Mưa Tạnh Nỗi Nhớ

CAO MỴ NHÂN 

Cơn mưa mới đến, hay cơn mưa vừa tạnh, đều khiến những nghệ sĩ sáng tác bâng khuâng…

Tại sao lại có trạng thái tâm hồn như vậy nhỉ ? 

Nghệ sĩ sáng tác, nghệ sĩ trình diễn, hay tất cả mọi người trong chúng ta đều vấn vương trong đầu óc thứ cảm giác mau chóng, ngắn ngủi, khi cơn mưa sắp đến, hay cơn mưa vừa tạnh,  là vì ngay lúc đó, sắp đón nhận một quang cảnh khác .

” Lòng như mưa tạnh nhớ lưng chừng…”

( Đàn thu, tay ngọc – Đinh Hùng – Thục Vũ ) 

Nhạc sĩ  Thục Vũ, có cuộc sống nội tâm hào sảng nhưng ôn hoà, ông tên thật là Vũ Văn Sâm ( 1932 – 1976 ) nguyên trung tá QL/VNCH, đơn vị sau cùng là Trưởng Khối Chiến Tranh Chính Trị / Trường Sĩ Quan Bộ Binh Thủ Đức . 

Bài thơ đẹp như ngà ngọc của Thi sĩ Đinh Hùng ( 1920- 1967) 

đã được nhạc sĩ phổ nhạc nguyên tác, không thay đổi hình thức thơ, chứng tỏ nhạc sĩ Thục Vũ dấu trong lòng một tâm hồn thi sĩ . 

Hôm nay tôi xin giới thiệu với quý vị cái trạng thái lưng chừng trong nỗi nhớ thiết tha của nhạc sĩ gốc võ quan. 

Bạn đọc có thể hình dung được một tráng sĩ thời xưa, hay một chiến sĩ nói theo thời nay, chính xác hơn là thời VNCH. 

Cái nỗi nhớ ngập ngừng, bâng khuâng, sau cơn mưa vừa tạnh.

Hình như làm chưa xong…một bài thơ, một khuôn nhạc …chẳng hạn, mà vì công chuyện trước mặt, hay là bổn phận phải gấp rút lên đường để thi hành công tác, thí dụ thế . 

Trung tá Vũ Văn Sâm với nhân dáng và tâm tư tình cảm hết sức huynh đệ chi binh. Ông cũng giống như quý huynh đệ chi binh là sống hết mình cho gia đình, quân đội, tổ quốc. 

Huynh đệ chi binh dù ở cấp bậc nào, binh chủng nào, cũng không quên ” Tổ Quốc Danh Dự Trách Nhiệm” , huống chi những chữ đó là tinh thần trường hiệu của Quân Trường Võ Khoa Thủ Đức, những hình ảnh đã đi vào cuộc đời binh nghiệp của ông, trung tá Vũ Văn Sâm, tức nhạc sĩ Thục Vũ, thì làm sao có thể ung dung ngồi chờ mưa dứt hẳn, nắng khô đường trường đang ướt át chứ. 

” Bốn dây tuyệt vọng đau hàng phím 

   Hoa dịu làn môi nghẹn khúc ca…” 

            ( Đinh Hùng  – Thục Vũ ) 

Cơn mưa đã tạnh, nên không thể như Thúc Sinh ngồi thầm lặng nghe Thuý Kiều đàn hát khúc đoạn trường, xuất thần đến nỗi :

Bốn dây như khóc như than

Khiến người trên tiệc cũng tan nát lòng

Cũng trong một tiếng tơ đồng

Người ngoài cười nụ, người trong khóc thầm 

   ( Đoạn trường tân thanh – Nguyễn Du ) 

trước mặt chánh thất  Hoạn Thư được . 

Vốn ôn hoà, mã thượng, vị quan 5 đã mang phong cách cây tùng che chở cho một khóm hoa mong manh trên thềm nắng, cuộc tình cũng lưng chừng như cơn mưa vừa tạnh,  khách tình quân trở về gia trang uống rượu bồ đào . 

Ở đó người khuê phụ mở tiệc mừng xuân thắm, để: 

” Hốt kiến mạch đầu dương liễu sắc

   Hối giao phu tế mịch phong hầu  ” 

      ( Khuê Oán – Vương Xương Linh ) 

Nhạc sĩ Thục Vũ – Vũ Văn Sâm đâu cần phải sa trường lập công danh nữa, ông đã có sẵn công hầu “Trung tá QL/ VNCH” rồi, phu nhân ông chỉ nhắc ông vui xuân đừng quên nhiệm vụ đó thôi . 

Ngày tôi hạnh ngộ người khuê phụ nêu trên, là khi nhạc sĩ trung tá Vũ Văn Sâm đã thất lộc ở trại tù nơi rừng thiêng nước độc ngoài Bắc rồi. 

Bấy giờ tôi cũng vừa từ nông trường hậu tù cải tạo về. 

Phu nhân trung tá Vũ Văn Sâm ghé chơi nhà chị ruột tôi ở khu nhà thờ Ba Chuông Phú Nhuận. 

Bà tới với nhã ý là xin phép cho con gái đầu lòng của tôi ra đi vượt biên với gia đình bà, đồng thời gặp người con trai thứ nhất của bà đang ” tị nạn ” ở cùng khu nhà thờ vừa nêu. 

Con gái đầu lòng của tôi là bạn học với con trai thứ hai của bà, bà muốn giúp tôi cho một cháu vượt biên, để đỡ gánh nặng gia đình đang bức bách, vì chế độ cộng sản bần cùng hoá nhân dân miền nam sau cuộc đổi đời. 

Ngay buổi gặp gỡ sơ giao, nhưng vì gốc gác chúng tôi là các gia đình quân nhân chế độ cũ, nên thân nhau ngay, biết tôi làm thơ, bà hỏi thăm liền: 

” Chị làm thơ thì chắc biết Lệ Khánh chứ ? ” 

Tôi chưa kịp trả lời, bà tiếp luôn: 

” Cô ấy làm thơ nói : Em là con gái trời bắt xấu, đó ” 

Tôi ngắm phu nhân nhạc sĩ Thục Vũ, Trung tá Vũ Văn Sâm, bà đẹp một cách trang trọng, bình bệ, kẻ cả, thật là quý phái, tôi bật cười : 

Chị à, em có nghe nhà thơ Lệ Khánh viết ” trời bắt xấu ” gì đó, nhưng không quen. 

Phu nhân Trung tá Vũ Văn Sâm cười mỉm: 

” Ông Sâm nhà này là ưa cô ấy đấy ” 

Tôi lặng thinh, vì mình cũng lỡ làm thơ, nên không biết nói thế nào cho đẹp ý người khuê phụ đảm đang, linh hoạt mà rất cao sang đẹp đẽ kia nữa. 

Đúng như ” Sơ yếu lý lịch ” của vị quan 5 hào hoa nhưng đằm thắm, ông bà có 5 cháu: cô chị đầu đã vượt biên tới Canada, 

4 cậu em trai thì cũng ra biển nhiều lần, nhưng còn kẹt lại. 

Bà Vũ Văn Sâm có một sạp hàng trong chợ Bà Chiểu, gần nhà, cũng trong khuôn viên chợ Bà Chiểu luôn. 

Phải nói bà là người vợ rất đảm đang, chững chạc của nhạc sĩ Trung tá Vũ Văn Sâm. Bà trực tiếp chăm sóc cha mẹ già và đàn con 5 cháu. Vậy mà không sơ sót một sự việc nào trong nhà. 

Đã thế, sau khi Trung tá Nhạc sĩ vô tù cải tạo, rồi mệnh chung, phu nhân ông vẫn không buông lơi một bổn phận đối với gia đình. 

Bà tiếp tục nuôi cha mẹ già và đàn con, cả khi Cộng sản xâm chiếm miền nam, bà vẫn giữ lòng tin, lần lượt cho 3 cháu lớn đi vượt biên. Song có thành công mà cũng có thất bại. 

Riêng chuyến dự trù cho cháu gái con tôi ra đi, thì cuối cùng tôi đã cám ơn nhã ý của bà, năm đó cháu học lớp 12, có ý thi lấy bằng tú tài đã, rồi tính sau. 

Chao ôi ” lòng như mưa tạnh, nhớ lưng chừng ” chỉ có ai mang tâm trạng nửa vời của nghệ sĩ, mới thông cảm những nỗi buồn không dứt khoát được lòng mình …

Nhạc sĩ Thục Vũ viết nhiều nhạc lính, có một bài ” kinh điển ” trong kho tàng văn thơ nhạc hoạ tù cải tạo, là bài 

” Anh Ở Đây ” viết chung với nhạc sĩ Trung tá Vũ Đức Nghiêm lúc mới tập trung được ít lâu ở Long Giao. 

Lời nhạc nhắn nhủ vợ con ông, nhạc sĩ Thục Vũ, thời gian trước khi ra Bắc. 

Sau đó, ông cùng bạn tù bị chuyển tới vùng núi rừng sương giá bốn mùa, trại thuộc phần đất Hoàng Liên Sơn, tôi không trực tiếp hỏi thăm phu nhân vị trung tá nhạc sĩ vốn tài hoa ấy. 

Nhưng bỗng một ngày tôi đến Minnesota, ra mắt sách năm 1996, Trung tá Mai Quỳ vốn thật xưa làm Tâm Lý Chiến  trường võ khoa Thủ Đức, vị tá 5 này bấy giờ là đại uý. Và tôi đã có thơ đăng trên đặc san Thủ Đức từ ngày đó.

Trung tá Mai Quỳ tới dự buổi sinh hoạt văn nghệ vừa nêu, đã kêu tôi rồi nói thật thiết tha: 

” Này Cao Mỵ Nhân, khi nào về thăm quê cô ở Sa Pa, tìm ghé thăm mộ Trung tá Vũ Văn Sâm, nhạc sĩ Thục Vũ đó. Tụi tôi đưa nó ra tận chân núi. Cả vạt đồi hoa ban trắng biết không ” 

Tôi lặng người đi, tôi không quên, nhưng tôi có về vùng trời mà gió hú gọi sương phủ kín núi rừng quanh năm đó đâu. 

Tới nay, tôi lại thấm câu thơ của thi sĩ Đinh Hùng mà nhạc sĩ Trung tá Vũ Văn Sâm đã phổ nhạc: 

” Lòng như mưa tạnh nhớ lưng chừng …” 

Hình như trạng thái lưng chừng đã thay cho sự bộc bạch khó nói ở đời, để thoái thác hay là giữ kín trong lòng một chuyện gì mà không hay chưa kết thúc được.

              CAO MỴ NHÂN   




Cần nên xem lại cuộc khủng hoảng tái chế plastic hiện tại

Mai Thanh Truyết
Allentown NJ – 1-10-2021




Rừng Thu




Người Giàu Ở Khắp Nơi

Kiều Mỹ Duyên

Tỷ phú, triệu phú ở Orange County nhiều lắm. Người Việt Nam tị nạn tỷ phú ở Mỹ chỉ có 9 người nhưng triệu phú thì nhiều lắm, nhiều lắm. Nơi nào có người Việt Nam tị nạn là nơi đó có triệu phú. Già cũng là triệu phú, trẻ cũng là triệu phú. Đầu tư vào địa ốc trở thành triệu phú là chuyện bình thường, từ 1 đến 5 triệu mỹ kim thì ai cũng làm được, dễ quá mà, miễn là phải chăm chỉ làm ăn, dành dụm, đầu tư sinh lợi, có ai mà không là triệu phú chứ?

         Một buổi tiếp tân của một ngân hàng vừa mới khai trương 2 tháng, chủ nhân là tỷ phú Stephen Gordon, người Do Thái, ở Newport Beach. Orange County gồm có 34 thành phố, Newport Beach là một thành phố giàu trong 6 thành phố của quận này. Buổi tiếp tân của ngân hàng Genesis, quan khách tham gia khoảng 300 người, trong đó có 10 tỷ phú: 1 tỷ phú người Mỹ gốc Việt là ông Frank Jao, còn 9 tỷ phú kia là người Mỹ đến từ Âu Châu. Tỷ phú Steve Mihaylo đã tặng cho đại học Cal State Fullerton 35 triệu để xây thêm phòng ốc cho sinh viên, và tỷ phú Frank Jao đã từng là Founder của đại học Fullgright.

         Trước khi buổi tiếp tân bắt đầu, tỷ phú Stephen Gordon tiếp chúng tôi gồm có 5 người khách: 2 vợ chồng luật sư ở Los Angeles, 3 người Việt Nam là khách. Chủ Tịch cũng là giám đốc điều hành của ngân hàng Genesis cho chúng tôi biết ông sẽ mở thêm 15 chi nhánh, Newport Beach là trụ sở chính. Tỷ phú giám đốc điều hành ngân hàng là người Mỹ, gốc Do Thái đến từ Âu Châu, tiếp chúng tôi với tư cách truyền thông được mời. Với sự tham dự của 11 người trong ban điều hành rất quan trọng, những người này có 25 năm kinh nghiệm trở lên. Trong 11 người lãnh đạo nhà băng này có một ông Mỹ hãnh diện giới thiệu vợ ông là người Việt Nam, người Đà Nẵng. Ông khen vợ ông hết mình, vợ ông hiền lành, làm thẩm mỹ, nhà ở Los Angeles. Ông đang làm ở Los Angeles mà đến Newport Beach để làm việc với tỷ phú Gordon. Những người được làm việc với nhà băng mới này phải thật giỏi, đương nhiên là lương rất cao.

         Đặc biệt nhà băng Genesis không cho mượn tiền mua nhà, chỉ cho mượn tiền mua chung cư từ 5 đơn vị trở lại, hoặc shopping center. Người Do Thái ở khắp nơi trên thế giới giàu nhờ đầu tư vào bất động sản, nhà băng, Hollywood, v.v.

         Những người đầu não của nhà băng Genesis là bà Jamie Carter, phó giám đốc đặc trách về điều hành, ông Bob Bihr, phó giám đốc về định giá nhà, ông Christopher Ware đặc trách về hành chánh, ông Brian Fitxmaurice lo về tín chỉ, ông Andy Gallardo, luật sư, bà Lauren Dibiase, đặc trách về tìm khách hàng, Jenny Simmons, giám đốc điều hành, và Will Han, giám đốc tài chánh. Ngoài truyền thông Việt Nam, có nữ ký giả người Phi Luật Tân tên là Cora M. Oriel làm cho báo Asian Journal, v.v.

         Người Do Thái đi đến đâu đầu tư về nhà đất, shopping, hột xoàn. Ở New York những tòa nhà cao nhất ở Times Square chủ nhân là người Do Thái, cửa hàng hột xoàn chủ nhân cũng là người Do Thái. Họ hướng về quê hương của họ, tuy họ ít người hơn các sắc dân khác nhưng họ có quyền lực vì họ giàu, họ không làm chính trị nhưng họ ủng hộ đồng hương của họ làm chính trị hoặc người địa phương làm chính trị. Quê hương của người Do Thái không lọt vào tay kẻ thù vì có những người Do Thái lưu vong yêu thương quê hương của họ và hết lòng giúp đỡ quê hương của mình.

         Tỷ phú Stephen Gordon có rất nhiều năm kinh nghiệm trong ngành ngân hàng. Ông đã từng điều hành cho nhiều nhà băng như Opus Bank, Commercial Capital.

         Tỷ phú Frank Jao nói về tỷ phú Stephen Gordon như sau:

         – Ông Gordon có kế hoạch, có kinh nghiệm nhiều năm trong ngành ngân hàng. Tôi tin trong 3 năm nữa ông sẽ phát triển mạnh mẽ ngân hàng này.

         Tôi cũng tin như thế vì một người có 35 năm kinh nghiệm trong nghề nghiệp, lại là tỷ phú, quyết tâm làm việc thì thế nào cũng thành công. Tiền sẵn trong tay, mướn người giỏi, trả lương cao thì thế nào cũng thành công theo ý muốn.

         Người Mỹ gốc Việt tham dự buổi tiếp tân này không nhiều như ông Frank Jao, Đức Nguyễn, John Dương, Peter Nguyễn, Kiệt Nguyễn (đến từ Sacramento), Như Hảo, Minh Nguyễn, Mindy, v.v.

         20 món ăn đãi khách, thức ăn Việt Nam của chủ nhà hàng là Việt Phạm, cháu nội của chủ báo Trắng Đen là ông bà Việt Định Phương. Người trẻ này rất thành công và làm việc từ thiện rất nhiều trong mùa dịch cúm này.

         Người Do Thái ở khắp nơi trên thế giới, ở nơi nào họ cũng giàu, đoàn kết, yêu thương quê hương của họ. Tình báo của họ rất giỏi, tại sao người Do Thái làm ở Ngũ Giác Đài mà không có người nào chết khi bị dội bom, vì cộng đồng của họ biết trước. Cộng đồng của họ thông báo cho người Mỹ gốc Do Thái biết trước, không đi làm ngày hôm đó nên tránh thiệt mạng.

         Hiện nay người Việt Nam tị nạn khắp nơi trên thế giới, nếu chúng ta yêu thương nhau, đùm bọc lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau, giúp cho người trẻ vào dòng chính, hành pháp, lập pháp và tư pháp thì cộng đồng tị nạn Việt Nam rất mạnh. Người Việt Nam ở hải ngoại giúp đỡ người trong nước, người Việt Nam thương người Việt Nam như người Do Thái thương người Do Thái, thì thế nào đồng bào của chúng ta cũng sẽ có sức mạnh để đương đầu với giặc Tàu trong nước.

         Người Việt Nam tị nạn đầu tư vào địa ốc nhiều lắm. Người Do Thái rất thông minh cứ 2 người thì có một người tốt nghiệp đại học 4 năm. Người Việt Nam rất chăm chỉ làm ăn, chăm chỉ học thì người Việt Nam sẽ làm nở mày nở mặt ở xứ người. Mỗi năm người Việt Nam ở hải ngoại giúp về cho bà con của mình 18 tỷ Mỹ kim, với số tiền giúp cho bà con của mình để sống, cho con cháu đi học, thế nào tuổi trẻ cũng vươn lên, thế hệ sau sẽ khá hơn thế hệ trước.

         Bác sĩ Tâm Nguyễn, người Việt Nam duy nhất là Board Directr của ngân hàng Genesis.

         Bác sĩ Tâm Nguyễn nói:

         – Đây là ngân hàng duy nhất bỏ vốn ra 57 triệu. Tất cả nhân viên muốn làm cho ngân hàng Genesis phải có nhiều năm kinh nghiệm. Tôi rất hân hạnh được chọn vào hội đồng quản trị, là người Châu Á duy nhất. Với một ngân hàng toàn là người có kinh nghiệm, có lãnh đạo giỏi thì nhất định phải thành công. Những người có kinh nghiệm làm việc ở đây đến từ những ngân hàng khác như Bank of America, Chase, từ San Bernardino, Riverside, Los Angeles County thì nhất định phải thành công.

         Sự tự tin ở người trẻ này vươn lên từ ánh mắt, từ giọng nói hùng hồn.

         Mở cơ sở thương mại với số vốn quá nhiều trong lúc dịch cúm Covid Delta đang hăm dọa thật là người có can đảm, nhưng khi đã nói tỷ phú, tỷ tức là 1,000 triệu thì số vốn bỏ ra 57 triệu đâu có nghĩa gì đối với một tỷ phú?

         Chúng tôi chúc ngân hàng Genesis thành công, trong nhà băng này có người trẻ Việt Nam lãnh đạo trong hội đồng quản trị.

         Chúc lành, chúc lành và chúc lành.

Orange County, 12/10/2021

KIỀU MỸ DUYÊN

(kieumyduyen1@yahoo.com)




Hãy là, Đừng như ..

 




QUYỀN TƯ HỮU

Hòa Nguyễn

(Sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trước ngày 30/4/1975)

Tôi là Hòa Nguyễn, sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trước ngày 30/4/1975.

          Sau ngày 30/4/1975, theo lệnh gọi của Ban Quân Quản Sài Gòn, tôi ra trình diện đi tù cải tạo.

          Những ngày đầu vào trại tù ở Long Giao, Long Khánh, người quản giáo của đội tôi là Thiếu Úy Thăng. Buổi chiều lúc đầu mới ổn định chỗ ở, trong đám tù cải tạo, anh em chúng tôi độ một tiểu đội.

          Anh Thiếu Úy Thăng hỏi anh em chúng tôi:

          – Các anh có biết thế nào là Xã Hội Chủ Nghĩa không?

          Tất cả đều im lặng, riêng tôi tự nghĩ: chỉ biết miền Nam Việt Nam trước 30/4/1975 là Việt Nam Cộng Hòa, còn miền Bắc Việt Nam là Cộng Sản Bắc Việt.

          Một lúc sau không anh em nào có ý kiến thì Thiếu Úy Thăng nói:

          – Xã Hội Chủ Nghĩa là xã hội mà nơi đó nhu cầu anh cần 5 đôi giày, xã hội cho thêm đôi thứ 6 anh không lấy.

          Lại một lần nữa tôi tự suy nghĩ miền Nam mình thua là đúng vì mình lấy tới đôi thứ 60.

          Nhưng thực tế không phải vậy. Do đó, tôi suy nghĩ tới câu nói bất hữu của cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu: đừng nghe những gì Cộng Sản nói mà hãy nhìn những gì Cộng Sản làm.

          Đến ngày tôi được ra tù, chính Thiếu Úy Thăng này lại trực tiếp nói với tôi như sau: anh Hòa, nhà cầm quyền trại đã xét cho anh về đoàn tụ với gia đình, anh coi chừng lạc hậu với xã hội chủ nghĩa mới bên ngoài. Sau khi nghe lời khuyên này và thực tế tiếp xúc với xã hội mới- Xã Hội Chủ Nghĩa thì tôi càng thấm thía câu nói của cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đúng 100%.

          Nhưng tôi suy nghĩ mặc dầu câu nói bất hủ ấy nhưng Việt Nam vẫn còn Cộng Sản.

          Vị lãnh tụ của liên bang Xô Viết là ngài Gorbachev. Chính ông ta nói: chính bản thân tôi đã cống hiến hơn nửa đời người cho Đảng Cộng Sản. Bây giờ ông thấy sai nên đã giải thể chế độ Cộng Sản tại Liên Xô lúc đó ông là lãnh tụ tối cao. Một số nước theo Cộng Sản ở Đông Âu cũng noi theo Liên Xô mà giải thể chế độ Cộng Sản.

          Đến hôm nay 2021, thế giới loài người vẫn còn Cộng Sản như Trung Hoa, Bắc Hàn, Việt Nam, v.v.

Chúng tôi là chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

          Trước 1975, tôi cùng giòng họ gia đình sống trong miền Nam Việt Nam sống dưới chế độ Tư Bản, nhưng có bao giờ nghĩ ra định nghĩa Tư Bản là gì hay thế nào là Tư Bản.

          Qua thời gian ở tù dưới chế độ Cộng Sản vì tôi là sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trước 1975. Lúc được ra khỏi tù Cộng Sản, lúc về nhà tôi mới suy nghĩ và định nghĩa hai chữ Tư Bản như sau:

Tư: là Tư Hữu

Bản: là bản chất

          Vậy Tư Bản là bản chất Tư Hữu, nếu chấp nhận định nghĩa này là đúng:

Đúng một cách toàn diện.

Đúng một cách triệt để và

Đúng một cách khoa học.

          Thì thử hỏi có người nào sinh ra trên hành tinh này mà không có Tư Hữu. Có nghĩa không có Cộng Sản trên khắp năm châu mà loài người đang sống. Như vậy vĩnh viễn không còn đi biểu tình chống Cộng như đã làm trong quá khứ bao thế kỷ qua. Chắc quý độc giả đồng ý.

          Bằng chứng không có một ai sống dưới chế độ Tư Bản mà bỏ trốn sang các nước Cộng Sản, mà chỉ có ngược lại. Dân từ các nước Cộng Sản phải đổi mạng sống để trốn sang các nước Tư Bản, như Mỹ, Úc, Nhật, Canada, v.v.

Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

          Lúc ra khỏi nhà tù Cộng Sản mà chúng nó gọi là trại cải tạo về với gia đình ở địa phương thì bị công an khu vực theo dõi và hàng tháng phải đến công an phường trình diện. Tinh thần lúc bấy giờ hoảng sợ, vô cùng hoang mang, lại phần gia đình thuộc hộ đánh tư sản. Bất ngờ có 1 thằng què vào nhà bảo đóng cửa và công an khu vực nói hộ này bị kiểm kê tư sản. Ngay lúc đó, hộ tôi bán nước mía xay cũng là hình thức thuộc ngành nghề lao động chân tay kiếm sống. Sau khi đóng cửa, rồi họ đi kiểm tra và khám xét toàn nhà. Tôi nhớ nhà có tủ sắt, họ bảo tôi mở tủ sắt. Lúc khám tủ sắt thì có duy nhất cây kiềng chạm là kỷ niệm của 2 vợ chồng lúc đám cưới 1972 là 1 lượng vàng 24 kara, ngoài ra không tiền mặt, dollar, có giá trị ngoài vật dụng trên thì trong nhà như bàn ghế, tủ giường, chén bát. Nhưng sau đó họ không rút lui mà cho thằng què ở lại 24/24 trong nhà phía trước, mỗi lần tôi muốn đi đâu phải qua nó khám xét trong người, rồi hỏi đi đâu và khi nào về lại.

          Trong lúc nhà bị như vậy, và tôi nghe là họ muốn đuổi tôi và gia đình đi kinh tế mới để họ lấy nhà tôi cho trụ sở công an phường 23, quận 3 hoặc cho ủy ban phường 23, quận 3, vì nhà tôi thuộc mặt tiền.

          Khi nghe vậy tôi hoảng sợ và tìm đến nhà chị quen tên Kim. Chị Kim là 1 cô giáo từ Hà Nội vào Sài Gòn sau ngày 30/4/1975. Tôi nhờ chị Kim lo để gia đình tôi thoát khỏi diện đánh tư sản. Chị đồng ý giúp tôi.

          Chị nói:      

          – Lúc kiểm kê đột xuất mà tìm thấy trong nhà chỉ có duy nhất 1 cây kiềng chạm mà lại là vật kỷ niệm ngày cưới của 2 vợ chồng thì không thể nói là thuộc diện tư bản mại bản.

          Do đó, chị Kim nhận lời lo và nói lệ phí là 1 lượng vàng 24 kara. Tôi đồng ý.

          Ngày qua ngày vì quá lo sợ nên tôi thường hối thúc chị Kim. Cuối cùng, chị nói quận 3 đã đồng ý cấp giấy giải tỏa cho hộ gia đình anh chị và đã gửi về ủy ban nhân dân phường 23, quận 3 rồi, nhưng phường muốn gia đình tôi đi kinh tế mới.

          Cuối cùng, phường 23, quận 3 phải đem giấy giải tỏa là không thuộc diện tư sản xuống. Lúc bấy giờ, vợ tôi, Ngô Ngọc Liên đứng tên chủ hộ, nên trong giấy giải tỏa có ghi câu rất quan trọng như sau: Hộ Ngô Ngọc Liên không thuộc diện cải tạo tư sản lần này.

          Trước hoàn cảnh đe dọa như vậy làm cho tôi có ý nghĩ đưa cả gia đình vượt biên. Cả nhà đi 2 lần gồm 2 vợ chồng và 3 con nhỏ, cháu gái nhỏ nhất chưa đầy 1 tuổi.

          Lần đầu nghe bạn ra Nha Trang thì bị gạt, lần 2 đi Rạch Giá cũng bị gạt. Tiền mất tật mang nhưng may cả 2 lần, cả nhà bình an khi về lại nhà ở Sài Gòn.

          Đến 1978 có chương trình cho đăng ký cho người Hoa đi bán chính thức, lúc đó tôi đến Biên Hòa đăng ký với văn phòng bà Xíu ở Biên Hòa. Vì vợ tôi có ông nội là người Hoa 100% là họ Ngô nên không thay đổi, riêng tôi phải đổi họ là Lý Gia Hòa cùng các con. Chuyến đi có xe đưa ra Vũng Tàu và lên tàu có hộ tống. Giây phút này rất vui mừng.

          Tàu sơn màu đen là vỏ sắt mũi Thái Lan. Tôi nhớ lúc lên tàu hễ có chỗ lọt được 1 bàn chân là chỗ cho 1 người. Tàu nhỏ mà chở tới 300 hành khách. Lúc lên tàu, tôi không thấy gì ngoài đoàn người chen nhau và xung quanh tàu chỉ toàn là galon nước uống. Mỗi hộ gia đình chỉ phát cho 1 galon nước uống, ngoài ra không có gì khác. Lúc đó, trong đầu tôi suy nghĩ làm sao cho ông Lê Duẩn chứng kiến cảnh này, vì vào thời đó ông Lê Duẩn là Tổng Bí Thư nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

          Tôi muốn ông Lê Duẩn thấy người Việt miền Nam sợ Cộng Sản hơn đại dương hùng vĩ mà đi tìm tự do, sợ Cộng Sản mà 10 phần là chết hết 9, mà người Việt vẫn đánh đổi vì quá sợ Cộng Sản.

          Tàu đã chết máy giữa đại dương, cuối cùng thuê 1 tàu đánh cá ở Vũng Tàu kéo vào bờ. Lúc về đến Vũng Tàu thì đường ai nấy đi. Lại thêm 1 lần tiền mất tật mang. Nghĩ lại ông bà mình đặt tên biển là đại dương đúng 1000% luôn. Nếu không may 1 chiếc tàu chở người vượt biên dù 300, 400 hay 1000 người mà có chìm cũng không nghe mùi hôi thúi.

          Chỉ vì quá sợ Cộng Sản mà đánh đổi mạng sống.

          Đả đảo Cộng Sản.

          Đả đảo Xã Hội Chủ Nghĩa.

          Việt Nam Cộng Hòa muôn năm

          Tự do muôn năm.

          Theo Tư Bản, theo mẫu của Hoa Kỳ là số một. Toàn thế giới nếu quốc gia nào cũng xây dựng theo mô hình USA thì không một ai phải rời bỏ Tổ Quốc thân yêu của xứ sở mình. Bằng chứng trước 1975, toàn thể viên chức hoặc sinh viên sau thời gian đi tu nghiệp hoặc được đào tạo tại các trường đại học ở USA, Canada, Pháp, Nhật, v.v. Toàn thể viên chức hoặc sinh viên sau khóa tu nghiệp hoặc đào tạo tại các đại học trên, họ đều trở về nước để phục vụ Tổ Quốc miền Nam Việt Nam trước 1975.

          Nếu được vậy, thế giới sẽ sống trong hòa bình, không chiến tranh, không hận thù.

          Tôi xin nhấn mạnh điều này, ngay cả những người lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam như Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, ông ta không phải là người vô sản, vô sản đây có nghĩa là tài sản của đất nước, của nhân dân đều vào nhà Nguyễn Tấn Dũng. Tài sản của ông ta lên đến hàng tỷ dollars, và chính gia đình ông ta cũng sang định cư tại Hoa Kỳ. Tại sao?

          Đảng Cộng Sản Việt Nam đã hy sinh hơn 2 triệu người dân Việt Nam để thành lập chế độ Cộng Sản, nhưng cuối cùng họ lại dùng Chủ Nghĩa Tư Bản để làm giàu. Vậy 2 triệu người dân chết để làm gì? (Dennic Draged)

          Chủ nghĩa Tư Bản không hoàn hảo, nhưng nó là hệ thống tuyệt vời nhất trong lịch sử nhân loại, đây là suy nghĩ của Milton Friedman.

          Chủ nghĩa Cộng Sản và chủ nghĩa xã hội đã giết nhiều người hơn tất cả những cuộc chiến tranh trong thế kỷ 20 cộng lại. (Khuyết danh)

          Chủ nghĩa Tư Bản không thể tồn tại nếu không có tự do. Trong khi đó, chủ nghĩa xã hội không thể nào tồn tại nếu cho phép tự do. (Milton Friedman)

          Vũ khí đã giết nhiều người nhất trong lịch sử nhân loại là chủ nghĩa Cộng Sản và chủ nghĩa xã hội. (Khuyết danh)

          Hãy nhìn bao nhiêu người từ xứ Cộng Sản bất chấp cái chết để vượt biên qua xứ Tư Bản. Nhiêu đó đủ cho chúng ta thấy nhân loại đã sáng suốt bình chọn ra sao? (Milton Friedman)

          Chủ nghĩa xã hội có thể thành công ở hai nơi: thiên đường, nơi mà không cần nó và địa ngục, nơi mà đã có nó. (Ronald Reagan, Tổng Thống USA)

          Kính thưa các chính trị gia trong các nước Tư Bản trên toàn thế giới, thưa tất cả giới trẻ đang sinh sống trong xã hội Tư Bản, các bạn đừng bao giờ có ý nghĩ về việc xây dựng hay sống để nếm mùi của xã hội Cộng Sản hay Xã Hội Chủ Nghĩa. Nơi đó, người dân xa thành thị không có một giếng nước sạch để uống, trẻ em không có cầu để qua sông đi đến trường học mà chính các cháu phải ngồi trong bao nylon để phụ huynh dẫn qua sông  mỗi khi các cháu đến trường. Trong khi đó, giới cầm quyền Cộng Sản thì ngồi chễm chệ trên một chiếc ghế bằng vàng 24 kara trị giá cả triệu dollars.

          Với hiện tình nóng ở Hồng Kông, không biết Tập Cận Bình có biến Hồng Kông thành Thiên An Môn thứ hai không?

          Tôi là Hòa Nguyễn viết bài này, tôi sanh năm 1948, năm nay tôi 73 tuổi. Tôi có ý nghĩ về định nghĩa thế nào là Tư Bản từ năm 1978, lúc đó tôi được ra khỏi nhà tù Cộng Sản Việt Nam.

          Tôi viết bài này từ cảm xúc của tôi về người hùng, cố Đại Úy sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã qua đời, người hùng Lý Tống.

Đại Úy sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa – Lý Tống

          Tôi và gia đình đến Hoa Kỳ năm 1990 và cùng định cư tại thành phố Westminster, bang California từ đó đến nay.

          Đã sinh ra và làm người thì không một ai lại không có Tư Hữu. Tư Hữu đã có trong máu từ khi một trẻ sơ sinh chào đời. Một đứa trẻ lúc còn bú sữa mẹ, miệng đang ngậm vú bên phải của mẹ, thì tay kia giữ vú còn lại của mẹ và nếu có ai dành sẽ không được. Điều đó nói rõ Bản Chất Tư Hữu của nó.

          Nếu hiểu và xác định dứt khoát là thế thì xã hội loài người đang hiện sống trên trái đất duy nhất này tuyệt đối không có Cộng Sản hay Xã Hội Chủ Nghĩa. Vì chính ngay trong hàng ngũ lãnh đạo tối cao đầy quyền lực của Đảng Cộng Sản Việt Nam nói riêng, họ là những người được gọi là Tư Sản Đỏ, tài sản của họ lên hàng tỷ dollars. Nếu không là Tư Bản Đỏ thì tại sao cựu Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam là ông Nông Đức Mạnh là con rơi của Hồ Chí Minh ngồi trên hai chiếc ghế bằng vàng 24 kara có trị giá một triệu dollars cho một chiếc, đó là chưa kể bất động sản hay những tài sản khác. Hay Tổng Bí Thư kiêm Chủ Tịch nước Nguyễn Phú Trọng được công ty Formasa tặng cho ông Trọng một tượng Hồ Chí Minh bằng vàng 24 kara.

          Ngoài ra vị tướng Lê Đức Anh vừa qua đời, tài sản vị tướng này vô số kể. Tất cả những gì tôi chỉ nhắc lại chứ qua dư luận và truyền thông, 90 triệu dân Việt Nam từ trong nước ra hải ngoại, ai mà không biết.

          Nhân đây, tôi muốn nói thêm về hai từ “CHÍNH TRỊ”.

          Theo cá nhân tôi, cũng là một định nghĩa theo lương tâm của con người sinh ra, lớn lên và được sống trong xã hội Tư Bản, CHÍNH TRỊ là người lãnh đạo cai trị dân bằng con đường chính Đảng, có nghĩa là giới lãnh đạo đất nước phải nghĩ ra cách làm cho dân giàu nước mạnh trong tình lý có đạo đức con người, chứ không độc tài như dưới chế độ Cộng Sản hay xã hội chủ nghĩa.

          Vì như ông Milton Friedman nói:

          – Xã hội chủ nghĩa không thể nào tồn tại nếu cho phép tự do, có nghĩa dưới chế độ Cộng Sản hay xã hội chủ nghĩa chỉ có độc tài đảng trị. Thêm vào đó, hàng ngũ công an, băng đảng và đám xã hội đen ngày đêm khủng bố và đàn áp dân lành. Điều này xảy ra hàng ngày tại xã hội nước cộng hòa xã hội Việt Nam.

          Cựu Tổng Thống Hoa Kỳ, Tổng Thống Ronald W. Reagan nói:

          – Làm thế nào để biết người đó là một người Cộng Sản? Đó là những người đọc Marx và Lenin. Và làm thế nào để bạn biết người đó là người chống Cộng Sản? Đó là những người hiểu Marx và Lenin.

          Ông Frank Zappa nói:

          – Chủ nghĩa Cộng Sản không thành công được, vì mọi người ai cũng muốn có quyền Tư Hữu.

          Để kết luận bài viết này, trong quá khứ có nhiều câu nói để đời mà tôi đã ghi lại, tuy nhiên cho đến hôm nay 2021, thế giới này vẫn còn sự hiện diện và tồn tại của chế độ Cộng Sản hay xã hội chủ nghĩa. Nếu không còn Cộng Sản và xã hội chủ nghĩa thì lúc đó mọi dân tộc được sống trong hòa bình, không còn chiến tranh, sống thịnh vượng trên chính Tổ Quốc quê cha, đất mẹ của mình.

          Phải công bằng mà nói là trên thế gian này không một ai có tinh thần chống Cộng Sản hơn người hùng Lý Tống, cố sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã vĩnh viễn ra đi năm 2019. Thân xác anh đang từng ngày thiêu hủy thành cát bụi, thế nhưng chủ nghĩa Cộng Sản vẫn còn hiện hữu.

          Đó là lý do tại sao hôm nay tôi muốn gửi lời nhắn này đến với giới lãnh đạo trong xã hội tư bản nhất là với cựu Tổng Thống Trump của Hoa Kỳ, cùng toàn thể đồng bào trên thế giới, kính gửi đến đồng hương trong nước cũng như hải ngoại.

          Chúng ta phải khẳng định và công nhận bản chất trong mỗi con người chúng ta trên toàn trái đất này là có Tư Hữu. Đời xưa ông bà ta nói:

Anh em là ruột, là rà

Anh em có cửa có nhà anh em.

          Ngụ ý cũng nói lên Quyền Tư Hữu. Như vậy, tuyệt đối không có con người Cộng Sản, không có chế độ Cộng Sản hay xã hội chủ nghĩa trên trái đất mà nhân loại đang sống.

          Trân trọng kính chào.

Westminster, 10/ 2021

HÒA NGUYỄN

Sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

Bộ Tổng Tham Mưu Sài Gòn

Trước ngày 30/04/1975




CÔNG ƠN CHA MẸ

Người ta đứng ở trên đời,

Ai không cha mẹ dễ trời sinh chăng ?

Công cha mẹ sánh bằng sơn hải, (1)

Đạo làm con ta phải báo ơn.

Ngồi mà nghĩ lại nguồn cơn,

Công Cha như núi Thái Sơn (2) chưa tầy.

Ôi từ mẫu (3) dài thay nghĩa Mẹ !

Nước đầy nguồn khôn lẽ nào đong.

Công Cha, nghĩa Mẹ mênh mông,

10- Để dạ từng phút, ghi lòng từng giây.

Ngày lên MỘT chân tay mềm mại,

Tuổi lên HAI ai phải giắt đi ?

aaaaLên BA thơ dại biết gì,

Ai cho học nói, ai thì dạy ăn ?

Ngày lên BỐN áo quần mặc ấm,

Hỏi ai người mua sắm cho con ?

Lên NĂM tuổi khá lớn khôn,

Con đau ai phải bồn chồn lo toan ?

Ngày lên SÁU họp đoàn bạn nhỏ,

20- Ai dạy câu nhớ Tổ Hùng Vương ?

Tuổi vừa lên BẢY đến trường,

Bút ai vẫn sắm, giấy thường ai mua ?

Ngày lên TÁM thi đua sớm tối,

Ai mong con học giỏi Thầy vui ?

Đến năm lên CHÍN, lên MƯỜI,

Ai mong con được sáng ngời tương lai ?

Ngày MƯỜI MỘT, MƯỜI HAI tươi thắm,

Tuổi thanh xuân như gấm thêu hoa,

Đến năm tuổi đã MƯỜI BA,

30- Văn chương, Sử địa,(4a) Kỷ hà (4bnhập tâm. (4c)

Tuổi MƯỜI BỐN, MƯỜI LĂM  đã tới,

Thời gian đi chẳng đợi ai đâu !

Xưa nay trong cõi hoàn cầu,

Nếu không Cha Mẹ, ai sau nên người ??

Tuổi MƯỜI SÁU tốt tươi dáng vóc,

Ai ngày đêm săn sóc cho con ?

Đến năm MƯỜI BẢY tuổi tròn,

Ai khuyên con luyện tâm hồn thẳng ngay ?

Tuổi MƯỜI TÁM tràn đầy nhựa sống,

40- Đem sức dài vai rộng đua chen.

Trả xong món nợ sách đèn(5)

Nghìn sau bia đá (6) còn tên rành rành.

Khi con đã trưởng thành khôn lớn,

Tuổi vào đời mơn mởn như hoa.

Anh trên em dưới thuận hòa,

Gả chồng dựng vợ ấy là hợp luân (7)

Rồi con cháu dần dần đông đúc,

Thuận lẽ trời kế tục (8) ông cha.

Măng non thay thế tre già, (9)

50- Nuôi con mới hiểu lòng Cha Mẹ mình.

Lời Cha Mẹ đinh ninh (10) trong dạ,

Chữ hiếu thân (11) chớ khá lãng quên.

Nếp nhà phải giữ lấy nền,

Để cho giòng họ vang rền tiếng khen.

Phải nghĩ đến ơn đền nghĩa trả,

Giọt máu đào nước lã một ao. (12)

Công Cha núi Thái ngút cao,

Thẳm sâu nghĩa Mẹ khác nào biển Đông.

Ăn trái chín, kẻ trồng phải nhớ, (13)

60- Uống nước trong ai nỡ quên sông. (14)

Người mà bỏ chữ gia phong (15)

Là không nhớ gốc Cha, Ông trong đời.

Ghi lòng tạc dạ con ơi !!

64-Đừng nên tiếng xấu để đời người khinh.

TRƯỜNG GIANG

GHI CHÚ : Chỉ dành cho giới trẻ VIỆT NAM sinh tại ngoại quốc

1-SƠN HẢI: SƠN= trái núi, Hải=biển nước. Ý nói : Công ơn Cha Mẹ sinh đẻ ra con cao như núi, rộng như biển, khó lấy vật gì khác dể so sánh được .

2- THÁI SON: Tên một trái núi rất cao và to lớn ở phía Tây nước Tàu.

3- TỪ MẪU:.Từ = hiền lành , mẫu = người mẹ. TỪ MẪU = Người mẹ hiền lành, phúc hậu, không làm việc gì độc ác  có hại đến người  ở xung quanh.

4a-SỬ ĐỊA ; Một cuốn sách ghi chép mọi việc quan trọng ở trong và ngoài nước Việt Nam

4b-KỶ HÀMôn toán đo lường trong toán học .

4c- NHẬP TÂMGhi nhớ trong lòng (trái tim)

5- TRẢ XONG MÓN NỢ SÁCH ĐÈNCuốn sách và ánh sáng của cây đèn là do cha me và các thầy cô cung cấp cho học trò sinh sống, học tập. Sau khi tốt nghiệp, các Tân khoa phải tận lực dùng sự hiểu biết của mình dể truyền dạy lại cho các thế hệ tuong lai. Đó là cách người học trò trả lại món nợ trong suốt thời gian học tập dể họ báo dáp công ơn::

A-Dưỡng dục của các đấng sinh thành

B- của các thầy cô đã tận tụy giảng huấn cho học sinh trở nên người trí thức..

Điều quan trọng là các tân khoa đã góp công vào việc làm cho dất nước văn minh giàu mạnh, không thua kém bất cứ mot Quóc gia nào trên thê giới.

6-BIA ĐÁ:Một tảng đá do thợ chuyên môn đẽo gọt thành một hình chữ nhật trong đó ghi tên vinh danh các Cử Nhân, Tiến sỹ thời xưa, đồng thời khuyến khích các thế hệ tương lai noi gương những người  đi trước dể cố gắng học hành.

7- HỢP LUÂNViệt Nam tuy đã văn minh, tân tiến,vẫn theo luân thường, dạo lý  do Thánh Tổ Khổng Tử người nước Lỗ bên Tàu sáng lập gọi là Đạo Nho..

Luân lý của Đạo Nho là:

Anh em nhu thể chân tay”

“Vợ chồng như đũa có đôi”

Trong gia đình, trai gái khi dã dến tuổi trưởng thành (18 tuổi) thì phải dưng vợ, gả chồng để nhân số trong giòng họ ngày một tăng thêm. Đó là nguyên tắc hợp luân, xưa nay tại VIỆT NAM chưa có gì thay dổi.

8– KẾ TỤC:  Kế tiếp, người đi trước, kẻ theo sau, tại Việt Nam chưa bao giờ thay dổi

9- THAY THẾ TRE GIÀ:Luật sinh tồn xưa nay, khi cây tre đã già, khô héo thì phải chết, nhường chỗ cho mầm  măng non thay thế. Người ta cũng vậy, khi  còn trẻ tuổi, có dùng sức khỏe đẻ nuôi nấng, chăm sóc cha mẹ thì mới biết đến công ơn khi mình còn trẻ, cha mẹ đã chăm lo, săn sóc dến mình như thế nào.

Có nuôi con mới biết long cha mẹ là như vậy đó….

10- ĐINH NINH:Luôn luôn ghi nhớ trong lòng, không bao giờ thay đởi

11- HIẾU THÂN:.Người con trai biết vâng lời cha mẹ.

12:NƯỚC LÃ MỘT AO Phương ngôn tục ngữ Việt Nam có câu : “ Một giọt máu đào, hơn ao nước lã”. Nghĩa là, Anh em cùng mốt cha mẹ sinh ra bao giờ cũng quý yêu nhau. Chính vì thế, người Việt thường nói” không ai có thể lấy một ao nước lã để làm thành một giọt máu  được.

13- KẺ TRỒNG PHẢI NHỚTục ngữ Việt Nam có câu “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Được ăn trái cây ngon ngọt, phải nhớ ơn người trồng ra cây đó. Ý nói, con dược nên người  có tài, có đức dộ hon người, không làm diều gì có hại đền ngườii xung quanh là nhớ có cha mẹ tận tình giáo huấn, Vậy bổn phận của con là phải có bổn phận báo ơn sự giáo huấn của cha mẹ mình.

14- AI NỠ QUÊN SÔNGTỤC NGỮ ViỆT NAM cũng có câu” Uống nước nhớ nguồn.. Khi được uống nước trong cho khỏi khát thì phải nhớ đến dòng sông chứa đựng nước đó.

Trong gia dình, nếu  con cái mọi người đều làm điều tốt lành là nhò có ông bà,cha mẹ phúc đức, chí làm việc tốt lành dối với mọi người xung quanh dể làm gương.Bởi vậy, con cháu phải nhớ ơn ông bà, cha mẹ  về phương diện này.

15- GIA PHONG:Lề thói, khuôn phép của mỗi gia đình, con cháu phải tuân theo./.




Chăm sóc sức khỏe của Bạn vào “Mùa Thu Yêu Thương!”

(LVHải lượm lặt)

thu da ve.jpg

Lời Hỏi Thăm Sức Khỏe.

Kính Quý Niên Trưởng, Quý Anh Chị trong Văn Thơ Lạc Việt.

Thời gian qua, Hải bận rộn với đám cưới đứa con gái, cha ông mình nói đúng “ma chê, cưới trách!” Có cố gắng nhiều, nhưng vẫn còn nhiều lỗi lầm, đáng trách. Mong Quý Vị bỏ qua cho những thiếu sót,… chắc chắn có! (Nếu Hải có 10 đứa con gái, gả chồng đến đứa thứ mười, lúc đó, việc tổ chức mới hoàn hảo hơn!) Còn có một đứa, thì đành chịu! “hổng” có kinh nghiệm!

Đến khi nhớ phải gởi lời cám ơn và hỏi thăm sức khỏe đến Quý Anh Chị, thì trời đã…vào Thu!

Mùa Thu là mùa đặc biệt dành cho những văn nhân, thi sĩ, riêng của Văn Thơ Lạc Việt.

Nhớ những ngày đầu tiên đến Mỹ, định cư ở tiểu bang Michigan, có lẽ lần đầu tiên trong đời, sững sờ với cảnh đẹp mùa Thu ở Ngũ Đại Hồ. Muôn mầu muôn sắc, là vàng ngập đường đi, có những con đường mòn, khi xe chạy qua, lá vàng từng đám bay cao, không còn nhìn thấy xe đàng trước, đàng sau, mở cửa sổ xe, giơ tay, cũng chộp được một nắm!

Cảnh mùa Thu trên đất nước Hoa Kỳ này thật đẹp như tranh! quá tuyệt vời. Nhưng người đẹp tên Thu này cũng kèm theo nhiều …rắc rối lắm đó Quý Vị ơi!

Kể từ mùa Thu năm đó, không có năm nào không bị Cúm mùa Thu vật! kể cả những năm sau này, cho dù đã chích ngừa!

Nên nhân đây, xin gởi một bài lượm lặt về sức khỏe, để Quý Anh Chị chú ý, khi chúng ta bắt đầu tiếp xúc với…Em Thu nhé! Em khó tính lắm đó. Hoa càng đẹp càng độc, Mùa càng đẹp càng…dễ Bịnh! (Hu! Hu!)thu mot.jpg

Chăm sóc sức khỏe của Bạn vào “Mùa Thu Yêu Thương!”

(LVHải lượm lặt)thu yeu thuong.jpg

*5 bệnh cần phòng tránh nhất trong mùa thu

       Ai cũng nghĩ mùa thu là mùa mát mẻ nhưng thực tế, đây lại là mùa mà bạn dễ mắc nhiều bệnh nhất, như hen suyễn, dị ứng, đau họng, suy tim, viêm loét dạ dàỵ và chục thứ bệnh liên quan đến mùa này.

Mùa thu được coi là thời điểm thời tiết có nhiều thay đổi, thậm chí là thời điểm nối kết giữa mùa hè và mùa đông. Chính vì vậy, vào thu, nhiệt độ ngày và đêm có thể thất thường, biến đổi nhiệt độ lớn. Đây cũng chính là nguyên nhân khiến bạn có thể mắc nhiều bệnh, nếu không biết cách chăm sóc tốt cho sức khỏẹ, nhiều người có tuổi hay qua đời nhất, trong mùa này.

       Vậy, những bệnh cụ thể bạn có nguy cơ mắc nhiều hơn cả trong mùa thu là những bệnh gì?

       1. Đau họng

       Vào mùa thu, hệ thống miễn dịch của cơ thể thường bị suy giảm hơn so với các mùa khác, vì vậy bạn rất dễ bị cảm lạnh. Hơn nữa, vào mùa thu, sự thay đổi nhiệt độ, không khí lúc ẩm, lúc hanh khô, kết hợp với gió mạnh, có thể khiến cho các loại virus (vi khuẩn) gây bệnh sinh xôi, nẩy nở mạnh. Chỉ cần một chút lơ là trong việc chăm sóc sức khỏe, là sức đề kháng của bạn đã có thể giảm xuống, khiến cho khả năng mắc các bệnh viêm nhiễm, đặc biệt là viêm miệng, đau họng. Các triệu chứng khi bị đau họng có thể bao gồm: Sưng họng, ớn lạnh, sốt, đau đầu, buồn nôn và hay thỉnh thoảng bị nôn mửa. Họng tấy đỏ và amiđan sưng, đôi khi có hạch rất nguy hiểm.

       Để đề phòng bệnh phát triển, bạn nên tham khảo tư vấn của bác sĩ để có thuốc ngừa và biện pháp phòng bệnh tốt nhất.

       2. Hen suyễn dị ứng

       Giống như mùa xuân, mùa thu là thời điểm mà con người dễ bị dị ứng hơn hẳn mùa hè và mùa đông. Với nguy cơ mắc bệnh dị ứng cao, bạn cũng rất dễ mắc bệnh hen suyễn dị ứng trong mùa nàỵ

       Hen suyễn dị ứng, thường là do cơ thể phản ứng với thứ gây dị ứng như phấn hoa, lông thú vật, nấm mốc, vật dụng bụi bặm gây ra. Triệu chứng thường gặp nhất của hen suyễn dị ứng thường là khó thở, đôi khi nghẹt thở!

       Nếu bạn là người dễ bị dị ứng với phấn hoa, thì hãy lập kế hoạch các hoạt động ngoài trời khôn ngoan để tránh phấn hoa và cây cỏ, đây là nguyên nhân dị ứng phổ biến nhất. Phấn hoa xuất hiện nhiều trong những ngày khô và gió, giảm nhanh vào những ngày ít gió, mưa hoặc ẩm ướt. Nếu bạn thường bị dị ứng với nấm mốc, bụi bặm hay chất gây dị ứng trong nhà, thì bạn cần giữ cho nhà cửa sạch sẽ, giữ độ ẩm trong nhà ở mức thích hợp, để hạn chế nấm mốc và các yếu tố khác có thể gây dị ứng phát triển.

       Dùng thuốc ngừa dị ứng cũng là cách để phòng bệnh, tuy nhiên, khi dùng thuốc, một vài loại, bạn nên tham khảo tư vấn của bác sĩ.

       3. Loét dạ dày.

       Loét dạ dày là bệnh mà bạn có thể gặp tại bất kì thời điểm nào trong năm. Tuy nhiên, vào mùa thu, khi hệ thống miễn dịch của bạn giảm, thì cơ thể bạn cũng khó chống tác ảnh hưởng của các vi khuẩn gây bệnh, do đó, hệ tiêu hóa của bạn càng bị ảnh hưởng nặng nề, nguy cơ loét dạ dày càng tăng.

       Bệnh loét dạ dày, thường xuất phát từ nguyên nhân cơ bản như: hút thuốc lá, uống nhiều rượu, căng thẳng, thói quen ăn uống nghèo dinh dưỡng, mắc các bệnh mãn tính, di truyền, Các triệu chứng phổ biến nhất khi bị loét dạ dày là mất cảm giác ngon miệng, đau bụng và nôn mửạ. Đặc biệt, các cơn đau do loét dạ dày thường xuất hiện ngay sau bữa ăn. Có người xuất hiện sau khi ăn vài tiếng.

       Dù cho có bị đau lúc nào đi nữa, thì bạn vẫn nên đi gặp bác sĩ, để biết chính xác nguyên nhân tại saọ

       4. Suy tim, trụy tim.

       Vào mùa thu, những người có vấn đề về tim mạch, sẽ càng tăng nguy cơ bị bệnh tim. Đó là bởi vì, khi thay đổi thời tiết đột ngột, cơ thể phải đấu tranh để thích ứng với sự biến đổi khí hậu, từ đó có thể làm quá tải hệ thống tim mạch chịu đựng, gây hậu quả nghiêm trọng cho tim mạch, ví dụ như suy tim.

       Để phòng ngừa bệnh tim mạch, bạn nên chú ý đến chế độ dinh dưỡng nhiều rau xanh, hoa quả và cá, hạn chế chất béo có hại, không hút thuốc và chăm chỉ thể dục để điều hòa hệ tim mạch.

       Nếu bạn có vấn đề về tim mạch, hay huyết áp bạn cần chú ý theo dõi và điều chỉnh hoạt động của tim và mạch, huyết áp, để ngăn chặn các cơn phát bệnh, không nên để đến khi bị bệnh trầm trọng mới điều trị. Bịnh tin còn được gọi là “ những tên sát thủ thầm lặng!”

       5. Bệnh đau mắt đỏ

       Bệnh đau mắt đỏ hay còn gọi là bệnh viêm màng mắt. Bệnh thường gặp vào mùa hè đến cuối mùa thu. Vào thời điểm này, thời tiết từ nắng nóng chuyển sang mưa, độ ẩm không khí cao, khi giao mùa, nên khiến cho hệ thống miễn dịch và sức đề kháng bị suy yếu đi nhiều, cơ thể mất khả năng phòng bệnh, nên dễ bị vi khuẩn gây bệnh tấn công.

       Bên cạnh đó, môi trường nhiều khói bụi, vệ sinh kém, sử dụng nước ô nhiễm, dùng chung khăn mặt, ka8n lau, cũng là điều kiện thuận lợi cho bệnh bùng phát.

       Bệnh đau mắt đỏ thường có biểu hiện rõ nhất là mắt đỏ và có “dỉ mắt.” Dỉ mắt có thể màu xanh hoặc màu vàng tùy vào tác nhân gây bệnh. Mi mắt sưng húp, mọng, mắt đỏ (do cương tụ mạch máu), đau nhức, chảy nước mắt.

       Để chữa bệnh đau mắt đỏ hiệu quả nhất, phải phụ thuộc vào nguyên nhân gây bệnh. Vì vậy, nếu không may bị bệnh, tốt nhất bạn nên đi khám bác sĩ. Để phòng bệnh, bạn cần chú ý vệ sinh nhà cửa sạch sẽ, khi ra ngoài phải có biện pháp bảo vệ mắt (đeo kiếng) và tránh tiếp xúc với người bị bệnh.em khong.jpg

*Bạn gái: 6 lời khuyên giữ gìn vóc dáng thon gọn trong mùa thu

       Mùa thu, thời tiết dễ chịu khiến bạn cảm thấy ngon miệng hơn, từ bữa ăn đến giấc ngủ. Điều này gây “nguy hiểm” cho vóc dáng thon thả của bạn.

       Dưới đây là 6 cách giúp bạn duy trì vóc dáng trong mùa thu nàỵ

       1. Tận dụng lợi thế của thời tiết

       Mùa thu với tiết trời dễ chịu, là khoảng thời gian tuyệt vời và thích hợp để bạn tập thể dục ngoài trời và tận hưởng không khí thoáng mát. Đi bộ, đạp xe, là những môn thể thao thích hợp trong mùa nàỵ

       Nhiều lớp học tại phòng tập thể dục và các nơi khác bắt đầu vào mùa thu, do đó, bạn cũng nên chọn và tham gia một lớp học nào đó thích hợp với mình.

       2. Xem tivi, kết hợp hoạt động

       Trong khi bạn xem tivi, bạn vẫn có thể đi bộ hoặc chạy tại chỗ, đứng lên hoặc ngồi xuống. Trong một chương trình dài, bạn nên dành ra khoảng 20 phút để tranh thủ vận động cơ thể.

       Mùa thu là khoảng thời gian tuyệt vời và thích hợp để bạn tập thể dục ngoài trời và tận hưởng không khí thoáng mát.

       3. Tập thể dục trong mọi tình huống

       Để đi tới những nơi không quá xa, thay vì đi ô tô, bạn có thể thay đổi thói quen lười biếng, bằng cách đi bộ. Trong những trường hợp khác, thay vì đi thang máy, bạn hãy đi cầu thang cấp để vận động được nhiều hơn.

       Vận động thường xuyên như vậy cũng sẽ giúp bạn đốt cháy được các chất béo dư thừa trong cơ thể, không phải lo đến chuyện tăng cân và “phát tướng”.

       4. Nâng niu, chăm sóc bản thân

       Mùa thu là thời gian để trẻ hóa cơ thể, tâm trí và tinh thần. Massage một chút, ngồi thiền hay tham dự một lớp học nghệ thuật, vẽ, nhạc, làm thơ, sẽ giúp bạn cảm thấy yêu bản thân mình hơn, đồng thời cũng tốt hơn cho sức khỏẹ

       Điều này giúp bạn cảm thấy tốt hơn về cả thể chất, tình cảm lẫn tinh thần. Một khi tâm trạng bạn đã thoải mái, bạn sẽ kiểm soát việc ăn uống của mình tốt hơn.

       5. Nhớ quy tắc 30 ngày

       Phải mất khoảng 4 tuần để cơ thể thích ứng với những thay đổi trong lối sống, đó là lý do tại sao có nhiều người vội từ bỏ “kế hoạch” của họ trong vòng 30 ngày đầu tiên, vì cảm thấy không tiến bộ.

       Hãy cố gắng gắn bó với kế hoạch giữ dáng của bản thân trong một tháng, sau đó, bạn sẽ cảm thấy dễ dàng hơn để tiếp tục.

       6. Tìm động lực của bạn

       Mỗi người có những mục tiêu khác nhaụ. Điều quan trọng cần làm đầu tiên là phải khám phá ra những mục tiêu cá nhân của mình, cho dù đó là giảm cân hay là giữ dáng sau khi đã giảm cân.

       Nhưng mục tiêu là không đủ để bạn cố gắng thực hiện hàng ngày. Vì vậy, hãy chọn một điều gì đó làm động lực thúc đẩy sẽ giúp bạn cố gắng hơn và có khả năng “hoàn thành” mục tiêu. Ví dụ như: Bạn phải giảm cân, để mặc vừa một chiếc áo khoác rất đẹp trong mùa Giáng Sinh, Tết Tây, Tết Ta sắp tớithu chin.jpg

       *Củ cải: thực phẩm dinh dưỡng tốt nhất cho mùa thu

       Ăn lá củ cải có tác dụng làm đẹp da. Bởi trong lá củ cải giàu vitamin A, vitamin C. Có thể phòng chống da lăo hóa, ngăn chặn h́ình thành các vết thâm nám, giữ cho da được trắng mềm.

       Ngoài vitamin, hàm lượng chất xơ trong củ cải cũng khá nhiều, đặc biệt là chất xơ thực vật trong lá càng phong phú. Các chất xơ thực vật này, có thể tiêu trừ táo bón, bài trừ độc tố, từ đó giúp cải thiện làn da, tránh da thô ráp, giảm mụn bọc.

       Giảm đau

       Hiệu quả giảm đau của củ cải rất tốt. Nếu bị đau mỏi cơ bắp hoặc đau khớp, bạn có thể trực tiếp lấy củ cải gọt vỏ, lấy vỏ đắp lên chỗ đau, cũng có thể bỏ vỏ củ cải vào trong một cái túi vải để chườm nóng.

       Khi bị đau răng, có thể đặt túi chườm nóng lên bề mặt da, trên má, hoặc cũng có thể dùng bông tăm nhúng vào nước củ cải và đắp vào chỗ răng đaụthu nam.jpg

*10 cách ngăn ngừa dị ứng trong mùa thu

       Khi chuyển sang mùa thu, cũng là lúc chuyển thời tiết, nên rất nhiều người dễ bị dị ứng. Sau đây là một số hướng dẫn đơn giản, giúp bạn đề phòng dị ứng hiệu quả và thiết thực.

       1. Kiểm tra định kỳ

       Nấm mốc thường phát triển nhanh vào đầu mùa thu và do vậy, thật khôn ngoan khi kiểm tra mọi khu vực trong nhà có nguy cơ ẩn chứa nấm mốc.

       Luôn thay thế những tấm thảm đã bị nước làm hỏng và ẩm ướt, cần bảo đảm những chiếc vòi nước nhà bạn không bị rò rỉ, sàn nhà bị thối mục.

       2. Đừng biến ngôi nhà thành hộp kính

       Cần giữ độ ẩm trong nhà ở mức 50% hoặc ít hơn, tránh sự phát triển của nấm mốc và các bụi bẩn trong nhà, nếu bạn có tiền sử bị dị ứng.

       Ở những phòng thấp như dưới tầng hầm, có thể là một trở ngại, khó khăn, trong trường hợp này, sử dụng mái giảm độ ẩm là lý tưởng nhất.

       3. Chú ý độ ẩm trong nhà

       Bạn có thể mua dụng cụ tạo và hút ẩm, để giữ độ ẩm ở mức thích hợp và giảm thiểu các triệu chứng dị ứng.

       Đồng thời cũng nên kiểm tra ảnh hưởng của mức hơi ẩm, do cây cảnh trong nhà gây ra, đặc biệt trong phòng ngủ.

       4. Chú ý tới chất chống dị ứng

       Nếu bạn bị dị ứng với các chất dị ứng ở trong nhà, nên phủ lên gối và đệm lớp chống dị ứng. 

       Một nghiên cứu gần đây của nước Anh cho biết “hạn chế thời gian sử dụng giường vào ban ngày” sẽ giảm lượng đáng kể bụi bẩn, nấm mốc ở giường.

5. Có kế hoạch hoạt động ngoài trời

Nên lập kế hoạch các hoạt động ngoài trời khôn ngoan để tránh phấn hoan và các vật ẩm mốc, nguồn dị ứng phổ biến nhất. Phấn hoa xuất hiện nhiều trong những ngày khô và gió, giảm nhanh vào những ngày ít gió, mưa hoặc ẩm ướt.

       6. Vệ sinh máy điều hòa

       Chỉ sử dụng máy điều hòa khi cần thiết và đừng quên vệ sinh, lau chùi máỵ

       7. Giữ nhà cửa thoáng sạch 

       Đời sống tình dục cũng có thể bị ảnh hưởng nếu tình trạng dị ứng không được kiểm soát tốt. Một nghiên cứu gần đây phát hiện ra rằng, có hơn 80% các cặp đôi thừa nhận, có những ảnh hưởng tiêu cực của dị ứng, đối với đời sống tình dục cũng như giấc ngủ. Do vậy, luôn bảo đảm các vật dụng sạch sẽ và cửa nhà thoáng mát, cũng là cách giảm nguy cơ dị ứng, nâng cao đời sống tình dục.

       8. Thuốc chống dị ứng

       Ngăn ngừa các triệu chứng dị ứng, bằng thuốc chống dị ứng. Cũng nên đi khám để được kê thuốc khi dị ứng da, giúp hạn chế đến mức tối đa các triệu chứng dị ứng khó chịụ

       9. Không để các chất gây kích ứng trong nhà

       Tránh để các chất gây kích ứng trong nhà, như các sản phẩm tẩy rửa, vật dụng gia đình, nhà vệ sinh nếu gia đình có người bị bệnh dị ứng và hen suyễn. Tốt nhất nên có thiết bị thông gió ở trong nhà.

       10. Chú ý chất liệu sàn nhà

       Sàn nhà tốt nhất là sàn bằng gỗ, có vải sơn lót sàn nhà và sàn bằng đá lát. Nếu sàn nhà bạn trải thảm, nên coi lại, sử dụng máy hút bụi có phù hợp không.thu ha noi.jpg

*3 điều cần làm cho chính mình trong mùa thu

       Mùa thu, nhiệt độ nóng lạnh thất thường, độ ẩm trong không khí tương đối cao và khí hậu có xu hướng khô. Khí hậu khô dễ dẫn đến khô miệng, khô da, viêm họng, ngứa.

       Vào mùa thu, nếu không cẩn thận dễ bị cảm lạnh, nhức đầu, đầy hơi, dạ dày, đau khớp và một loạt các triệu chứng khác.

       Dưới đây là một số mẹo giúp bạn khỏe mạnh hơn trong mùa thu:

       – Đầu tiên: Ăn uống đúng cách để bảo vệ đường tiêu hóa

       Trong mùa thu, vi khuẩn sinh sản nhanh chóng và thực phẩm dễ hư hỏng, nên càng dễ ảnh hưởng đến đường tiêu hóa. Mùa này, các rắc rối liên quan đến dạ dày và bệnh đường ruột xảy ra thường xuyên và liên tục. Những người bị viêm dạ dày mãn tính, nên chú ý giữ ấm bụng, để ngăn chặn đau bụng do lạnh bụng và làm cho các bệnh nặng thêm.

       Ngoài ra, chúng ta cũng nên chú ý tăng cường tập thể dục và chế độ ăn uống. Các chế độ ăn uống của những người bị bệnh dạ dày nên được giữ ấm, mềm và tươi. Bạn nên ăn nhiều, nhưng ăn làm nhiều bữa và mỗi bữa ăn một ít với một thời gian nhất định.

       – Thứ hai: Chú ý giữ ấm cổ, cột sống, chận tay.

Ngay từ lúc vào thu đã có sự khác biệt nhiệt độ giữa ngày và đêm. Vì vậy, nếu không cẩn thận, nhiều người có thể sẽ bị cảm lạnh. Trong trường hợp bị cảm lạnh, có thể dẫn tới co thắt mạch máu và độ cứng cơ ở cổ. Các chuyên gia cho rằng, trước tiên chúng ta nên chú ý đến sự ấm áp của cổ. Khi mùa thay đổi, đàn ông nên cố gắng mặc áo cổ cao, phụ nữ nên có khăn quàng hoặc khăn cổ, cần cả khăn choàng đầu.

       Các hoạt động thể chất vào mùa này sẽ giúp các cơ quan trong cơ thể hoạt động tốt hơn, thực hiện các chức năng hay hơn. Ngoài ra, phát triển các thói quen làm việc đúng, chú ý đến tư thế ngồi trong công việc và đời sống, chú ý đến giấc ngủ, sẽ giúp bạn sống khỏe mạnh.

       – Thứ ba: Thay quần áo kịp thời để chống lạnh

       Cũng do sự khác biệt nhiệt độ giữa ngày và đêm, giữa trong nhà và ngoài trời, mà mùa này dễ gặp các bệnh như viêm họng, viêm phổi và các bệnh hô hấp xảy ra thường xuyên. Do vậy, chúng ta nên chú ý thay quần áo theo đúng điều kiện thời tiết thay đổi, để tránh bị nóng quá hoặc lạnh quá.

       Đừng đứng trước quạt hay điều hòa để làm mát sau khi ra mồ hôi, không ăn nhiều và ăn quá nhanh các đồ uống lạnh và các loại thực phẩm khác. Bạn nên uống nhiều nước đun sôi để giữ ấm cơ thể.thu vang.jpg

*Điều trị cảm lạnh và cảm cúm mùa thu

       Nếu trong thời điểm giao mùa này, bạn hoặc người thân trong gia đình bị cảm lạnh hoặc cảm cúm ghé thăm, thì hãy áp dụng những biện pháp tự nhiên sau để mau chóng thoát khỏi nó nhé!

       Vì sao cảm lạnh và cảm cúm thường hoành hành lúc thu đông?

       Nhiều người nghĩ rằng 2 bệnh này thường xuất hiện vào mùa đông nhưng thực tế mùa thu cũng là mùa có thể phát sinh bệnh.

       Nguyên nhân bởi vì mùa thu thường có những cơn mưa thu bất chợt, mỗi khi bạn đi ngoài đường hoặc khi ban đêm, bạn vẫn thường nằm trước quạt máy, mà lại không giữ ấm được phần ngực và cổ sẽ sinh ra cảm lạnh và cảm cúm. Khi ấy toàn thân bạn sẽ có dấu hiệu đau mỏi, khó chịu, sốt nóng sốt lạnh, nhức đầu, đau họng và họ.

       Do đó, thay vì sử dụng những loại thuốc giảm đau, hạ sốt bằng kháng sinh không cần theo toa để điều trị, bạn hãy sử dụng những biện pháp tự nhiên dưới đây nhé, để tránh những tác dụng phụ không cần thiết ảnh hưởng tới sức khỏẹthu muoi mot.jpg

9 mẹo tự nhiên điều trị cảm lạnh và cảm cúm mùa thu đông

       1. Hỉ mũi thường xuyên

       Điều quan trọng để hỉ mũi của bạn thường xuyên khi bị sổ mũi do cảm lạnh, là để chất nhầy không tiếp tục xâm nhập vào trong mũi. Nhưng khi bạn hỉ mũi, áp lực ấy có thể gây đau tai bạn đấy!

       Vì thế cách tốt nhất để hỉ mũi của bạn, là bấm một ngón tay trên một lỗ mũi, trong khi bạn nhẹ nhàng hỉ lỗ mũi kia. Cuối cùng, bạn nên rửa tay kỹ càng trước và sau khi hỉ mũi nhé!

       2. Nghỉ ngơi

       Nếu bạn bị cảm lạnh hoặc cảm cúm ghé thăm, hãy dành thời gian nghỉ ngơi để tiếp thêm năng lượng cho cơ thể, nhằm tạo ra hệ miễn dịch khỏe mạnh.

       Vì thế, nếu cảm thấy mệt mỏi, bạn hãy đừng ngần ngại nằm xuống nghỉ ngơi, dưới tấm chăn ấm nhé! 

       3. Súc miệng

       Súc miệng có thể làm giảm tạm thời sự đau họng. Vì thế, bạn hãy thử pha một muỗng cà phê muối hòa tan trong nước ấm và dùng dung dịch này súc miệng ngày 4 lần. Hiệu quả lắm!

       Để giảm sự đau cổ họng, bạn hãy tự chế một loại nước súc miệng có chứa trà xanh (một chất tanin) để thắt chặt các màng tế bàọ

       Hoặc bạn cũng có thể sử dụng mật ong, bằng cách trộn một muỗng canh lá mâm xôi hay nước chanh, trong 2 ly nước nóng, với một muỗng cà phê mật ong. Hãy đợi cho đến khi hỗn hợp này nguội và dùng nước này để súc miệng.

       4. Uống nước nóng

       Uống nước nóng hoặc nước canh nóng, có thể làm giảm nghẹt mũi, giúp ngăn ngừa sự mất nước và làm dịu viêm màng mũi và cổ họng của bạn.

       5. Tắm dưới vòi sen

       Tắm dưới vòi sen giúp dưỡng ẩm mũi và giúp bạn thư giãn. Nếu bạn cảm thấy chóng mặt từ bệnh cúm, hãy dùng bọt biển để tắm khắp cơ thể nhé.

       6. Thoa tinh dầu bạc hà cho mũi

       Bạn có thể thoa một lượng nhỏ tinh dầu dưới mũi, để giúp thở tốt hơn và làm dịu da bị kích thích ở hốc mũị

       Bạn có thể sử dụng tinh dầu bạc hà, bạch đàn hoặc long não đều ổn, vì chúng đều có thành phần làm tê giúp làm giảm cơn đau của mũị

       7. Áp dụng chườm nóng hoặc lạnh

       Sử dụng chườm nóng hoặc lạnh xung quang xoang tắc nghẽn, có thể giúp bạn cảm thấy thoải mái hơn. Bạn có thể mua những gói chườm này tại nhà thuốc, hoặc tự làm gói chườm nóng hoặc lạnh của riêng bạn.

       Cách đơn giản nhất là bạn nên lấy một chiếc khăn ẩm và để nó trong lò vi sóng 55 giây (kiểm soát nhiệt độ để bảo đảm phù hợp với bạn.) Hoặc lấy một túi đậu Hà Lan đông lạnh nhỏ, để sử dụng như một gói chườm lạnh.

       8. Sử dụng gối đầu đặc biệt

       Nếu như bạn quá ngạt mũi, bạn có thể gối đầu bằng chiếc gối đặc biệt có đệm lò xọ Điều này sẽ trợ giúp mũi của bạn dễ thở và dễ thoát nước hơn.

       9. Không ra ngoài trời trừ khi cần thiết

       Thường thì những thay đổi áp suất không khí bất ngờ, sẽ càng làm cho tình trạng cảm cúm hoặc cảm lạnh của bạn trở nên trầm trọng hơn.

       Do đó, hạn chế ra ngoài không khí nếu có thể nhé. Nếu bạn phải đi ra ngoài trời, hãy sử dụng một loại thuốc thông mũi và mang theo một bình xịt mũi để sử dụng ngay trước khi đi và dừng lạị

       Ngoài ra, nhai kẹo cao su và nuốt thường xuyên cũng có thể giúp giảm bớt áp lực.

       Lưu ý:

       Nếu sau khi áp dụng những mẹo điều trị tự nhiên trên, mà các triệu chứng vẫn nặng hơn, thì bạn nên tìm tới thăm khám bác sĩ thôi!thu ba.jpg

*Thu về! khung cảnh đẹp muôn mầu, nhưng để không bị ốm lúc giao mùa!

       Bạn đừng để mình mắc phải chứng đau họng hay cảm cúm, tiêu chảỵ, khi thời tiết đang giao mùa bởi hoàn toàn có thể phòng ngừa chúng.

       Dinh dưỡng hợp lý

       Dinh dưỡng hợp lý giúp nâng cao sức đề kháng của cơ thể với bệnh tật. Chế độ ăn cần đáp ứng nhu cầu về năng lượng, ăn thiếu và thừa đều có hại. Bạn cần lên một chế độ ăn cung cấp đủ nhu cầu các chất dinh dưỡng bao gồm:

       – Chất đạm (chiếm 10 – 15% năng lượng do đạm cung cấp trong 1 bữa ăn) có nhiều trong thức ăn động vật (thịt, cá, sữa, trứng) và thức ăn thực vật như đậu, đỗ, lạc.

       – Chất béo và tinh bột giúp cung cấp năng lượng chính. Không nên chỉ ăn chất béo động vật (dầu, mỡ) mà nên có 1/3 là chất béo nguồn gốc thực vật (vừng, lạc).

       – Vitamin và khoáng chất có trong rau xanh và quả chín sẽ giúp cung cấp vitamin, chất xơ và các chất khoáng cần thiết cho cơ thể.

       Chế độ ăn cần đáp ứng nhu cầu về năng lượng, ăn thiếu và thừa đều có hạị

       Bên cạnh chế độ ăn dinh dưỡng bạn cần tuân thủ chế độ ăn hợp lý: ăn đủ 3 bữa chính nhưng luôn ưu tiên cho bữa sáng, vẫn bữa quan trọng nhất cung cấp năng lượng cho cơ thể.

       Một mặt quan trọng khác của dinh dưỡng hợp lý là thức ăn cần đảm bảo vệ sinh, thức ăn cần chế biến sạch sẽ, không bị ôi thiu, không chứa các chất có hại cho cơ thể.

       Hoạt động thể lực tăng sức đề kháng tự nhiên

       Luyện tập thể lực thường xuyên sẽ có những tác động tích cực lên hệ miễn dịch, đồng thời sự tiếp xúc với môi trường tự nhiên, sẽ giúp cơ thể dần dần có được nguồn kháng thể tự nhiên, là nguồn vũ khí quan trọng giúp đề kháng với bệnh tật.

       Bạn hãy chọn cho mình một môn thể dục, thể thao phù hợp với thể lực cơ thể để luyện tập hàng ngày. Thể dục thể thao không những giúp bạn có một cơ thể cân đối mà hơn cả là có khả năng giúp cơ thể bạn chống đỡ lại với nhiều loại bệnh tật.

       Cân bằng thời gian sinh hoạt và nghỉ ngơi

       Bạn phải làm được điều này vì sức khoẻ chỉ có hạn, bạn cần có thời gian để cơ thể nạp năng lượng mới có thể tiếp tục làm việc. Cân bằng được thời gian sinh hoạt và nghỉ ngơi sẽ giúp bạn tránh bị quá tải, tránh được stress, căng thẳng là những nguyên nhân hàng đầu làm phát sinh bệnh tật.

       Giữ vệ sinh thân thể

       “Việc rửa tay thường xuyên với xà phòng có thể ngăn chặn được 47% các bệnh liên quan tới đường tiêu hóa và hơn 30% các bệnh viêm nhiễm đường hô hấp cấp” (Tổ chức Y tế Thế giới (WHO)).

       Như vậy, chỉ với một thói quen đơn giản là rửa tay sạch sẽ, đúng cách trước khi ăn và sau khi đi vệ sinh, có thể giúp bạn phòng tránh vô số những bệnh truyền nhiễm qua đường tay, miệng như tiêu chảy cấp, viêm gan, nhiễm giun sán, nhiễm ký sinh trùng nguy hiểm đường ruột.

       Xúc miệng nước muối, nhỏ nước muối sinh lý để rửa mũi và rửa mắt, sẽ giúp bạn phòng ngừa bệnh về được hô hấp.

       Mùa Thu, mùa có nhiều cảnh đẹp nên thơ nhất trong năm, tuy nhiên lại không tốt với sức khỏe. Mùa mà ai cũng nên đi chích ngừa, để bảo vệ sức khỏe cho chính mình.

       Khung cảnh có nên thơ cách mấy đi chăng nữa, mà thân thể bịnh lên, bịnh xuống thì…cũng như không!thu bay.jpg

Kính Chúc Quý Văn Thi Hữu trong Văn Thơ Lạc Việt Một Mùa Thu mơ mộng, yêu thương, vui vẻ, hạnh phúc, sáng tác hăng say, ca tụng Nàng Thu mỗi ngày một bài thơ như Thi sĩ Lê Tuấn nhé.thu muoi.jpg

con nai vàng.jpg
kinh chuc.jpg



Nơi Cây Đa Bến Cũ




Xin Được Làm Hạt Muối

Xin được làm hạt muối

Tan vào lòng biển khơi

Sài Gòn trong đau nặng

Thương lắm, đồng bào ơi !

Hạt muối không thêm mặn

Mà trọn vẹn nghĩa tình

“ Lá lành đùm lá rách “

Đùm mãnh đời điêu linh

Biết làm sao nói hết

Bần cùng bao phận đời

Vì ngăn sông cấm chợ

Đau qúa, Sài Gòn ơi !

Tri ân nhóm thiện nguyện

Cùng những lòng hảo tâm

Nhọc nhằn vượt rào chốt

Giúp mãnh đời tối tăm

Mỏi mòn gói trợ cấp

Đảng, Bác hứa giúp dân

Vì nặng “ơn Bác, Đảng”

Dân dài cổ ngóng trông

Đảng ra tay tàn độc

Đang cướp bóc dân lành

Trong vật tư y tế

Nơi trạm chốt vây quanh

Vì đâu mà nên nỗi

Cai trị bởi nhóm người

Gian tham và tàn ác

Đau lắm, Việt Nam ơi !

Đồng bào ơi ! Của tôi

Tiếng vọng buồn đâu đây

Thương người đi kẻ ở

Cánh chim đau lìa bầy

Biết bao giờ dân hiểu

Đất nước đang thụt lùi

Dập vùi bao thế hệ

Chỉ riêng lòng Đảng vui…?

San Jose, California 09/30/2021

Vệ-Trà Huỳnh Kim Anh

San Jose, California 09/30/2021




GIẾNG TRĂNG (Thơ PhamPhanLang. Nhạc Vĩnh Điện)




Dấu Chân Tình Hè

Minh Thúy

Bao nhiêu giai đoạn lo âu lần lượt từ khi dịch bệnh Covid-19, giờ lại nghe tin tức những biến thể Delta. Chúng tôi gồm có chị Đỗ Dung, chị Phương Hoa, chị Lê Diễm tin tưởng mình đã chích 2 liều Pfizer hoặc Moderna nên có ý làm cánh chim bay theo trời hạ, sau khi được chị Phan Lang mời về thăm nhà mới của chị ở “Thành Phố Lướt Sóng” tại Mỹ, nơi có bãi biển Huntington Beach xinh đẹp.

Tôi có nhân duyên được trang chủ Minh Châu Trời Đông gồm chị Ngọc Hà và chị Đỗ Dung làm moderator và Cô Gái Việt là bà bầu Phương Thuý mời gia nhập hội. Đặt biệt hai hội này dành riêng giới phụ nữ, chị em sinh hoạt tâm tình, làm thơ nối đuôi chung đề tài nào đó hoặc vốn liếng thơ văn, nhạc rất dồi dào, gởi cho nhau đọc và nghe giải trí. Tiếp theo tôi được chủ tịch hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Vùng Đông Bắc là chị Hồng Thuỷ mời nhập hội viên, từ đó tôi quen chị Phan Lang, một phụ nữ Việt Nam đầu tiên gia nhập quân đội Mỹ với chức vụ Trung Tá, người đàn bà tài sắc vẹn toàn. Chị có bản tính lạc quan, mạnh mẽ hay nghĩ thoáng về mọi chuyện, quyết định nhanh chóng và năng nổ trong các việc. Khi nhớ những kỷ niệm buồn, duyên phận dang dở với người chồng xấu số của chị đã qua đời, nhớ về quê hương đang đau khổ hoặc nhớ thương cha mẹ già ở bên kia quả địa cầu… thì chị dâng lên cảm xúc tràn trên những bài thơ đọc rất buồn và cảm động.

Được biết chồng chị là anh Phạm văn Diên, một cựu thiếu tá trước 75 đã từng chỉ huy chiến hạm PGM615 (loại nhỏ). Đến Mỹ năm 75 anh chị đã làm đủ nghề sinh sống như thợ mộc, thợ hồ, rửa bát đĩa cho nhà hàng, nhổ cỏ, hái trái cây, trông nom trại gà. Anh Diên hoạt động hăng say cùng thân hữu vận động thành lập hội Ái Hữu người Việt đầu tiên tại Columbia, mở trường dạy Việt Ngữ, tổ chức lễ hội truyền thống, Tết Trung Thu, Tết Nguyên Đán, tranh đấu nhân quyền, tự do ở Việt Nam, gây quỹ cứu thuyền nhân…v…v…

Anh chị vừa làm vừa theo học chương trình đại học tại University of Maryland, Eastern Shore. Chị tốt nghiệp 2 bằng cử nhân, trong đó có bằng Nutrition và Dietetics (dinh dưỡng học), chị vẫn tiếp tục học lên thạc sĩ, và chị chọn chương trình Army (Quân Đội).

Anh Diên mất năm 1985 vào dịp lễ Độc Lập, trong buổi tiệc picnic ở bờ biển Foley Beach, SC nằm cách Columbia 3 tiếng đồng hồ lái xe từ nhà anh chị, vì trẻ con bị sóng cuốn, anh cứu con cùng vài trẻ khác sống, nhưng anh đã bỏ mạng, thượng nghĩ sĩ South Carolina (thời đó ban bằng khen cũng như báo chí, mọi người thương tiếc ngưỡng mộ xem anh như một vị anh hùng.

Năm 2002 chị “Phan Lang về hưu, các con đều ăn học thành tài. Chị lập gia đình với Barry (người Mỹ), trước kia là sĩ quan Không quân trong Quân Lực Hoa Kỳ, Barry học lại tốt nghiệp bằng PhD, dạy trường University of Hawaii vài năm, sau này làm việc cho US Navy/Submarine, công việc của Barry là Technical Director at Theater Antisubmarine Warfare Force US Pacific Fleet cho đến ngày về hưu. (Mời đọc bài phỏng vấn rất tỉ mỉ của ông Phạm Tín An Ninh về Trung Tá Phan Lang trên Google).

Hiện nay anh chị sinh sống trên hòn đảo Oahu / Hawaii. Thời gian gần đây vợ chồng chị về mua thêm căn nhà vùng Huntington Beach. Tánh chị thích sống với bạn bè, luôn tham dự họp mặt trung học trường Võ Tánh Nha Trang, bạn mấy diễn đàn MCTĐ, CGV kể cả VBVNHNVĐBHK. Chị mở lòng mời tất cả các chị em về nhà chơi không phân biệt, chỉ đến bằng cái tình thân thiện vui vẻ và cởi mở, chính thái độ hòa nhã nhiệt tình đó làm chúng tôi hứng chí. 

Bắc Cali gồm chị Đỗ Dung, chị Phương Hoa, chị Lê Diễm và tôi rủ nhau về. Ban đầu dự tính chị Lê Diễm lái xe, chị LD là người sinh hoạt năng nổ ngoài cộng đồng những việc lợi ích, viết báo, phóng viên, rất mạnh mẽ tài giỏi, nhưng chúng tôi cũng mong có người đàn ông thay phiên chị lái xe, vì còn lại ba người này yếu tay lái chẳng dám, cuối cùng bạn chị giúp lái phụ.

Đúng lúc tin tức cảnh báo những biến thể của Delta, ông xã chị Phương Hoa lo sợ hăm he “đi về phải cách ly nửa tháng”, chị im lặng âm thầm cuốn gói ra đi. Ông xã chị Đỗ Dung thấy vợ đi chơi với sự háo hức mạnh mẽ nên thương và chìu chuộng, anh cùng hai con đưa chị đến tập trung nhà tôi đầy vẻ khuyến khích. 

Chúng tôi khởi hành ngày 16/7 từ 12 giờ trưa đến hơn 7 giờ tối đến nhà chị Phan Lang. Chúc Anh và chồng đến thăm hẹn mai sẽ chở chúng tôi đi nhiều cảnh đặc biệt của LA, gặp lúc vùng LA có lệnh phải đeo khẩu trang, tính lui tính tới cũng hơi ngán nên dự định hủy bỏ. Chủ nhà dọn sẵn buổi tiệc tối gồm bánh bèo, bánh lọc, món xào chay, gỏi và bún bò. Phần đói lại thấy các món VN do một tay chị PL đứng bếp đảm trách, và vui quá với không khí ấm cúng nên ăn thật ngon miệng.

Barry (chồng chị PL) có nét mặt hiền hậu như tiên ông, ít nói và vô cùng lịch sự với khách. Phe đàn bà ham chụp hình nên chị PL kêu gọi Barry mãi hoài, ông mỉm cười hòa chung niềm vui của vợ trông rất dễ mến.

Đêm nói chuyện râm ran, thức dậy sớm tiếp tục nói, nghe các chị kể chuyện cùng không khí ăn hưởng, tinh thần tôi thấy sảng khoái chị lạ. Sáng các chị em phụ chị PL lột mít, lặt rau, còn chị PL đứng suốt buổi làm đủ món mới, bún xáo tôm thịt bò, nem chả, đổ bánh, nấu món chay cho chị Phương Hoa dùng. Bày ra một bàn xong, lại lẹ làng chớp hình, hối thúc chuyển hình qua các phone, mỗi người đều say sưa dán con mắt vào phone chẳng thiết ăn uống, cho đến khi có chị Như Hảo (đài Mẹ Việt Nam) và chị Kiều Mỹ Duyên (phóng viên chiến trường trước 75) đến thăm mới buông phone vào nhập tiệc.

Chiều có khách đến thăm, dùng chung buổi cơm chiều với món cá kho tộ, tôm thịt kho thật đậm đà, cứ thế vì vui, vì được ngồi chung nên ăn đến cứng bụng …tới đâu thì tới, lên cân thì mặc lên cân…Tối chị PL chở đi xem biển và khu shopping chốc lát, đêm về xem hình từ máy chị PL edit cẩn thẩn từng tấm một rất công phu.

Sáng kế tiếp thức dậy thấy cảnh nhà yên ắng, nghĩ chị PL có lẽ nấu ăn phục vụ bạn quá mệt, nên không dám thức dậy, chị em chạy ra biển lội nước nhìn từng đợt sóng trắng dập dồ thật đẹp, chị Lê Diễm đứng tập thể dục, chị Phương Hoa nhặt từng con sò màu đen, trắng, vàng xinh xắn dạt vào theo từng đợt sóng, tôi dầm chân dưới nước nhìn ngắm mây trời lửng thừng bay, nước xanh mát mênh mông thả hồn về khoảng thời gian đi vượt biên năm nào…

Tiếp tục chương trình các chị đi thăm bạn, có lẽ vì ăn chơi vui quá nên mọi người hồn tự đi xa, bước xuống quên khoá cửa xe, leo lên xe mò chìa khoá không có, chạy vào văn phòng chị Như Hảo tìm. Ghé khu Phước Lộc Thọ mua áo dài, giày dép mỗi người một bao lớn. Thỏa mãn xong, chị Lê Diễm đang cầm phone chị Đỗ Dung lấy địa chỉ, ghé vào nhà khác đón bạn chị, lúc trở ra xe nổ máy, chị Đỗ Dung tìm phone không thấy, chị Lê Diễm chạy trở vào thấy để quên trên bàn. Chị Kiều Mỹ Duyên gọi Lê Diễm không hay, nên gọi chị Phan Lang nhờ chuyển máy, chị PL đưa phone qua chị LD nói chuyện.

Ra về chia tay, ôm nhau bịn rịn hồi lâu, khi xe chạy được 2/3 đường về trong đêm tối, tình cờ chị Đỗ Dung mở phone đọc email, thấy chị Phan Lang nhắn “phone lạc đâu rồi, các chị xem giúp, PL không có internet connection cho TV, GPS cho xe, và không có số phone bạn bè dù dùng phone Barry để gọi”, chị Phương Hoa vội vàng dùng phone gọi số của chị PL thì nó reng trong túi xách của chị Lê Diễm!!! Đọc email vừa thương nhưng cũng mắc cười nghĩ trớ trêu nghịch cảnh, tiếng cười vỡ oang đến nghẹn vì không thể đè nén.  

Đến San Jose hơn 1 giờ sáng, chị Lê Diễm đầy tình cảm chịu khó chở chị Đỗ Dung về tận nhà. Anh Thọ ra đón mừng rỡ, chị Đỗ Dung chỉ chồng lấy các thứ trên xe xuống. Xe chạy gần đến nhà tôi thì chị Đỗ Dung gọi “Mình quên gói quần áo mua nơi khu Phước Lộc Thọ”!!!

“Tới rồi …tới rồi…” tiếng chị Lê Diễm thoải mái nói. Xe leo lên thềm đậu, chị Phương Hoa nhanh nhẹn nhảy xuống chuyền đồ của chị xuống mở sẵn xe và nhờ tôi chuyền qua, trong khi chị tranh thủ dọn thùng sách phía trên. Trước khi ra về chị PH kỹ càng kiểm lại các thứ mới phát hiện tôi bỏ …lộn các thứ trở lại xe chị Lê Diễm!!! (May mắn chị LD chưa về).

Ôi thôi …lứa tuổi này còn được đi xa, gặp bạn bè chị em là điều hiếm hoi và quý hoá, chứ cái đầu ai hình như cũng lơ lửng bay cao…hay tại vui quá nên dư âm vẫn còn ngây ngất những ngày bên nhau?!!!

Cám ơn chị Phan Lang đã bày tỏ tình cảm qua nghĩa cử thương yêu trải rộng cùng bạn bè, tất cả kỷ niệm sẽ được nâng niu giữ gìn trong ký ức như cất giữ tinh hoa đẹp trong cuộc sống

Bóng Mát Trường Xưa 

            Cuối tháng bảy, tin tức bên Việt Nam bị dịch Covid_19 lây lan nặng nề, trí óc bị chi phối, những việc làm theo dự tính của group trường học vẫn phải bước tới. Trước khi về Sacramento tôi nhờ ông xã chuyển tiền của chị em trong gia đình đóng góp, gởi về Huế cũng như Sài Gòn nhờ người nhà bên đó giúp đỡ những kẻ nghèo khổ hoặc người bán hàng rong, bán vé số bị bế tắt, trong lòng mới thấy nhẹ nhàng bớt ray rức là mình không vô cảm.      

Ngày xưa ngôi trường Nữ Trung Học Thành Nội nằm trong thành, học sinh ở ngoài thành học Đồng Khánh, ai ở trong thành học trường Thành Nội. Cô Tôn nữ Tiểu Bích làm Hiệu Trưởng thời đó đã bỏ công rất nhiều từ thuở khai sơ, khi trường Đồng Khánh quá đông không cung ứng đủ lớp học, ty giáo dục cho xây thêm ngôi trường nữ trong thành chỉ có đệ nhất cấp, lên đệ tam lại trở qua trường Đồng Khánh học tiếp, sau thời gian Cô Tiểu Bích vận động xin xây thêm lên đệ nhị cấp hoàn thành. Ngôi trường thọ được 10 năm cho đến tháng tư năm 75 thì thay tên và đổi hiệu trưởng.

Thời đó Cô xã giao bên ngoài rất lanh lẹ. Còn nhớ mỗi cuối kỳ nghỉ hè Cô xin được xe nhà binh đến chở học sinh đi biển Cảnh Dương, biển Thuận An, có lần tàu hải quân đón tại bờ sông Hương chở thầy trò đi thăm Điện Hòn Chén thật ngoạn mục. Cô luôn có những thông báo yêu cầu học sinh thêu khăn để nhà trường gởi ra tiền tuyến làm quà cho các anh chiến sĩ, hoặc dẫn học sinh vào thăm các anh bị thương nằm Quân y Viện trong Mang Cá, năm vừa qua Cô Tiểu Bích cùng Cô Thanh Loan (hiệu trưởng trường Đồng Khánh), phối hợp quyên góp cựu học sinh tiền gởi các anh Thương Phế Binh ở quê nhà, do các cựu học sinh bên đó chia nhau đến tận địa chỉ theo danh sách. Cô sống rất tình cảm, mùa đông thường đan len phát cho các học sinh nghèo, chính vì vậy mà chị Xuân Ba tuy chỉ học một năm và sau đổi vào Nha Trang, nhưng mối ân tình nhận chiếc áo len ngày ấy vẫn nằm trong trái tim của chị. Qua Mỹ chị vẫn trăn trở thương yêu Cô nên bỏ công tìm kiếm những đứa con trường Thành Nội lưu lạc trên xứ người liên kết và tổ chức những buổi họp mặt tình nghĩa. Cô Tiểu Bích và một số học sinh lọt ra nước ngoài ở rải rác. Năm nay Cô đã 84 tuổi làm bạn đời với một bác sĩ người Mỹ tên Fred, hiện ở tại thủ phủ Sacramento thuộc Bắc Cali. Tháng này là Sinh Nhật 89 của Thầy Fred.

Nói về tình nghĩa Thầy trò thật là tinh khiết chứa đựng tình thương, lòng biết ơn quý mến sâu đậm “nhất tự vi sư, bán tự vi sư”. Chờ đợi qua mùa dịch dự định một nhóm tổ chức về thăm Cô hiệu trưởng nay cũng lớn tuổi, ngày tháng qua mau nào ai biết hôm mai, nên muốn tạo cho cô niềm vui được lúc nào hay lúc đó.

SÁNG THỨ SÁU ngày 23/7 tôi cùng Thanh Xuân, Phương Chi và cô giáo Đạm Tuyết thuê xe Uber về nhà Cô Hiệu Trưởng, đặc biệt, Phương Chi từ San Diego tình cờ lên thăm con trên SF, ghé nhà tôi chơi, nghe về chuyến họp mặt liền đổi vé máy bay ở lại thêm hai ngày để đi chung. Từng đợt đến kế tiếp, chị Xuân Ba đến từ New York, chị Mễ Khuê từ Colorado, Hoàng Yến từ Texas, vợ chồng anh Tân, Dạ Điểm cũng như vài bạn đến từ Santa Ana. Tại Sacramento có 4 cặp vợ chồng khởi xướng nhiệt tình lo phần ăn uống trong mấy ngày. Vậy là học trò xông pha đại náo nhà Cô hiệu trưởng. Người ta thường nói “chật bụng chứ không chật nhà”. Cô và Phu Quân hân hoan đón chào tất cả. Chúng tôi chiếm giữ phòng ốc cho đến phòng khách, từ dưới thảm lên ghế sofa.

Chiều thứ sáu tập trung tay bắt mặt mừng. Thức ăn tràn ngập do bốn đầu bếp Kim Xuân, Huỳnh Thơ, Dạ Minh, Phạm Vinh tự tay nấu nào là miếng gà, nem chả, bánh lọc trần, bánh gói, bún bò chạo tôm, xôi trắng, xôi đậu đỏ, gà bóp rau răm, chè bột lọc, đậu xanh, và nhiều món lạ, chưa kể Dạ Điểm và rể Tân từ Santa Ana vác cả gia tài gồm bịch Vả to, hũ tôm chua bự lớn, giỏ trái cây, và nhổ cả vườn rau đem đến, Chị Thí anh Phước đặt áo đồng phục màu cam tặng và mấy chục đòn bánh tét, ngoài ra các chị em khác còn mang những món ăn vặt linh tinh, cô Đạm Tuyết mang mấy bịch kẹo chocolate lớn, lem thèm dân bị tiểu đường chơi.

Kể thêm hai cặp Dạ Điểm & Tân, Phước & Thí luôn làm người hùng nhiệt tình mọi việc từ tài chánh, vật chất cũng như công lao để chị em có những cuộc họp thật đầy đủ. Lần này Thao Thao bỏ công hướng dẫn cuộc vui với nhiều địa danh tuyệt vời.

Đêm nhộn nhịp ăn hưởng, nói chuyện râm ran, nói say sưa, nhắc nhở kỷ niệm thời đi học, nhắc tên Thầy Cô ngày ấy. Cô Tiểu Bích ngồi nhìn đàn con cười sung sướng và giỡn hết ga, rể Tân có một bụng chuyện tếu xổ ra làm chị em cười thắt ruột. Còn nhớ những lần họp mặt trước, chị Xuân Ba kể chuyện tiếu lâm, cô Đạm Tuyết nhăn mặt

– đừng nói rứa

Nhưng chị Xuân Ba không nghe và vẫn thao thao bất tuyệt, cô không biết gọi ai quay qua tôi

– Thuý…Thuý …mấy người ni …mấy người ni… chi… lạ…

Tức thì rể khác quay nhìn cô cười  

            – “Đừng nói rứa” thì mần răng cô cho ra những “nhi đồng cứu quốc” đó tề

Cô biết không trả lời được với lũ “nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò” nên đành im lặng trong khi lũ này cười ngắc nghẻo. Có người còn nói

– “đừng nói rứa” chứ sau này sẽ có một ngày cô nói “kể nữa đi” cho mà xem

Giờ đây rể Tân kể đều đều cô Đạm Tuyết im lặng nghe và cười “hiểu rồi…hiểu rồi’ cô Tiểu Bích khoái trá nhái lại

– “đừng nói rứa” hay là “nói nữa đi”… ha…ha… “Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy” 

Vì đề tài tạo những trận cười dòn dã nên rể Tân càng hăng hái, cống hiến thêm nhiều chuyện vui nữa.

SÁNG THỨ BẢY, Cô trò ra William B Pond Recreation Area trong William B Pond Regional Park, bên bờ sông American River, người khiêng kẻ vác thức ăn, các ông rể ra trước dựng lều che nắng. Vui hơn nữa có anh Luận & chị Dạ Minh, chị Yến, chị Hồng Soan và chị Minh Thu đến.

Chị em trường Nữ Thành Nội lại điệu đà trong tà áo dài tha thướt chụp chung, chụp riêng, làm mấy ông rể Tân, Phước, Hào, Huy và đặc biệt là rể Lâm chạy ê càng chiều lòng quý nữ. Chưa xong, …màn hai thay đổi xiêm y đồng phục quần trắng áo cam đứng ngồi nghiêng ngả, trong khi trời nóng trên 100 độ, mấy ông rể mồ hôi nhễ nhại thật dễ thương vẫn vui vẻ bị mấy bà la gọi ơi ới, khi hình chất như núi mới thỏa mãn bày biện thức ăn trưa. Chị Yến (khóa đàn chị) đem món bánh ướt chả lụa chay do tự tay chị làm thật ngon miệng. Thỏa mãn bao tử xong, cô trò xuống suối lội nước trong veo thấy từng viên sỏi, giòng nước mát rượi giữa trưa nắng hè, mọi người ngâm chân hưởng làn gió mát dễ chịu, rồi khoái quá ngâm mình ướt từ cổ đến chân.

Trở về nhà Cô Tiểu Bích…. chị em mệt lả, nằm nghỉ dưỡng sức cho tỉnh táo, chờ khoẻ chơi tiếp. Bốn chị em đầu bếp lại tiếp tục sửa soạn thức ăn khác cho buổi tối để mừng sinh nhật thầy Fred, đặc biệt chị Dạ Minh đặt món Tira Misu tại tiệm bánh Ettore’s nổi tiếng tặng cô thầy rất ngon, kế tiếp Huỳnh Thơ làm chè Khúc Bạch, tôi thấy món lạ quá nên muốn học hỏi, bạn cho biết loại chè này gồm có: Gelatine, Sữa Tươi, Sữa Đặc, trái cây (Xoài, Nhãn, Vải, Chôm Chôm, Strawberry… v..v…)       Đêm văn nghệ bỏ túi thân mật, có hai giọng ca hay nhất là rể Phước và Kim Xuân được yêu cầu hát hoài, tới khuya cuộc vui dừng lại để ngày mai chuẩn bị lên đường đi chơi nơi khác.

SÁNG CHỦ NHẬT mờ sương mọi người thức dậy chào nhau, tiếng nói râm ran, mùi cà phê thơm phức, chị Thí luôn là người nội trợ giỏi, đảm đang lo hâm nồi bún bò, cắt bánh tét phục vụ mọi người ăn sáng no nê. Đúng 9 giờ cả đoàn tập trung tại nhà cô Tiểu Bích. Xe chạy khoảng hơn 2 tiếng đến Hotel Tahoe Hacienda Inn thuộc South Lake Tahoe Meadows, ăn trưa xong chờ lấy chìa khoá phòng đẩy hành lý vào. Chúng tôi đi bộ ra biển, trên đường nhìn toàn những cây thông cao bao bọc dẫn đến bãi, khách đạp xe nhàn lãm, người đông trên biển, chị em lội nước vui chơi mấy tiếng đồng hồ rồi trở về thay đổi xiêm y chuẩn bị đi ăn tối. Một… hiền phụ chạy qua phòng tôi thở dài

– Mình đem hai bộ áo dài, ba bộ đầm nhưng quên mang giày dép

Tôi trố mắt 

– rứa thì khi leo lên xe mi đi chân đất à? mi ở Stockton chứ mô có xa

– mình…mình…quên 

Lại được trận cười nữa, chị em đem dư giày đưa thử, sau cũng có đôi mang vừa, 10 phút sau bạn tôi trong chiếc dress thật sang trọng, càng đẹp thêm nhờ bạn có dáng cao ráo, thon thả quý phái, cộng thêm lối nói chuyện nhẹ nhàng ngọt ngào với nụ cười luôn nở trên môi thoải mái. Ơi chao! đến cái tuổi …quên…quên đủ thứ xảy ra trong nhóm liên tục mấy ngày qua.

Thao Thao tìm ra quán Thai On Ski Run, trời đêm gió mát ngồi ngoài sân say sưa nói chuyện trong lúc chờ đợi, không ngờ quán đông khách quá, chúng tôi bắt đầu thấy đói bụng nhưng phải đợi hơn một tiếng đồng hồ thức ăn mới đem ra từ từ. Ngồi ăn cùng nhau không phải là điều dễ nên chúng tôi cảm thấy hạnh phúc lâng lâng biết quý những giây phút hiện tại.

SÁNG THỨ HAI đoàn tiếp tục đi tới Nevada Beach, bãi biển này vào cửa đóng $10 mỗi xe, nơi cắm trại với khung cảnh chung quanh là những cây thông cao vợi. Sáng sớm biển vắng người yên tĩnh, nắng hạ đang còn lưng chừng, một vùng sương mù bên kia những dãy núi, nước màu xanh ngọc dịu mát, bãi cát vàng mịn màng êm như nhung. Các chị em tha hồ tung tăng lội nước, chờ những con sóng nhào tới nhảy lên đầy thích thú. Nhìn Hoàng Yến nhảy liên tục dưới nước khiến tôi đầy kinh ngạc, vì đêm đầu tiên mới đến, Hoàng Yến vô ý bị vấp chân nơi bậc thềm va chạm mạnh, chân sưng vù, chị em hoảng sợ, người lấy đá, người lấy thau cho bạn ngâm chân, từ đó bạn đi cà nhắc từng bước và chân vẫn còn sưng…Đang còn ngơ ngẩn bỗng thấy Thanh Xuân chạy trên cát, có điều gì đó làm tôi khựng lại suy nghĩ chưa ra, sau sực nhớ Thanh Xuân bị gãy xương, một chân bắt vít ốc đã mấy năm, vì vậy Thanh Xuân không thể tham dự những cuộc họp mặt vì hễ chân đi bộ một đoạn là sẽ đau và sưng vù, lần này trước khi tham dự, Thanh Xuân cũng hơi lo chuyện đi bộ sẽ ảnh hưởng đến cổ chân…vậy mà bây giờ nhìn Hoàng Yến và Thanh Xuân chạy nhảy, thật hết sức ngạc nhiên, đến hỏi hai người có đau chân không? cả hai cười khì lắc đầu. Niềm vui giúp tinh thần mạnh mẽ đến như vậy, giúp vượt qua vết thương của thể xác đến không còn biết đau đớn gì, tôi mỉm cười như vừa tìm ra chân lý.

Vẫn tiếp tục đeo nhau xúm xít hành các ông rể chụp hình không biết bao nhiêu là đủ, có hai cặp còn ngồi lên lưng chồng nhờ rể khác chụp hình nữa…Vậy đó! toàn những cô nữ sinh Thành Nội một thời áo trắng đội nón bài thơ, tan trường như bươm bướm lượn hướng về cửa Đông Ba, cửa Thượng Tứ hay Cầu Kho, Tây Lộc hoặc trên đường Phượng Bay có bóng mát êm dịu của hàng cây xanh, có hồ Sen tươi mát trước cổng Đại Nội. Nay tỵ nạn trên xứ người, gầy công cày bừa chăm nuôi các con ăn học nên người, đạt danh phận cao hãnh diện, giờ họ đã thành bà nội, bà ngoại cả rồi chứ đâu còn trẻ nhỏ, nhưng chị em bạn học cũ gặp nhau bỗng sống lại thời nghịch ngợm hồn nhiên. Ôi! cuộc gặp gỡ giữa tình thầy trò, tình bạn thật đáng giá níu lại tuổi thanh xuân và cũng sẽ được tăng tuổi thọ, tôi nghĩ vậy. 

Dọc theo bờ biển thong dong hưởng khí trời trong mát, nắng đã lên cao chiếu hồng rực rỡ, thương quá tiếng sóng rì rào êm ái. Thả mặc các bạn vẫn say mê chụp hình, tôi ngồi xuống duỗi thẳng đôi chân chờ những đợt sóng cuồn cuộn tấp đến, trời xanh dịu theo những cụm mây trắng nhẹ nhàng, biển mênh mông bát ngát, vài cánh buồm nhấp nhô xa tít đưa tâm hồn tôi trở về ngôi trường Thành Nội, nhớ bạn bè, thầy cô, số còn sống, số đã qua đời, cứ vậy miên man từ hình ảnh này qua kỷ niệm khác say sưa cho đến khi chị em gọi đi về.

Dọn dẹp hành lý check out ra về vẫn còn luyến tiếc khung cảnh Nevada Beach quá đẹp. Anh Tân và Dạ Điểm mời cả đoàn ăn trưa, muốn những người thổ địa vùng Sacramento chọn dùm nhà hàng, nghe cô Tiểu Bích và các em nói có nhà hàng Lemon Grass rất ngon cũng như khung cảnh lịch sự, nhưng rất tiếc thứ hai đóng cửa. Cô Tiểu Bích nhờ thầy Fred chọn dùm tên tiệm là Summer 52 nằm trong khu shopping rộng lớn. Tiệm dành cho cả đoàn theo sự đặt chỗ của thầy Fred vào gian phòng riêng biệt, cho nên phe ta lại hát hò, hợp ca thoải mái dù ồn ào vẫn không ảnh hưởng bên ngoài. Rể Tân trả tiền nhưng Cô Thầy đã thanh toán tự hồi nào làm anh khựng người chẳng nói nên lời. Tuy ăn trưa nhưng cũng kéo dài tới chiều thong thả.

Về nhà cô Tiểu Bích phát hiện mất chùm chìa khoá và các giấy tờ tùy thân, học trò lớp xổ tung vali cũng như túi xách của Cô ra tìm, lớp gọi phone liên lạc hotel nhờ kiếm giúp, vẫn không có kết quả, thầy Fred lên máy gọi cancel số các thẻ visa.

Đêm cuối cùng, cô muốn ngồi nói chuyện hoài dù cô Đạm Tuyết nhắc nhở bao nhiêu lần là “đã khuya rồi” 

Cô Tiểu Bích nói

– Rất vui vì cuối đời có được hạnh phúc bên thầy Fred, và thêm bầy học trò luôn xúm xít quanh cô, lại được chị Xuân Ba tìm kiếm thêm cựu nữ sinh, tổ chức những cuộc họp mặt đầy tình nghĩa thầy trò, hôm nay dù sau mùa dịch, chỉ là cuộc văn nghệ bỏ túi nhưng thật sự quá vui, trò chơi đâu kéo cô theo đó, có ai sung sướng bằng cô không?

Giờ khuya cả nhà ngủ say, thầy Fred nghe tiếng nước chảy ầm ầm sau vườn, dậy phát hiện ống nước bể, rể Tân thức theo phụ hứng nước nhiều bình trước khi khoá ống.

SÁNG THỨ BA thức sớm, Cô lo nước và bánh trái cho chúng tôi bới theo, Dạ Điếm và anh Tân cùng về một lượt. Tôi muốn học tánh Cô dù gặp xui xẻo điều gì, Cô vẫn nhanh chóng đẩy lùi nhường bước cho sự vui vẻ và nụ cười lạc quan tiếp tục, Thầy Cô chở ra bến xe đò Hoàng, chúng tôi leo xe ngồi thúc giục cô trở về, nhưng thầy cô vẫn đứng đợi cho đến khi xe chạy.

Chuyến đi như được hồi sinh lại cuộc sống, tươi vui trọn vẹn. Trước tiên em cám ơn thầy Fred và cô Tiểu Bích, đã để tụi em tới phá nhà phá cửa, ăn sạch hết tủ lạnh, và buổi cuối được thầy cô đãi ăn nhà hàng đắt tiền, cám ơn Huỳnh Thơ và anh Minh, Phạm Vinh và anh Huy, Chị Dạ Minh và anh Luận, Kim Xuân và Lâm đã lo phần thực phẩm ê hề, cám ơn chị Thí anh Phước, Dạ Điểm anh Tân cung cấp thêm thức ăn ngập mặt, thương lắm những người ở xa đầy nhiệt huyết như chị Mễ Khuê, chị Xuân Ba và Hoàng Yến cùng các chị em khác đã góp mặt, cám ơn Thao Thao tìm tòi những phong cảnh đẹp, thuê khách sạn, sắp xếp tổ chức chu đáo và người quan trọng nữa là cô Đạm Tuyết đã kêu gọi, liên lạc thông tin gói trọn niềm vui dâng đến Cô Tiểu Bích của mùa hè 2021.

Ngày Hè Của Lính

Chủ nhật ngày 8 /8 quý hội đoàn cựu quân nhân tổ chức buổi picnic tại Lake Cunningham Park tại thành phố San Jose (Bắc Cali). Ngày rực nắng họp mặt vui chơi văn nghệ. Nhìn các chú, các anh trong mọi binh chủng QLVNCH, mái đầu điểm sương trắng, có chú đi chậm chạp chống gậy vẫn cố gắng tham dự để gặp bạn hữu tìm kiếm niềm vui tuổi già, tôi đi quanh quan sát và thật sự xúc động nhìn họ tay bắt mặt mừng với nét mặt rạng rỡ.

Tôi hồi tưởng đến những ngày xa xưa, thời nữ sinh mặc áo dài trắng cắp sách đến trường, thì các anh phải xếp bút nghiên lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi non sông, thời các anh chiến đấu dũng cảm với quân thù để bảo vệ đất nước, cho chúng tôi 20 năm sống trong tự do no ấm. Đối với tôi người lính VNCH ngày ấy quá hy sinh công lao xương máu cho tổ quốc thật kiên cường. Biết bao nhiêu trận chiến thắng từ trong Nam ra đến miền Trung, tôi nhớ có lần được cô Hiệu Trưởng điều động học trò ra Phu Vân Lâu,  dưới sự sắp xếp hướng dẫn của các nữ quân nhân để choàng vòng hoa chiến thắng cho các anh trong trận đánh tại Quảng Trị, cảm giác hồi hộp e dè đứng trước mặt người lính, nhạc vang rộn ràng  “ Vòng hoa chiến thắng, chúng em xin dâng tặng anh …” cho đến khi nhạc ngừng với tiếng nói trên loa “Các em nữ sinh choàng vòng hoa chiến thắng cho các anh chiến sĩ VNCH “, tay tôi run run pha lẫn chút mắc cỡ mà trong lòng vui theo niềm vui của các anh. Bên cạnh đó chiến tranh cũng đem đến nỗi đau khổ cho người lính Thương Phế Binh, hay những vị anh hùng tử trận, đã để lại bao nhiêu hình ảnh bi thương cô nhi quả phụ mặt còn non trẻ đã quấn vành khăn tang ẵm con thơ đi đầy đường.

Sau 75, miền Nam thất thủ lại càng điêu đứng cảnh vào tù, những người vợ khổ cực gánh gồng bươn chải thật tội nghiệp. Nay nhờ sự ân huệ cứu giúp của đất nước Mỹ, một phần lớn Cựu Quân Nhân VNCH và gia đình được qua Mỹ tỵ nạn. Nhưng trong lòng các anh vẫn mang nỗi buồn nhục khôn nguôi, dù vậy, các anh chị vẫn bắt tay vào đời sống thực tế, làm lụng nuôi con. Thế hệ con cháu nay đã thành danh rạng rỡ trên xứ Mỹ, thì người cha bắt đầu mỏi gối lưng còng, tuy vậy họ vẫn vận dụng tối đa sức lực bằng cách tổ chức gây quỹ hay quyên góp tiền bạc để chia sẻ các anh TPBVNCH còn lại ở trong nước.

Nhìn những khuôn mặt già nua tươi cười, có số mặc lại bộ quân phục ngày nào, họ chào nhau, ngồi lại với nhau từng nhóm trò chuyện ăn uống, tôi cảm nhận ra mình cũng đang vui theo niềm vui của các chú các anh. Nhóm chị em chúng tôi góp hai tiết mục hợp ca bài “Việt Nam” và “Cô Gái Việt” cũng như hát chào cờ. Mùa hè nhen lên sinh khí yêu đời của một ngày nắng rực rỡ, tạm quên nỗi lo lắng về dịch Delta…

Lễ Vu Lan 

Mùa báo hiếu đã đến, nhận nhiều thư mời dự từ các Chùa, trước tiên tôi đến Chùa Phổ Từ đúng ngày rằm tháng bảy. Không khí Chùa vẫn còn e dè theo dịch bịnh Covid chưa xong nay lại thêm nạn Delta. Rằm tháng bảy niềm tin của người con Phật theo câu chuyện ngài Đại Hiếu Mục Kiền Liên, chỉ biết làm phước và hồi hướng công đức cho cha mẹ nhiều đời nhiều kiếp cũng như hiện tại luôn được siêu thoát vãng sanh về cõi Tây Phương Cực Lạc, cầu nguyện nạn dịch Covid -19 đi khỏi cho nhân loại nói chung và Việt Nam nói riêng được nhận mọi sự bình an trở lại, nhất là quê hương dân hiền đang đói khổ thảm hại. 

          Quý Thầy cho thời pháp về câu chuyện của ngài Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát, tứ chúng bịt khẩu trang ngồi tụng kinh thành tâm, các em gia đình Phật tử Chánh Hoà mừng ngày kỷ niệm 16 năm thành lập, gia đình Phật tử Chánh Tâm sau giờ hành lễ, tề tựu trong chánh điện thưởng thức màn trình diễn âm nhạc đặt biệt của cô Vân Ánh Võ và dàn nhạc Trăng Máu (Blood Moon Orchestra),  một chương trình âm nhạc miễn phí  dành cho cộng đồng với sự hỗ trợ của rất nhiều cá nhân và các quỹ văn hoá của tiểu bang: Vietnamese Educational & Cultural Association (Veca), Alliance for California Traditional Arts (ACTA), California Arts Council (CAC), Vietnamese American Non-governmental Network(VANGO), và quỹ hỗ trợ tài năng trẻ của chính họ lập ra: “Music Bridge” . Mọi người được thưởng thức bé Kira đàn bài “Lòng Mẹ”, cô Vân Ánh bài “Mưa Trên Phố Huế”, dân ca miền Trung… v…v… thật hay và thấm thía. Mùa thu lãng vãng đó đây theo luồng gió mát, bóng nắng yếu ớt mơn man những giàn hoa vàng, đỏ tươi thắm, mùa hạ sắp ra đi, nhưng tình hạ đã để lại trong lòng tôi những kỷ niệm thân thương nhẹ nhàng vô cùng.

                                                                   Minh Thuý Thành Nội 2021







Hội Thoại Tuyển tập “Sống Với Tâm Nhàn”

https://m.youtube.com/watch?v=nAOG0qFjF7g&t=1093s



LÀM THẾ NÀO ĐỂ THÊM BẠN BỚT THÙ?

KIỀU MỸ DUYÊN

          Ông bà mình thường dạy con cháu: thêm bạn bớt thù. Câu này tôi thuộc lòng. Tôi thường nói với các chuyên viên của tôi: mọi người trong chúng ta chỉ có một cha, một mẹ sinh mình ra là thương mình, nhưng làm thế nào ra đời được nhiều người thương mới là chuyện khó? Chỉ có Trời hại mình, mình mới chết, còn như mình sống thật thà ngay thẳng, nếu có người bắt nạt mình thì sẽ có người khác bênh vực ngay. Cho nên sống làm sao để cho người khác thương thì nhất định không sợ đói.

          Mình chào mọi người bằng nụ cười hồn nhiên, đâu có mất gì đâu, tại sao không cười chứ? Nụ cười hay tiếng cười đem sự vui vẻ, thân thiện với người khác, tại sao không cười chứ? Tôi thích nhìn nụ cười, tôi thích nghe tiếng cười reo vui của người xung quanh tôi, ai cũng thích vui, không ai thích nhìn người khác khóc, tiếng khóc thường đem đến cho người khác buồn phiền.

          Một hôm đẹp trời, cô thư ký của tôi cho cá ăn, và nói:

          – Kiếp sau con sẽ làm cá, cá ăn rồi bơi lội nhởn nhơ, mỗi ngày có người đem thức ăn đến, cuối tuần có người lau chùi bồn cá, để cho nước trong veo. Làm cá sướng hơn làm người, suốt đời có người cho ăn, thảnh thơi bơi lội.

          Tôi nói:

          – Đây là cá kiểng cho người ta ngắm. Ở trong các nhà hàng có cá lội nhởn nhơ, hay tôm hùm cũng bơi lội nhưng khách đến, nhân viên của nhà hàng đem cá sống đến và nói với khách: ông bà có thích con cá này hay con tôm hùm này không?

          Thế rồi, con tôm, con cá bị chặt đầu, lột da đem lên lò lửa. Than ôi, xong đời con cá, con tôm hùm.

          Nhiều khi con tôm, con cá mới vừa chào đời một vài ba tháng đã vào bụng khách hàng.

Cá kiểng nhởn nhơ bơi lội vì có người chăm sóc.

          Tuổi trẻ ở Mỹ bây giờ cũng thích ăn chay. Ăn chay không phải vì đạo, nhưng ăn chay vì tránh sát sinh. Tôi rất ngưỡng mộ người trẻ ăn chay một cách ngon lành. Có nhiều người ăn chay không quen, ăn một cách miễn cưỡng, vì không muốn làm mất lòng người khác đã mời mình.

          Sống ở đời làm vừa lòng người khác rất khó, vì mỗi người một tính, cùng cha mẹ nhiều khi anh chị em còn khác tính nhau, nói chi người ở ngoài gia đình.

          Người thích uống trà nóng, người thích uống nước lạnh, nên tôn trọng ý kiến lẫn nhau, đừng làm phiền người khác, nhất là đừng để ý đến đời tư của người xung quanh, dù người đó là bạn của của mình hay người thân trong gia đình của mình.

          Sống để cho người xung quanh thương rất khó, làm cho người ta ghét mình thì dễ, chỉ cần một câu nói, một cử chỉ, hay ánh mắt có thể làm cho người ta giận mình, ghét mình.

Thêm bạn bớt thù: hãy khoan dung.

          Một người bạn suốt đời làm việc xã hội thường nói với tôi:

          – Mình làm cho người khác 99 điều tốt, họ rất hài lòng, chỉ cần làm một điều họ không bằng lòng là họ ghét mình ngay, và những điều mình làm tốt họ đổ ra sông ra biển.

          Tại sao người ta thích nuôi chó, chó không nói, chỉ biết sủa nhưng rất trung thành với chủ. Chủ chết, chó ra mộ của chủ nằm dài, để chứng tỏ lòng trung thành, còn con người mau quên lắm, người chết rồi vài năm sau có ai còn nhớ mình?

          Tôi nói:

          – Bạn bi quan quá, đâu có đến đỗi như thế.

          Trung Tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn qua đời đã mấy năm rồi nhưng mỗi lần đi ngang qua con đường Westminster, công viên của Garden Grove, tôi đều nhớ đến chị Hạnh Nhơn, nhớ ánh đèn sân khấu, nhớ đến Đại nhạc hội Cảm Ơn Anh Người Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, nhớ đến thương phế binh, cô nhi quả phụ ở quê nhà.

          Người mang ơn người vẫn ở trong lòng người còn hiện hữu quanh đây. Một người quên thì còn 99 người nhớ, nhớ cả người tốt lẫn người xấu. Nhà độc tài Hitler đã chết lâu rồi nhưng người sinh thời vẫn nhớ sự độc ác của nhà độc tài này.

          Sống làm sao để người khác thương? Hãy thêm bạn bớt thù.

Thêm bạn bớt thù: hãy tha thứ.

          Những đứa trẻ được ông bà, cha mẹ giáo dục một cách cẩn thận, sống với trái tim nhân hậu của mình, sống được thương yêu và dạy bảo thương yêu người khác, khi đứa trẻ lớn lên, nếu được giáo dục kỹ lưỡng, sống với trái tim nhân hậu của mình, chia sẻ những gì mình có, giúp người xung quanh những gì họ cần, thì làm sao mà không được thương yêu chứ?

          Đừng bao giờ dạy con cháu của mình: con ăn thức ăn này ngon, mặc áo này đẹp, đi xe này sang trọng, mà hãy dạy những đứa trẻ: con hãy thương yêu người nghèo, khi thấy một cụ già đi chợ, con có thể khuân thức ăn dùm các cụ vào xe, hãy dìu dắt cụ già qua đường; vào trường học, nếu con thấy bằng hữu của con không mang theo thức ăn trưa, con chia sẻ thức ăn của con với bạn bè của con, con hãy sống với trái tim nhân hậu của mình.

          Rồi từ từ đứa nhỏ lớn lên, những điều học hỏi từ nhỏ, đứa trẻ thương yêu người xung quanh và được thương yêu, nhất định đứa trẻ sẽ thành công trong xã hội này.

          Không ai sống một mình, mà thường sống với mọi người. Còn nhỏ thì sống với ông bà, cha mẹ, khi lớn lên sống với vợ chồng, hay sống với đoàn thể, sống với công ăn việc làm, sống làm sao cho vui, sống được thương yêu và thương yêu người khác. Nhất định trong đời sống của chúng ta không nên gieo rắc oán thù, không thù ai thì lòng mình sẽ bình thản, hạnh phúc. Sống làm sao buổi tối về nhà trong lòng mình thanh thản, ngủ ngon. Nhất định không nhìn ai với ánh mắt thù hằn. Thù người khác để làm gì chứ? Mệt cái đầu lắm? Nếu sống không để ai thù mình, tốt nhất là không nghe, không thấy và không nói: không nghe những gì xấu của người khác, không nói những gì làm phiền người khác, không thấy những gì người khác làm không tốt. Nếu làm được 3 điều này, nhất định sẽ không gây thù, gây oán với ai?

Nếu sống không để ai thù mình, tốt nhất là không nghe, không thấy và không nói.

          Ông bà mình thường nói: lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. Ông bà, cha mẹ dạy con cháu giống nhau, người nào cũng học nhân, lễ, nghĩa, trí, tín, v.v. nhưng học xong có thực hành được hay không còn tùy từng người, có người nghe từ tai này rồi sang tai kia, nghe rồi quên ngay.

          Nếu người nào cũng nói năng một cách khéo léo, khéo nhưng phải thành thật chứ không phải nói ngọt như đường, như mật lịm nhưng nói vậy không phải vậy. Nếu lời nói thành thật từ tâm của mình mà ra thì người nghe sẽ cảm nhận được những gì mình nói là thật sẽ cảm kích lắm.

          Giúp người cũng vậy, giúp xong quên ngay, thi ân bất cầu báo, nhưng nếu mình nhận sự giúp đỡ của người khác thì mình phải nhớ, dù người làm ơn cho mình không cần báo đáp. Mình giúp người này thì sẽ có người khác giúp cho con cháu của mình. Sống được người thương thì đi bất cứ nơi đâu trên quả đất này cũng không sợ đói.

          Một thương gia thường tâm sự với tôi:

          – Chị ơi, em không sợ gì hết, không sợ nắng gió, bão táp của cuộc đời, nhưng em sợ người ta ghét em. Nhiều khi mình nói lỡ lời bị người ta thù mình, dù vô tình cũng thế. Nhất là em sợ làm mất lòng người thân.

          Tôi đề nghị:

          – Mỗi buổi tối, sau khi em tập thể dục, em nên suy nghĩ ngày hôm nay mình có làm mất lòng ai không? Ghi ra những lời mình nói, những việc mình làm có thể làm mất lòng người khác. Nếu ngày nào mình cũng kiểm điểm việc làm của mình thì mình sẽ đi đến hoàn hảo. Buổi tối, em cầu nguyện trước khi đi ngủ thì nên kiểm điểm lại chính mình trước khi cầu nguyện. Cầu nguyện cho tất cả những người thân yêu của mình được bình yên, đồng bào của mình được may mắn và hạnh phúc.

          Tôi thường viết ra những việc làm hàng ngày, hàng tuần, hàng tháng và những người tôi sẽ gặp, sẽ gọi điện thoại, làm việc gì tôi viết ra giấy, một ngày viết ra chừng 20 việc phải làm, những việc chưa làm hết  ngày hôm nay thì hôm sau tiếp tục làm cho xong. Một cuộc đời mấy chục năm nghe dài lắm nhưng thật sự quá ngắn vì có những mơ ước chưa thực hiện được, có những việc làm chưa xong. Có một việc duy nhất mà ông bà, cha mẹ dạy cho con cháu là thêm bạn bớt thù, sống phải thương yêu, đùm bọc, giúp đỡ lẫn nhau. Có ai tự hào mình làm được tất cả những gì mình mơ ước trong cuộc đời này?

Kiều Mỹ Duyên mơ ước những đứa trẻ ở các nước đang phát triển có đủ cơm ăn, áo mặc, và được giáo dục một cách cẩn thận.
(Kiều Mỹ Duyên thăm cô nhi viện ở Cà Mau)

          Thôi thì sống có mơ ước hơn là không có mơ ước gì, thực hiện được hay không còn tùy từng người. Riêng tôi, tôi mơ những đứa trẻ ở các nước đang phát triển có đủ cơm ăn, áo mặc, được giáo dục một cách cẩn thận. Những đứa trẻ là hình ảnh của thiên thần, những đứa trẻ lớn lên vào đời, sẽ sống hạnh phúc, giúp người và giúp đời.

          Nếu chúng ta sống với trái tim nhân hậu, yêu thương mọi người, không làm mất lòng ai thì đời sống sẽ vui và hạnh phúc hơn. Chúng ta sẽ nhìn thấy nhiều nụ cười hồn nhiên trên khuôn mặt mọi người hơn là nhìn những khuôn mặt nhăn nhó, giận hờn, mắt trợn dọc dữ dằn. Đời sống sẽ êm đẹp hơn nếu được thương yêu và có nhiều bằng hữu hơn kẻ thù.

          Mong mọi người đến với nhau bằng sự yêu thương, đùm bọc hơn là đến với nhau bằng sự thù hằn?

          Xin Thượng Đế ban phúc lành cho tất cả mọi người.

Orange County, 14/9/2021

KIỀU MỸ DUYÊN

(kieumyduyen1@yahoo.com)




Tượng Thương Tiếc




Mãi Còn Nợ Anh




TÌNH THU

Ngọc Hạnh

Trời đã vào Thu, lá trên cành cây chung quanh nhà tôi đã đổi màu tuyệt đẹp, vàng cam, hồng

hồng, vàng tươi….Thỉnh thoảng một cơn gió thoảng qua là hàng ngàn chiếc lá rơi như đàn bướm lượn, đẹp mắt vô cùng.. Nhìn lá vàng rơi tôi nhớ đến những lần đi du ngoạn mùa Thu với bạn bè cùng sống trong vùng, do một nhà văn kiêm nhà thơ lão thành khởi xướng và hướng dẫn. Anh như con chim đầu đàn, từng là chủ bút các Tuần báo, Nguyệt san ở Việt nam và Hoa kỳ, xuất bản nhiều tâp thơ, truyện ngắn, truyện dài… Nhìn thác nước, trời xanh hay bất cứ cảnh đẹp nào anh là sáng tác một bài thơ.Tuổi cao nhưng thơ văn anh ướt át, tình cảm đậm đà chẳng khác chi người trẻ tuổi. Anh yêu thiên nhiên, sông núi, yêu quê hương, và yêu… người đẹp.

Theo anh con người có thể đẹp về thể chất hay tâm hồn. Lúc nào gặp cũng thấy y phục anh cũng tươm tất, chỉnh tề. Tóc anh bạc trắng như ông tiên nhưng nếu ai hỏi anh bao nhiêu tuổi, anh chỉ cười và bảo nhà văn nhà thơ không có tuổi. Lúc chị còn ở trên đời, anh là người chồng tốt, chăm sóc, đưa vợ đi đây đó. Chị bệnh anh tận tình chạy chữa, săn sóc thưc ăn giấc ngủ. Anh còn chịu khó đón đưa các bạn khác đến nhà chơi mà chược với chị cho chị vui. Vì phần lớn thơ anh là thơ tình, ngọt ngào, nên tôi hỏi chị có ghen tị với những người tình trong thơ văn của anh không. Chị trả lời liền, “đó là nguồn cảm hứng để sáng tác, không có thật đâu.” Hỏi chị nếu có kiếp sau chị có bằng lòng làm vợ anh lần nữa không, chi trà lời là “bằng lòng cả hai tay”, vui chưa.

Chị mất ít lâu anh có bạn gái. Tại sao không? Có người trò chuyện cho vui khoảng đời còn lại là điều may mắn, không phải ai cũng có được ở tuổi vàng như anh. Anh quan niệm sống một ngày vui một ngày. Buồn bã, âu sầu phiền muộn ảnh hưởng đền sức khỏe, mang bệnh làm phiền gia đình là không có anh. Các con anh có hiếu, mua xe mới để anh đi lại và đưa đón… bạn gái cho an toàn.

Theo anh tình yêu là đề tài không bao giờ chán từ ngàn năm trước, từ Âu sang Á, từ vị vua sang

cả cho đến thường dân áo vải chân đất. Vì tình yêu mà hoàng tử nước Anh chia tay với vợ, một

công nương xinh đẹp, cưới một phụ nữ lớn tuổi có chồng có con, nhan sắc thua kém vợ mình rất

xa. Vì tình yêu các bà vợ tù không quản ngại đường xá xa xôi, từ Nam ra Bắc tay xách, nách

mang, lội suối qua đèo thăm chồng trong trại cải tạo.

Và hôm nay vì tình yêu cô bạn Hảo của tôi cũng ngất ngư, nàng xin nghỉ một ngày để đến tôi chơi và tâm sự. Hảo có  bạn trai. Hai người quen nhau trên mạng lưới. Lúc đầu tưởng là trò chuyện cho vui ai ngờ thành bạn thân. Họ nghiện thư nhau từ lúc nào chẳng biết. Không có thư thì mong.

Xa cách nhau mấy ngàn dặm nhưng họ điện thư cho nhau hàng ngày, kể cho nhau nhưng chuyện

bình thường trong ngày, trên báo chí sách vở, tin tưc …

Hảo học ở anh tính lạc quan, hiếu học. Tục ngữ, ca dao, văn, thơ, địa lý, lich sử, âm nhạc bạn Hảo giảng trơn tru. Ngoài ra bạn Hảo có tính thương người. May mắn được chỗ làm tốt, có lương cao, anh thường giúp đỡ người nghèo, bệnh tật ở quê nhà. Hảo muốn đóng góp với anh trong việc thiện nhưng anh bảo có thể lo nổi môt mình. Anh chuyễn cho Hảo xem thư cám ơn của cá nhân hay hội đoàn. Anh cũng hay nhắc tới người Mẹ đã qua đời với lòng ngưỡng mộ, kính yêu. Lúc sinh tiền bà đã nêu gương tốt cho con, hay giúp đỡ, cưu mang người nghèo khó.

Bạn Hảo còn là người khéo nói. Anh nhẹ nhàng, ân cần, và có tình khôi hài. Được điên thư anh,

Hảo khúc khích cười một mình. Họ có cảm tưởng rất gần gủi nhau tuy cách xa hàng 5, 6 giờ bay.

Hảo vui khi nhận điện thư của bạn, có khi 3, 4 lần một ngày cho đến khi Hảo hết hồn nghe bạn

bảo ngơ ngẩn nhớ thương, muốn vượt ngàn dặm đến thăm Hảo để tính chuyện lâu dài…Hảo

phân vân. Anh chưa hưu trí và ít tuổi hơn Hảo nhưng anh quan niệm giống số người Mỹ, chàng

kém tuổi hơn nàng vẫn có thể yêu nhau và ở với nhau lâu dài, Anh nêu trường hợp của Halle

Berry và Demi Moore… và anh nói tuổi tác chênh lệch, tiếng đời dị nghị, anh không bận tâm. Anh bảo tuổi nào cũng đẹp, cuộc đời nào cũng đáng yêu nếu biết sống cho hợp với tính tình mình, nếu biết yêu đời, biết yêu người và biết vui, biết thụ hưởng những gì trời cho. Anh nói nếu muốn thì có thể xin đổi đi tiểu bang khác dễ dàng.

Xúc động, Hảo tự hỏi thương yêu lúc mùa thu của cuộc đời thì có nên chăng? Hảo phân vân,

vương vấn. Bao nhiêu năm lẻ loi, bận bịu với bổn phận. Nay các con trưởng thành được nhàn hạ tung tăng, gặp chuyện này thật là chẳng giống ai. Truyện Kiều đã có câu

Ma đưa lối, quỷ dẫn đuờng

Tìm chi nhưng lối đoạn trường mà đi ……     

Thật là bỏ thì thương, vương thi tội. Hảo bàn với tôi có nên khuyên anh  quên đi “dự tính lâu dài” của anh chăng. Bạn bè quý mến nhau, chia sẻ , tâm sư với nhau là quý lắm rồi,là ơn phươc  bề trên, tham lam chỉ cực thân thôi.Thừơng  quen biết thì nhiều nhưng bạn thân có được mấy người, hiếm như mưa sa mạc. Nghe Hảo tâm sự tôi nhớ lại bài TINH GÌA của Phan Khôi:

……..Ôi, đôi ta tình thương nhau thì đã nặng Mà lấy nhau thi không đặng…Nhưng ……….. Buông nhau thì sao nỡ ….

Theo tôi mỗi người môt duyên phân, tùy quan niêm mỗi người. Nếu có thể đem niềm vui đến cho bạn mình và bản thân, không làm phiền kẻ khác, tại sao không. Đó là ý kiến của người quê mùa nhưng Hảo quyết đinh mà thôi.Vả lại  đâu cần phải sống chung mới hạnh phúc. Nhà thơ niên trưởng kể với tôi mỗi ngày ông tặng cho ngươi yêu một bài thơ dù nàng không phải là thi sĩ.

Thỉnh thoảng anh mới găp và đưa nàng đi nghe nhạc, xem phim… Anh vui, khỏe mạnh cho đến

khi lìa đời thình lình vì bệnh tim (?) và các con cũng vui lây.

Nhìn ra sân hoa cúc đang nở rộ màu sắc rực rỡ nhưng sẽ phai tàn, buồn hiu khi mùa Đông đến và tôi chợt nhớ câu thơ của cô em Ngọc Dung:

Xuân của đất trời, Xuân đi rồi đến

Xuân của loài người, Xuân đến rồi đi

Tôi cầu mong Hảo và mọi người có đủ niềm vui, có tình yêu thương,được hạnh phúc, sống vui

trên đời dù ở quê hương hay hải ngoại…

Ngọc Hạnh.




Hoa Thịnh Đốn và Bức Tường Đá Đen

Ký sự

This image has an empty alt attribute; its file name is 1-buc-tuong-da-dena.jpg

Tuần lễ vừa qua  vợ chồng người cháu gọi bằng cô từ Cali đến Virginia thăm tôi. Đã lâu cô cháu  chưa gặp nhau, chỉ liên lạc qua điện thoại hay điện thư mà thôi. Mấy lần hai cháu đinh đi thăm cô nhưng việc nhà việc sở lần lữa mãi.

Nhân dịp được nghỉ  lễ “Chiến Sĩ Trận Vong“ (Memorial Day)  hai cháu quyết đinh ghé Virginia thăm  cô và các em họ, trên đường đi Luân Đôn dự lễ tốt nghiệp con gái. Từ Cali bay thẳng đến Luân Đôn  giá  máy bay  rẻ hơn từ Washington DC đi Luân Đôn dù đường bay ngắn hơn.

Tháng 5 vẫn còn mùa Xuân, thời tiết mát mẻ, khí hậu Virginia rất đẹp. Trời không lạnh cũng không  nóng nực. Mưa xuân đủ ướt đất cho hoa cỏ xanh tươi mát mắt. Công viên và tư gia sân cỏ xanh mướt, hoa các loại  đua nhau nở rộ quyến rũ  bướm ong.

Cháu cho biết San Jose thời tiết năm nay hơi bất thường, tháng 5 mà có hôm còn lạnh, ra đường phải mặc ấm. Hai cháu chẳng lạ gì vùng Hoa Thinh Đốn nên chỉ loanh quanh ở nhà với cô và các em cho đến một hôm vào gần cuối tuần, lúc đi thủ đô  Washington DC, hai cháu muốn ghé  thăm bức tường đá đen “Đài tưởng Niệm Cựu Chiến Binh Chiến Tranh Việt Nam” (VietNam Veterans Memorial).

Tôi cũng chưa biết bức tường,  dù cư ngụ ngay tại vùng thủ đô gần 40 năm. Đến đài Tưởng Niệm các chiến sĩ tôi bùi ngùi xót xa cho gia đình họ, cho những góa phụ cô đơn và các con mồ côi thiếu sự chăm sóc của cha thân yêu. Tôi  có đọc báo, xem tin tức cách đây mấy mươi  năm khi  mới khánh thành bức Tường Đá  Đen nhưng toàn là hàm thụ, chưa thấy tận nơi bao giờ. Bà con bạn bè ở xa về chơi đều được các con cháu đưa đi thăm thủ đô và bức tường ghi tên những chiến binh Hoa Kỳ và người ngoại quốc đã chết hoặc mất tích trong chiến tranh Việt Nam.

Lần này tôi cùng đi với các cháu  có lẽ vì thấy một số xe mô tô ồn ào chạy trên đường phố nhắc tôi nhớ còn vài ngày nữa là đến ngày lễ “Chiến Sĩ Trận Vong“. Các cựu chiến binh  năm nào cũng đến thủ đô đến từ  các tiểu bang khác để dự lễ, mỗi người một chiếc mô tô, chẳng ai đèo ai.

Chúng tôi đến khu công viên quốc gia Washington DC., tìm chỗ  đậu xe cũng dễ vì không phải ngày cuối tuần nhưng phải đi bộ khoảng ngắn. Đi vào cuối tuần gay go hơn nhiều, khó tìm chỗ đậu, tốt hơn là đi Metro vừa nhanh vừa khỏi  tìm chỗ đậu xe khó khăn.

Bức tường Đá Đen nằm trong khu công viên quốc gia, diện tích 8.100 m2, gần khu vườn cây. Nơi đây mát mẻ nhờ cây cao cho bóng mát,  dưới đất thảm cỏ xanh mượt êm như nhung, lối đi bằng thẳng phẳng phiu. Những băng gỗ đặt rải rác theo lối đi cho khách nghỉ chân. Những người  viếng bức tường đủ sắc tộc, Ấn Độ, người da trắng, da đen, da vàng, trẻ em, người lớn, nam, nữ, cụ già, có em bé  trong xe  nôi cho mẹ đẩy đi. Ngày thường không mấy đông nhưng vào cuối tuần hay ngày lễ nơi này rất đông người thăm viếng. Người già, trẻ, thanh niên thanh nữ, chen chúc trên con đường ngắn.  Hôm tôi đến có những vị mặc quân phục đứng tuổi  đến viếng bức tường, dò tìm tên người  thân trên bảng đá đen.

Dưới chân bức tường rải rác một vài cành hoa hay nguyên cả bó hoa tươi.

Mới vào khu vườn đã thấy  tượng 3 quân nhân mang súng bằng đồng đứng trên bục gần bức tường. Ba người nhưng khác màu da: một da đen, một da trắng, và một người quốc tịch khác, người Á Châu?

Một số du khách đứng chờ chụp ảnh kỷ niệm với bức tượng, có người chăm chỉ đọc  những  dòng chữ ghi trên bảng đồng dưới chân tượng.

Cách khoảng ngắn cũng trong công viên có tượng mấy phụ nữ cũng bằng đồng, đang đỡ người nam mặc quân phục, một thương binh?  Tôi  không xem được bảng chú thích nơi chân tượng nên không  biết họ là ai. Mọi người chỉ muốn vào xem bức tường Đá Đen. Tuy khu vực này mát mẻ nhờ có bóng cây nhưng nơi  bức tường thì nắng, chẳng có bóng cây nào cả.

Từ trước, tôi vẫn nghĩ Bức Tường Đá Đen hình vuông dài nhưng không phải quý vi ơi, tường hình chữ V, trải dài từ  cao đến thấp,  không  cùng một chiều cao  đâu. Chỗ cao nhất 3 mét và chỗ thấp nhất 20cm, dài 150 m ghép lại bằng  72 tấm đá hoa cương quý màu đen mang về từ Ấn Độ (Bungalore), ghi tên hơn 58,276 người Mỹ và ngoại quốc đã chết hay mất tích trong chiến tranh Việt Nam (tháng 5/2019). Trong số này có 8 phụ nữ phần lớn là y tá, 16 nhà truyền nhà giáo, 1,200 người mất tích. Lúc đầu chỉ có 57, 937 người có tên trên bảng đá đen lạnh lẽo mà thôi.

Đứng nơi “Bức Tường” quý vị  có thể nhìn thấy cây “bút chì”(Washington Monument ) đỉnh nhọn và cao ở xa xa.

Theo tài liệu công viên Tường Đá Đen xây từ 26/3/82 khánh thành 9/11/82, tốn khoảng 9 triệu mỹ kim. Tác giả bản vẽ  là cô Maya Lin, sinh viên kiến trúc đại học Yale lúc cô mới 21 tuổi, người Mỹ gốc Hoa. Tuy gốc người Hoa nhưng cô sinh trưởng ở Ohio, Hoa Kỳ. Bản vẽ cô được chọn trong hơn cả ngàn bản vẽ của các kiến trúc sư khác gửi về thm dự cuộc thi tuyển. Bức tường màu đen, tên người khắc vào bức tường màu trắng.

Dù hơn 30 năm tường vẫn sạch sẽ không  bám bụi bẩn. Được biết mỗi chủ nhật thứ II trong tháng  từ tháng 4 đến tháng 10 có nhóm người tình nguyện nam và nữ đến sắn tay áo nhúng khăn vào nước sà phòng cọ  rửa bức tường kỷ niệm. Họ là cựu nam, nữ chiến binh Hoa kỳ trong chiến tranh Việt Nam. Tôi liên tưởng hình ảnh những người mang hoa  thăm mộ người thân trong  các nghĩa trang. Họ đâu chờ đến đúng ngày kỷ niệm. Việc làm của họ người ngoài nhìn vào có vẻ như nhàm chán vô nghĩa nhưng thực ra được gần bức tường có ghi tên người thân cũng ấm áp,làm nhẹ nỗi đau buồn ít nhiều. Nếu không đoàn người đi mô tô đâu bỏ công vượt hàng ngàn dặm đường xa thăm  bức tưng kỷ niệm mỗi năm.

Tôi chợt nhớ bà hàng xóm cũ. Hai vợ chồng bà có người con trai duy nhất đã  tham gia chiến tranh Việt Nam và mất trước khi Mỹ rút quân 2 tuần.  Bà kể lại với giọng  thản nhiên nhưng tôi biết bà đau lòng  khi nhắc lại chuyện cũ.

Thật không hiểu  được, tuổi trẻ, con một, nhà khá giả lại đi tham dự cuộc chiến ở quốc gia xa lắc xa lơ, thiếu tiện nghi vật chất, để cho cha mẹ lo sợ nhớ thương. Sau  này ông bà bán gian nhà đang ở rộng rãi, mua nhà khác nhỏ  hơn có 1 một tầng thôi. Lúc bán nhà Bà mời tôi  sang nhà bà chơi bảo thích gì thì lấy và bà nói đùa là” trừ cái đàn piano” vì bà là giáo  sư dạy đàn. Nhìn hình con trai  bà, một thanh niên khôi ngô  sớm vĩnh viễn ra đi cho quê hương Việt Nam, buồn ơi là buồn.

Định mệnh trớ  trêu, tre khóc măng.  Chồng  bệnh, con mất sớm nhưng xem bà có vẻ bình an có lẻ nhờ ở đức tin mạnh mẽ chăng. Tôi thấy ông bà đi nhà thờ mỗi chủ nhật và thường đến thăm bức Tường  Đá Đen ở thủ đô dù chẳng phải ngày lễ.

Thật ra Bức Tường Đá Đen  cách hồ Tidal  Basin thơ mộng thủ đô  Washington DC không bao xa, có thể đi tản bộ trước hay sau khi thăm Bức Tường cũng tiện lắm: gió mát, cảnh trí an lành thanh  nhã.

Theo cháu tôi công viên quốc gia  thủ đô Hoa Thịnh Đốn, nơi có các đài kỷ niệm đã thu hút  người thăm viếng đông nhất nước, 4, 5 triệu du khách  mỗi năm…Hai vợ chồng cháu tôi rời Virginia vài ngày trước lễ”Chiến Sĩ Trận Vong” nhưng đã thấy các đoàn mô tô to  ồn ào chạy trên đường  lộ hướng về thủ đô. Tuy nhiên họ chưa vào thành phố chỉ ngụ các khách sạn ở ngoại ô vùng Virginia. Nhìn là biết họ từ xa về, áo da chắn gió, mũ bảo vệ, kính đen thật to… Chiếc xe thì to gấp rưỡi chiếc xe mô tô bình thường, tiếng máy nổ cũng ồn ào hơn các xe mô tô nhỏ.   

Theo  tôi biết các tiểu bang Hoa kỳ đều có tổ chức lễ “Chiến Sĩ Trận Vong” vào thứ hai tuần lễ cuối cùng của tháng 5 nhưng có lẻ thủ đô Hoa Thịnh Đốn tổ chức trọng thể nhất. Các cuộc diễn hành đẹp mắt, y phục, đi đứng trang nghiêm từ các học sinh đến các đòan thể, các  binh chủng khác nhau… Các đoàn quân nhạc với nhạc khí sáng ngời, y phục thẳng nếp. Các màn múa súng điêu luyện vui mắt. Ở nghĩa trang quân đội Arlington Washington DC  trước mỗi mộ bia đều có cắm lá cờ Hoa kỳ nhỏ.

Có lẽ  quý vị  cũng đã  xem diễn hành trên màn ảnh rồi. Tôi chỉ muốn nói đến sự hiện diện của  các Hội Đoàn và công đồng người Việt vùng Maryland, Virginia và Washington DC trong buổi diễn hành. Đồng bào hải ngoại cũng vui thấy đại kỳ và cờ Việt Nam  Cộng Hòa phất phới trong buổi lễ, các tà áo dài phụ nữ Việt tha thướt xuất hiện trong đoàn diễn hành long trọng và trang nghiêm ở Washington DC.

Trong 32 năm nay, vào ngày lễ “Chiến sĩ Trận Vong” từ các tiểu bang khác, cả ngàn cưu chiến binh lái mô tô trải qua bao nhiêu ngàn dặm, chịu nắng gió nhọc nhằn về Washington DC.

Có tài liệu cho biết năm 2018  khoảng 100,000 người lái xe mô tô về  thủ đô dự buổi diễn hành ngày lễ Memorial Day. Tuy đường xa  nhưng họ về vừa dự diễn hành vừa thăm tường kỷ niệm, tưởng nhớ, vinh danh các cựu chiến binh anh dũng, các đồng đội đã vì lý tưởng cao quý, hy sinh cuộc sống riêng tư an lành tốt đẹp, tham gia chiến tranh Viêt Nam, một quốc gia  xa xôi khác tiếng nói màu da với người Hoa kỳ. Một số lớn những người này bỏ mình nơi xa lạ, không ai ruột thịt thân yêu trong giờ phút lâm chung, vĩnh biệt trần gian vì nước Mỹ từng muốn giúp một quốc gia đồng minh chống Cộng.

Đoàn xe mô tô phủ bụi đường xa được dân chúng thủ đô nhiệt liệt hoan nghênh, đón chào. Tiếng máy xe ồn ào, ầm ĩ vang dội cả khu phố khi đoàn xe đi qua.Ngày thứ hai 27/ 5/19 họ tâp trung và khởi hành từ bãi đậu Pentagon vào buổi trưa, đi qua Memorial  Bridge, đại lộ Constitution đến West Potomac Park. Xe nào cũng có lá cờ Hoa Kỳ  mới rực  rỡ như  một rừng cờ di động, Điểm cuối đoàn xe là Vietnam Veterans Memorial.  

Thường đoàn Rolling Thunder đến Washington DC vào cuối tuần, thăm viếng vài nơi  thủ đô, chuyện trò với các đoàn thể, người quen… và chính thức dự lễ Chiến sĩ Trận Vong vào ngày thứ hai.

Năm nay, 2019, là năm  cuối cùng  đoàn Rolling Thunder tham dự diễn hành ngày lễ Memorial Day ở Washington DC. Tôi nghĩ họ mệt mỏi  do tuổi cao và đường xa, vì các cưu chiến binh người trẻ nhất cũng trên 60 tuổi. Nhưng, theo báo chí nguyên nhân họ không tiếp tục tham dự vì lý do tài chính. Tiền thuê bãi đậu xe và mướn người giữ an ninh  ở Pentagon cao.  Đoàn  mô tô  Rolling Thunder diễn hành  ngày “Chiến Sĩ Trận Vong” mấy chục năm  quen lệ như  một “truyền thống”, vắng đòan xe  sẽ có nhiều người tiếc nhớ.

Được biết  Rolling Thunder thành lập năm 1987 với số thành viên khiêm tốn, năm kế tiếp 1988 có 2,500 người tham dự và từ đó đến nay năm nào họ cũng về thủ đô dự lễ Chiến Sĩ Trận Vong.

Từ đây về sau mỗi năm  vào tháng  5, dân chúng vùng thủ đô hết còn nghe tiếng máy xe mô tô ồn ào và rồi những cựu chiến binh trên đường phố, hình ảnh quen thuộc với dân chúng.

Nhìn bề ngoài những người này trông bặm trợn, hùng hổ  nhưng thật ra  tình cảm  họ cũng nồng nàn, tha thiết  với chiến hữu, đồng đội. Trông cách họ chịu khó vượt bao nghìn dặm đến thăm đài kỷ niệm, nhẹ nhàng dò tìm tên người thân hay đồng đội trên bức tượng đá vô tri lạnh ngắt thì biết.

Đi viếng đài tưởng niệm  tôi xót xa nghĩ đến những người đã nằm xuống cho quê hương tôi dù họ là người Hoa kỳ hay nước khác.Tôi nhớ nghĩa trang Biên Hòa không  người thăm viếng thường xuyên như ngày trước và liên tưởng hậu quả tang thương do chiến tranh. Riêng nước VN cả triệu người phải rời bỏ quê hương, cửa nhà tan nát, gia đình ly tán. Họ  vượt biển, một số chìm sâu trong lòng biển cả hay mất xác trong rừng rậm, làm mồi cho thú dữ…

Phần lớn những người có tên trên bức tường đen đã có gia đình,có cuộc sống êm đềm với vợ trẻ con thơ hay cha mẹ  thân yêu nhưng họ đã chết cho đất  nước Việt Nam và con số không nhỏ. Xin vô cùng tri ân  các cựu chiến binh  chiến tranh Việt Nam, dù họ  qua đời hay còn khỏe mạnh, lành lặn hay thương tật. Quân nhân nhất là chiến binh trong thời  chiến  theo tôi là những người  cực nhất trong các ngành nghề. Họ không quản ngại nắng mưa, vào rừng lên núi , xa gia đình, người thân yêu… Xin ơn trên ban phước lành cho  các cựu chiến binh  và gia đình họ. Cầu mong họ có đời sống tốt đẹp an vui. Bên ngoài  nắng nhẹ, trời trong, đàn chim  hót líu lo, nhảy nhót tung tăng và bướm vờn  quanh khóm hoa  Xuân rực rỡ màu sắc…

Ngày lễ Chiến Sĩ Trận Vong 2019
Ngọc Hạnh




RIU ĐƠ (REALTOR)

 RIU ĐƠ (REALTOR)

Người ta mua+bán cho người ta,

Mình chỉ trung-gian giới-thiệu nhà;

Tốt xấu, miễn mình rao bán được,

Hoa-hồng là đủ, nghĩ gì xa?

Trẻ-trung mơ một túp lều tranh,

Hai trái tim non, giấc mộng lành.

(Ảo-tưởng ngây-ngô mà chiếm ngự

Hồn mình cả một quãng ngày xanh!).

Lớn lên ước có ngôi nhà đẹp

Với đủ tiện-nghi khỏe mọi đường.

(Tổ ấm gia-đình mà ổn-định

Thì đời như đã khá lên hương!).

(Mặc cho khuyết-điểm nhà thiên-hạ

Mình thấy mà lơ hoặc cãi thông,

Thuyết-phục khách hàng — đâu dối gạt?

Cốt sao bán được mới thành-công!)

Thế nhưng, chủ mới thì khoan-khoái,

Thỏa-mãn sau khi tậu được nhà;

Mình lại khôn nguôi cơn bứt-rứt:

Ngày đêm so-sánh với người ta!

Này ngôi biệt-thự trên đồi trúc,

Gió mát, trăng thanh, cảnh tịnh nhàn.

(Khác hẳn nhà mình, khu thị-tứ:

Bốn bề náo-nhiệt, trí khôn an!)

Này tòa nhà mới bên xa-lộ,

Tiện việc giao-thông, phát-triển nghề.

(Khác hẳn nhà mình, vùng phụ-cận:

Tàu, xe, trường, chợ, khó tư bề!)

Kiểu xưa, kiểu mới, kiểu trung-dung,

Nào mốt Âu Tây, nếp Á Đông,

Thêm những tân-trang đầy sáng-tạo

Mỗi nơi đôi nét, tuyệt vô cùng.

Mỗi ngày mỗi thấy thêm nhà mới

Ưng ý làm sao, hấp-dẫn sao!

Ngó lại nhà mình: xưa lý-tưởng,

Nay lòng bỗng gợn chút nao nao.

Ôi nhà, ôi cửa, ôi vườn tược,

Chắt bóp bao lâu mới có mày;

Song bởi sống rành ngành địa-ốc

Nên mày xuống giá, phụ-phàng thay!

THANH-THANH




Ca Khúc Mới Nhất | Vay | Nhạc & Lời : Nguyễn Đình Hòa




TIễn biệt Nhà thơ Nhất Tuấn