Tôi bỏ thơ vào
Tôi bỏ thơ vào
Tôi bỏ thơ vào chén rượu cay
Cho men tình muộn đắm hương say
Nghe tiếng lòng đau còn thổn thức
Nghẹn ngào ngay cả khói thuốc bay.
Tôi bỏ thơ vào những đám mây
Cho tình cao vút, giấc mơ đầy
Gió thổi từng mây, bay đâu nữa
Đừng tiếc cho nhau cái nắm tay.
Đừng trách thơ tôi có thế nào
Ý tình dẫu có những xôn xao
Có buồn nghe tiếng đời nức nở
Thì cũng xin người một tiếng chào.
Lê Tuấn
Người nghệ sĩ lang thang trong tâm tưởng.

Hình ảnh buổi RMS “Tự Lực Văn Doàn và các cây bút hậu duệ”
Link video sinh hoạt RMS Tự Lực Văn Doàn và các cây Bút Hậu Duệ”.
LỜI CÁM ƠN
Chinh Nguyên chân thành cám ơn tất cả quý vị quan khách, quý thành viên văn Thơ Lạc Việt, quý ban tổ chức, quý bạn thân hữu đã tham gia buổi ra mắt tác phẩm “Tự Lực Văn Đoàn và Các Cây Bút Hậu Duệ” vào ngày thứ Bẩy Nov. 9, 2019 vừa qua.
Buổi Ra mắt sách rất thành công nhờ vào sự hổ trợ thân tình của quý vị.
Cám ơn những quý anh trong giời truyền thông, nhiếp ảnh gia ViệtV, Việt Today, anh Trương Xuân Mẫn, nhà thơ Mạc Phương Đình đã lưu lại những hình ảnh kỷ niệm sinh hoạt của VTLV.
Cám ơn cô MC/Ca sĩ Hạnh Thảo, anh MC Lê Lợi, hai anh diễn giả TS Hồng Dũng, GS Nguyễn Tường Thiết, ban văn nghệ văn Thơ Lạc Việt, cô Thuý Nga, ba cháu Victoria Thuý Vi, Jenny Đan Anh, Hải Âu.
Đặc biệt cám ơn ban nhạc và âm thanh : Anh Thế (âm Thanh), anh Đoàn Keyboard, và anh Sơn tay saxophone với tiếng kèn mê muội đã giúp buồi ra mắt sách được vui vẻ và đầm ấm.
Tuy nhiên trong buổi tổ chức chúng tôi có những thiếu sót chẳng đặng đừng trong vài chi tiết tiếp tân, xin quý vị thông cản và tha thứ.
Kính chúc quý vị, an mạnh trong mọi ngày.
Sự đoàn kết cộng đồng sẽ đem lại cho chúng ta một sự khác biệt trong mọi trường hợp.
Trân trọng.
Thay mặt ban tổ chức.
Chinh Nguyên.








Nhà thơ BÍCH KHÊ (1916-1946)
Ô hay buồn vương cây Ngô Đồng
Vàng rơi, vàng rơi Thu mênh mông…
Tên thật Lê Quang Lương là một nhà thơ thời tiền chiến. Ngoài bút hiệu Bích Khê, ông còn ký bút hiệu Lê Mộng Thu khi sáng tác thơ Đường luật.
Thơ Bích Khê rất giàu hình ảnh, âm thanh và màu sắc, đẹp như một bức tranh thơ mà cái nền là của một không gian bát ngát mộng mơ… .
Hai câu
Ô hay, buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông…
Trích từ tác phẩm Tỳ Bà, được Phạm Duy phổ nhạc và trình bày bởi ca sĩ Thái Thanh.
TỲ BÀ
Nàng ơi ! Tay đêm đang giăng mềm
Trăng đan qua cành muôn tay êm
Mây nhung pha màu thu trên trời
Sương lam phơi màu thu muôn nơi
.
Vàng sao nằm im trên hoa gầy
Tương tư người xưa thôi qua đây
Ôi ! Nàng năm xưa quên lời thề
Hoa vừa đưa hương gây đê mê
.
Cây đàn yêu đương làm bằng thơ
Cây đàn yêu đương run trong mơ
Hồn về trên môi kêu: em ơi
Thuyền hồn không đi lên chơi vơi
.
Tôi qua tìm nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
.
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
.
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
.
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô hay! buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi vàng rơi: Thu mênh mông
.
Tác giả: BÍCH-KHÊ
Cuộc đời và sự nghiệp của nhà thơ Hàn Mặc Tử
Số phận của một thi nhân tài hoa bạc mệnh
Nhà thơ Hàn Mặc Tử là một trong những tên tuổi nổi bật trong thi đàn Việt Nam thế kỷ 20, là người khởi đầu cho dòng thơ lãng mạn hiện đại Việt Nam.
Hàn Mặc Tử tên thật là Nguyễn Trọng Trí, được sinh ra trong một gia đình có 8 người con được đặt tên rất ý nghĩa là: Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín, Hiếu, Hiền, Thảo. Tổ tiên của ông là họ Phạm, nhưng do liên quan đến quốc sự bị truy nã nên đổi thành họ Nguyễn.
Hàn Mặc Tử mang vóc mình ốm yếu, tính tình hiền từ, giản dị, hiếu học và thích giao du bè bạn trong lĩnh vực văn thơ. Do cha ông là Nguyễn Văn Toản làm thông ngôn, ký lục nên thường di chuyển nhiều nơi, nhiều nhiệm sở, nên dù được sinh ra ở Quảng Bình nhưng Hàn Mặc Tử đã theo học ở nhiều trường khác nhau như Sa Kỳ (1920), Quy Nhơn, Bồng Sơn (1921–1923), Pellerin Huế (1926).
Hàn Mặc Tử có tài năng làm thơ từ rất sớm khi mới 16 tuổi, từng có duyên gặp gỡ Phan Bội Châu và chịu ảnh hưởng khá lớn của chí sĩ này. Sau này, ông nhận một suất học bổng đi Pháp nhưng vì quá thân với Phan Bội Châu nên đành đình lại. Hàn Mặc Tử quyết định vào Sài Gòn lập nghiệp, năm ông 21 tuổi; lúc đầu làm ở Sở Đạc Điền.
Đến Sài Gòn, ông làm phóng viên phụ trách trang thơ cho tờ báo Công luận. Khi ấy, Mộng Cầm ở Phan Thiết cũng làm thơ và hay gửi lên báo. Hai người bắt đầu trao đổi thư từ với nhau, và ông quyết định ra Phan Thiết gặp Mộng Cầm. Một tình yêu lãng mạn, nên thơ nảy nở giữa hai người.
Theo gia đình Hàn Mặc Tử thì vào khoảng đầu năm 1935, họ đã phát hiện những dấu hiệu của bệnh phong trên cơ thể ông. Tuy nhiên, ông cũng không quan tâm vì cho rằng nó là một chứng phong ngứa gì đó không đáng kể. Cho đến năm 1936, khi ông được xuất bản tập “Gái Quê”, rồi đi Huế, Sài Gòn, Quảng Ngãi, vào Sài Gòn lần thứ hai, được bà Bút Trà cho biết đã lo xong giấy phép cho tờ Phụ nữ tân văn, quyết định mời Hàn Mặc Tử làm chủ bút, bấy giờ ông mới nghĩ đến bệnh tật của mình. Nhưng ý ông là muốn chữa cho dứt hẳn một loại bệnh thuộc loại “phong ngứa” gì đấy, để yên tâm vào Sài Gòn làm báo chứ không ngờ đến một căn bệnh nan y. Năm 1938 – 1939, Hàn Mặc Tử đau đớn dữ dội. Tuy nhiên, ở bên ngoài thì không ai nghe ông rên rỉ than khóc. Ông chỉ gào thét ở trong thơ mà thôi. Trước ngày Hàn Mặc Tử vào trại phong Quy Hòa, Nguyễn Bá Tín, em ruột của nhà thơ cho biết tình trạng bệnh tật của anh mình như sau: Da anh đã khô cứng, nhưng hơi nhăn ở bàn tay, vì phải vận dụng sức khỏe để kéo các ngón khi cầm muỗng ăn cơm. Bởi vậy, trông như mang chiếc “găng” tay bằng da thô. Toàn thân khô cứng.
Ông Nguyễn Bá Tín, trong một chuyến thăm Bệnh viện Quy Hòa, có đến thăm bác sĩ Gour Vile – Giám đốc Bệnh viện Quy Nhơn. Bác sĩ nói rằng: Bệnh cùi rất khó phân biệt. Giới y học (thời đó) chưa biết rõ lắm. Tuy triệu chứng giống nhau, nhưng lại có nhiều thứ. Ông bác sĩ quả quyết bệnh cùi không thể lây dễ dàng được. Nhiều thông tin cho rằng, một hôm Hàn Mặc Tử đi dạo với bà Mộng Cầm ở lầu Ông Hoàng (Phan Thiết), qua một cái nghĩa địa có một ngôi mộ mới an táng thì gặp mưa. Bỗng ông phát hiện ra từng đốm đỏ bay lên từ ngôi mộ. Sau đó ông về nhà nghỉ, để rồi sớm mai ông phát hiện ra mình như vậy. Đó là căn bệnh do trực khuẩn Hansen gây nên.
Thời đó, vì thành kiến sai lầm rằng đây là căn bệnh truyền nhiễm nên bệnh nhân thường bị hắt hủi, cách ly, xa lánh, thậm chí bị ngược đãi. Hàn Mặc Tử cũng không là ngoại lệ. Lúc này, gia đình ông phải đối phó với chính quyền địa phương vì họ đã hay tin ông mắc căn bệnh truyền nhiễm, đòi đưa ông cách ly với mọi người. Sau đó gia đình phải đưa ông trốn tránh nhiều nơi, xét về mặt hiệu quả chữa trị là phản khoa học vì lẽ ra phải sớm đưa ông vào nơi có đầy đủ điều kiện chữa trị nhất lúc bấy giờ là Bệnh viện phong Quy Hòa. Trong câu chuyện với người em của thi sĩ Hàn Mặc Tử, bác sĩ Gour Vile cũng nói rằng kinh nghiệm từ các trại cùi, không có bệnh nhân nào chỉ đau có từng ấy năm mà chết được. Ông trách gia đình Hàn Mặc Tử không đưa nhà thơ đi trại phong sớm. Bác sĩ cho rằng, Hàn Mặc Tử qua đời do nội tạng hư hỏng quá nhanh vì uống quá nhiều thuốc tạp nham của lang băm trước khi nhập viện phong Quy Hòa.
Ông bỏ tất cả quay về Quy Nhơn vào nhà thương Quy Hòa (20 tháng 9 năm 1940) mang số bệnh nhân 1.134 và từ trần vào lúc 5 giờ 45 phút rạng sáng 11 tháng 11 năm 1940 tại đây vì chứng bệnh kiết lỵ, khi mới bước sang tuổi 28.
Cuộc đời Hàn Mặc Tử có duyên với 4 chữ Bình: sinh tại Quảng Bình, làm báo Tân Bình, có người yêu ở Bình Thuận và mất tại Bình Định. Ông được biết đến với nhiều mối tình, với nhiều người phụ nữ khác nhau, đã để lại nhiều dấu ấn trong văn thơ của ông – có những người ông đã gặp, có những người ông chỉ giao tiếp qua thư từ, và có người ông chỉ biết tên như Hoàng Cúc, Mai Đình, Mộng Cầm, Thương Thương, Ngọc Sương, Thanh Huy, Mỹ Thiện.
Trong âm nhạc, ca khúc nổi tiếng nhất viết về cuộc đời của thi sĩ Hàn Mặc Tử chính là ca khúc mang tên Hàn Mặc Tử của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh, nổi tiếng qua tiếng hát Trúc Mai cả trước và sau năm 1975. Trước khi mất vài năm, nhạc sĩ Trần Thiện Thanh đã về nước và xây lại một ngôi mộ tươm tất cho người thi sĩ tài hoa bạc mệnh đó.
Hàm Mặc Tử làm thơ từ năm 16 tuổi lấy hiệu là Phong Trần rồi Lệ Thanh. Đến năm 1936, khi chủ trương ra phụ trương báo Saigon mới đổi hiệu là Hàn Mạc Tử, sau ông lại đổi thành Hàn Mặc Tử. “Hàn Mạc Tử” nghĩa là chàng trai đứng sau bức rèm lạnh lẽo, trống trải. Sau đó bạn bè gợi ý ông nên vẽ thêm Mặt Trăng khuyết vào bức rèm lạnh lẽo để lột tả cái cô đơn của con người trước thiên nhiên, vạn vật. “Mặt Trăng khuyết” đã được “đặt vào” chữ “Mạc” thành ra chữ “Mặc”. Hàn Mặc Tử có nghĩa là “chàng trai bút nghiên”.
MỘT NGÀY PHẢI KHÁC MỌI NGÀY
Nhân chuyện phim Mulan (Hoa Mộc Lan) dự kiên công chiếu vào tháng 3-2020 tại Việt Nam với Lưu Diệc Phi, nữ diễn viên từng công khai ủng hộ “đường lưỡi bò” đóng vai chính. Như vậy không chỉ Thành Long, Triệu Vy, Chân Tử Đan… mà cả một đám nghệ sĩ Tàu cộng luân phiên xâm lược nền văn hóa nước ta với sự tiếp tay của bọn bán nước từ hệ thống cầm quyền. Tôi đã báo động về chuyện này cách đây 10 năm qua bài thơ MỘT NGÀY PHẢI KHÁC MỌI NGÀY, bài thơ được cố nhà báo Bùi Tín đánh giá :”có sức mạnh tương đương với hàng chục quân đoàn dã chiến không cần tới súng ống và thuốc nổ”. Nay đăng lại để mọi người cảnh báo trước tình hình Việt Nam đang dần biến thành “An Nam Đô Hộ Phủ” hiện nay…
BÙI CHÍ VINH
MỘT NGÀY PHẢI KHÁC MỌI NGÀY
Chào một ngày giống hệt mọi ngày
Sóng truyền hình phủ toàn phim Trung Quốc
Từ HTV, VTV, BTV, Đồng Nai, Long An, Bà Rịa Vũng Tàu, Cà Mau… cho đến “cáp”
Hết “Triều Đại Mãn Thanh” đến “Đại Tống Truyền Kỳ”
Chào một ngày giống hệt mọi ngày
Đọc báo thấy cha ông mất hút
Thấy thiên hạ quỳ mọp dưới tượng đài Binh Pháp Mặc Công, Ngọa Hổ Tàng Long, Họa Bì, Xích Bích…
Con nít thuộc lòng Hoắc Nguyên Giáp, Hoàng Phi Hồng, Diệp Vấn, Diệp tùm lum hơn thuộc sử Tiên Rồng
Chào một ngày đất nước tự lưu vong
Cội rễ văn hiến 4000 năm trốc gốc
Tuổi teen gối đầu giường Lý An, Ngô Vũ Sâm, Trương Nghệ Mưu, Trần Khải Ca lạ hoắc
Pano giăng khắp nơi hình ảnh Củng Lợi, Chương Tử Di, Thành Long phơi phới toét miệng cười
Chào một ngày phát triển giống đười ươi
Đi trên xã tắc thấy người thua xa khỉ
Thấy lô cốt ngáng đường, thấy nước ngập tận mông, thấy thánh hiền sợ quỷ
Thấy truyền thống chống ngoại xâm co rúm lại vì… tiền
Chào một ngày vong bản vì… hèn
Sống chết mặc bây, túi thầy vô cảm
Ải Nam Quan nằm ngoài ranh giới Việt Nam, xưa rồi Diễm…
Nước mắt Nguyễn Trãi khóc Nguyễn Phi Khanh rơi ở tận… nước Tàu
Chào một ngày bãi biển hóa nương dâu
Thác Bản Giốc rời Cao Bằng như có cánh
Thắng cảnh để lại của tiền nhân bị cháu con ghẻ lạnh
Các di tích, kỳ quan cứ mất tích đều đều
Chào một ngày hình chữ S tong teo
Tài nguyên bôxit bị bới đào như… bọ xít
Nhôm và đô la chẳng thấy đâu, chỉ thấy đất Tây Nguyên rên xiết
Ô nhiễm mạch ngầm, nước sông làm nghẹt thở Chín Con Rồng
Chào một ngày long mạch bị xới tung
Máu bầm đất đỏ bazan, máu tràn ra hải đảo
Ai cho phép Hoàng Sa Trường Sa thành Tam Sa lếu láo
Tội nghiệp rừng cọc nhọn của Hưng Đạo Đại Vương trên sóng Bạch Đằng
Chào một ngày giống hệt cõi âm
Những xác chết anh hùng bật dậy
Máu trả máu, đầu trả đầu. Nhớ đấy
Mãi quốc cầu vinh tất quả báo nhãn tiền
Chào một ngày soi rõ mặt anh em !
Bùi Chí Vinh
CHUYỆN TÌNH CỦA THẦY GIÁO TÝ HON VỚI CÔ GÁI CAO 1m2
CHUYỆN TÌNH CỦA THẦY GIÁO TÝ HON VỚI CÔ GÁI CAO 1m2.
Đây là ĐÁM CƯỚI được nhiều người xem đông nhất ngày hôm nay tại Phan Rang, Ninh Thuận. Nguyễn Văn Hùng (31 tuổi) sinh ra ở Nam Đàn, Nghệ An. Thấy anh nhỏ bé so với các bạn, bố mẹ đưa anh đi khám mới biết con bị bệnh lùn tuyến yên vì thiếu hoóc môn tăng trưởng. Không còn cách nào, họ đành chấp nhận rằng anh mãi chỉ dừng lại ở chiều cao 1,17 m. Khi đó, anh mới 7 tuổi. Vì cơ thể thấp bé, thời còn đi học, Hùng luôn bị bạn bè trêu chọc. Không ít lần anh bị các bạn bồng bế như đứa trẻ trên tay. Những lúc như vậy, anh ngồi co mình lại một góc và khóc, rồi giấu cả nhà vì sợ mọi người lo lắng. Hết cấp 3, Hùng đi học Trung cấp Kỹ thuật tin học, rồi ra Trung tâm Nghị lực sống ở Hà Nội (trung tâm giáo dục cho người khuyết tật) học, và trở thành người quản lý đào tạo, giáo viên dạy công nghệ thông tin ở đây. Ở Ninh Thuận xa xôi, cô gái Lê Thị Diễm My (30 tuổi), cũng mắc chứng bệnh như anh Hùng, đã trúng tiếng sét ái tình ngay từ lần đầu tiên thấy anh xuất hiện trên tivi nói về câu chuyện của mình. Khi đó, trong mắt cô, chàng trai bé xíu ấy đầy nghị lực và tài giỏi. My chủ động liên hệ với anh, thổ lộ tình cảm nhưng anh từ chối.
Không nản lòng, My xin ra Hà Nội học nghề tại Trung tâm Nghị lực sống, nơi anh đang làm việc. Nhưng ở đây, Hùng vẫn luôn tránh mặt và hạn chế liên lạc với cô. Nhớ nhà, bỡ ngỡ trước cuộc sống mới và tình cảm không thuận lợi, 3 ngày liên tục My uống bia. Trong cơn say, cô gọi cho anh nấc nghẹn ngào. Những người bạn khác đã nhờ anh hỏi thăm và động viên cô. Cơ duyên này khiến đôi trẻ gần nhau hơn. Có lần, My phải đi khám bệnh. Nhiều ngày liên tiếp, anh đi xe đạp đưa My đi và chờ chở về rồi mới tất bật chạy đi làm. Lâu dần, Hùng nhận ra trái tim mình đã rung động. Từ đó họ gắn bó với nhau thực sự. Tuy vậy, hình hài nhỏ bé khiến không ít lần họ rơi vào tình cảnh khó xử khi đi chơi bên nhau. Có lần buổi tối họ ra ngoài công viên để tâm sự. Thấy “hai đứa trẻ” ngồi sát nhau ở bờ hồ, một số người đi tập thể dục chạy lại nhắc nhở. Biết tuổi thật của đôi bạn, những người này không tin. Có người nói: “Các cháu lừa bác. Trẻ con lừa người lớn là không tốt đâu!”.
Vài lần đi rạp xem phim 18+, họ bị nhân viên rạp đề nghị cung cấp giấy tờ tùy thân để chứng minh tuổi, ra khỏi rạp lại nhận thêm những ánh mắt thiếu thiện cảm. Mỗi khi lên phố đi bộ, thấy Hùng nắm tay bạn gái, những người xung quanh cười ầm ĩ vì tưởng họ là trẻ con.
“Chúng tôi đã quen với ánh nhìn của người khác như vậy”.
Giọng nói của cả hai đều nhỏ nhẹ như trẻ con nên không ít lần bị người ngoài nhầm lẫn. Có bận, My mua hàng trên mạng. Chủ cửa hàng nghe điện cứ nhắc đi nhắc lại: “Mẹ đâu con, cho cô gặp mẹ!”. Nghe cô bảo: “Em 30 tuổi rồi”, đầu dây bên kia ngập ngừng rồi xin lỗi.
Hiện tại, cả hai gia đình đều ủng hộ cho tình yêu này. Đôi bạn đã lên kế hoạch cho cuộc sống của mình và họ quyết định về chung một nhà , dù bệnh lùn tuyến yên khiến họ không thể có con. Hai người vẫn muốn gắn bó với công việc hiện tại, vì nó đem lại cho họ niềm vui trong cuộc sống. Hãy cùng nhau chúc phúc cho cặp đôi tý hon siêu đáng yêu này đi ạ…
(Nguồn: Fb John Glory Nguyen)






















BIỂN ĐỘNG
Đã lâu lắm rồi tôi không quay lại biển. Nếu Đà Lạt bị “hói đầu” vì mất dần rừng thông thì Vũng Tàu, Cần Giờ cũng “trần truồng” bởi rừng dương bị đốn sạch. Không còn lá chắn xanh thì tất nhiên môi trường bị hủy diệt. May ra chỉ còn vài bài thơ BIỂN ĐỘNG, CON MẮT CỦA BÉ, CÂY DƯƠNG ỐM lãng mạn một thời đọc lại để ngậm ngùi….
BIỂN ĐỘNG
Lên đến biển là nhớ em
Kỷ niệm như sóng làm nghiêng con đò
Con đò nghiêng chỉ bốn giờ
Tôi nghiêng ít nhất cũng là bốn năm
Tôi nghiêng lên cát tôi nằm
Cái vai còn ấm hương thầm em ơi!
Tôi nghiêng xuống biển tôi bơi
Cái lưng sao lạnh tình tôi em à
Mình tôi trên bãi khuya… ca
Lỡ ai nghe được chắc là yếu tim
Tôi ca như thể tôi điên
Tôi điên như thể tôi tìm bóng ai
Sau tôi: dương mọc thành cây
Trước tôi: chim xếp thành bầy lẳng lơ
Và tôi cô độc như thơ
Quạnh hiu như nhạc, sững sờ như tranh
Dã tràng xe cát chung quanh
Tôi lặng yên để tan tành tôi đi
Vái trời em hóa cái ly
Tôi thành giọt rượu cấp kỳ cho xem
Vái trời em hóa cơn ghen
Cho đầu tôi mọc sừng thêm cũng đành
Vái trời em hóa cọng hành
Tôi thành tóp mỡ nêm canh ái tình
Vái trời đang đứng một mình
Có người bịt mắt thình lình… ai kia?
Ai kìa? Chỉ có sao khuya
Em ơi, sao rụng tim lìa ngực tôi
Là nơi em áp đôi môi
Là nơi tôi biết nói lời tương tư
CON MẮT CỦA BÉ
Con mắt của bé như con ghẹ
Mà anh mua hai ký mười đồng
Rang muối sao mà thơm thấy… mẹ
Như cái nhìn của bé phải không?
Có lẽ cần phải nêm gia vị
Lúc lai rai cũng đỡ lạnh lòng
Con mắt có bò như con ghẹ
Sao gắp vào đũa cóng tay run?
Con mắt bé còn như con ốc
Anh bỏ quên ở biển Vũng Tàu
Có lẽ cần một cây kim gút
Để khều thì con mắt mới đau
Có lẽ cần phải ra quán nhậu
Gọi dĩa mồi cho đỡ nhớ nhau
Anh sẽ luộc ốc lên mà nhắm
Không mời con mắt bé ăn đâu
Nói chung, con mắt là con gái
Tắm biển dòm chơi đủ nhức đầu
CÂY DƯƠNG ỐM
Sẽ tìm được một cây dương ốm nhất
Cởi áo ra ta đứng tựa trời trồng
Tiếp tục cởi hết quần dài quần cụt
Các em nhìn ta có giống cây không?
Sẽ đứng vậy bởi vì chiều lắm gió
Chiều im hơi ta sẽ duỗi chân nằm
Đàn ông nằm thô tục hơn thiếu nữ
Các em nhìn ta giống bóng cây không?
Sẽ xuống biển nếu cây dương bật gốc
Cây dương quyên sinh ta phải tự trầm
Kể từ đó sóng buồn như khóc
Các em nhìn ta giống rễ cây không?
Sẽ không chết nữa nếu cây dương mập
Nếu các em cũng từ khước áo quần
Nếu các em đừng nhìn ta lén lút
Ôi, biết biển còn nhớ đến cây không?
Thì ta cứ là cây dương ốm nhất
Cho các em nhìn suốt bốn ngàn năm
BCV
Ngày đó với Hương Lan ở Vũng Tàu…

Này Em – thơ
Xin mời quý vị yêu thích thơ, đọc cho vui. Bài thơ này tôi mới viết,
khi lái xe, vừa nghe một ca khúc thật buồn viết về thân phận người con
gái. Tôi nghĩ không biết có ai, sẵn sàng cùng em nâng chén rượu cay, để
uống cho chạm đáy, đổi thay thói đời.
Này Em
Nếu em là chiếc lá bay
Anh là cơn gió thổi đầy ước mơ
Nếu em chỉ là sợi tơ
Con thoi anh sẽ, dệt tơ lụa mềm.
Nếu em, hoa nở về đêm
Đèn hoa thắp sáng bên thềm chờ ai
Anh là đom đóm nối dài
Dẫn đưa em đến lâu đài tình yêu.
Nếu em duyên nợ trớ trêu
Anh là chỗ dựa, cho nhiều đêm say
Cùng em nâng chén rượu cay
Uống cho chạm đáy, đổi thay thói đời.
Lê Tuấn




Tự Lực Văn Đoàn và Các Cây Viết Hậu Duệ
Văn Thơ Lạc Việt kết hợp với nhóm Nhân Văn Nghệ Thuật tại Nam Cali
với sự hổ trợ của nhà xuất bản Tủ Sách Khai Trí ra mắt tác phẩm:
Tự Lực Văn Đoàn và Các Cây Viết Hậu Duệ.
Đây là một tác phẩm giá trị nghiên cứu về văn học.
Mong quý tham gia, và hỗ trợ.
Tổ chức tại: Grand Fortune Restaurant.
Thời gian: November 9, 2019, lúc 11:30 AM.
Địa chỉ: 4100 Monterey Street # 108, San Jose CA. 95111
Diễn giả: TS Hồng Dũng và Hậu Duệ TLVD Nguyễn Tường Thiết.
MC: Ca sĩ Hạnh Thảo.
Có văn nghệ phụ diễn và khiêu vũ.
Xin hổ trợ US$40.00 cho mỗi quý khách.
Để tiện việc sắp xếp chỗ ngồi, xin quý vị vui lòng phúc đáp.
Sư hiện diện của quý vị là một vinh dự cho ban tổ chức và quý tác giả.
Để biết thêm chi tiết xin quý vị phone cho:
Chinh Nguyên: 1(669) 225-6043
Thái Phạm: 1(408) 335-3862


NHỚ AI BUỒN NGẤT TRÊN VAI ÁO
NHỚ AI BUỒN NGẤT TRÊN VAI ÁO
MƯA Ở ĐÂU VỀ NHƯ VẾT THƯƠNG
Nhà thơ NGUYỄN ĐỨC BẠT NGÀN mất ở Canada ngày 27.9. 2019. Nhà thơ DU TỬ LÊ mất ở Mỹ ngày 7.10.2019. Nhà thơ TRẦN TUẤN KIỆT mất ở Việt Nam ngày 8.10.2019. Các anh nối nhau rời bỏ chúng ta. Sự ra đi đột ngột của các anh làm tôi sửng sốt, tiếc thương, buồn rũ rượi và đỗ bệnh suốt tháng nay.
1.
* Anh NGUYỄN ĐỨC BẠT NGÀN từ Canada qua Cali thăm tôi vào đầu tháng 8 năm 2018. Buổi gặp gỡ thân mật hôm đó còn có các nhà thơ, nhà văn, nhà báo Hà Nguyên Du, Nguyễn Lương Vỵ, Trịnh Y Thư, Phan Tấn Hải, Lê Giang Trần. Không những tôi thích thơ Nguyễn Đức Bạt Ngàn vì thơ anh gần như là hơi thở, là sự sống khổ lụy của tôi mà tôi còn thích nhân cách của anh. Anh bộc bạch: “Thơ đến với tôi như ám chướng, viết vì không thể không viết”. Anh làm thơ trước 1975, đăng thơ khá nhiều, các tác phẩm của anh được lưu trữ tại Thư viện Quốc gia Canada. Anh định danh qua tài năng thi ca của anh chứ không định danh qua hội nhóm hay hình bóng người khác. “An Vi” là một trong vài bài thơ cuối cùng anh viết trước khi mất: “Em phơi phới trên bốn mùa thanh vắng / nhen lửa tình hong ấm cõi âm ti / anh là gió nên trọn đời thức trắng / giữa ta bà tâm hớn hở an vi.”
2.
* Anh DU TỬ LÊ và tôi thân nhau từ năm 1962 lúc anh còn ở ngã Bảy, Chợ Lớn. Tôi, anh Du Tử Lê, họa sĩ Phan Ngọc Diên, họa sĩ Động Đình Hồ thường gặp nhau và chúng tôi cũng thường kéo nhau ăn cơm trưa bình dân ở góc đường Lý Thái Tổ – Phan Thanh Giản. Anh Du Tử Lê có nụ cười hiền lành, dễ thương và sống rất thật với anh em. Anh cộng tác trong các tạp chí văn nghệ mà tôi phụ trách.
Tôi nhớ nhất một kỷ niệm vào khoảng năm 1971, một hôm anh Du Tử Lê bảo tôi cho nhà văn Thế Nguyên, chủ nhiệm bán nguyệt san Trình bầy một bài thơ để đăng trong tuyển tập do Trình bầy chủ trương. Tôi trao bài thơ 5 chữ cho anh Du Tử Lê. Vài hôm sau, anh Du Tử Lê gặp tôi nói anh Thế Nguyên đề nghị tôi sửa 2 câu. Tôi viết: “Bộ đội ôm mìn cốt / Trên thân xác buồn xo”, sửa thành: “Quân đôi ôm mìn cốt / Trên thân xác buồn xo”. Tôi không đồng ý sửa và xin không đăng bài thơ này. Không lâu sau, tôi biết Trình bầy là một tạp chí khuynh tả và nhà văn Thế Nguyên là ai? Gần đây, trong bữa cơm trưa cùng anh Du Tử Lê và họa sĩ Phan Ngọc Diên trên đất Mỹ, tôi kể kỷ niệm xưa cho anh nghe. Anh cười vẫn nụ cười thật hiền: “Mình nhớ. Bài thơ thật hay!” Thỉnh thoảng tôi có gửi thơ đăng trên trang dutule.com của anh và mới đây, ngày 2 tháng 10 anh có đăng bài viết của nhà thơ Nguyễn Nhã Tiên viết về “Lục bát Phương Tấn”, tôi chưa kịp cám ơn anh thì anh đã mất.
Sáng Chủ Nhật ngày 27 tháng 10 năm 2019, tôi đến chia tay anh Du Tử Lê trước giờ anh đi xa, thật xa. Tôi ngồi nghe những phát biểu thâm tình cùng những tiếng hát được phổ nhạc từ thơ Du Tử Lê của các anh chị văn nghệ sĩ quá quen tên: Doãn Quốc Sĩ, Nhã Ca, Vũ Thành An, Từ Công Phụng, Kiều Chinh, Trịnh Cung, Lệ Thu, Đỗ Quý Toàn, Trúc Hồ… 4 giờ chiều. Tôi tiễn anh Du Tử Lê đến tận mộ và gửi xuống lòng đất cùng anh một bông hoa hồng trắng. Trời trở lạnh và gió nhiều như sắp mưa. Tôi chợt nhớ hai câu thơ của anh: “Nhớ ai buồn ngất trên vai áo. Mưa ở đâu về như vết thương”.
3.
* Anh TRẦN TUẤN KIỆT với tôi rất thâm tình. Trên “Tạp chí Phổ Thông Xuân 1962” của nhà báo Nguyễn Vỹ kèm theo mỗi bài viết hay sáng tác là một ảnh chân dung của cộng tác viên của tạp chí. Năm ấy, tôi vừa 16 tuổi, nhỏ tuổi nhất và học thấp nhất bên cạnh các nhà văn, nhà thơ, nhà báo… tên tuổi lừng lẫy cả trong nước và ngoài nước. Cũng từ sự mến mộ, sau này khi du học 2 năm tại Hoa Kỳ, nhà báo Nguyễn Vỹ đã mời tôi phụ trách chuyên mục “Lá Thư Hải Ngoại”.
Thời gian này, anh Trần Tuần Kiệt gần như là “người nhà” của tạp chí Phổ Thông, tuần báo Thằng Bờm và nhật báo Dân Ta của nhà báo Nguyễn Vỹ nên tôi rất thân với anh. Tôi hay đến nhà anh ở khu vườn Chuối, quận 3 ăn cơm trưa. Anh là dân Nam Bộ, hết sức dễ thương, sống nghèo nhưng thật giàu tình nghĩa với mọi người. Sau năm 1975, anh dời nhà về Hàng Xanh, đường Xô Viết Nghệ Tĩnh, tôi vẫn thường ghé trò chuyện văn thơ và lấy bài viết về võ thuật của anh cho tạp chí võ thuật mà tôi phụ trách.
Trong một lần từ Mỹ về, tôi không còn nhớ địa chỉ nhà anh nên mãi miết tìm kiếm trong các hẽm khu Hàng Xanh, đường Xô Viết Nghệ Tĩnh nhưng không được. Khi trở về Mỹ, tôi vui mừng nhận được địa chỉ của anh nhưng chưa kịp gặp lại anh thì anh đã mất. Vâng, bây giờ: “Thánh thần Tiên Phật xa rồi / Lấy ai bằng hữu giữa trời vân du” như thơ của anh đã viết. Anh Trần Tuấn Kiệt ơi, thương quá!
PHƯƠNG TẤN
(30-10-2019)




Tiễn đưa Thi sĩ Du Tử Lê, tác giả Khúc Thụy Du
2050: MIỀN NAM VN CHÌM DƯỚI NƯỚC BIỂN
2050: MIỀN NAM VN CHÌM DƯỚI NƯỚC BIỂN

Miền Nam Việt Nam có thể chìm dưới mặt biển trong 30 năm tới, hậu quả của thay đổi khí hậu. Gần một phần tư dân số VN hiện đang sống trong những vùng sẽ bị chìm ngập, theo một nghiên cứu vừa được công bố tại Hoa Kỳ
Theo New York Times, ngày 29/10, những cuộc nghiên cứu mới nhất của Climate Central, một tổ chức khoa học tại New Jersey, số nạn nhân của hiện tượng nước biển dâng cao sẽ gấp 3 con số dự đoán trước đây, đe doạ xoá bỏ nhiều thành phố lớn miền duyên hải trên thế giới, trong đó có các tỉnh miền Nam Việt Nam
Các tác giả bản bản nghiên cứu, công bố thứ Ba vừa qua, cho biết đã áp dụng một phương pháp mới, chính xác hơn, để tính độ cao của đất và nước biển, căn cứ theo các dữ kiện do vệ tịnh cung cấp, để kết luận là những dự đoán trước đây quá lạc quan.
Phương pháp nói trên cho thấy khoảng 150 triệu hiện đang sống trên các vùng sẽ chìm dưới nước trước 2050
SÀI GÒN CHÌM DƯỚI NƯỚC
Theo Climate Central, ‘’ miền Nam Việt Nam có thể hầu như biến mất ‘’. Bản đồ bên trái dưới đây cho thấy những vùng ven biển sẽ bị ngập nước trước 2050, theo dự đoán trước đây. Bản đồ bên phải : hầu hết miền Nam sẽ bị chìm ngập, theo Climate Central.
Vẫn theo tổ chức trên, một phần của Sài Gòn, trung tâm kinh tế VN, sẽ chìm dưới nước. Hiện nay, trên 20 triệu người Việt đang sống trong những vùng sẽ bị chìm ngập. Những dự đoán này chưa tính những dữ kiện khác, như sự tăng trưởng dân số hay nạn lở đất ven biển trong 30 năm tới
Tại Thái Lan, trên 10% dân số sống trên những vùng bị đe doạ, theo Loretta Hieber Girardet, cư dân Bangkok, phụ trách kế hoạch giảm thiểu hậu quả của thảm hoạ thiên nhiên tại Liên Hiệp Quốc.
VIỄN ẢNH KHỦNG KHIẾP
Hiện tượng thay đổi khí hậu sẽ đe doạ các thành phố trên nhiều phương diện, theo Loretta Hieber Girardet. Ngoài nạn bị trực tiếp đe doạ, các thành phố sẽ phải tiếp nhận các nông hay ngư dân nghèo, di cư tới kiếm việc làm. ‘’Đó là một viễn ảnh khủng khiếp ‘’, theo bà Hieber Girardet
Tại Thượng Hải, một trong những trung tâm kinh tế quan trọng nhất Á Châu, nước biển sẽ cuốn trôi trung tâm thành phố và những vùng phụ cận.
Trên khắp thế giới, nhiều thành phố lớn, kể cả các di tích văn hoá, lịch sử sẽ chìm dưới nước Climate Central kết luận : mặc dù viễn ảnh đáng sợ, những vùng trên không nhất thiết bị khai tử, nếu có những biện pháp thích ứng
Benjamin Strauss, tổng giám đốc Climate Central nói: hiện nay, 110 triệu người đã và đang sống dưới mực nước biển, nhờ các hệ thống đê điều, các đập nước. Để tránh tai hoạ, các thành phố sẽ phải đầu tư rất nhiều trong kế hoạch phòng ngừa, và phải khởi công sớm, trước khi quá trễ
Dina Ionesco, thuộc tổ chức điều hợp di dân quốc tế, nói các quốc gia phải nghĩ tới, ngay từ bây giờ, kế hoạch di dân nội địa, đưa dân tới những vùng an toàn hơn. Bà cho hay đã báo động nhiều lần sẽ có những cuộc di dân lớn chưa từng thấy trong lịch sử.
Theo tướng Castellaw, thuộc tổ chức Center for Climate, tai hoạ dân mất đất sống vì thay đổi khí hậu, sẽ đe doạ sự ổn định xã hội, chính trị trên thế giới. Ông nói : đó không phải chỉ là một vấn đề môi sinh, đó còn là một vấn đề nhân đạo, an ninh và quân sự
VN ĐÃ LÀM GÌ ĐỂ ĐƯƠNG ĐẦU VỚI TAI HOẠ ?
Đọc báo cáo Climate Central và bài báo trên New York Times, người ta không khỏi đặt câu hỏi : Việt Nam đã có kế hoạch gì để đương đầu với đại hoạ trong những năm tới, ngoài những sáng kiến kiểu mỗi nhà trang bị một cái chum hứng nước, hay cõng nước lên núi chữa lửa, hay vơ vét thật nhanh để mua nhà ở ngoại quốc ?
Những nước láng giềng đã ráo riết chuẩn bị.
Lấy thí dụ Indonésie. Chính phủ Indonésie coi viễn ảnh thủ đô Jakarta chìm dưới nước biển trước 2050 là một thực tế không thể nhắm mắt làm ngơ. Họ đã quyết định …rời thủ đô Jakarta về phía đông Bornéo, ngày nay là một khu rừng hoang.
Những ai đã có dịp ghé Jakarta khó tưởng tượng người ta có thể bỏ một thành phố sầm uất, với 10 triệu dân, để xây một thủ đô mới. Và đó không phải là một dự án trên giấy tờ. Dự án, với ngân khoản khởi đầu khổng lồ 40 tỉ dollars, sẽ bất đầu thực hiện trong vài tháng tới, từ đầu năm 2020 !
Viện Nam sẽ làm gì, hay đúng hơn, không làm gì, không phải là chuyện riêng của một tập đoàn cầm quyền, của một đảng.
Đó là chuyện chung của toàn dân, vì liên hệ tới mạng sống của 20 triệu người, một phần tư dân số. Mỗi người phải lên tiếng, phải có thái độ, đòi hỏi. Không thể thờ ơ với mạng sống của chính mình, của con cháu mình.
Rising sea levels on track to destroy the homes of 300 million people by 2050
Anna Bùi Thị Nhung
Tại Berlin, Nhung đã viết:
“ TÔI NGHĨ CHÂU ÂU LÀ MÀU HỒNG.
TUY NHIÊN, HOÁ RA LÀ MÀU ĐEN’”
Ở Berlin, cô tạo dáng bên ngoài một khu vườn bia, nở nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt. Tại Brussels, cô nhấm nháp cốc trà sữa có đường và tạo dáng trên các bước của sàn giao dịch chứng khoán cũ.
Một người họ hàng cho thấy một bức ảnh được chụp tại Berlin của Anna Bùi Thị Nhung, một người Việt Nam bị nghi là một trong những nạn nhân đã chết được tìm thấy trong một chiếc xe tải ở Anh, tại nhà cô ở tỉnh Nghệ An, cô là một khách du lịch khác.

Nhưng Bùi Thị Nhung, 19 tuổi, người Việt Nam, có gia đình tin rằng cô là một trong số 39 người được tìm thấy đã chết trong một chiếc xe tải đông lạnh gần London vào thứ Tư, đó là chuyến đi kiếm tiền trọn đời.
“Càng lớn lên có nghĩa là phải che giấu nỗi buồn trong bóng tối và giữ nụ cười trên khuôn mặt” Nhung đã viết trong một bài đăng trên Facebook ngày 21 tháng 10, vài ngày trước khi gia đình cô ấy mất liên lạc với cô ấy và tin tức về container vận chuyển bị hủy diệt xuất hiện .
Nhung là từ Nghệ An, một tỉnh nghèo cách 300km về phía nam Hà Nội, vốn đang phát triển nhanh chóng của Việt Nam.
Vào tối thứ bảy, linh mục Công giáo Anthony Đặng Hữu Nam đã dẫn đầu khoảng 500 tín đồ cầu nguyện cho người chết khi họ thắp nến trong nhà thờ có tường trắng khiêm tốn ở Yên Thành, quê hương của Nhung.
Nhiều người đã thực hiện hành trình định mệnh tương tự. Đại sứ Anh tại Việt Nam đã viết trong một ý kiến được công bố vào tháng trước bởi các tờ báo địa phương rằng các mối nguy hiểm đã rõ ràng.
Trong những năm gần đây, hàng trăm nạn nhân Việt Nam tiềm năng của nạn buôn người đã được xác định ở Anh, Đại sứ Gareth Ward đã viết trong cột ngày 29 tháng 9.
Có những trường hợp người nhập cư bất hợp pháp bị thương khi bị truy đuổi. Có những trường hợp tử vong do cực lạnh, thiếu oxy bên trong xe tải. Nhiều người thậm chí chưa bao giờ đặt chân đến ‘miền đất hứa’, phường Ward viết, đề cập đến những bảo đảm của những người buôn lậu người Việt Nam để tái định cư người di cư ở Anh.
Gia đình của Nhung cho biết cô lần đầu tiên rời Nghệ An trong hành trình ra nước ngoài vào tháng 8. Cô đã đến Trung Quốc trước, trước khi tìm đường đến Đức, rồi Bỉ, nơi họ tin rằng cô đã lên chiếc xe tải định mệnh.
Các quan chức ở Anh vẫn chưa xác định được người chết.
“Tôi chỉ muốn một cuộc sống bình yên” Nhung đã viết trong một chú thích bên dưới bức ảnh cô ấy đang cười trên cánh đồng xanh vài tuần sau khi rời Việt Nam.
“Điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời là tìm được người không bỏ rơi bạn trong thời gian khó khăn nhất của bạn” Nhung nói vào ngày 27 tháng 8.

Tối muộn thứ bảy, gia đình của Nhung, không còn hy vọng, đã lập một bàn thờ trong ký ức của cô, với bức ảnh của cô bên cạnh cha cô.
Cha cô mất vì ung thư vài năm trước. Mẹ cô không thể làm việc vì các biến chứng về sức khỏe và vì vậy những người thân yêu của cô đã cùng nhau tài trợ cho cô một cuộc sống mới ở nước ngoài.
Theo một báo cáo của chính phủ Anh năm ngoái, khoảng 70% các trường hợp buôn người Việt Nam ở Anh trong giai đoạn 2009-2016 là để khai thác lao động, bao gồm sản xuất cần sa và làm việc trong các quán bar làm móng.
Phụ nữ và trẻ em gái ở vùng nông thôn cũng được coi là dễ bị buôn bán hơn, báo cáo cho biết.
Đến đầu tháng 9, cô không rõ mình đang ở đâu, nhưng Nhung đã sẵn sàng cho chuyến đi của mình và suy nghĩ về những bước tiếp theo của cô.
Bên cạnh một hình ảnh của hai đứa trẻ thả diều vào lúc hoàng hôn, cô đăng:
“Khi tôi lớn lên, tôi thấy rằng cuộc sống không yên bình như tôi từng nghĩ. Khi tôi lớn lên, tôi muốn trở về thời thơ ấu của mình, khi tôi sống tự do”

MÀU ĐEN
Trong một trong những bức ảnh đầu tiên của cô được chụp rõ ràng hơn từ khi bắt đầu cuộc phiêu lưu ở châu Âu, Nhung tạo dáng trước một khu vườn bia Đức. Vài ngày sau, vào cuối tháng 9, cô đăng ảnh những món mì Việt mà cô nói rằng cô đã nấu cho bạn bè ở Berlin.
Nếu có ai muốn mua, tôi sẽ gửi nó cho bạn, cô ấy đã nói đùa trong bài đăng trên Facebook.
Tôn Quang Tuấn, một trong những người bạn của Nhung sống ở Berlin, nói rằng, Chúng tôi đã đi ra ngoài một vài lần khi Nhung đang ở Berlin và nói thêm rằng cô ấy đang có tâm trạng tốt, rất vui, nhưng họ đã mất liên lạc sau khi cô ấy nói phải rời đi để tới Anh.
Không rõ Nhung đã đi từ vùng nông thôn Việt Nam đến Trung Quốc và sau đó là Berlin như thế nào, nhưng thủ đô của Đức đã nổi lên trong những năm gần đây như một sân khấu cho người Việt Nam và những người di cư khác muốn bắt đầu cuộc sống mới ở Anh.
“Tôi cảm thấy cô đơn ở nơi tôi từng mơ ước hàng ngày” Nhung viết vào ngày 25 tháng 9.
Không rõ cô ấy ở đâu – Những kẻ buôn lậu người Việt được cho là khuyên các đối tượng của họ sống kín đáo và không cho đi quá nhiều manh mối để trốn tránh sự phát hiện từ chính quyền.
“Tôi không biết khi nào tôi có thể quen với cuộc sống hiện tại, nhưng tôi biết một điều chắc chắn. Lúc này, con nhớ bố. Mình nhớ bạn phát điên.”
Vài ngày sau, Nhung được chụp hình bên ngoài Nhà thờ Berlin với một tách trà sữa trên tay. Trà sữa có vị ngọt, chứa đầy những viên thạch nhai rất được giới trẻ Việt Nam ưa chuộng.
Cuối tháng 10, Nhung đã ở Bỉ. Cô ấy đã đăng những bức ảnh của mình, một lần nữa với một tách trà sữa trong tay, hào hứng khám phá các điểm tham quan của Brussels, bao gồm cả sàn giao dịch chứng khoán cũ và con đường nhộn nhịp của đường phố August Auguste Orts.
Đó là từ cảng Zeebrugge của Bỉ mà container cuối cùng đã rời đi. Gia đình cô tin rằng cô đã ở trên tàu.

Thông Báo Về Ban Hợp Xướng Lạc Việt & Thư Mời Họp Chiều Ngày 24 Tháng 8 Năm 2018.
VTLV THÔNG BÁO VỀ BAN HỢP XƯỚNG LẠC VIỆT &
THƯ MỜI HỌP CHIỀU NGÀY 24 THÁNG 8 NĂM 2018.
Kính chào quý vị,
Mục đích VTLV thành lập ban Hợp xướng bởi muốn bảo tồn và phát huy văn hoá Việt tại hải ngoại qua âm nhạc. Bắt đầu từ ngày thứ sáu 24 tháng 8 năm 2018, Văn Thơ Lạc Việt sẽ tiếp nhận tất cả các quý vị muốn ghi danh vào ban Hợp xướng Lạc Việt. Những quý vị ghi danh vào ban Hợp xướng Lạc Việt sẽ tự động là thành viên của Cơ Sở Văn Thơ Lạc Việt, và sẽ được Giáo sư Nhạc sĩ Phạm Đức Huyến hướng dẫn về Nhạc lý Diễn giải, Thanh nhạc, và Kỹ thuật Ca hát để sinh hoạt trong ban Hợp xướng Lạc Việt, và cơ sở Văn Thơ Lạc Việt.
Thành viên trong ban Hợp xướng Lạc Việt sẽ được Giáo sư Nhạc sĩ Phạm Đức Huyến hướng dẫn về Đơn ca, Song Ca, Tam ca và Hợp xướng, cùng với những tài liệu học tập miễn phí.
Những quý vị nào nhận thấy mình có năng khiếu âm nhạc nên tham dự vào ban Hợp xướng Lạc Việt sẽ được hướng dẫn căn bản trong nghệ thuật âm nhạc từ Giáo sư âm nhạc Phạm Đức Huyến.
Thay mặt VTLV.
Chủ tịch CS/VTLV :TVS Chinh Nguyên
Cố Vấn âm nhạc & và nghệ thuật : Gs Nhạc sĩ Phạm Đức Huyến. Trưởng ban Hợp Xướng: Ns Nguyên Hồng.
Chủ tịch VTLV.
Chinh Nguyên
———————————————————————————————————————————————————————
THƯ MỜI HỌP BAN HỢP XƯỚNG.
Xin thông báo quý vị thành viên Văn Thơ Lạc Việt và Ban Hợp xướng Lạc Việt.
Buổi họp đầu tiên để lựa giọng hầu chia bè tập hát trong ban Hợp xướng sẽ là ngày thứ sáu 24 tháng 8 năm 2018, lúc 6:30 PM. Buổi họp sẽ do Giáo sư Nhạc sĩ Phạm Đức Huyến chủ toạ, ông sẽ giúp Văn Thơ Lạc Việt nói về mục đích thành lập ban Hợp Xướng, chương trình Huấn Luyện và chia bè cho các hội viên hầu dễ dàng tập dượt. Trong buổi họp đầu tiên của Ban Hợp Xướng Lạc Việt sẽ có thêm phần trình diễn văn nghệ cây nhà lá vườn, chiếu clip Hợp xướng, tuyển giọng chia bè của ban Hợp Xướng, và có sự tham gia của ban Văn nghệ VTLV.
Vậy xin chị Thuý Nga trưởng ban Văn nghệ thông báo cho anh chị em ca sĩ tham dự đông đủ hầu thắt chặt sự đoàn kết giữa hai ban Văn nghệ của VTLV.
Điạ điểm họp:
CLB/Mây Bốn Phương
730 S 2nd Street San Jose CA 95112.
Xin ghi chú: Nơi đậu xe dưới gầm cầu I-280, giữa hai đường First và 2nd Street.
Có nước trà nóng và bánh ngọt.
Chủ tịch VTLV
Chinh Nguyên.
Cung Oán Ngâm Khúc . VTLV Mạn đàm phần cuối
Cung Oán Ngâm Khúc – VTLV Mạn Đàm Phần 3
The Sympathizer by Viet Thanh Nguyen is a war novel, a spy novel
The Sympathizer by Viet Thanh Nguyen is a war novel, a spy novel—but don’t call it an immigrant novel.
By SCU
The Sympathizer by Viet Thanh Nguyen review – a bold, artful debut

The book won the Pulitzer, and in 2017 Nguyen was awarded a MacArthur “genius” grant and published a collection of stories, The Refugees. The distinction between immigrant and refugee was a central part of Nguyen’s talk and reading on campus last fall.
“We hated immigrants before, some of us hate immigrants now, but the point is that immigrants are part of the American mythology,” Nguyen said. “They’re part of the American dream. Immigrants validate the United States, whether or not we want them to come here at all. Refugees are completely different. Refugees are the unwashed, they are the unwanted, they come bringing with them the stigma of all kinds of fears of contamination, the idea that they come from broken states and broken countries.”
Nguyen himself is a refugee. He was born in the central highlands of Vietnam, and after the fall of Saigon in 1975, his family fled to the United States. He grew up in San Jose and witnessed his vibrant Vietnamese community “still suffering traumatically from what had happened to them,” as he put it. “I grew up hearing all these stories about what the Vietnamese people had gone through. And, at the same time, I was growing up as an American. And I was getting a very different version of this war from American culture.”
Case in point: the jarring difference between the treatment that a film like Apocalypse Now dealt Vietnamese people, versus how Vietnamese people saw themselves. With The Sympathizer, Nguyen set out to try to undo a sense of victimization.
His novel is a tale of America as well as Vietnam. “We were lucky as refugees to come to this country,” he said. “We were not special. And people who were refugees need to stand up for people who are refugees today. Which is why I always claim I’m still a refugee.”
His willingness to tackle difficult subjects has led to him being called a “voice for the voiceless”—a moniker with which he takes umbrage. “The problem, of course, is not that the Vietnamese people are voiceless,” he said. “It’s that no one wants to hear them … Any type of minority—we’re up against systems and structures who don’t want to hear from us, who don’t actually want to give voices to the voiceless. They just want representatives to make it easier for us to be heard. That’s the role I resist.”
Nguyen spoke to a packed house at the de Saisset Museum on October 19. His visit was part of the Reading Forward series, co-sponsored by the Santa Clara Review, the Creative Writing Program, and the Department of English. The series brings writers to campus to participate in classes as well as meet with students and faculty in small groups to discuss writing and publishing. On that front: Nguyen is currently working on a sequel to The Sympathizer called The Committed.
Thông báo Giải Văn Thơ Lạc Việt 2018
Phim Finding the Virgo
Ngày 28 tháng 4 năm 2018 Lúc 5 chiều tại Chinese Historical Society of America trên đường Clay Street thuộc thành phố San Francisco tại số 965, một buổi chiếu sơ khởi bộ phim tài liệu mang tên Finding the Virgo, một bộ phim có nhiều tình tiết rất cảm động, nói lên lòng biết ơn sâu xa đối với thủy thủ tàu Virgo và đất nước Hoa Kỳ. Nội dung nói về hành trình vượt biển tìm tự do của một gia đình người Việt, sau khi Cộng sản chiếm được miền Nam Việt Nam. Năm 1980 cùng với 57 người khác trên một chiếc ghe đánh cá nhỏ bé đi qua một cửa sông của con sông Cửu Long để ra biển. Cuộc hải trình dự tính 5 ngày là đến Philippine nên thực phẩm, nuớc uống cùng với nhiên liệu chỉ có 7 ngày. Nhung khi ra hải phận quốc tế hướng về phía Đông đi dược 3 ngày đêm thì bị bão, tàu trôi dạt mất phương hướng. Sau 10 ngày lênh đênh trên biển gặp nhiều thương thuyền nhưng không tàu nào dừng lại cứu giúp. May mắn thay một tàu chở nhiên liệu lõng mang quốc tịch Mỹ có tên LNG Virgo đã dừng lại cứu vớt. Sau đó tất cả 62 thuyền nhân được chuyển qua tàu dầu quân sự có tên USNS Sealift Antartic để ghé cảng Singapore chờ ngày đi định cư Hoa Kỳ. Câu chuyện thuyền nhân chừng như dừng ở đây? Nhưng không…
Chiếc tàu màu trắng có 5 quả cầu to lớn xuất hiện trên đại dương đã ghi vào tâm trí 62 thuyền nhân, đặc biệt in sâu vào tâm thức một cháu bé gái lúc đó cô chỉ mới 7 tuổi. Tại Hoa Kỳ gia đình cô thường nói đến chuyện làm sao tìm được những người thủy thủ để nói một lời cám ơn. Khi lớn lên cô đi học trường Luật ra làm việc, cô cố tìm tung tích chiếc tàu và thủy thủ đoàn đã cứu với gia đình cô. Cô đã bỏ công trong nhiều năm có lúc gần như bỏ cuộc, nhưng cô vẫn kiên nhẫn, mãi đến những năm nhờ có internet công việc truy tìm mới có kết quả. Tháng 2 năm 2016 gần 36 năm sau cô đuợc tin vui cho biết vị thuyền trưởng chiếc tàu Virgo hiện đang cư ngụ tại Florida có tên George Overstreet năm nay 86 tuổi. Lập tức cô điện thoại và email cho ông. Cô và gia đình cô luôn nhớ chiếc tàu cứu mạng và cô nghĩ ông là người đã cứu vớt 62 thuyên nhân trên chiếc ghe đanh cá có tên Thắng Lợi, ông George đã mời cô và ba mẹ cô đến Florida.
Cuộc hạnh ngộ, ngày 26 tháng 3 năm 2016 tại nhà George Overstreet thuộc thành phố Lakeland bang Florida. Ông George và gia đình, cùng ông Don Mc Lendon trưởng cơ khi tàu Virgo trong đó có cả ông Douglas Torborg thuyền trưởng tàu USNS Sealift Antarctic nhận thuyền nhân từ tàu LNG Virgo để chở đi Singapore. Trước sân nhà chủ nhân và khách mời gặp nhau tay bắt mặt mừng nhưng chưa hề biết nhau. Thuyền nhân năm xưa không cầm được mắt khi gặp lại những ân nhân đã cứu vớt họ. Việc cứu người trên biển Đông vào đầu thập niên 1980 không phải là một công việc dễ dàng cho các vị thuyền trưởng, họ phải làm nhiều thủ tục phiền toái nếu họ không can đảm và không có lòng nhân đạo. Sau khi rà soát lại giữa thuyền trưởng Douglas Torborg và ông George Overstreet biết ra trong tháng 6/1980 ông George đang nghỉ phép. Chính ông Hartmann Schonn đang là thuyền trưởng tàu Virgo lúc đó đã ra lệnh vớt thuyền nhân. Nhưng ông đã qua đời vào năm 2000, sau khi ông mất, vợ ông là bà Karin di chuyển đi nhiều nơi không còn ở New York. Thuyền trưởng Hartmann là một người rất nhân hậu ông có trái tim Bồ tát, ông nổi tiếng về hành động cứu người trên biển Đông. Từ những tin tức đặc biệt về ông Hartmann Schonn, cô tiếp tục dọ hỏi thêm cuối cùng tìm được bà Karin đang sống ở Âu Châu nước Đức.
Ngày thứ Bảy 4 tháng 11 năm 2017 các thủy thủ của tập đoàn LNG và ETC đa số đã về hưu tuổi từ 55 cho đến 92 gặp nhau tại Bảo Tàng Viện Mirchare Navy Academy thuộc trường Đại học Hàng Hải Maritime College ở Fort Schuyler thành phố Bronx tiểu bang New York. Cuộc tương phùng giữa một gia đình thuyền nhân đang cư ngụ tại thành phố San Jose với các thủy thủ đoàn 8 chiếc tàu trong đó tàu Virgo là 1/8 chuyển vận khí đốt hóa lỏng của tổ họp ETC. Những thủy thủ trên chiếc tàu Virgo tham dự cứu vớt 62 thuyền nhân năm 1980 đang có mặt trong buổi họp là: Bà quả phụ Karin Schonn, ông Don Mc Lendon, ông Larry O’Toole, ông Kennth.D. Nelson, ông Daniel G. Hanson… Gia đình thuyền nhân đã trao tặng Bảo Tàng Viện một tác phẩm nghệ thuật bằng đồng của Điêu Khắc Gia Phạm Thế Trung biểu tượng cho Vietnamese Boat People làm kỷ niệm với lời cám ơn. “A gift in gratitude from Vuong family on behalf of the Vietnamese Boat People”
Buổi tiếp tân gần 200 quan khách Mỹ và Việt đến tham dự vì khán phòng hơi hẹp nên có 3 đợt chiếu phim cho quan khách xem để xin các ý kiến cũng như những đề nghị. Phim Finding the Virgo sẽ hoàn tất trong nay mai và sẽ trình chiếu cho công chúng.

CHA RỒNG MẸ TIÊN dạy con cái LẠC VIỆT hát ca kiểu 6 – 8 lục bát từ thời nào?
http://vantholacviet.com/wp-content/uploads/2018-CHA-RONG-ME-TIEN-DAY-CON-hat-THO-luc-bat-rev2.pdf
CHA RỒNG MẸ TIÊN
dạy con cái LẠC VIỆT
hát ca kiểu 6 – 8 lục bát
từ thời nào?
Kính Nhớ Ngày Giỗ Tổ Lạc Việt
LsNguyenCongBinh@gmail.com
Thiếu niên gốc Việt 13 tuổi tại Mỹ nói về ngày Quốc Hận và quốc cộng!

