Trần Mộng Tú : MỒ CÔI CON

MỒ CÔI CON Tháng chạp âm lịch, Hà Nội trở rét. Rét đậm, rét ngọt, rét thấm qua áo mỏng, áo dầy, áo len khoác ngoài, “rét đến tận xương” như người Hà Nội thường kêu lên thảng thốt. Năm giờ sáng vợ chồng tôi thức dậy ở khách sạn Hồng Ngọc phố Hàng Mành,…

Nguyễn Thị Thanh Dương : LÁ THƯ ĐẾN TỪ BANGKOK.

 LÁ THƯ ĐẾN TỪ BANGKOK.                                                 Nguyễn Thị Thanh Dương.   Tiếng nói bên kia đầu dây điện thoại xa lạ, làm cho tôi ngỡ ngàng: –         Xin lỗi, chị là ai nhỉ? –         Chị Nhuận đây, Nhuận Ngã Ba Ông Tạ đây, xưa ở cùng trại tị nạn Thái Lan với em, nhớ ra…

Nguyễn Thế Thăng :NGƯỜI VIỆT GỐC MỸ

NGƯỜI VIỆT GỐC MỸ Tác giả Nguyễn Thế Thăng tốt nghiệp khóa K2DH/DH/CTCT, định cư tại Mỹ 1992, diện HO 13, hiện là cư dân tiểu bang Oregon. Công việc: Sỹ quan điều hành tổ thông dịch viên của Lực Lựơng Phòng Vệ thuộc Vệ Binh Quốc Gia, Oregon, cấp bậc Thiếu Tá. (Oregon Army…

Phạm Tín An Ninh : T R Ờ I Đ Ấ T B A O L A

T R Ờ I    Đ Ấ T    B A O    L A        Định cư ở Nauy hơn ba năm, sau khi ổn định công việc làm ăn và việc học hành cho mấy đứa con, tôi tổ chức một chuyến Âu du bằng xe hơi. Chiếc xe Ford của tôi vừa cũ…

Hoàng Lan Chi : Những người tình “ Chu văn An”!

Những người tình “ Chu văn An”!   Hoàng Lan Chi   Tôi là dân Bắc kỳ chín nút tức Bắc Kỳ di cư 1954. Bắc kỳ này khi di cư vào Nam còn “nhỏ híu” nhưng “chảnh” lắm, nhất định giữ giọng Bắc của mình cơ chứ không lai căng gì cả. Nhất là…

Nguyễn Thị Thanh Dương : KHI TÓC KHÔNG CÒN XANH.

KHI TÓC KHÔNG CÒN XANH.               Nguyễn Thị Thanh Dương.            Ngày mái tóc không còn xanh được nữa,           Ngày đôi tay thôi dệt mộng phù hoa,               Thì em sẽ vì anh mà mở cửa,               Trông lên trời đếm hàng vạn sao sa.                       ( Thơ: Nguyên Sa). Tôi thu xếp ít quần áo và…

Huyên Chương Quý : Khát Vọng Tự Do

Khát Vọng Tự Do   Huyên Chương Quý   Kỷ niệm 35 năm người Việt tị nạn tại hải ngoại. Kính tưởng niệm tất cả vong linh đồng bào Việt Nam đã tử nạn trên biển Đông hay nơi rừng sâu trong cuộc Hành Trình Tìm Tự Do từ sau tháng 4 năm 1975  …

Nguyễn Phan Ngọc An : NHỮNG CƠN BÃO TRONG ĐỜI

NHỮNG CƠN BÃO TRONG ĐỜI                                    Tùy Bút  : Nguyễn Phan Ngọc An Viết tặng hiền huynh John Nguyễn      Rặng phi lao xào xạc…người đàn bà giật mình run rẩy, hơi lạnh từ biển bốc lên, toàn thân nàng co rúm lại với khí trời giá buốt đêm nay. Nàng nhìn đồng…

Nghĩa : Bo Tu Lenh Quan Doan IV Can Tho 30-4-75

Bo Tu Lenh Quan Doan IV Can Tho 30-4-75 Nhân dịp ông loc huong  chuyển lên Net bài viết của ông Phạm Cơ Thần ghi lại chuyện ở QĐ IV trong những giờ phút cuối, tôi xin post lại đoạn hồi ký của một sĩ quan ở cạnh  Tướng Hưng cho đến giờ phút chót, như dưới đây:                                         NGÔI…

Trần Mộng Tú : LỜI CÁM ƠN RIÊNG

LỜI CÁM ƠN RIÊNG                TRẦN MỘNG TÚ Cuối năm 1976, tôi lập gia đình được ba tháng, theo chồng từ nam California về nhà cha mẹ chồng ăn mừng lễ Giáng Sinh, cũng là dịp để cha mẹ chồng tôi giới thiệu cô dâu mới với làng xóm của hai cụ. Một cô…

Nguyễn Phan Ngọc An : Mây Hồng

MÂY HỒNG                      Tâm  bút :  Nguyễn Phan Ngọc An     Trời về khuya, miền biển thường vang vọng những tiếng sóng rì rào như những lời ru  thì thầm thiết tha của biển, những âm thanh vi vút tưởng chừng như lời thánh thót yêu đương của những hàng thông dài thẳng tắp,…

Tiểu Tử : TẤM VẠC GIƯỜNG

TẤM VẠC GIƯỜNG   Tiểu Tử             Hồi đó, tôi làm mướn cho ông Cả Bảy. Mấy ngày đầu, ngày nào cũng chèo xuồng qua bên kia sông để giữ ruộng cho ổng. Hồi ổng kêu tôi làm việc cho ổng, ổng nói : «  Hổng có gì, nhưng có  mặt mầy ở bển tụi nó…

Nguyễn Phan Ngọc An DƯỜNG NHƯ LÀ DUYÊN PHẬN

DƯỜNG NHƯ LÀ DUYÊN PHẬN                                                                                        Truyện ngắn : Nguyễn Phan Ngọc An     Căn nhà mà Quyên share phòng nằm trên con đường lộ lớn, ngày đầu dọn đến nàng đã nghe nhiều ngôn ngữ líu lo không thể hiểu của người Ðài Loan, Hàn Quốc …Bấy nhiêu đó cũng làm nàng vui…

Ngô Thư Sinh : Mùa Ra Trường

Mùa Ra Trường,

 

TNgoài người bạn đời, đứa con thứ hai và thằng út cái vinh dự lớn lao nhất của đời tôi đó là sự có mặt của mẹ tôi, bà ngoại cuả các cháu…

Thật quí hóa vì tất cả mọi ngừơi đều lội bộ đến địa điểm rất sớm và nhà cũng không mấy gần cho lắm.

Đúng 6 giờ chiều.

Buổi lễ bắt đầu bằng

bài Quốc Ca Hoa Kỳ đựơc cất lên bời một ban hợp xướng của nhà trường, tiếng hát vang vọng thanh thóat, mọi người ai nấy nghiêm chỉnh bày tỏ lòng cung kính như chính mính là những kẻ sắp ra trường vậy.

Andre con trai tôi không biết ngồi ở hàng ghế nào vì từ xa những học sinh trông rất giống nhau nhất là các học sinh đều mặc đồng phục.

 

Trong một thoáng nôn nao, dòng ký ức của tôi lại tràn về, cách đây hơn 30 năm tại Sunnyvale high school, tôi cũng ra trường như con của tôi hôm nay, cũng áo mão cân đai đoàng hoàng,

những kỷ niệm hoang mang của một thời xuân sắc, tuổi học trò, nghĩ đến mà thèm .

Andre, con trai yêu quí của mẹ ơi!

Không biết con đang nghĩ gì? con có biết cuộc đời cuả con đang bước sang một khúc quanh , biên giới của trẻ con và người lớn, rồi đây khi bước chân lên ngưỡng cửa đại học, liệu con có đủ tri thức và bản lãnh nối tiếp đoạn đường rèn luyện bản năng và trí tuệ để trở thành một con người hữu ích cho chính bản thân và cho xã hội sau nầy?, vì mẹ biết việc học không phải là chuyện dễ dàng…

Mẹ chỉ có cách là cầu nguyện Trời Phật gia hộ cho con của mẹ mà thôi.

Hãy rán lên con vì tất cả những gì thành đạt của con chính là niềm hãnh diện của mẹ. Con có biết không ? Tre tàn măng mọc, mẹ đã già rồi niềm hy vọng duy nhất của mẹ bây giờ là sự thành công nơi các con…

 

“Andre Lai”, tiếng gọi của người xướng ngôn đã đưa mẹ về hiện thực.

Kìa đứa con trai của mẹ được gọi lên lảnh bằng , mẹ run cả người vừa đứng dậy hướng về sân khấu để được nhìn thấy hình dáng của con, chậm rải bước đi mà nước mắt của mẹ bỗng tuôn trào…Mẹ đã khóc vì quá sung sướng…

“Andre đã tốt nghiệp High School”

 

Cám ơn cuộc đời!!!.

 

Niềm vui chưa trọn với Andre thì sáng hôm sau tôi lại phải khăn gói, quả mướp lên đường đi Nam Cali  để tham dự ngày ra trường 4 năm của Brian, đứa con thứ hai của tôi tại trường đại học IRVINE, miền nam Cali vào ngày thứ 7, tức hai hôm

sau.

 

Brian là đứa con mà tôi tin yêu nhất vì tánh nết thực thà, nhỏ nhẹ mà lại học rất giỏi, khi ở bậc trung học nhà trường đã cho học băng một lớp, khi Brian quyết định chọn trường đại học IRVINE, tôi cảm thấy như hẩng hụt một điều gì đó, phải xa nhà đến 4 năm ròng rả, liệu con tôi có đủ bản lãnh để sống một cách tự túc, tự lập hay không?…

 

Tánh tôi luôn hoài cổ, thích trong mâm cơm phải đầy đủ các con, thích nhìn các con đùa giởn bên nhau, thích nấu ăn cho chúng, có lẻ tôi vẫn còn cổ điển, âu cũng chỉ tại đã trót mang dòng máu Việt Nam, truyền thống của Á Đông.

 

Chúng tôi đến hội trường của đại học IRVINE lúc gần 12giờ, dưới cái nắng gay gắt của một buổi trưa hè, người đông như kiến phải chen chúc lắm mới tìm ra được chỗ ngồi. 

 

 

Brian hơi nhỏ con nên từ xa tôi rất khó nhận diện ra nó.

Hội trường càng lúc càng đông, ước tính độ ba bốn ngàn người vừa sinh viên vừa phụ huynh, tuy nhiên đã có máy điều hoà không khí nên cũng dễ chịu.

 

Đúng 1 giờ, buổi lễ được bắt đầu bằng nghi thức chào cờ, rồi lời mở đầu của Thầy Hiệu Trưởng, kế đó là bài diễn văn của đại diện sinh viên tốt nghiệp, tôi nghe chữ còn chữ mất, chỉ mong sao thấy được Brian lúc lên lãnh bằng…

 

Thế rồi con tôi bệ vệ bước lên sân khấu khi được xướng danh, tôi cố dùng máy chụp hình để ghi lại cái hình ảnh thật đáng yêu của Brian, cậu ba nhưng vì quá xa nên đành chịu vậy.

 

Trong buổi lễ ra trường hôm nay, khoảng cả ngàn sinh viên tốt nghiệp cử nhân nhưng chỉ độ 20 người là tốt nghiệp cao học, môn học của Brian là Khoa Học Xã Hội, đúng là học càng cao càng khó…

 

Đến đây tôi lại liên tưởng đến Henry, đứa con cả của tôi, coi vậy mà sang năm nó lại ra trường Bác Sĩ ngành Y, tôi sung sướng đến muốn khóc, để rồi lại lo cho Daniel, đứa con út, tánh tình lì lợm, ngang bướng, cũng năm tới sẽ tốt nghiệp trung học.

 

 

Tôi tìm một nơi thật yên lặng, ngồi để mà suy gẫm lại chuyện đời…

 

Mới ngày nào đó của 35 năm trứơc, ngày tang thương của đất nước gia đình tôi đã di tản và đã được định cư nơi vùng đất tự do này.

 

Từ ngây thơ đến chững chạc, từ hạnh phúc đến khổ đau, từ những phút giây thực sung sướng đến những âu lo thôi thúc triền miên, nhưng có lẽ hầu hết mảnh đời của tôi chính là những đứa con thân thương của tôi.

Cho dù có lúc chúng làm tôi phật ý trong nếp sống hằng ngày, đứa được đứa không.

Cho dù niềm hân hoan và nỗi lo âu lúc nào cũng luôn canh cánh trong lòng tôi…

Nhưng dẫu sao những đứa con của tôi luôn được xem như là những phần thân thể và tâm tư của chính tôi vậy.

 

Một lần nữa xin cám ơn đời….

 

Viết cho cảm tưởng của một người mẹ…

 

 

 

Sunnyvale, 6/18/2010.

Ngô Thư Sinh