam Film mClub

www.vietnamfilmclub.org




Bút Ký PHƯƠNG HOA – Tết Tây Và Tết Ta – Người Mỹ Không Nhà Vui Quà Tết – Chuyện Người Việt Ở Hoa Kỳ.




THƠ THANH THANH – LÊ XUÂN NHUẬN.

LỆ-CHÂU

Đã  mấy  xuân  rồi,  hả  bể dâu ?
Những hình bóng cũ nay về đâu ?
Có  ai  đốt  lại  lò  hương  ấy
Mà nhớ vô cùng, hỡi Lệ-Châu !

Ta nhớ em như nhớ tháng ba*:
Ngày giờ có đó, nghĩ không ra!
Chính ta chẳng hiểu mơ hay tỉnh;
Ta  ở  đây  mà  nhớ  chính  ta!

(*) 29/03/1975: Đà Nẵng (thủ-phủ Miền Trung) thất-thủ.

Ta  nhớ  ta  là  một  tiếng  im,
Con thuyền không bến, máu không tim,
Không hoa cho một làn hương quyện,
Không tổ nương nhờ một cánh chim!

Ta có đầu ta – một thánh-thư:
Biết đường, đâu ngại ngã ba, tư!
Lòng ta có lửa mà không bếp,
Như thiếu trùng-dương cho hải-ngư!

Thiếu một thần-giao, một cảm-thông;
Đời không tri-kỷ, không tâm-đồng;
Bơ-vơ như trận kình+nghê-chiến:
Biển cả tung-hoành một lão-ông!

Rồi bỗng đâu đây giữa gió khơi
Có em bỗng gọi, có ta “ơi!”
Thuyền như nhắm bến, chim tìm tổ,
Đêm muốn hừng đông, hận muốn vơi …

Em đến – gần mà như muôn trùng,
Không tên, không lấy cả hình-dung…
Nhưng em đã đến, bằng xương thịt,
Đã  sưởi  lòng  ta …  ấm  lạ-lùng!

Em  có  là  tiên… hay  là… ma
Thì  em  cũng  đã  có  yêu  ta!
Tình em là một nguồn thi-hứng:
Bút rỉ mười năm… lại nở hoa!

Em đã theo ta mỗi bước chân,
Hòa trong hơi thở, nhập trong gân!
Có em là bạn… nên từ đó
Ta có niềm vui tự bản-thân…

Nhưng, bỗng tư bề nổi bão đêm:
Kình-ngư còn lại bộ xương lem!
Đất thành hoang đảo! dân thành rợ!
Ngư-phủ vào tù, lạc dấu em..

.

Nỗi nước khôn khuây, lại nỗi nhà,
Nỗi mình khắc-khoải một mình ta!
Bao nhiêu kỷ-niệm vào tro bụi
Như những kê vàng, quá-khứ xa …

Ôi! Những ngày xanh, những ước mơ
Tan như ảo-ảnh mống trời mưa!
Thời-gian liệm lấp vào quên-lãng
Những mộng vàng son hóa mộng hờ!

Rồi có hôm nào như hôm nay:
Gió nào gợn sóng, lá nào bay …
Cho ta gợi lại trong tâm-tưởng
Một thoáng ân-tình, thoáng rượu say …

                       Trại Kho Đạn (Đà Nẵng), 1980-81

                               THANH-THANH

Thanh-Thanh.com




CA KHÚC VÌ SAO – THƠ PHẠM PHAN LANG – Nhạc NguyễnTâmHàn Giang -Ca Sĩ Hương Giang

VÌ SAO – MỘT KHÚC NHẠC CỦA KÝ ỨC VÀ TÌNH YÊU

Hôm nay, một ngày đẹp trời ở Hawaii. Từ khung cửa kính, tôi lặng ngắm vịnh Kaneohe xanh biếc, nơi những đám mây lững lờ phản chiếu trên mặt nước lung linh như một bức tranh huyền ảo. Trong không gian yên bình ấy, những giai điệu xưa vang lên, mang theo bao ký ức ùa về. Bất chợt, nhạc phẩm Vì Sao do nhạc sĩ Nguyễn Tâm Hàn phổ từ thơ của tôi, với giọng ca đầy cảm xúc của Hương Giang, vang lên, khiến lòng tôi nghẹn ngào xúc động.

Ngược dòng thời gian, khoảng mười năm trước, vào dịp giỗ 30 năm của người chồng vắn số, tôi đã viết hai bài thơ Vì Sao và Mộng Tưởng để tưởng nhớ anh – một người đã ra đi quá sớm nhưng tình yêu và ký ức về anh vẫn mãi khắc sâu trong tim. Trong những dòng thơ ấy là nỗi nhớ khôn nguôi, là những câu hỏi không lời đáp, là niềm tiếc thương day dứt theo năm tháng.

Sau đó, tôi đã chia sẻ những bài thơ cùng hình ảnh buổi giỗ đến một số người bạn Hải Quân cùng khóa 14 với chồng. Không ngờ, trong số đó, nhạc sĩ Nguyễn Tâm Hàn đã đón nhận những vần thơ ấy bằng cả trái tim. Anh kể lại rằng, khi đọc thơ, anh xúc động đến mức không sao chợp mắt. Suốt đêm hôm ấy, anh lặng lẽ chắp nối những cảm xúc của hai bài thơ, để rồi từ đó, Vì Sao ra đời – một bản nhạc trầm buồn nhưng tha thiết, như một lời tự sự từ sâu thẳm tâm hồn.

Hôm nay, giữa khung cảnh thanh bình của biển trời Hawaii, khi giai điệu ấy vang lên một lần nữa, tôi như thấy mình quay về những năm tháng cũ. Nỗi nhớ vẫn vẹn nguyên, tình yêu vẫn đong đầy, và câu hỏi “Vì sao?” vẫn mãi ngân vang trong lòng.

Xin được chia sẻ cùng mọi người nhạc phẩm Vì Sao cùng hai bài thơ đã khơi nguồn cảm xúc cho ca khúc này.

Vì sao -Hương Giang – Thơ Phạm Phan Lang – Nhạc NguyễnTâmHàn

VÌ SAO

Ba mươi năm rồi sao?
Nghe như mới hôm nào
Một buổi mai nắng nhạt
Sóng nộ cuồng vì sao?

Anh đi rồi thật sao?
Thời gian trôi như vèo
Sao lòng còn sầu nhớ
Vẫn thẫn thờ vì sao?

Vắng anh, đời lao đao
Môi nhạt, má bớt đào
Miệng cười, mắt rưng lệ
Lòng hỏi lòng, vì sao?

Anh về trong chiêm bao
Nhìn em như thuở nào
Vòng tay ôm thắm thiết
Tỉnh mộng hỏi, vì sao?

Ba mươi năm rồi sao?
Nỗi nhớ vẫn dạt dào
Vẫn thương về người cũ
Xin đừng hỏi, vì sao?

phamphanlang

MỘNG TƯỞNG

Anh đi, đi mãi không về
Phòng khuê lẻ bóng, não nề thâu canh
Trăng khuya rọi bóng bên mành
Lung linh trên gối, tưởng anh nằm kề

Mùi hương ngày cũ chợt về
Vòng tay ôm bóng, cơn mê vội tàn
Ngẩn ngơ giấc mộng bẽ bàng
Ôm hồn cứ tưởng như chàng còn đây…

phamphanlang

LỜI CUỐI

Thời gian có thể trôi đi, nhưng có những nỗi nhớ chẳng bao giờ nhạt phai. Cảm ơn nhạc sĩ Nguyễn Tâm Hàn đã thổi hồn vào thơ, để những cảm xúc này trở thành giai điệu, lan tỏa đến những tâm hồn đồng điệu. Và cảm ơn những ai đã lắng nghe, đã cùng tôi chia sẻ những phút giây hoài niệm này.

Kính chúc an lành và hạnh phúc.

Pham Phan Lang




KIỀU MỸ DUYÊN – CÁI NHÀ LÀ NHÀ CỦA TA.




GS/TS MAI THANH TRUYẾT –




SƯƠNG LAM – Bạn Có Yêu Tuyết Không?


Bạn Có Yêu Tuyết Không?

 winter-weather-snowplows-ice-storm_1288929721_iwovsz.webp

 (Nguồn:Hình tuyết  Portland sưu tầm trên internet)

Đây là bài số bảy trăm bốn mươi chín (749) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ ORTB.  

 Bây giờ là mùa Đông  xứ Mỹ, thời tiết rất lạnh, đặc biệt ở tiểu bang xứ lạnh như Portland, OR  của chúng tôi thường có những ngày tuyết rơi.  

Thứ Năm 2-13-25  và Thứ Sáu 2-14-25, Portland có 2 tuyết rơi trắng xóa đầy đường.

 Những ngày đầu tiên mới đến  ở Portland vào tháng 1 mùa Đông, tôi hăm hở đón chào tuyết vì thấy tuyết rơi đẹp quá. Tôi mặc áo khoác lạnh, đội mũ, choàng khăn rồi chịu khó chạy ra ngoài sân trước nhà, cười duyên dáng, kêu ông xã ơi ới  ra chụp  cho tôi vài pô hình với tuyết để gửi về cho ba má, thân nhân, bạn hữu của tôi  ở Việt Nam xem cho vui.

Rồi thời gian trôi qua, niềm vui chào mừng tuyết bớt dần theo tuổi đời, theo sức khoẻ, tôi không dám chạy ra chụp hình với tuyết nữa vì sợ té, sợ lạnh, chỉ biết đứng qua khung cửa sổ chụp hình, quay cảnh tuyết rơi, rồi làm thơ về tuyết để làm kỷ niệm mà thôi.

 Mời bạn đọc bài thơ dưới đây:

 20250214_100341~2.jpg

Bên Song Cửa Nhìn Tuyết Đổ

Bên song cửa nhìn tuyết rơi nhè nhẹ

Từ trên trời bông tuyết trắng bay bay

Chẳng bao lâu bông tuyết trắng phủ đầy

Trên vườn cỏ, trên khóm hoa, khu phố

Nghe đâu đây lời kinh buồn phổ độ

Cho kiếp người nay hợp lại mai tan

Như tuyết kia, như hoa nở sẽ tàn

Khi nắng đến, khi mưa về! Tan tác!

Con người vốn có sẵn mầm thiện ác

Tùy cơ duyên hiển lộ cái Thiện Tâm

Như hoa kia vẫn trẩy nụ âm thầm

Trong Đông lạnh chờ Xuân về hé nụ

Dưới tuyết trắng cỏ non kia im ngủ

Tuyết tan rồi cỏ sẽ hiện liền ra

Như vô minh ở nơi cõi ta bà

Trí Tuệ đến Tâm Phật kia hiển lộ

Sẽ hướng dẫn người thoát ly biển khổ

Bằng từ bi, bằng nhân ái, thương yêu

Bằng bớt tham, sân, hận, dục lạc nhiều

Biết tri túc, thân tâm ta an lạc

Bát Chánh Đạo! Hãy làm lành lánh ác

Lục Hòa cùng tăng chúng với tha nhân

Dẫu lạ quen, tôi, bạn cũng vẫn cần

Lời thân ái trao nhau khi gặp gỡ

Nơi trần thế cửa thiên đường rộng mở

Đón chào người nhân ái có thiện tâm

Biết ăn năn, biết sửa đổi lỗi lầm

Tuyết Đông lạnh nhưng Tình Người vẫn ấm

Sương Lam

Tôi cũng mới thực hiện một youtube về 2 ngày tuyết trong tháng 2 năm 2025 vừa qua, mời quý bạn cùng vui đón tuyết năm nay với gia đình chúng tôi qua youtube dưới đây:

Tuyết ở Portland 2 -13 -25 và 2- 14- 25 – MSL Youtube    


20250214_101156.jpg

 Mời bạn đi xa hơn nữa để ngắm tuyết ở nơi giáp ranh Trung Nga trong chuyến du lịch của FAHOKA (Xê Dịch Khắp Thế Gian)  mà tôi vừa tìm được trên internet qua youtube dưới đây:

Nơi giáp ranh Trung Nga trông thế nào? Băng tuyết cực mê

FAHOKA (Xê Dịch Khắp Thế Gian)

Hôm nay người viết vừa mới nghe  xong bài thuyết giảng của Hòa Thượng Tịnh Không trên internet  về đề tài  “Thay đổi cách sống”, xin được chia sẻ cùng các bạn.

 Hòa Thượng đã nêu lên quan niệm giáo dục đạo đức đời sống của Đông Phương Trung Quốc và Tây Phương Âu Mỹ. 

 Đông Phương cho rằng đời người có bốn giai đoạn như bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông của đất trời.

1. Dưới 20 tuổi như Mùa Xuân  con người cần phải được giáo dục đạo đức.

2. Từ 20 – 40 tuổi như mùa Hạ con người cần phục vụ xã hội.

3. Từ 40 – 60 tuổi như mùa Thu con người cần truyền trao kinh nghiệm cho người kế thừa.

4. Sau 60 tuổi như mùa Đông con người cần về hưu để hưởng phước.

 Trong khi đó Tây Phương lại quan niệm:

1.  Tuổi trẻ là tuổi để hưởng thụ cho nên tuổi thơ được ví như đang sống trong thiên đàng.

2. Tuổi trung niên sống trong chiến trường tranh đua danh lợi

3. Tuổi già  sống buồn thảm  đi vào phần mộ.

Theo lời trình bày kể trên chúng ta cần phải chọn lựa và thay đổi cách sống như thế nào để có thể sống một cuộc đời an vui hạnh phúc, bạn nhỉ?

  Mùa Đông tuyết lạnh mà bạn nhận được nụ cười dưới đây của mẹ Teresa , chắc chắn bạn sẽ thấy vui lên một chút mà quên đi cái giá lạnh của mùa Đông. Mời bạn đọc cho vui nhé.

 Me Teresa 2.jpg

Bạn và tôi chắc chắn cũng đã từng gặp nhiều người cho ra thì ít mà muốn nhận lại thì nhiều. Những người này tiết kiệm từng nụ cười, từng lời nói ngọt ngào không chịu trao cho bạn bè thân hữu, thân nhân quyến thuộc mà lại đòi hỏi người khác phải đối xử tốt với mình, phải ngọt ngào với mình. Dĩ nhiên, nếu là một người có lương tâm trong sáng, bạn sẽ cho đấy là không công bằng (unfair) rồi đấy nhỉ? 

Nói theo kiểu bình dân thông thường là “tiền trao cháo múc”, ít ra bạn phải đưa ra một số tiền nào đó thì mới nhận được tô cháo kia, chứ tại sao lại muốn nhận vào mà không chịu đưa ra. Lạ thật!

Cũng vậy, muốn nhận nụ cười, tình thương mến nơi người khác thì chúng ta phải trao cho họ nụ cười và tình thương mến trước chứ đừng đòi hỏi họ phải trao cho mình nụ cười, tình thương mến trước rồi mình sẽ trao lại sau hoặc là không trao lại gì cả. Hãy cho đi rồi bạn sẽ được nhận lại thì đời sống sẽ tốt đẹp hơn như câu chuyện của Mẹ Teresa dưới đây:

Hãy cho nhau nụ cười

Có lần mẹ Têrêsa thành Calcutta kể lại câu chuyện như sau:

Nhiều người đến thăm tôi tại Calcutta và trước khi ra về thường ngỏ ý với tôi: “Xin cho chúng tôi một lời khuyên để chúng tôi sống tốt đẹp hơn”.

Tôi liền bảo họ: “Quý vị hãy về và hãy ban tặng cho nhau những nụ cười. Một nụ cười cho vợ của ông. Một nụ cười cho chồng của bà. Một nụ cười cho con cái của ông bà. Hãy cười tươi với tất cả mọi người, bất luận người đó là ai. Với những nụ cười tươi như thế quý vị sẽ lớn lên trong tình yêu hỗ tương”.

Nghe vậy một người trong nhóm hỏi tôi:

– Bà có lập gia đình không?

Tôi gật đầu và nói:

– Ðôi khi tôi cũng cảm thấy khó nở một nụ cười với vị hôn phu của tôi.

Và mẹ Têrêsa kết luận:

– Ðúng thế, Chúa Giêsu có thể đòi hỏi rất nhiều. Và chính khi Ngài đòi hỏi như thế thì không gì đẹp cho bằng nở một nụ cười thật tươi với Ngài

Lạy Chúa! Nụ cười không mất tiền mua, không phải vất vả cực nhọc để đi xa mang về… Nụ cười thật dễ dàng để xuất hiện trên môi miệng và trên khuôn mặt nhưng sao con lại thấy thật khó khăn vất vả để trao tặng nụ cười trên khuôn mặt của con cho những người xung quanh… Con đã thay thế nụ cười bằng những cái nhăn mặt méo mó, bằng những ánh mắt giận dữ, bằng những cái lắc đầu xua tay và đôi khi bằng những lời nói làm đau lòng người khác. Xin cho con luôn ý thức rằng: mỗi khi con mang nụ cười đến cho những người xung quanh chính là lúc con dâng lên Thiên Chúa tình yêu và nụ cười, sức sống và hy vọng của đời con. Amen.

 (Nguồn: Sưu tầm trên internet)

Mời Bạn xem Youtube dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay của người viết nhé.

Youtube Một Cõi Thiền Nhàn Suong Lam – Mùa Đông Portland

Chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé. 

 Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 749- ORTB 1180-2-19-25)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam




SA CHI LỆ: MỜI QUÝ THÂN HỮU CHIA SẺ CHANNEL NHỮNG DẤU ẤN LỊC SỬ: Đổ bộ vào Thanh Hoá – Hồi ức chiến tranh – Tác giả: Nguyễn Văn Kha (RESPECTFULLY INVITE FRIENDS TO SHARE THE CHANNEL OF HISTORICAL IMPRESSIONS: Landing in Thanh Hoa – Memories of war – Author: Nguyen Van Kha)